Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 2 - Chương 099 ---> 100

Chương 99: Cầu xin anh

Trong lòng Ngũ Liên thầm mắng mấy câu, giật cả mình, làm cái
quỷ gì vậy, hù dọa ai chứ! Nhìn kỹ lại, mới phát hiện bóng dáng người con gái
đang lén lút chính là Uất Noãn Tâm.

Thái độ lạnh lùng, nở nụ cười nhạt. “Nam Cung phu nhân đại
giá quang lâm, có chuyện gì sao?”

“Có một chuyện tôi muốn hỏi anh, vào đêm xảy ra vụ án, anh
đang ở đâu?” Uất Noãn Tâm vừa hỏi vừa nhìn xung quanh. Bên ngoài tập đoàn Ngũ
thị đều bị phóng viên vây kín, cô không dễ dàng gì mới vào được đây, không thể
bị phát hiện.

“Cô không phải luật sư của tôi, tôi không cần phải trả lời câu
hỏi của cô!” Ngũ liên vươn tay mở cửa xe, nhưng bị cô ngăn lại. “Anh phải trả
lời tôi, mới được đi!”

Đổi lại bình thường, anh rất có tâm tình đùa giỡn cô một
phen, nhưng hiện tại đầu anh rất đau, một giây cũng không muốn dây dưa với cô.
“Không có kẻ nào dám ra lệnh cho tôi, tránh ra!” Anh đẩy cô ra, Uất Noãn Tâm
vẫn cố chấp giữ lấy cửa xe không buông. “Anh trả lời tôi trước…”

“Người phụ nữ này thật phiền phức mà, tránh ra mau…”

“Tôi không tránh…trả lời tôi đi….”

Ngũ Liên không ngại phiền phức, trong lúc xô đẩy, vô ý dùng
lực mạnh một chút, một phát đẩy Uất Noãn Tâm đi thật xa. Mắt kính của cô bị bay
ra ngoài, mông đặt ở dưới đất, đau đến nghiến răng trợn mắt. “Anh là một kẻ khốn
nạn, ngay cả phụ nữ cũng đánh!”

Ngũ Liên có chút không đành lòng, nhưng vẫn cứng miệng, nhíu
mày. “Ai bảo cô phiền phức làm gì! Mau tránh ra, nếu không tôi trực tiếp đè
người cô xuống bây giờ!”

“Không cho đi, khốn khiếp….” Sự bướng bỉnh của Uất Noãn Tâm
đã làm cho cô đứng dậy được, cố gắng chịu đau, chạy về phía trước kéo anh lại.

Ngũ Liên bị con bạch tuột tám tua dây dưa cảm thấy thật
phiền phức. “Này….cô buông tay mau….” Người phụ nữ này chán sống rồi mà, đổi
lại người khác, thì đã bị anh cho một cái tát cút ra chổ khác rồi, làm gì còn
mạng ầm ĩ ở đây.

Hai người đang dây dưa kịch liệt, thì đột nhiên có một đám
ký giả chạy đến.

“Ngũ thiếu, xin anh hãy nói một chút về vụ án….”, “Cô ấy là
ai? Có liên quan đến vụ án sao?”, “Ngũ thiếu….”

Uất Noãn Tâm bị dọa đến hốt hoảng, vừa nãy còn sống chết
không cho anh vào xe, nhưng bây giờ lại liều mạng kéo anh vào xe, bản thân ngồi
vào ghế phụ. Hôm nay cô không cải trang, hiện tại mắt kính cũng bị bay mất. Một
khi bị phóng viên nhận ta, tuyệt đối sẽ chuốc lấy rắc rối lớn, cô không thể để
cho bọn họ nhìn thấy.

Cô cong người đem mặt úp vào ghế xa, tay thì đánh loạn xạ lên
người Ngũ Liên. “Lái xe mau! Lái xe nhanh lên!”

Ngũ Liên buồn cười liếc nhìn cô, không để ý đám phóng viên
phiền phức ở phía trước, khởi động xe, đám phóng viên cuống quýt như lũ chim bị
săn. Xe chạy một đường thẳng tạo thành một đường sáng, chạy nhanh như bay, mấp
mô. Uất Noãn Tâm sắp ngất rồi. Một hồi lâu mới hỏi: “Bọn họ đuổi theo sao?”

Ngũ Liên nhún vai: “Bọn họ vốn không đuổi theo!”

“Sao anh không nói sớm!” Hại cô bị đập đầu lâu như vậy, cánh
tay bị tê đến tái xanh. Tên đàn ông khôn khiếp, rõ ràng cố ý mà!

Vẻ mặt tức giận của Uất Noãn Tâm khiến Ngũ Liên cười ha hả,
vẻ mặt vô tội. “Cô không hỏi tôi chứ bộ!”

“Anh….”

“Ở phía trước thả cô xuống sao?”

“Trước khi anh chưa trả lời câu hỏi của tôi, tôi không xuống
xe!”

“Tôi cho cô hai sự lựa chọn, một, ngoan ngoãn xuống xe, hai,
tôi đá cô xuống xe!” Dám nói không với tôi sao? Thật kiêu ngạo mà!

Uất Noãn Tâm không nói lời nào, sống chết bám lấy cửa xe,
anh không trả lời, cô sẽ không chịu trận xuống xe.

“Nếu như tôi nói chuyện này có người cố ý hại tôi, cô sẽ tin
sao?” Ngũ Liên đột nhiên nghiêm túc hỏi, trên mặt không có chút gì đùa giỡn, vẻ
mặt đứng đắn, nhìn vào rất nam tính.

“Tôi không tin tưởng anh, tôi chỉ tin vào chứng cứ!”

“Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ con người tôi, tôi thừa nhận tôi
rất cặn bã, nhưng tôi cũng có quy tắc của mình, có một số việc…tôi tuyệt đối
không làm!” Anh quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt sáng như đuốc. “Cho dù cô tin hay
không tin, cô là người phụ nữ đầu tiên tôi cường bạo!”

Trong lòng của Uất Noãn Tâm run lên một hồi.

Trong ấn tượng của cô, Ngũ Liên là một kẻ kiêu ngạo đầy báo
đạo, dùng vũ lực chiếm đoạt, không nói đạo lý. Thái độ nghiêm túc đến vậy, đây
là lần đầu tiên cô nhìn thấy một bộ mặt khác của anh.

Khi anh nghiêm túc, thì cô bắt đầu hoài nghi những phán đoán
của mình.

Nhưng cô không rãnh nghĩ nhiều như vậy, bởi vì ký giả đã
điên cuồng đuổi đến rồi…

Chẳng lẽ một kiếp này khó thoát đến vậy sao?

“Bọn họ đuổi đến rồi, làm sao đây? Làm sao đây hả?”

“Gấp cái gì, ngồi yên đi!” Anh chỉ bân quơ nhìn thoáng qua,
một chút gấp gáp cũng không có.

“Ưm?” Uất Noãn Tâm vẫn không có phản ứng gì, cả xe đột nhiên
xoay nhanh đầu lại, chạy vào một con đường nhỏ, xém tí nữa cô bị lọt ra ngoài.
“Này….anh….”

“Đừng nháo!” Ngũ Liên tập trung hết sức vào lái xe, linh hoạt
chạy qua những con đường tắt nhỏ hẹp. Với kỹ thuật lái xe của anh, muốn qua mặt
phóng viên là một chuyện rất dễ dàng, nhưng có vài chiếc xe vẫn cứ sống chết
bám theo cho bằng được, không thể cắt đuôi được!

Chứng tỏ, người lái xe không phải là một phóng viên bình
thường, mà là một tay đua chuyên nghiệp!

Anh không nghĩ trình độ của kẻ kia lại bỉ ổi đến như vậy,
thật là trơ trẽn mà!

Xe chạy đã chạy ra đường cao tốc, nhưng không thể cắt đuôi
bọn ký giả, trong lòng Uất Noãn Tâm gấp như con kiến nằm trên chảo nóng. “Anh,
thế lực của anh không phải rất lớn sao? Tìm người giúp đi chứ!”

“Di động để ở công ty rồi!”

“Tôi có…” Uất Noãn Tâm vội vàng tìm, nhưng lại chán nản khi
phát hiện…

“Hết pin rồi!”

“Chết tiệt!” Ngũ Liên đấm một đấm lên vôlăng xe. “Lão tử đây
không có tâm tình để đùa giỡn với các người!”

Nhìn thấy anh dừng xe, Uất Noãn Tâm càng hoảng hơn. “Đừng
mà…nếu như bị bọn họ chụp được, nhất định sẽ viết bậy cho xem, tôi chết chắc
đó!”

“Cô chết kệ cô, không liên quan gì đến tôi!”

“Anh…coi như tôi cầu xin anh!” Tình huống cấp bách, Uất Noãn
Tâm không biết phải làm gì, mặc dù phải cầu xin người mình chán ghét nhất giúp
đỡ, nhưng trong lòng cô có vạn cái không bằng lòng làm vậy!

Ngũ Liên mỉm cười, vẫn còn có hứng trêu chọc. “Cầu xin? Tôi
không nghe lầm chứ? Cô cũng biết nói ra hai chữ này sao?”

“…Tôi là vợ của Nam Cung Nghiêu, nếu như chúng ta bị bêu xấu
mặt, nhất định sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn Ngũ thị.”

“Cứ cho là cô nói đúng đi! Bản thiếu gia cũng không đồng ý
vì cô mà chuốc lấy phiền phức!” Ngũ Liên hai mắt nhắm lại, tăng hết tốc độ. Xe
chạy vào trong một cánh rừng, phóng viên vẫn tiếp tục đuổi theo.

Xe đột nhiên xốc nảy mạnh một hồi, Ngũ Liên thắng gấp lại,
xém chút nữa đụng vào cây.

Uất Noãn Tâm kinh hoàng vẫn chưa bình tĩnh lại được, hỏi:
“Làm sao vậy?”

“Xe bị xì lốp rồi!”

“Không phải chứ?” Trong giờ khắc mấu chốt như vậy, ông trời
cố tình trêu đùa bọn họ sao? “Vậy phải làm sao đây?”

“Xuống xe!”

Uất Noãn Tâm vội vàng tháo dây an toàn, chạy theo Ngũ Liên.
Bọn phóng viên cũng xuống xe đuổi theo.

“Bên kia có bụi cỏ, trốn trong đó tí đi!” Ngũ Liên kéo tay
của Uất Noãn Tâm chạy như điên, đầu ong ong lên, vô cùng đau nhức, giống như bị
bùa chú trói buộc vậy. Anh thề, đợi sau khi anh thoát ra khỏi rừng, nhất định
sẽ giết chết bọn ruồi bọ này…

Chương 100: Để tôi ôm

Hai người trốn trong bụi cỏ, Uất Noãn Tâm đầy tay của Ngũ
Liên ra, lo lắng nhìn qua khẽ hở xem tình hình bên ngoài…Anh đột nhiên ôm lấy
vai cô, cô chán ghét trừng mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Anh muốn làm gì?”

Ngũ Liên làm động tác im lặng.

Uất Noãn Tâm không dám không dám đẩy mạnh bàn tay đang để ở
trên vai của anh, đành phải chịu đựng. Giống như có một con sâu bò lên người
vậy, cả người không thoải mái. Vào lúc này, anh vẫn còn tâm tình ăn đậu hủ sao,
không phải chứ?

“Phía bên anh có không?”

“Không có! Lại bị mất dấu rồi!”

Đám ký giả bất đắc dĩ nhìn nhau. “Không chụp được cái gì
hết, về báo cáo như thế nào với công ty đây?”

“Trời sắp tối rồi, về nhà thôi!

Ngày mai tiếp tục vậy.”

“Ưm! Đành phải như vậy thôi!”

Đợi bọn họ đi hết, Uất Noãn Tâm mới chạy ra khỏi bụi cỏ, một
cước đá vào bắp chân của Ngũ Liên. Ngũ Liên theo bản năng che bắp chân lại, la
thét lên. “Khốn khiếp! Cô phát bệnh gì hả!”

“Ai kêu anh vừa nảy ăn đậu hủ của tôi làm chi!” Cô vỗ vai,
muốn đem tất cả hơi thở của anh đuổi hết đi.

“Ai ăn đậu hủ của cô! Lúc nãy vai của cô lộ ra bên ngoài
đó!”

“….” Uất Noãn Tâm cứng họng, nhưng vẫn không chịu nhận sai
với anh, cứng miệng như con vịt chết: “Dù sao anh chính là người như thế….”

“Cô có tin là tôi sẽ cưỡng hiếp cô bây giờ không hả!” Anh
làm bộ nhảy phốc lên, dọa đến Uất Noãn Tâm hoảng hốt mà chạy. “Anh đừng đến
đây! Tôi kêu cứu đó!”

“Nếu như cô muốn kéo một đám ruồi bọ quay trở lại đây, vậy
thì cô hãy kêu lớn giọng một chút!” Ngũ Liên đi khập khiễng, lửa giận cũng nổi
lên. Người phụ nữ này trời sinh là khắc tinh của anh sao, cứ đụng trúng là gặp
xui xẻo!

Uất Noãn Tâm đuổi theo anh, có chút hối lỗi.

“Anh, chân anh không sao chứ?”

“Cô thử xem?”

“Này! Anh là đàn ông, không cần nhỏ mỏn đến mức đó đâu! Chỉ
đá một đá thôi sao, ai kêu anh….”

Ngũ Liên không thèm để ý đến cô: “Muốn trước khi trời tối ra
khỏi chổ này, thì im miệng cho tôi!”

Hai người đi vòng quanh trên núi nửa ngày, nhưng vẫn không
tìm được đường ra, cứ vòng vòng một chổ. Nhìn thấy trời sắp tối, Uất Noãn Tâm
gấp đến nỗi đầu đổ đầy mồ hôi. “Hình như chúng ta bị lạc đường rồi!”

“Tôi biết!” Ngũ Liên rất bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng
có chút sốt ruột. Nguyên nhân chính là do đầu quá đau, cảm thấy bất cứ lúc nào
cũng có thể ngất xỉu, rất khó trụ thêm được nữa. Nhưng bên cạnh vẫn còn một người
con gái, anh là đàn ông, nhất định phải cho cô cảm giác an toàn, làm thế nào
cũng phải cố gắng trụ vững.

Đầu đau làm cho anh không cách nào chống đỡ được, dựa vào
một cái cây nghỉ một lúc. “Nghỉ một chút đi.”

Uất Noãn Tâm cũng mệt lã người, gật đầu, tìm một tản đá tựa
đầu vào. Nhìn thấy sắc mặt của anh rất khó coi, cô không khỏi áy náy. “Thật xin
lỗi…nếu không phải tôi cứ quấn lấy anh, thì bây giờ sẽ không….”

Cô biết rõ tính tình của anh không tốt, nói chuyện với cô
rất phớt lờ. Nhưng xảy ra chuyện như vậy, một câu trách mắng anh cũng không
nói. Vài lần cô suýt ngã, cũng đều là anh đỡ cô, bị cô đẩy ra, cũng không để bụng.
Nhìn vào những điểm đó, anh cũng không xấu xa đến vậy!”

Rốt cuộc anh là loại người như thế nào?

Ngũ Liên chỉ thở, không nói chuyện. Cả người giống như bị
lửa đốt vậy, hơi thở nóng hổi, đầu đau như búa bổ.

“Hôm nay chúng ta không thể đi tiếp rồi, tìm một cái hang
nào đó ngủ lại một đêm đi.”

“Ngủ, ngủ?” Uất Noãn Tâm theo bản năng nắm chặt lấy cổ áo.
Cô nam quả nữ, ở một nơi hoang vu hẻo lánh. Đối phương lại là một đại sắc lang,
ai biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

Nếu bây giờ còn sức lực, Ngũ Liên nhất định không khách sáo
mà thét gào lên. Trong mắt của cô, bản thân dâm đãng đến mức đó sao? Nếu như
không bị bệnh, có lẽ anh sẽ có ý nghĩ đó, nhưng bây giờ anh muốn bước thêm một
bước cũng cảm thấy mệt nhoài, làm gì còn sức nghĩ đến chuyện đó!

“Đi thôi!”

“Nhưng, nhưng mà….”

Ngũ Liên liếc nhìn cô một cái, nhưng đột nhiên phát hiện
trên đỉnh đầu của nhánh cây có một con rắn. Tin chắc đó là một con rắn tham ăn,
màu xanh mượt làn da khiến cho người khác nổi hết da gà. “Cẩn thận đừng động đậy,
trên đầu cô…”

“Cái gì?” Nhìn thấy mặt của anh xám xịt, trong lòng của Uất
Noãn Tâm cũng tò mò, quay đầu lại nhìn theo.

Một con rắn đang trườn trên một nhánh cây, hai con mắt màu
ngọc bích của nó nhìn chằm chằm cô, bất cứ lúc nào cũng có thể bay qua cắn vào
cổ cô.

………………

Một tiếng sau.

Trong hang động nhuộm sáng ánh lửa, Ngũ Liên ôm hai chân
cuộn lại một góc, không nói gì nhìn người con gái đang vui vẻ nướng thịt rắn,
mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì đây.

Cô, cô thực sự là loại người này sao?

Thực sự là con gái sao?

Tình huống lúc nãy thật nguy hiểm mà, ngay cả anh còn kinh
ngạc, đang suốt ruột nghĩ cách cứu cô. Kết quả nhìn thấy cô vô cùng anh dũng
nhặt một cành cây lên, một mạch kéo con rắn xuống, tay phải cầm một cục đá đập
thẳng vào đầu nó. Cả một quá trình đều lưu loát, vô cùng thành thạo.

Một người con gái ở trong rừng nhìn thấy rắn nên có phản ứng
như vậy sao?

Không cần đàn ông đến vậy chứ!

“Ưm….thật là thơm….muốn ăn không…” Uất Noãn Tâm dùng một
cành cây xiên thịt rắn đem đến trước mặt Ngũ Liên, nhìn thấy anh trừng hai
mắt,dùng ánh mắt như nhìn thấy người ngoài hành tinh nhìn mình, có chút buồn
cười. “Anh như vậy là có ý gì? Chưa nhìn thấy qua thịt rắn nướng sao?”

“Tôi nói anh biết, gần đây không có trái cây nào có thể ăn
đỡ đói đâu. Không ăn con rắn này, buổi tối anh đói tôi không lo đâu!”

“Này….anh còn nhìn!”

Ngũ Liên nhìn cô nửa ngày mới nói ra được một câu: “Cô thực
sự là con gái sao?”

“Đương nhiên! Chẳng qua không giống như những tiểu thư cành
vàng lá ngọc, oanh oanh yến yến anh biết thôi! Tôi lớn lên tại một làng nhỏ ở
vùng ngoại ô Hoa Liên, lúc còn nhỏ thường lên núi đốn củi. Tình huống gì cũng
gặp qua rồi, cũng không cảm thấy có gì lạ. Làm sao giống được đại thiếu gia như
anh, sợ đến mức tè cả ra quần!”

Mặt Ngũ Liên đỏ lên, xấu hổ gào lên. “Ai tè cả ra quần, cô
nói nhảm! Tôi lo cô gặp nguy hiểm thôi!”

“Ồ… vậy sao….” Vẻ mặt rõ ràng không tin, đã vậy còn trêu
chọc.

“Người đàn bà đáng chết! Có lòng tốt còn không được báo đáp!”

“Chia sẻ một nửa thịt rắn cho anh, còn không tính là báo đáp
sao?” Cô chia hơn một nửa thịt rắn cho anh. Dùng một cành cây vẻ một đường phân
cách. “Hôm nay anh ngủ bên kia, tôi ngủ bên này, một khi vượt qua ranh giới….”

“Yên tâm! Hôm nay bổn thiếu gia không có hứng thú!” Ngũ Liên
không vui vẻ cầm lấy thịt rắn, một hồi lâu mới hung hăn cắn một miếng. Vốn
tưởng rằng không có gia vị, nhất định sẽ rất khó ăn. Nhưng không biết trên mặt
cô có đắp thêm lá gì đó, ăn có chút cay cay, mùi vị cũng không tệ.

Uất Noãn Tâm cũng tự mình hưởng thụ “tiệc rắn” xong. Khi đã
đầy bụng, mới suy nghĩ đến chuyện buổi tối. Thời tiết ở trên núi rất lạnh, một
khi lửa tắt, lại thêm ẩm thấp, rất khó qua một đêm. Cho dù ngày mai mặt trời có
lên, cũng khó có thể thuận lợi đi ra khỏi đây.

“Chúng ta nghĩ lại con đường đi của hôm nay một chút đi, sau
khi xuống xe, hình như chúng ta cứ đi về phía bên trái, có một cây cổ thụ rất
to, sau đó…anh có nhớ không? Này! Anh nói chuyện với tôi đi! Uất Noãn Tâm quay
đầu lại, lại nhìn thấy Ngũ Liên ôm lấy người cuộn tròn lại, lạnh đến run rẩy.

“Anh làm sao vậy?”

“Cô có thể qua đây, để tôi ôm cô không?

Báo cáo nội dung xấu