Tình yêu giữa mùa hạ - Chương 10 (end)
Cô
khóc!
Rốt cục
không chịu nội vì anh mà rơi xuống nước mắt của mình!
Rõ ràng
cô đã không ngừng nói với bản thân, đừng vì anh mà rơi lệ.
Cao
Thúy Cẩm cố gắng lau nước mắt, chớp đôi mắt đầy nước, nhưng gì làm thế nào cũng
không thể ngăn cản nước mắt liên tiếp lăn xuống.
Cô chạy
tới công viên, đột nhiên có người tóm lấy tay cô.
“Tiểu
Cẩm! Đừng chạy!”
Người
phía sau là Lương Vĩ Tường, trong lòng cô càng đau đớn. “Buông! Tôi không muốn
nhìn thấy anh!”
“Nhưng
mà anh muốn, anh luôn nhớ em, chờ đợi nhiều ngày như vậy, rốt cục anh cũng có
thể gặp em, anh sẽ không dễ dàng để cho em đi!” Anh mắt anh nóng bỏng.
Cô run
sợ một chút, nghe không hiểu lời anh nói.
“Đi
theo anh! Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em!” Anh lôi kéo cô đi theo anh.
Cô giãy
dụa “Anh buông ra, tôi với anh không có lời nào để nói.
Anh
không buông tay, dứt khoát mang cô vào trong xe của mình.
Xe khởi
động, đi về hướng không biết là đi đâu.
Cao
Thúy Cẩm nắm lấy chốt cửa, kích động nói: “Anh muốn dẫn tôi đi đâu? Dừng xe,
anh như thế này là bắt cóc!”
Anh mỉm
cười lái xe “Em tưởng anh muốn cùng em tự tử à? Anh không sao cả, dù anh luôn
nghĩ rằng cho dù có chuyện gì anh và em cũng viễn viễn luôn bên cạnh nhau.”
Cô quát
lại, “Thật là hoa ngôn xảo ngử, đây không phải là tiểu đảo, quan hệ giữa anh và
tôi đã sớm kết thúc!”
Anh
trầm mặc, xe rất nhanh dừng lại trước một khách sạn lớn.
Tâm
tình của Cao Thúy Cẩm đành bất lực, cô không bỏ trốn, đi theo anh vào trong thang
máy.
Thang
máy chậm rãi đi lên, cũng như tâm tình của cô ngày càng trầm trọng.
Cô chịu
đựng khó chịu đi theo anh vào một gian phòng đặc biệt, bên trong bố trí như thể
không phải lần đầu tiên có người đi vào.
Có
nghĩa là anh ta đã ở đây một thời gian rồi sao?
Suy
nghĩ còn chưa thông suốt, thân mình cô đột nhiên bị anh áp chặt lên cánh cửa,
không kịp nói gì đã bị anh dùng môi che lại miệng, hung hăng, hoàn toàn hôn phủ
lấy cô.
“Ưm…”
Cô đẩy vai anh.
Một tay
anh xiết lấy thắt lưng của cô, một tay luồn vào mái tóc cô, giống như đã chờ
đợi nụ hôn này cả thế kỷ.
Cô
không giãy dụa gì được, mới đầu còn không muốn đáp lại, nhưng không ngờ khi anh
nhiệt tình hôn sâu hơn, hình ảnh hai người từng cùng một chỗ không ngừng cuất
hiện mạnh mẽ trong đầu cô, dần dần, chậm rãi, lòng của cô đầu hàng!
Cô ôm
lấy cổ anh, kích động hưởng ứng anh.
Nụ hôn
của hai người khó dứt, triền miền không thôi, trái tim của cô đập dồn dập,
trong đầu không còn lại chút suy nghĩ gì!
Cô thật
sự nhớ anh, rất nhớ, vô cùng nhớ anh, nụ hôn này hàm chứa rất nhiều thâm tình
yêu thương.
Thật
vất vả mới chấm dứt nụ hôn, toàn thân cô vô lực, nhìn anh không chuyển mắt.
Anh
chăm chú nhìn cô, thân mật vuốt ve hai gò má cô, cuối cùng tựa đầu vào vai cô,
thở hổn hển, thâm tình nói: “Khi ở nhà anh, mọi điều anh nói là thật, lần đầu
tiên nhìn thấy anh, tâm của anh đã ở lại trên người em.”
Cô run
rẩy một chút.
“Chuyện
nhắn tin lại, anh giải thích với em. Anh thừa nhận, lúc ấy, khi nghĩ tới có thể
cùng ở với em trên tiểu đảo, thật như mơ. Ở trên tiểu đảo, lời anh nói với em
cũng đều là những lời thật tâm, không hề giả dối. Anh muốn cùng em làm quen,
muốn ở cùng một chỗ với em, muốn yêu em, từ lúc chào đời tới nay, tình cảm của
anh lầu đầu tiên mong muốn mãnh liệt một người, thì người đó phải là em! Tiểu
Cẩm…” Miệng của anh tới gần môi cô, thản nhiên nói: “Anh yêu em, không thể khắc
chế được mà yêu em! Bởi vì anh sợ em bỏ đi, rời xa anh, cho nên chỉ có thể dùng
đến chân tình của mình để biểu đạt. Tiểm Cẩm! Tha thứ cho anh làm tổn thương
em, nếu không phải vừa rồi nhìn thấy nước mắt của em, anh sẽ còn mãi lo lắng,
tất cả liệu có phải là do tự mình đa tình mà không. Nói cho anh biết, em cũng
yêu anh, đúng hay không? Tiểu Cẩm…
Anh ôn
nhu, thân thiết gọi tên cô, không ngừng hôn nhẹ lên khuôn mặt cô, mong muốn có
được câu trả lời của cô.
Ngày
đó, anh nhìn cô lên trực thăng rời đi, mặc kệ anh kêu gọi thế nào, cô cũng
không quay đầu.
Lúc ấy,
cõi lòng anh tan nát! Cảm giác phảng phất như thể tuyệt vọng và thống khổ như
xé rách bản thân kia, đến nay như vẫn còn thấy rõ.
Anh đã
nghĩ anh có thể đã vĩnh viễn mất đi cô, nghĩ rằng cô đối với anh căn bản không
có cảm tình, anh thường nghĩ, cô đối với anh có cảm giác có thể chỉ là nhất
thời ý loạn tình mê, vô số suy đoán cứ ở trong óc anh xoay vần.
Anh
từng nghĩ sẽ quên cô, nhưng kết quả là, anh phát hiện mình căn bản không làm
được.
Khi
nhìn thấy nước mắt của cô, anh mơ hồ nhận ra tình cảm của cô, nháy mắt anh rốt
cục hiểu được, bọn họ là lưỡng tình tương duyệt, chỉ bởi vì hai người đều tồn
tại hoài nghi, nên không thể nở hoa kết trái.
Cao
Thúy Cẩm nghĩ mình nghe lầm, ngẩn người nói: “Anh… Nói cái gì? Nói lại lần nữa
được không? Tường!” Cô thân mật gọi tên anh.
Anh cảm
động, nâng mặt cô lên, mỉm cười nói: “Anh yêu em! Tiểu Cẩm!”
Đây
không phải là mộng, lòng của cô vô cùng kinh ngạc, cảm xúc kích động làm cho
tầm mắt trở nên mơ hồ.
“Em… Em
cũng yêu anh, Tường! Khi em phát hiện đã sớm yêu em, em rất sợ, bất lực; Đây là
chuyện đáng sợ nhất em từng trải qua. Mấy ngày nay, mỗi ngày em nhớ anh muốn
khóc, nhưng mà em vô luận em khóc như thế nào, cũng không có khả năng
anh yêu em, đối với anh mà nói, có lẽ em cũng giống như những cô gái khác mà
anh từng biết trong đời mình; Càng nghĩ em càng muốn khóc, nhưng mà lại phải cố
nén. Khi nhìn thấy anh ở nhà hàng, tâm tình của em thiếu chút nữa đỗ vỡ, khi
nghe ba muốn anh vì lời hẹn ước mà tìm hiểu em, em lại khổ sở tới cực điểm, rốt
cục… Em rốt cục không nhịn được, thật ra bình thường em không hay khóc, em…”
“Được,
được, được! Có thể mà! Đừng nói nữa! Em xem, em càng nói nước mắt càng ra
nhiều, bộ dáng này làm cho anh rất đau lòng; Đừng khóc! Được không?” Anh hôn
môi cô một cái nhẹ.
Cô
ngừng khóc, hít hít cái mũi, khẽ nhếch khóe môi, “Lại là lời ngon tiếng ngọt,
anh quả nhiên là cao thủ theo đuổi phụ nữ!”
Mũi anh
chạm vào mũi cô, “Này! Nói vậy thật tổn thương người ta! Chúng ta vừa tỏ tình
với nhau, em lại tự nhiên tổn thương tình cảm của anh, rất tàn nhẫn nha!”
Cô bật
cười, con ngươi sáng ngời nhìn mắt anh, “Nói cho em biết, sao anh liên lạc với
ba em bằng cách nào? Không phải là ngay từ đầu anh đã biết em là con gái của Roosevelt - Eddie
Norman Crowe chứ?”
Anh ôm
lấy thắt lưng của cô, áp sát thân mình mềm mại của cô, “Sau khi em rời đi, chị
dâu nói cho anh biết, mới đầu anh thực hoảng sợ, cả người rối loạn! Roosevelt - Eddie
Norman Crowe không phải người dễ trêu chọc, hơn nữa ông ấy xem em như bảo bối,
thiếu chút nữa anh đã bỏ cuộc! Nhưng sau này, anh nghe ba anh nói ông nội anh
và ba em có quen biết, điều này làm anh cảm thấy có hy vọng, anh quyết định
đánh cuộc xem, nếu tất cả thuận lợi, không chừng có thể gặp em, sau đó tỏ tình
với em!”
“Sau đó
thì sao?” Cô cũng ôm lấy lưng anh, đôi mắt đen láy không thở dời anh.
Anh
cười cười, “Anh không nghĩ tới một người khó tiếp cận như Roosevelt
- Eddie Norman Crowe lại tôn tính ông nội của anh, khi ông ấy nhìn
thấy anh, biểu tình khiếp sợ của ông ấy làm anh viễn viễn không quên được, bởi
vì trong nhà, anh giống ông nội nhất, khi đó anh thật sự cảm kích ông nội của
anh, nếu không nhờ có ông, anh vĩnh viễn cũng không có biện phát tiếp cận ba
em!”
“Còn
chuyện kết thân gia là anh đề nghị sao?”
“Không
có, anh cũng như em thôi, lần đầu tiên nghe thấy, trước đây ba em không hề nói
đã từng ước định như vậy với ông của anh. Nói ngắn gọn, anh biết anh nhất định
sẽ ở bên cạnh em.”
Cô ném
cho anh ánh mắt xem thường, bội phục sự tự tin của anh, “Xem như anh lợi hại,
lại có thể khiến cho ba em thích anh.”
Anh bất
đắc dĩ nhếch khóe miệng, “Nhưng mà anh biết, ngoài ba em, anh còn hai ông anh
vợ phải ứng phó, đúng không? Ở nhà hàng, hai mắt bọn họ trừng trừng nhìn anh,
hận không thể đem anh ngũ mã phanh thây, thật khiến cho anh run sợ nha.”
Cô cười
ha ha, ôm chặt anh, “Đúng vậy! Nhất là những chuyên trăng hoa của
anh trên báo, bọn họ đều nhất thanh nhị sở biết được, nếu không phải bởi vì em
luôn im lặng về chuyện của anh, bọn họ lấp tức mượn cớ đi tìm anh tính sổ!”
“Phải
không? Vậy lúc đó, em bỏ mặc anh bị bắt nạt sao?”
“Còn
phải xem xét nha! Nếu em không phải người hoa tâm, em còn hoài nghi, nói không
chừng anh đối với em cũng không phải thật tâm…”
“Trời
đất chứng giám! Anh thừa nhận trước đây anh không đúng mực, nhưng mà
người có thể khiến anh thiệt tình mở miệng nói yêu, chỉ có thể là em!” Anh vội
vàng giải thích, lo lắng cô hiểu lầm.
Nhìn
thành ý thiệt tình trong mắt anh, cô tinh tường cảm nhận được, anh thật sự yêu
cô.
“Tình
yêu thật sự là một thứ đáng ghét, em cảm thấy mình đang trở thành một kẻ miên
man suy nghĩ, một cô gái nghi ngờ mọi thứ, thật không giống cá tính của em. Đều
tại anh, tất cả đều là do anh!”
“Nói
vậy là em hối hận khi quen anh?”
“Đương
nhiên không phải! Sao có khả năng em hối hận khi quen biết anh, tuy nhiên… Lúc
đầu quả thật em có ý nghĩ như vậy!” Cô chột dạ thở nhẹ ra.
Vẻ mặt
anh có chút tổn thương, nhưng rất nhanh lại trở nên nhu tình, “Quên đi! Tất cả
đã qua, hiện tại anh chỉ muốn hôn em, ôm em, yêu em, được chứ?” Anh khẽ hôn tai
cô, dụ hoặc nói.
Hai gò
má cô nhiễm một rặng mây đỏ “Ghét quá! Khó được gặp lại, anh lại không đứng đắn
như vậy! Anh mang em tới đây, ba em và hai anh thế nào cũng lo lắng.”
“Vậy
gọi điện cho họ nói không có việc gì, để cho họ biết chúng ta đang bồi dưỡng
tình cảm!” Tay của anh bắt đầu giở trò với cô.
Cô khẩn
trương không thôi, cả người đều bốc nhiệt.
“Anh…
Thật đúng là đồ đại sắc lang!”
“Ừ, ừ,
ừ! Anh là đại sắc lang, hiện tại muốn anh tiểu cừu là em, cho nên… Em yêu, em
chấp nhận đi!” Nói xong, anh áp đảo cô trên giường.
Cô vội
hô lên “Chờ một chút! Còn chưa gọi điện thoại nửa!” Vừa nói xong, mặt của cô
giống như bị thiêu cháy.
Thật
là! Bệnh thiếu đứng đắn của anh đang lây qua cô mất rồi!
Động
tác của Lương Vĩ Tường nhanh chóng, mang điện thoại đưa cho cô.
Cô cảm
thấy như vậy không tốt, nhưng vẫn nhấn số.
Nhìn vẻ
mặt cô đỏ bừng báo tin cho người nhà, hơn nữa còn thẹn thùng giải thích, anh
cảm thấy thật thỏa mãn.
Gác
điện thoại, anh liền khẩn cấp hôn trụ cô.
Sét
đánh hay lửa thiêu, không còn có gì có thể ngăn cản tâm linh hai người giao
nhau.
Giao ra
nội tâm sâu kín cùng kết hợp là điều đẹp nhất, điều người ta mong muốn nhất,
như thể vô hình cảm nhận nhận được tận sâu trong linh hồn hai người đang hòa
hợp.
Anh ôm
chặt cô, hôn sâu, âu yếm, một lần lại một lần thay đổi góc độ, hết lần này đến
lần khác cùng cô trao đổi ngọt ngào.
Vừa
chạm vào đã làm bùng lên ngọn lửa tình ái, cô khát vọng anh cũng như anh muốn
cô.
Anh hôn
lên khắp nơi trên khuôn mặt cô, mũi, mi, mắt, môi… Giống như là đang thương
tiếc trân bảo trong tay.
Cô
hưởng ứng anh, gò mà hai người chạm vào nhai, cảm thụ nhiệt độ cơ thể của đối
phương.
Thật
lâu sau, cô cởi móc khóa, ở trước mặt anh, mắc cỡ đỏ mặt chủ động cởi cáo.
Khi cô
không còn mảnh vải nào trên người, anh nuốt xuống một cái.
Cô cười
sáng lạn, vươn tay cởi áo cho anh.
Anh
hoàn toàn hiểu được hành động này cần bao nhiêu dũng khí, khi áo anh được cởi
ra, anh cầm tay cô, đưa lên môi nhẹ hôn.
Thân
hình cô run rẩy, cầm lại tay anh, chuyển đến trên bộ ngực xinh đẹp của mình.
Anh âu
yếm, xoa nắn, chậm rãi kích thích hai bầu ngực, một tay cô ôm lấy cổ anh, nhắm
mắt lại cảm thụ.”
“A…” cô
ở bên tai anh thở nhẹ, khẽ hôn.
Anh
tăng thêm lực đạo, cuối cùng dùng môi lưỡi thay thế tay, khiến cho cô rung động
càng thêm điên cuồng.
“A…” Cô
mở rộng hai chân, ngồi lên trên đùi anh.
Một
luồng sóng nhiệt ào ạt thổi quét cả hai, bên trong xuân sắc khôn cùng, tiếng
thở dốc nỉ non liên tiếp….
(Kat:
Ực! Ta mạn phép cắt bỏ vài trăm chữ đoạn sau…. @Độc giả: *cầm dép lên* Mún chết
hử? @Kat: Ô ô, ta edit tiếp, không cắt, không cắt ah >.<!)
Ngón
tay của anh lướt qua ngực cô, qua thắt lưng, qua bụng, cuối cùng xâm nhập vào
cửa vào hoa viên.
“Ưm….
A…” Anh kích thích, càn quấy.
Thắt
lưng của cô không ngừng truyền đến từng đợt run rẩy, số lần bật ra tiếng rên rỉ
bắt đầu gia tăng.
“A…
Tường…”
Anh cúi
xuống giữ đầu của cô, hôn trụ cô, cũng không ngừng gia tăng tốc độ ngón tay.
“A…” Cô
bất an giật mình, từng tế bào như nhảy múa trong cơ thể.
Anh
không ngừng kích thích vách tường phấn nộn mềm mại, cảm thụ cô không ngừng xuất
ra mật dịch.
“A….
A….” Cô ôm chặt anh, rối loạn kêu lên.
Một cơn
co rút chạy dọc lưng cô xuống thắt lưng, cô hét lớn, trong sâu kín cơ thể tràn
đầy khoái cảm, ngã về phía sau.
Anh đỡ
được thân mình cô, làm cho cô thuận lợi nằm xuống, nhìn con ngươi mê mang của
cô, cúi thấp đầu, một lần nữa dùng môi lưỡi mình thay thế ngón tay anh.
“A…”
lại lâm vào mảng trầm hạ tình dục, cô nắm chặt chăn đệm, hổn hển thở.
Anh giữ
chặt lấy cô, khiến cô không thể tự suy nghĩ, toàn thân sung huyết.
“A….
A…” Cô không tự chủ được, ôm lấy đầu của anh.
Khi anh
cảm nhận được thời cơ đã đến, cuối cùng anh cũng cởi quần áo, đem “tiểu Tường”
đưa vào trong cơ thể cô, ôn nhu trừu đưa.
“A… A…”
cảm giác như muốn phình lên trong cơ thể làm cho cô ôm lấy anh, cố gắng theo
nhịp điệu tiến tới của anh.
Anh ôm
lấy một bên mông của cô, ra sức ra vào trong cơ thể cô.
Hô hấp
như muốn hòa tan thành một thể, mồ hôi hòa vào lẫn nhau, da thịt nóng bỏng cọ
xát, nóng bỏng kết hợp thân mật không thể chia lìa…
Thế
giới như chỉ còn tồn tại có hai người, tay anh đi vào chỗ hai người kết hợp, cổ
vũ cho cảm giác tình dục càng thêm kinh động lòng người.
Thắt
lưng của cô căng thẳng ưỡn lên, khiến cho anh xâm nhập hoàn toàn.
“A….
Tiểu Cẩm…” Anh ở bên tai cô thâm tình gọi tên, tốc độ càng nhanh hơn.
“A, a,
a…..A…”
Anh ra
sức tiến lên khiến cho cô mê loạn thát lên chói tai, trong chớp mắt cả hai
người đồng thời đạt tới thỏa mãn.
Hơi thở
hỗn loạn, không khí phiến tình dày đặc bao phủ, anh ôm cô, cùng cô trao đổi vị
trí.
Cô tựa
vào trên vai anh, vẫn thở gấp, suy nghĩ vẫn chưa bình tĩnh trở lại.
“Trời
ạ! Sao anh lại yêu em đến vậy! Tiểu Cẩm!” Anh giữ cằm của cô, nhìn sâu vào mắt
cô, thổ lộ lời tâm tình.
Khóe
mắt cô nóng lên, chủ động dâng lên đôi môi mềm, kích động hôn anh.
So với
vừa rồi nhiệt hỏa lại càng tăng thêm, càng nhiệt tình hôn sâu, lại lần nữa dấy
lên dục hỏa của hai người.
Cô tinh
tường cảm giác được phản ứng của anh, lúc này, đến phiên cô yêu anh.
Cô học
anh, từng bước một hôn lên toàn thân anh, âu yếm mỗi một tấc da thịt của anh,
giống như đang sùng bái yêu thích một bảo vật, mê luyến không rời, cuối cùng cô
dùng hết thảy yêu thương tiếp nhận “tiểu Tường”, một lần lại một lần khiêu
khích, vỗ về chơi đùa…
“A…” Từ
trong yết hầu của anh phát ra tiếng rên rỉ, chậm rãi ngồi dậy, tinh tường không
bỏ sót một hành động nào của cô trước mắt.
Anh cảm
động không thôi, tất cả biểu hiện của cô đều làm anh lay động, choáng váng.
“Tiểu
Tường” được cô yêu thương ngày càng cao ngất ngạo nghễ, anh không thể nhẫn nại
nữa, kéo mạnh thân mình cô.
Cô hiểu
được ôm lấy anh, để cho anh thuận lợi tiến vào trong cơ thể mình, triểu khai
thêm một đợt mây mưa cuồng loạn…
Cô liều
lĩnh phối hợp với anh, nhận anh, hết lần này tới lần khác làm cho dục hỏa bùng
lên tới đỉnh điểm cao nhất…
Cuối
cùng, rốt cục cũng bùng nổ! Như pháo hoa bùng cháy thành những bông hoa xinh
đẹp, nghênh đón bọn họ tiến về phía vô biên vô hạn, đạt tới cao trào mê muội…
(Kat:
=.=! Chap cuối cùng rồi mà hai anh chị vẫn máu lửa quá *lau lau mồ hôi*)
Kết thúc
Tiệc
đính hôn long trọng hội tụ nhân sĩ nổi danh từ khắp nơi, ảnh hưởng của Roosevelt - Eddie
Norman Crowe mọi người đều biết đến.
Khi
Lương Vĩ Tường và Cao Thúy Cẩm xuất hiện, nóc nhà hội trường tưởng chừng như bị
tiếng vỗ tay cùng tiếng hoan hô phá ta, mọi người đều tràn đầy vui mừng chúc
phúc cho cả hai.
Nhưng
mà, hội trường lại có hai người không khỏi có vẻ mặt hờn giận.
Đó
chính là Cao Lợi Dương và Cao Lợi Nguyệt, chuyện em gái bảo bối bị cướp đi, bọn
họ vẫn chưa chấp nhận được, hơn nữa đối tượng lại là tên công tử phong lưu
Lương Vĩ Tường kia.
“Lương
Vĩ Tường, tôi cảnh cáo cậu! Nếu còn để cho tôi đọc thấy tin tức gì về cái sự
phong lưu của cậu, đừng nghĩ tôi sẽ dễ dàng buông tha cho cậu!”
“Đúng
vậy! Cho dù em gái tôi tha thứ, chúng tôi cũng sẽ không bỏ qua cho
cậu!”
Hai
người này vẫn không hoàn toàn chấp nhận anh, những lời nói cứng rắn này thật
làm cho Lương Vĩ Tường dở khóc dở cười.
Trời!
Nếu có tạp chí vớ vẩn nào bỗng nhiên tung tin bậy bạ, chẳng phải là anh sẽ chịu
oan uổng sao.
“Anh
cả, anh hai, hai người không được kh bắt nạt Tường!”
Cao Lợi
Dương khẩn trương nhìn cô, “Em gái, em còn chưa lấy cậu ta, đã giúp cậu ta như
vậy, chẳng lẽ em không còn thương anh cả sao?”
“Còn có
anh hai nữa! Em gái à!” Vẻ mặt Cao Lợi Nguyệt ủy khuất nói.
Lương
Vĩ Tường thật sự chịu thua hai người họ. Hai anh em nhà này sao có thể yêu
thương em gái tới mức độ như vậy?
Cao
Thúy Cẩm bất đắc dĩ liếc mắt xem thường, tiếp theo vẻ mặt trở nên ôn như, nắm
lấy tay của hai người đưa lên mặt khẽ hôn, cuối cùng mang theo vẻ mê người, nở
nụ cười lúm đồng tiền ấm áp: “Hai anh yên tâm! Em vĩnh viễn luôn yêu thương các
anh!”
Nụ cười
này khiến cho cả hai người không tránh khỏi đờ đẫn mê muội, hai người tiến lên
ôm lấy cô, cảm động nói: “Em gái! Anh trai cũng thương em!”
Lương
Vĩ Tường nhìn cô, chỉ thấy cô bất đắc dĩ nhún vai.
“Em
gái, hay em đừng gả cho cậu ta! Để anh cả chăm sóc cho em cả đời đi!”
“Anh hai
cũng vĩnh viễn muốn chăm sóc cho em, em gái!”
Hai
người lại lần nữa mạc danh kì diệu tùy hứng nói ra.
Lương
Vĩ Tường giật mình, không nói thêm lời nào, anh vội vàng lôi Cao Thúy Cẩm đi.
Cho xin
đi! Còn tiếp tục như vậy, nếu cô ấy mềm lòng, thì anh sẽ rất thảm nha! Ba mươi
sáu kế, chạy vẫn là thượng sách!
“Tiểu
Cẩm, anh nghĩ chúng ta mau chóng kết hôn đi!”
Ban đầu
anh còn tưởng là sẽ được trực tiếp kết hôn, ai ngờ Roosevelt - Eddie
Norman Crowe vì vẫn còn luyến tiếc con gái, cuối cũng hai người chỉ có thể đính
hôn trước.
Cao
Thúy Cẩm đi theo anh, hiểu được lo lắng của anh, vui vẻ cười nói, “Có thể hơi
khó khăn! Nhưng mà, anh yên tâm, em sẽ không thay đổi lòng mình!”
Anh khựng
lại bước chân, vẻ mặt bối rồi nhìn cô nói: “Mặc kệ! Chúng ta nên lập tức bay
trở về Đài Loan kết hôn!”
Biểu
tình của Lương Vĩ Tường khiến cho Cao Thúy Cẩm bật cười, không nghĩ tới người
bình tĩnh, tiêu sái như anh, cũng có lúc đáng yêu như vậy.
Cô cảm
giác được dường như hạnh phúc đang nảy nở trong lòng mình, ôm lấy cổ anh, cô
nói: “Đừng nóng vội! Em vĩnh viễn luôn là của anh…”
Cô
quyết định cho anh một cái hôn nồng nhiệt, để anh có thể ổn định khống chế được
cảm xúc.
Mùa hè
năm nay có điểm đặc biệt, tình yêu của bọn họ rốt cục có kết quả hạnh phúc, tim
rằng sau ngày hai người sẽ càng thêm bận rộn!
Cuối
cùng cũng đã hoàn thành câu chuyện này. Đây là quà món quà ta dành tặng cho
Holly – Diệp Tuyết Du muội của ta. Chúc mừng sinh nhật của muội nhé!!!!
Cảm
ơn mọi người đã chịu khó theo dõi truyện và chờ đợi cái con mều lười Kat ta
*cúi đầu cảm ơn*
~ Toàn văn hoàn ~

