Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 5 - Chương 215 ---> 217

Chương 215: Quá ghen

“Em đi làm đây! Chúng ta đi thôi!” Uất Noãn Tâm rất mệt mỏi,
phải mau dẫn một trong hai người đi, nếu không lại đánh nhau.

Nam Cung Nghiêu không đi theo cô ngay, mà đi đến bên giường
của Ngũ Liên, nhíu mày khiêu khích. “Tối qua, tôi ngủ ở nhà cô ấy đó.”

Trong mắt Ngũ Liên có chút hờn giận, nhưng vẫn nở nụ cười
nham hiểm, giả vờ không sao hỏi: “Thì sao nào? Tôi cũng không để ý cô ấy đã có
chồng, ngủ nhiều hơn một lần hay ít hơn một lần có gì khác nhau sao? Một người
đàn ông nếu chỉ để ý đến cơ thể của người phụ nữ, như vậy quá hẹp hòi rồi!”

Nam Cung Nghiêu cười lạnh: “Nói đến hẹp hòi, sao có thể so
với cậu ‘Thiếu gia dâm đãng nhất Đài Loan’, chơi qua biết bao nhiêu phụ nữ, bây
giờ còn giả làm thánh nhân không thấy ghê tởm sao?”

“Tôi dâm đãng hay không dâm đãng mắc mớ gì đến anh! Quá khứ
là quá khứ, bây giờ tôi chỉ muốn một mình Uất Noãn Tâm.” Mỗi câu mỗi chữ của
anh, rõ ràng đang nói cho anh ta biết: “Tôi không quan tâm cô ấy đã qua lại với
ai, điều tôi muốn, là trái tim của cô ấy.”

“Đó chẳng qua chỉ là nhất thời cảm thấy mới mẻ, tôi sẽ không
để cậu tổn thương cô ấy!”

“Là cảm giác mới mẻ, hay là nghiêm túc, anh rõ hơn tôi, nếu
không anh cũng không lo lắng đến vậy!”

Nam Cung Nghiêu siết tay lại, cậu ta lại dễ dàng hiểu rõ sự
lo lắng của chính mình!

Anh nói những lời đó, chẳng qua muốn ép cậu ta lùi bước,
không ngờ còn bị cậu ta phản kích lại. Xem ra cậu ta không phải đang vui đùa,
nhưng mà, anh cũng không nhân nhượng đâu.

“Nam Cung Nghiêu, sao anh còn ở trong đó hả?” Uất Noãn Tâm
vội kéo anh ra ngoài, anh cũng không quên trừng mắt cảnh cáo Ngũ Liên, cậu ta
cũng hả hê nở nụ cười về phía anh, thái độ thờ ơ không thèm đến xỉa đến.

Đợi hai người đó rời khỏi, nụ cười mới tắt hẳn, trong mắt
hiện ra một sự chua xót, trái tim bỗng co lại.

Người con gái mà mình yêu thích, đương nhiên phải để ý tất
cả mọi thứ thuộc về cô ấy, hy vọng tất cả đều thuộc về mình. Làm sao có thể
không để ý cô ấy từng qua lại với người đàn ông khác, chỉ là….. có để ý cũng
không thể thay đổi sự thật.

So với ngồi luẩn quẩn trong vấn đề cô đã từng là vợ của
người khác, không bằng cố gắng quên đi. Dù sao, quá khứ đã là quá khứ. Điều
quan trọng hơn cả, là tương lai của bọn họ.

Bây giờ anh không muốn nghĩ đến chuyện sau này, chỉ hy vọng,
lúc cô đau khổ anh có thể quan tâm cô, không để cô chịu thêm tổn thương nào
nữa.

Nếu như có một ngày, cô bằng lòng chấp nhận anh, vậy thì,
anh sẽ yêu thương cô, để cô trở thành một người phụ nữ hạnh phúc nhất!

………..

Trên đường đi, mặt mày Nam Cung Nghiêu bí xị, Uất Noãn Tâm
cũng không nói chuyện, cho đến khi xe dừng lại chờ đèn xanh, anh mới lạnh lùng hỏi
một câu: “Buổi trưa em định mang cơm cho tên bại não kia hả?”

“Đừng có gọi bại não hoài được không? Khó nghe muốn chết!”

Bị anh nhìn bằng ánh mắt lạnh băng, cô run cằm cập, rụt đầu
lại, muốn giải thích.

“Anh ấy bị thương, là một người bạn, giúp đỡ một chút, cũng
là điều đương nhiên. Nếu như anh bị thương, em cũng sẽ chăm sóc anh như thế!
Đừng nhỏ nhen như vậy, nói như thế nào anh ấy là bị anh đánh bị thương, về mặt đạo
đức em không thể bỏ mặc không lo, anh nói đúng không?”

Cô nói rất lâu, cuối cùng thứ Nam Cung Nghiêu quan tâm vẫn
là….

“Cho nên em vẫn muốn đưa cơm sao?”

Hơ….. Không lẽ những gì cô nói đều vô ích sao? Có cần vậy
không trời!

Để anh khỏi tức giận, xảy ra tai nạn giao thông, Uất Noãn
tâm đành phải dùng kế hoãn binh. “Ây da, được rồi, không đưa thì không đưa.
Cháo trong bình giữ nhiệt, cũng đủ cho anh ấy ăn đến chiều rồi.”

“Thật chứ?”

“Ừ ừ ừ!” Cô gật đầu như gà mổ thóc. “Được rồi được rồi, mau
lái xe đi!”

Phía sau vang lên tiếng kèn “tin tin”, Nam Cung Nghiêu vẫn
nhìn chằm chằm Uất Noãn Tâm. Cô cầu xin một hồi lâu, anh mới bực dọc lái xe.
“Nhớ kỹ những lời em nói đó!

“Biết rồi mà!” Uất Noãn Tâm thực sự hết cách. Thì ra tính
tình của người đàn ông lạnh lùng lại ghen tuông ghê gớm đến vậy, một khi đã
ghen, muốn đảo lộn cả trời đất, quậy đến gà chó cũng không được yên.

Nhưng mà……. điều này không phải chứng tỏ, anh quan tâm cô
sao?

Suốt cả quãng đường không nhịn được thầm vui vẻ, nở nụ cười
ngốc nghếch.

…………….

Mặc dù theo hiểu biết của cô cảm nhận được, Nam Cung Nghiêu
sẽ không rảnh rỗi chạy đến ngăn cản cô, nhưng để tránh chuyện ngoài ý muốn, Uất
Noãn Tâm vẫn xin Trần Nhiên nghỉ một buổi, trước mười giờ tan ca. Kết quả là vừa
đi đến thang máy, định bước vào, đột nhiên bị một người từ đằng sau xách cổ áo
giống như xách gà.

Lúc đó cô liền hoảng loạn.

Không lẽ xui xẻo đến mức đó hả trời……

“Hình như em đã đồng ý, sẽ không đưa cơm trưa cho tên bại
não kia mà.”

Cô ngượng ngùng quay đầu lại, nở nụ cười nịnh hót. “Anh hiểu
lầm rồi, em không đi đưa cơm trưa cho anh ấy, em chỉ là, chỉ là……..”

“Chỉ là gì hả?”

Trong lúc gấp gáp: “Đi WC!”

Nam Cung Nghiêu nhíu mày, bày ra nét mặt ‘là anh ta bại não
hay em bại não’. “Sao anh không biết, thang máy cũng có công dụng đó nhỉ?”

“Không phải…………. thang máy ở tầng này của bọn em hư rồi, em
xuống một lầu để đi lên…………” Cả một tầng lầu của công ty có tới năm cái nhà vệ
sinh, cái lý do này có vẻ không đáng tin! Nhưng nói dối cũng đã nói rồi, ngoại
trừ kiên trì ra, cũng không còn cách nào khác.

Nam Cung Nghiêu lười nói nhảm với cô, kéo cô thẳng vào thang
máy. “Theo anh lên lầu.”

Một tay cô vịn thang máy. “Để, để làm gì?”

“Ăn cơm!”

“Nhưng em vẫn chưa tan ca mà………”

“Không sao.” Anh nở nụ cười vừa lạnh lùng vừa gian tà: “Trừ
vào tiền lương.”

Sau đó túm lấy cô kéo vào thang máy.

Uất Noãn Tâm trốn không thoát, hết cách rồi, đành phải theo
anh vào trong văn phòng tổng tài. Trái tim nhỏ đập thình thịch, ngay cả chính
mình còn không tin những lời nói dối đó, thì sao có thể lừa được anh chứ? Cho nên
bây giờ, anh đang trừng phạt cô sao?

Vẩy sáp?

Còng tay?

Chắc không phải dùng roi sa chứ?

Dừng dừng dừng!

Cô đang nghĩ bậy gì vậy, đó là SM được chưa?

Quá đồi trụy quá bạo lực! Không phù hợp với tuyến đường
chính đang phát triển của câu truyện.

Nam Cung Nghiêu nhìn thấy bộ dạng của cô bị dọa đến lá gan
nhỏ cũng mất tiu , vừa bực bội vừa buồn cười.

Cô dám ở sau lưng anh bằng mặt không bằng lòng, anh còn
tưởng lá gan của cô to lắm, cũng biết sợ sao? Vật nhỏ không nghe lời, anh không
‘dạy dỗ’ cô thật tốt, cô sẽ cưỡi lên đầu anh cho xem………

Chương 216: Cảm giác khi yêu

Hướng Vi gõ cửa bước vào. “Tổng tài, bữa trưa của anh đây
ạ!”

Nhìn thấy Uất Noãn Tâm ở đây, trong lòng tự nhiên có chút
không vui.

Biến mất chưa được mấy ngày, cô ta sao lại xuất hiện ở đây?
Còn mình thì bị hạ bệ tới mức phải ra ngoài mua bữa trưa cho cô ta!

Đầu của Uất Noãn Tâm cúi xuống cực thấp. Rõ ràng mình vô tội
mà, bị kéo lên đây đã bi kịch lắm rồi, sao cứ có cảm giác như đang làm sai,
lưng không thể ngồi thẳng dậy nhỉ?

“Ừ! Em ra ngoài đi!”

“Vâng!” Hướng Vi cúi thấp đầu liếc cô, trong lòng nghĩ cô
lại diễn kịch giả vờ đáng thương nữa rồi, hết sức khinh thường.

Nam Cung Nghiêu mở hộp cơm ra, lấy một phần để trước mặt cô.
“Em ăn đi!”

“Em không muốn ăn.”

Sắc mặt của anh âm u. “Bởi vì nghĩ đến Ngũ Liên, nên không
muốn ăn sao?”

“Không phải! Anh đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu anh ấy
được không? Em chỉ không muốn ăn thôi.” Trong hoàn cảnh này, không hiểu sao lại
có cảm giác ăn không vô, cực kỳ không thoải mái.

“Từ lúc đi làm, anh thấy khẩu vị của em rất tốt, mỗi lần đều
mua đến hai phần cơm mà!”

Mặt Uất Noãn Tâm đỏ lên ngay lập tức. Có cần nhục mạ cô
thẳng thắn như vậy không? Sức ăn lớn, cũng đâu phải là chuyện xấu đâu!

“Những người con gái khác đều bận rộn ăn kiêng để giảm béo,
còn em thì hay rồi, hận không thể nuôi mình thành heo!”

Cô nhỏ giọng biện hộ cho mình: “Làm gì có….. thể chất em là
như vậy, ăn sao cũng không mập nổi!”

“Vậy ăn nhanh đi!” Anh cầm đôi đũa nhét vào tay cô, nhìn
chằm chằm.

Uất Noãn Tâm đành cúi đầu ăn cơm. Ăn cơm vốn là chuyện vô
cùng vui vẻ, vì sao lại bị anh biến thành hối thục như vậy chứ? ‘Món ăn Triển
Ký’ cô đã thèm nhỏ dãi từ lâu, chỉ là quá mắc, vẫn không dám bấm bụng ăn một
lần. Không dễ dàng gì mới có một bữa miễn phí, nhưng lại trong tình cảnh này, thật
lãng phí mà!

Nếu cô xin gói lại, anh sẽ không siết tay lại, dọng bàn gào
thét chứ. Uất Noãn Tâm, mày có thể không có tiền đồ hơn nữa không?

Nghĩ vậy liền nhịn không được rùng mình một cái, vẫn là nên
nghe lời ăn cơm thôi! Cố gắng quên đi hoàn cảnh xung quanh, thưởng thức món ăn
ngon.

“Đừng chỉ ăn cơm thôi, uống canh đi!”

“…….. Cám ơn!”

Nhìn thấy cô vẫn ăn cơm không, Nam Cung Nghiêu mới giúp cô
mở ra, thổi nguội từng muỗng, đưa đến miệng cô.

Uất Noãn Tâm sững người, mở to hai mắt, hả miệng ra, khóe
môi còn dính một hạt cơm, nhìn vào thật ngớ ngẩn, cũng rất đáng yêu.

“Nhìn gì? Mở miệng ra!”

“Không, không cần đâu, em tự ăn được rồi.”

“Cũng không phải lần đầu tiên, lúc trước cũng không biết ai
ầm ĩ đòi anh dùng miệng mớm canh nhỉ.”

Uất Noãn Tâm càng cảm thấy ngượng ngùng hơn. “Lúc đó em
tưởng anh không chịu, nên mới……….” Địch không lại cường quyền, cô đành phải
nhấp một ngụm nhỏ. “Cảm ơn!”

Anh tốt với cô như vậy, cô lại cảm thấy không quen.

“Uất Noãn Tâm……” Đột nhiên anh gọi cô, cô căng thẳng chờ đợi
câu nói tiếp theo của anh.

Anh có chút bất lực trước sự đề phòng của cô, thở dài. “Ở
trước mặt anh, không cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, cũng không cần nghĩ quá
nhiều. Anh tốt với em, chỉ vì anh muốn tốt với em mà thôi. Sau này………… anh sẽ
càng ngày càng tốt với em, em sẽ quen dần thôi.” Anh xoa nhẹ đầu cô, động tác
thân mật, nụ cười dịu dàng. “Được rồi, ăn đi!”

Ngọt ngào từng chút từng chút một từ trong tim Uất Noãn Tâm
chảy ra, khắp người bị niềm hạnh phúc bao trọn, lồng ngực có chút khó thở, lại
tỏ ra vui vẻ mà không có chút nghi ngờ gì, như một cô gái mới biết yêu.

Thì ra, đây chính là cảm giác khi yêu…….

Ăn xong cơm, Uất Noãn Tâm vẫn còn lo lắng cho Ngũ Liên, sợ
anh ấy đói chết, muốn xuống lầu sớm chút, để về đưa cơm cho anh trước khi đến
giờ làm.

Nam Cung Nghiêu nhìn thấu suy nghĩ của cô, nói một câu. “Yên
tâm, cậu ta không đói chết đâu, anh đã kêu người đưa cơm cho cậu ta rồi.”

“Anh…….. kêu người đưa cơm cho anh ấy?”

“Ừ! Còn tặng cho cậu ta một món quà lớn.”

Uất Noãn Tâm thấy kỳ lạ, sao cứ cảm thấy ánh mắt của anh
gian ác, giống như đang che giấu âm mưu nhỉ? Món quà lớn mà anh nói, hẳn không
phải là………

Cùng lúc đó, Ngũ Liên đang nhàm chán lăn qua lăn lại trên
giường, đang định gọi điện thoại giục Uất Noãn Tâm đưa cơm, thì chuông cửa reo
lên. Vui vẻ nhảy vài bước xuống giường, vừa mở cửa. “Chìa khóa không phải đưa
cho…..”

Người đứng ở ngoài cửa, không phải Uất Noãn Tâm, mà là một
cô người mẫu dáng người cao gầy, đầy đặn, cực kỳ xinh đẹp, bộ ngực sữa gợi cảm
của cô ta chắc cũng phải cỡ F.

Trên người chỉ mặc một cái váy ngắn ôm sát người, lộ rõ
đường cong động lòng người, hai chiếc đùi thẳng dài, gợi cảm. “Hi, Ngũ
thiếu…..” Giọng nói cũng nhỏ nhẹ đến mủi lòng.

Nhưng Ngũ Liên không thèm để ý, không hề khách sáo. “Khốn
khiếp, ai kêu cô đến hả?”

“Đừng dữ như vậy chứ…….. người ta cất công một chuyến đến
đưa cơm cho anh mà………” Cô ta vừa nói vừa lách qua người anh, đi vào trong phòng
khách, một chân chống lên cửa.

Hành động này rõ ràng muốn nói rằng ‘chủ động dâng đến cửa’!

“Nam Cung Nghiêu kêu cô đến đây?”

“Đúng……” Lúc cô gái đặt phần cơm trưa xuống cũng không quên
tạo hình chữ S, trước lồi sau vểnh.

Ngũ Liên hiểu ra nở nụ cười. “Tên thối tha khốn khiếp kia
cũng biết chơi ngầm nhỉ, vậy ông đây sẽ chơi với anh ta!”

Sờ mặt người đẹp nói: “Em đợi ở đây trước nha!”

Trở về phòng, mấy phút sau trở ra, người phụ nữ kia đã lột
sạch sẽ, nằm ở trên ghế sofa, tặng cho anh một nụ hôn gió. Nếu là người đàn ông
khác, sớm đã bổ nhào về phía đó, nhưng Ngũ Liên một chút phản ứng cũng không có,
chỉ cảm thấy thật nhàm chán. “Chết tiệt! Muốn tặng cũng phải tặng đúng khẩu vị
tôi chứ, ông đây trước giờ luôn thích những cô gái bị động, quá chủ động không
có hứng thú!”

Người phụ nữ nghe xong, lập tức che phía dưới lại, thẹn
thùng che môi, nói một câu: “Yamete (không muốn)….”

Khốn khiếp, đây mà là cực phẩm gì chứ?!!!

Ngũ Liên kiềm nén kích động không lấy ghế sofa nện cho cô ta
một trận, kéo cô ta đứng dậy. “Mặc quần áo vào trước đi……….”

“Nhưng mà người ta……….. người ta…………”

“Đừng ‘người ta’ nữa! Giả vờ xử nữ ngây thơ gì chứ.” Ngũ
Liên chỉ cần hai ba động tác đã giúp cô ta mặc xong quần áo, nhét vào ngực của cô
ta một lá thư. “Đem cái này giao cho Nam Cung Nghiêu!”

Người phụ nữ vẫn không ngừng giãy dụa, định khơi dậy dục
vọng của anh, lại bị anh đuổi nhanh ra ngoài, tức giận dậm chân.

Người nào nói bậy nói bạ, nói bản lĩnh trên giường của Ngũ
Liên là số một, khiến cho phụ nữ sướng như lên mây chứ!

Bà đây thấy bất lực thì có!

Chương 217: Uất Noãn Tâm, em là của anh!

Một tiếng sau, cô nàng ngực F quay về ‘Hoàn Cầu’ báo cáo,
Nam Cung Nghiêu trả tiền xong thì cô ta bỏ đi, mở lá thư ra, bên trong là một
tấm hình đáng sợ.

Ngón giữ giơ thẳng lên!

Kế bên còn có ba chữ rồng bay phượng múa ‘hãy đợi đó’!

Xem ra, cậu ta muốn chống đối với anh tới cùng! Vậy thì chờ
xem, đến cuối cùng ai mới là người chiến thắng!

…………….

Sau khi tan ca, Uất Noãn Tâm đang định đi mua vài thứ về nhà
nấu cơm, thì xe của Nam Cung Nghiêu dừng ngay trước mặt, cô lên xe hỏi: “Sao
anh cũng tan ca sớm vậy?”

“Em nói thử xem?”

“………”

“Chuẩn bị về nhà nấu cơm, vì tên tàn tật kia sao?”

“………….. Sao lại trở thành tàn tật rồi?”

“Bại não cũng xem như tàn tật!”

“……………..” Đây có được xem là hài hước không?

“Muốn đi đâu ăn cơm?”

“Về nhà đi!”

“Anh nói rồi, sẽ có người đưa cơm cho cậu ta, em không cần
lo lắng.” Nam Cung Nghiêu ung dung giữ tay lái, quay đầu nhìn cô cười. “Muốn ăn
món Pháp hay là món Nhật?”

Hiếm lắm tâm trạng anh mới tốt như vậy, Uất Noãn Tâm cũng
không muốn phá hỏng. Đã có người đưa cơm rồi, cô cũng không cần phải lo lắng
cho Ngũ Liên. Nghhĩ ngợi môt lúc, mắt liền sáng lên. “Lâu lắm rồi không đến phố
đêm Hoa Tây ăn điểm tâm, nếu như anh không chế bẩn thì…….”

“Ngày trước anh cũng thường xuyên ở những nơi phức tạp như
vậy.” Nam Cung Nghiêu nói một câu đó xong, quay đầu xe lại, chạy đến phố Hoa
Tây.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon lấp lánh, trên đường người
động đúc, vô cùng náo nhiệt. Uất Noãn Tâm giống một con cá nhỏ linh hoạt, luồn
lách qua lại trong đoàn người, tìm kiếm các món ăn ngon. “Canh ếch ở bên kia
rất nổi tiếng lắm, theo em mau lên!”

Tay đột nhiên bị anh giữ
lại, luồn vào trong bàn tay lớn của anh, làm cho hai má cô nóng ran.

“Đừng đi lạc đó!”

“Vâng!” Cô đi theo anh, hai người giống hệt như một đôi tình
nhân đang yêu nhau tha thiết, không hề có sự phân biệt về thân phận, cũng không
cần băn khoăn quá nhiều.

Đi từ đầu phố cho đến cuối phố, vỏn vẹn mất ba tiếng, Uất
Noãn Tâm ngồi dưới gốc gây, vỗ vào cái bụng no nê, lắc đầu. “Không được rồi, no
quá rồi…….. no chết em rồi………..”

“Thịt vịt còn chưa ăn xong mà!” Lúc nãy kêu la đòi ăn, anh
còn tưởng cô có thể ăn nhiều hơn.

Cô không chịu trách nhiệm. “Một miếng em cũng ăn không vô,
anh ăn đi!”

Nam Cung Nghiêu cũng no đến nỗi có chút buồn nôn, bỏ thịt
vịt xuống, ngồi nghỉ với cô.

Anh cho rằng, mình sẽ không bao giờ trở lại nơi này. Bởi vì,
nơi này có quá nhiều quá khứ cực kỳ dơ bẩn, với anh mà nói, là một nỗi ám ảnh
không bao giờ muốn nhớ đến.

Không biết bị làm sao, lại thì thào mở miệng. “Ở đây anh đã
từng bị người ta đánh đến thê thảm…..”

Ngón tay của Uất Noãn Tâm siết lại.

“Năm đó anh mười tuổi, bởi vì miếng ăn, không thể không làm
du côn. Hai bang phái tranh giành địa bàn, anh lấy mạng ra liều. Năm đó đầu bị
người ta dùng một cây sắt lớn đập vào, chảy rất nhiều máu, cứ tưởng sẽ
chết……….. Nếu như không phải người có lòng tốt đi qua, cứu anh, nói không chừng
đã chết thật rồi………..

Anh nhắm mắt lại, vì quá khứ của mình mà cảm thấy hơi lo
lắng.

Sự việc đã xảy ra từ rất lâu, giờ nghĩ lại, dường như chỉ
mới ngày hôm qua, nhắc nhở anh quá khử của anh hèn mọn nhếch nhác như thế nào.
Ai có thể nghĩ đến, người nắm giữ giới tài chính ngày nay, đã từng sống giống như
một con chó. Chỉ vì mấy trăm ngàn, mấy lần bị giam vào trong ngục, chịu đánh
đập tàn nhẫn.

Anh lúc nào cũng nhắc nhở chính mình, phải luôn đứng trên
đỉnh của cái thế giớ này. Những đau khổ trong quá khứ, tuyệt đối không thể trải
qua một lần nữa.

Uất Noãn Tâm không biết phải nói gì để an ủi anh, thực ra
dưới tình cảnh này, bấy kỳ lời nói nào cũng đều là thừa thải.

(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)

Cô có thể cảm nhận được những ngày tháng đen tối mà anh đã
từng trải qua, nhưng tuyệt đối không sâu sắc bằng anh.

Cô chỉ im lặng ôm lấy anh, vuốt ve tấm lưng của anh. “Đã qua
rồi, tất cả đều đã qua hết rồi…………. sau này cho dù xảy ra chuyện gì, em sẽ luôn
ở bên cạnh anh…………. sẽ không rời xa anh………..”

Bởi vì câu nói của cô, cổ họng của Nam Cung Nghiêu nghẹn
ngào, xoa bàn tay cô.

Ánh đèn kéo dài, làm cho bóng dáng của hai người phủ lên
cùng một chỗ, dựa vào nhau chặt chẽ. Bọn họ rất cô đơn, nhưng lại có được nhau,
che chở cho nhau.

Ngay lúc đó, điện thoại đổ chuông, Uất Noãn Tâm vốn mặc kệ,
nhưng Nam Cung Nghiêu lại nói. “Nhận đi!”

Là điện thoại của Ngũ Liên.

Cô có hơi băng khoăn, đi đến một góc mới tiếp.

Anh ở đầu dây bên kia oán giận. “Sao em vẫn chưa về hả?”

“Sao vậy? Anh vẫn chưa ăn cơm sao?”

“Ăn rồi! Nhưng mà tinh thần của tôi rất đói……….. em không
về, tôi ngủ không được!”

“Sao anh giống một đứa trẻ quá vậy? Một lúc nữa tôi mới về
được, anh ngủ trước đi!”

“Hai người ở cùng nhau?”

“………… Ừ!”

Anh tự cười nhạo mình. “Khó trách! Đồ trọng sắc khinh bạn.”

“Không nói với anh nữa!” Uất Noãn Tâm cúp điện thoại, nhưng
chưa được mấy phút, điện thoại lại reo lên.

“Tôi nhớ em!” Giọng nói của anh rất trịnh trọng, nghiêm túc,
tuyệt đối không phải đùa giỡn.

Trong đó chứa đựng tình cảm mãnh liệt khiến Uất Noãn Tâm
nặng nề. Cả người đứng im, nhất thời không biết phải trả lời như thế nào.

Di động đột nhiên bị cưới đi, Nam Cung Nghiêu cúp điện
thoại, khóa máy!

Trong lúc cô hết sức kinh ngạc, thì bị anh kéo thẳng vào
trong ngực , ôm thật chặt. Hôn lên đỉnh đầu cô, tuyên bố giống như muốn cho cả
thế giới biết.

“Uất Noãn Tâm, em là của anh!”

………….

Ngũ Liên gọi lại nhiều lần, nhưng đầu bên kia điện thoại vẫn
vang lên tiếng nói ngọt ngào nhưng lạnh băng.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc
được!”

Anh cuối cùng cũng từ bỏ, tự cười nhạo mình.

Ngũ Liên ơi Ngũ Liên……….. lòng tự trọng của mày không phải
rất lớn sao? Tại sao biết rõ bọn họ ở chung với nhau, còn tự rước nhục vào
mình, gọi điện thoại cho cô ấy sao? Cho rằng như vậy, cô ấy sẽ thương hại mày, đồng
tình với mày, lựa chọn mày sao?

Kết quả càng khiến chính mình buồn bã hơn mà thôi!

Cô làm sao có thể vì anh, rời khỏi Nam Cung Nghiêu chứ!

Có lẽ tình yêu thực sự khiến cho chỉ số thông minh của con
người tụt xuống không. Ngày trước coi thường nhất là thứ gọi là ‘tình cảm’, cho
rằng chính mình mãi mãi là chúa tể, đàn bà chẳng qua chỉ là món đồ chơi để đùa
giỡn, kết quả cuối cùng, chỉ chứng mình anh chỉ là kẻ bi kịch nhất thôi.

Thì ra, anh và những người đàn ông khác không có gì khác nhau,
một khi đã rơi vào bể tình, chuyện ngốc nghếch gì cũng có thể làm được.

Để bản thân trở nên bi thương đến vậy, cuối cùng cái gì cũng
không có được, ngược lại còn đánh mất trái tim của mình.

Báo cáo nội dung xấu