Thác phi dụ tình - Quyển 1 - Chương 055 - 056 - 057
Chương 055 – HẮN MUỐN
NẠP TRẮC PHI(1)
“Xuân phong thí thủ tiên mai nhị, bình tư lãnh diễm minh sa
thủy.
Bất thụ chúng phương tri, đoan tu nguyệt dữ kỳ.
Thanh hương nhàn tự viễn, tiên hướng sai đầu kiến.
Tuyết hậu yến dao trì, nhân gian đệ nhất chi.”
Lưu Sương vẽ một bức Hàn Mai Đồ, tiện tay đề thêm mấy câu
thơ ngắn. Mới buông bút, liền thấy Hồng Ngẫu truyền lời vào: “Tĩnh Vương tới
chơi!”
Từ sau ngày gặp nhau trên thuyền, Lưu Sương đã nhiều ngày
không gặp Bách Lý Băng rồi. Không biết hắn tới đây làm gì, theo trí nhớ của
nàng, hình như hắn xuất hiện luôn mang theo một ít phong ba.
Rèm nhấc lên, một thiếu niên bề ngoài đẹp đẽ tiến vào như
gió lốc, còn hô lớn: “Tiểu Sương Sương, nhớ nàng muốn chết!”
Lưu Sương đã sớm đề phòng hắn, xoay người né qua một bên.
Bách Lý Băng lao tới bị hụt, nhào vào nghiên mực, mực bắn tung tóe lên áo quần.
Hôm nay hắn mặc một bộ hoa phục ánh xà cừ, tương đối nhã
nhặn hơn một chút, nhưng bị mực bắn lên, trên quần áo tự nhiên thêm rất nhiều
đóa hoa mai bằng mực.
Bách Lý Băng ngắm
nghía những vết mực bắn lên áo, nói: “Mấy ngày không gặp, Sương Sương lại lên
tay rồi. Không chỉ vẽ trên mặt người khác, còn có thể vẽ trên quần áo của ta,
nàng thật quá lợi hại!”
Lưu Sương đưa mắt liếc hắn một cái, thật sự chẳng muốn để ý
hắn.
Bách Lý Băng cầm lấy bức tranh Lưu Sương mới vẽ, tấm tắc tán
dương: “Sương Sương thật sự là tài nữ, nét chữ linh động dị thường, còn ẩn chứa
một cỗ đại khí. Có thể bộc lộ phong cách sống của mình.”
Lưu Sương không ngờ Bách Lý Băng lại bình chữ của nàng, bình
chữ cũng được thôi, cuối cùng vẫn nói đến người. Lưu Sương nhớ đến chữ của Bách
Lý Băng kiêu ngạo mà đường hoàng, cảm giác được rất giống tính cách vô pháp vô
thiên của hắn.
“Bình tư lãnh diễm minh sa thủy. Câu thơ này rất hay, đúng
là thơ cũng như người!”
Lưu Sương ngồi ở trên ghế, cầm cây quạt tròn, thản nhiên
nói: “Hôm nay ngươi đến, có chuyện gì vậy?”
Bách Lý Băng bầy ra bộ mặt buồn, đáng thương nói: “Tiểu
Sương Sương, nàng lại muốn đuổi ta đi! Không có việc gì thì không thể tới sao?”
Lưu Sương bất đắc dĩ phải lắc đầu, nàng không chịu được cái
bộ dạng đáng thương này của hắn.
Cũng không phải là nàng không muốn hắn đến, chẳng qua là
chẳng có lần nào gặp hắn xong nàng lại bình yên cả? Trong cung hắn từng cường
hôn nàng, còn để Bách Lý Hàn nhìn thấy. Lần trước Bách Lý Hàn đang thệ hải minh
sơn với nàng, vừa gặp hắn thì xuất hiện Đại Mi Vũ.
Bây giờ nàng không chịu nổi sự hành hạ giày vò như thế nữa.
Nhưng mà thật ra Lưu Sương không trách hắn, nếu không phải
Đại Mi Vũ xuất hiện, có lẽ nàng sẽ không thể nhìn ra Bách Lý Hàn có chân tình
thật không.
“Tiểu Sương Sương, người nàng mong chờ đến rồi đó!” Bách Lý
Băng đột nhiên vừa cười vừa nói.
Vừa dứt lời, liền thấy có người vén rèm, Bách Lý Hàn đi vào.
Sắc mặt hắn có chút tối tăm, con mắt còn tối tăm hơn sắc
mặt. Ánh mắt sắc bén chậm rãi đảo qua Lưu Sương, giống như muốn dùng lưỡi dao
lướt qua gương mặt nàng.
Rất hiển nhiên, Bách Lý Hàn đang cố nén tức giận.
Hắn là một người lạnh lùng nội tâm, không dễ dàng biểu lộ
cảm xúc.Hôm nay lại có bộ mặt thế này, mặc dù hắn cật lực nén giận bất động
thanh sắc, nhưng sự tức giận vẫn được biểu lộ rất rõ ràng.
Bộ dạng này của hắn, cùng với nam nhân đã bảo vệ nàng hàng
đêm, thật sự như hai người khác nhau.
Thật không biết chuyện gì có thể khiến hắn phẫn nộ đến vậy,
chuyện gì mà gay go đến vậy.
Bách Lý Băng hôm nay tỏ ra rất biết điều, ngoan ngoãn ngồi
trên ghế, không lên tiếng.
Bách Lý Hàn liếc mắt nhìn Bách Lý Băng một cái, thản nhiên
nói: “Ngươi trở về đi, ta có chuyện cần nói với Vương phi.”
“Đang ban ngày ban mặt, chẳng lẽ hai người định nói chuyện
khuê phòng tư mật sao?” Bách Lý Băng cười đùa hỏi.
Bách Lý Hàn nhăn mặt, thanh âm lạnh lùng nói: “Được, ngươi
không đi, vậy ngươi nhìn một cái cũng không sao!”
Hắn đột nhiên quay đầu nói vọng ra ngoài: “Mi Vũ, ngươi tiến
vào đây.”
Lưu Sương lúc này mới chú ý Đại Mi Vũ đứng ngoài cửa mà
không đi vào, nghe được Bách Lý Hàn truyền gọi, Mi Vũ xuất hiện với một cái
khăn lụa trắng che mặt, hai tròng mắt sưng đỏ, lặng yên đi đến.
Theo tính toán, từ ngày xăm hoa đào, đã được mười ngày, hôm
nay phải tháo được khăn che mặt rồi chứ, vì sao Đại Mi Vũ vẫn che mặt như cũ.
“Mi Vũ, tháo khăn che mặt xuống.” Bách Lý Hàn lạnh lùng nhìn
Lưu Sương, lạnh lùng nói, cố gắng tìm kiếm sự bất an trên gương mặt Lưu Sương.
Đôi mắt Đại Mi Vũ lóe sáng, nhưng không làm gì.
“Vương gia, Mi Vũ như này làm sao có thể gặp người khác đây,
Mi Vũ không thể làm thế.” Đại Mi Vũ vừa nói vừa khóc rống lên.
Lưu Sương nhíu mày, trong nháy mắt liền rõ ràng chuyện gì đã
xảy ra.
Nàng xăm cho cô ta thất bại sao? Theo lý thuyết phải thành
công mới đúng chứ!
“Đại cô nương, ngươi tháo khăn đi, để cho ta xem xem, rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Lưu Sương không vội không giận nói.
Đại Mi Vũ nghe xong lời Lưu Sương nói, vẫn cúi đầu khóc như
trước.
Bách Lý Hàn cắn răng, đột nhiên phẩy tay áo một cái, một
luồng gió thổi đến, làm bay khăn che mặt của Đại Mi Vũ.
Lưu Sương trừng mắt nhìn gương mặt trước mắt, trong lòng
không khỏi run lên.
Gương mặt này, là của Đại Mi Vũ thật sao?
Vết sẹo sưng to, còn vặn vẹo, làm cho đóa hoa đào cũng bị
biến dạng, trở nên dữ tợn. Khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là nửa bên mặt hoàn
hảo không khuyết điểm của Đại Mi Vũ, giờ nổi đầy mẩn đỏ với mật độ rất dầy.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại biến thành như
thế!
“Ngươi có bôi thuốc ta đưa đúng giờ không?” Lưu Sương run
giọng hỏi.
“Chính là bôi thuốc của nàng, mới biến thành thế này!” Bách
Lý Hàn lạnh lẽo gằn từng tiếng.
Lưu Sương nhìn gương mặt lạnh lẽo như băng của Bách Lý Hàn,
vẻ mặt hắn thống hận, trái tim nàng như bị đưa vào một tảng băng lạnh ngắt.
“Không, Mi Vũ tin tưởng Vương phi sẽ không làm như vậy, đại
khái là................ đại khái là Mi Vũ mạng khổ, cuộc đời này không thể khôi
phục dung nhan nữa!” Cô ta vừa nói vừa khóc rống lên như đứt ruột đứt gan. Nước
mắt ào ào tuôn xuống, thấy vậy Lưu Sương cũng muốn ngừng thở.
Thương tâm tuyệt vọng như thế, cho dù người nào cũng phải
thương tiếc.
Kỳ thật Đại Mi Vũ không phải giả khóc, cô ta đang khóc thật.
Khi tháo vải băng hình xăm xuống, cô ta sợ muốn chết. Cô ta đau lòng thật. Thật
không biết, Tiểu Ma vương kia, đưa cho cô ta thuốc gì, hại nửa mặt đẹp đẽ của
cô ta bị mẩn đỏ.
“Nàng có lời nào để nói không?” Mặt Bách Lý Hàn tái nhợt,
run giọng hỏi.
“Ta không có lời nào hết!” Lưu Sương thản nhiên nói.
Nếu hắn đã nhận định vấn đề là ở thuốc của nàng đưa, nàng
cần gì phải giải thích với hắn nữa? Giải thích rồi hắn sẽ tin sao?
Trong mắt mọi người, chỉ có nàng mới có động cơ gây án, bởi
vì ghen ghét Đại Mi Vũ, cho nên ra tay phá hủy dung mạo của cô ta hoàn toàn. Có
phải không?
Lưu Sương nhìn Đại Mi Vũ vẫn khóc rống không ngừng, nữ tử
này, giờ phút này chẳng khiến nàng thương tiếc chút nào, nhìn thì đáng thương
mà thực tình rất đáng hận. Hà cớ gì cô ta phải giở thủ đoạn tàn độc như thế,
thật sự là quá cay nghiệt................
Chương 056 – HẮN MUỐN NẠP TRẮC PHI(2)
Cứ tưởng rằng nàng là một cô gái thiện lương đơn thuần, xem
ra, hắn đã nhìn lầm người.
“Thật sự................ là................ nàng!” Gương mặt
Bách Lý Hàn trở nên tái nhợt, lộ ra sự thống khổ và không tin được.
Lưu Sương thống khổ nghe Bách Lý Hàn gằn giọng nói từng chữ
một, đúng là lạnh đến muốn đóng băng người nghe. Cái gì gọi là thật sự là nàng?
Xem ra, trong mắt hắn, sớm đã kết luận là nàng làm tất cả!
Hắn không hoài nghi Đại Mi Vũ một chút nào sao? Xem ra cán
cân tình cảm của hắn vẫn nghiêng về Đại Mi Vũ như trước kia. Hắn không tin
tưởng nàng, phí công giải thích chỉ khiến hắn coi nàng là kẻ tiểu nhân thích
ngụy biện, càng khiến hắn xem thường nàng.
Lòng của nàng sớm đã lạnh lẽo, cứ để hắn nghĩ vậy đi! Tốt
nhất là bởi vậy mà hưu (li dị) nàng, để nàng ra đi.
Kỳ thật không phải Bách Lý Hàn chưa từng hoài nghi Đại Mi
Vũ, hắn chỉ không tin được có người nào lại nguyện ý phá hỏng dung mạo của
chính mình. Người nào có thể biến gương mặt của mình thành ác quỷ chứ, ngay cả
khi giá họa thành công, dung nhan cũng không còn nữa, chẳng phải là phá đi hạnh
phúc cả đời sao.
“Vương gia, ngươời không nên trách lầm Vương phi, là do Mi
Vũ mạng khổ!” Đại Mi Vũ túm tay áo Bách Lý Hàn, đau khổ van nài, đôi mắt vẫn
ầng ậc nước.
Tới giờ phút này rồi, Mi Vũ vẫn còn đau khổ vì Lưu Sương cầu
tình, thật là khoan dung rộng lượng.
Bách Lý Hàn nhìn đôi mắt Đại Mi Vũ thâm u thê lương, trước
mắt đột nhiên hiện ra đôi mắt của mẫu hậu. Từ khi hắn biết nhớ, chưa từng thấy
mẫu hậu cười, trong đôi mắt của bà, có sầu bi lắng động, trong sáng thê lương
như đôi mắt của Mi Vũ lúc này.
Sự thống khổ bất lực của Đại Mi Vũ, không nghi ngờ gì nữa,
chính là một ngọn lửa, thiêu lý trí của Bách Lý Hàn cháy rụi ra tro.
Hắn nhìn đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của Lưu Sương, làm
ra chuyện như vậy, nàng vẫn còn thờ ơ lạnh nhạt không chút động lòng, giống như
thể chuyện này chẳng hề liên quan tới nàng.
Bách Lý Hàn bước về phía trước, một tay túm lấy Lưu Sương
lôi đi, một tay nắm cằm nàng, tay kia uy hiếp ấn lên mặt Lưu Sương.
Đau đớn làm cho Lưu Sương hoa mắt, Lưu Sương nhìn không rõ
mặt Bách Lý Hàn nữa, chỉ mơ hồ thấy đôi mắt hắn thống khổ lạnh lẽo.
Hắn muốn giết nàng sao?
Hắn muốn giết nàng vì Đại Mi Vũ sao?
Lưu Sương đau khổ nghĩ đến đó, liền thấy Bách Lý Hàn nhíu
mày, hắn chậm rãi há mồm, phun ra những câu từ lạnh lẽo.
“Ngươi đã ác độc như vậy, ta không ngại cho ngươi nếm thử
cảm giác hủy dung!”
Móng tay sắc nhọn lướt trên gương mặt Lưu Sương, bén ngọt
như dao, những giọt máu nóng hổi chảy ra từ vết thương, từng giọt chậm rãi chảy
trên gương mặt trắng nõn của Lưu Sương. (TT_TT)
Cảm giác đau đớn lan tỏa toàn thân, ngưng tụ trong lòng, Lưu
Sương cảm thấy lạnh thấu xương.
Hắn nói nàng ác độc, ở trong lòng hắn nàng chỉ là một độc
phụ.
Hắn còn không tiếc rẻ hủy dung nàng.
“Sương Sương!” Nàng lờ mờ nghe được Bách Lý Băng hoảng sợ
kêu to.
Một luồng lực bắn đến, Bách Lý Hàn rốt cục buông Lưu Sương
ra.
Con mắt đen của Bách Lý Băng bị thiêu đốt bởi ngọn lửa thống
khổ và hối hận, hắn ôm lấy cổ Lưu Sương, run rẩy hỏi han: “Tiểu Sương Sương,
nàng không sao chứ!”
Lưu Sương tựa vào trong lòng Bách Lý Băng, trái tim cảm thấy
đã đến lúc dứt khoát.
Nàng đột nhiên quay về phía Bách Lý Hàn cười, nụ cười còn
vương máu.
Không phải nụ cười lạnh nhạt dịu dàng mọi khi, mà là nụ cười
xinh đẹp mỵ hoặc, là nụ cười khi đau đớn khi chạm đến giới hạn cuối cùng.
Bách Lý Hàn nhìn nụ cười đó, như đóa hoa anh túc nở trong
bóng đêm, bi ai mà khiến người nhìn mất hồn.
“Vậy nên, Vương gia tuyệt đối không nên giữ một con đàn bà
ác độc như ta ở lại trong phủ.” Lưu Sương thản nhiên nói, “Ta thực sự sợ sẽ làm
thêm chuyện có lỗi với Mi Vũ cô nương, không bằng Vương gia hưu cách Lưu Sương
đi?”
“Hưu cách?” Bách Lý Hàn hoàn toàn không ngờ Lưu Sương sẽ nói
ra câu này.
Cứ tưởng rằng nàng sẽ đau khổ bật khóc nức nở, hoặc là lớn
tiếng chất vấn, không ngờ nàng lại thản nhiên yêu cầu hưu cách.
Đúng vậy, thanh cao như nàng, làm sao có thể khóc trước mặt
hắn! Như vậy thì chẳng phải là nàng nữa.
Nhưng mà nàng lại luôn miệng yêu cầu hưu cách.
Nàng không cần địa vị Vương phi, vì sao còn muốn làm hại Đại
Mi Vũ?
Chẳng lẽ hắn đã trách oan nàng rồi? Nhìn vệt máu trên mặt
Lưu Sương trên, trái tim hắn bắt đầu mềm nhũn.
Nhưng mà, khi nhìn thấy Bách Lý Băng ôm chặt lấy nàng, hắn
chỉ cảm thấy cảm giác ghen tuông trào lên trong lòng.
“Hưu cách, mơ tưởng. Ngũ đệ, ngươi buông nàng ra!” Hắn lạnh
giọng rít gào.
Bách Lý Băng vốn vẫn thờ ơ lạnh nhạt ngồi một bên, chỉ đợi
mâu thuẫn lên cao sẽ ra tay giải vây cho Lưu Sương. Sau đó, khuyên Tam hoàng
huynh hưu cách Sương Sương.
Hắn tuyệt đối không ngờ chuyện lại diễn biến đến cái tình
huống này.
Nhìn thấy trong mắt hoàng huynh sự thống khổ cùng tức giận,
hắn biết, hoàng huynh của hắn vẫn dành nhiều tình cảm cho Lưu Sương. Chỉ bởi vì
có một Đại Mi Vũ chen giữa, mới khiến hoàng huynh trong lúc nhất thời không thể
nhìn rõ trái tim mình.
Điều này đối với Bách Lý Băng mà nói, là một cơ hội tuyệt
vời.
“Hoàng huynh, chuyện đã tới thế này, hay là huynh hưu cách
Sương Sương cho thỏa đáng tất cả... “
“Chuyện của ta, không cần đệ phải quản!” Bách Lý Hàn lạnh
giọng cắt lời Bách Lý Băng.
Bách Lý Băng nhíu nhíu mày, đột nhiên trừng mắt.
Đại Mi Vũ vẫn đang khóc rống đột nhiên đau đớn nói: “Vương
gia, ngài không nên đối xử với Vương phi như vậy, là khuôn mặt này của Mi Vũ
gây họa.” Dứt lời, đột nhiên đứng dậy, cúi đầu lao thẳng về phía cái bàn.
Biến cố lần này, đã không còn nằm trong tầm dự liệu, tốc độ
Đại Mi Vũ cực nhanh, Bách Lý Hàn nhất thời không kéo tay cô ta kịp.
Chỉ nghe thấy “Bịch” một tiếng, trán Đại Mi Vũ loang lổ máu,
tiếp theo thân thể cô ta chậm rãi mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
Bách Lý Hàn phi thân tiến lên, ôm lấy Đại Mi Vũ, trong con
mắt tràn ngập sự thống khổ.
Lưu Sương không nghĩ được rằng Đại Mi Vũ sẽ làm như vậy,
chiêu này thật ra rất cao minh, chẳng qua chỉ là dùng cái chết để dọa người,
Lưu Sương chẳng bao giờ làm được.
“Cầm máu nhanh đi!” Lưu Sương lạnh lùng nói, Bách Lý Hàn
không tin tưởng nàng, nàng không thể ra tay chữa trị. Nhưng, nói chuyện thì vẫn
có thể.
Bách Lý Hàn một mặt bận rộn cầm máu cho Đại Mi Vũ, một mặt
đau đớn nói: “Mi Vũ, vì sao ngươi lại ngu như vậy. Tại sao muốn làm như vậy?”
Đại Mi Vũ yếu đuối bất lực mỉm cười nói: “Mi Vũ chỉ là một
người mạng khổ, không muốn Vương gia và Vương phi vì Mi Vũ mà trở mặt. Mi Vũ đã
bị hủy dung, cả đời này không thể gả cho ai nữa, không muốn tiếp tục liên lụy
đến Vương gia!” Dứt lời, giãy dụa muốn đứng lên.
Bách Lý Hàn gắt gao nắm lấy cổ tay của Mi Vũ, hạ quyết tâm,
dịu dàng nói từng câu từng chữ: “Mi Vũ, ai nói nàng không thể gả cho ai nữa.
Bổn vương đối với nàng vừa gặp đã yêu, mặc kệ nàng biến thành cái bộ dạng gì,
bổn vương vẫn yêu nàng. Đợi thương thế của nàng bình phục hẳn, bổn vương sẽ
cưới nàng làm trắc phi!”
Lời Bách Lý Hàn nói, từng câu từng chữ đưa tới tai Lưu
Sương, trong lòng nhất thời trống rỗng, giống như trái tim bị móc đi đâu rồi.
Vừa gặp đã yêu! Người con gái hắn vừa gặp đã yêu thủy chung
là Đại Mi Vũ.
Mặc kệ nàng biến thành cái bộ dạng gì, bổn vương vẫn yêu
nàng!
Những lời tâm tình đấy, Lưu Sương cũng từng nghe được trong
một giấc mộng ngắn ngủi nào đó.
Nàng không ngờ, khi chính thức nghe được hắn nói những lời
đó, hắn nói với người con gái khác.
Hắn nói yêu!
Hắn yêu cô ta!
Nàng vẫn nhớ, khi hắn biểu lộ tình cảm với nàng, hắn chỉ nói
là thích. Một người, có thể thích rất nhiều người, nhưng chỉ có thể yêu duy
nhất một người.
Yêu và thích, đâu chỉ hơn kém ngàn vạn lần.
Bách Lý Hàn ôm lấy Đại Mi Vũ, lạnh giọng dặn dò các thị nữ
nhanh chóng đi truyền ngự y, sau đó nhanh chóng đi như bay ra ngoài.
Khi đi ngang qua Lưu Sương, hắn có dừng lại một chút, thản
nhiên đưa mắt liếc nàng một cái, sau đó vội vã đi ra ngoài.
Vạt váy bị hắn lướt đi như cơn gió khẽ bay lên.
Nhìn bóng lưng hắn lạnh lẽo, Lưu Sương đau khổ nhắm mắt, một
giọt nước mắt chậm rãi tuôn xuống.
Nàng rốt cục vẫn không kiềm chế được nước mắt, nàng rốt cuộc
lại yếu ớt rồi!
Bách Lý Băng nhìn nước mắt Lưu Sương, lau đi vết máu trên
mặt nàng, trong lúc nhất thời, máu tươi cùng nước mắt đan xen.
Hắn chưa từng thấy nàng khóc bao giờ, không ngờ, nước mắt
của nàng lại có uy lực lớn như vậy, khiến trái tim hắn đau như bị bóp nghẹt.
Nước mắt của nàng, càng khiến hắn hạ quyết tâm.
Ở bên hoàng huynh, nàng sẽ không có được hạnh phúc, chỉ có
hắn, mới có thể trao cho nàng hạnh phúc chân chính.
Cho nên, hắn nhất định phải chặt đứt tình cảm giữa hai người
bọn họ, làm cho Sương Sương hoàn toàn dứt khoát những si niệm với hoàng huynh.
Chương 057 – SƯ HUYNH GỬI THƯ
Trong ánh tịch dương, từng đám mây cũng bị nhuốm đỏ, thê
lương như máu nhuộm bầu trời.
Bên trong phòng ánh sáng sâu kín âm thầm, gương đồng phản
chiếu một gương mặt không tính là tuyệt mỹ, lại có một vết thương, uốn lượn
trên làn da.
Đây là vết thương hắn lưu lại cho nàng, rất sâu, rất dài,
rất đau.
Nhưng mà, lòng của nàng, càng đau đớn hơn thế, bởi vì lòng
nàng chịu một nhát dao, so với với vết thương này càng sâu hơn, càng dài hơn,
càng đau đớn hơn, cả đời này cũng chẳng thể lành lại.
Nàng cầm chiếc khăn lông sạch sẽ, cẩn thận lau đi máu khô
đọng lại trên miệng vết thương. Không còn vết máu, gương mặt tái nhợt như tờ
giấy, vết thương thì thâm đen.
Vẫn biết hắn lạnh lùng, lại không ngờ trái tim hắn tàn nhẫn
đến vậy. Tàn nhẫn xuống tay với nàng đến vậy.
Nói vô tình là hữu tình!
Nàng đột nhiên nhớ tới quẻ thẻ nhân duyên trước kia.
Thật sự là buồn cười, nàng nhìn không ra tình ở chỗ nào, xem
ra, quẻ thẻ thật là không tin được.
Hồng Ngẫu và Khinh Y Tiêm Y đứng ở cạnh cửa, yên lặng nhìn
Lưu Sương rửa sạch vết thương.
Vẻ mặt của nàng cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt đó, dưới ánh tà
dương, tối tăm như màn đêm thăm thẳm.
Rửa sạch xong, nàng bắt đầu bôi thuốc trị thương.
Nàng muốn xóa sạch vết thương này, không phải vì muốn bảo
tồn dung nhan, mà là vì muốn xóa sạch dấu vết của hắn. Sau đó, nàng lấy ra một
cây kim, đâm thẳng vào vết sẹo hình trăng khuyết.
Vết sẹo này là ấn ký nàng vì hắn mà lưu lại, nhiều năm như
vậy, nàng chưa từng xóa bỏ, hôm nay nàng muốn nó hoàn toàn biến mất.
Kim châm chấm lên mực đỏ, đâm vết sẹo hình trăng khuyết
thành một đóa hồng mai lãnh diễm, tại cổ tay nàng, nở rộ rất đẹp mắt. Giống như
con người nàng, lãnh ngạo mà trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Ngày thứ hai, trong phủ náo nhiệt hẳn lên, bởi vì Bách Lý
Hàn đã quyết định ba ngày sau sẽ nạp trắc phi.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ hạ nhân trong phủ trở nên vô
cùng bận rộn.
Giăng đèn kết hoa, dán những chữ song hỉ màu đỏ, treo hồng
trù.
Vui mừng không lời nào có thể diễn tả, náo nhiệt không lời
nào có thể diễn tả.
Chỉ có Thính Phong Uyển, vẫn yên tĩnh như trước. Bởi vì vị
trí của Thính Phong Uyển vô cùng hẻo lánh, cho nên náo nhiệt thế nào cũng không
vọng đến đây.
Lưu Sương lẳng lặng ngồi dưới hành lang, tay cầm một quyển y
thư, nhìn có vẻ rất nhập thần. Bóng cây chập chờn chiếu trên người nàng, khiến
nàng có vẻ trầm tĩnh. Nàng dường như không bị ảnh hưởng bởi chuyện Bách Lý Hàn
nạp phi.
Hồng Ngẫu lặng lẽ đi tới, nhìn từ trái qua phải, biết không
người nào, móc từ trong tay áo ra một phong thư, đặt bên cạnh Lưu Sương.
Lưu Sương nghi hoặc cười cười, không biết Hồng Ngẫu lại bầy
trò gì mà phải thần thần bí bí như vậy.
Đến khi mở thư, nhìn thấy nét chữ phiêu dật hào hiệp của sư
huynh đập vào mắt. Lòng nàng nóng lên, nước mắt thiếu chút nữa trào ra.
Thư sư huynh viết, hắn đã biết chuyện Bách Lý Hàn nạp trắc
phi, đang nhanh chóng trên đường trở về. Biết Bách Lý Hàn đã làm trái tim Lưu
Sương tổn thương sâu sắc, cho nên, nếu như Lưu Sương quyết định rời khỏi vương
phủ, hắn sẽ phái người tiếp ứng cho nàng rời đi.
Thời gian hành động chính là buổi tối ngày Bách Lý Hàn nạp
trắc phi, bởi vì khi đó, trong phủ vô cùng náo nhiệt, người đến kẻ đi, đông đúc
hỗn tạp, hành động sẽ dễ dàng hơn.
Xem xong thư của sư huynh, trái tim Lưu Sương đập thình
thịch trong lồng ngực.
Nàng rốt cục có thể rời khỏi nơi này, rời khỏi nơi thương
tâm này, rời khỏi con người đã làm nàng thương tâm.
Nếu hắn đã vứt bỏ tình cảm của nàng như rác, nàng cần gì
phải tiếp tục lưu luyến hắn.
Từ nhỏ nguyện vọng của nàng là đi hết thiên hạ, chữa bệnh
cho người, khiến y thuật của mình có ích cho đời.
Nàng không muốn giam cầm bản thân trong chiếc lồng son vương
phủ.
Nàng muốn bước trên thiên sơn vạn thủy, xem hết cảnh đẹp
nhân gian. Mơ hồ thanh sơn, mịt mờ vụ biển, là giấc mộng hàng đêm của nàng.
Hôm nay cầm trong tay thư của sư huynh, nàng dường như cảm
giác luồng gió tự do đang thổi qua nàng, đôi mắt rõ ràng sáng lung linh, dưới
ánh mặt trời, lộ ra những tia sáng chói mắt.
Bộ dạng kinh hỉ của Lưu Sương, làm cho Hồng Ngẫu vui vẻ, Hồng
Ngẫu biết mình đã làm chuyện sai lầm. Nhìn thấy Bách Lý Hàn thương tổn tiểu
thư, Hồng Ngẫu lại chẳng thể giúp gì. Hồng Ngẫu biết dược xoa vẫn phụng mệnh
công tử bảo vệ tiểu thư, cho nên âm thầm gửi tin Bách Lý Hàn nạp trắc phi cho
hắn, không ngờ nhanh như thế đã nhận được thư của công tử.
Có thể thấy được, trong mắt Đoạn công tử, tiểu thư vô cùng
quan trọng.
“Tiểu thư, người quyết định rời đi sao?” Hồng Ngẫu biết rõ
còn hỏi.
Lưu Sương gật đầu, đưa lá thư cho Hồng Ngẫu, dặn dò Hồng
Ngẫu lập tức thiêu hủy.
“Hai ngày tiếp theo phải cư xử thật bình thường, không thể
lộ ra bất cứ chân tướng gì. Đừng để Khinh Y và Tiêm Y nhìn ra, dù sao các nàng
cũng là nha hoàn của Bách Lý Hàn.”
Hồng Ngẫu liên tục gật đầu, tuy nói Khinh Y và Tiêm Y thật
sự coi tiểu thư là Vương phi, đối với tiểu thư cực kỳ kính trọng, nhưng nếu
chuyện đó xảy ra, hai người bọn họ nhất định sẽ đứng về phe Bách Lý Hàn.
Đêm nay, Lưu Sương mang theo nụ cười đi vào giấc mộng, trong
mộng, nàng dường như trông thấy thanh sơn lục thủy vẫy gọi nàng.

