Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 5 - Chương 245 ---> 247

Chương 245: Bỏ trốn?

Nam Cung Vũ Nhi thừa thắng xông lên, thêm dầu vào lửa. “Đàn
ông đều như vậy cả, lúc mà chưa chiếm được, thì đối xữ tốt với cô, nghĩ mọi
cách lừa cô lên giường… Một khi chiếm được rồi, sẽ vứt bỏ như chiếc giày rách.
Nam Cung Nghiêu là đàn ông, cũng không ngoại lệ. Đàn ông và phụ nữ không giống
nhau, phụ nữ chỉ yêu người ở trên giường cùng mình, còn đàn ông… Tình dục và
tình yêu phân biệt rất rõ ràng.”

“Cô nên cảm thấy may mắn khi tôi nói hết tất cả cho cô biết,
nếu không lúc cô và anh ấy lên giường, trong đầu anh ấy chỉ có tôi, sẽ càng làm
cô thêm đau khổ…”

“Đủ rồi!” Cô thấp giọng rít gào. “Tôi không muốn nghe nữa!”

“Cô cho rằng trốn tránh có thể giải quyết tất cả sao? Anh ấy
không yêu cô, người anh ấy yêu là tôi! Cô phải chấp nhận sự thật! Tôi đã đẩy
anh ấy cho cô, là chính cô không thể giữ được anh ấy, đừng có trách người khác.
Cô phải cảm ơn tôi, nếu không cô mang lần đầu tiên cho anh ấy, phát hiện anh ấy
vẫn một mực lừa cô, cô sẽ càng đau khổ hơn thôi.”

Giọng điệu của cô ta, giống như đang bố thí sự thương hại
cho một kẻ ăn xin. Dường như tất cả những gì cô đang có, đều do cô ta ban cho,
cô phải mang ơn, quỳ xuống cảm ơn cô ta.

Vẻ mặt kia khiến Uất Noãn Tâm ghê tởm.

Cô giận dữ cười ngược lại, nụ cười lạnh lẽo. “Có lẽ cũng
không đau khổ giống như những gì cô đã nghĩ, dù sao tôi cũng không còn lần đầu
tiên rồi. Làm lần thứ hai hay lần thứ ba, có gì khác nhau chứ?”

Cô lúc đó hoàn toàn tức điên lên, giống như một con thú nhỏ
bị thương, dựng hết gai nhọn trên người lên, mặc kệ mọi thứ chỉ muốn bảo vệ
chính mình, ngay cả nói cũng không suy nghĩ. Nhưng thực sự không ngờ rằng, lời
nói này mang đến cho chính mình rất nhiều tai họa.

Nam Cung Vũ Nhi giật mình, không đoán được cô không còn là
xữ nữ. Rất nhanh, trong đầu nảy sinh ra một mưu kế thâm độc, hạ quyết tâm tàn
nhẫn kéo cô xuống vực sâu không thể nào ngoi lên được, không được siêu thoát.

“Lời cô muốn nói đã nói xong rồi sao? Cám ơn ‘lòng tốt’ của
cô!” Vứt lại những câu mỉa mai nay, cầm lấy túi xách xông ra ngoài.

Cô ngây thơ, nhưng không có nghĩa là cô ngu xuẩn, sẽ tin tất
cả những gì cô ta làm là muốn tốt cho cô. Cô ta chẳng qua chỉ muốn khoe cho cô
biết cô ta có bao nhiêu lợi hại, còn cô đáng thương bao nhiêu. Trước kia cô thật
có mắt không tròng, nhìn lầm cô ta, lòng dạ của cô ta, và vẻ bề ngoài hoàn toàn
là hai người khác nhau.

Uất Noãn Tâm bắt xe, chạy thẳng về nhà.

Ngũ Liên đang chăm chú chọn một thị trấn nhỏ ở Italy,
quay đầu ngạc nhiên. “Sao em lại quay trở về vậy?”

“Thu dọn hành lý.”

“Dọn nhà?”

“Du lịch!” Cô quay người đi về nhà mình, Ngũ Liên vội chạy
quay đó. “Em uống nhầm thuốc hay bị động kinh? Không phải không muốn đi sao?”

“Anh không biết phụ nữ thay đổi ý rất nhanh sao?”

“Biết, nhưng tôi không biết em là phụ nữ đó!”

Cô mặc kệ anh, tự mình thu dọn quần áo.

Ngũ Liên đè vali lại. “Xảy ra chuyện gì vậy? Nói tôi biết,
ai bắt nạt em hả?”

Cô vẫn nén những giọt nước mắt, nhưng anh vừa hỏi một câu
như vậy, giống như tức nước vỡ bờ chảy ào ào. “Tôi ngốc lắm phải không? Cứ bị
người ta lừa gạt hoài…”

Ngũ Liên ôm cô, đau lòng hỏi: “Em rất ngốc, nhưng mà, tôi
thích em ngốc nghếch như vậy. Đừng đau lòng vì Nam Cung Nghiêu nữa, được không?
Anh ta không đáng! Em còn có tôi, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em.”

“Cám ơn anh….”

Hai người ôm nhau rất lâu, cho đến khi di động của Ngũ Liên
đổ chuông, lại là Nam Cung Vũ Nhi. “Tôi lấy khăn mặt giúp em.” Anh mượn cớ đi
vào nhà vệ sinh. “Cô lại có chuyện gì nữa hả?”

“Để tôi đoán xem…. Buổi sáng hôm nay anh đề nghị dẫn cô ta
đi du lịch, bị cô ta từ chối, nhưng bây giờ cô ta đột nhiên thay đổi ý, có phải
không?”

“Là cô chọc cô ấy khóc? Chết tiệt! Cô lại giở trò gì đây
hả?”

“Chuyện đó anh không cần quan tâm, tóm lại, chuyên tôi làm
được anh không thể làm được, anh nên cảm ơn tôi. Các người mấy giờ lên máy
bay?Tôi còn rất nhiều việc cần phải sắp xếp.”

“Điều này, cô không cần thiết phải biết!”

“Anh muốn qua cầu rút ván sao? Anh đã quên chuyện anh từng
đồng ý với tôi sao?”

“Xin lỗi, bổn thiếu trước giờ rất dễ quên, nói chưa bao giờ
giữ lời. Qua cầu rút ván, còn là chuyện rất bình thường, để cô thất vọng rồi.”
Anh trực tiếp ngắt cuộc gọi . Sau này, anh không muốn đến xỉa và có liên quan gì
đến người đàn bà độc ác này nữa.

………….

“Ngũ Liên, Ngũ Liên , Alo! Alo? Đáng chết! Dám giở trò bịch
bợm với tôi. Anh cho rằng anh không nói, tôi sẽ không biết sao? Chờ đó đi!.”
Nam Cung Vũ Nhi vội vàng chạy đến nhà bếp, bảo đầu bếp hầm canh, bỏ thêm chút ‘nguyên
liệu’, tự mình mang đến công ty Nam Cung Nghiêu.”

“Em lại đến rồi, có hoan nghênh không?”

“Đương nhiên!” Bởi cãi nhau với Uất Noãn Tâm,nên cảm đêm Nam
Cung Nghiêu ngủ không ngon, cả người tiều tụy, tinh thần uể oải không phấn
chấn.

“Anh xem, sắc anh của anh rất kém đó, mau uống canh đi, bồi
bổ lại, bằng không sẽ không đẹp nữa đâu.”

“Cám ơn em!” Lòng Nam Cung Nghiêu lơ lửng mà uống canh, nhận
thấy Nam Cung Vũ Nhi dường như muốn nói gì đó: “Có chuyện gì à?”

“Có một chuyện, em không biết có nên nói với anh không….”
Nam Cung Vũ Nhi muốn nói rồi lại thôi, ấp a ấp úng. “Buổi sáng, Noãn Tâm gọi
điện thoại cho em….”

Anh lập tức căng thẳng giữ lấy cô. “Cô ấy nói gì?”

“Cô ấy nói lời chào tạm biệt với em, hình như muốn bỏ đi với
Ngũ Liên. Nghe giọng điệu, có cảm giác như đang bỏ trốn…. Chúng ta muốn gặp
cũng không gặp được! Nhưng em không chắc chắn, cũng có thể cô ấy chỉ ra nước
ngoài du lịch!”

Cô muốn bỏ đi? Cùng Ngũ Liên? Nam Cung Nghiêu càng nghĩ càng
hoang mang, không để ý đến Nam Cung Vũ Nhi, tông cửa xông ra ngoài.

Ánh mắt của Nam Cung Vũ Nhi dừng lại trên chén canh gà, lộ
ra một nụ cười thâm sâu.

Xem lần này, còn không thể chỉnh chết cô không?

………..

Hành lý của Ngũ Liên đã đặt ở trước cửa, quay người chạy qua
giúp Uất Noãn Tâm. “Chết tiệt, bên trong em chứa bao nhiêu đồ vậy? Nặng chết
tôi rồi.”

Cô tỉ mĩ đếm đi đếm lại. “Quần áo, giày dép, túi xách, bàn
chải đánh răng, kem đánh răng, thuốc, mặt nạ, sách, còn có….”

Anh hết nói nổi. “Em tính di dân à?”

“Anh cũng không phải không biết đồ ở nước ngoài rất mắc, có
thể mang tất nhiên phải mang rồi. A! Trong tủ lạnh còn một ít đồ ăn, để tôi đi
lấy.”

“Em đợi đây đi, tôi đi cho!” Để cô ai, ai biết cô có ôm luôn
nguyên cái tủ lạnh đi không.

Uất Noãn Tâm tranh thủ kiểm tra lại coi có bỏ sót gì không,
thì cửa thang máy đột nhiên mở ra.

Một dáng người tàn bạo của Nam Cung Nghiêu vọt ra ngoài……..

Chương 246: Mạnh mẽ chiếm đoạt

Uất Noãn Tâm nhíu mày lại, vẻ mặt chống đối. “Anh đến đây
làm gì? Tôi không muốn nhìn thấy anh!”

Vừa nhìn thấy bên cạnh cô có hai cái vali, lửa giận của Nam
CungNghiêu cháy ‘phừng phật’ trên đầu, lớn tiếng chết vấn. “Em muốn cùng cậu ta
đi đâu?”

“Không liên quan đến anh! Anh đi đi!”

“Sao lại không liên quan đến anh! Em là người phụ nữ của
anh!” Lửagiận của Nam Cung Nghiêu xông đến tận trời mà tuyêt bố quyền sở hữu
của mình, giật lấy cái vali, bá đạo ra lệnh: “Không có sự cho phép của anh, chỗ
nào cũng không được phép đi.”

“Buông ra, trả hành lý lại cho tôi…..” Uất Noãn Tâm cướp lại
cái vali, cũng tức giận. “Anh dựa vào cái gì để quản tôi hả? Anh cút về quản
Nam Cung Vũ Nhi là được rồi. Tôi đi đâu, không cần anh cho phép.”

Lần đầu tiên cô nói những lời quyết liệt này với mình, Nam
Cung Nghiêu sững người, sau đó càng tức giận hơn.

Cô dám vì Ngũ Liên, đối xữ với mình vậy sao?

“Tóm lại anh không cho phép, đi theo anh!” Anh túm thẳng lấy
cô, côsống chết giữ chặt tay vịn cầu thang, gào to. “Ngũ Liên…. Ngũ Liên
cứutôi!”

“Buông tay ra!”

Tiếng cảnh cáo truyền đến, hai mắt của Nam Cung Nghiêu đỏ
ngầu quayđầu lại, đối mặt với vẻ mặt âm u nguy hiểm của Ngũ Liên, kéo Uất
NoãnTâm ra phía sau người mình.”

“Chuyện này không liên quan đến cậu!”

“Chuyện của Noãn Tâm, cũng là chuyện của tôi!” Ngũ Liên với
khí thếlàm người khác khiếp sợ mà đến gần. “Tôi nói anh buông tay ra, có
nghekhông hả?”

“Muốn chết!” Nam Cung Nghiêu lười tốn nước bọt với anh, xông
thẳng lên trước, đấm đá lẫn nhau.

Hai người giống như hai con dã thú đấu đá nhau, đánh đến anh
sống tôi chết!

Uất Noãn Tâm không thể ngăn được, chỉ có thể đứng một bên lo
lắng. “Nam Cung Nghiêu, mau dừng tay lại! Anh dừng tay!”

Ngũ Liên lật người lại, áp đảo Nam Cung Nghiêu xuống đất,
nệm một đấmvào mặt anh. Tay anh mò được một
cái bình hoa, đập thẳng vào sau gáycủa Ngũ Liên, một đòn ngay chỗ quan trọng,
làm anh ngất xỉu tại chỗ.

“Ngũ Liên….” Uất Noãn Tâm muốn chạy qua kiểm tra vết thương
của anh,lại bị Nam Cung Nghiêu túm chặt, liều mạng giãy dụa nhưng không
thoátđược. “Buông tay…….. anh mau buông tay…. đồ khốn!”

Cứ vậy bị anh kéo thẳng vào trong thang máy, cô cầu cứu bảo
vệ, anh ta lại tưởng hai người là đôi tình nhân đang cãi nhau, thêm vào đó
khíthế của Nam Cung Nghiêu quá khiếp người, không thể chạy đến giúp đỡ.

Uất Noãn Tâm bị nhét mạnh vào xe, muốn chạy trốn, nhưng cửa
xe lại bị khóa.

Nam Cung Nghiêu một chữ không nói giúp cô thắt dây an toàn,
nổ máy xe, chạy như bay.

“Anh thả tôi ra, mau thả tôi đi………. rốt cuộc anh muốn sao
hả? Nam
Cung Nghiêu!”

“Nếu như không muốn đụng xe, thì ngoan ngoãn ngồi yên. Nếu
không, ngay cả gặp mặt cậu ta lần cúi cùng cũng không gặp được.” Anh lạnh lùng
báđạo nói, lông mày nhíu chặt lại, mắt vẫn nhìn về phía trước, xe chạynhư bay, nhanh
như chớp.

Xe chạy băng băng vào rừng núi, âm u, xa xôi không có người
ở, chỉ cómột con đường nhỏ vắng vẻ. Nam Cung Nghiêu kéo Uất Noãn Tâm xuống
xe,túm cô đến một căn phòng gỗ cạnh hồ, đẩy mạnh cô ngã xuống giường. Cômấy lần
chạy thẳng đến cửa, đều bị anh giữ chặt lại.

“Nam Cung Nghiêu, anh thả tôi ra, anh điên rồi hả?”

“Phải, anh điên rồi, bị em ép đến điên rồi!”

“Tôi ép anh điên? Là anh gạt tôi.”

“Anh thừa nhận anh từng gạt em, nhưng em ngay cả cơ hội để
anh giảithích cũng không có, thì đã muốn bỏ đi với Ngũ Liên. Em có nghĩ đến cảm
nhận của anh không hả?”

“Anh không nghĩ đến cảm nhận của tôi, thì anh dựa vào gì bắt
tôi phảinghĩ đến anh hả? Nam Cung Nghiêu, coi như tôi cầu xin anh, để cho
tôibình tĩnh một thời gian được không?”

“Là cho em thời gian để bình tĩnh, hay để em và Ngũ Liên bỏ
trốn, ở bên nhau sao? Nói cho em biết, anh làm không được!”

“Anh ngang ngược không thể nói lý mà!”

“Anh ngang ngược không nói lý, tất cả đều do em ép đó! Em
ngoan ngoãn đợi ở đây, chỗ nào cũng không được phép đi!”

Cô không thể tin được nhìn vẻ mặt tức giận của anh. “Em muốn
nhốt tôi sao? Anh không có cái quyền đó.”

“Chỉ bằng anh là người đàn ông của em, anh còn có quyền làm
một chuyện.”

Uất Noãn Tâm thực sự tức giận đến phát nổ, nghĩ cũng không
muốn nghĩ, tát một cái thật mạnh vào mặt Nam Cung Nghiêu.

Trên khuôn mặt tức giận của anh hiện lên một vết xước, lạnh
lẽo nghiến răng. “Em dám đánh tôi?”

Cô mặc kệ anh, đi đến cửa một lần nữa, bị Nam Cung Nghiêu
kéo vềgiường. Anh chán ghét cô dùng thái độ này đối xữ với anh, cô phải yêuanh,
chứ không phải chết tiệt hận anh.

Lửa giận trong lòng hừng hực bùng cháy, Nam Cung Nghiêu cúi
ngườixuống, hung hãn cướp lấy môi cô, giữ chặt hai cánh tay mảnh khảnh củacô,
hai chân chặn cơ thể lộn xộn của cô lại. Mặc kệ mọi thứ mà chiếmđoạt, xâm nhập.

Uất Noãn Tâm hoảng sợ vặn vẹo cơ thể tránh trái tránh phải,
nhưng vẫnkhông thể thoát ra. Anh đột nhiên trở nên rất đáng sợ, sức lực mạnh
đến kinh ngạc, làm cho cô sợ hãi không chịu nổi.

Cô hung hãn cắn vào môi anh, thừa dịp anh nghỉ lấy sức, giãy
tay anhra, liều mạng đánh đá, điên cuồng cào cấu vào lưng anh, cào đến nỗi móng
tay dính máu, nhưng vẫn không thể khiến anh dừng lại. Dưới tình huống khẩn cấp,
cô cầm lấy cây đèn ở đầu giường, đánh thẳng vào sau gáy củaanh.

Nam Cung Nghiêu kêu rên, đau đến nỗi trở mình.

Uất Noãn Tâm vội vàng trốn thoát, nhưng chưa chạy được hai
bước, bịanh đuổi theo bắt lấy mắt cá chân của cô, kéo cô té ngã xuống đất.

Cơ thể nặng nề của anh đè cô, cả người giống như nổi điên,
xé ráchquần áo của cô, thô lỗ mà vội vã vuốt ve nơi đẫy đà của cô, cô đau
đếnnỗi gào khóc thành tiếng. “Buông tôi ra……….. Nam Cung Nghiêu………. buôngra………
không muốn…….”

Nhưng sức của nam và nữ khác xa nhau, nắm đấm của cô ở trên
người anh, vốn không có chút tác dụng gì.

Đầu của anh toàn máu, tàn bạo làm người khác sợ hãi, giống
như khôngnghe thấy lời cô nói, chỉ điên cuồng khàn khàn thì thào. “Anh
muốnem…….. anh muốn em……..”

Anh không biết người mình sao nữa, cả người rất nóng, cơ thể
giống như tách rời khỏi sự khống chế của mình. Anh khao khát cô khao khát
quálâu rồi, mùi thơm thoảng thoảng của cô, cơ thể mềm mại của cô khiến anh
giống như con ngựa mất dây cương, ngoài việc tuân theo sự thôi thúcnguyên thủy
nhất, thì chẳng thể nào cân nhắc nữa.

Gấp gáp không đợi được mà xé rách quần lót của cô, đè mông
cô lại, để cho nơi cường tráng của mình, mạnh mẽ tiến vào.

Cơ thể chưa ướt át không cách nào tiếp nhận sự xâm lấn bất
thình lìnhcủa anh, Uất Noãn Tâm đau đến nỗi thét chói tai, cơ thể giống như bị
xé rách, nước mắt tuôn ra……

Chương 247: Không phải lần đầu tiên

Mặc dù đang ở lúc điên cuồng nhất, Nam Cung Nghiêu vẫn không
quên cô là lần đầu, có ý giảm nhẹ sức lực, để cô tiếp nhận mình.

Nhưng anh không gặp được sự cản trở mà mình nghĩ, sắc mặt
tức khắc trở nên dữ tợn như ma quỷ, tàn nhẫn bóp cổ cô. “Chết tiệt, cô không
phảixữ nữ?”

Vào giây phút anh mạnh mẽ tiến vào trong người mình, tình
yêu của Uất Noãn Tâm, cũng bị phát hủy.

Cô nở nụ cười lạnh lẽo trong lúc cực đoan đau khổ. “Sao nào?
Trong thỏa thuận có quy định điều khoản này sao?”

“Tiện nhân!” Nam Cung Nghiêu tát một cái tát vào mặt cô, làm
nó sưng tấy lên.

Nhưng cơ thể không thể ngăn được sự ham muốn cô, vô tình mà
lăng nhục, điên dại chạy nước rút, mắng chữi, rong ruổi, một lần lại một lần
điên cuồng chiếm lấy cô.

Cô hoàn toàn tuyệt vọng, giống như đã chết đi, để mặc anh
tàn nhẫn va chạm cơ thể mình, tức giận phát tiết như cầm thú.

Không uất ức, không đau khổ, chỉ cảm thấy mình rất ngu ngốc.

Người cô yêu, thì ra chỉ là đồ cầm thú!

Anh hung hãn làm nhục cô cả đêm, mới mệt mỏi chìm vào giấc
ngủ. Nằmsấp trên người cô, tay vẫn sống chết giữ chặt cô, phần phân thân
cườngtráng vẫn còn trong cơ thể cô, cả căn phòng nồng nặc mùi vị vui sướngvừa
mới trải qua.

Khóe mắt của Uất Noãn Tâm rưng rưng nước mắt, ngơ ngác nhìn
ra ngoàicửa sổ, một dãy ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua đám mây, trời sắp sáng rồi.

Một ngày mới, sắp đến rồi.

Nhưng người lại đang ở trong địa ngục.

Cô vẫn biết, yêu anh, giống như gặp phải một kiếp nạn, muôn
đời không thể thoát khỏi.

Nhưng không nghĩ đến, sẽ bị anh cưỡng bức.

Cô từng băn khoăn cảm nhận của anh, sợ anh thất vọng, không
dám nóithật với anh, nhưng không nghĩ đến, cuối cùng vẫn bị anh cướp đoạt.

Ha ha, tiện nhân?

Bởi vì cô không phải là xữ nữ, thì phải chịu sự nhục nhã này
sao?

Nếu như nói, cô từng ‘không biết tự lượng sức mình’ mà yêu
anh, vậy thì, bây giờ, anh với cô mà nói, chỉ có hận!

…………..

Mấy tiếng sau, Nam Cung Nghiêu tỉnh lại. Vì hành điên cuồng
của đêmhôm qua, làm cả người mất hết sức lực. Anh quay đầu lại, nhìn thấy
cănphòng lộn xộn, trên đất có quần áo bị xé tách, cùng với cơ thân trầntrụi của
cô, anh đột nhiên mới nhớ lại đêm qua xảy ra chuyện gì.

Anh làm sao lại có thể làm ra những chuyện như vậy? Giống
như, giốngnhư bị người khác bỏ thuốc vậy, rất điên cuồng, lý trí đã không còn
làcủa mình.

Anh vội buông tay cô ta, trên đó còn có năm vết cào rợn
người.

Mặt của cô, cũng sưng tấy lên. Ánh mắt ngơ ngác, trống rỗng
nhìn lên trần nhà.

Giọng nói của anh khô khan, khàn khàn. “Tôi qua…. anh…..”

“Anh thỏa mãn rồi? Tôi có thể đi!” Cô chết lặng ngồi dậy,
nhặt quần áo bị xé rách ở dưới đất, máy móc mặc lên người.

Anh định giải thích. “Xin lỗi, anh không phải cố ý….”

Lúc cô định đứng dậy, lại bị anh kéo lại, cô hung hãn, lạnh
lẽo nhìnanh. “Anh lại muốn sao nữa? Sợ tôi không đủ thảm sao? Tôi không phải xữ
nữ đó!”

Ánh mắt tràn đầy căm hờn của cô làm cho Nam Cung Nghiêu
không biết làm sao. “Tóm lại, em không được đi.”

“Anh không có cái quyền đó!” Uất Noãn Tâm bất thình lình nổi
giận, đến nỗi nổi điên mất lý trí, xông lên vừa cắn vừa đánh anh, cắn chặt vàocánh
tay anh, giống như muốn cắn đứt da thịt của anh. Nam Cung Nghiêubị đau, đẩy mạnh
cô ra. “Em điên rồi!”

“Tôi hận anh………. tôi hận anh……….” Cô kêu gào, gầm thét, liều
mạng muốn chạy trốn.

Nam Cung Nghiêu vội vã đuổi theo, kéo cô về, nhưng cô giãy
quá mạnh,anh không thể khống chế được. Một tay giữ chặt cô, tay còn lại lục
lọitrong tủ tìm cái còng tay, khóa cô lại ở bên lò sưởi.

“Anh mau thả tôi ra………. mau thả ra………. xin anh………”

Cô nức nở, cầu xin, Nam Cung Nghiêu không đành lòng, nhưng
đành phải nhẫn tâm. Trong tình huống này, anh không thể để cô đi.

Mệt mỏi thở dài, ngồi xổm trước mặt cô, nâng mặt cô lên, ánh
mắt trànngập áy náy. “Xin lỗi, anh cũng không biết……….. tối hôm qua anh bị
làmsao nữa…….. anh không muốn vậy, nhưng anh rất ghen tỵ……… rất ghentỵ………..”

Nghĩ đến việc cô không còn là xữ nữ, anh rất thất vọng, rất
đau lòng, không cách nào chấp nhận.

“Anh về công ty trước, muộn một chút anh sẽ trở lại thăm
em.”

Trước mắt, anh không còn cách nào khác, chỉ có thể trốn
tránh cô, đểmình bình tĩnh lại, nếu không anh không biết mình sẽ làm ra những
chuyện kinh khủng gì nữa.

“Thả tôi ra………” Uất Noãn Tâm tiếp tục cầu xin, nhưng chỉ có
thể trở mắt nhìn cửa từ từ đóng lại, thất vọng rơi nước mắt.

……………

Nam Cung Nghiêu quay trở lại công ty, muốn nhanh chóng giải
quyết mộtsố chuyện quan trọng nhất, rồi trở về căn phòng nhỏ với Uất Noãn
Tâm.Nhưng anh vừa ngồi chưa được bao lâu, Ngũ Liên liền xông vào. “Noãn Tâm ở
đâu hả?”

“Tổng tài, Ngũ thiếu anh ta…….”

“Cô ra ngoài đi!”

Nam Cung Nghiêu bình tĩnh tao nhã đứng lên, ánh mắt khiến
người khácsợ hãi. “Cậu không cảm thấy mình rất buồn cười sao? Vợ của tôi, cậu
cótư cách gì hỏi cô ấy ở đâu hả?”

“Chết tiệt! Rốt cuộc cô ấy ở đâu hả?” Ngũ Liên xác cổ áo anh
lên, bức ép.

“Cậu sẽ không biết được!” Anh lạnh lùng nhìn thẳng cậu ấy.
Anh đã némđiện thoại của cô vào trong hồ, không cách nào thông qua hệ thống
địnhvị mà tìm được. Người biết cô ở đâu, chỉ có một mình anh.

“Anh muốn chết!”

Nam Cung Nghiêu nhanh nhẹn né tránh nắm đấm của anh, Hướng
Vi mangtheo bảo vệ vào, bảy tám người giữ chặt Ngũ Liên lại, áp giải ra ngoài.

“Nam Cung Nghiêu, mày là súc sinh. Nếu mày dám làm tổn
thương cô ấy,tao sẽ không tha cho mày….” Tiếng quát to của anh vang vọng cả
tầng lầu.

“Tổng tài, anh không sao chứ?” Hướng Vi lo lắng hỏi.

Anh lắc đầu. “Mấy ngày nay, anh có việc phải xử lý. Việc ở
công ty, anh giao hết cho em!”

“Vâng, em biết rồi, anh yên tâm đi!” Hướng Vi âm thầm đoán,
rốt cuộccó chuyện gì quan trọng, khiến anh ngay cả công việc cũng phải gác sang
một bên. Không lẽ, có liên quan đến người phụ nữ kia sao?

Nam Cung Nghiêu xữ lý một số việc quan trọng trong vòng hai
tiếng, rồi vội vàng chạy đến ngôi nhà gỗ. Không bao lâu, anh phát hiện Ngũ
Liênbám theo phía sau xe của mình…..

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.