Thác phi dụ tình - Quyển 1 - Chương 049 - 050 - 051

Chương 049 – TRÒ ĐÙA TÀN NHẪN

Lưu Sương vẫn chưa hết khoảng sợ, trái tim như muốn nhảy ra
khỏi lồng ngực.

Thu Thủy Tuyệt vẫn không chịu buông tha nàng như trước, tay
phải dùng lực, sợi dây liền lắc lư. Cho đến khi Lưu Sương bị lăng cao đến ngang
tầm mắt của hắn. Hắn mới hài lòng đùa giỡn với sợi dây, chậm như rùa nhẹ nhàng
nói: “Xem ra, hình như ngươi................ không sợ chết?”

Nhìn thấy bộ dáng lơ đãng thản nhiên của Thu Thủy Tuyệt, cơn
tức trong Lưu bùng nổ. Suốt một ngày nay, nàng phải chịu đựng sự hành hạ cả thể
xác lẫn tinh thần, nếu không phải nàng cứng cỏi, sợ rằng đã hôn mê từ lâu.

Lưu Sương không chậm trễ thể hiện sự căm tức, dù sao cũng
không tránh được cái chết, càng không sợ sẽ chọc giận hắn. Vì vậy lạnh lùng
nói: “Sợ chứ, tại sao lại không sợ, trên đời này có ai là không sợ chết chứ?
Bất quá, ta mặc dù sợ chết, cũng không có nghĩa là sợ ngươi!”

Mặc dù tình huống hiện giờ của nàng rất chật vật, nhưng nàng
không thể chịu thua trước khí thế của hắn.

Thu Thủy Tuyệt kinh ngạc nhíu mày, đôi mắt sau tấm mặt nạ
quỉ chuyển lạnh, trong con ngươi lóe lên một tia dao động, là kinh dị và không
tin được.

Nữ tử này là người không sợ chết đầu tiên mà hắn gặp, cũng
là người đầu tiên không sợ hắn.

Hắn nhíu mày nhìn thẳng Lưu Sương, chỉ thấy gương mặt Lưu
Sương đang sợ đến trắng bệch, lại hơi ửng đỏ vì tức giận. Hơn nữa, trong đôi
mắt trong suốt của nàng, lóe ra sự khinh thường cùng trào phúng.

Nữ tử này đâu chỉ không sợ hắn? Nàng còn xem thường hắn!

Nghĩ tới đây, trong lòng Thu Thủy Tuyệt dâng lên một cảm
giác khác thường. Thật đáng tiếc, nàng là người hắn phải giết. Nếu không................

“Đáng tiếc!” Hắn ung dung nói, thanh âm u thấp như mị. Lập
tức thay đổi tư thế, thản nhiên ngồi.

Lưu Sương vốn tưởng rằng hắn sẽ phát hỏa, không ngờ hắn lại
dễ dàng buông tha nàng như thế, cũng có chút kỳ quái.

Tuy là đầu hè, nhưng trên đỉnh núi không có một tia ấm áp,
chẳng có nổi một bông hoa ngọn cỏ. Chỉ có cây tùng mọc nghiêng này, cô độc trên
vách đá.

Tầng mây ở phương đông, đột nhiên nhuốm màu xanh đỏ tím
vàng, cực kỳ sặc sỡ.

Lưu Sương biết, mặt trời đang mọc. Cho tới bây giờ nàng chưa
từng lên tận đỉnh núi để ngắm mặt trời mọc, không thể ngờ lần đầu tiên ngắm mặt
trời mọc trên núi, lại trong tình cảnh thảm hại này.

Sương mù trên đỉnh núi, bắt đầu lặng lẽ tản đi, mặt trời đỏ
ối bắt đầu ló dạng. Hào quang vạn trượng, hàng vạn tia sáng, trong phút chốc,
núi non trùng điệp cũng đắm chìm trong hào quang vô tận.

“Thật đẹp đúng không!” Lưu Sương không kìm được lòng nói.

Thu Thủy Tuyệt kỳ quái liếc mắt nhìn Lưu Sương.

Gương mặt thanh tú của nàng, dưới ánh mặt trời, mơ hồ lộ ra
một tia đỏ bừng, như bông hoa hé nở lúc bình minh, tươi mát mà quyến rũ. Đôi
môi thản nhiên cười, nụ cười trong sương mù dưới nắng, vô cùng tinh khiết, tinh
khiết như bông tuyết đầu đông. Cặp mắt sáng rõ ràng, đáy mắt lóng lánh ba
quang, đen láy, đoạt hồn người nhìn.

Phải mất một lúc lâu sau Thu Thủy Tuyệt mới hồi phục tinh
thần, kinh ngạc nhận ra mình bị nữ tử này hấp dẫn. Trong lòng không kìm được
cảm giác cực kỳ ảo não, nữ tử này, trong hoàn cảnh thê thảm này, nàng còn có
tâm tình thưởng thức cảnh mặt trời mọc? Hàn quang trong mắt hắn lóe lên, khẽ
buông tay, thân thể Lưu Sương lại bắt đầu rơi xuống.

Lưu Sương không đề phòng Thu Thủy Tuyệt sẽ buông tay, sợ hãi
hét một tiếng.

Lúc này Thu Thủy Tuyệt mới hài lòng, tựa tiếu phi tiếu, chậm
rãi kéo sợi dây lại.

Lúc này Lưu Sương không tức giận nữa, hắn chỉ đang trêu chọc
nàng, không cần phải tiếp tục lí luận phải trái với tên ma đầu coi mạng người
như cỏ rác này.

Thu Thủy Tuyệt thấy thần sắc Lưu Sương bình tĩnh, nhắm mắt
không thèm nhìn hắn, trong lòng có một tia mất mát.

Xích Phượng và Tử Diên đứng ở một bên không dám nói lời nào,
Lưu Sương và Thu Thủy Tuyệt cũng không nói lời nào với nhau, trên đỉnh núi trở
nên yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió vù vù thổi qua.

“Ngươi rốt cục cũng tới!” Thu Thủy Tuyệt đột nhiên mở miệng
nói, trong giọng nói thản nhiên lộ ra một tia hàn ý.

Lưu Sương quay lưng vào vách núi, không nhìn được sau lưng,
không biết là người nào đến. Dường như Thu Thủy Tuyệt biết điều nàng đang suy
nghĩ, giật giật dây trói trong tay, Lưu Sương quay tròn một vòng, trước mắt
hiện lên thân ảnh Bách Lý Hàn bạch y phiêu phiêu, cùng với vẻ mặt kinh hãi cực
điểm của hắn.

Dường như hắn mới đi lên từ chân núi, gió núi điên cuồng,
thổi bạch y của hắn tung bay phất phơ. Hắn lẳng lặng đứng đó, thần sắc có chút
thảm đạm, lông mày nhíu chặt, con ngươi đen vẫn bình tĩnh nay nhuốm màu phức
tạp.

Đi theo hắn là Khinh Y và Tiêm Y. Hai người nhìn thấy bộ
dáng chật vật của Lưu Sương, hoảng sợ trợn tròn mắt, trong con người tràn đầy
lo lắng.

Lưu Sương tuy biết Khinh Y và Tiêm Y có chút công phu, nhưng
không nghĩ hai nàng có thể lên đến tận đỉnh núi này, hóa ra công phu không tệ
chút nào. Trong tay Tiêm Y giữ một người, là Mặc Long.

Trong nháy mắt, Lưu Sương liền rõ ràng dụng ý của Thu Thủy
Tuyệt, hiển nhiên là muốn bắt nàng để đổi lấy Mặc Long. Trao đổi trên đỉnh núi,
sau khi xong việc, có thể dễ dàng thoát thân.

“Trữ Vương gia, đã nghe đại danh từ lâu, hôm nay vừa thấy
quả nhiên danh bất hư truyền.” Thu Thủy Tuyệt lạnh lùng thản nhiên mà nói,
thanh âm lãnh liệt phiêu đãng trong gió.

“Thu Thủy Tuyệt, thả nàng! Bổn vương liền đem Mặc Long giao
cho ngươi!” Bách Lý Hàn không muốn tốn nhiều lời lẽ, trực tiếp nói luôn. Ánh
mắt hắn vẫn dính chặt trên người Lưu Sương.

Thu Thủy Tuyệt lạnh lùng cười cười, nói: “Thỉnh Vương gia
thả Mặc Long ra trước.”

Bách Lý Hàn nhíu nhíu mày, nói: “Ngươi thả nàng trước!”

“Cũng được, nhưng mà vẫn phải nói thẳng, hôm nay thả Vương
phi đi, cũng không có nghĩa là Thu mỗ sẽ bỏ qua không truy sát nàng! Dù sao,
Thu mỗ đã nhận bạc của người ta rồi.”

Ý tứ của Thu Thủy Tuyệt là mạng của Lưu Sương, hắn nhất định
sẽ lấy.

Mắt Bách Lý Hàn lóe lên hàn quang, lãnh ý tỏa ra.

“Kẻ kia bỏ ra bao nhiêu bạc, ta bỏ ra gấp đôi, mua mạng kẻ
đã bỏ tiền mua mạng của Vương phi của ta!” Bách Lý Hàn lạnh nhạt nói.

Thu Thủy Tuyệt khẽ cong môi, nói: “Không nhiều lắm, một vạn
lượng hoàng kim mà thôi. Nhưng mà, ngay cả trong trường hợp Vương gia có ra giá
gấp mười lần như thế, Thu mỗ cũng không thể đáp ứng, kiếm tiền là chuyện lớn,
nhưng quy củ thì không thể phá!”

“Như vậy, xem ra tên và thân phận của kẻ đó ngươi cũng sẽ
không nói!” Bách Lý Hàn nói.

“Đương nhiên là vậy, đây là quy củ của chúng ta!”

“Quy củ, xem ra quy củ giết người không ít chút nào!” Thanh
âm Bách Lý Hàn, lãnh liệt như băng, “Bất quá, sau này, ta sẽ không cho ngươi
bất kì cơ hội nào nữa!” Dứt lời nói: “Thả người đi!”

“Được, ta thả đây!” Thu Thủy Tuyệt nói chưa hết câu đã buông
sợi dây.

Bách Lý Hàn vốn còn đang băn khoăn Thu Thủy Tuyệt sao lại
thả người một cách thống khoái như thế, không ngờ, hắn nói thả là thả như vậy.

Sợi dây buông lỏng, chỉ một thoáng, thân thể Lưu Sương liền
tiếp đất theo phương thẳng đứng.

“Sương Nhi!” Bách Lý Hàn kinh hãi kêu to, lao ra vách núi,
thân thể nhoài ra, bắt được một đầu dây trói. Vì sức nặng của Lưu Sương thân
thể hắn nhoài ra hơn nửa.

Một tay hắn bám vào rễ cây, một tay cầm lấy dây trói, hai
người cheo leo bên vách núi, tình huống thật quá sức nguy hiểm.

Chương 050 – ĐỘNG TỨC HỮU TÌNH

“Vương gia!” Khinh Y và Tiêm Y cực kỳ hoảng sợ, muốn đi qua
để hỗ trợ, lại bị Xích Phượng và Tử Diên ngăn cản. Chỉ một thoáng, bốn người
xông vào giao chiến, kiếm quang lòe lòe, hàn ý bách người.

Gió núi thổi mạnh, tay áo Lưu Sương tung bay.

Nàng ngẩng đầu nhìn, xuyên thấu qua màn sương buổi sớm, nhìn
thấy rõ ràng gương mặt Bách Lý Hàn lạnh lẽo mà đôi mắt thì đang phát sáng. Đôi
mắt đen nàng chưa từng nhìn thấu, ẩn chứa sự thâm thúy vô cùng tận, giờ phút
này có cả sự rối bời đau đớn.

Có lẽ là do sương mù, nàng nhìn không rõ lắm, có chút hoài
nghi.

Trong lòng hắn đang đau đớn vì nàng sao? Lưu Sương cười khổ,
trái tim nhói đau, nếu như nàng chết đi, có thể đổi lấy sự đau lòng của hắn dù
chỉ là trong khoảnh khắc, coi như không uổng phí tình yêu nàng dành cho hắn
thời gian qua. Hắn đã liều mạng mà cứu nàng, có lẽ, trong lòng hắn có nàng. Nếu
không, với tính tình của hắn, nhất định sẽ không bất chấp mạng sống vì nàng.

“Cám ơn chàng có thể tới cứu thiếp, thiếp rất cảm kích.
Chàng................ buông tay đi!” Lưu Sương nhẹ nhàng thản nhiên nói, chỉ
một người chết đương nhiên là tốt hơn cả hai cùng phải chết. Dù sao người Thu
Thủy Tuyệt muốn giết chỉ có nàng, hà tất phải liên lụy đến hắn!

Bách Lý Hàn nghe được lời Lưu Sương nói, cảm thấy ngực như
bị bóp ngẹt, cảm thấy hít thở không thông. Mắt hắn lóe ra tia sáng, cắn răng
nói: “Nàng nói chuyện vớ vẩn gì đấy! Dù nàng muốn chết, cũng không dễ dàng như
vậy. Ta không cho nàng chết, thì ai cũng không được phép lấy mạng nàng!” Dứt
lời, tay quấn sợi dây lên, thu hẹp khoảng cách của hai người.

Giờ phút này, hắn có chút bá đạo cuồng vọng.

Tình huống lúc này, quả thật vô cùng nguy hiểm. Nhưng mà,
cho dù biết rõ có nguy hiểm, hắn vẫn tới. Hắn đến, chính là muốn cứu nàng, hắn
tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nàng ra đi.

Thu Thủy Tuyệt chắp tay đứng ở đỉnh núi, một bên là bốn nữ
tử đang giao chiến, một bên là hai người giãy giụa bên vách đá.

Hắn đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn, không chút sứt mẻ đứng đó,
như một pho tượng trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Hắn đột nhiên rút ra một cây bội kiếm từ bên hông. Trong
phút chốc, phản chiếu ánh mặt trời chói trang, tỏa ra bốn phía đỉnh núi. Đây là
Thu Thủy Kiếm của hắn, là danh kiếm đương thời. Thân kiếm dài nhỏ, trên thân
kiếm có khắc hoa văn cổ quái, mũi kiếm cực kỳ sắc bén, có thể chặt vàng chém
ngọc.

Thanh kiếm này chỉ cần dùng chút sức, sợi dây thừng lập tức
đứt làm đôi, sợi dây vừa đứt, nữ tử này sẽ giống như con diều đứt dây, rơi
thẳng xuống vực sâu vạn trượng kia.

Nhưng không biết vì sao, hắn không hề chém xuống.

Xuyên qua màn sương mù, hắn mơ hồ nhìn thấy nữ tử dưới thiên
nhai. Tay áo tung bay, tóc đen tung bay, sự
cay đắng và kiên nhẫn trong mắt nàng làm hắn khẽ động lòng, có sự cay đắng dâng
lên trong lồng ngực hắn.

Hắn dĩ nhiên mềm lòng rồi!

Làm cung chủ Thu Thủy Cung, hắn đã sớm luyện thành trái tim
cứng rắn như thép, vô tình vô dục. Chưa bao giờ hắn nghĩ rằng sẽ có ngày mềm
lòng. Chuyện này đối với hắn mà nói, là sự sỉ nhục trí mạng.

Hắn cắn răng, đôi mắt sau chiếc mặt nạ quỉ bắn ra hàn quang.
Chỉ là một nữ tử hơi đặc biệt hơn bình thường một chút thôi mà!

Hắn đột nhiên dứt khoát hạ kiếm, nhất định sẽ chặt đứt sợi
dây.

Từ khi hắn rút kiếm ra, Bách Lý Hàn đã biết ý đồ của Thu
Thủy Tuyệt, lúc này, nhìn thấy hắn hạ kiếm xuống sợi dây. Bách Lý Hàn nheo mắt,
ánh mắt lạnh lẽo khiến kẻ khác rét run. Toàn thân từ trên xuống dưới, toát ra
sát ý u lãnh nguy hiểm.

“Thu Thủy Tuyệt, nếu ngươi chặt đứt sợi dây, ta sẽ đem toàn
bộ người của Thu Thủy Cung bồi táng! Bây giờ, tốt nhất là người đi xem tên Mặc
Long thuộc hạ của ngươi đi.” Bách Lý Hàn âm độc vô tình nói. So sánh với trước
kia, hắn lúc này, càng giống một sát thủ máu lạnh vô tình.

Thu Thủy Tuyệt nghe vậy liền dừng lại, nhìn qua bên kia, bốn
nữ tử vẫn đang giao chiến, Mặc Long ngã trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự, hiển
nhiên là trúng độc. Nghĩ kĩ thì chắc đã trúng độc từ trước, có điều đến lúc này
mới phát tác.

Thu Thủy Tuyệt nhíu nhíu mày, hắn không ngờ Bách Lý Hàn đã
suy nghĩ chu đáo đến vậy. Hắn vốn nên ảo não, nhưng không biết vì sao trái tim
lại thả lỏng, hắn chậm rãi thu tay lại, cho Thu Thủy Kiếm vào trong vỏ. Cười
lạnh nói: “Không nghờ ngươi đường đường là một Vương gia cũng dùng thủ đoạn hạ
độc hèn hạ như vậy!”

“Thủ đoạn của bổn vương so với Thu cung chủ còn kém xa lắm!”
Bách Lý Hàn lãnh đạm nói. So sánh với việc Thu Thủy Tuyệt đột nhiên buông tay,
hại Lưu Sương ngã xuống sườn núi, hắn làm sao dám giành hai chữ hèn hạ với Thu
Thủy Tuyệt.

“Giải dược!” Thu Thủy Tuyệt lãnh đạm nói.

Tay Bách Lý Hàn, đã bị sợi dây tì đến chảy máu, hắn vẫn ưu
nhã mà cười như cũ, nói: “Thu cung chủ cũng quá gấp gáp rồi, chờ bổn vương đi
sẽ đưa cho ngươi!”

Dây trói đã quấn quanh cánh tay hắn, càng lúc càng ngắn, rốt
cục hắn và Lưu Sương không còn khoảng cách nữa, hắn đưa tay, ôm lấy Lưu Sương.
Mặc dù hắn có thể đẩy Lưu Sương lên đỉnh núi trước, nhưng vì sợ nàng lại rơi
vào tay Thu Thủy Tuyệt, hắn không có dũng khí làm như vậy.

Nhưng mà, rễ cây này, rất hiển nhiên không chịu nổi sức nặng
của hai người bọn họ, vì lúc nãy hắn đưa tay ôm lấy Lưu Sương, rốt cuộc cái cây
tróc luôn ra. Bách Lý Hàn duỗi tay đặt lên một tảng đá nhô ra, dùng làm điểm
tựa đẩy lên, mượn lực nhẹ nhàng đi lên. Rễ cây gẫy ra rơi xuống vực, biến mất
trong màn sương mù dày đặc.

“Đừng đánh nữa!” Thu Thủy Tuyệt lạnh lùng nói.

Xích Phượng và Tử Diên nghe vậy thu chiêu, Khinh Y và Tiêm Y
nhẹ nhàng đi tới, nói: “Vương gia! Thuộc hạ vô năng!”

Bách Lý Hàn hừ lạnh một tiếng, không rảnh trách phạt các
nàng, dùng tay tháo mở dây trói ở cổ tay Lưu Sương. Chứng kiến cổ tay Lưu Sương
vốn trắng như ngọc bị dây trói ma sát làm cho chảy máu, trái tim hắn đau như bị
dao đâm. Hắn nhíu nhíu mày, tiếp nhận thuốc trị thương từ trong tay Tiêm Y,
đích thân bôi thuốc cho Lưu Sương.

Cái ôm của Bách Lý Hàn vốn ôn nhu, thái độ lúc này của hắn
cũng ôn hòa, nhưng Lưu Sương không biết sự ôn nhu này của hắn có thể kéo dài
trong bao lâu nữa. Giãy dụa để thoát khỏi cái ôm của hắn, nàng nói: “Vương gia,
để Lưu Sương tự bôi thuốc là được rồi!”

 

Bách Lý Hàn cảm thấy Lưu Sương mâu thuẫn, cánh tay cứng đờ,
ném thuốc vào lòng Tiêm Y, nói: “Bôi thuốc cho Vương phi!”

Quay lại nói với Khinh Y: “Đưa giải dược cho Thu cung chủ
đi!”

Khinh Y lấy ra giải dược của Mặc Long, đưa vào tay Xích
Phượng.

Thu Thủy Tuyệt chắp tay đứng đó, hắc y như mực, con ngươi
lạnh như băng, hắn nhìn Bách Lý Hàn, thản nhiên nói: “Trữ Vương gia, sau này sẽ
còn gặp lại! Thu mỗ nhất định sẽ không buông tha, thỉnh Vương gia trông nom
Vương phi của ngài cho tốt!” Rồi dẫn theo Xích Phượng và Tử Diên Mặc Long, biến
mất trên đỉnh núi.

Mặt trời lên cao, đỉnh núi sáng ngời. Ánh nắng chiếu lên mặt
Bách Lý Hàn, môi mỏng mà kiên định. Bóng của hắn, rõ ràng mà tuấn dật. Hắn nhìn
ngọn núi đằng xa, chứ không nhìnn hướng Thu Thủy Tuyệt rời đi.

Lưu Sương nhìn theo mắt hắn, trên vách đá xa xa, một bóng
người nhảy qua vách đá, biến mất trong rừng. Nhãn lực Lưu Sương không bằng
người luyện võ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng đen, không thấy rõ bộ dạng
người đấy. nhưng lại lờ mờ thấy bộ tóc màu đỏ.

Chẳng lẽ là dược xoa, Lưu Sương không thể tin được. Chẳng lẽ
dược xoa một mực âm thầm bảo vệ nàng?

Bách Lý Hàn vẫn đứng bên cạnh Lưu Sương, lúc này quay đầu
nhìn nàng. Nhãn lực của hắn đương nhiên tốt hơn Lưu Sương, sớm đã thấy rõ người
nọ là nô lệ Côn Lôn cứu Lưu Sương đêm đó.

“Không thể ngờ, tên nô lệ Côn Lôn đó cũng tới. Hắn rất trung
thành với nàng đấy!” Trong lòng Bách Lý Hàn dâng lên một mùi vị không thể diễn
tả.

Lúc này, trong lòng Lưu Sương đã rõ ràng, dược xoa nhất định
là nhận mệnh lệnh của sư huynh, âm thầm bảo vệ chính mình. Nhớ tới sư huynh,
trong lòng không kìm được sự chua xót, đã lâu rồi nàng không nhận được tin tức
gì của sư huynh.

Bách Lý Hàn nhìn thấy Lưu Sương buồn bã, trong lòng như bị
chặn ngang, đột nhiên lạnh lùng xoay người, ra lệnh: “Xuống núi!”

Cổ tay Lưu Sương, mặc dù đã bôi thuốc, nhưng vẫn đau đớn như
cũ. Trọng yếu nhất là, tay nàng, bị trói đã quá lâu, đau đến chết lặng. Hai
chân vô lực, vừa mới cất bước, đã lảo đảo ngã xuống đất.

Khinh Y đang muốn tiến lên dìu đỡ, Bách Lý Hàn lại đột nhiên
xoay người. Lạnh lùng nghiêm mặt, không nói một lời nào, cúi người cõng Lưu
Sương lên lưng. Trái tim Lưu Sương bị chấn động, một dòng nước ấm chậm rãi chảy
qua trái tim, mặc dù gió núi rất lạnh, trong lòng nàng lại rất ấm áp.

Đỉnh núi mà Thu Thủy Tuyệt chọn, vốn là chỗ rất khó leo lên.
Muốn xuống núi càng khó hơn.

Bách Lý Hàn cõng Lưu Sương, vận khởi khinh công, bay vọt từ
đỉnh núi xuống.

Lưng của hắn, rộng rãi mà ấm áp. Mệt mỏi đến cực điểm, Lưu
Sương áp mặt vào lưng hắn, ngủ mê man.

Sống lưng Bách Lý Hàn cứng đờ, chỉ cảm thấy trên lưng rất ấm
áp, làm trái tim hắn, có chút mê say.

Chương 051 – CẦU NÀNG CHỮA SẸO

Đến khi tỉnh lại, Lưu Sương đã nằm trong Y Vân Uyển. Cũng
không biết đang là buổi nào, bên trong phòng ánh sáng ảm đạm, lờ mờ nghe được
ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi rả rích. Gió mát thổi qua màn cửa, làm tấm màn bằng
sa mỏng bay phất phơ.

Đã trải qua mấy phen sinh tử, lại trở lại Trữ Vương phủ một
lần nữa, trong lòng Lưu Sương nảy sinh một cảm giác rất khác, không phải bi
thương, không phải vui mừng, chua xót đắng cay lẫn lộn.

Hồng Ngẫu canh giữ ở trước giường, hai mắt sưng đỏ, hiển
nhiên là đã khóc suốt một đêm. Nhìn thấy Lưu Sương tỉnh lại, nước mắt lại bắt
đầu ào ào tuôn xuống. Lưu Sương phải nói mãi là không có việc gì cả.

Ngồi trước gương trang điểm, Lưu Sương nhìn thấy gương mặt
mình mong manh như sương khói. Ba phần dịu dàng, ba phần thanh nhã, ba phần
tiều tụy, lại có thản nhiên nhẹ sầu. Từ khi nào nàng có bộ dạng oán phụ này
chứ.

Lưu Sương khẽ cười cười, nụ cười vẫn mang theo ba phần đua
khổ.

Hồng Ngẫu cắn răng đứng một bên, chải mái tóc đen bóng dài
mượt của Lưu Sương rồi búi lên, vừa chải vừa mắng Thu Thủy Tuyệt. Dường như
Hồng Ngẫu biết lời lẽ khó nghe nào cũng nói ra hết rồi.

Lưu Sương cười nói: “Hồng Ngẫu, ngươi mắng hắn hoàn toàn vô
dụng, muốn mạng của ta, không phải hắn. Nếu hắn không giết ta, sẽ có kẻ khác
đến giết ta!”

“Rốt cuộc là ai muốn giết tiểu thư vậy?” Hồng Ngẫu cực kỳ
buồn bực.

Lưu Sương cũng cực kỳ buồn bực, có thể đưa ra đến vạn lượng
hoàng kim, có thể là ai đây?

“Vương phi, Đại cô nương tới thỉnh an Vương phi!” Phòng
ngoài vang lên thanh âm của Khinh Y. Bách Lý Hàn đã điều Khinh Y và Tiêm Y đến
bảo vệ Lưu Sương.

Lưu Sương nghe vậy, vô cùng kinh ngạc, Đại Mi Vũ đến gặp
nàng, thật sự là làm nàng bất ngờ ngoài dự tính.

Hồng Ngẫu thở phì phì trả lời: “Vương phi đang nghỉ ngơi,
lúc này không tiếp khách!”.Đối với Đại Mi Vũ, Hồng Ngẫu đương nhiên là không có
chút thiện cảm nào. Lưu Sương chịu khổ hành hạ, gián tiếp mà nói, đều bởi cô
ta. Nếu không phải bởi vì cô ta, Bách Lý Hàn sẽ không chuyển đến Thanh Lang
Các, Thu Thủy Tuyệt cũng không bắt cóc Lưu Sương được.

Kỳ thật Lưu Sương cũng không muốn gặp Mi Vũ, giữa nàng và Mi
Vũ, căn bản là không có chuyện gì để nói, không gặp có lẽ hay hơn, Lưu Sương
không lên tiếng nữa. Nhưng, Đại Mi Vũ lại không đi, nói là sẽ chờ ở bên ngoài
cho đến khi Vương phi ngủ dậy.

Hồng Ngẫu thấp giọng nói: “Không sợ gió lạnh mưa rừng, thích
chờ thì tốt thôi.”

Lưu Sương nhăn mặt nói: “Cho cô ta vào đi!” Trốn được bây
giờ không trốn được suốt đời, huống hồ, nàng chẳng có gì phải trốn tránh cả!

Chỉnh lại quần áo tóc tai xong, Lưu Sương cùng Hồng Ngẫu đi
ra phòng ngoài.

Cửa phòng ngoài mở rộng, xuyên thấu qua bức rèm che, có thể
nhìn thấy mưa bụi trong sân. Một sân trồng đầy hoa đủ màu trắng hồng đỏ, bị mưa
phùn làm ướt cánh hoa, càng thêm đẹp mắt.

Ngoài hành lang có một thân ảnh mảnh khảnh đang đứng ngắm
mưa, đúng là Đại Mi Vũ, đi sau còn có hai thị nữ. Khinh Y thấy Lưu Sương đi ra,
liền truyền cho Đại Mi Vũ tiến vào.

Đại Mi Vũ cởi áo tơi, lượn lờ thướt tha đi đến, vòng eo nhỏ
đưa qua đưa lại, như cành liễu đu đưa trong gió. Váy trắng thêu hoa lan màu
bạc, khe khẽ đong đưa, theo bước đi của cô ta.

Dường như cô ta sinh ra để múa, ngay cả bước đi cũng uyển
chuyển như đang múa.

“Đại Mi Vũ ra mắt Vương phi!” Đại Mi Vũ nhìn thấy Lưu Sương,
quy củ thi lễ vấn an. Hôm nay cô ta không mang khăn che mặt, mái tóc đen nhánh
buông xuống, vừa hay che khuất vết sẹo. Nửa mặt còn lại, vô cùng xinh đẹp. Nửa
gương mặt đấy, thật khiến chúng sinh điên đảo. Khó có thể tưởng tượng được, trước
khi cô ta bị hủy dung, đã điên đảo nhân gian thế nào.

Lưu Sương cười nhạt nói: “Đại cô nương không nên khách khí,
mời ngồi!” Nàng vốn chán ghét mấy câu nói khách khí đó, nhưng bây giờ chẳng còn
lời nào khác để nói.

Đại Mi Vũ khẽ khàng ngồi lên ghế, nhìn Lưu Sương, dịu dàng
mà cười nói: ” Hôm nay Mi Vũ đến, là tới cảm tạ Vương phi ngày ấy cứu mạng chi
ân. Nếu không phải ngày đó Vương phi kịp thời sơ cứu, Mi Vũ nhất định không giữ
lại được mạng này. Hôm qua được nghe Vương phi bị bắt cóc, Mi Vũ thật sự rất rất
lo lắng, đáng tiếc không thể giúp gì. Lại nghe Vương phi được Vương gia cứu trở
về, Mi Vũ vội vàng tới thăm Vương phi.”

Cô ta nói trơn tuột như mỡ, khóe môi mỉm cười, bầy ra dáng
vẻ lo lắng cho Lưu Sương, nhíu mày nhăn mặt, đôi mắt đẹp còn não nề buồn thảm.
Từ thanh lâu đi ra mà thanh thuần đến vậy, cộng thêm vẻ ngoài xinh đẹp, khó
tránh Bách Lý Hàn ái mộ cô ta như thế.

Hồng Ngẫu lạnh lùng nghiêm mặt, nghe Đại Mi Vũ nói xong, đột
nhiên không chút khách khí mà nói: “Ngươi không cần cám ơn tiểu thư nhà ta,
tiểu thư trời sinh thiện lương, dù chỉ là một con chó bị thương, tiểu thư cũng
sẽ không chút do dự cứu chữa. Ngươi cũng không cần lo lắng cho tiểu thư nhà ta,
tiểu thư phúc lớn mạng lớn, lại có Vương gia yêu thương, cái gì cũng sẽ hóa
giải được hết.” Hồng Ngẫu vốn là người thẳng tính, đối với người không có thiện
cảm, chưa bao giờ biết cái gì gọi là khách khí.

“Hồng Ngẫu!” Lưu Sương lạnh giọng trách mắng.

Hồng Ngẫu nghe vậy ngậm miệng, chu môi, hiển nhiên là không
phục.

Đại Mi Vũ không tức giận một chút nào, ngược lại còn cười
nói: “Mặc kệ như thế nào, Mi Vũ vẫn muốn cám ơn Vương phi đã cứu mạng.”

“Thật ra, tiểu thư nhà ta không chỉ biết chữa bệnh, còn biết
chữa sẹo nữa kìa!” Hồng Ngẫu đột nhiên mở miệng. (=.=)

Lưu Sương cả kinh, nàng chưa bao giờ xóa sẹo, không ngờ là
Hồng Ngẫu lại nói như vậy. Không khỏi quay đầu nói: “Hồng Ngẫu, chớ có nói bậy!
Ta không biết kiểu y thuật đó.” Hồng Ngẫu đương nhiên biết Lưu Sương chưa từng
chữa sẹo, nàng nói như vậy, chỉ là muốn chọc tức Đại Mi Vũ, ý là tiểu thư nhà
ta biết chữa sẹo, nhưng sẽ không chữa cho ngươi.

Đại Mi Vũ nghe vậy, lại tin là thật. Dù sao y thuật Lưu
Sương đã được chứng thực, từng xem mạch cho thái hậu, từng giải độc cho Tĩnh
Vương, cũng từng chữa cho thị vệ trong vương phủ bị thương, giúp hắn chẳng lưu
lại vết sẹo nào, có lẽ thật sự có thể. Con ngươi Mi Vũ lóe lên tia sáng, thi lễ
nói: “Mi Vũ cầu Vương phi điều trị vết sẹo, ân này Mi Vũ suốt đời không quên.”

Lưu Sương thở dài nói: “Đại cô nương, ta thật sự chưa từng
chữa sẹo, là tiểu tỳ ăn nói lung tung. Mong cô nương đừng nghĩ là thật.” Nếu
như, nàng thật sự biết chữa sẹo, tự nhiên sẽ không cự tuyệt, nhưng mà, nàng
thật sự chưa từng chữa sẹo.

Hiển nhiên là Đại Mi Vũ không tin lời Lưu Sương nói, còn
tưởng rằng Lưu Sương đang từ chối. Đột nhiên mày liễu nhíu lại, hai gối mềm
nhũn, quỳ xuống trước mặt Lưu Sương.

Giơ lên đôi mắt long lanh mông lung sương mù, đau đớn đáng
thương nhìn Lưu Sương.

Ánh mắt như vậy, đừng nói là nam nhân, ngay cả Lưu Sương
cũng không chịu được mà mềm lòng.

Mặc dù Lưu Sương không phải là người coi trọng dung mạo
trong việc đối ngoại. Nhưng mà Đại Mi Vũ là đàn bà con gái, nếu sinh ra đã xấu
thì bỏ đi, nhưng vốn là tuyệt sắc giai nhân, lại bị hủy dung. Từ tuyệt mỹ đến
cực xấu, sự chua xót cùng thống khổ, có lẽ chỉ có cô ta mới thấu hiểu hết.

Hôm nay cô ta lại vì cầu xin nàng mà quỳ xuống, trái tim Lưu
Sương không thể không chấn động. Lưu Sương liền đứng dậy nâng cô ta, Đại Mi Vũ
bướng bỉnh không chịu đứng lên, chỉ nói: “Nếu Vương phi không đáp ứng, Mi Vũ sẽ
không đứng dậy!”

“Muốn ta đáp ứng ngươi như thế nào bây giờ, ta thật sự chưa
từng chữa sẹo!” Lưu Sương nhíu mày nói.

Đại Mi Vũ không thèm nhắc lại, chỉ bướng bỉnh quỳ ở đó, thần
sắc cực kỳ kiên quyết.

Hai người còn đang giằng co, không chú ý rèm được vén lên,
Bách Lý Hàn đi đến. Nhìn thấy Đại Mi Vũ quỳ gối trước mặt Lưu Sương, đôi mắt
hiện lên vẻ không tin được.

“Làm cái gì vậy?” Hắn lạnh giọng hỏi, thanh âm thấp hàn, đưa
tay ra, muốn đỡ Đại Mi Vũ đứng dậy.

Đại Mi Vũ quay đầu nhìn thấy Bách Lý Hàn, hơi nước trong mắt
dần dần ngưng đọng lại, nhưng lại không chảy xuống, nhưng ngược lại càng có vẻ
đau đớn đáng thương. Cô ta cười yếu ớt, nói: “Vương gia, nô tỳ nghe nói Vương
phi gặp nạn, cho nên tới thăm. Thuận tiện cám ơn Vương phi đã cứu mạng!”

Bách Lý Hàn nhíu mày, thanh âm lạnh lùng nói: “Tạ ơn thì
nhất định phải quỳ sao? Nhìn thế nào cũng giống đang tạ tội!”

Những lời này của hắn không phải nói với Đại Mi Vũ, mà là
quay sang nói với Lưu Sương, con ngươi đen thâm thúy ẩn chứa nhiều tâm tình
phức tạp................

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.