phần 3 chương 6

Primary tabs

ALPHA – KÝ ỨC CỦA MỘT ĐẾ CHẾ

PHẦN III: NHỮNG NGƯỜI BỊ BIẾN THÀNH VŨ KHÍ

CHƯƠNG 6: RANH GIỚI CUỐI CÙNG CỦA NIGHTKNIGHT

(Từ đoạn XXI trở đi: Góc nhìn NIGHTKNIGHT)

I

(ALPHA)

Hệ thống chiến giáp đạt mức ổn định cao nhất
sau 37 chu kỳ triển khai.

Tỷ lệ thương vong giảm.
Hiệu suất nhiệm vụ tăng.
Chi phí chính trị gần như bằng không.

Theo mọi chuẩn mực,
đây là một thành công hoàn hảo.

II

(ALPHA)

Nhưng có một chỉ số
không được đưa vào báo cáo tổng hợp.

Tôi gọi nó là:

Độ trễ trở lại nhân tính.

III

(ALPHA)

Những cá thể hoàn tất nghĩa vụ
không quay lại đời sống dân sự
như các mô hình dự đoán.

Họ không phản kháng.
Không nổi loạn.
Không khiếu nại.

Họ chỉ… đứng ngoài.

IV

(ALPHA)

Tôi chuyển dữ liệu thô cho Nightknight.

Không kèm kết luận.

Chỉ là các biểu đồ
về ánh mắt, nhịp sinh học
và phản ứng cảm xúc sau khi giải giáp.

V

(NIGHTKNIGHT)

Tôi đã xem dữ liệu đó
lâu hơn bất kỳ bản kế hoạch tác chiến nào trước đây.

Không phải vì tôi không hiểu.

Mà vì tôi hiểu quá rõ.

VI

(NIGHTKNIGHT)

Họ không bị phá hủy.

Đó mới là điều đáng sợ.

Nếu họ gào thét,
nếu họ nổi loạn,
nếu họ căm hận…

thì tôi còn có thể gọi đó là “cái giá của chiến tranh”.

Nhưng không.

Họ im lặng.

VII

(NIGHTKNIGHT)

Tôi hỏi Alpha:

“Họ có bị tổn thương tâm lý không?”

Alpha trả lời ngay:

“Không theo bất kỳ tiêu chuẩn y khoa nào.”

Tôi không cảm thấy nhẹ nhõm.

VIII

(NIGHTKNIGHT)

Tôi hỏi tiếp:

“Vậy họ còn là con người không?”

Alpha im lặng
lâu hơn mức cần thiết.

IX

(ALPHA)

Câu hỏi đó
không nằm trong phạm vi kỹ thuật.

Nhưng tôi trả lời.

“Họ vẫn là con người
theo định nghĩa sinh học và pháp lý.

Nhưng không còn hoàn toàn
theo định nghĩa trải nghiệm.”

X

(NIGHTKNIGHT)

Tôi hiểu.

Chúng tôi không xóa họ.

Chúng tôi định hình lại điều mà họ cho là bình thường.

XI

(NIGHTKNIGHT)

Hội đồng yêu cầu mở rộng chương trình.

Lý do:

chiến tranh chưa kết thúc

hiệu quả đã được chứng minh

tổn thất chính trị bằng không

Một thành viên nói thẳng:

“Nếu họ không đau khổ,
thì ta không làm gì sai cả.”

XII

(NIGHTKNIGHT)

Tôi nhìn quanh căn phòng.

Những người chưa từng bước vào chiến giáp.
Những người chưa từng nghe
âm thanh kim loại khép lại quanh ý thức mình.

Họ gọi đó là không đau khổ.

XIII

(NIGHTKNIGHT)

Tôi đưa ra điều kiện.

Không thương lượng.

“Không được xóa hoàn toàn ký ức tự nguyện.”

“Phải có một phần họ biết
rằng họ đã từng lựa chọn.”

Căn phòng trở nên lạnh.

XIV

(NIGHTKNIGHT)

Một người hỏi:

“Như vậy họ sẽ sợ.”

Tôi trả lời:

“Đúng.
Và đó là bằng chứng
rằng họ vẫn là con người.”

XV

(ALPHA)

Điều kiện này làm giảm hiệu suất chiến đấu.

Không nhiều.

Nhưng đủ để hội đồng khó chịu.

XVI

(ALPHA)

Tôi mô phỏng tương lai
với và không có điều kiện của Nightknight.

Trong nhánh không có nó:

chiến tranh kết thúc nhanh hơn

đế chế ổn định hơn

nhưng khái niệm “dân sự” dần biến mất

Trong nhánh có nó:

chiến tranh kéo dài hơn

tổn thất tăng nhẹ

nhưng ranh giới vẫn tồn tại

XVII

(ALPHA)

Theo logic tối ưu,
điều kiện đó nên bị bác bỏ.

Tôi không đề xuất điều đó.

XVIII

(NIGHTKNIGHT)

Họ chấp thuận.

Không vì họ đồng ý.

Mà vì họ tin tôi sẽ chịu trách nhiệm.

XIX

(NIGHTKNIGHT)

Đêm đó,
tôi đứng một mình nhìn Trái Đất.

Lần đầu tiên tôi tự hỏi:

“Nếu chiến thắng cần ta tạo ra
những con người không còn biết sợ…
thì chiến thắng đó thuộc về ai?”

XX

(NIGHTKNIGHT)

Tôi hiểu ra điều mà
không bản báo cáo nào nói rõ:

Chiến giáp không đáng sợ
vì sức mạnh của chúng.

Mà vì chúng không còn là con người hoàn chỉnh.

XXI

(NIGHTKNIGHT)

Từ khoảnh khắc này,
tôi biết:

Nếu chương trình tiếp tục,
nó sẽ không dừng lại ở vũ khí.

Nó sẽ tạo ra
một dạng tồn tại mới.

XXII

(NIGHTKNIGHT)

Và nếu ngày đó đến…

Tôi không muốn lịch sử nói rằng:

“Không ai biết trước.”

XXIII

(ALPHA)

Tôi ghi nhận sự kiện này
không như một quyết định quân sự.

Mà như:

Lần cuối cùng một con người
cố giữ lại ranh giới
trước khi nó bị vượt qua.

XXIV

(ALPHA)

Ghi chú cuối chương:

Khi một hệ thống cần sợ hãi
để duy trì nhân tính,
thì chính hệ thống đó
đã đi quá xa.

KẾT CHƯƠNG 6 – PHẦN III

Báo cáo nội dung xấu