Mùa hoa cải lại về- Chương 03: Kí túc xá giữa lòng thủ đô

                                       Chương III: Kí túc xá giữa lòng thủ
đô 

Tiếng bước chân nhộn nhịp. Tiềng còi xe huyên náo trên con đường Hoàng Hoa Thám.
Âm thanh của ngày mới lại bắt đầu. Hôm nay là ngày học môn kinh tế chính trị
tại cơ sở 2 của trường CĐSP. Và tất cả các lớp của khoa Toán-Tin học chung tại
một nhà hội trường lớn. Nhà hội trường với không gian thoáng mát, các hàng ghế
được xếp liền nhau thành từng dãy. Lớp Tin Học của My được xếp ngồi các hàng ghế
trên của dãy bên phải. My ngồi ở bàn cuối ngay bên dưới là lớp Toán. 

Đang chuẩn bị sách vở trước khi thầy đến thì My gặp Quân. Người mà nhiều lần cô
gặp trong kí túc xa. Quân lên tiêng 

Mình ngồi ở đây được không bạn?
(ô_ô)    



my ngồi dịch xa ra lấy chỗ nhìn Quân rồi nói 

ujm Bạn cứ tự nhiên nhé (^_^)

     Hai người im lặng không nói gì. My vẫn vô tư chép bài mà không để ý đến suy
nghĩ của Quân. Còn Quân thì đang bối rối không biết làm gì để gợi lên câu
chuyện giữa 2 người. Và có lẽ bây giờ mọi chuyện còn phụ thuộc vào My nữa. 

Cô quay sang nhìn Quân và mỉm cười. Nụ cười ấy như đánh thức trong Anh Cái vẻ
bạo dạn và tự nhiên thường ngày. Quân quay sang cất tiếng hỏi 
 

 Nhà
bạn ở xa không? 

Mình ở bên Gia Lâm_Hà Nội, còn bạn? "My trả lời

 Vậy à. Mình ở phú thọ, Quân
cười gãi gãi đầu

 À hóa ra trai đất tổ

 Đằng ấy học guitar lâu chưa? Chơi hay đấy. My gấp
cuốn vở đặt xuống bàn, nheo mắt

 Dạy mình chơi guitar nhé^ ^

 Rất vui, mình rất quý mến
bạn, quý ngay từ lần gặp đầu tiên ấy chứ
...Nói
đến đây Quân bắt đầu luống cuống làm cây bút cầm trên tay rơi xuống đất

Nhìn cái vẻ lúng túng mắc cười của Quân, My nở nụ cười tươi

     Ấy chết, mình ngại quá!!! mềnh có gì đặc biệt đâu ^^

Quân thấy mình đã hết bối rối và tự nhiên hơn. Anh gợi sang những câu chuyện
khác. Anh nói đã nhiều lần gặp My. My thì luôn giữ khoảng cách trong nói chuyện
mặc dù cô biết rõ anh chàng đã từng chơi guitar trong trong kí túc xá. Họ
chuyện trò cho tới lúc thầy giáo bước vào lớp. không gian lại trở nên im lặng.
Vì không thích môn Kinh Tế Chính Trị. chính vì thế mà hôm nay My thấy mệt và
buồn ngủ. Nhưng tại vì lớp cô ngồi ngay dãy bàn đầu nên vẫn phải cố gắng tỉnh
táo và che giấu đi sự mệt mỏi. Nhất là gần cái loa âm vang giọng nói to và khỏe
của thầy. Mỗi lần thầy đưa điểm nhấn vào bài giảng làm cho những ánh mắt mơ
màng cũng phải giật mình tỉnh giấc. Trong cái không khí trang nghiêm của lớp
học. Từng ánh mắt nụ cười mang theo bao ước vọng của tuổi trẻ. Những cô bé, cậu
bé này đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng chung một ước muốn sẽ thành đạt
trong ngành mà mình đang theo đuổi mặc dù biết rằng thời buổi này cơ hội để
theo đúng ngành là rất ít. Những bài giảng của thầy như thổi vào hồn người một
luồng gió mới. Thức tỉnh niềm yêu quê hương đất nước. Mà sau này các cô cậu sẽ
về để góp phần nhỏ bé của mình cho sự nghiệp giáo dục của quê nhà. 

Quãng đường từ trường về nhà tuy không dài nhưng nếu đi xe bus vào giờ cao điểm
cũng phải mất 2 tiếng đồng hồ. Tới nhà sau một ngày học căng thẳng và mệt mỏi
My vươn vai và chuẩn bị cho bữa cơm tối. Ăn cơm xong cũng là lúc đồng hồ điểm
8h tối. Hôm nay cô phải học bài sớm hơn vì mai có bài kiểm tra môn lập trình
web. Theo một thói quen thường ngày sau khi khởi động máy tính cô thường online
facebook. Vẫn những tin nhắn của các bạn . Hay những dòng Status đầy yêu
thương. Đặc biệt có người thêm cô vào danh sách bạn bè. Sau khi kiểm tra trang
cá nhân của người đó và nhận ra vẫn là anh chàng Quân. Bởi sáng nay cô vừa cho
quân nick của mình. Quân cũng đang online. Anh comment lại trạng thái của My. 2
người lại nói chuyện cùng nhau. Với sự vui vẻ và gợi lên những câu chuyện đầy
dí dỏm. Anh đã lôi cuốn my vào những câu chuyện của mình và comment nhiệt tình.
Đối vs Quân anh đã tự mang cho mình một cơ hội thứ 2 nói chuyện vs My. Lòng anh
rộn ràng với cái cảm giác chờ tin nhắn đến. 

Kết thúc cuộc nói chuyện cũng là lúc My phải thực hành bài tập. Còn Quân cũng
phải ngồi để xem lại bài vở chuẩn bị sớm hôm sau đi học. 

Dư âm của lần gặp gỡ và nói chuyện lần đầu tiên vẫn còn trong tâm trí anh. Anh
bước ra hành lang để vươn vai sau một hồi suy nghĩ. Kí Túc Xá về đêm thật náo
nhiệt, cái nét đẹp lộng lẫy của những ngọn đèn xa xa mờ ảo. Hay những chiếc đèn
leb trang trí rất đẹp trên các biển quảng cáo, các quán cà phê. Tất cả như lôi
cuốn ánh mắt người lạc vào một không gian đầy màu sắc. Bởi bất cứ ai đứng ngắm
thành phố Hà Nội về đêm cũng không khỏi thả hồn mình theo cái vẻ đẹp lung linh
và nhịp sống ở nơi đây. Quân vẫn nhớ những lần cùng bạn bè đi chơi đêm. Những
bữa nhậu trên phố Quán Thánh. Hay những lần chụp ảnh bên bờ hồ. 

Bỗng Cộc..cộc Tiếng thầy gõ cửa kiểm tra phòng kế bên. Quân cuống quýt chạy vào
phòng. Cả bọn nháo nhác xếp don bởi cái phòng hôm nay không được sạch sẽ và đồ
đạc vứt lung tung. Còn thằng bạn giường trên thì đang cắm nước pha mì tôm. mặc
dù nước chưa sôi nhưng nó cũng phải rút "phich"cái phích cắm ra khỏi
ổ điện và giấu ở dưới gầm giường. Đúng là cuộc sống sinh viên. Và đó cũng là
những câu chuyện xảy ra thường xuyên trong KTX. Các bạn trẻ rất sợ thầy giáo
kiểm tra phòng mình. Vậy nên phòng nam với nhiều hoạt động phong phú trong
phòng thường có hệ thống thông tin bên ngoài báo hiệu mỗi khi thầy đến. Còn
phòng nữ thì luôn bị nhắc trật tự vì tiếng cười đùa làm ảnh hưởng tới phòng bên . 

 9h sau khi thầy kiểm
tra phòng sinh viên, cả nhóm 6 người phòng Quân rủ nhau lên trường tham gia
giao lưu ca nhạc cùng với các bạn thanh 
niên tình nguyện trong trường tổ chức hát karaoke ngoài trời, Âm nhạc
vang lên cùng với những tiếng hát , tiếng reo hò, tiếng vỗ tay. Cả nhóm nhanh
chóng hòa mình vào trong cái không khí náo nhiệt ấy. Giọng hát trong sáng và
đầy chất sinh viên một lần nữa tiếng đàn guitar của Quân lại được cất lên trong
ca khúc “Bờm Ơi” những ngón tay nhịp nhàng trên dây phím , ánh mắt long lanh mơ
màng như thả hồn vào trong lời thơ, câu ca...Vây quanh anh là những cô cậu sinh
viên năm nhất, năm hai

 

“ Người
ơi! Anh hát riêng bài ca.

Tặng em,
cô gái anh thầm yêu

Lúc em
cười mùa xuân trong anh

Lúc em
buồn mùa đông vây quanh

Em có
hiểu lòng anh muốn nói, suốt đời yêu em

 

Rồi mai..Anh
phải đi học xa

Người
ơi, anh chỉ yêu mình em

Lúc một
mình nhìn về nơi xa

Ngước
lên trời nhìn vì sao đêm....

Anh tin
rằng ở nơi xa kia em chờ anh mãi....

Có những
lúc nhớ em anh khóc thầm

Rồi có
những lúc nhớ em, lòng đắng cay

Người ơi
em..ở nơi xa. Mình anh..trong cô đơn

Lòng
ngập tràn thương nhớ dâng đầy....

Người
ơi....”

Giao lưu ca nhạc xong, cả nhóm 6 người lại rủ nhau đi ăn
đêm, không để ý thời gian và sắp đến giờ đóng của Ký Túc Xá.

 Quân hốt hoảng

 Bây giờ ký túc xá đóng của, chắc bọn mình
ra gầm cầu ngủ mất

 Chỉnh (Cùng phòng Quân) vẫn tỏ vẻ bình tĩnh. Anh bỏ điếu
thuốc đang cháy dở trên miệng, phì một hơi khói

 Chú mày lo gì mọi lần bọn phòng bên vẫn
trèo rào vào đấy thôi
.

 Thế lỡ bảo vệ bắt được thì
mai chắc phòng mình hết đi chơi tối mất. Trung cũng tỏ vẻ lo ngại không kém.

 Thôi cứ theo kế hoạch trèo
tường nhé chúng mày!  trèo tường vào, còn
hơn ngủ ngoài giờ này...

 Nghĩ sao làm vậy cả mấy thằng xắn gọn ống tay áo, chân
quần...Chuẩn bị “đột nhập”

Lần lượt từng thằng nhẹ nhàng, trèo lên song sắt , xem
chừng có vẻ trót lọt, suôn sẻ

Bỗng “Rầm” chiếc đàn guitar của quân rơi xuống, tạo nên một
âm thanh vang động kèm theo đó là tiếng bác bảo vệ

 Đứa nào đấy?

 Thằng Chỉnh bày ra trò này, là thằng cuối cùng trèo vào ,
nhưng số đen chưa kịp nhảy vào. Thì bị bác bảo vệ dồn cho vắt giò lên cổ mà
chạy dẵm cả vào vũng nước ...

Năm thằng còn lại ở trong cũng sợ hết hồn và nấp trong góc
tường may mắn thoát nạn trở về phòng an toàn

Bị một phen hú vía, chắc cũng cạch, không dám đi chơi về
khuya nữa

 Những ngày sau nữa cuộc sống sinh hoạt vẫn diễn ra bình lặng. Tất cả sinh viên
vẫn hòa mình trong cái nhịp sống Hà Nội. Còn Quân cứ thứ 2 và thứ Tư hàng Tuần
đều gặp My trong hội trường nhà đa năng, vẫn ánh mắt và nụ cười rạng ngời ấy
luôn cho anh cái cảm giác bồi hồi khi ngồi cạnh. Và rồi họ cũng nói chuyện với
nhau một cách thoải mái. không còn ngượng ngùng như lần đầu gặp gỡ. 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.