Linh hồn ác - Chương 11

Brolin bị rát hai bên má mới cạo vì thứ nước
hoa Cologne mà anh dùng. Sau giấc ngủ chỉ kéo dài 5 tiếng, anh tới
trụ sở cảnh sát trung tâm lúc bảy giờ rưỡi, sạch sẽ tươm tất, nhưng chưa hoàn
toàn tỉnh táo. Anh không thích có mặt lâu ở tầng trệt nên vội vã chui vào thang
máy để tránh tiếng kêu la của những kẻ bị bắt trong đêm. Ở tầng 6, Phòng điều
tra tội phạm, không khí khá yên tĩnh hơn – ít nhất là bề ngoài. Không cần đi
qua phòng làm việc của mình, Brolin tới thẳng phòng nhận dạng. Cách đây vài
tiếng, trước khi về nhà, anh đã qua đây để lại mấy tấm ảnh chụp nạn nhân bằng
máy Palaroid cho họ so sánh chúng với hồ sơ người mất tích.

Max Leirner đang trực, cũng chính anh ấy đã nhận tập ảnh lúc
nửa đêm. Thấy Brolin bước vào, một nét nhăn thất vọng hiện lên trên khuôn mặt
lộ rõ vẻ mệt mỏi của Leirner.

- Rất tiếc, nhưng tôi chẳng tìm thấy gì cả. Tôi đã so sánh
với tt cả hồ sơ và với hồ sơ của đội vị thành niên, nhưng không thu được gì,
Leirner trình bày ngay, không kịp để Brolin kịp nói.

- Cậu đã so sánh với hồ sơ quốc gia chưa? Brolin hỏi.

- Rồi, nhưng hiện tại chưa thấy gì.

Brolin cắn môi. Nếu cô gái sống
ở California hay Idaho, chắc chắn FBI sẽ giành lấy vụ này với lý
do vượt quá biên giới liên bang.

- Nhớ gọi cho tôi ngay khi cậu có tin tức gì và hãy để lại
lời nhắn cho ca trực sau.

Max Leirner gật đầu, Brolin đi về phòng làm việc của mình.
Anh cảm thấy căng thẳng, ngủ không ngon và biết rằng ngày hôm nay sẽ rất dài và
vô vị. Hôm nay sẽ có những kết luận đầu tiên của cơ quan pháp y, của bộ phận
nhận dạng và bộ phận nghiên cứu nhân chứng tiềm năng, và Brolin hiểu quá rõ
điều này, thường là trong vòng 24 giờ đầu tiên, người ta đã biết được cuộc điều
tra sẽ diễn ra thế nào, hoặc là một cuộc điều tra thực sự, hoặc là một tình
trạng rối rắm vô tận.

Tới phòng làm việc, anh ngạc nhiên khi thấy một lọ bánh
donut. Không cần nghĩ ngợi, anh biết ngay ai đã mang bánh đến. Salhindro không
bao giờ ngủ hay sao? Hẳn ông ấy đã phải báo cáo về các cuộc tuần tra đêm với
các phòng ban khác nhau của trụ sở. Trên hộpánh có một mẩu giấy viết vội,
Brolin nhận ra nét chữ quen thuộc: “Họp 8h phòng đại úy nhận chỉ thị”.

Vài phút sau, anh đẩy cánh cửa mà dòng chữ “Đại úy
Chamberlin” trên đó báo cho anh biết anh đang vào nơi nào. Đại úy khoảng năm
mươi tuổi. Cao và gầy, ông là mẫu người dễ nóng tính, thân hình nổi cơ bắp và
căng như dây đàn piano, khuôn mặt hằn những nếp nhăn run rẩy, còn môi bị hàng
ria che mất. Nhưng ông biết lãnh đạo phòng một cách cứng rắn cùng một chút ân
cần đủ để cấp dưới nể phục. Khi mới chân ướt chân ráo về phòng này, Brolin đã
biết rằng anh hợp với ông, và mặc dù giữa họ chưa bao giờ có mối quan hệ thân
thiết, nhưng hai năm làm việc ở đây đã khẳng định cảm giác ấy của anh.

Nhiều người đã có mặt trong phòng, và mặc dù mới là đầu giờ
sáng, nhưng mùi thuốc lá đã nồng nặc trên đầu mọi người. Xung quanh đại úy
Chamberlin, trưởng phòng điều tra tội phạm, là Llyod Meats, cấp phó của ông,
Salhindro, điều phối viên giữa các thanh tra và cảnh sát mặc sắc phục, và hai người
khác mặc com lê mà Brolin chưa bao giờ gặp. Brolin gật đầu chào tất cả mọi
người và ngồi xuống trước chiếc bàn rộng.

- Thanh tra Brolin, đây là chưởng lý Glieth và Bentley
Cotland…

Đại úy Chamberlin ngừng vài giây để tìm từ rồi nói tiếp:

- Sẽ được bổ nhiệm làm chưởng lý trong tương lai gần. Brolin
nhăn mặt khó chịu. Việc chưởng lý Glieth có mặt ở đây có thể giải thích được,
dù sao ông ấy cũng nằm trong cơ quan tư pháp của thành phố, nhưng một trợ lý
sắp được bổ nhiệm thì chẳng có gì để làm ở đây cả, nhất là trong một cuộc họp
về điều tra. Đây không phải là một dấu hiệu tốt. Như thể khẳng định điều này,
đại úy Chamberlin quay về phía Brolin:

- Họ đến đây giám sát phương pháp của chúng ta, và nhất là
giúp biện lý Cotland làm quen với cách hành động của chúng ta trước khi vào vị
trí mới.

Brolin thầm càu nhàu trong đầu. Sao những kẻ quan liêu này
lại chỏ mũi vào công việc của anh cơ chứ. Anh sẽ có khối việc để làm đây.

Chamberlin nhận thấy được sự bực bội của Brolin và đề nghị
anh im lặng bằng một ánh mắt nghiêm khắc.

Chưởng lý Glieth phát biểu, trước hết là một chính trị gia,
ông ta nói bằng giọng ngọt ngào, cứng rắn nhưng không hùng hổ, và đằng sau
khuôn mặt khỏe khoắn của một người ngoài bốn mươi tuổi, Brolin nhận ra sự ham
hố quyền lực, tia sáng vô liêm sỉ vốn thường lóe lên trong mắt những người đầy
tham vọng.

- Chúng tôi không muốn quấy rầy các anh, mà chỉ muốn bồi
dưỡng thêm cho trợ lý của tôi. Tôi muốn cậu ấy làm công việc của mình với hiểu
biết đầy đủ về hệ thống cảnh sát, cả lý thuyết cũng như thực tiễn. Vì thế cậu
ấy sẽ làm việc với anh, thanh tra Brolin ạ, trong suốt cuộc điều tra này.
Khoảng thời gian mà tôi hi vọng là sẽ không quá dài đúng không?

Brolin cảm thấy cơn tức giận đã lên đến mặt. Nhưng biết rõ
ai đang đứng trước mặt mình, anh đành nén giận.

- Thưa chưởng lý Glieth, hiện giờ tôi không thể nói chính
xác được, ông cũng biết rằng cuộc điều tra không giống như một kế hoạch chính
trị, không được xây dựng trước một cách chi tiết. Chúng tôi sẽ tiến dần theo
những chỉ dẫn mà chúng tôi sẽ khám phá ra.

Anh cảm thấy vị chưởng lý hơi bực vì những lời này, nhưng
một nụ cười rất đúng kiểu chính trị hiện ra trên khuôn mặt ông ta.

- Tôi cũng phải nói thêm rằng, Brolin tiếp tục, công việc có
thể nguy hiểm, và chúng tôi không thể bảo đảm an toàn cho mọi người khi…

Chưởng lý Glieth khoát tay ngắt lời.

- Bentley không đi cùng anh ra hiện trường, nhất là khi truy
bắt kẻ phạm tội. Câu ấy sẽ điều tra ở phía sau, tôi chỉ đề nghị anh chấp nhận
cậu ấy trong đội ngũ của anh, với tư cách là người quan sát hay học việc, tùy
theo ý anh.

Đây không phải là lời đề nghị mà là mệnh lệnh, không ai bị
lừa cả. Nhưng đặc biệt, Brolin nhận ra sự thân mật trong cách nói của viên
chưởng lý, ông ta cứ gọi trợ lý của mình bằng tên và với giọng cha chú. Trong
vài giây, anh tự hỏi mối quan hệ gì gắn kết hai con người chênh lệch nhau đến
hai mươi tuổi. Họ là họ hàng hay…Brolin dứt khỏi suy nghĩ của mình vì giọng nói
của cấp trên.

- Được rồi, việc này vậy là xong, bây giờ hãy trở lại với
mối quan tâm của chúng ta, đại úy Chamberlin lên tiếng, ông không muốn cuộc
tranh luận trở nên căng thẳng. Sự việc như sau. Hôm qua, sau mười bảy giờ một
chút, một thiếu niên đã tìm thấy xác một phụ nữ bị chặt hai tay, cho đến giờ
vẫn chưa xác định được nhân thân. Khám nghiệm sơ bộ cho thấy cách chặt tay
giống với hành động của Leland Beaumont, biệt danh là Đao phủ Portland,
đối với các nạn nhân của hắn vào năm ngoái. Vì cuộc điều tra năm ngoái do thanh
tra Brolin phụ trách, nên các đồng nghiệp ớ Khu Tây-Nam đã thông báo cho chúng
tôi.

Chamberlin quay về phía Brolin.

- Nếu tôi không nhầm, thì anh cũng đã xác nhận đúng là cách
chặt tay như thế.

Brolin gật đầu.

- Tôi còn chờ kết quả giải phẫu tử thi để chứng thực điều
này chúng rất giống với hành động của Leland. Một nhát cắt rất chuẩn xác ở nang
khuỷu tay, đặc biệt là vết bỏng acid trên trán hiện giờ, đây là điều đáng quan
tâm nhất.

Bentley Cotland từ đầu đến giờ vẫn im lặng, bắt đầu lên
tiếng:

- Sao thế nhỉ?

Brolin nhìn cậu ta ngay lập tức. Dù không quen nhưng anh đã
biết rằng mình không thích cậu ta. Cậu ta quá tự tin, rụt cổ trong bộ com lê
may đo, mái tóc rẽ thành hai phần bằng một đường ngôi không thể chê vào đâu
được. Dường như cậu ta còn quá trẻ, chỉ vừa mới ra trường. Mặc dù bản thân cũng
chưa nhiều tuổi, nhưng Brolin không ngạo nghễ đến thế.

Thật là quá trẻ để được bổ nhiệm làm trợ lý chưởng lý.

- Vì không ai biết rằng Đao phủ Portland đổ axit
lên trán nạn nhân các nạn nhân của hắn.

Salhindro chen vào.

- Chúng tôi luôn cố gắng giấu chi tiết này trước báo chí
trong suốt cuộc điều tra, và khi vụ án khép lại, chúng tôi không nhắc đến kiểu
chi tiết rùng rợn đó nữa.

Benltey Cotland không có vẻ ngạc nhiên.

- Tôi nghĩ rằng như vậy là để dễ liên tưởng. Nếu không ai
ngoài các anh và tên sát nhân biết về axit, thì khi tìm thấy một cái xác có dấu
vết đặc trưng đó, các anh tin chắc rằng chính hắn đã làm việc này. Có nghĩa
là…Nhưng tôi tưởng Leland Beaumont đã bị bắn chết rồi chứ?

Brolin thầm thở dài. “Không thể như thế! Anh tự nhủ. Họ áp
đặt cho chúng ta là một kẻ suy diễn xuất sắc. Một thằng ngốc thuộc quyền của
hắn như lòng bàn tay, nhưng lại không thông minh tí nào!”

- Đúng thế, Salhindro xác nhận. Leland Beaumont đã chết và
đã bị chôn.

- Vậy thì ai có thể biết về axit? Một cảnh sát ư?

Bentley Cotland hỏi, vẻ khá tự hào vì tham gia được vào phần
đầu của cuộc điều tra. Brolin bắt đầu hiểu tại sao Bentley Cotland lại được
giao cho họ. “Vẫn còn là một cậu ấm vừa được thả vào một môi trường mà cậu ta
không biết gì và sẽ gây ra thảm họa”, anh nghĩ.

- Vâng, hiện tại, chúng tôi không rút ra bất cứ kết luận vội
vã nào, Chamberlin tuyên bố và nhìn tất cả mọi người. Brolin, anh phụ trách vụ
này, Meats sẽ giúp anh một tay, cả Salhindro nữa, nếu anh cần người tuần tra để
thám sát hiện trường. Thưa các anh, tôi muốn khép lại vụ này trong thời
gian sớm nhất, và nhất là không để xảy ra sơ suất nào, với một vụ như thế này,
chắc chắn báo chí không để chúng ta yên đâu. Nên không được phạm phải những điều
ngu ngốc.

Ông nhìn vị chưởng lý.

- Chưởng lý Glieth, ông có muốn nói thêm gì không?

Vị chưởng lý đứng dậy.

- Tôi chỉ muốn cảm ơn vì sự hợp tác của các anh, và chúc các
anh may mắn.

Ánh mắt ông ta dừng lại lâu hơn ở Brolin. Rồi ông ta chào
tất cả mọi nguời và đi khỏi phòng. Những người khác cũng bắt đầu đi ra, chợt
đại úy Chamberlin gọi Brolin lại.

- Vâng, thưa đại úy?

- Ở lại đây một lát, tôi muốn nói chuyện riêng với anh.

Brolin đợi tất cả đi ra hết rồi đóng cửa.

- Tôi biết là anh không muốn làm việc cùng cậu Bentley đó…

Brolin gật đầu và muốn nói nhưng Chamberlin khiến anh im
lặng khi hơi cao giọng:

- …nhưng anh không có lựa chọn nào khác vì tôi cũng vậy.
Bentley Cotland là cháu của chưởng lý Glieth, vì thế cậu ta được bổ nhiệm vào
chức vụ đó mặc dù còn quá trẻ.

Thế là đã rõ vì sao lại có sự thân mật đến thế giữa vị
chưởng lý và anh chàng biện lý trẻ tuổi. Brolin lắc đầu vì bực tức, đại úy
Chamberlin nói tiếp:

- Glieth làm mưa làm gió ở thành phố này, người ta đồn rằng
ông ta khống chế được ngài thị trưởng vì một vụ hối lộ nào đó trong chiến dịch
bầu cử. Mà thị trưởng cũng là cấp trên của chúng ta.

Chamberlin đi vòng quanh bàn làm việc để đến bên Brolin. Ông
đặt tay lên vai anh.

- Tất cả những gì tôi yêu cầu cậu làm là chịu đựng vài ngày,
hãy lôi cậu ta đi cùng, và khi không ngủ được một đêm tử tế một tuần vì tham dự
các cuộc giải phẫu tử thi hay dựng lại vụ giết người, thì cậu ta sẽ phải xin
chú mình cho trở về làm việc trong văn

Brolin nuốt nước bọt không nói gì.

- Chúng ta thực sự không có sự lựa chọn, vì thế tôi tin ở
cậu, Brolin ạ.

Chamberlin thân mật vỗ vai anh.

- Và tôi xin cậu, đừng có bực bội.

Báo cáo nội dung xấu