Nếu tình yêu nhiều hơn một chút - Chương 12-13

5

 

Cảnh lãng mạn ngắm nhìn nước
chảy cần có hai người

 

 

“Cố Nam, chúng ta ly hôn thôi!” Duyệt
Tâm nhìn Cố Nam với ánh mắt trống rỗng.

 

Cố Nam không biết phải phản ứng thế nào
với quyết định bất ngờ của Duyệt Tâm.

 

Anh trợn mắt, nghiến răng, nói dứt
khoát: “Ly hôn thì ly hôn, ai sợ chứ?”

 

Nhưng vừa nói dứt lời, anh đã cảm thấy hối
hận.

 

Cố Nam lao ra khỏi nhà, cố gắng giữ bình
tĩnh, suy nghĩ kỹ lưỡng về điều Duyệt Tâm vừa nói.

 

Cô nói ly hôn? Bỗng nhiên cô muốn ly hôn
với anh?

 

Còn anh, anh đã đồng ý rồi sao? Có phải
vừa rồi anh bị điên không? Vì sao anh lại chấp nhận một việc mà mình không muốn?

 

Anh ôm đầu trong gió lạnh, cố gắng suy
nghĩ mà không hiểu được điều gì đang xảy ra.

 

Anh không muốn ly hôn với Duyệt Tâm, anh
vẫn yêu cô, không thể không có cô.

 

Cố Nam không dám về nhà đối mặt với Duyệt
Tâm.

 

Anh tự an ủi mình: có lẽ vừa rồi Duyệt
Tâm giận dữ nên nói thế, đợi đến khi cô ấy bình tĩnh lại, biết đâu mọi chuyện sẽ
trở lại tốt đẹp.

 

Tối hôm đó, Cố Nam ngủ suốt đêm trong
xe.

 

Sáng hôm sau, lúc nhìn thấy Duyệt Tâm,
anh coi như không hề có chuyện gì xảy ra, hỏi cô: “Sáng nay ăn gì? Anh đói rồi.”

 

Thấy Cố Nam như vậy, sống mũi Duyệt Tâm
cay cay. Anh lớn như vậy rồi mà không biết nấu cơm, không biết giặt quần áo,
không biết làm việc nhà, sau này nếu chỉ có một mình anh sẽ sống như thế nào?

 

Có lẽ anh nên tìm một người vợ tốt hơn? Xuất
thân cao quý, sống thanh bạch, có thể giúp anh lo mọi chuyện…

 

Nghĩ như vậy, Duyệt Tâm thấy yên tâm.
Duyệt Tâm mang trứng và sủi cảo đặt lên bàn, nhìn anh ăn chậm rãi.

 

Cố Nam ăn xong, đi làm như bình thường,
lúc sắp đi còn hỏi cô: “Duyệt Tâm, anh tiện đường đưa em đi làm nhé!”

 

Duyệt Tâm đáp: “Em đi công tác về được
nghỉ phép, tạm thời không cần đi làm.”

 

Hai người không ai nhắc đến chuyện ly
hôn.

 

Lúc nghỉ ở nhà, Duyệt Tâm bắt đầu sắp xếp
quần áo và đồ dùng hàng ngày của mình đặt chung vào một chỗ.

 

Cô nghĩ, Cố Nam đã đồng ý ly hôn rồi, họ
nên nhanh chóng ký giấy tờ để ly thân. Sau đó, cô sẽ chuyển ra khỏi nhà, dù sao
đồ đạc của cô cũng đã chuẩn bị xong, đến khi lúc ra đi sẽ rất nhanh gọn.

 

Đối với Duyệt Tâm, ly hôn là một lựa chọn
bất đắc dĩ.

 

Cô không muốn tiếp tục những ngày sống
trong tình trạng hai người nghi ngờ nhau, làm tổn thương nhau. Cô thà chịu tay
trắng, cho dù khó khăn, cho dù cô đơn, cũng không muốn tiếp tục buồn bã như bây
giờ.

 

Trong lòng Duyệt Tâm cảm thấy tủi thân,
không biết nên nói với Cố Nam như thế nào. Có thể nếu cô nói anh cũng không hiểu
.

 

Trong cuộc hôn nhân này, cô phải đối mặt
với quá nhiều vấn đề không thể giải quyết.

 

Có lẽ tính cách của cô quá yếu ớt, không
biết cách đấu tranh, có lẽ cô quá vô tư, không biết giành lấy những gì mình
mong muốn. Nhưng cô không muốn tiếp tục như thế này nữa, không muốn làm một người
phụ nữ cầu toàn, không muốn tiếp tục làm mình và người khác đau khổ.

 

Cô muốn nhanh chóng kết thúc tình trạng
này, ly hôn là cách nhanh nhất.

 

Đương nhiên tận đáy lòng, Duyệt Tâm
không muốn dùng cách này để rời xa Cố Nam.

 

Tuy nhiên, sau nhiều ngày suy nghĩ, trải
qua bao ngày đêm đau khổ, hoang mang, cuối cùng cô cũng nói ra thành lời. Không
đúng sao?

 

Bây giờ, Cố Nam đã đồng ý ly hôn, cô tìm
cách để lùi lại cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

 

Việc bây giờ cô có thể làm là chuẩn bị
ly hôn.

 

Duyệt Tâm vẫn viết một đơn xin nghỉ việc.

 

Sau khi chuyển ra khỏi nhà, cô muốn đổi
một công việc mới. Cho dù đến siêu thị làm nhân viên thu ngân, cô cũng không muốn
ở lại công ty nữa.

 

Cô không sợ Viên Nhược Hồng, chỉ đơn thuần
là cô không muốn có bất kỳ quan hệ gì với anh ấy nữa mà thôi.

 

Người mà cô lưu luyến nhất trong công ty
là Hàn Hiên, đó là một cậu bé rất giống Duyệt Thanh.

 

Duyệt Tâm gọi điện thoại cho Hàn Hiên
thông báo cô đã về Bắc Kinh và có một món quà nhỏ cho cậu.

 

Trong điện thoại, Hàn Hiên cười như hoa
nở, nói với cô: “Duyệt Tâm, bao giờ chị đi làm? Bọn em sẽ để dành bánh ú cho chị.”

 

“Bánh ú? Bây giờ là mùa nào? Sao đã có
bánh ú?”

 

Hàn Hiên bật cười: “Mùa nào cũng ăn được,
muốn ăn thì nhờ thư ký Vu mua giúp. Nói thật, Duyệt Tâm, rất ngon, bọn em không
nỡ ăn hết nên mới để dành cho chị.”

 

Trên mặt Duyệt Tâm xuất hiện một nụ cười:
“Được, lúc nào đến công ty nhất định sẽ ăn.”

 

Buổi tối, Cố Nam về nhà, nhìn thấy tờ
đơn xin nghỉ việc của Duyệt Tâm, anh dỗ dành cô: “Nếu em không muốn đi làm thì
đừng đi nữa, ở nhà nghỉ ngơi dù sao bây giờ anh cũng nuôi được em rồi.”

 

Duyệt Tâm đáp: “Em chỉ muốn đổi một công
việc khác.”

 

Cố Nam thấy Duyệt Tâm đã thu dọn xong đồ
đạc, biết mình không thể tự lừa dối bản thân được nữa. Duyệt Tâm thật sự muốn
ly hôn với anh, lời cô nói không phải do nhất thời giận dỗi.

 

Nếu cô ra đi, một mình anh sẽ sống tiếp
như thế nào?

 

Cố Nam lấy đồ đạc của Duyệt Tâm ra khỏi
vali, muốn đặt về chỗ cũ. Bình thường Duyệt Tâm vẫn làm việc nhà nên anh không
biết nên đặt thứ nào vào đâu.

 

Anh muốn nói chuyện với Duyệt Tâm, mong
cô không ly hôn nữa, lúc đó anh đồng ý chỉ vì giận dữ mà thôi.

 

Nhưng anh không biết nên nói như thế
nào?

 

Cố Nam, tay cầm một đống đồ đạc, hoàn
toàn không biết làm gì.

 

Cố Nam không thể không tìm đến sự giúp đỡ
của bố mẹ, hy vọng có thể giúp anh khuyên nhủ Duyệt Tâm.

 

Không ngờ, mẹ anh không thèm ngước mắt
nhìn anh, vừa đọc báo vừa nói: “Được, ly hôn đi! Con đẹp trai, có nhà có xe,
tìm người như thế nào chẳng được.”

 

“Mẹ, không phải chuyện đó!” Cố Nam lo lắng,
“Con không muốn ly hôn.”

 

Bố anh ngồi bên cạnh chăm chú nhìn con
trai rồi hỏi: “Con bắt nạt Duyệt Tâm à?”

 

Cố Nam không nói gì, bố anh nổi giận:
“Duyệt Tâm là một đứa trẻ thật thà, con bắt nạt nó, không chịu được nên mới phải
ly hôn với con!”

 

Mẹ anh nhìn ông, bĩu môi: “Ông hiểu cái
gì?” rồi quay sang nói với Cố Nam: “Ly hôn? Mẹ đoán nó chỉ dọa con thôi, nó nỡ
lòng ly hôn con sao? Sau này nó biết đi đâu tìm một người chồng giống con?”

 

Cố Nam không biết có nên tin lời mẹ
không, nhưng anh cũng mong Duyệt Tâm chỉ dọa anh mà thôi.

 

Duyệt Tâm gửi đơn xin nghỉ việc cho Viên
Nhược Hồng nhưng không nhận được câu trả lời.

 

Cô vẫn bắt đầu tìm một công việc mới.

 

Duyệt Tâm cầm sơ yếu lý lịch đến mười mấy
công ty mà không có kết quả, hóa ra vài năm sau khi tốt nghiệp công việc ngày
càng khó tìm.

 

Buổi chiều, cô muốn đến vài công ty gần
lăng mộ công chúa kiếm vận may. Lúc lên tàu, cô mới nhận ra đã đến giờ nghỉ
trưa, hầu hết các công ty đều tới một rưỡi chiều mới bắt đầu làm việc, Duyệt
Tâm ăn một chiếc bánh hăm-bơ-gơ cho đỡ đói rồi tìm một nơi vừa nghỉ ngơi vừa chờ
đợi, nghĩ đi nghĩ lại, cô đến công viên Ngọc Uyên Đàm gần đó.

 

Không phải ngày cuối tuần nên công viên
không đông người. Cô bước đi men theo hồ đến cầu treo.

 

Thời gian đã trôi qua lâu như vậy nhưng
Duyệt Tâm vẫn có thể nhớ lại từng chi tiết thời họ yêu nhau.

 

Lúc đó, cô và Cố Nam đứng trên cầu treo ở
công viên Ngọc Uyên Đàm, cùng nhau nhìn nước sông chảy dưới chân.

 

Cô nói: “Nếu sau này một mình em đứng ở
đây, chắc chắn em sẽ rất đau lòng.”

 

Cố Nam hỏi: “Vì sao?”

 

Cô khoác chặt cánh tay anh, trả lời: “Vì
em cảm thấy cảnh lãng mạn ngắm nhìn nước chảy cần có hai người, nếu không có
anh, cảnh vật dù đẹp đến mấy cũng không thể viên mãn.”

 

Cố Nam đưa bàn tay to lớn của mình nắm lấy
bàn tay nhỏ nhắn của cô, bật cười: “Em yên tâm, anh sẽ luôn ở bên em!”

 

Lời nói dịu dàng ấm áp của anh dường như
vẫn đang vang lên bên tai. Bây giờ hai người đã chia tay, vì sao cô lại đau
lòng đến thế?

 

Duyệt Tâm cười đau khổ, cười rồi bật
khóc.

 

Ly hôn, cuối cùng cô và Cố Nam cũng phải
bước chân vào con đường đó.

 

 

6

 

Có những món nợ không thể
dùng hôn nhân để đền đáp

 

 

Cố Nam không biết nên làm thế nào để đối
diện với Duyệt Tâm.

 

Lúc anh về đến nhà, cô đang nấu nướng
trong bếp. Có lẽ máy hút mùi hoạt động không tốt nên trong nhà bếp nồng nặc mùi
khói, Duyệt Tâm vừa ho vừa đảo thức ăn.

 

Nếu người ngoài nhìn vào, đây là một cảnh
rất ấm cúng, chồng đi làm về nhà nghỉ ngơi sau những mệt mỏi công việc ban
ngày, vợ nấu cơm, hải người trông có vẻ rất hạnh phúc.

 

Nhưng đối với Cố Nam, cảnh này lại khiến
lòng anh cảm thấy đau xót, vợ của anh sắp ly hôn với anh, dường như đây là bữa
tối cuối cùng, là nghi thức để hai người từ biệt nhau.

 

Cố Nam thay quần áo rồi nói với Duyệt
Tâm: “Để anh nấu, em nghỉ một lát đi.”

 

Duyệt Tâm thấy Cố Nam bước vào vội đẩy
anh ra: “Anh không được vào đây, để em làm.”

 

Nói xong, cô thấy mình suy nghĩ quá nhiều.
Sau khi ly hôn, anh cần phải học làm những việc này.

 

Nghĩ đến đó, Duyệt Tâm đặt muôi xuống
nói với Cố Nam: “Anh học cách làm cũng được.”

 

Thật sự trong nhà bếp rất ngột ngạt, Cố
Nam mới vào đã cảm thấy rất khó thở, anh bịt mũi và miệng, nước mắt chảy ra.

 

Anh nghĩ, có lẽ cần phải thay đổi một
chiếc máy hút mùi mới.

 

Nấu ăn thật sự rất khó, Cố Nam không có
kinh nghiệm, nếu không cho quá nhiều muối thì anh cũng đảo nát thức ăn.

 

Hai người yên lặng ngồi ăn cơm, cảm thấy
mùi vị rất nhạt nhẽo.

 

Sau đó, Duyệt Tâm phá tan yên lặng, hỏi
anh: “Cố Nam, bao giờ chúng ta đến Ủy ban nhân dân làm…”

 

Cố Nam lấy đũa gõ bàn, chau mày hỏi lớn:
“Duyệt Tâm, trong tủ lạnh có còn trứng vịt muối không? Món này khó ăn quá.”

 

Duyệt Tâm lắc đầu: “Cố Nam, chúng ta…”

 

“Vậy anh ra ngoài mua món gì đó…” Cố Nam
đặt đũa xuống rồi bỏ ra ngoài.

 

Duyệt Tâm nhắc anh: “Trời lạnh lắm, sao
anh đi dép lê ra ngoài thế?”

 

Nhưng Cố Nam không để ý đến những điều
này, anh nhanh chóng biến mất ngoài cửa.

 

Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ Cố Nam luôn giúp
anh giải quyết mọi chuyện, bây giờ, chắc chắn họ sẽ có cách giúp anh giải quyết
vấn đề khó khăn trong hôn nhân, có cách khiến Duyệt Tâm hồi tâm chuyển ý.

 

Anh giống như một đứa trẻ không bao giờ
lớn, đến chỗ bố mẹ.

 

Mẹ anh thấy con trai như vậy rất đau
lòng: “Sao ra ngoài mà không biết mặc thêm áo vào, cảm lạnh thì làm sao? Vợ con
không ở nhà à? Tối muộn rồi, nó biết ấm mà không biết nghĩ cho con sao?”

 

Cố Nam thu mình trong chiếc áo Jacket
lông vũ, cầm tách trà gừng vừa uống vừa hắt hơi. Anh đang rất lo lắng, nghe thấy
mẹ nói thế càng nóng ruột hơn: “Cô ấy còn quan tâm tới con làm gì? Sắp ly hôn rồi.”

 

“Ly hôn?” Lúc này bà mới nhận ra lần trước
con trai nhắc tới chuyện ly hôn không phải nói đùa, “Con nên sớm ly hôn với nó,
con không cần một người vợ như thế! Con trai, lần này mẹ ủng hộ quyết định của
con.”

 

“Như vậy không phải là làm sự việc rối
loạn hơn sao?” Cuối cùng bố anh cũng nhận ra tình hình, “Con và vợ con, ai nhắc
đến việc ly hôn trước?”

 

“Cô ấy nói trước.” Cố Nam thật thà trả lời.

 

Lúc này, cả nhà đều im lặng.

 

Mẹ chồng ngạc nhiên một hồi rồi gọi điện
thoại đến máy bàn nhà Cố Nam, chuông chưa kêu đến hai tiếng Duyệt Tâm đã nhấc
máy.

 

“Hà Duyệt Tâm, cô dựa vào đâu mà muốn ly
hôn với con trai tôi? Nó đã làm điều gì có lỗi với cô? Cô là con gái từ nông
thôn đến, không có Cố Nam, cô có thể ở lại Bắc Kinh không? Bây giờ cô đủ lông đủ
cánh rồi, không coi Cố Nam ra gì đúng không? Tôi nói cho cô biết, cho dù ly hôn
rồi, cô cũng là thứ hàng qua tay không ai cần nữa…” Lời mẹ chồng càng lúc càng
khó lọt tai, Duyệt Tâm đặt ống nghe xuống không nghe nữa.

 

Nghe thấy mẹ nói Duyệt Tâm như vậy, Cố
Nam vội vàng chạy lại cướp lấy ống nghe, nói với Duyệt Tâm: “Duyệt Tâm, em đừng
để ý, mẹ không có ý đó, bà…bà chỉ muốn chúng ta không ly hôn ….”

 

Duyệt Tâm không nghe được câu nào của Cố
Nam, cô ngồi xuống ghế sô pha, khóc không thành tiếng.

 

Đúng là nếu không có Cố Nam, Duyệt Tâm
không thể ở Bắc Kinh, anh đã giữ hộ khẩu của cô lại.

 

Năm cô tốt nghiệp, ở lại Bắc Kinh rất
khó khăn, nhiều bạn học không tìm được việc làm mà bị trả hộ khẩu về quê. Duyệt
Tâm cũng chuẩn bị trở về bởi cô không có họ hàng ở Bắc Kinh, cũng không có người
nào nâng đỡ, việc giữ hộ khẩu lại thành phố là chuỵên nghìn lẻ một đêm.

 

Nhưng Cố Nam kiên quyết không đồng ý,
anh nói: “Về thì dễ nhưng quay lại rất khó.”

 

Sau đó Cố Nam giấu mẹ tìm cậu của anh nhờ
giúp đỡ. Cậu của Cố Nam là người quan hệ rất rộng, ông tìm một doanh nghiệp nhà
nước rồi nói với Duyệt Tâm: “Bây giờ chuyển hộ khẩu của cháu vào tập đoàn trước,
đợi bao giờ kết hôn với Cố Nam sẽ chuyển hộ khẩu về nhà các cháu.”

 

Lúc đó Duyệt Tâm và Cố Nam chỉ là bạn bè
bình thường, câu nói của cậu khiến Cố Nam bối rối, anh vội vàng ra hiệu bằng mắt
cho cậu rồi nói: “Chúng cháu chỉ là bạn học.”

 

Cậu anh ngạc nhiên nhìn Duyệt Tâm hỏi:
“Cháu không phải là bạn gái của Cố Nam sao?”

 

Duyệt Tâm dứt khoát trả lời: “Không ạ.”

 

Câu trả lời khiến cậu anh không hiểu:
“Không phải, vậy vì sao Cố Nam sống chết cũng phải giữ cháu ở lại Bắc Kinh?”

 

Phải, vì sao Cố Nam phải nhất quyết làm
thế?

 

Đó là lần đâu tiên Duyệt Tâm cảm thấy Cố
Nam tốt với mình, lòng cô cảm thấy hơi rung động.

 

Mẹ chồng nói đúng, nếu không có Cố Nam,
bây giờ cô vẫn là một con bé nhà quê bình thường. Về điều này, Duyệt Tâm cảm thấy
vẫn còn nợ Cố Nam.

 

Nhưng có những món nợ không thể dùng hôn
nhân để đền đáp.

 

Cố Nam giải thích với Duyệt Tâm hồi lâu
không thấy có phản ứng gì, buồn bã cúp điện thoại rồi quay sang nói với mẹ:
“Sau này mẹ không nên nhắc đến những chuyện đó.”

 

Bà thấy thái độ của Cố Nam như vậy, cảm
thấy hơi thất vọng: “Con dám cãi lời mẹ sao?”

 

Bố anh không đồng tình với vợ, không thể
tiếp tục giữ yên lặng được nữa, lên tiếng nói đỡ Cố Nam: “Sau này bà nói chuyện
nên chú ý đến thái độ và cách dùng từ một chút.”

 

Bà vốn dĩ rất chiều chuộng Cố Nam, không
thể nổi giận với anh nên chuyển sang bực bội với chồng: “Ông nói xem rốt cuộc
ông đứng về bên nào? Vì sao ông lại nói giúp người ngoài như thế?”

 

Ông cảm thấy rất phản cảm với câu nói
này của bà: “Cài gì mà bên nào, con dâu con trai đều là con.”

 

Tiếng cãi cọ khiến người ta không thể
bình tâm suy nghĩ, Cố Nam cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.

 

Buổi tối, Cố Nam không ở lại theo lời mời
của mẹ, anh lái xe về nhà.

 

Trên đường đi, anh suy nghĩ rất nhiều,
anh nhớ lại khoảng thời gian anh gặp gỡ Duyệt Tâm, quen biết rồi yêu cô.

 

Lần đầu tiên Cố Nam gặp Duyệt Tâm là ở
nhà hàng Mc Donal gần trường học.

 

Hôm đó, khoa của họ tổ chức hoạt động học
tập tấm gương của Lôi Phong1. Mọi người đứng ở bến xe
dưới trời nắng gắt để làm người hướng dẫn cho khách du lịch, lúc về đến trường
ai cũng mệt mỏi rã rời.

 

[1] Chú thích: Lôi Phong:
một chiến sỹ giải phóng quân Trung Quốc hết lòng phục vụ Đảng, phục vụ nhân
dân, sông vô cùng giản dị.

 

Lôi Phong (1940-1962): Chiến
sĩ giải phóng quân Trung Quốc, tấm gương sáng của thanh niên Trung Quốc.

 

Trong lớp có bạn nữ muốn uống nước ngọt
lạnh của Mc Donal, Cố Nam làm lớp trưởng, đương nhiên trở thành chân chạy.

 

Anh mua mười mấy cốc cô-ca, một mình cầm
không chắc nên lỡ làm đổ lên người cô gái đứng bên cạnh.

 

Hôm đó Duyệt Tâm mặc một chiếc váy liền
màu xanh ngọc, tay áo bị ướt để lộ đôi tay trắng mịn thon dài. Trang phục của
cô vốn dĩ không bắt mắt nhưng cô mặc lên người trông rất xinh đẹp.

 

Cố Nam vội vàng nói lời xin lỗi, xin một
ít khăn giấy của nhân viên phục vụ muốn lau giúp cô.

 

Duyệt Tâm khẽ cười, nói: “Được rồi,
không sao, bẩn thì giặt thôi.”

 

“Vậy, cô muốn gọi món gì? Tôi mời cô.” Cố
Nam vẫn cảm thấy áy náy.

 

Duyệt Tâm nhún vai nói với anh: “Tôi
không đến đây để ăn, tôi đến đây tìm việc làm thêm.”

 

“Cô tìm được chưa?” Cố Nam hỏi.

 

Duyệt Tâm cười: “Đương nhiên, họ bảo tôi
ngày mai tới đây làm việc.”

 

Tìm được việc nên tâm trạng của cô rất tốt,
tự nhiên có thái độ khá thân thịên với người lạ.

 

Cô gái với nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc
để lại trong lòng Cố Nam ấn tượng rất sâu sắc. Nhiều đêm sau đó anh thường trốn
trong chăn nhớ về kỷ niệm đó.

 

Để được gặp lại Duyệt Tâm, Cố Nam cố
tình đến ăn ở nhà hàng Mc Donal đó.

 

Duyệt Tâm lịch sự đứng trước mặt anh hỏi
anh muốn ăn gì.

 

Cố Nam chỉ vào trang phục của cô, có ý
nhắc cô họ đã từng gặp nhau, lần trước, cũng ở đây, anh đã không cẩn thận làm đổ
cô ca lên người cô.

 

Nhưng hình như Duyệt Tâm đã quên mất
chuyện nhỏ đó, cô vẫn dịu dàng cười với anh: “Anh muốn ăn gì?”

 

Cố Nam thất vọng, hóa ra trong mắt cô,
anh chỉ là một người xa lạ.

 

Cố Nam đến nhà hàng mua bánh hăm-bơ-gơ
và khoai tây thành thói quen, hơn nửa tháng liên tục anh đến đó ăn tối.

 

Bạn bè ở ký túc xá chế nhạo anh: “Chỉ vì
một nhân viên phục vụ mà cậu phải đến đó hàng ngày hành hạ dạ dày của mình
sao?”

 

Cố Nam không thèm để ý đến họ, anh vẫn đến
chỉ vì muốn nhìn thấy Duyệt Tâm và nụ cười dịu dàng của cô.

 

Sau đó, Cố Nam phát hiện ra cô là sinh
viên cùng trường.

 

Anh nhìn thấy cô đến siêu thị của trường
để mua đồ, anh nhìn thấy cô đi ăn ở nhà ăn số ba, anh nhìn thấy cô đến phòng tự
học học bài, anh nhìn thấy…

 

Cố Nam bắt đầu đi tìm bóng dáng của Duyệt
Tâm trong trường học, để ý đến mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất về cô.

 

Nhưng hồi đó Duyệt Tâm không có thời
gian để ý đến anh. Tất cả thời gian của cô nếu không dùng cho học tập thì dùng
cho công việc làm thêm. Cô không giống các nữ sinh khác tham gia hoạt động xã hội,
khiêu vũ của trường hay các buổi hội họp của khoa nên Cố Nam không tìm được cơ
hội để giới thiệu mình với Duyệt Tâm.

 

Điều duy nhất Cố Nam có thể làm là đến
nhà hàng Mc Donal gần trường học. Bỗng nhiên anh có thể giả vờ ngồi đó học thuộc
từ mới cả buổi tối.

 

Thỉnh thoảng đến lượt Duyệt Tâm quét dọn
vệ sinh, cô đi đi lại lại bên cạnh anh. Anh không cần ngẩng đầu cũng biết rõ nhất
cử nhất động của cô. Mỗi lần Duyệt Tâm dọn bàn gần chỗ anh, tim anh bỗng nhiên
đập mạnh, anh cảm thấy có một cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả được bằng lời
trào dâng trong lòng mà người khác không thể hiều được.

 

Cô nhanh nhẹn và làm việc chăm chỉ nên
không thể không được mọi người quý mến.

 

Ngày hè hôm đó, Cố Nam thấy vui mừng khi
gặp được Duyệt Tâm. Đây là niềm vui chỉ có anh mới cảm nhận được, mãi mãi là bí
mật trong tận đáy lòng anh.

 

Nhưng bỗng nhiên Duyệt Tâm không đến nhà
hàng Mc Donald, Cố Nam nghĩ vì kỳ thi cuối kỳ, nhưng sau này anh cũng không bao
giờ nhìn thấy cô ở nhà hàng đó nữa.

 

Cố Nam tìm Duyệt Tâm khắp trường học
nhưng cô không xuất hiện lần nào trước mặt anh.

 

Trước kỳ thi tiếng Anh, không biết bạn của
Cố Nam khiến được ở đâu rất nhiều tài liệu ôn tập, mới có cũ có, bảo anh và vài
người bạn thân tổ chức bán ở trường học.

 

Quầy hàng không nhỏ nhưng có rất ít người
đến mua.

 

Lúc đang chuẩn bị thu dọn, bỗng nhiên Cố
Nam nhìn thấy Duyệt Tâm vội vàng bước lại.

 

Cô vẫn không nhớ ra anh, chỉ cúi người
chăm chú chọn tài liệu rồi nhìn thấy một quyển đề mẫu, cô hỏi Cố Nam xem tem
giá rồi nói với cô.

 

Duyệt Tâm nhìn quyển sách rồi đặt xuống,
tiếp tục lựa chọn trong đống tài liệu cũ.

 

Nhìn cách ăn mặc, Cố Nam cũng có thể nhận
ra hoàn cảnh khó khăn của cô. Bất kể lúc nào ở trường học, Duyệt Tâm cũng mặc một
bộ quần áo thể thao đã sờn màu.

 

Anh cầm quyển từ điển nhỏ mình vẫn dùng,
gợi ý: “Quyển này không tồi, có tất cả từ mới của tiếng Anh cấp bốn, phía sau
còn có một số câu hỏi dạng tiêu biểu.”

 

Duyệt Tâm nhìn giá tiền, cô vẫn không
mua.

 

Cố Nam bật cười: “Đây là tài liệu cũ của
khoa chúng tôi đã dùng qua, vừa bán vừa tặng.”

 

Duyệt Tâm bán tín bán nghi, tiện tay cầm
lên xem, cảm thấy quyển sách không tồi, hỏi anh bao nhiêu tiền.

 

Cố Nam nghĩ một lát rồi nói: “Hai, ba đồng
thôi, coi như là bán giấy vụn.”

 

Duyệt Tâm vui vẻ trả tiền rồi bỏ đi, vẫn
không để ý rốt cuộc Cố Nam có bộ dạng như thế nào.

 

Cố Nam rất buồn, về ký túc xá anh hỏi bạn
học “Ngoại hình của mình cũng không khó coi phải không? Vì sao không thể làm cô
ấy nhớ đến mình?”

 

Về sau, rốt cuộc Cố Nam cũng biết vì sao
Duyệt Tâm không nhớ được anh, chợt nhìn thấy Duyệt Tâm, anh thất vọng khi thấy
bên cạnh cô có một người đàn ông.

 

Dáng người anh ta rất đẹp, cao ráo cân đối,
khuôn mặt đẹp trai sáng sủa, nho nhã lịch sự, khí chất bất phàm.

 

Cố Nam bắt đầu phân vân không biết người
đàn ông đó có quan hệ như thế nào với Duyệt Tâm.

 

Anh trai cô ấy? Xét về khí chất, Duyệt
Tâm không thể có người anh trai như thế? Họ hàng nhà cô ấy? Nếu có người họ
hàng như vậy, vì sao cô ấy phải đi làm thêm khắp nơi, tình hình kinh tế khó
khăn như thế?

 

Sau khi loại trừ các khả năng, Cố Nam nhận
ra quan hệ giữa Duyệt Tâm và người đàn ông đó không bình thường.

 

Anh ta cầm tay Duyệt Tâm, thái độ rất
quan tâm và dịu dàng, anh ta lấy áo của mình mặc cho cô, Duyệt Tâm có vẻ rất cảm
động.

 

Hai người đứng bên nhau tạo nên một bức
tranh rất đẹp nhưng lại khiến cho lòng Cố Nam cảm thấy lạnh lẽo.

 

Sau đó Cố Nam có gặp người đàn ông đó ở
trường vài lần. Lần nào anh ta cũng xuất hiện như một người che chở cho Duyệt
Tâm, không khó để Cố Nam nhận ra anh ta là bạn trai của cô.

 

Có một người như vậy bên cạnh, chẳng
trách Duyệt Tâm không để ý đến anh. Cố Nam biết rằng, so với người đàn ông bên
cạnh Duyệt Tâm, anh không có chút hy vọng nào để giành chiến thắng, huống hồ
anh chỉ đang thầm yêu trộm nhớ cô.

 

Sau đó, trong trường học lan truyền tin
một nữ sinh của khoa nào đó được đại gia bao bọc, thậm chí đi trên đường, bạn học
của anh còn chỉ cho anh: “Này, đó chính là cô ấy, Hà Duyệt Tâm, rất nổi tiếng.”

 

Hà Duyệt Tâm, cái tên mà Cố Nam luôn giấu
tận đáy lòng, anh ngạc nhiên đến mức đờ đẫn, vì sao lại là cô? Cố Nam muốn giải
thích hộ Duyệt Tâm nhưng nghĩ hồi lâu mà không biết nên nói gì.

 

Rất lâu sau đó, một lần nữa Cố Nam gặp lại
Duyệt Tâm trong thư viện.

 

Duyệt Tâm vẫn chăm chỉ đi làm và học tập,
cô làm thêm giờ ở thư viện, cần mẫn vì tiền công tám đồng một giờ đồng hồ.

 

Cô vẫn không nhớ anh, chỉ lịch sự cười với
anh.

 

Không biết Cố Nam lấy được dũng khí ở
đâu, anh tiến lên nói với cô: “Hi, tôi là Cố Nam học ở khoa tiếng Anh.”

 

Duyệt Tâm ngại ngùng cúi đầu, đáp khẽ:
“Tôi là Hà Duyệt Tâm.”

 

Cố Nam muốn nói anh biết điều đó, anh
không chỉ biết tên cô là Hà Duyệt Tâm mà còn biết rất nhiều chuỵên liên quan đến
cô. Ví dụ thành tích học tập của cô luôn luôn rất tốt, ví dụ cô thích đến siêu
thị nhỏ gần trường mua hai đồng một túi bỏng ngô, ví dụ cô thường đến phòng tự
học học bài…

 

Nhưng Cố Nam không nói gì, trong lòng
anh vui mừng đến mức nhất thời không biết biểu đạt suy nghĩ của mình như thế
nào. Anh chỉ nói một câu: “Lần trước cô mua cuốn từ điển nhỏ của khoa tôi dùng
có được không?”

 

Lúc này Duyệt Tâm mới biết vì sao cái tên
Cố Nam nghe quen tai như vậy, hóa ra anh là chủ nhân trước đây của cuốn tự điển,
bên trong bìa sách có ghi cái tên này.

 

Cô rất cảm kích, bật cười: “Rất hay, tôi
đã thi qua một cách dễ dàng.”

 

“Ha ha, vậy cô phải cảm ơn gợi ý của tôi
chứ?” Cố Nam trêu cô. Vốn dĩ anh cảm thấy rất căng thẳng nhưng nhìn thấy nụ cười
của cô nên anh thoải mái hơn nhiều.

 

Duyệt Tâm do dự một lát: “Cám ơn?”

 

“Không phải cô nên mời tôi ăn kem sao?”
Cố Nam đề nghị.

 

“Kem?” Duyệt Tâm thở phào nhẹ nhõm, giải
thích: “Nhưng …tôi phải đợi một tiếng nữa mới được ra ngoài.” Hôm đó, chỉ có một
người làm thêm nên không thể muốn đi là đi.

 

Đừng nói là một tiếng, mười tiếng Cố Nam
cũng tình nguyện đợi. Anh cầm một cuốn sách, giả vờ chăm chú đọc, nhưng trong
sách viết gì anh không hiểu một chữ nào.

 

Cuối cùng hai người cũng bước ra khỏi
thư viện, Duyệt Tâm nói với Cố Nam: “Trí nhớ của anh thật tốt, nhớ được cả việc
tôi đã mua cuốn từ điển đó.”

 

Cố Nam đâu chỉ nhớ mỗi chuyện đó, thậm
chí anh còn nhớ cả lần đầu tiên gặp Duyệt Tâm trang phục của cô màu gì, những sợi
tóc rủ trên trán cô như thế nào.

 

Nhưng Cố Nam không nhắc đến những điều
này, anh cảm thấy mình để lại trong lòng Duyệt Tâm ấn tượng đầu tiên như vậy là
tốt rồi.

 

Sau buổi nói chuyện đầu tiên hôm đó, Cố
Nam rất nhanh chóng kết bạn với Duyệt Tâm.

 

Vì cô mời anh ăn kem nên anh mời cô ăn
cơm. Sau đó anh tìm cơ hội yêu cầu cô mời anh, rồi anh lại mời cô, cứ như thế,
hai người trở nên thân thiết.

 

Cho dù thân thiết nhưng họ cũng chỉ đi
ăn cùng nhau, nói chuyện học hành, Duyệt Tâm chưa bao giờ đề cập đến những chuyện
khác với anh.

 

Có một lần, họ cùng nhau ăn cơm ở nhà
ăn, đài truyền hình chiếu chương trình giới thiệu các doanh nghiệp trẻ. Mọi người
đều chăm chú xem, Cố Nam cũng không nén được tò mò ngước nhìn lên ti vi.

 

Đó là lần đầu tiên Cố Nam biết người đàn
ông đi cùng Duyệt Tâm là Viên Nhược Hồng, lần đầu tiên biết được lai lịch bất
phàm của anh ta.

 

Nhìn thấy đối thủ như vậy, Cố Nam cảm thấy
hơi tự ti, anh hỏi cô: “Cô quen anh ta phải không?”

 

Duyệt Tâm lắc đầu: “Không quen.”

 

Cô đã nói như thế nên anh cũng ngại
không hỏi thêm gì nữa.

 

Cố Nam tạm thời kiềm chế sự tò mò của
mình, tiếp tục ngồi ăn cơm cùng cô.

 

Bữa cơm đó, hai người đều yên lặng, anh
không nói gì, Duyệt Tâm cũng không thốt lên một lời nào.

 

Một thời gian dài sau đó Cố Nam không gặp
Duyệt Tâm.

 

Lần nào anh tìm gặp cô cũng thấy Thẩm Vĩ
Vĩ nhận điện thoại: “Hà Duyệt Tâm không ở ký túc …không biết đi đâu …Tối anh
không cần gọi điện đến, tôi sẽ nói lại với cô ấy…”

 

Mỗi lần Cố Nam nhìn thấy bóng dáng vội
vàng của Duyệt Tâm, cô đã nhanh chóng biến mất không tâm tích.

 

Anh biết cô cố ý tránh mặt anh.

 

Cố Nam bắt đầu ân hận vì sự đường đột của
mình, lẽ ra hôm ấy anh không nên hỏi cô câu đó.

 

Trước kỳ nghỉ đông, Cố Nam đã cảm thấy
mình không còn chút hy vọng nào đến với Duyệt Tâm nữa.

 

Anh gọi điện đến ký túc xá của Duyệt
Tâm, trước khi gọi anh đã suy nghĩ kỹ, nếu Thẩm Vĩ Vĩ nhận điện thoại, anh sẽ
nói là mình gọi nhầm.

 

Hôm đó thật trùng hợp, Duyệt Tâm nhận điện
thoại, anh lấy hết can đảm nói với cô: “Trước khi nghỉ, tôi mời cô đi xem phim
nhé! Khoa tôi phát vé xem phim, không đi xem cũng lãng phí.”

 

Duyệt Tâm do dự một lát rồi đồng ý.

 

Cố Nam lại có thêm một cơ hội.

 

Lần đó có rất nhiều bạn bè trong khoa của
họ đi xem bộ phim Nhật ký công chúa bằng tiếng Anh.

 

Duyệt Tâm không hiểu lắm nên chỉ góp
vui. Lúc ra khỏi rạp, Cố Nam kể cho cô nghe đại ý Duyệt Tâm mới hiểu hoàn toàn
nội dung bộ phim.

 

Cô hơi tiếc nuối nói với anh: “Thật là
ngưỡng mộ những nàng công chúa đó, cuộc sống của họ luôn cao quý và tuyệt vời
nhất thế giới này.”

 

“Thật ra các cô gái đều là công chúa, là
công chúa của bố mẹ, của chính mình và của người yêu thương mình…” Đây là lần đầu
tiên Cố Nam phân tích vấn đề một cách triết lý như thế.

 

Duyệt Tâm bật cười, trong mắt Cố Nam, nụ
cười của cô đẹp hơn nụ cười của bất kỳ nàng công chúa nào.

 

“Cảm ơn anh, Cố Nam.”

 

“Đừng khách sáo, công chúa điện hạ của
tôi!” Anh lịch sự cúi người.

 

Sau đó hai người nhìn nhau cười, tiếng
cười vui vẻ vang rất xa trong màn đêm.

 

Cố Nam nhận ra, anh và Duyệt Tâm rất vui
vẻ bên nhau khi không có Viên Nhược Hồng.

 

Vì thế anh quyết định sau này sẽ không
nhắc đến người này trước mặt Duyệt Tâm nữa.

 

Sau đó, hình như Viên Nhược Hồng cũng
không còn xuất hiện ở trường nữa, chí ít Cố Nam cũng không nhìn thấy.

 

Quan hệ giữa Cố Nam và Duyệt Tâm ngày
càng tốt đẹp.

 

Anh nhận ra Duyệt Tâm không những có
tính cách dịu dàng, bao dung mà còn chăm chỉ thật thà, luôn luôn nghĩ cho người
khác. Anh càng ngày càng hy vọng Duyệt Tâm sẽ trở thành bạn gái của mình.

 

Sau đó, không có bất kỳ sóng gió nào,
anh và Duyệt Tâm đến với nhau.

 

Vốn dĩ đó là một cuộc hôn nhân rất bình
dị, hai người sống rất hạnh phúc, nếu không vì lòng đố kỵ của anh, nếu không vì
anh quá tham lam trong chuyện tình cảm, nếu Duyệt Tâm không trầm mặc đến thế,
liệu rằng họ sẽ không có ngày hôm nay?

 

Có lẽ anh nên hạ mình nói chuyện với Duyệt
Tâm .

 

Ly hôn là chuyện chưa bao giờ anh nghĩ đến.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.