Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 7 - Chương 349 ---> 350

Chương 349: Nhảy lầu

Hai người check in tại khách sạn gần đó, lúc nãy cãi nhau một trận nên bây
giờ ai nấy cũng mệt lã, cũng coi như đã bình tĩnh lại, không cãi nhau nữa.

Nam Cung Vũ Nhi ngồi xổm bên Nam Cung Nghiêu, giúp anh bôi thuốc. Mặc dù anh
đã làm một số chuyện làm cô đau khổ. Nhưng nhìn thấy anh bị bong da tróc thịt
như vậy, cô vẫn cảm thấy rất đau lòng, một giọt nước mắt rơi xuống. “Sao anh
lại ngốc như vậy, lại xông thẳng đến đỡ một nhát dao. Bàn tay này, anh không
cần nữa hả? Nếu để lại tật thì biết sao đây?”

Nam Cung Nghiêu có hơi lơ đễnh, ngơ ngác, ánh mắt nhìn về nơi xa xôi, sau đó
nở nụ cười chế giễu mình.

Nếu như anh mất đi cô ấy, anh còn cần cái mạng này sao?

Cho dù anh oán hận cô ấy, thì cô ấy vẫn quan trọng hơn cái mạng của anh. Lần
đánh bom ở Paris,
rồi chuyện đụng xe mấy ngày trước, và bây giờ cũng vậy! Chỉ cần cô ấy gặp nguy
hiểm, anh nhất định sẽ xuất hiện đầu tiên. Cho dù mất cái mạng này, anh cũng
không để cô ấy chịu bất kỳ nỗi đau nào.

Ngay cả mạng sống cũng không cần, thì bàn tay này anh còn quan tâm đến sao?

Nhưng đáng tiếc, anh vì cô ấy làm tất cả, thế mà không đổi lại được chút cảm
động nào từ cô ấy. Thậm chí ngay khi anh bằng lòng từ bỏ thù hận, cầu xin cô ấy
quay về, cũng bị cô từ chối, cuối cùng chỉ chứng tỏ anh buồn cười biết bao
nhiêu.

Sau khi cẩn thận băng bó vết thương cho anh, Nam Cung Vũ Nhi vẫn không yên
tâm, muốn dặn dò anh nhiều hơn, nhưng không biết phải nói như thế nào. Bởi vì,
trong mắt của anh không có cô, cũng không thấy cô nói. Cô nghẹn ngào ôm mặt của
anh lại, để anh nhìn thẳng vào mình.

“Nghiêu, anh nhìn em đi……………. anh nhìn em có được không? Anh đừng đối xử em
như vậy! Em rất khó chịu……….

“Xin lỗi em………”

“Anh không cần xin lỗi em! Em chỉ muốn anh thôi! Lúc trước là lỗi của em, em
không nên ngang ngược như vậy, không nên cầm dao đâm Uất Noãn Tâm, đều là lỗi
của em. Em sẽ sửa, sau này em không như vậy nữa có được không? Em sẽ làm một
người vợ tốt, không ghen tuông tức giận, không làm hại người khác. Anh nói gì
em cũng nghe mà, chúng ta vẫn giống như lúc trước có được không anh?”

Cô khóc lóc cầu xin, quỳ xuống trước mặt anh. Lòng tự trọng hay thù hận gì
đó, cô từ bỏ hết, cô chỉ cần anh. Vì anh điều gì cô cũng sửa được mà.

“Anh từ bỏ Uất Noãn Tâm đi, anh còn có em, còn có Đào Đào, một nhà ba người
chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc mà………. nhé? Chúng ta sẽ giống như lúc trước…………
có được không anh? Em xin anh đó………..”

Nam Cung Nghiêu đau đớn đến tan nát cõi lòng. Nỗi đau của cô, giống như từng
nhát dao, rạch trăm ngàn nhát trên người anh, tựa như đang giày xéo trái tim
anh.

Anh đau đớn oán hận sự ích kỷ của mình, mang đến cho cô một gia đình không
hạnh phúc.

Anh cố gắng mở miệng, giọng nói vô cùng run rẩy, “Vũ Nhi, anh đã từng cố
gắng, anh đã rất cố gắng rồi…………. Sau khi Đào Đào ra đời, anh đã rất cố gắng
quên cô ấy mà ở bên cạnh em………… Nhưng mà, anh làm không được? Cho dù em bắt ép
anh ở bên cạnh em, thì trái tim anh vẫn ở chỗ cô ấy. Nó luôn nhớ đến cô ấy, yêu
cô ấy………”

“Anh có thể hứa với em không gặp cô ấy trong ba tháng hay khoảng thời gian
dài hơn nữa. Nhưng sau đó thì sao? Rồi sẽ có một ngày, anh sẽ mất kiểm soát mà
chạy đi tìm cô ấy. Anh không muốn mang đến hy vọng cho em, rồi lại để em thấy
vọng, làm như vậy chỉ càng làm cho em đau khổ hơn thôi.”

Lúc này đây Nam Cung Vũ Nhi mới thực sự cảm nhận sâu sắc cái gì là diệt vong
mãi mãi. Đối mặt với một người đàn ông không yêu mình, cô có cầu xin anh ta yêu
mình như thế cũng không có ích gì, chỉ càng làm mình thêm đáng thương. Cô thất
vọng cười mỉa, ánh mắt lạnh lẽo mông lung.

“Cho nên………. anh có làm thế nào cũng không thể em yêu được nữa, đúng không?
Chúng ta không thể nào quay trở lại như lúc trước, đúng không?”

Nam Cung Nghiêu nắm chặt bàn tay lại, nỗi đau khổ làm anh không thể nói nên
lời.

“Không có anh, em sống còn có ý nghĩa gì nữa, không bằng chết quách đi cho
xong.” Ánh mắt của cô đột nhiên trầm xuống, quyết tâm xông thẳng đến cửa cổ,
nắm chặt khung cửa sổ muốn nhảy xuống.

“Vũ Nhi, em làm gì vậy………..” Nam Cung Nghiêu xông đến giữ cô lại, cô cố gắng
giãy dụa, thét chói tai. “Anh buông em ra……… buông em ra…………….. em sống đã
không còn ý nghĩa gì nữa rồi……….. anh để em chết đi…………. để em chết đi………….”

“Vũ Nhi, em bình tĩnh lại đi!” Nam Cung Nghiêu kéo mạnh cô từ bên ngoài cửa
sổ vào, ôm chặt lấy cô. “Em không thể chết, em còn Đào Đào mà!”

“Đào Đào………” Nam Cung Vũ Nhi đang giãy lụa dữ dội bỗng ngừng lại, nỗi chua
xót bỗng ập đến. Bây giờ cô quá đau buồn rồi, ngay cả chết cũng không thể
chết…………. cô không nỡ bỏ rơi Đào Đào………… nhưng sống như thế này còn đau khổ như
cả chết.

“Tại sao anh lại đối xử em như vậy? Tại sao?” Cô quay người lại đánh liên
tục vào lồng ngực của anh, “tại sao vậy, tại sao……… Anh là đồ độc ác……….. em
hận anh……….”

Nam Cung Nghiêu để mặc cho cô trút giận, nếu điều này có thể làm cho cô bớt
đau khổ hơn. Cho dù có giết chết anh, anh cũng không nói một chữ.

Ngoài việc nói xin lỗi hết lần này sang lần khác, anh cũng không biết mình
có thể làm gì. Những tội lỗi này, để do anh mà ra, anh lại không có cách nào
kết thúc nó, khiến cho cả ba đều bị giày vò, tội của anh quá nặng rồi.

…………

Sau ba ngày vật vã với nỗi đau, Uất Noãn Tâm mới bình tĩnh trở lại. Sáng sớm
đưa bé Thiên đến trạm xe buýt của trường xong, vừa mới về đến nhà, thì gặp phải
người mình oán hận nhất. Ánh mắt rực lửa, quay đầu bỏ đi.

“Đứng lại……..” Anh đuổi theo cô, giữ cô lại. “Tôi có chuyện muốn nói với
em!”

“Nhưng tôi không muốn nghe! Anh buông tay ra!”

“Tôi biết em oán hận tôi vì tôi gạt em! Nhưng nghĩ đến nhà họ Uất của em nợ
tôi hai mạng người, thì điều này có đáng gì.”

“Nam Cung Nghiêu, anh nói xong chưa! Anh đừng có lấy cái cớ đó ra rồi làm
những chuyện không bằng cầm thú với tôi. Tôi nói rồi, những chuyện đó chẳng có
liên quan gì đến tôi, tôi không cần phải bù đắp gì cả! Những giày vò anh gây ra
cho tôi, đã đủ tàn nhẫn rồi. Nếu như anh còn là con người thì hãy dừng lại tất
cả đi, buông tha cho tôi đi! Tôi sắp điên lên rồi!”

“Em sắp điên lên sao?” Nam Cung Nghiêu cười mỉa, gào to. “Vì em, tôi cũng
sắp điên lên rồi! Em cho rằng, sau khi em giày vô tôi đau đớn đến thế này, thì
có thể sống yên sao? Nằm mơ đi! Ngày mai tôi về Đài Loan, em theo tôi về!”

“Tôi không đi!” Cô từ chối anh trong tâm trạng kích động.

“Không đi à?” Ánh mắt tàn nhẫn của anh nhíu lại. “Không đến lượt em nói
không đi đâu!”

“Anh dựa vào gì hả? Muốn ép tôi về Đài Loan, trừ khi anh ôm cái xác tôi về
đi!”

“Tôi cần cái xác của em làm gì? Tôi cũng không có sở thích làm chuyện đó với
xác chết. Tôi có cách làm cho em phải về Đài Loan.”

Chương 350: Anh trả con lại cho tôi!

Ngay lúc đó, kỳ thực trong lòng Uất Noãn Tâm cảm thấy rất sợ hãi, bởi vì cô
hiểu rõ Nam Cung Nghiêu có rất nhiều thủ đoạn, hơn nữa còn cực kỳ độc ác, chính
mình không phải là đối thủ của anh. Nhưng ở trước mặt anh, cô không thể tỏ ra
yếu đuối. Cho dù chết cũng phải chống trả đến cùng, nhất định không chịu thua.

“Anh đừng cho rằng mình tài giỏi lắm, tôi đã không còn là Uất Noãn Tâm yếu
đuối không làm được gì như lúc trước đâu, tôi muốn làm gì thì làm đó. Chỉ cần
chuyện gì tôi không muốn, anh đừng mơ có thể khống chế tôi!”

Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu sáng lên, nhìn chằm cô. “Em vẫn mạnh miệng như
vậy! Vậy chúng ta đánh cược đi, chưa hết ngày hôm nay, em sẽ ngoan ngoãn về Đài
Loan!”

“Nằm mơ!”

Nam Cung Nghiêu bỗng nhiên bật cười, từng tiếng cười tràn ra từ lồng ngực
của anh, vươn tay ra nâng cằm của Uất Noãn Tâm lên, từng đợt trêu chọc cứ luân
phiên xoay chuyển trong ánh mắt.

“Dáng vẻ bướng bỉnh của em, đáng yêu quá đi……….. rất ngây thơ……….. em muốn
đối đầu với tôi, kết cục thường chỉ thảm hại chẳng còn cái gì, em hẳn phải hiểu
rõ điều này chứ.”

“Trước khi tôi chưa đẩy em vào đường cùng, em trước hết nên vì sự ngu ngốc
của mình mà xin lỗi tôi đi. Có lẽ, tôi sẽ suy nghĩ lại, hoãn thi hành hình
phạt, để em có thể sống thêm vài ngày……..”

Cái cằm bị anh siết chặt đến sắp đứt ra, trong lòng tràn ngập sự tức giận,
càng tức giận, mặt Uất Noãn Tâm càng ngoan cố hơn. “Muốn tôi xin lỗi anh, nằm
mơ đi! Người phải xin lỗi, là anh đó! Cho dù anh có quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi
cũng không tha thứ cho nhưng hành vi cầm thú của anh đâu.”

Vẻ mặt của Nam Cung Nghiêu chợt lạnh lẽo, sau đó lại lập tức nở nụ cười nhạt
nhẽo. “Vậy sao? Vậy em cứ mở to mắt ra mà xem, ai là người phải quỳ xuống cầu
xin ai.”

Nói xong, anh đẩy cô ra, bước thật nhanh rời đi.

Uất Noãn Tâm giống như vừa mới đánh một trận chiến, mệt mỏi lã người, cả
người mất hết súc, cố gắng hết sức về đến nhà, ngã nhào xuống ghế sofa. Nhắm
mắt lại, trong đầu cứ lượn lờ gương mặt tàn nhẫn và những uy hiếp của Nam Cung
Nghiêu.

Càng nghĩ cô càng sợ hãi, anh trước giờ chưa làm chuyện gì mà chưa nắm chắc
cả, anh chắc chắn cô sẽ về Đài Loan, nhất định đã có sắp xếp rồi.

Rốt cuộc anh đang toan tính gì đây?

Không lẽ là………. bé Thiên?

Bên tai của Uất Noãn Tâm vang lên một tiếng ầm, sắc mặt trong nháy mắt tái
mét.

Đáng chết! Sao cô không sớm nghĩ đến chứ.

Tông cửa chạy ra, đón xe taxi, mau chóng chạy đến nhà trẻ, nhưng cô vẫn đến
trễ một bước.

“Bé Thiên được ba cậu bé đón rồi.” Cô giáo đưa cho cô một tờ giấy. “Đây là
ba cậu bé để lại cho cô.”

Cô vội mở ra, bên trên có viết số điện thoại, gấp gáp không chờ đợi được nên
gọi ngay.

“Nam Cung Nghiêu, anh trả bé Thiên lại cho tôi!”

Trái ngược với vẻ lo lắng của Uất Noãn Tâm, thì Nam Cung Nghiêu lại rất bình
tĩnh hẻ hê trêu chọc đến ghê tởm. “Chỉ mới một tiếng, em cũng nhanh thật đó.
Đáng tiếng, quá trễ rồi. Tôi và bé Thiên đang trên đường về Đài Loan rồi.”

“Đồ đê tiện!” Cô tức đến run rẩy, cả người run cầm cập. “Anh muốn gì cứ nhắm
vào tôi nè, đừng mang bé Thiên đi……”

“Em nói cứ như tôi bắt cóc con vậy.” Anh cười khẽ, “thằng bé là con trai của
tôi, tôi thương còn không kịp, làm sao có thể tổn thương con chứ?”

Uất Noãn Tâm giống như con gà mẹ tìm không được đứa con mình yêu thương, sốt
ruột gào thét lên, “anh mau trẻ bé Thiên cho tôi, trả cho tôi!”

“Muốn bé Thiên quay trở về bên em, được tôi, đến Đài Loan tìm tôi!”

Nói xong, Nam Cung Nghiêu cúp điện thoại. Uất Noãn Tâm gọi lại lần nữa,
nhưng anh tắt máy rồi, cô tức giận dậm chân.

Cô ngu thật! Nếu như cô có thể nghĩ đến Nam Cung Nghiêu sẽ làm chuyện đê tiện
như vậy sớm chút, cũng không thành thế này.

Đài Loan……… nơi đó giống như cơn ác mộng, cô chạy trốn nơi đó khi trên người
đầy thương tích, nhất quyết không muốn quay trở về nữa, nhưng mà bé Thiên……..

Không! Cô nhất định không thể mất đi người thân duy nhất được.

…………

Trên máy bay tư nhân đang bay về Đài Loan,
Nam Cung Vũ Nhi
ngồi không yên, vừa nghĩ tới Uất Thiên Hạo đang ở trên máy, cô ta lại cuống
lên, cả người rơi vào trạng thái hoảng loạn.

Nam Cung Nghiêu cúp điện thoại, nhìn cô ta. “Em sao vậy? Không thoải mái ư.”

“Đúng! Không thoải mái! Rất không thoải mái!” Mặt Nam Cung Vũ Nhi đen thui
hỏi ngược lại. “Cái thằng con hoang Uất Thiên Hạo còn ở trên máy bay, em làm
sao có thể thoải mái chứ.”

Anh lạnh lùng quát to, “Vũ Nhi, bé Thiên là con trai anh!”

“Nhưng nó cũng là con trai của con ả đê tiện Uất Noãn Tâm kia!”

“Tóm lại, đừng để anh nghe thấy em gọi thằng bé là con hoang. Nếu không, cho
dù người đó là em, anh cũng không nương tay đâu.”

Nam Cung Vũ Nhi cười mỉa. “Anh không nương tay như thế nào đây? Anh giết em
sao? Vậy thì giết đi! Dù sao cuộc sống này quá đau khổ rồi, chết đi cũng tốt!
Nó chính là con hoang, con hoang, con hoang!”

“……….” Sắc mặt Nam Cung Nghiêu tái mét, cố gắng nhẫn nhịn không kích động mà
tát cô ta một cái, cả cánh tay nổi đầy gân anh. Anh sợ mình sẽ tức giận mà mất
kiểm soát, làm ra những chuyện đáng sợ, đành đứng dậy bỏ đi.

“Anh đi đâu hả? Đi xem cái đứa con hoang kia sao?” Nam Cung Vũ Nhi ôm anh
lại, ngang ngược gào thét. “Em không cho anh đi!”

“Anh đi xem con, không đến lượt em cho phép.” Anh lạnh lùng hất tay cô ta
ra.

“Nếu như anh hứa với em, chỉ cần anh và Uất Noãn Tâm cắt đứt quan hệ, em sẽ
xem Uất Thiên Hạo như con trai của mình, anh đồng ý không?”

Câu nói này khi Nam Cung Nghiêu nghe thấy, thì chẳng có chút tin tưởng nào
cả, quay đầu, nở nụ cười châm chọc. “Em đừng lừa dối mình nữa, em hiểu rất rõ,
em làm không được!”

“Chỉ cần anh không qua lại với Uất Noãn Tâm, em đảm bảo…..”

“Cảnh em bóp cổ bé Thiên, vẫn còn in sâu trong đầu anh, anh đang hoài nghi
rốt cuộc em là Vũ Nhi, hay là ác quỷ. Có lẽ, anh vốn chưa hề hiểu rõ con người
em. Anh không để bé Thiên rơi vào nguy hiểm nữa, em tốt nhất nên tránh xa thằng
bé đi. Bất kỳ người nào dám làm hại thằng bé, anh sẽ không nương tay đâu, bao
gồm cả em đó.”

Nam Cung Vũ Nhi càng ghen tỵ hơn, Uất Thiên Hạo là con trai, là cục cưng của
anh, không lẽ Đào Đào không phải sao? Đào Đào chẳng có chút ý nghĩa nào với anh
sao?

Phải chăng không phải do anh sinh ra, nên anh không có chút cảm giác về tình
cha con ruột thịt sao? Anh vẫn chưa biết thân phận của Đào Đào nên mới đối xử
với con bé như vậy, nếu lỡ bị anh biết được chuyện đêm đó……….

Cô ta không dám nghĩ tiếp nữa.

Cho dù chết, cô ta cũng sẽ không để chuyện này xảy ra!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.