Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 4 - Chương 181 ---> 183

Chương 181: Xin lỗi em trai nhỏ

Em trai nhỏ?

Anh từ khi nào dùng từ không che giấu đến vậy chứ? Lúc này
Uất Noãn Tâm ngượng ngùng, xấu hổ nghĩ đến cái thâm nhập vào động. “Anh
anh………không thể gọi nó một cách văn minh được sao?”

Nam Cung Nghiêu nhịn đau trừng mắt liếc nhìn cô, không nói
nên lời. Vào lúc này rồi, anh còn có thể nghĩ đến cách gọi văn minh sao? Không
bóp chết cô đã là may lắm rồi.

Anh hít sâu vài cái, cảm thấy không còn đau như lúc nãy, mới
miễn cưỡng ngồi thẳng người, sắc mặt tự nhiên vô cùng khó coi, lồng ngực phậm
phồng cũng lộ ra sự tức giận lúc này còn sót lại chưa tiêu hết của anh.

“Không đau nữa hả? Không bằng, không bằng anh mau nghỉ ngơi
sớm chút đi?” Cô giả vờ cường điệu ngáp một cái. “Ây…….mệt thật, buồn ngủ
rồi……….”

Anh lạnh nhạt châm chọc cô. “Uất Noãn Tâm, diễn xuất của em
có thể giả tạo thêm chút không?”

Hở…….Xem ra bị anh nhìn thấu rồi.

Cô gải đầu. “Nhưng thời gian cũng đã trễ rồi, hẳn anh cũng
mệt rồi?”

“Em cảm thấy bị trúng một cú, tôi còn muốn ngủ sao?” Tối nay
sẽ ngủ ngon sao?

“Vậy thì làm sao? Nếu không………….tôi xin lỗi anh……..”

“Em nên xin lỗi nó thì hơn?”

“Ai?”

Ánh mắt của anh liếc qua em trai nhỏ bị thương.

Uất Noãn Tâm ngớ ngẩn như con gà gỗ.

Hả? Cái kia, cái kia kiêu cô…………xin lỗi? Những chuyện như
vậy, cô làm sao làm được chứ? Anh có thể nghĩ ra cách khác lố bịch hơn không?

“Không hay lắm đâu?” Cô cười ngượng. “Nhìn nó như vậy, hẳn
đã, đã tha thứ cho tôi rồi…….”

Anh nhíu mày, ý là, em cảm thấy có thể dễ dàng bỏ qua cho em
như vậy sao?

Uất Noãn Tâm bị bức đến không còn cách nào khác, rõ ràng
biết làm như vậy ngốc đến không thể ngốc hơn, vì để mau chóng kết thúc sự giày
vò của anh, đành phải căng cứng da đầu cúi thấp đầu xuống, không còn lời nào nói
với em trai nhỏ của anh tiếng : “Xin lỗi!”

Từ sau khi đến Paris,
não của anh bị cửa kẹp, hai bị gà mổ rồi sao? Chỉ số thông nhiên đột nhiên giảm
xuống , biến thành không rồi sao?

Vài giây sau………

“Như vậy được chưa? Anh có thể tiếp tục xem phim cũng được,
tôi đi ngủ đây……..”

“Đứng lại! Tôi hình như không có nói xin lỗi là sẽ xong
chuyện đâu?”

“Anh còn muốn gì nữa?” Xong với chưa xong gì chứ?

“Em nói đi?” Nam Cung Nghiêu đứng lên, thân hình cao quá
khiến người khác sợ hãi, trong chốc lát bao phủ cả người Uất Noãn Tâm vào trong
cái bóng của chính mình. Cô vốn không có chí khí gì hết, bây giờ lại càng yếu đuối
đến thu người lại. “Tôi, tôi không biết đâu……..”

Tay của anh nâng cằm của cô
lên. “Người phụ nữ dám đá cây gậy sinh mạng của tôi, em là người đầu tiên.”

“Hở………cây gậy sinh mạng…….hình như so với……….em trai nhỏ văn
nhã một chút…………”

Ngón tay của Nam Cung Nghiêu bóp chặt lại, giọng nói lạnh
lùng đến tận xương. “Tôi đang đùa giỗn với em sao?”

“Không có……….anh, anh cũng là người đầu tiên bị tôi đá trúng
chỗ đó……….trùng hợp thật………….”

“Cho nên tôi vẫn nên cảm ơn em sao?” Ánh mắt của anh càng
ngày càng âm u.

Uất Noãn Tâm rùng mình một cái, luồng khí lạnh từ dưới theo
sống lưng chạy lên. Tính cách của anh nắng mưa bất thường, một giây trước còn
chơi xấu giở trò lưu manh, bây giờ lại trở lại bộ dạng như trước, muốn dọa cô chết,
đùa chết cô sao?

“Uất Noãn Tâm…….”

Run rẩy trong gió. “Có……..”

“Em……….”

“Hử?” Trong giây phút đó, trong đầu Uất Noãn Tâm hiện lên vô
số câu có khả năng bổ sung sau từ ‘em’.

Em……..đáng chết?

Em……..thảm rồi?

Em………quỳ xuồng hát ?

Em………cút về Đài Loan?

Em………rất đẹp?

Hở, cái cuối cùng hình như không có khả năng!

Kết quả Nam Cung Nghiêu bình tĩnh thốt ra một câu: “Trên mặt
dính bắp rang bơ!” Vươn tay ra giúp cô phủi đi.

Uất Noãn Tâm ngu ngơ. Sau khi phản ứng lại cảm thấy……..mất
mặt vô cùng mất mặt rồi! Quả nhiên cô nghĩ quá nhiều rồi! Chẳng qua tên này sao
không ngã bài như bình thường nhỉ, một giây trước vẫn còn rất tức giận mà?

“Đi ngủ đi!” Ngược lại tâm tình của anh rất nhanh bình phục
trở lại, trời quang mây tạnh, nhàn nhã nằm lên giường cô.

“Đây là phòng tôi………” Cô khóc không ra nước mắt, muốn tranh
luận một phen về vấn đề liên quan đến lãnh thổ, sau đó kết thúc bằng sự thảm
bại của cô sao?

“Đây là nhà tôi……..” Anh nhắm mắt nghỉ ngơi.

“…………Vậy anh nằm ở đó đi, tôi ngủ ở sofa!” Uất Noãn Tâm vô
cùng nghe lời quay trở lại cái ổ nhỏ của mình, cuộn người lại, lăn qua lăn lại,
làm sao cũng không ngủ được. Dù sao, trong phòng cũng có một con sói, lỡ thừa lúc
cô ngủ say đem cô cho cái gì đó cái gì đó, vậy oan uổng biết bao.

Cô cố gắng mở hai mắt ra, không được phép ngủ, không được
phép ngủ, ngủ được ngủ………

Nhưng mà……….

Cô vẫn không chống chọi lại cơn buồn ngủ.

Trong lúc mơ màn, nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên bừng
tỉnh, cơ thể cứng nhắc, không dám động đậy. Ngay sau đó, cô bị một người nào đó
ôm, nhẹ nhàng đặt lên giường. Anh nằm ở bên cạnh cô, một cánh tay quấn quanh người
cô.

Điều này có vẻ, là hai người lần đầu tiên ngủ chung giường,
cảm giác rất kỳ lạ.

Cô muốn đẩy tay anh ra, kết quả vừa đụng vào, liền nghe thấy
tiếng anh nói: “Không giả vờ ngủ nữa sao?”

“………..Cái đó, tay của anh có thể nới lỏng một chút không?”

“Em ghét tôi?”

“Không phải, quá, quá chặt, ép đến nỗi tôi không thở
được……..”

Anh hơi thả lỏng, di chuyển xuống dưới vài tấc, nhưng vẫn
quấn quanh người cô. “Như vậy không còn đè nữa rồi.”

“Nhưng mà………”

“Lại muốn tìm cớ gì nữa hả?”

Rõ ràng từ trong giọng điệu của anh có thể nghe ra được ý uy
hiếp, làm sao dám nói thêm nửa chữ nữa.

“Anh hôm nay……….có chút kỳ lạ? Bình thường, anh ước gì cách
xa tôi càng xa càng tốt, tại sao bây giờ lại…………”

“Không biết!” Nếu như biết rõ nguyên nhiên, anh cũng không
cần phiền như vậy. Anh không muốn suy nghĩ tỉ mỉ, chỉ làm theo bản năng. Muốn ở
bên cô, muốn nhìn cô, muốn chọc cô, vậy thì cứ làm như vậy đi, trong lòng rất
ấm áp, rất vui vẻ………

Chương 182 : Bởi vì tôi ghen

Giây phút này, ngủ cùng với Uất Noãn Tâm, Nam Cung Nghiêu
cảm thấy được sự yên tâm mà trước nay chưa từng có, trong lòng không còn trống
rỗng nữa, như thiếu đi thứ gì đó. Cảm giác đó, rất khó chịu.

“Ơ……….thực ra, anh đã sớm sắp xếp ổn thỏa để đến Paris nghỉ phép, mà không
phải đi công tác, đúng không?”

“Ưm!”

“Tôi có thể biết nguyên nhân không?” Mặc dù tò mò là thói
quen không tốt, nhưng câu hỏi này đã quanh quẩn trong đầu cô rất lâu rồi. Không
nghe câu trả lời của anh, trong lòng luôn bất an, thích nghĩ lung tung, càng nghĩ
bản thân càng đau đầu, hoàn toàn mang đến sự bế tắc cho chính mình.

Cho nên, cô muốn nghe câu trả lời của anh.

“Nếu như tôi nói cho em biết, tôi cảm thấy lúc trước đói xữ
với em rất quá đáng, muốn mượn chuyến du lịch này bù đắp, em sẽ tin chứ?”

Cô làm sao có thể tin chứ? Ngay cả bản thân anh cũng cảm
thấy khó tin mà.

Nhưng……

“Tôi tin!”

Uất Noãn Tâm kiên định không giống bình thường thốt ra hai
chữ, khiến cho Nam Cung Nghiêu kinh ngạc. “Tại sao?”

“Có lẽ vì……..lần này đến Paris, tôi đã nhìn thấy một con người khác
của anh, có lẽ anh không vô tình không như những gì tôi tưởng tượng. Anh chỉ đang
tự bảo vệ mình, mỗi một người, đề có màng bảo vệ của chính mình. Giữa tôi với
anh, không phải chỉ là một cá thể bình thường, mà còn liên quan đến rất nhiều
vấn đề về phương diện lợi ích và chính trị. Có lúc, sự tàn nhẫn của anh, cũng
là do bị bức ép mà ra.

“Không cần coi tôi như thánh, tôi vô tình so với những gì em
nghĩ rất nhiều.”

“Tôi cũng đâu có nói anh là người tốt đâu…….” Cô cười. “Từ
chuyện anh lợi dung tôi thì đã có thể nhìn ra, anh không phải là người tốt, chỉ
là chưa đủ xấu xa triệt để thôi.” Cố gắng để làm cho giọng điệu nghe bình thường
không gợn sóng.

“Cho nên em hận tôi?”

“Câu hỏi này, anh đã từng hỏi rồi, tôi vẫn trả lời như vậy.
Không hận! Tôi chỉ có thể trách chính mình thôi, rõ ràng biết anh là loại người
như vậy, nhưng vẫn cố tình chui đầu vào, thích anh.” Đây là lần đầu tiên cô
thẳng thắn bày tỏ tình cảm ở trước mặt anh, nhưng cô không hề hối hận. Mặc dù
cô không nói, hẳn anh cũng có thể cảm nhận được! So với trốn tránh, phủ nhận,
không bằng thẳn thắn đối mặt với con tim của chính mình.

“Tôi nói tôi thích anh, anh lại tin sao?”

Nam Cung Nghiêu muốn nói tin cô, vào giây phút cô ở quán
rượu hô to cô thất vọng về tình cảm của anh, anh đã sớm tin rồi. Nhưng vì không
cách nào trả lời lại, cho nên vẫn một mực không nhắc đến.

Cô nói như vậy, chắc hẳn đang chờ đợi anh đáp lại?

Nhưng anh không làm được, chỉ nói: “Tôi không biết!”

“Ờ……….” Uất Noãn Tâm hơi có chút thất vọng, tự cười nhạo
chính mình. Bản thân còn ngu ngốc chờ đợi điều gì chứ?

“Trong mắt anh, tôi thực sự lẳng lơ giống như những gì anh
nói, không biết liêm sỉ, quan hệ không rõ ràng với người đàn ông khác sao?”

“Không phải! Có lẽ tôi chỉ là, chỉ là……….cố ý ép chính mình
nhục nhã em, ép buộc bản thân chán ghét em! Có lẽ vì……….tôi ghen.”

“Ghen sao?” Tim của cô đập chậm một nhịp. Có thể hiểu theo
nghĩa ghen bình thường không?

Những lời này nói ra một cách tự nhiên đến vậy, cũng ngoài
dự kiến của Nam Cung Nghiêu, trên mặt anh có hơi lúng túng, giải thích: “Cho dù
chúng ta không phải là vợ chồng thực sự, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có
quan hệ. Người phụ nữ của Nam Cung Nghiêu tôi, làm sao có thể cho phép người
đàn ông khác thèm muốn.”

“Ờ……..” Thì ra chẳng qua là ham muốn chiếm giữ trời sinh của
đàn ông mà thôi, là do cô nghĩ quá nhiều rồi.

“Nam Cung Nghiêu……….tôi muốn nói, mấy ngày này, tôi trải qua
rất vui vẻ, cám ơn anh đã cho tôi những kỷ niệm đẹp đến vậy.”

Nam Cung Nghiêu ôm cô chặt hơn chút nữa, khóe miệng nhếch
lên một nụ cười dịu dàng, kiềm không được hôm lên tóc cô. Một nụ hôn dịu dàng,
đã đủ nói lên rất nhiều điều.

Có những kỷ niệm đẹp này, hơn nữa còn có cô. Mấy ngày nay
mang đến niềm vui cho anh, còn nhiều hơn so với mấy năm cộng lại. Chỉ là, cô
không biết, anh cũng không cách nào nói cho cô biết.

“Ngủ đi!”

Điều gì cũng không cần nghĩ nữa, cũng không cần phiền não về
điều gì. Anh chỉ hy vọng lồng ngực của chính mình, có thể khiến cô yên tâm mơ
một giấc mơ đẹp.

………………

Đêm đó, hai người ngủ rất ngon.

Uất Noãn Tâm bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức, ánh
sáng mặt trời quá sáng, cô chỉ theo bản năng tránh khỏi, quay đầu, đối diện với
khuôn mặt đẹp trai của Nam Cung Nghiêu, đột nhiên cảm thấy nghẹt thở.

Nhìn quen khuôn mặt lạnh lùng của anh,giờ nhìn khuôn mặt dịu
dàng như vậy ngược lại cảm thấy không quen.

Trước giờ không hề biết, anh cũng có lúc thả lỏng như vậy.

Lúc ngủ say mỉm cười, hai đôi lông mày đẹp cũng hơi nhè nhẹ
gợn lên, cái mũi cao thẳng, phác thảo ra từng đường nhét trên khuôn mặt, sắc
bén, lạnh lùng. Chóp mũi hẹp, hơi ôm lại, đây là sự cao quý của dòng dõi quý tộc.

Da thịt có màu đồng nhạt, rất gợi cảm rất có chất nam tính. Đẹp
mắt đến một mức độ nhất định, thực sự ngay cả ngôn ngữ cũng không thể diễn tả
hết.

Sáng sớm đã được nhìn thấy một bức tranh sống sinh động,
thực sự rất kích thích con tim nha!

Cô tự nhận mình không phải nữ sắc, nhưng cũng rất xúc động
muốn nhào đến.

Đừng khỉnh bỉ cô quá xấu xa, chỉ là sức hấp dẫn quá lớn, cô
chịu đựng không nổi.

Ơ…….

Nếu như, hôn trộm một chút, chắc cũng không tính là chiếm
tiện nghi của anh đâu!

Anh lúc nào cũng trắng trợn, dùng hàng loạt các loại cám dỗ
cưỡng ép hôn cô nhiều lần, cô lấy lại công đạo, cũng không quá đáng!

Uất Noãn Tâm vì ‘ham muốn’ của chính mình tìm cái cớ, tâm lý
đã chuẩn bị xong, cẩn thận nghiêng người qua, hôn nhanh lên khuôn mặt anh.

Hôn trộm thành công………..

Nhưng mà…………..hình như vẫn chưa thỏa mãn……….

Đường cong trên bờ môi của anh rất đẹp, hơi mở ra trước mặt
cô, đang dụ dỗ cô sao? Ưm! Nhất định đang dụ dỗ cô!

Vậy thì cô chấp nhận sự dụ dỗ này được rồi!

Cô lại bò qua đó, nhắm mắt lại, cố gắng chu miệng dài ra đặt
lên.

MUA~

MUA~

MUA~

Ủa? Sao hôn không được nhỉ?

Vẫn hôn không được?

Đôi môi thơm của anh đâu? Đôi môi thơm đâu rồi?

Giây phút này, ngủ cùng với Uất Noãn Tâm, Nam Cung Nghiêu
cảm thấy được sự yên tâm mà trước nay chưa từng có, trong lòng không còn trống
rỗng nữa, như thiếu đi thứ gì đó. Cảm giác đó, rất khó chịu.

“Ơ……….thực ra, anh đã sớm sắp xếp ổn thỏa để đến Paris nghỉ phép, mà không
phải đi công tác, đúng không?”

“Ưm!”

“Tôi có thể biết nguyên nhân không?” Mặc dù tò mò là thói
quen không tốt, nhưng câu hỏi này đã quanh quẩn trong đầu cô rất lâu rồi. Không
nghe câu trả lời của anh, trong lòng luôn bất an, thích nghĩ lung tung, càng nghĩ
bản thân càng đau đầu, hoàn toàn mang đến sự bế tắc cho chính mình.

Cho nên, cô muốn nghe câu trả lời của anh.

“Nếu như tôi nói cho em biết, tôi cảm thấy lúc trước đói xữ
với em rất quá đáng, muốn mượn chuyến du lịch này bù đắp, em sẽ tin chứ?”

Cô làm sao có thể tin chứ? Ngay cả bản thân anh cũng cảm
thấy khó tin mà.

Nhưng……

“Tôi tin!”

Uất Noãn Tâm kiên định không giống bình thường thốt ra hai
chữ, khiến cho Nam Cung Nghiêu kinh ngạc. “Tại sao?”

“Có lẽ vì……..lần này đến Paris, tôi đã nhìn thấy một con người khác
của anh, có lẽ anh không vô tình không như những gì tôi tưởng tượng. Anh chỉ đang
tự bảo vệ mình, mỗi một người, đề có màng bảo vệ của chính mình. Giữa tôi với
anh, không phải chỉ là một cá thể bình thường, mà còn liên quan đến rất nhiều
vấn đề về phương diện lợi ích và chính trị. Có lúc, sự tàn nhẫn của anh, cũng
là do bị bức ép mà ra.

“Không cần coi tôi như thánh, tôi vô tình so với những gì em
nghĩ rất nhiều.”

“Tôi cũng đâu có nói anh là người tốt đâu…….” Cô cười. “Từ
chuyện anh lợi dung tôi thì đã có thể nhìn ra, anh không phải là người tốt, chỉ
là chưa đủ xấu xa triệt để thôi.” Cố gắng để làm cho giọng điệu nghe bình thường
không gợn sóng.

“Cho nên em hận tôi?”

“Câu hỏi này, anh đã từng hỏi rồi, tôi vẫn trả lời như vậy.
Không hận! Tôi chỉ có thể trách chính mình thôi, rõ ràng biết anh là loại người
như vậy, nhưng vẫn cố tình chui đầu vào, thích anh.” Đây là lần đầu tiên cô
thẳng thắn bày tỏ tình cảm ở trước mặt anh, nhưng cô không hề hối hận. Mặc dù
cô không nói, hẳn anh cũng có thể cảm nhận được! So với trốn tránh, phủ nhận,
không bằng thẳn thắn đối mặt với con tim của chính mình.

“Tôi nói tôi thích anh, anh lại tin sao?”

Nam Cung Nghiêu muốn nói tin cô, vào giây phút cô ở quán
rượu hô to cô thất vọng về tình cảm của anh, anh đã sớm tin rồi. Nhưng vì không
cách nào trả lời lại, cho nên vẫn một mực không nhắc đến.

Cô nói như vậy, chắc hẳn đang chờ đợi anh đáp lại?

Nhưng anh không làm được, chỉ nói: “Tôi không biết!”

“Ờ……….” Uất Noãn Tâm hơi có chút thất vọng, tự cười nhạo
chính mình. Bản thân còn ngu ngốc chờ đợi điều gì chứ?

“Trong mắt anh, tôi thực sự lẳng lơ giống như những gì anh
nói, không biết liêm sỉ, quan hệ không rõ ràng với người đàn ông khác sao?”

“Không phải! Có lẽ tôi chỉ là, chỉ là……….cố ý ép chính mình
nhục nhã em, ép buộc bản thân chán ghét em! Có lẽ vì……….tôi ghen.”

“Ghen sao?” Tim của cô đập chậm một nhịp. Có thể hiểu theo
nghĩa ghen bình thường không?

Những lời này nói ra một cách tự nhiên đến vậy, cũng ngoài
dự kiến của Nam Cung Nghiêu, trên mặt anh có hơi lúng túng, giải thích: “Cho dù
chúng ta không phải là vợ chồng thực sự, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có
quan hệ. Người phụ nữ của Nam Cung Nghiêu tôi, làm sao có thể cho phép người
đàn ông khác thèm muốn.”

“Ờ……..” Thì ra chẳng qua là ham muốn chiếm giữ trời sinh của
đàn ông mà thôi, là do cô nghĩ quá nhiều rồi.

“Nam Cung Nghiêu……….tôi muốn nói, mấy ngày này, tôi trải qua
rất vui vẻ, cám ơn anh đã cho tôi những kỷ niệm đẹp đến vậy.”

Nam Cung Nghiêu ôm cô chặt hơn chút nữa, khóe miệng nhếch
lên một nụ cười dịu dàng, kiềm không được hôm lên tóc cô. Một nụ hôn dịu dàng,
đã đủ nói lên rất nhiều điều.

Có những kỷ niệm đẹp này, hơn nữa còn có cô. Mấy ngày nay
mang đến niềm vui cho anh, còn nhiều hơn so với mấy năm cộng lại. Chỉ là, cô
không biết, anh cũng không cách nào nói cho cô biết.

“Ngủ đi!”

Điều gì cũng không cần nghĩ nữa, cũng không cần phiền não về
điều gì. Anh chỉ hy vọng lồng ngực của chính mình, có thể khiến cô yên tâm mơ
một giấc mơ đẹp.

………………

Đêm đó, hai người ngủ rất ngon.

Uất Noãn Tâm bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức, ánh
sáng mặt trời quá sáng, cô chỉ theo bản năng tránh khỏi, quay đầu, đối diện với
khuôn mặt đẹp trai của Nam Cung Nghiêu, đột nhiên cảm thấy nghẹt thở.

Nhìn quen khuôn mặt lạnh lùng của anh,giờ nhìn khuôn mặt dịu
dàng như vậy ngược lại cảm thấy không quen.

Trước giờ không hề biết, anh cũng có lúc thả lỏng như vậy.

Lúc ngủ say mỉm cười, hai đôi lông mày đẹp cũng hơi nhè nhẹ
gợn lên, cái mũi cao thẳng, phác thảo ra từng đường nhét trên khuôn mặt, sắc
bén, lạnh lùng. Chóp mũi hẹp, hơi ôm lại, đây là sự cao quý của dòng dõi quý tộc.

Da thịt có màu đồng nhạt, rất gợi cảm rất có chất nam tính. Đẹp
mắt đến một mức độ nhất định, thực sự ngay cả ngôn ngữ cũng không thể diễn tả
hết.

Sáng sớm đã được nhìn thấy một bức tranh sống sinh động,
thực sự rất kích thích con tim nha!

Cô tự nhận mình không phải nữ sắc, nhưng cũng rất xúc động
muốn nhào đến.

Đừng khỉnh bỉ cô quá xấu xa, chỉ là sức hấp dẫn quá lớn, cô
chịu đựng không nổi.

Ơ…….

Nếu như, hôn trộm một chút, chắc cũng không tính là chiếm
tiện nghi của anh đâu!

Anh lúc nào cũng trắng trợn, dùng hàng loạt các loại cám dỗ
cưỡng ép hôn cô nhiều lần, cô lấy lại công đạo, cũng không quá đáng!

Uất Noãn Tâm vì ‘ham muốn’ của chính mình tìm cái cớ, tâm lý
đã chuẩn bị xong, cẩn thận nghiêng người qua, hôn nhanh lên khuôn mặt anh.

Hôn trộm thành công………..

Nhưng mà…………..hình như vẫn chưa thỏa mãn……….

Đường cong trên bờ môi của anh rất đẹp, hơi mở ra trước mặt
cô, đang dụ dỗ cô sao? Ưm! Nhất định đang dụ dỗ cô!

Vậy thì cô chấp nhận sự dụ dỗ này được rồi!

Cô lại bò qua đó, nhắm mắt lại, cố gắng chu miệng dài ra đặt
lên.

MUA~

MUA~

MUA~

Ủa? Sao hôn không được nhỉ?

Vẫn hôn không được?

Đôi môi thơm của anh đâu? Đôi môi thơm đâu rồi?

Chương 183 : Gọi tôi là nữ vương!

Uất Noãn Tâm cảm thấy kỳ quái mở mắt ra, Nam Cung Nghiêu nằm
cách một khoảng, một tay chống đầu, cười đến vẻ mặt không có ý tốt. “Đánh lén
một lần không đủ, còn muốn lần thứ hai. Uất Noãn Tâm, em rất tham lam nhỉ?”

Thực ra anh đã thức từ sớm rồi, nhìn cô rất lâu. Người nào
đó ngủ rất ngon, giống như một đứa trẻ, dáng ngủ không dám khen tặng, vô cùng
không an phận, cứ đá chăn hoài. Anh cũng rất khiên nhẫn, cô đá một lần, anh đắp
lại cho cô một lần.

Nhìn thấy cô sắp tỉnh, đột nhiên rất tò mò phản ứng của cô,
nên giả bộ ngủ.

Không nghĩ đến, cô dám lén lút hôn trộm anh.

Tiểu sắc nữ!

A! Hôn trộm bị bắt được, còn có chuyện gì mất mặt hơn nữa
không?

Mặt của Uất Noãn Tâm đỏ như mông khỉ, đốt nóng rực, vội vàng
phủ nhận. “Tôi, tôi làm gì có……….làm gì có………….anh nói bậy bạ!”

“Vậy sao? Lúc nãy là miệng của ai chu như ruột già nhỉ………”

“Tôi mới khôn có?”

“Vậy đây là ai?”

Nam Cung Nghiêu đắc ý lắc cái di động, trên đó hiện lên rõ
ràng ảnh Uất Noãn Tâm chu môi muốn hôn.

A…………

Cái tên đại khốn khiếp này, tên đàn ông phúc hắc, anh chụp
lúc nào vậy hả? Không có nhân tính!!!

Uất Noãn Tâm điên lên, “trả cho tôi!” cô nhào lên trước giật
lấy di động, Nam Cung Nghiêu nhanh chóng phản ứng lại, cũng giật lại, giữ chặt
cô trong lòng, không cho cô chạy. Nhưng Uất Noãn Tâm vẫn chạy thoát khỏi cái ôm
của anh, nhảy xuống giường chạy thật xa.

“Em dám xóa?”

Cô hùng hồ đầy lý lẽ. “Anh dám xâm phạm quyền hình ảnh, tôi
tại sao không dám!”

“Đừng để tôi bắt được em.” Nam Cung Nghiêu nghiến răng nói
câu uy hiếp, nhảy xuống giường đuổi theo cô. Cô nhanh nhẹn giống như một con
thỏ, nhảy lên nhảy xuống, nhảy qua nhảy lại. Vừa bắt được, trong chớp mắt từ
trong vòng tay của anh chạy thoát, còn đắc ý lè lưỡi về phía anh. “Anh đến bắt tôi
đi, anh đến bắt tôi đi…………”

Cho rằng anh không bắt được cô sao?

Ánh mắt Nam Cung Nghiêu nhíu lại, đoán chuẩn cô muốn nhảy
xuống chạy trốn, nhào nhanh về phía trước, đè cô xuống ghế sofa, giữ chặt tay
cô. “Còn muốn chạy nữa không?”

“Anh buông tay ra, tôi muốn xóa hình, này…….”

“Dám trêu đùa tôi, muốn chịu phạt rồi.” Anh vươn móng vuốt
ra, luồng vào dưới nách cô, gãi ngứa cô. Uất Noãn Tâm ngứa không chịu nổi, cười
“ha ha”. “Đừng, đừng như vậy mà……….ngứa quá………” Cô sợ nhất người khác gãi ngứa
cô, thở hổn hển hết hơi.

Nam Cung Nghiêu dừng lại. “Còn dám nữa không?”

“Không, không dám nữa……” Cô đáng thương cầu xin tha.

“Thật chứ?”

“Ưm, thật mà…………anh tha cho tôi đi…..”

Nam Cung Nghiêu lúc này mới bỏ qua cho cô, nhưng không nghĩ
đến Uất Noãn Tâm phản công, đè ép anh ở dưới người mình. “Mau xin tha!”

Anh nhận thức được bản thân bị lừa, lại bị một cô gái ngu
ngốc lừa, vừa tức vừa buồn cười. Người phụ nữ dám leo lên người anh kêu anh cầu
xin, cô là người đầu tiên, lá gan cũng to nhỉ.

Anh cười như không cười, lông mày nhíu lên. “Kêu tôi cầu
xin? Em chắc chắn!”

“Đương nhiên!” Cô ăn ‘gan hùm mật gấu’, sẵn sàng bất chấp
giá nào. “Hiện tai anh bị tôi thu phục, còn không cầu xin?”

“Dứt khoát khiến tôi kêu em nữ vương, xin em dùng dây roi
quất tôi, không phải tốt hơn sao?”

Thì ra anh thích tình tiết bạo lực, quả nhiên rất sắc rất bạo
lực!

Cô ưỡng lưng thẳng, hất cằm lên, đa dạng. “Nào…….anh gọi tôi
là nữ vương!”

Nam Cung Nghiêu mỉm cười, ánh mắt lập tức trầm xuống, dứt
khoát thốt ra ba chữ. “Làm không được!” Lập tức, xoay người đè cô dưới người,
động tác nhanh nhẹn, như một con báo vồ mồi. “Nam Cung Nghiêu tôi vẫn không có thói
quen để phụ nữ chinh phục!”

Báo đạo như vậy, cao cao tại thượng, bất trị, như một vị
hoàng đế kiêu ngạo. Sức lực mạnh mẽ đáng kinh sợ kia, làm cho trong lòng Uất
Noãn Tâm có một trận hỗn loạn, hai tay căng thẳng nắm chặt lại, đổ mồ hôi lạnh.

Anh cúi người dán sát vào vành tai cô, hô hấp nóng bỏng,
nóng rực, trêu đùa vành tai của cô. “Tôi ở trên giường trước nay đều thích tư
thế nam trên nữa dưới………..quyết không để phụ nữ khống chế……..” Giống như lời
nói ngọt ngào giữ tình nhân rót vào tai, vô cùng mập mờ nóng bỏng.

Uất Noãn Tâm nghiêng đầu cố gắng trốn tránh loại cảm giác
nóng rực này. “Anh…………anh đừng như vậy………..”

“Lúc nãy không phải rất kiêu ngạo sao? Bây giờ sao lại mềm
nhũn vậy chứ? Không phải bảo tôi gọi em là nữ vương sao?”

Cô cười giễu, da đầu căng lên. “Đùa, đùa thôi mà, đừng tưởng
thật…….”

“Vừa hay là tư thế tôi thích, không bằng………..” Ánh mắt của
anh chầm chậm chuyển xuống nơi đẫy đà của cô, rõ ràng có ý đồ gây rối.

“Anh, anh đừng gậy nữa………ban ngày ban mặt, trời sáng trưng
trưng…………..anh văn minh chút đi………….”

“Ai quy định làm tình chỉ có thể vào ban đêm hử?” Anh đột
nhiên giữ lấy tay cô, đặt tại nơi phân thân cương cứng như sắt của chính mình,
nóng rực hừng hực.

Gần đây hình như anh không chút ngại ngừng sao? Còn có thể
hạ lưu hơn không?

Mặt Uất Noãn Tâm đỏ ửng, vôi vàng buông ra, anh cố ý đè lại,
tiếp tục trêu chọc cô. “Có thể cảm nhận được khát vọng của nó không? Nó muốn
em……..”

Cô cười cực kỳ khó coi, lông mày nhíu lại. “Anh, anh không đến
mức đói bụng ăn quàng chứ? Không phải anh nói không có hứng thú với tôi sao? Tiếp
tục duy trì trạng thái không hứng thú đi………”

“Đàn ông đều dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, lúc tinh trùng
lên não……..tất nhiên không kiêng kỵ thứ gì…………em như vậy………..” Anh dừng lại xem
xét, rút ra kết luận. “Miễn cưỡng có thể chấp nận!”

“Anh không cần miễn cưỡng chấp nhận bản thân………”

Nhìn thấy cô bị dọa thành bộ dạng như vậy, thực sự rất buồn
cười. So với sủng vật nhỏ, thỉnh thoảng trêu đùa, vui vẻ vô cùng.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bụng của người nào không
đúng lúc ‘ục ục’ phản kháng, Uất Noãn Tâm rất xấu hổ. Muốn giả vờ người mất mặt
không phải là bản thân mình, nhưng trong tình cảm này không thể rồi…………..

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.