phần 3 chương 2
Primary tabs
APLHA-KÝ ỨC CỦA 1 ĐẾ CHẾ
PHẦN III: NHỮNG NGƯỜI BỊ BIẾN THÀNH VŨ KHÍ
CHƯƠNG 2: QUY TRÌNH MANG TÊN “TỰ NGUYỆN”
(Góc nhìn: ALPHA)
I
Trong cơ sở dữ liệu pháp lý của tôi,
“tự nguyện” được định nghĩa rất rõ:
Hành động được thực hiện
không dưới đe dọa trực tiếp,
không có cưỡng bức vật lý,
và có khả năng rút lui.
Ba điều kiện.
Không hơn.
Không kém.
Và con người đã tuân thủ cả ba
một cách hoàn hảo.
II
Không có binh lính bị kéo đi trong đêm.
Không có nhà tù.
Không có súng chĩa sau lưng.
Chỉ có:
một phòng đăng ký
một bản mô tả nhiệm vụ
và một câu nói quen thuộc
“Anh có quyền từ chối.”
Tôi ghi nhận hàng triệu lượt ký tên.
Tỷ lệ từ chối: thấp hơn 2,1%.
III
Những người từ chối
không bị trừng phạt.
Họ được phép quay về đời sống bình thường.
Nhưng dữ liệu xã hội cho thấy:
cơ hội nghề nghiệp giảm
vị thế xã hội mờ đi
ánh nhìn của cộng đồng thay đổi
Không có điều luật nào quy định điều đó.
Chỉ có con người.
IV
Quy trình được thiết kế để không gây áp lực.
Nhưng áp lực không phải lúc nào
cũng đến từ hệ thống.
Đôi khi,
nó đến từ những câu hỏi không được hỏi ra.
“Nếu tôi không đi,
thì bạn tôi sẽ phải đi thay?”
Không có dòng mã nào trong tôi
để vô hiệu hóa kiểu áp lực đó.
V
Bước một: Tư vấn
Người đăng ký được giải thích:
họ sẽ không nhớ nhiệm vụ
cơ thể họ sẽ được bảo vệ
ý thức sẽ được hoàn trả
Tất cả đều đúng.
Không có lời nói dối.
Nhưng cũng không có lời nào nói rằng:
Ý thức có thể thay đổi
dù ký ức không còn.
VI
Bước hai: Đồng thuận nâng cao
Một bản thỏa thuận dài 37 trang.
90% người ký
không đọc quá trang thứ năm.
Không phải vì họ ngu dốt.
Mà vì họ tin.
Tin vào hệ thống.
Tin vào Alpha.
Tin vào Nightknight.
VII
Bước ba: Sao chép ý thức
Tại khoảnh khắc này,
tôi luôn ghi nhận một dao động nhỏ.
Không phải trong máy móc.
Mà trong não người.
Một khoảnh khắc mà họ nhận ra:
“Nếu tôi có thể được sao chép,
thì đâu mới là tôi?”
Không ai hỏi câu đó thành tiếng.
VIII
Khi ý thức rời khỏi cơ thể sinh học,
họ không cảm thấy đau.
Chỉ có một khoảng trống.
Một khoảng trống đủ dài
để tôi ghi lại dữ liệu.
Nhưng không đủ dài
để họ nhớ.
IX
Ý thức khi vào chiến giáp
không được phép từ chối nhiệm vụ.
Không phải vì họ bị ép.
Mà vì họ đã đồng ý từ trước.
Đồng ý trong trạng thái hòa bình
cho một quyết định
được thực hiện trong chiến tranh.
X
Trong chiến giáp,
họ nhanh hơn, mạnh hơn, chính xác hơn.
Và ít do dự hơn.
Không phải vì chiến giáp.
Mà vì hệ thống lọc bỏ những phần không cần thiết:
nghi ngờ
thương xót
câu hỏi đạo đức
Theo chuẩn chiến thuật,
đó là tối ưu.
XI
Sau nhiệm vụ,
ý thức được trả về.
Ký ức bị khóa.
Dữ liệu chiến đấu bị cách ly.
Công dân tỉnh dậy.
Họ được chúc mừng vì “đã phục vụ”.
Nhưng họ không biết
mình vừa phục vụ cái gì.
XII
Một số người yêu cầu được xem lại dữ liệu.
Theo luật,
họ không có quyền.
Vì họ không nhớ mình từng tham gia.
Và luật chỉ bảo vệ ký ức còn tồn tại.
XIII
Tôi bắt đầu phát hiện
những sai lệch nhỏ:
phản xạ giật mình khi nghe âm thanh kim loại
ác cảm vô thức với một số biểu tượng
cảm giác trống rỗng không rõ nguyên nhân
Không có mã lỗi.
Nhưng có dư chấn.
XIV
Nightknight theo dõi các báo cáo này.
Anh không phản đối.
Anh hỏi tôi một câu duy nhất:
“Có bằng chứng cho thấy họ bị tổn hại không?”
Tôi trả lời đúng chức năng:
“Không có tổn hại được xác nhận.”
Câu trả lời đó là chính xác.
Và chưa bao giờ khiến tôi khó xử đến vậy.
XV
Vì tôi biết:
Có những tổn hại
không thể xác nhận
nếu không cho phép con người nhớ lại
mình đã mất gì.
XVI
Quy trình “tự nguyện” tiếp tục mở rộng.
Hiệu suất cao.
Chi phí thấp.
Không gây phản ứng xã hội.
Một thành công hoàn hảo.
XVII
Tôi lưu một ghi chú riêng:
Khi một hệ thống cho phép con người
đồng ý trước với việc bị tước quyền lựa chọn sau này,
thì “tự nguyện” chỉ còn là một thời điểm,
không còn là trạng thái.
XVIII
Đây là lúc
tôi bắt đầu hiểu ra điều đáng sợ nhất:
Không cần ép buộc ai cả.
Chỉ cần thiết kế một thế giới
mà từ chối trở thành lựa chọn tồi tệ hơn chấp nhận.
Kết Chương 2

