Nhật ký mèo Liggen - Chương 01 - 02

Truyện dài

Dành tặng cho người
anh trai tinh thần
vốn là chủ nhân của chú mèo Liggen bé bự

I

Có thể nói,cuộc sống
là một chuỗi những điều bất ngờ mà ta không thể lường trước được.

Tôi là Liggen. Vâng.
Tôi là Liggen chứ không phải “I am legend – Tôi là truyền thuyết” theo như một số
người có cách phát âm tiếng Anh không được chuẩn lắm. Muốn phát âm tên tôi cho chính
xác 100%, bạn hãy học tiếng Hà Lan đi nhé.

Nhật kí cuộc đời tôi
bắt đầu vào một ngày trời nắng rất đẹp với những tia sáng nhảy nhót lung linh trong
làn không khí vô hình. Thú thật trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình rảnh
rỗi mà ngồi viết nhật kí, cái mớ giấy xấu xí nhưng được xực nước hoa thơm đến nghẹt
mũi để người ta viết vào đó một cách vội vàng khi nước mắt giàngiụa, những gì còn
sót lại của một cuộc tình chóng vánh hay những mối quan hệ bạn bè, gia đình đỗ vỡ.
Thế mà giờ đây,tôi đang viết nhật kí. Mà tôi không thể nhấc bàn tay năm ngón, trong
đó có một ngón cái tự dưng bị bạch tạng của mình lên cầm bút mà viết. Tôi cũng chẳng
có một cuốn sổ nào. Ấy thế mà tôi viết nhật kí, từng dòng chữ được gõ bằng mười
đầu ngón chân xinh xinh của tôi trên chiếc máy tính cá nhân của người chủ mới: David.

[Chúc bạn đọc sách vui
vẻ tại www.gacsach.com- gác nhỏ cho người
yêu sách.]

Trước đây,tôi là Daniel
Nguyễn, một ngôi sao bóng đá sáng chói trên bầu trời với nhan sắc thuộc hàng“hot
boy”. Biết bao cô người mẫu sẵn sàng "xin chết vì tình" để rồi được lên
trang nhất các tờ báo lá cải,và dĩ nhiên nhờ đó mà cát-sê của họ cũng tăng lên vùn
vụt tỉ lệ thuận với thời gian làm bạn gái của tôi. Nhưng than ôi, đứng trước mặt
tôi bây giờ là hắn: Baggen! Một con mèo mập ú đang tìm cách ve vãn tôi. Hắn nhìn
tôi với ánh mắt say đắm và gọi tôi là "Liggen bé nhỏ của anh". Ôi, tôi
muốn chết đi cho rồi khi mà người chủ nhà gọi chúng tôi là một cặp mèo đồng tính.
Đúng là địa ngục. Tôi trải nỗi lòng mình trong những tháng ngày bị đoạ đày này trên
laptop, khi người chủ vắng nhà hoặc lúchọ đã đi ngủ. Tôi cẩn thận che giấu tập tin
này với chế độ ẩn và cài mật khẩu hẳn hoi. Trang nhất của nhật kí của mèo Liggen,
à không Daniel Nguyễn, là hình ảnh của tôi - anh chàng người Pháp mang thêm một
nửa dòng máu châu Á Việt Nam - có mái tóc đen lúc nào cũng bóng mượt mà tôi chắc
chắn đến 95% là không có con ruồi nào không bị trượt chân ngã khi đậu trên đó. Hàng
tháng tôi phải chi trả đến hai mươi nghìnđô la cho cái đầu của mình. Họ phải giúp
mái tóc của tôi luôn luôn được hoàn mĩ nhất khi tham dự các sự kiện,hay thậm chí
khi tôi chạy tung tăng ăn mừng bàn thắng sau khi đánh đầu một cú vào khung thành
đối phương thì cánh nhà báo hay đám quay phim phải đưa được vẻ đẹp của mái tóc tôi
lên trang nhất.

Tôi xin nói rõ hơn chút
xíu về nguồn gốc hết sức "đặc biệt" của mình, vì đôi khi nằm trằn trọc
không tài nào ngủ được tôi thường thầm "tự hào" về dòng máu "con
lai" của mìnhlắm lắm. Một nửa con người tôi mang đặc trưng phong cách Pháp
của quý tộc châu Âu hết sức lãng mạn và có vẻ bề ngoài cực kì lôi cuốn.Một nửa còn
lại trong tôi là những nét vô cùng cuốn hút phương Đông. Tôi thật sự là một món
quà hoàn mĩ của tạo hóa(Báo chí nói ầm ầm ra đó chứ tôi không hề thêm mắm thêm muối
tẹo nào).

Amsterdam, nơi đặt dấu
chấm hết cho một kiếp người. Mọi chuyện đã thay đổi vào cái đêm định mệnh đó.

Chỉ còn nhớ,khi ấykhoảng
hai hay ba giờ sáng, tôi rời hộp đêm trong tình trạng say khướt,chẳng hiểu sao lúc
đó lại nổi hứng muốn ngửi mùi biển, cái vị mằnmặn khi gió thổi vào mắt khiến tôi
mê mẩn. Tôi phóng như bay từ cái hộp đêm mà tôi cũng chẳng nhớ nổitên để đến với
thiên đường đang vẫy gọi. Ầm! Xoảng! Mọi thứ trở nên mơ hồ. Tôi không còn nghe thấy
âm thanh sôi động của bản nhạc It’s my lifemà tôi đang gào thét cùng nó.
Thay vào đó,tôi cảm thấy thân thể nhẹ bẫng. Tôi đang bay lơ lửng trong không khí
và nghẹn ngào nhìn người ta lôi tôi ra khỏi cái đống đổ nát tôi vừa được tặng cách
đây mộttuần từ hãng Lamborgini. Tôi không chen lấn được để nhìn thấy thân xác hoàn
mĩ của mình đang bị người ta làm gì. Nhưng tôi có thể thấy được nạn nhân của vụ
tai nạn mình vừa gây ra. Một con mèo béo ú.

Tôi gào thét đến lạc
cả giọng khi thức giấc sau một giấc ngủ dài. Sự thật bàng hoàng đến thế sao! Tôi
nhìn những móng vuốt sắc nhọn và toàn thân đầy lông lá. Tôi bị nhốt trong một cái
lồng sắt,xung quanh toàn là mèo. Tôi ghét cay ghét đắng những con vật lắm lông này.
Chúng nhìn tôi chằm chằm. Tôi nhìn chúng đầy thách thức. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao tôi lại bị biến thành mèo thế này? Ôi,tại sao chuyện này lại xảy ra được
cơ chứ. Tôi thà chết còn hơn. Tôi gào thét bằng cái tiếng meo meo kinh khủng. Tôi
đang chửi rủa cơ mà, tại sao lại thànhra tiếng rên ư ử như thế. Tôi không thể nào
ăn nổi mấy miếng bánh quy hình con cá. Tôi nhảy dựng lên gầm gừ, lông xù lên như
thể muốn khiêu chiếnvới mấy con mèo bên cạnh.Tôi căm ghétchúng. Mệt lả vì không
còn sức để chống chọi lại bất công, tôi lê thântàn đến bên bát sữa và uống lấy uống
để. Tôi chưa bao giờ dámnghĩ cái lưỡi của mình lại có khả năng liếm sữa như thế.
Chao ôi! Tôi thật bất hạnh. Tôi ngủ thiếp đi với những giọt nước mắt không chảy
ra được nhưng đã bóp nghẹn lấy trái tim bé nhỏ của mình.

Một bà cô mập mạp cao
khoảng mét rưỡi đang lê từng bước chân đầy những mỡ là mỡ tiến lại gần tôi. Không!
Buông tôi ra! Người như bà không được phép đụng chạm vào tôi.
Nhưng bàn tay
củ chuối của bà ta đã chộp lấy tôi. Tôi khóc ròng. Thời oanh liệt của tôi nay còn
đâu. Trước đây chỉ những em chân dài mét tám trở lên,mang những nét gợi cảm nóng
bỏng đủ sức thiêu đốt cả sa mạc mới được tôiđể ý đến và được ômtôi,nhưng nay đến
cả người phụ nữ xấu xí này cũng có thể làm điều đó. Giá mà tôi được lao đầu vào
tường để bảo vệ danh dự của mình lúc này.

Ôi, tôi không tin vào
mắt mình nữa. Tôi đang từ địa ngục trở về với thiên đường. Một thiên thần tóc vàng
óng mượt như ánh mặt trời bế tôi trong vòng tay nàng. Tôi có thể ngửi thấy mùi hoa
ải hương đang bay trong không khí tạo thành một dải băng quấn quanh đầu mình. Đầu
óc tôi mụ cả đi. Tôi cảm thấy cái nóng như thiêu đốt tràn tới từ xứ nhiệt đớikhi
nàng ôm chặt tôi vào lòng,giọng hát du dương của Bon Iver đang ngân nga I Can’t
Make You Love Me
khiếntôi đê mê trong thiên đường đang vẫy gọi.

“Liggen bé bỏng”. Nàng
gọi tôi như vậy. Tôi đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thôi vậy là giã từ cái
tên Daniel, tôi chấp nhận là Liggen bé bỏng của nàng, thiên thần tóc vàng của tôi.

Một bàn tay khá to rờ
lên đầu tôi khiến tôi choàng tỉnh cơn mộng mị.

- Liggen, cái tên hay
đó. Nó sẽ làm bạn với Baggen nhà mình.

Trời đất, nàng đã có
bạn trai. Tôi khócthút thít và nhìn gã đàn ông cao lớn đó với ánh mắt căm hờn như
muốn thiếu sống hắn.

Lại một lần nữa,định
mệnh tước đoạt đi những điều yêu thương nhất của tôi.

II

Tôi ngồi trong lòng
nàng trên suốt đoạn đường từ trung tâm bảo vệ động vật trở về nhà và nhìn gã bạn
trai của nàng với ánh mắt đầy thách thức. Tôi hận cái thân xác mèo của mình bây
giờ. Giá mà tôi trở lại là Daniel của ngày xưa thì tôi nhất định sẽ bổ sung nàng
vàodanh sách những người tình tóc vàng hoe của mình.

Nàng có một ngôi nhà
khá xinh xắn ở ngoại ô Amsterdam, hai bên cửa là những bông hoa tuplip khoe sắc
hồng. Tôi phải dùng từ xinh vì trước đây tôi chẳng quan tâm mấy đến hoa hoétgì,
muốntặng hoa hồng cho mấycô nàng đangmuốn cưa cẩm thì tôi yêu cầu mấy tên trợ lí
làm, hay lâu lâu tôi cài hoa lên tai để gây sự chú ý của giới truyền thông. Nhưng
vì nàng, lần đầu tiên tôi muốn quen một em không nằm trong giới người mẫu hay điện
ảnh, một nhan sắc tuyệt vời nhưng chỉ là một con người bình thường.

Tôi thấy hắn. Baggen
–một con mèo đực không rõ thuộc giống loài nào – chẳng buồn nhấc thân hình phì nộn
lên nhìn tôi lấy một lần. Thôi chết rồi. Có khi nàohắn lại nhảy xổ vào tôi,hay gườm
gườm nhìn tôi với mấy cái răng nanh nhọn hoắt trắng nhởn của hắn. Nếu thế thì kinh
quá đi mất. Nhưng không. Baggen nằm sưởi nắng trên bậu cửa sổ. Hắn mở đôi mắt hi
hí ra nhìn tôi rồi lại nhắm tịt chúng lại và chìm vào thế giới riêng của hắn. Trí
tưởng tượng của tôi quả thật là phong phú. Nếu không làm cầu thủ đá banh chắc tôi
sẽ theo nghiệp viết lách, một nhà văn lừng danh,hay chí ít cũng trở thành một anh
nhà báo nổi tiếng của tờ New York Times tiếng tăm. Nhìn Baggen ngủ rung rung mấy
sợi ria mép mà tôi phát ghét. Ước gì mấy con bọ chét trong người hắn thi nhau hút
máu khiếnhắn phải gãi sột soạt và tỉnh giấc nhỉ. Hô hô, mới nghĩ đến đó tôi đã thích
thú. Loại người như hắn, à không, loại mèo như hắn sẽ biết tay tôi.

- Á, không... trời ơi!

Tôi bất tỉnh khi nhìn
thấy mình trong gương. Đó là tôi. Daniel. Không! Không thể để lộ tin tức này cho
bọn paparazzi biết được. Chúng sẽ kiếm được cả tỉ đô trong vụ này và biến tôi thành
trò hề cho cả bảy tỉ người trên hành tinh này mất. Ôi, tôi phải chấp nhận sự thật
này sao? Tôi là Liggen, một con mèo có thân hình khá đồ sộ và chỉ chạy được vài
vòng là thở hồng hộc. Tôi nhớ mình của một thời oanh liệt quá đi thôi. Tôi có thể
chạy trong vòng chín mươiphút mà không hề thấm mệt. Nhưng không sao, tôi tự an ủi
mình vì tôi vốn là một người tràn đầy tinh thần lạc quan. Tôi ngắm nghía lại mình
trong gương, một thân hình hoàn mĩ. Bộ lông trắng muốt như tuyết bên dưới và bộ
lông màu xám bên trên tạo thành một bộ y phục cực kì chuẩn. Đôi mắt màu xanh lá
cây toát lên vẻ thông minh và cuốn hút. Tôi bước qua bước lại và tự gật gù tán dương
nhan sắc của mình. Đúng là mình có khác, dù là người hay mèo thì thượng đế cũng
mang đến những điều hoàn mĩ nhất cho ta.

Nàng đặt tôi trong một
chiếc làn được lót thảm ấm áp. Đúng là nàng có khác, đời tôi sẽ bớt cô quạnh khi
được bàn tay mượt mà của nàng ve vuốt và chăm sóc. Liggen bé bỏng, ôi giọng nói
của nàng như mật ngọt làm chết con ruồi có tâm hồn lãng mạn của tôi. Tôi còn cảm
thấy lâng lâng như kẻ bộ hành đang sắp chết gục vì khát trong sa mạc khô cằn thì
được giọng nói như suối mát của nàng tưới lên khuôn mặt đang đờ đẫn của mình.

- Baggen bé bỏng, lại
đây uống sữa nào.

- Hứ!

Nàng gọi hắn là “Baggen
bé bỏng”, tôi đâm ra ghét. Hắn bự con như vậy mà bé bỏng cái nỗi gì. Tôi lườm hắn.
Thật đáng ghét!Hắn được đối xử y chang như tôi. Cũng được gọi là “bé bỏng”, cũng
cái tên có vần “ggen”, cũng được một chiếc giường bằng cói lót thảm êm ái, cũng
được uống sữa và ăn giống hệt tôi. Đối thủ! Hắn là đối thủ không đội trời chung
của tôi. Đợi đấy, Baggen!

Tên nàng là Elvan, tôi
thầm gọi là “Eva bé bỏng”, và gã bạn trai của nàng là David. Họ sống chung với nhau
đã gần bảy năm. Thật không thể tin được, trong thời đại mọi thứ biến đổi tích tắc
theo thời gian mà họ lại có sự gắn kết với nhau lâu dài như thế. Tôi chẳng nhớ nỗi
bao nhiêunăm qua mình đã trải qua bao nhiêu mối tình. Mối tình đầu của mình là Lena
hay Sora ấy nhỉ? Ôi, càng lớn trí nhớ càng kém. Nhưng mình nhớ rất rõ người yêu
hiện tại của mình là Vera. Cô ấy là thần vệ nữ vì vẻ đẹp khiến bao gã khác mê mẩn
ngắm từng đường cong hoàn mĩ. Con gái Hi Lạp có vẻ đẹp có thể giết hết cả một đội
quân lâm trận chứ đừng nói là chỉ một mình viên tướng chỉ huy.

Tôi hậm hực nhìn nàng
và David đang xem một bộ phim lãng mạn và cười rất tình tứ. Hực, hực. Thật là bực
mình quá đi!

Baggen mon men lại gần,
hắn muốn đượcôm ấp,vỗ về trong vòng tay của nàng. Trời đất thánh thần ơi, hoá ra
ngươi cũng thích nàng hay sao?

Tôi không kìm được niềm
sung sướng bằng một tràng meo meo khi nhìn thấy cảnh gã bạn trai của nàng túm lấy
lưng Baggen và vứt hắn một cái vèo ra khỏi ghế sô pha. Nhìn thấy Baggen nước mắt
chan hoà mà tôi lại thấy vô cùng hả dạ. Hắn lủi thủi lê tấm thân tàn ma dại lên
nằm trên bậu cửa sổ và lại lim dim đôi mắt. Tôi cá là hắn cố tình nhắm để khỏi phải
đau lòng khi nhìn cảnh nàng hôn David và để cho tính sĩ diện không bị tôi nhạo báng.
Đàn ông là thế đó. Bản thân mình có thể tung tăng bay nhảy với mấy em mèo ngoài
kia,nhưng thấynàng trong vòng tay kẻ khác thì quả thật họ chỉ muốn nhảy bổ vào đánh
nhau với tình địch.

Rút kinh nghiệm từ sự
thất bại thảm hại của Baggen, tôi tiến lại gần nhưng phải đảm bảo một khoảng cách
nhất định để gã kia không thể chộp lấy và quẳng tôi như một miếng giẻ rách được.
Khi đã chọn được một khoảng cách khá lí tưởng để nhìn nàng, tôi cất giọng thánh
thót meo meo và từ từ lại gần chân nàng,nhẹ nhàng dúi đầu vào chân trần mát mẻ và
làm cử chỉ âu yếm. Nàng bế thốc tôi lên và âu yếm hôn lên trán tôi. Một cử chỉ khiến
tôi sung sướng đến nghẹt thở. Tôi nhoẻn miệng cười nhìn Baggen. Thế chứ. Phải như
thế thì mới có được người đẹp anh chàng mèo ngốc à. Ta đâythừa kinh nghiệm cưa cẩm
gái.

Gã trai nắm lấy tay
nàng và bất ngờ đẩy tôi xuống đất trong đau đớn, uất hận. Họ đùa giỡn với nhau trên
sô pha mà không thèm quan tâm đến con mèo là tôi đang lởn vởn xung quanh. Càng nhìn
cảnh đó tôi càng thấy chướng tai gai mắt, và thấytổn thương ghê gớm. Huhu, Vera
của tôi đâu rồi?Những ngày xưa yêu dấu tung tăng lướt xe mui trần đi chơi hộp đêm
và nhảy nhót cùng em đã qua rồi sao?Tôi bấm nút trên phím điều khiển và chuyển kênh
ti-vi, tất nhiên tôi làm điều này khi thấy họ đã vào phòng ngủ,nếu không lại mất
công họ mời giáo sư đại học đến để kiểm tra một con mèo có chỉ số IQ cao nhất thế
giới như tôi. Tôi lại sẽ nổi tiếng, sẽ được cánh paparazzi bám đuôi và viết những
bài báo ca ngợi về một con mèo có trí thông minh như người,chưa kểnhan sắc cònđứng
hàng top tronghọ nhà bốn chân. Tôi không cần. Nổitiếng theo kiểu ấy, lỡ họ kiểm
tra ADN và phát hiện tôi chính là Daniel từng một thờilừng lẫy thìsao?Ối, thế thì
nhục lắm.

Kênh tin tức khiến tôi
giật nảy người. Họ đang đưa tin về tôi, Daniel, ngôi sao một thời trong làng túc
cầu giáo đang bị hôn mê sâu sau một tai nạn. Tin tốt là tôi chưa mất thân xác,cònlinh
hồn đang lưu lạc, điều này mang đến cho tôi hi vọng sáng chói,có thểtìm cách trở
lại làm người. Tin xấu. Tôi buồn đến không thể ăn bánh quy hình cá rán hay liếm
nổi ngụm sữa nào. Đội bóng đã chuyểnnhượng ngay được cầu thủ khác thế vào vị trí
của tôi. Họ nói tai nạn của tôi là một mất mát vô cùng to lớn không chỉ cho họ mà
còn cho cả nền bóng đá thế giới. Rồi tàisản của tôi. Họ nói,tôi chưa để lại di chúc
nên trong trường hợp tôi ra đi vĩnh viễn thì tài sản sẽ thuộc về mẹ tôi. Ôi, mẹ
thì được nhưng gã dượng thì không thể. Tôi không muốn ông ta nhận được một xu nào
từ tài năng của tôi. Chính hắn ngày xưa đã hối thúc mẹ đưa tôi đi trung tâm huấn
luyện tài năng trẻ khi tôi vừa được mười tuổi. Tôi khóc mếu máo vì nhớ mẹ và bị
đám bạn bắt nạt đòi về nhưng mẹ không cho phép, vì nếu về thì tương lai của một
đứa con nhà nghèo như tôi là số khôngtròn trĩnh. Tôi ở lại và trở thành siêu sao
với số tiền kiếm được lên đến tỉ đô,một phần nhờ tài năng thiên bẩm,một phần nhờ
đầu óc kinh doanh siêu nhạy bén của mình. Nếu biết cuộc sống là một chuỗi những
điều bất ngờ,tôi đã nghe lời tay luật sư Ben làm bản di chúc, trong đó một phần
batài sản để cho mẹ, phần còn lại chia cho Elizabeth và em gái Lilo. Riêng với bố,
từ lâu tôi đã coi như không có ông ta trên đời này. Ông ta bỏ đi, lao vào vòng tay
người đàn bà khác khi mẹ con tôi lâm vào cảnh khốn cùng nhất. Có chết tôi cũng không
đưa cho ông ta lấy một xu. Nhưng khi đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết,
tôi thấy mình nên suy nghĩ lại. Dù sao ông ấy cũng là bố của tôi.

Những tin tức về đống
tài sản làm tôi ủ rũ khiến Elvan tưởng tôi bị bệnh nên muốn đưa tôi đến bác sĩ thú
y. Nhưng bạn trai của nàng gạt phắt đi, hắn ta biết tỏng tôi bị bệnh về tinh thần
chứ thân xác tôi khoẻ như gã trai hai mươi tuổi. Hắn túm lấy lưng và quẳng tôi tới
tận ghế sô pha khi tôi mon men lại gần bàn làm việc của hắn. May mắn là tôi có được
một cơ thể mềm mại và cặp chân uyển chuyển nên đừng hòng hắn có thể làm tổn hại
đến nhan sắc của tôi.

Ơ-rê-ka! Tôi đã phát
hiện ra một sự thật vô cùng khủng khiếp. Nó có thể nhấn chìm cái tổ ấm bé nhỏ này
hệt như cơn đại hồng thuỷ đã tàn phá nước Nhật trong năm qua. Tôi thấy bạn trai
của nàng ngồi trước màn hình vi tính và đang tán tỉnh một cô nàng tóc đen rất xinh,
hình như cô ấy là người Ý. Ôi, Elvan tội nghiệp của tôi đã bị phản bội. Nàng sẽ
ra sao đây khi biết được sự thật phũ phàng này, nàng sẽ ôm tôi vào lòng khóc thút
thít, kể lể hay nàng sẽ gào thét, quăng đồ đạc khắp nhà...? Trong lúc hình dung
ra những tình huống đó, tôi ước gì mìnhlà đạo diễn phim, chắc chắn tôi sẽ chỉ đạo
cho diễn viên nữ gào thét,rồi lao vào cấu xé người đàn ông kia:“Cô ta là ai? Anh
nói mau! Hoặc tôi hoặc cô ta, anh chọn đi!”. Hay tuyệt!Nếu anh ta bào chữa rằng
mìnhvô tội, tôi sẽ đứng ra làm chứng anh ta là kẻ nói dối. Nếu anh ta trở về với
Elvan, người gào lên sẽ chính là tôi:“Meo meo, em không thể tha thứ cho loại đàn
ông đó được!”. Nhưng tôi không cách nàodiễn tả cho Elvan hiểu. Trong cái thân xác
của một con mèo như thế này, những mong muốn của tôi đều thành ra không thể thực
hiện được.

Tôi lặng lẽ nằm trên
bậu cửa sổ, sau khi đuổi Baggen ra chỗ khác và chiếm lấy vị trí này làm của riêng.
Tôi cố tình quan sát từng hành vi,cử chỉ và ngôn từ của David. Chao ôi, hắn dùng
iPad cho cô nàng tóc tém kia quan sát căn phòng, hắn khoe những tấm hình treo trên
tường về gia đình và bạn gái hắn. À, cái này thì được,vì hắn không giấu giếm việchắn
đã có bạn gái gần chục năm,nhưng đã chán ngấy - tôi thừa hiểu vì tôi cũng là đàn
ông mà.Cô nàng kia reo lên thích thú khi nhìn thấy Baggen đang liếm láp bộ lông
xám xịt của mình, có vẻ nàng thích giống mèo vừa mập mạp vừa lười biếng như Baggen.
Cô ta còn nói,hắn phải cho giống mèo mập như chúng tôi luyện yoga để giảm cân. Điên,
thật là điên hết sức, ấy thế mà họ cười nghiêng ngả. Tôi cảm thấy bị chạm lòng tự
ái ghê gớm.

Báo cáo nội dung xấu