Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 7 - Chương 313 ---> 315

Chương 313: Yêu thằng đó đến vậy sao?

Sau đó, Nam Cung Nghiêu rời khỏi. Uất Noãn Tâm nằm ở trên giường, không chợp
mắt suốt một đêm, cứ khóc rồi nín hết mấy lần. Hôm sau chưa đến bảy giờ, thì đã
bỏ đi, cũng không gặp Nam Cung Nghiêu.

Vẻ mặt ngây dại, hai mắt mơ màng đứng ở bên đường chờ xe buýt, đợi rất lâu
cũng không thấy xe đến, cả người sắp sửa đông thành một tảng băng. Thêm nửa tiếng
nữa trôi qua, có một chiếc Maybach màu xám bạc dừng ở phía trước.

Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên trong hạ cửa sổ xe xuống, nhìn ra bên ngoài, "lên
xe!" giọng nói còn lạnh lẽo hơn cả không khí bên ngoài.

"Không cần đâu."

"Đừng buộc tôi phải dùng bạo lực với em, cả hai đều không được đẹp mặt
đâu."

"Không cần thật mà.........." Từ sau khi biết được mọi chuyện, cô
không biết phải đối mặt với anh như thế nào. Chỉ có một cách duy nhất, đó là
chạy trốn. Liên quan đến đời trước, ai đúng ai sai, không thể nói rõ ràng được.
Cô không trách anh, cũng không có cách nào hận anh, tâm trạng rất mâu thuẫn.

Giọng nói của anh càng lạnh lẽo hơn, "đừng buộc tôi phải ra tay."

Uất Noãn Tâm luôn biết mình không có cách nào làm anh lay chuyển, chần chừ trong
giây lát, vẫn quyết định lên xa. Bên trong xe bật điều hòa, nên ấm hơn rất
nhiều so với thời tiết lạnh giá bên ngoài, nhưng Uất Noãn Tâm lại cảm thấy lạnh
hơn, đó là một sự lạnh lẽo tràn ra từ trong lòng.

"Không phải về tảo mộ sao? Sao lại gấp gáp qua trở về thế. Mới xa nhau
có hai ngày, thì đã nhớ Ngũ Liên đến vậy sao?"

"Tôi không rõ giữa hai chúng ta thảo luận vấn đề này thì có ý nghĩa gì
chứ." Cô bình thản trả lời. Bởi vì có một mối qua hệ sâu xa với nhau, cho
nên nói điều gì cũng đều có vẻ kỳ lạ, nói gì cũng cảm thấy dư thừa.

"Sao lại không có ý nghĩ? Nói như thế nào, thì chúng ta cũng đã có bảy
năm vợ chồng, một đêm vợ chồng trăm năm nghĩa tình mà."

"Nghĩa tình sao?" Uất Noãn Tâm cảm thấy thật mỉa mai, hỏi ngược
lại anh. "Giữa chúng ta còn có hai chữ 'nghĩa tình' này sao? Tôi cho rằng,
chỉ có hận thù thôi chứ!"

"Xem ra em cũng không ngu ngốc! Sau khi biết được sự thật, em còn quyết
định kết hôn với Ngũ Liên sao?"

"Tại sao lại không chứ?"

"Tôi muốn hủy hoại một người, trước tiên phải bắt đầu từ những người
bên cạnh người đó. Bây giờ người quan trọng với em nhất đó là Ngũ Liên, một khi
em ở bên cậu ta, tôi không đảm bảo sẽ ra tay với cậu ta không nha."

"Anh muốn sao đây?"

"Tôi muốn sao à? Rất khó nói à nha. Tôi muốn xử lý cậu ta, có rất nhiều
cách nha. Em hẳn phải biết rõ, Ngũ Chấn Quốc sống không còn được bao lâu, còn
Ngũ Liên luôn ra kẻ không ra hồn mà. Nhà họ Ngũ không còn vinh quang như ngày
trước, tôi muốn làm chút gì đó, rất dễ dàng nha!"

"Anh có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này, đừng làm hại đến Ngũ Liên."

Anh híp mắt lại liếc nhìn cô một cái, "sao vậy hả? Em sợ sao?"

".........." Phải! Cô sợ! Cô trơ mắt nhìn anh tự tay hủy hoại từng
người thân của cô, lại không có cách nào ngăn được, làm sao không lo sợ chứ.
Ngũ Liên và bé Thiên là người thân còn sót lại của cô, cô có liều cái mạng này cũng
không thể để họ chịu bất kỳ tổn hại nào.

"Nếu sợ, thì cách xa tên đó một chút, mau chóng hủy bỏ hôn lễ đi. Nếu
không, tôi không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì đâu!"

Cô chắc như đinh đóng cột. "Không thể nào!"

"Vậy em đã quyết tâm, phải chôn cùng thằng đó sao?"

"Đúng vậy! Tôi đã chọn anh ấy là người đi cùng tôi suốt cuộc đời này,
cho dù có gặp bất kỳ khó khăn này, cũng không thể thay đổi."

Xe đột nhiên vòng một vòng thật lớn, suýt đâm vào cây to, "két
két....", phát ra tiếng thắng gấp nghe chói tai.

Uất Noãn Tâm đụng mạnh về phía trước, vì không có đeo dây an toàn, suýt chút
nữa đã bay ra ngoài, có chút tức giận. "Anh đang làm gì hả?"

Nam Cung Nghiêu đột nhiên giữ một tay của cô trên cửa xe, ngọn lửa giận cháy
bùm trong đôi mắt của anh, hung tợn đối diện cô. "Em yêu thằng đó đến vậy
sao?"

Trong mắt Uất Noãn Tâm không hề có chút sợ hãi, kiên quyết nói ra một chữ.
"Đúng!"

Yêu hay không yêu Ngũ Liên, thật ra trong lòng cô cũng không chắc chắn. Nhưng
ở trước mặt Nam Cung Nghiêu, cô không thể không trả lời như vậy.

Cô trả lời chắc chắn đến vậy, nhanh chóng, không có chút do dự, làm cho trái
tim của Nam Cung Nghiêu đau đớn. Anh nhận ra rằng mình vẫn giống y như lúc
trước tức giận đến điên lên, ước gì có thể bóp chết người phụ nữ lòng lang dạ
sói này.

Nhưng anh không hề tức giận, ngược lại còn buông cô ra, nở nụ cười lạnh lẽo,
"tốt! Rất tốt! Vậy em đợi cùng nhau xuống địa ngục với Ngũ Liên yêu dấu
nhất của em đi!"

Nếu như cô đã không còn chút tình yêu và lưu luyến nào với anh, vậy anh cũng
không cần phải mềm lòng nữa. Coi như, anh chưa từng yêu cô!"

............

Khi Uất Noãn Tâm về đã nhà, đã là buổi chiều. Mở cửa đi vào, bóng dáng bận bịu
của Ngũ Liên đập vào mắt cô. Anh đang bận dọn dẹp, dáng người ốm cao đang khom
xuống. Bóng lưng của anh, làm cho cô cảm thấy ấm áp. Đặt hành lý xuống, vội
vàng chạy đến, ôm từ phía sau lưng anh.

Ngũ Liên sững người, nở nụ cười. "Em về rồi à." Cầm lấy bàn tay
đang đặt ở trên eo của cô.

"Vâng!"

"Không phải nói đi một tuần mới về sao? Sao mới có hai ngày đã về rồi?"

"Em nhớ anh, rất nhớ anh..........." Giờ phút này, cô giống như
một đứa trẻ yếu đuối. Còn anh là người thân duy nhất của cô, để cô dựa vào. Chỉ
có ở bên cạnh anh, cô mới cảm thấy an tâm.

"Anh cũng vậy! Anh luôn muốn chạy xuống đó tìm em, nhưng sợ quấy rầy
em, ngay cả điện thoại cũng không dám gọi."

"Ngốc à, anh sao có thể quấy rầy em chứ. Nếu nhớ em, anh có thể chạy đi
tìm em mà!" Cô vô cùng hy vọng lúc đó anh có thể xuất hiện, nếu có thể như
vậy, có lẽ cô cũng không gặp được Nam Cung Nghiêu, cũng sẽ không biết được sự
thật đáng sợ đó.

"Anh biết rồi, sau này sẽ vậy!"

"Ngũ Liên......... Nếu như em mang đến tai họa cho anh, anh còn muốn ở
bên cạnh em nữa không?"

"Đương nhiên có rồi! Em là tất cả của anh, anh sẽ không buông tay em ra
đâu."

"Cho dù anh mất hết tất cả sao?"

"Đúng! Cho dù mất hết tất cả! Những thứ địa vị hay tiền tài bây giờ với
anh mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì, điều anh quan tâm, chỉ có em, bé Thiên và
ông nội. Chỉ cần cả nhà bốn người chúng ta có thể hạnh phúc sống bên nhau, anh
bằng lòng sống một cuộc sống bình dị. Như vậy, cũng rất hạnh phúc mà."

"Em cũng vậy!" Uất Noãn Tâm cảm động đến nửa chữ cũng không nói
nên lời, chần chừ một lúc lâu mới nức nở nói: "Cám ơn anh đã có mặt trong
cuộc đời em, cám ơn anh đã không từ bỏ em!"

Cho dù con đường phía trước có khó khăn, nhưng có anh làm bạn, cũng đã là
một niềm hạnh phúc rất lớn rồi.

Chương 314: Địa ngục của ma quỷ

Từ sau khi biết được mọi việc, Uất Noãn Tâm lúc nào cũng giống con chim bị hoảng
sợ, lo lắng Nam Cung Nghiêu sẽ ra tay với Ngũ Liên. Có khi nói lời tạm biệt với
Ngũ Liên, đều rất lo lắng, sợ đây sẽ là lần gặp mặt cuối cùng của hai người.
Nam Cung Nghiêu đã bị thù hận che mờ hai mắt, đánh mất lý trí, chuyện có đáng
sợ hơn nữa, anh ta cũng có thể làm được.

Lo lắng mấy ngày liền làm cho tinh thần của cô xấu đi, nhanh chóng trở nên gầy
yếu. Cả người uể oải, không có chút tinh thần. Ngay cả chụp ảnh cưới, một
chuyện vốn dĩ nên cảm thấy hạnh phúc, cũng luôn lo lắng không yên, không có
chút hứng thú nào.

Sau khi thay áo cưới xong, cô ngồi ở ghế sofa đợi Ngũ Liên.

Có một bóng dáng đột nhiên lướt qua rất nhanh ở sát bên cửa sổ.

Nam Cung Nghiêu sao?

Cô sợ tới mức nhảy dựng người lên, quay ra phía sau nhìn lại, không có ai!

Không lẽ do cô quá lo lắng, nên xuất hiện ảo giác sao?

Bị hoảng sợ chưa bình tĩnh lại, cả người đầy mồ hôi.

Còn như vậy nữa, cô sợ mình cho dù không thần kinh của cô không bị hỏng, thì
cũng mắc bệnh tâm thần.

Yếu ớt không có sức ngồi co gối ở trên ghế sofa, cả người gần như muốn ngất
đi.

"Em thay áo nhanh đến vậy sao, anh còn tưởng phụ nữ thay áo cưới phải
rất lâu chứ."

Ở trên vang lên tiếng của Ngũ Liên, làm cho Uất Noãn Tâm giật mình. Bỗng nhiên
ngẩng đầu lên, trong mắt lướt qua một sự hoảng sợ, theo đó đè nén xuống, ánh
mắt liền có chút ngây dại, nụ cười cũng vô cùng ảm đảm, "anh thay xong rồi
à." Cô đứng dậy giúp anh sửa sang lại quần áo, cúi đầu xuống thật thấp.

Ngũ Liên cảm thấy cô sự kỳ lạ của cô, nâng cằm của cô lên. "Em làm sao
vậy? Cả người giống như bị lấy mất hồn, vẻ mặt cũng khó coi đến vậy."

"Không, không sao! Chắc do trang điểm, má hồng đánh không đủ đó mà!"

"Em nói xạo, làm gì có ai trang điểm như vậy."

Thực ra anh làm sao không biết chuyện trong lòng của cô, chỉ là anh không muốn
vạch trần thôi. Kéo tay cô ngồi xuống, ánh mắt sáng rực nhìn cô. "Noãn
Tâm, anh muốn nói chuyện với em một chút."

"Nhưng thợ chụp ảnh đã chuẩn bị xong rồi, chụp xong hẳn nói đi!"

"Em cứ ngớ ngẩn mất hồn như vậy, anh còn có hứng thú để chụp sao? Rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em nói cho anh nghe được không? Có phải có liên quan
đến Nam Cung Nghiêu."

"Không, không có........"

"Em còn muốn gạt anh!" Vẻ mặt anh nghiêm túc, để tay lên hai vai
cô. "Nhất định có liên quan đến anh ta!"

"Em xin anh đừng ép em nữa, có được không?" Uất Noãn Tâm sắp điên
lên rồi, "đầu em bây giờ rất hỗn loạn, em đừng ép em nữa!"

Bây giờ cô đã như vậy rồi, Ngũ Liên có nhiều nghi ngờ, có nhiều lời muốn nói
cũng không thể nói được. Chỉ có thể ôm lấy cô, cho cô hơi ấm và nơi dựa vào.
"Được rồi, em không muốn nói, anh cũng không hỏi nữa! Là lỗi của anh! Anh
không nên ép em!"

"Xin lỗi anh, vô cùng xin lỗi anh........."

"Ngốc à! Anh biết em có nỗi khổ, anh tin em mà." Ngũ Liên hôn lên
trán cô, nở một nụ cười. "Được rồi, đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy. Cho dù
có chuyện gì phiền lòng, cũng tạm thời để qua một bên đi. Nếu không lúc chụp
ảnh cười cứ mặt ủ mày chau như vậy, rất khó coi đó."

Anh giả bộ làm bộ mặt đau buồn, chọc Uất Noãn Tâm cười. "Khó coi thật!"

Mặc dù tâm trạng tạm thời có thể thoải mái một chút, khi chụp ảnh cưới, Uất Noãn
Tâm luôn cố gắng nở nụ cười thật rạng rỡ, như làm thế nào cũng không thể cười
được. Thợ chụp ảnh không ngừng nhắc nở, "cô dâu phải cười tươi một
chút.........", "mặt của cô dâu đừng quá cứng nhắc,,,,,,,", "cô
dâu không cần phải căng thẳng như vậy......"

Càng bị nhắc, cô càng căng thẳng, không biết phải làm như thế nào, gấp đến
nỗi muốn khóc.

Ngũ Liên bảo thợ chụp ảnh nghỉ ngơi một chút, an ủi Uất Noãn Tâm. "Đừng
vội vàng, một ngày không được cũng còn ngày mai, còn không được thì chụp hết
nguyên tuần. Còn không được nữa nữa, thì đổi thợ chụp ảnh khác, đừng để mình
chịu áp lực lớn đến vậy."

"Xin lỗi anh, có phải em vô dụng lắm không? Ngay cả chụp ảnh cưới cũng
chụp không xong!" Cô càng muốn cố gắng chụp cho tốt, lại càng không làm
được, cả người đã vô cùng mệt mỏi.

"Tất nhiên không phải rồi! Chụp ảnh cưới, cũng cần phải có tâm trạng
thật tốt. Bằng không chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi, ngày mai lại chụp tiếp?"

"Không cần đâu, thợ chụp ảnh cũng đến rồi! Em vào nhà vệ sinh tí."

Sự chăm sóc và lòng khoan dung của Ngũ Liên làm cô cảm thấy áy náy, không biết
phải đối mặt với anh như thế nào, cô gần như chạy trốn vào trong nhà vệ sinh,
rất lâu mới lấy lại bình tĩnh. Không dễ gì mới bình tĩnh trở lại được, nhưng
vừa đi ra khỏi cửa, lại đụng trúng một người đáng sợ nhất.... Nam Cung Nghiêu.

Anh đứng dựa vào tường, nhả khói thuốc, xuyên quan làn khói, nheo đôi mắt
xinh đẹp đánh giá cô, khiếm nhã nhả khói trắng về phía cô, nở nụ cười u ám,
giống như một con quỷ đến từ địa ngục, âm hồn không tan biến.

Cô kích động, dán sát vào tường. "Sao anh lại đến đây hả?"

"Sao nào? Tôi không được đến đây sao?"

"............." Uất Noãn tâm giống như đụng phải con quỷ đến từ địa
ngục, tóc tai dựng hết lên, muốn nhanh chóng chạy thoát.

Thế nhưng lại bị Nam Cung Nghiêu nắm lấy cổ tay, đè ở trên tường, không thể nhúc
nhích. Cô sợ gặp phiền phức, không dám kêu to, đè thấp giọng xuống. "Rốt
cuộc anh muốn làm gì hả?"

"Nếu như tôi là em, tôi sẽ không cố chấp như vậy, kết hôn với Ngũ Liên."

"Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh!"

"Xem ra em vẫn nghe không hiểu những lời tôi nói, vậy tôi nói lại lần
nữa cho em rõ. Sự tùy tiện làm liều của em, sẽ hại chết Ngũ Liên! Cũng sẽ hại
chết cả nhà họ Ngũ."

"Cho dù như vậy, anh ấy cũng bằng lòng ở bên tôi, không sợ hai bàn tay
trắng đâu!"

"Ha! Ngây thơ đến đáng yêu đó. Em tin tưởng, một kẻ từ nhỏ không lo cơm
áo, ngoài việc tán gái ra cái gì cũng không biết, sẽ chấp nhận buông hết tất cả
vì em sao?"

"Anh ấy không giống như những gì anh nói."

"Có lẽ cũng sẽ có chuyện ngu ngốc như vậy! Nhưng tên đó tự cho mình là
con cưng của trời, sự đau khổ từ trên đỉnh cao của thế giới rớt xuống tầng lớp
thấp hèn nhất, cậu ta chấp nhận được à. Không khéo, cậu ta sẽ tự sát đó! Bây
giờ cậu ta đang có tất cả, đương nhiên vì chấp nhận vì em mà từ bỏ mọi thứ.
Nhưng cảm giác một khi cậu ta rơi xuống địa ngục, sẽ hối hận trước kia mình
thật ngu xuẩn, vì một người đàn bà, từ bỏ mọi thứ."

"Nếu như em thật lòng yêu cậu ta, vậy em hãy vì cậu ta mà suy nghĩ kỹ
đi. Rời khỏi cậu ta, có lẽ cậu ta sẽ đau khổ một khoảng thời gian, nhưng ít ra
cậu ta vẫn còn được hưởng thụ cuộc sống cao quý như bây giờ. Trải qua một
khoảng thời gian, cậu ta sẽ gặp được người con gái cậu ta yêu mến, và quên hẳn
em đi."

"Nhưng nếu cậu ta chọn em , cậu ta chỉ có thể trở thành một con kiến đê
hèn nhất. Thậm chí, ngay cả việc cho em hạnh phúc ấm no cũng là một vấn đề. Lúc
đó, cậu ta sẽ còn tiếp tục yêu em sao?"

Chương 315: Yêu là một tai họa sao?

Lời nói của Nam Cung Nghiêu,giống như một lưỡi dao, từng nát từng nhát một, tàn
nhẫn giày xéo Uất Noãn Tâm, chỉ là cô không nghĩ anh lại có thể đê tiện đến mức
này.

Tình cảm của Ngũ Liên dành cho cô, cô rất có niềm tin. Cô tin rằng cho dù có
gặp bất kỳ tai họa gì, anh đề sẽ ở bên cô một bước không rời xa.Cho dù trời có
sập xuống, anh ấy nhất định không do dự mà sẽ chống thay cho cô và bé Thiên.

Nhưng mà.............

Cô không muốn nhìn thấy tình yêu của anh trở thành tai họa, không muốn anh vì
tình yêu mà mất đi mọi thứ, anh là một người kiêu ngạo đến như vậy, hỏi cô làm
sao có thể mở trưng mắt nhìn anh nghèo túng trong tuyệt vọng, hai bàn tay trắng
đây.

Nhìn thấy cô đã bị dao động, Nam Cung Nghiêu cười mỉa buông cô ra, "tôi
cho em mấy ngày cuối cùng để suy nghĩ, tôi ngược lại muốn xem thử,rốt cuộc em
yêu cậu ta nhiều, hay là yêu chính mình đây."

Anh lạnh lùng xoay người đi, biến mất ở nơi cuối hành lang, giống như bóng
dáng của ma quỷ, chỉ để lại hơi thở lạnh lẽo trong không khí.

Ngũ Liên bước nhanh đến, "sao lại đi lâu đến vậy chứ? Anh đã xem qua
ảnh chụp rồi, không tệ đâu nha! Tí nữa không cần quá căng thẳng đâu, thoải mái
là được rồi,do em quá hồi hộp đó thôi......"

"Hôm nay em không muốn chụp nữa." Uất Noãn Tâm vội vàng nói, trong
mắt Ngũ Liên có hơi mất mát, nhưng không hỏi lý do quá nhiều, "được
rồi!Vậy anh bảo thợ chụp ảnh về trước."

"Anh sẽ trách em sao? Anh đã bỏ cuộc họp chạy đến đây, mà em
lại.........."

"Ngốc à! Có chuyện qua trọng hơn kết hôn chứ? Anh chạy đi báo một
tiếng, sẽ quay lại nhanh thôi."

"Vâng ạ!" Uất Noãn Tâm nhìn bóng người của anh, quần áo bảnh bao
sang trọng, ngay thẳng gọn gàng, khí chất đặc biệt, giống như một chàng hoàng
tử cao quý nhất trong truyện cổ tích, khí chất tôn quý, cao quý ưu tú như thế, từ
lúc sinh ra đã là người không cùng một thế giới với cô.

Cô không thể, hoặc có thể nói là không dám tưởng tượng dáng vẻ nghèo nàn của
anh, đó là chuyện quá đáng sợ, quá tàn nhẫn, giống như một cơn ác mộng!

Không lẽ rời khỏi anh, mới là lựa chọn tốt nhất sao?

..................

Ngày qua ngày trôi đi, Uất Noãn Tâm chết lặng mà chuẩn bị hôn lễ, trong lòng
cuối cùng cũng có một quyết định. Hai ngày trước khi kết hôn, vốn dĩ muốn cho
cô và Ngũ Liên có một chút không gian riêng của mỗi người. Mười một giờ tối,
chuông cửa vang lên.

Vừa mở cửa, đã nhìn thấy Ngũ Liên say khướt mỉm cười với mình, bước chân có
chút chao đảo,vẻ mặt đỏ ửng, đôi mắt mơ màng.

Cô cau mày. "Anh uống rượu sao?"

"Ừ! Có một chút!" Ngũ Liên lảo đảo đi vào,ngồi xuống ghế sofa,
ngửa mặt lên, "bị mấy đứa bạn kéo đi uống rượu,mấy thằng khốn, bốn năm
người chuốc say mình anh."

Uất Noãn Tâm chạy đi lấy khăn mặt lau cho anh, "uống nhiều rượu đến
vậy, cả người toàn mùi rượu. Hôm sau không cần kết hôn sao?"

"Kết! Tất nhiên phải kết rồi!" Ngũ Liên nắm lấy tay cô, sợ cô chạy
mất. "Em không được hối hận đó chứ? Anh không cho phép!"

"Anh nói bậy gì đó! Anh thấy anh sắp kết hôn rồi, còn uống đến say mèm,
em còn lo chú rể sẽ vắng mặt."

"Làm sao có thể chứ.........." Anh nói chuyện có chút say, khó
thở. "Cho dù bò, anh cũng phải bò đến."

"Đồ ngốc! Sắp sửa kết hôn rồi, còn uống như vậy. Mấy người bạn anh
chuốc say anh, anh cũng ngu ngốc để bọn họ chuốc say đến vậy hả?"

"Còn không phải vì em sao............" Ngũ Liên kéo caravat ra, ợ
một cái.

"Liên quan gì đến em, anh cứ luôn thích ỷ lại em."

"Vốn dĩ là vậy mà........" Ngũ Liên giống như một đứa trẻ không
nói lý lẽ, "đều tại em, dù sao cũng đều tại em!" Sau đó, lại bất tình
lình vô cùng nghiêm túc nhìn cô, "anh bây giờ, đã vô cùng chắc chắn, không
thể nào rời xa em được..........em nói trước khi kết hôn tạm thời không được
gặp mặt............. nhưng anh nhịn không được, cứ muốn chạy đến chỗ em, gọi
điện thoại cho em........"

"Vì để giảm bớt sự nỗi nhớ, mới bị mấy tên quỷ kia kéo đi uống rượu.
Anh biết em không thích anh uống rượu.............anh đã uống rất ít
rồi............. có thể đùn đẩy cũng đùn đẩy rồi..............nhưng cơ thể ngồi
uống rượu chung với bọn họ................. mà trong lòng..........." Anh
nắm lấy tay cô, để lên ngực của mình.

"Ở đây, toàn là hình bóng của em........... không biết tại sao lại như
vậy............. trong đầu đều là em............. toàn bộ đều là
em............. anh giống như bị trúng độc vậy.............. làm sao đây? Nhưng
anh rất sợ em cảm thấy phiền phức............... ghét anh dính lấy
em............. sao anh lại trở thành như bây giờ vậy chứ.............."

Nói một phen, làm cho Uất Noãn Tâm vô cùng cảm động, sắp sửa chảy nước mắt.

Cô vốn vẫn còn do dự, cho đến giờ phút này, mới hoàn toàn quyết tâm, không
còn bất kỳ mâu thuẫn nào.

Người đàn ông này, yêu cô giống như mạng sống. Cho dù chân trời góc biển,
phú quý hay bần hàn. Nếu anh không từ bỏ, cô cũng sẽ sống chết bên anh.

"Đồ ngốc............. anh đúng là đồ ngốc mà..............."

Anh dại khờ mỉm cười, giống như một đứa trẻ yếu đuối, tìm kiếm bờ bến ấm áp từ
cô, nằm ở trên hai chân cô, quyến luyến ôm lấy cô. "Ưm........... đau đầu
quá.............. thật đau mà............ giống như có cái gì bổ vào đầu nữa?
Làm sao bây giờ?"

"Em giúp anh nấu một chén trà giải rượu."

"Không cần, anh không muốn rời khỏi em!"

"Em sẽ trở lại nhanh thôi!"

"Không cho phép! Một giây cũng không được phép rời xa anh." Anh bá
đạo còn bướng bỉnh ôm lấy thắt lưng của cô. "Em là của anh!"

"Vâng! Em không rời xa anh." Uất Noãn Tâm lấy cái gối cho anh, nhẹ
nhàng ghé vào tai anh nói.

"Người em thơm ghê............ anh rất thích mùi hương trên người em..........."
Miệng của Ngũ Liên nở nụ cười thật hạnh phúc, hô hấp từ từ ổn định, yên tâm nằm
ngủ.

Khoảng chừng một giờ,khi chắn chắn anh đã ngủ say, Uất Noãn Tâm mới nhẹ nhàng
rời khỏi, để cho anh nằm thẳng ở trên ghế sofa. Lấy chăn ra, đắp ngay ngắn cẩn
thận lên người anh.

Anh ngủ an nhàn giống như một đứa trẻ, lông mi thật dài, thật đậm, một người
đàn ông đã hơn ba mươi tuổi, mà vẫn còn đẹp giống như một chàng thanh niên trẻ,
làm cô thật đau lòng. Trái tim này, sắp tan chảy ra, rất ấm áp tình thương của
một người mẹ.

"Anh yêu, ngủ ngon nhé! Em vẫn luôn ở bên cạnh anh."

Vừa dứt lời. Điện thoại di động đột nhiên vang lên tiếng "đinh
đinh".

Ngũ Liên cau mày, kêu ưm. "Noãn Tâm............ ồn quá..............."

Cô vội vàng chạy vào trong phòng, không kịp nhìn tên, đã tiếp điện
thoại...........

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.