Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 7 - Chương 335 ---> 337
Chương 335: Trừng phạt bằng xác thịt
Nhìn thấy gương mặt tàn nhẫn giống như ác quỷ của Nam Cung Nghiêu, trái tim Uất
Noãn Tâm đau đến không thể thở được, hô hấp khó khăn. Hốc mắt đau đớn, muốn bật
khóc.
Nhưng cô không cho phép mình yếu đuối đến vậy, cố gắng đè nén đau khổ, trả
lời từng câu từng chữ. “Người dơ bẩn nhất phải là anh! Cơ thể tôi bị anh chà
đạp, nhưng trong lòng tôi chỉ có một mình Ngũ Liên. Anh đừng mong có được trái
tim tôi.”
Nam Cung Nghiêu đột nhiên cười to lên, ánh mắt tràn ngập sự khinh thường.
“Ai nói tôi cần trái tim em, em cho rằng mình đáng giá đến vậy sao? Cứ cho mình
là giỏi! Tôi chẳng qua chỉ tạm thời say mê cơ thể của em thôi, tôi thích mùi vị
ngây ngất khi ra vào người em. Em ở trong mắt tôi, chẳng qua chỉ là một công cụ
để tôi giải quyết sinh lý thôi, em bớt cho mình là ngon đi!”
“………..”
“Nhưng mà, tôi là một người đàn ông, em rêu rao trong lòng em có người đàn
ông khác, vẫn làm cho tôi không vui. Em nói xem, tôi nên trừng phạt em như thế
nào đây?” Anh làm bộ muốn đè lên người cô, Uất Noãn Tâm sợ hãi đến mức lùi ra
phía sau, “anh muốn là gì, anh đừng qua đây………. cút đi!”
Anh nhẹ nhàng chụp được cái gối của cô, ném qua một bên, nở nụ cười âm u
giống như con sói đói, “tôi muốn làm gì, không phải em hiểu rất rõ sao? Dù sao,
chúng ta cũng đã làm quá nhiều lần rồi, em hẳn phải quen chứ…..”
“Đừng mà! Đừng đụng vào tôi!” Uất Noãn Tâm hoảng hốt muốn chạy xuống giường,
nhưng chân còn chưa chạm đất, đã bị Nam Cung Nghiêu kéo lại, giam lại bên dưới
người mình. Tay chân cô đấm đá loạn xạ, nhưng
chẳng làm gì được anh, một chút sức để chống lại cũng không có.
“Dừng lại! Anh mau buông tôi ra, đồ biến thái, đồ điên……….. anh mau buông
ra…………”
Nam Cung Nghiêu cười giễu, mỉa mai. “Tôi nói em Uất Noãn Tâm này, em muốn mà
còn giả vờ chống đối, trò chơi lạc mềm buộc chặt này em chơi đủ chưa? Lần nào
cũng giả vờ như mình là người giữ tiết, giống như em bị tôi cưỡng bức vậy, thế
mà cuối cùng không phải em vẫn ở dưới cơ thể tôi lên đỉnh sao? Cất tiếng rên
đến ngất ngây như vậy, người ở dưới cơ thể tôi run rẩy là ai hả?”
“Đồ vô liêm sỉ!” Uất Noãn Tâm cố gắng giãy dụa, nhưng Nam Cung Nghiêu giữ
chặt hai tay cô, nở nụ cười tàn nhẫn, âm u giống như ma quỷ. “Cái miệng này của
em thích mắng người khác quá nhỉ, đáng phạt mà!” Anh vì muốn cô phải nhớ kỹ,
cho nên một bàn tay khác của anh đã bao trùm nơi đẫy đà của cô, năm ngón tay
bóp chặt, vuốt ve thật tàn nhẫn, chà đạp cô.
Uất Noãn Tâm đau quá, khóe miệng co giật, nhưng có chết cũng không chịu nói
lời cầu xin anh.
Nam Cung Nghiêu nở nụ cười ngày càng gian ác hơn, hai ngón tay kẹp ngay đỉnh
màu hồng nhạt của cô, lôi kéo làm nhục, dùng sức tra tấn cô, buộc cô phải đau
khổ mà cất tiếng rên.
“Dừng tay lại……….. Nam Cung Nghiêu………… anh mau dừng tay lại đi………” Cô quát
to, cơ thể vặn vẹo, nhưng chẳng có tác dụng gì, tay của anh đã đi vào trong váy
ngủ của cô, dò xét bên dưới cơ thể của cô ở dưới làn váy, cố ý lấy tay xâm phạm
vùng kín của cô.
“Đừng mà……….. anh đừng như vậy………… anh đồ biến thái…………”
Anh cúi đầu đến bên tai cô, liếm vành tai của cô, hơi thở nóng hừng
hực. “Tôi là đồ biến thái, nhưng không phải em yêu chết sự biến thái của tôi sao?
Đừng có giả vờ giữ tiết gì nữa, mau hưởng thụ đi…………… tôi sẽ làm cho em khắc
sâu niềm vui trải nghiệm là một người phụ nữ………”
Anh nhìn cô bằng một ánh mắt kỳ quái, giống như đang đối xử với một con mồi đang
trong trạng thái tuyệt vọng, càng muốn chà đạp cô một cách thô bạo, muốn hủy
hoại cô.
Kéo váy ngủ của cô lên, lấy đồ của mình ra, cơ thể nóng rực tàn ác ma sát
vùng kín của cô cô, làm cho cô thở dốc liên tục, cầu xin, “đừng như vậy
nữa……….. xin anh đó……….”
“Hiện tại cầu xin tha thứ không phải quá muộn rồi sao, em phải trả giá cho
sự kiêu ngạo của mình.”
Nam Cung Nghiêu đã chuẩn bị xong, nhắm đúng vị trí đang định tấn công, thì bên
ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng của Uất Thiên Hạo. “Pa pa, ma ma, pa pa ma
ma ở trong đó làm gì vậy! Bé Thiên phải đi học rồi.”
Nam Cung Nghiêu đứng yêu, quét qua nhìn ánh mắt hoảng sợ của Uất Noãn Tâm, cô
càng giãy dụa mãnh liệt hơn. Anh cau mày do, do dự vài dây, cuối cùng vẫn rút
người ra.
Uất Noãn Tâm thừa cơ chạy khỏi, không quên dùng chân đó vào nơi đó của anh
một cái, anh đau đớn. “Người phụ nữ đáng chết! Xem ra sự trừng phạt lúc nãy của
tôi em vẫn còn chưa học được cách ngoan ngoan mà.”
“Muốn tôi ngoan ngoãn à, anh tỉnh đi! Tôi cảnh cáo anh, đừng đụng vào tôi
nữa, nếu không tôi không khách sáo với anh đâu.” Cô không chịu nổi mình lúc nào
cũng bị vây trong hoàn cảnh tồi tệ trước mặt anh, chỉ có thể chịu đựng. Cho dù
chỉ còn một hơi thở cuối cùng, cô nhất quyết cũng không cầu xin tên ma quỷ này
tha thứ đâu.
“Phải không? Tôi ngược lại muốn xem thử, xem sẽ không khách sáo với tôi như thế
nào đó!” Nam Cung Nghiêu lạnh nhạt liếc cô một cái, tông cửa đi ra ngoài. Tản
băng ở trên mặt của tan chảy ra khi nhìn thấy Uất Thiên Hạo, lấy lại nét dịu
dàng của tình cha con.
“Bé Thiên chuẩn bị mọi thứ nhanh đến vậy à, pa pa đưa con đi học nha.”
“Pa pa, pa pa và ma ma làm gì trong đó vậy? Lâu vậy sao? Pa pa ma ma đang yêu
nhau à?” Uất Thiên Hảo hỏi một cách nghiêm túc, hai đôi mắt đen láy mở to nhìn
Nam Cung Nghiêu một cái, rồi nhìn Uất Noãn Tâm, rất mong chờ nhận được câu trả
lời.
Mặt của Uất Noãn Tâm đỏ đến tận mang tai, xấu hổ đến nỗi chỉ muốn tìm một
chỗ chui vào. “Bé Thiên, con đang nói bậy gì vậy.”
Cậu bé vô tội mở to hai mắt, “chú Liên nói, hai người yêu nhau, ở trong một
phòng, nhất định là đang yêu nhau mà.”
“……….” Cái gì với cái gì? Uất Noãn Tâm đột nhiên có chút kích động muốn chửi
rủa Ngũ Liên.
Nghe thấy cái tên đó, mặt của Nam Cung Nghiêu có chút khó coi, nhưng không biểu
hiện ra ngoài, ngược lại còn nở nụ cười dịu dàng với bé Thiên. “Bé Thiên nói
không sai, pa pa ma ma lúc nãy đang yêu nhau. Cho nên, sau này pa pa khóa cửa,
bé Thiên phải ngoan ngoãn ở bên ngoài, đừng quấy rầy pa pa ma ma, con biết
không?”
“Anh câm miệng lại, đừng có nói bậy trước mặt bé Thiên!” Uất Noãn Tâm muốn
sút cho anh một cái, đánh cho răng anh rụng tơi tả.
Uất Thiên Hạo dưới áp lực của ma ma, học rất nhanh, ngoan ngoãn gật đầu. “Bé
Thiên nhớ rồi, sau này pa pa khóa cửa, bé Thiên nhất định không đến gõ cửa đâu.”
“Ngoan!” Đây mới đúng là con trai của Nam Cung Nghiêu anh đây! Anh thưởng
cho bé Thiên một cái hôn trên má, “được rồi, chúng ta đến lớp thôi!”
“Không cần anh đưa đi!” Uất Noãn Tâm đánh cánh tay đang vươn đến Uất Thiên
Hạo của anh, kéo bé Thiên về phái mình. Đã làm ra những chuyện ghê tởm này, còn
dám coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cướp đoạt quyền làm mẹ của cô, nằm mơ đi!
Chương 336: Tranh giành
Ở trước mặt Uất Thiên Hạo, Nam Cung Nghiêu tất nhiên sẽ không ngu mà để lộ
ra ‘bản chất’ thô bạo của mình, càng không cãi nhau với Uất Noãn Tâm, ngược lại
còn giả vờ chịu uất ức làm một người đàn quý phái có tính nhẫn nại cao.
“Bé Thiên, chúng ta đi, ma ma đưa con đến lớp.”
“Nhưng mà……..”
“Nhưng nhị gì, không phải luôn là ma ma đưa con đến lớp sao? Bây giờ dựa vào
cái gì để tên người ngoài này đưa con đi chứ.”
Bé Thiên xoa đầu, “bé Thiên chỉ muốn nói, nhưng mà…………. ma ma vẫn còn mặc đồ
ngủ.”
Lúc này Uất Noãn Tâm cảm thấy có chút xấu hổ, Nam Cung Nghiêu nhịn cười, nhưng
đôi lông mày nhíu lại, rõ ràng đang có ý châm chọc.
“Con đợi ma ma mười phút, ma ma sẽ ra ngay thôi.”
Cô giống như sợ bé Thiên bị người khác cướp mất, Uất Noãn Tâm chạy đi giống
một cơn gió, bay một cái vèo vào nhà tắm rửa mặt, gọi to, “bé Thiên, ma ma đến
đây………..” Vừa mang tất vừa nhảy qua nhảy lại, nhưng lại nhận ra người đã không
còn thấy nữa.
Cô tức giận giậm chân tại chỗ.
Nam Cung Nghiêu trời đánh, anh đã lấy thủ đoạn ti tiện này ở trên giường tra
tấn cô chưa đủ sao, đã vậy còn dám giở trò này với con trai, ngay cả người thân
duy nhất của cô anh cũng muốn cướp. Đúng là đê tiên vô liêm sỉ mà, không thể
nhẫn nhịn được nữa. Cô gấp gáp đuổi theo, trên đường chạy như điên, khó khăn
lắm mới bắt được hai người họ đang đứng đợi ở con đường chờ xe của trường đến
đón.
Hai đôi mắt to đen lay láy của Uất Thiên Hạo sáng rực lên, “pa pa, ma ma
đuổi đến rồi.”
Nam Cung Nghiêu đã đoán được là cô sẽ không dễ dàng bỏ qua, cố ý chơi cô, nhếch
môi nở nụ cười lạnh nhạt, dáng vẻ tao nhã chờ cô theo đến.
Uất Noãn Tâm muốn chửi ầm lên, nhưng cô mệt quá thở hì hụt, ôm lấy ngực thở giống
như con bò, một tay chỉ vào Nam Cung Nghiêu. “Anh…….. anh……….. anh cái đồ………….”
“Tôi cái đồ gì hả? Cầm thú sao? Biến thái hay là vô liêm sỉ, bỉ ổi? Trước
muốn mắng chữi, em cũng nên đợi cho đến khi thở đều lại đã.”
Bé Thiên vội chạy đến giúp cô vỗ lưng, “ma ma có muốn uống nước không?”
Uất Noãn Tâm một tay chống nạnh, vẫy tay, hồi lúc sau mới đứng thẳng người lại.
“Nam Cung Nghiêu, anh quá đê tiện, dám, dám ném tôi qua một bên, cướp bé Thiên
đi………”
“Tôi ném em qua một bên hồi nào? Không phải em đã theo đến rồi sao?” Anh chế
giễu, “nhìn hai chân em ngắn như vậy, mà chạy cũng nhanh nhỉ. Sáng sớm chạy bộ
một vòng, coi như là rèn luyện cơ thể, em nên cảm ơn tôi mới đúng.”
“Cảm ơn cái đầu anh! Đồ cầm thú!”
“Ở trước mặt của con trai, em nên chú ý cách dùng từ của mình đi. Chỉ biết vu
oan người khác rồi dạy hư bé Thiên, em có suy nghĩ lại là mình có làm được hay
không.” Thái độ hả hê nhàn nhã bỏ hai tay vào trong túi của anh làm cho Uất
Noãn Tâm tức đến hộc máu.
“Không cần anh lo! Tóm lại, tôi cảnh cáo anh, đừng có chia rẽ tình mẹ con
của chúng tôi nữa. Nếu anh còn biết xấu hổ, thì mau cút xa chút đi.”
Cô luôn luôn không bao giờ nể mặt anh, da mặt của Nam Cung Nghiêu cũng dày
từ lâu rồi, cùi không sợ lở mà. Cho dù vẻ mặt của Uất Noãn Tâm có khó coi đến đâu,
lời nói có khó nghe đến mức nào, thì anh cũng chẳng có chút cảm giác gì, giống
như gió thoảng mây bay. Cô càng tức điên lên, thì anh càng nhàn nhã.
Anh cố ý chọc tức cô, cho nên còn đứng đó huýt sáo, Uất Noãn Tâm nghiến
răng, rất muốn quật ngã anh ngay trên đường.
Ở đâu ra một người không biết xấu hổ như anh, đê tiện hết chỗ nói, nhìn thấy
là muốn đập một cái. À không! Mười cái chứ!
“Anh còn nấn ná chỗ này để làm gì, còn không mau cút đi!”
Nam Cung Nghiêu cau mày, mặc kệ sự xua đuổi của cô, vô cùng thỏa mãn. Tỏ
thái độ tôi không đi đó, em có thể làm gì được tôi.
“Anh………”
“Ma ma……” Bé Thiên giật nhẹ tay của Uất Noãn Tâm, vẻ mặt đáng thương, đôi mắt
ngấn lệ nhìn cô. “Ma ma đừng đuổi pa pa đi có được không? Đây là lần đầu tiên
pa pa ma ma dẫn bé Thiên đi học…….. các bạn học của con đều có pa pa ma ma đưa
đến trường, con rất ngưỡng mộ, bọn họ đều nói con là đứa con rơi không có pa
pa…….”
Lời của con làm cho Uất Noãn Tâm chua xót, khó chịu.
Cha con với nhau, Nam Cung Nghiêu tất nhiên cũng không dễ chịu gì, xoa lên cái
đầu bé nhỏ của Uất Thiên Hạo. “Con trai ngốc! Bé Thiên không phải là đứa trả
không có pa pa, sau này pa pa sẽ thường xuyên đưa con đến trường mà.”
“Có thật không pa pa?” Hai mắt của bé Thiên sáng lên, nhưng trong chốc lát
lại ảm đảm. “Nhưng mà ma ma………”
Nam Cung Nghiêu nhìn cô, ánh mắt hiếm khi bình lặng như vậy. “Tôi chỉ muốn bù
đắp tình thương của người cha mà bé Thiên đã mất đi trong suốt sáu năm qua, nếu
như em thương con, thì trong khoảng thời gian này, em đừng cãi nhau với tôi ở
trước mặt con.”
“……..” Uất Noãn Tâm phản bác lại, nhưng một chữ cũng không nói ra được. Nắm
chặt tay lại, không phản đối.
Nhìn thấy ba mẹ không cãi nhau nữa, Uất Thiên Hạo vô cùng mừng rỡ, một tay kéo
Uất Noãn Tâm, một tay kéo Nam Cung Nghiêu, bên nào cũng không chịu buông tay.
Trong lòng cậu nghĩ, nếu pa pa ma ma cứ như vậy hoài thì tốt biết mấy, cậu hy
vọng một nhà ba người bọn họ có thể mãi mãi hạnh phúc như vậy.
Xe của trường học chạy đến, một cô giáo xuống xe, ngoại hình đẹp trai của
Nam Cung Nghiêu làm cho cô ấy ngạc nhiên ngây người vài giây.
Anh nở nụ cười với cô ấy, trong chớp mắt hai má của cô ấy đỏ lên, vội vàng
quay đầu qua chỗ khác. Trên thế giới này tại sao lại có một người đàn ông
phương đông đẹp trai đến vậy chứ, tim đập nhanh quá đi!
Trong mắt của Uất Noãn Tâm, khẳng định anh là cầm thú, ngay cả cô giáo của
con trai cũng không tha, quá ghê tởm, làm cô rất khinh bỉ.
Uất Thiên Hạo vui vẻ nhảy nhót, “miss, đây là pa pa của con đó! Đẹp trai lắm
phải không cô?”
Cô giáo đỏ mặt gật đầu, trong lòng có chút thất vọng. Ây! Thời buổi này quả
thực đàn ông vừa đẹp trai vừa có sự nghiệp đều có vợ hết rồi. Alan thừa kế gen
tốt từ anh ta, chả trách còn nhỏ mà đã đẹp đến vậy.
Các bạn nhỏ ở trên xe đều chòm ra ngoài cửa, ríu rít thảo luận người pa pa
từ dưới đất chui lên của bé Thiên.
Đẹp trai quá đi! Giống như chàng kỵ sỹ trong truyện cổ tích vậy.
Uất Thiên Hạo kéo Nam Cung Nghiêu lại gần, hất cằm lên, vô cùng kêu ngạo, lớn
tiếng tuyên bố, “các bạn nhìn thấy chưa, đây là pa pa của mình đó, mình không
phải đứa con rơi không có pa pa đâu nhá.”
Chương 337: Giả vờ mặn nồng
Các bạn nữ ngưỡng mộ thét lên: “Alan, ba của cậu đẹp trai quá đi…”
“Đúng đó, đúng đó, giống một chàng hoàng tử vậy……”
Bên trong xe vang lên tiếng bàn tán, sự xuất hiện của Nam Cung Nghiêu làm cho
bọn trẻ ở trong xe vô cùng phấn khích, còn cầm điện thoại ra chụp hình anh.
Trên trán của Uất Noãn Tân hiện lên ba vạch đẹp, ngay cả trẻ em cũng lừa gạt
sao? Chẳng qua chỉ là kẻ mặt người dạ thú thôi, đâu đến nỗi làm cho toàn bộ đám
nhóc trên xe điên cuồng đến vậy chứ? Tại sao cô nhìn không ra, anh đẹp ở chỗ
nào nhỉ?
Trong lòng đầy oán hận nhìn anh, Nam Cung Nghiêu đang chìm trong ánh ban
mai, nở nụ cười vẫy tay với đám nhỏ, cả người đều vô cùng đẹp mắt.
Có lẽ ánh nắng mặt trời quá sáng ngời, nên cô có chút ngỡ ngàng, ngơ ngác
nhìn gò má bình thản của anh dưới áng nắng, ánh sáng phản chiếu những sợi lông
tơ, tản ra hình bóng mờ nhạt.
Nhiều ngày liền đã quen với sự kiêu ngạo, tàn nhẫn và lạnh nhạt vô cảm của
anh. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của anh, trái tim cô giống như bị thứ
gì đó đâm trúng, rất đau đớn, ngớ ngẩn không biết phải làm sao.
Anh quay đầu, nở nụ cười dịu dàng với cô, làm cho trái tim của cô như ngừng
đập, rung động như có từng luồng điện chạy qua. Nhưng cô nhanh chóng tỉnh táo
lại, nhắc nhở mình không thể bị mê mẩn hình ảnh đó, áo mũ của anh có đàng hoàng
như thế nào, thì bản chất cầm thú của anh vẫn không bao giờ thay đổi.
Cô bị lừa quá nhiều lần rồi, nếm qua biết bao nhiêu là đau khổ, từng chịu
đựng hành hạ, không lẽ vẫn chưa tỉnh ra sao?
Cùng một cái bẫy giống nhau, cô nhất quyết không thể sa vào lần nữa.
Bàn tay nắm chặt lại, ngón tay đâm sâu vào trong da thịt, nỗi đau khiến cô duy
trì sự tỉnh táo, không thể vì sự dịu dàng có mục đích của Nam Cung Nghiêu mà
say mê thêm lần nữa.
“Được rồi, con mau lên xe đi, đừng để các bạn phải đợi.” Uất Noãn Tâm vỗ vai
của bé Thiên, cậu bé ngoan ngoãn theo cô giáo lên xe, tựa người vào cửa sổ, vẫy
tay với Nam Cung Nghiêu, còn tặng cho anh một nụ hôn gió thật kêu, Uất Noãn Tâm
nhìn thấy mà ghen ghét.
Thằng nhóc quỷ sứ, mới đây đã quên ai là người đã cực khổ nuôi mình lớn rồi
sao? Biết Nam Cung Nghiêu chưa được bao lâu, mà làm như anh ta mới là người
thân thân thiết nhất của mình vậy, có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của cô không hả?
Cô cảm thấy cực kỳ khủng hoảng.
Âm thầm thề rằng, nhất định phải mau chóng đuổi Nam Cung Nghiêu đi, nếu không
ngay cả đứa con trai duy nhất cũng bị anh cướp mất, nếu vậy cô coi như xong,
chẳng còn gì cả!
Nhưng cô không thể hiện ra bên ngoài, vẫn nở nụ cười vẫy tay tạm biệt bé
Thiên.
Đột nhiên cô bị Nam Cung Nghiêu kéo vào trong lòng, đang muốn giãy ra, anh nhắc
nhở cô, “em đừng nghĩ quá nhiều, tôi chỉ muốn bé Thiên vui vẻ thôi, giả vờ mặn
nồng đi. Em cũng không muốn ở trước mặt đám nhỏ tỏ ra quá cứng nhắc chứ, muốn
con lúng túng sao?”
“Anh……” Uất Noãn Tân nghiến răng, muốn đánh người, nhưng hành động đạp chân
anh vẫn dừng lại. Chỉ hơi giãy nhẹ, muốn đẩy bàn tay đang ở trên vai của anh
ra. Nhưng anh vẫn bá đạo giữ chặt lại, lặng lẽ dùng sức, nhưng trên mặt vẫn nở
nụ cười vô cùng dịu dàng, diễn xuất chẳng thua gì diễn viên.
Cho đến khi xe của trường biến mất ở khúc cua, Uất Noãn Tâm mới giãy mạnh
ra, “buông ra, anh mau buông tôi ra…….” Cô đá một cái, nhưng Nam Cung Nghiêu đã
nhẹ nhàng tránh được, sau đó định tát vào mặt anh một cái, cũng bị anh giữ tay
lại, cô không thể nhúc nhích bèn tức giận.
Nam Cung Nghiêu chiếm ưu thế, thỏa mãn nhìn cô. “Hình như tôi đã cảnh cáo em
mấy lần rồi, đừng có quơ tay quơ chân với tôi. Nếu không, hậu quả em tự chịu.”
Anh đẩy cô ra, Uất Noãn Tâm lảo đảo lùi về sau vài bước, rất muốn đánh với anh
một trận, nhưng sức cô có hạn, mình không phải là đối thủ của anh.
Đáng ghét! Không lẽ không có cách nào đuổi còn ruồi đáng ghét này đi sao?
Cứ tiếp tục như vậy, cô sống không bằng chết còn gì!
“Em quậy đủ rồi thì về nhà!” Nam Cung Nghiêu trở mặt rất nhanh, trong chốc lát
lại vui vẻ trở lại. “Thức ăn ở nơi này, tôi ăn không quen, chúng ta đến siêu
thị người Hoa dạo một vòng đi.”
“Đi cái đầu anh! Anh coi mình là gì chứ, tôi không phải đầu bếp của anh.
Muốn đi, anh đi một mình đi, cút càng xa càng tốt.”
“Uất Noãn Tâm, em đúng lại cho tôi! Tôi kêu em đứng lại, có nghe không hả?”
Kêu tôi đứng lại sao? Anh làm gì có cái tư cách đó chứ? Đồ cầm thú! Uất Noãn
Tâm càng kêu càng bỏ đi xa, ngay cả khi anh vươn tay giữ cô lại, cũng bị cô đẩy
ra. Trong lòng chỉ muốn mau chóng thoát khỏi anh, ngay cả đèn xanh cũng không
thèm để ý đến, vượt qua luôn.
Cho đến khi cô tỉnh táo lại, một chiếc xe nhỏ đang chạy về phía cô. Cô hoảng
hốt đến đầu óc trống rỗng, quên cả né tránh, cứ ngơ ngáng như vậy nhìn chiếc xe
đâm vào mình.
Khi sắp sửa bị tông, đột nhiên bị đẩy ra, nhào lộn vài vòng.
Chiếc xe thắng gấp, phát ra tiếng két chói tai.
Uất Noãn Tâm đỡ lấy cánh tay bị thương của mình, cố gắng đứng dậy, quay đầu
lại, cả người ngơ ngác.
Nam Cung Nghiêu đang nằm ở bên niềng bánh xe, nửa cái quần đã thấm ướt đẫm
máu.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, cô ngẩn người, trong phút chốc không biết nên
làm thế nào.
Trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nổ, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì…..
Cho đến khi cô đột ngột bừng tỉnh lại, mặc kệ mọi thứ chạy qua đó, cũng không
biết cô lấy đâu ra nhiều sức đến vậy, ôm lấy Nam Cung Nghiêu, lảo đảo vừa đi về
phía trước, vừa kêu. “Gọi xe cấp cứu…….. mau gọi xe cấp cứu đi………”
……………..
Tại Đài Bắc.
Ngũ Liên gặp một cơn ác mộng dài, cuối cùng trong lúc đột ngột bừng tỉnh
lại, mở nhanh hai mắt ra, cả người toàn mồ hôi. Ánh mặt trời rất chói mắt, rèm
cửa sổ màu trắng bay phấp phới, làm anh chói mắt, anh lấy tay che mắt lại. Chờ
cho đến khi thích ứng được với ánh sáng, mới chống tay ngồi dậy.
Xoa nhẹ cái đầu đau như bú bổ, rồi dùng tay đấm thật mạnh vào đầu, cho đỡ
đau hơn.
“Anh tỉnh rồi…….”
Bên tai vang đến một giọng nữ quen thuộc, Ngũ Liên nhìn lại, Lâm Mạt đang đi
về phía anh. Sờ trán của anh, “cũng may, anh hết sốt rồi.”
Ngũ Liên quá mệt mỏi, ngay cả nói chuyện cũng không còn sức. Một tay chống đầu
mình, vô cùng khó chịu, giống như bị người ta rút hết xương ra, sau đó lắp vào
lại vậy, không còn là của mình nữa. “Tại sao tôi lại ở đây chứ?”
Trong đầu toàn là tiếng “ong ong” kêu lộn xộn, chuyện gì cũng không nhớ
nổi……………

