Gia cố tình yêu - Chương 14

Ch ương 14: Chân tướng

Cam Lộ dậy sớm, lúc nhìn
đôi mắt u ám thất thần của mình trong gương, không khỏi có chút khó hiểu. Ngoài
không nỡ để Thượng Tu Văn vừa từ nước ngoài trở về đã chạy đến thành phố J lao
tâm khổ trí ra, cô không hề lo lắng, sốt ruột bởi những chuyện xảy ra ở Húc
Thăng. Nhưng tối hôm đầu tiên sau khi nghe tin, cô không thể nào ngủ yên giấc,
lúc chuông báo thức gọi dậy, cô chẳng muốn ra khỏi giường chút nào, nằm thêm
chừng vài phút, cô bắt mình phải dậy, chân chạm vào tấm thám lông cừu ở cuối
giường thì đầu óc quay cuồng, toàn thân bải hoải không chút sức lực, một cảm
giác lười biếng kỳ lạ.

Cô lo lắng đưa tay lên
sờ trán, không nóng lắm. Mấy ngày nữa là đến ngày học sinh đến báo danh rồi,
học kỳ mới lại sắp bắt đầu, chẳng lẽ chứng bệnh lười biếng của học sinh sau kỳ
nghỉ dài đã lây sang mình rồi?

Cô cố gắng tươi tỉnh
xuống lầu làm bữa sáng, cảm giác nặng nề trong ngực chẳng thể nào cất đi được,
miễn cưỡng cùng Ngô Lệ Quân ăn xong bữa sáng rồi xách giỏ đi làm.

Bầu trời đã trong xanh
được một chút, vừa Tết xong, thời tiết vẫn lạnh lẽo, cơn gió buổi sáng mang hơi
lạnh quất vào mặt, xem ra mùa đông vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Cam Lộ lên xe buýt, chọn
một chỗ ngồi sát cứa sổ, lấy sổ tay ghi chép ra xem, nhắc nhở bản thân mấy ngày
này phải đi đóng phí công ích, tiền điện, nước và gửi sinh hoạt phí cho dì
Vương.

Bỗng dưng cô thần người
ra, tờ lịch trong quyển sổ tay nhắc cô một sự thật, những ngày sắp đến không
phải chỉ là sắp khai giảng hay cần phải đi đóng các loại chi phí, kỳ nghỉ dài
làm cho cô chẳng còn khái niệm về thời gian, cô đã bỏ sót một thứ vô cùng quan
trọng, chu kỳ sinh lý của cô không đều như lúc trước, cô bạn thân thiết này sao
chẳng đến hẹn lại lên, đáng lẽ phải đến thăm cô rồi mới phải.

Cô giật mình ngẩng đầu
lên, vội vàng tính nhẩm ngày tháng trong đầu, nhưng lòng cô rối bời, một lúc
sau vẫn chưa tính ra được. Đến trường, cô cùng với đồng nghiệp nghiên cứu giáo
án, chuẩn bị dụng cụ dạy học, họp với chủ nhiệm lớp, cố tươi tỉnh bận rộn cả
ngày đến tối lúc nghe điện thoại của Thượng Tu Văn, cô do dự một lát rồi quyết
định đợi đến ngày mai xin nghỉ phép đến bệnh viện kiểm tra xem sao.

Cuộc điện thoại của
Thượng Tu Văn vô cùng ngắn gọn, anh rõ ràng là đang bận bù đầu bù cổ, hai người
chỉ nói với nhau vài câu rồi cúp máy. Cam Lộ nghĩ, nếu có thai lúc này, rõ ràng
là có chút cảm giác thêm phiền phức, còn nếu đây chỉ là sợ chuyện không đâu thì
chỉ cần một mình mình sợ là được rồi.

Cam Lộ xin phép trưởng
bộ môn cho nghỉ nửa ngày, sáng sớm ngày hôm sau cô thử que thử thai, nhìn hai
vạch đỏ mà một dạo mình ngày nào mong được nhìn thấy mà không được hiện ra trên
que, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, cô xem kỹ lại một lần nữa, ra chỗ ánh sáng để
nhìn rõ hơn, màu sắc trên que rất nhạt, rõ ràng là thao tác không chuẩn. Cô
thần trí rối loạn chạy đến bệnh viện, xét nghiệm đâu đó xong, cô cầm tờ giấy
xét nghiệm có ghi tên mình, nhìn kết quả dương tính, cô bần thần hồi lâu.

Bác sĩ hỏi cô với giọng
lạnh lùng: “Có cần không?”

Cô ngạc nhiên, vội vàng
nói trong vô thức: “Cần.”

Bác sĩ ghi ngày dự sanh,
dặn dò những điều cần chú ý, ví dụ như cảnh giác thai ngoài tử cung, đến lúc
nào thì phải đến khám định kỳ, cụ thể phải kiểm tra những gì, … Cô nghe mà
chẳng để tâm, tinh thần có chút hoảng loạn.

Rời khỏi phòng khám, cô
đến ngồi bên chiếc ghế dài ngoài hành lang, người đi qua đi lại không ngớt,
khoa sản và phụ khoa ở cùng một tầng, thỉnh thoảng lại có vài người phụ nữ vác
bụng bầu nặng nề đến kiểm tra, cô bất giác đưa tay lên bụng mình, nhận ra bên
trong đang chứa đựng một sinh linh nhỏ nhoi.

Đây là đứa con mà cô và
Thượng Tu Văn đang mong chờ, tuy đến có chút đột ngột nhưng cũng chẳng hề gì.

Nghĩ đến đây, trái tim
đang rối bời của cô bỗng bình tĩnh trở lại, khóe miệng bất giác nhướng lên trên
thành một nụ cười. Cô lấy điện thoại gọi cho Thượng Tu Văn nhưng điện thoại của
anh lại chuyển đến bàn thư ký. Cô nhìn đồng hồ, đoán có lẽ anh đang họp, hơn
nữa báo tin này trong điện thoại sẽ bỏ lỡ được nhìn thấy anh vui như thế nào,
nếu tìm một cái cớ nào đó để anh về nhà thì tốt.

Cô lại tính ngày tháng,
muốn xác định xem đứa con này âm thầm trú ngụ trong cơ thể cô vào ngày nào,
nhưng chỉ nhớ những cái ôm siết chặt ấm áp. Nghĩ đến lần gần đây nhất, cô không
khói đỏ mặt, thầm hy vọng sự cuồng nhiệt vô tình đó không làm tổn thương đến
con yêu.

Điện thoại réo vang, Cam
Lộ đưa lên nhìn, là số điện thoại lạ: “Xin chào, ai vậy ạ?”

“Thượng phu nhân, chào
cô, tôi là Hạ Tĩnh Nghi.”

Cô vẫn đang chìm đắm
trong niềm vui đang lan tỏa khắp người, đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa thờ ơ
nói: “Chào cô, có chuyện gì vậy?”

“Cô đang ở đâu, tôi có
chuyện muốn gặp cô ngay.”

Cam Lộ không muốn phá vỡ
tâm trạng đang vui vẻ của mình, mỉm cười: “Tôi không nghĩ rằng chúng ta cần
phải gặp nhau.”

“Tin tôi đi, không gặp
thì người sau này hối hận chắc chắn là cô chứ không phải tôi.” Giọng nói Hạ Tĩnh
Nghi mỉa mai, “Tôi chẳng có thời gian đâu mà quấy rầy cô, tôi chỉ hỏi cô một
câu: Cô có can đảm đối diện với một Thượng Tu Văn thật sự không?”

“Chúng ta hình như không
cần phải tiếp tục cái đề tài chẳng lấy gì làm thú vị này.”

“Đúng là sự ngây thơ đến
đáng yêu đấy Thượng phu nhân ạ, chẳng trách có người nói không biết là hạnh
phúc, cũng chẳng trách có rất nhiều bà vợ thà không nghe không hỏi, làm một con
đà điểu vùi đầu trong cát là có thể tự đánh lừa bán thân mình, cho rằng cái thế
giới nhỏ bé của mình là hoàn hảo rồi.”

“Cô Hạ, xin hỏi cô ví
von đủ thứ như thế rốt cuộc là muốn nói gì? Thế giới của tôi và Tu Văn như thế
nào, không cần người ngoài như cô quan tâm.”

“Cô hiểu chồng mình được
bao nhiêu? Nếu có quyết tâm làm một con đà điểu giấu đầu mình trong cát thì bây
giờ chúng ta có thể nói tạm biệt rồi.”

“Cô có ý gì?”

“Tôi định cho cô một cơ
hội, để cô thật sự hiểu về người đàn ông mà cô lấy làm chồng, không mất nhiều
thời gian của cô đâu.” Hạ Tĩnh Nghi cười lạnh lùng, giọng nói nghiêm nghị lạnh
băng, tựa như băng giá rớt bên tai cô, cô bất giác run lập cập một hồi. “Quyền
lựa chọn hoàn toàn là ở cô, cô cũng có thể không cần cơ hội này. Nhưng, tôi
phải nhắc nhở cô, chân tướng thật sự rất xấu xa, rất đáng ghét, không phải cô
đẩy nó ra khỏi cửa là nó vĩnh viễn không tìm đến cuộc sống của cô.”

Cam Lộ buông điện thoại
xuống, trong lòng vô cùng phiền muộn, tâm trạng vui vẻ lúc nãy đã tan biến hết.
Cô không hề muốn gặp Hạ Tĩnh Nghi, nhưng cô lại không thể dứt khoát cự tuyệt cô
ta. Cô không thể không thừa nhận, câu nói đó của đối phương đánh động rất lớn
đến cô.

Bởi vì Thượng Tu Văn lúc
nào cũng tỏ ra chu đáo, dịu dàng, lại thêm gần đây hai người lại tìm được tiếng
nói chung, cô đã thuyết phục mình đừng tự làm khổ mình, nghĩ ngợi lung tung về
chuyện này nữa nhưng nỗi hoài nghi không vì thế mà hoàn toàn biến mất, nhất là
bây giờ đã có con, cô càng không muốn có một vệt u tối trong cuộc sống hạnh
phúc của mình.

Cô bước ra khỏi bệnh
viện, đi chầm chậm khoảng 10 phút, đến quán nước mà Hạ Tĩnh Nghi hẹn cô, gọi
một ly trà việt quất, chẳng lâu sau, Hạ Tĩnh Nghi cũng đẩy cửa bước vào, đi
thẳng đến chỗ cô, nhưng không ngồi xuống, dùng ánh mắt kẻ cả nhìn cô: “Cô có
mang chứng minh thư không?”

“Có.” Dù không hiểu
chuyện gì, nhưng cô vẫn trả lời ngay “Vậy chúng ta đi.” Hạ Tĩnh Nghi vẫy tay
gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.

Cam Lộ đưa một tờ tiền
ra: “Đi đâu?”

“Sân bay, chuyến bay đến
thành phố W khoảng 1 tiếng nữa thì cất cánh, chúng ta nhanh lên mới kịp.”

Thành phố W là tỉnh lỵ
của tỉnh bên, Cam Lộ mơ hồ không hiểu: “Xin lỗi, tôi không định đến đó với cô,
có chuyện gì, cô nói với tôi ở đây đi.”

“Lời tôi nói cô sẽ tin
chứ?” Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt.

“Cô đã đến tìm tôi bằng
được như vậy, nói hay không là chuyện của cô, tin hay không là chuyện của tôi.”

Hai người nhìn nhau
chẳng ai chịu nhường ai, một lúc sao, khóe miệng Hạ Tĩnh Nghi trễ xuống: “Xin
hỏi cô biết Tu Văn hiện giờ ở đâu không?”

“Thành phố J.”

“Tôi có thể nói cho cô
rõ, anh ấy đang ở thành phố W. Nhìn bề ngoài cô không phải là kẻ ngốc, bây giờ
cô tự quyết định, hoặc là lập tức đi theo tôi, cùng đi xem chân tướng, hoặc là
ngồi ở đây, tiếp tục uống trà của cô, giữ cái thiên đường nhỏ bé của cô.” Cô ta
vừa nghiêng đầu, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng càng hiện rõ, “Nhưng tôi không
thể không nói, đó chỉ là thiên đường của kẻ ngốc.”

Hạ Tĩnh Nghi nói năng
không giữ lễ, nhưng Cam Lộ lại không hề tức giận, cô dĩ nhiên biết cách đáp trả
lợi hại nhất là thờ ơ không thèm để tâm. Nhưng rốt cuộc cô không thể làm ra vẻ
không quan tâm đó, một lúc sau, cô lặng lẽ xách giỏ đứng dậy: “Đi thôi.”

Chiếc Maserati đỏ chói
chang đỗ ngay trước cửa quán, không đợi Cam Lộ yên vị, Hạ Tĩnh Nghi đã khởi
động xe phóng vọt đi, đồng thời cười khanh khách, nhìn thẳng phía trước: “Thắt
dây an toàn vào đi Thượng phu nhân, tôi đảm bảo, đây là một chuyến đi rất thú
vị đấy.”

Cam Lộ không để ý đến cô
ta chỉ gọi điện cho trưởng bộ môn tiếp tục xin nghỉ nửa ngày nữa, nói bị cảm
sốt, cần phải nghỉ ngơi. Trường học vẫn chưa chính thức khai giảng, hơn nữa từ
trước đến nay cô đi làm rất chuyên cần nên trưởng bộ môn vui vẻ đồng ý, còn dặn
cô phải giữ gìn sức khỏe.

Hạ Tĩnh Nghi chạy rất
nhanh, chẳng mấy chốc đã đến sân bay, ở đó đã có thuộc hạ của cô ta đợi sẵn,
lấy chứng minh thư của hai người rồi dẫn họ đến quầy làm thủ tục dành cho lãnh
đạo tỉnh rồi đi vào lối đi dành cho VIP.

Hai người chỉ mang túi
xách khoác vai nên thuận lợi lên máy bay, ngồi khoang thương gia. Cam Lộ cảm
thấy mình chắc chắn điên rồi, lại theo Hạ Tĩnh Nghi ngồi cùng một chuyến bay,
bay đến nơi không xác định, chỉ vì vài câu nói của đối phương.

Chồng mình sẽ nghĩ gì
với hành động này của mình? Nếu sự thực chứng minh, Hạ Tĩnh Nghi cố tình gây
chuyện, vậy mình phải đối điện với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đến đó, cô không
khỏi thở dài.

Nhưng chẳng còn đường
lùi, có trốn tránh cũng chẳng có ý nghĩ gì, đi xem xem, dù cho có thế nào, sau
khi đối diện rồi, cũng chẳng có gì là nghiêm trọng lắm. Cô tự nói với mình.

Cô không có ý định trò
chuyện với Hạ Tĩnh Nghi, Hạ Tĩnh Nghi cũng giữ vẻ trầm mặc. Máy bay cất cánh
chẳng bao lâu, cô cảm thấy mũi mình nóng nóng, một chất dịch ấm ấm chảy ra, cô
vội vàng lấy khăn giấy trong giỏ ra lau. Chỉ thấy khăn có vệt đỏ, sao lại bị
chảy máu cam thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên ngồi máy bay cô bị như vậy, không
khỏi ngạc nhiên, đành ngước đầu lên bịt chặt mũi lại.

Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn
cô một cái, nhấn đèn gọi tiếp viên, đồng thời đưa tay cầm lấy tờ giấy mà lúc cô
mở túi rơi ra, đang định đưa lại cô thì tay đột ngột dừng lại, ánh mắt chăm chú
nhìn tờ giấy.

Tiếp viên được gọi đến,
vội vàng lấy khăn ướt đưa cho Cam Lộ, bảo cô cúi đầu về phía trước, đắp khăn
lên mũi, quả nhiên cách của cô ta hiệu nghiệm, máu cam dừng hẳn không chảy ra
nữa. Cam Lộ đứng dậy, lúc đó mới phát hiện Hạ Tĩnh Nghi đang cầm tờ giấy ghi
kết quả xét nghiệm ở bệnh viện của cô, vội vàng đưa tay giựt lại, cho vào túi xách
của mình.

Cam Lộ từ nhà vệ sinh
trở về chỗ ngồi, uống ly sữa nóng mà cô tiếp viên vừa đem đến cho cô, Hạ Tĩnh
Nghi đang nhìn màn hình tinh thể lỏng treo trước mặt, lúc cô ta mở miệng nói
với cô bằng giọng chua chát, Cam Lộ rất ngạc nhiên.

“Có thai 40 ngày rồi hôm
nay mới đi kiểm tra à. Tu Văn chắc vẫn chưa biết đúng không.”

“Không liên quan đến
cô.”

“Cô định sinh đứa bé này
không?”

Cam Lộ có chút tức giận,
gằn giọng nói: “Xin lỗi, tôi và Tu Văn dự định thế nào, chẳng có chút quan hệ
gì đến cô.”

Hạ Tĩnh Nghi quay sang,
nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, hồi lâu mới mỉm cười, nụ cười cũng vô cùng khó
hiểu: “Mới có kế hoạch gia đình liền đón ngay một đứa con, cô chắc nghĩ rằng
hạnh phúc đến với hai người thật quá viên mãn đúng chứ.”

Cam Lộ căm ghét cái cách
cô ta nói về đứa con đang trong bụng mình, cô thở ra, cố gắng giữ giọng bình
tĩnh: “Chuyện này cũng chẳng liên

quan gì đến cô. Nếu cô
sớm chấp nhận cuộc sống của Tu Văn hiện tại chẳng liên quan gì đến cô thì đều
tốt cho tất cả chúng ta.”

Hạ Tĩnh Nghi cười gằn một
tiếng: “Thượng phu nhân, nếu không phải xảy ra những chuyện

không thể cứu vãn được,
cô nghĩ mình có thể chen chân vào cuộc sống của Tu Văn sao?”

“Nếu không xảy ra những
chuyện như cô nói, vậy chúng ta cơ bản là chẳng có cơ hội đối diện với nhau để
có cuộc nói chuyện vô cùng tẻ nhạt này. Hà tất phải đưa ra cái giả thiết buồn
cười như vây? Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi.”

“Cô muốn nói với tôi, cô
không quan tâm đến những chuyện đó đúng không? Nếu cô thật sự có thể bỏ ngoài
tai như vậy, hôm nay đã không cần phải đi theo tôi.”

“Đúng vậy, tôi vẫn không
thể nào hoàn toàn xem như không có gì, nhưng tôi trước sau cho rằng con người
phải sống vì hiện tại, cô Hạ ạ. Tu Văn từng nói với tôi, anh ấy và cô đã không
còn có thể, điều đó với tôi là đủ rồi.”

“Không còn có thể, ha
ha.” Hạ Tĩnh Nghi lặp đi lặp lại bốn chữ này rồi cười gằn một tiếng, “Anh ấy
nói không sai, chúng tôi quả thật đã không còn có thể. Tôi chỉ lấy làm lạ, cô
lại bằng lòng làm sự lựa chọn thứ hai của người đàn ông đó.”

“Cô Hạ, cô thật vô lễ
quá đấy. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể không để tâm đến cô, nhưng đã ngồi trên
cùng chuyến bay, tôi muốn hỏi trước khi trở về, cô đã không gặp Tu Văn bao lâu
rồi?”

Hạ Tĩnh Nghi trầm tư một
lát, vẻ mặt thương cảm: “Chúng tôi đã gần 7 năm không gặp nhau.”

“Thời gian bảy năm không
thể nói là ngắn, cô vẫn giữ được tâm thái trẻ trung, luôn tràn đầy tự tin là
một điều tốt, nhưng xin đừng lấy cái xuất phát điểm đó để suy đoán về sự lựa
chọn của người khác. Hơn nữa nói cho cùng, Tu Văn và tôi có lựa chọn như thế
nào, sống như thế nào thì có can hệ gì đến cô?”

“Cô chấp nhận thực tại
mạnh mẽ hơn tôi tưởng đấy. Như thế rất rõ ràng, cô chẳng chút hứng thú muốn
biết tôi và Tu Văn vì sao lại chia tay.”

Cam Lộ đặt chiếc ly giấy
đang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi đoán đó chẳng phải là ký ức vui
vẻ gì, cô muốn nói tôi nghe cũng chẳng hề gì, giết thời gian vô vị ngồi trên
máy bay mà. Nhưng tôi quyết định, tôi khoan dung một chút thì tốt hơn. Xin đừng
nói với tôi chuyện cũ, cô Hạ ạ, tôi trước nay chưa từng ban phát lòng thông cảm
tràn lan. Tôi vẫn một câu nói đó, những chuyện không vui nếu mình tiêu hóa
không nổi, thì có thể tâm sự cho bạn bè nghe, không nên kể với người không liên
quan.”

“Tuyệt vời thay cái thái
độ bỏ ngoài tai mọi sự của cô. Nói như vậy, cô thật không chút quan tâm đến quá
khứ của Tu Văn sao?”

“Đúng như những gì cô
nói, tôi không tuyệt vời đến như thế. Nếu không tôi đã không đi theo cô. Nhưng
mỗi người đều có quá khứ, cứ bới móc một phần cuộc sống của người khác mà mình
chưa kịp tham dự vào thì thật buồn cười. Huống hồ gì lại là từ miệng cô nói ra.
Tôi quan tâm đến những gì thuộc về tôi và Tu Văn trong hiện tại và tương lai
hơn.”

“Hiện tại và tương lai?
Nếu tôi không sai thì cô là giáo viên lịch sử đúng chứ. Cô cho rằng quá khứ của
một người không ảnh hưởng nhiều đến hành vi hiện tại của người đó ư?”

“Cô Hạ, cô hà tất phải
hỏi tôi vấn đề này?” Cam Lộ ôn hòa nói, “Cô tự xem lại mình đi, chức cao quyền
trọng, tiền đồ tươi sáng, nhưng cứ luôn quấy rầy tôi và Tu Văn, không phải thấy
cuộc sống của tôi khổ sở bi thảm nên đến cứu vớt tôi đấy chứ. Chẳng lẽ đây
không phải là minh chứng hùng hồn cho cái gọi là quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại
sao?”

Hạ Tĩnh Nghi không nói
thêm gì nữa, Cam Lộ quay đầu nhìn ra cửa sổ, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, để
lòng bình tâm trở lại.

Máy bay bay một tiếng
hai mươi phút thì đến nơi, hạ cánh an toàn ở sân bay tỉnh bên, một người đàn
ông vận đồ đen đến đón, một chiếc Mercedes đen bóng đã chờ sẵn ở phía ngoài, Hạ
Tĩnh Nghi lên xe, lấy điện thoại ra gọi: “Sắp bắt đầu chưa? Được, chúng tôi lập
tức đến ngay.”

Thành phố W thời tiết
mát mẻ, trong lành, ánh mặt trời mùa đông không chói chang mà vô cùng ấm áp.
Cam Lộ trước giờ chưa từng đến đây, người đàn ông đến đón không nói lời nào,
lái xe nhanh như tên bắn trên con đường rộng lớn, xe nhanh chóng chạy ra đường
cao tốc, đi vào thành phố.

Hạ Tĩnh Nghi chỉ bên
đường: “Đây là trường học của tôi và Tu Văn.”

Cam Lộ dĩ nhiên biết
Thượng Tu Văn tốt nghiệp trường đại học nào, cô nhìn cánh cổng bề thế của
trường, không nén nổi tưởng tượng ra thời trai trẻ của Thượng Tu Văn, cô không
hề có chút khái niệm gì về khoảng thời gian đó, nhưng cô không định hỏi gì, chỉ
thờ ơ nói: “Cám ơn sự hướng dẫn du lịch chu đáo của cô.”

Đi trong thành phố lạ
lẫm này, dự cảm không tốt càng lúc càng mãnh liệt trong lòng Cam Lộ. Thế nhưng,
cô hiểu rất rõ, cho dù cô bị động cuốn vào cuộc chơi này thì cũng chẳng thể
dừng lại nữa rồi.

Xe dừng trước một khách
sạn sang trọng, lễ tân giữ cửa của khách sạn đến mở cửa xe.

“Tôi không tiện lên đó
nhưng có người sẽ tường thuật trực tiếp cho tôi, tôi không bỏ lỡ bất cứ chuyện
náo nhiệt nào đâu.” Tài xế đưa vật gì đó ra, Hạ Tĩnh Nghi đón lấy đưa cho Cam
Lộ, đó là một tấm danh thiếp và thẻ hành nghề, “Cô dùng cái này để vào, tôi có
lòng tốt khuyên cô hãy giữ bình tĩnh, nghe được gì thì cũng đừng kinh ngạc nếu
không ảnh hướng không tốt đến thai nhi.”

Vẻ mặt cô ta cười mà như
không cười, gương mặt xinh đẹp hình như có chút gì đó ác ý, Cam Lộ không nói
lời nào, nhận hai thứ đó bước vào khách sạn, bên trái sánh chính có tấm biển
chỉ dẫn: Họp báo của tập đoàn Húc Thăng diễn ra tại sảnh Ngưng Thúy tầng hai.

Cam Lộ đi thang cuốn
lên, rồi đi dọc theo hành lang rải thảm dày, thì thấy hội trường Ngưng Thúy
ngay trước mặt, bên ngoài hội trường có bàn ký tên, hai người có vẻ giống nhà
báo đang đứng xếp hàng ký tên. Cô đưa hai thứ cầm trên tay lên xem, đều ghi tên
một tờ báo kinh tế có tiếng, phía dưới đề tên Hồ Văn Thanh. Cô bước tới, đưa
thẻ nhà báo ra ký tên, sau đó đặt danh thiếp vào rổ, nhân viên ở đó đưa cho cô
một túi tài liệu, dẫn cô vào trong.

Hội trường không lớn
lắm, buổi họp báo đã bắt đầu, phía trong đông nghẹt người, Cam Lộ vừa vào đã
nhìn thấy Thượng Tu Văn ngồi ở hàng ghế chủ trì, cô tìm được một chỗ ngồi phía
sau ngồi xuống, nhìn lên sân khấu, bên trên có 6 người ngồi thì 4 người trong
số đó cô đều biết.

Trên bàn chủ tịch ngoài
Thượng Tu Văn ra còn có Ngô Xương Trí và người con rể thứ hai của ông Ngụy Hoa
Sinh, ngoài ra còn có một người đàn ông tầm 40 tuổi là Vương Phong, chủ tịch
công ty đầu tư Viễn Vọng mà trước Tết cô từng gặp qua buổi tiệc tất niên, tất
cả họ đều mặc đồ vest sẫm màu, thắt cà vạt, vẻ mặt nghiêm trang, nhất là Ngô
Xương Trí, vẫn giữ được vẻ nho nhã trên nét mặt, hai nếp nhăn hằn nơi cánh mũi
hiện ra rất rõ, mang nỗi buồn rất sâu sắc, có vẻ như đột nhiên già hẳn đi.

Người phụ nữ trung niên
vận bộ váy đen đang đứng ở bục phát biểu đọc những lời viết sẵn trong giấy: “

Chúng tôi nhân cơ hội
này, công bố với giới truyền thông quyết định mới nhất của chủ tịch công ty sắt
thép Húc Thăng

Cam Lộ mở túi tài liệu
vừa được phát ra xem, bên trong đựng một vài tập giấy tuyên truyền của công ty
Húc Thăng, ngoài ra còn có một lá thư và một thông cáo báo chí in trên giấy A4.
Cô đọc lướt qua, phát hiện chính là nội dung mà người đó đang đọc, đại ý là
công ty trách nhiệm hữu hạn Viễn Vọng và công ty Húc Thăng đã đạt được thỏa
thuận, mua lại 24% cổ phần của Húc Thăng, trở thành cổ đông lớn nhất của Húc
Thăng. Sau khi họp hội đồng quản trị, thông qua biểu quyết, kể từ ngày hôm nay,
dựa theo thỉnh cầu của ông Ngô Xương Trí, thôi giữ chức chủ tịch Húc Thăng, ông
Thượng Tu Văn sẽ thay ông trở thành chủ tịch mới của công ty.

Cam Lộ bị chấn động
mạnh, Thượng Tu Văn không hề bàn bạc trước với cô, đã cao giọng tuyên bố nhậm
chức ở Húc Thăng, việc này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, hơn nữa lại là
chức chủ tịch hội đồng quản trị. Cô chẳng có chút khái niệm nào với sự điều
hành của doanh nghiệp, nhưng cũng hiểu chức chủ tịch khác với chức quản lý
thông thường.

Nghĩ đến lời dặn dò đầy
vẻ mỉa mai của Hạ Tĩnh Nghi, cô chỉ cảm thấy đến hít thở cũng khó khăn, tim đập
như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khó chịu đến buồn nôn, cô cố gắng hít thở thật
sâu, nắm chặt lấy chiếc áo khoác đang để trên đùi, ra lệnh cho mình bình tĩnh
lại, sau đó xem lại thông cáo một lần nữa, muốn hiểu cho bằng được hàm ý đằng
sau những con chữ kia.

Người phụ nữ trung niên
phụ trách chủ trì cuộc họp báo tuyên bố, tiếp theo xin mời chủ tịch công ty đầu
tư Viễn Vọng Vương Phong phát biểu.

Vương Phong đứng lên đi
đến trước bục phát biểu, ông nói rất ngắn gọn, súc tích. Ông bày tỏ sự tin
tưởng vào năng lực cá nhân của Thượng Tu Văn, nhìn thấy tiền đồ phát triển của
doanh nghiệp dân doanh sắt thép, nên đã đầu tư một khoản tiền lớn, tiến hành
cải tiến trên diện rộng, mở rộng dây chuyền sản xuất, đồng thời vẫn tích cực
tham gia vào công việc trùng tu sáp nhập xưởng luyện thép quốc doanh ở thành
phố J.

Tiếp theo một vị phó chủ
nhiệm ủy ban Kinh tế thành phố J nắm giữ 19% cổ phần của Húc Thăng lên phát
biểu. Ông dùng từ thận trọng, tỏ ý hoan nghênh việc đầu tư, đem lại sức sống
mới cho Húc Thăng.

Cuối cùng, Thượng Tu Văn
bước lên bục phát biểu, anh đứng thẳng, dưới ánh sáng đèn trông anh thật rắn
rỏi, mắt nhìn xuống phía dưới, vẻ mặt vô cùng bình thản. Cam Lộ gần như tưởng
rằng anh nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt anh chỉ quét qua, cô lập tức nhận ra,
trong một rừng nhà báo và nhân viên ngồi lố nhố phía dưới, khả năng anh nhìn
thấy mình ở hàng ghế sau cùng là rất thấp.

Phát ngôn của Thượng Tu
Văn càng ngắn gọn hơn, anh thay mặt hội đồng quản trị, cảm ơn những cống hiến
xuất sắc cho sự phát triển Húc Thăng của chủ tịch tiền nhiệm Ngô Xương Trí, sau
đó bày tỏ anh biết trách nhiệm mới rất nặng nề, bản thân sẽ dốc toàn lực để
không phụ sự tín nhiệm của các vị cổ đông Húc Thăng, dẫn đầu đội ngũ quản lý
Húc Thăng, thực hiện mục tiêu phát triển mà hội đồng quản trị đã vạch ra.

Giọng nói của anh trầm
ấm như ngày thường, thần thái luôn bình thản tự tin, thế nhưng Cam Lộ lại cảm
thấy lạ lẫm và khó chịu, không cách nào liên hệ người đàn ông đang nói rất đĩnh
đạc trên kia với người đầu ấp tay gối với mình. Lòng cô như tê dại, thẫn thờ
nhìn lên bục phía trên.

Tiếp đến là phần đặt câu
hỏi của các nhà báo, một nhà báo ngồi ở hàng ghế trên rõ ràng đã có sự chuẩn bị
từ trước, lập tức giơ tay, nhân viên làm nhiệm vụ đưa micro cho anh ta, anh ta
hỏi tin xấu về chất lượng cốt thép của Húc Thăng bị lộ ra ngoài sẽ do ai gánh
trách nhiệm, có liên quan đến sự chuyển giao ghế chủ tịch hay không.

Vẻ mặt Ngô Xương Trí
nghiêm túc và đanh lại, đang định nói gì thì Thượng Tu Văn đã cầm lấy micro,
giọng nói sang sảng: “Trước mắt Húc Thăng sẽ tích cực phối hợp với việc điều
tra của cơ quan chức năng, là trách nhiệm của một cá nhân hay của cả công ty,
Húc Thăng cũng sẽ không né tránh, mong mọi người kiên nhẫn chờ đợi kết quả điều
tra.”

Một nhà báo nữ giơ tay
hỏi: “Tôi là nhà báo phụ trách mục kinh tế của tờ báo ngày thành phố W, tôi xin
hỏi, chủ tịch tiền nhiệm Ngô Xương Trí rời khỏi chức vụ có phải là tự nguyện
không? Ngoài ra, ông Thượng Tu Văn trước đây chưa từng xuất hiện trong hàng ngũ
lãnh đạo của Húc Thăng, lần này đột nhiên nhậm chức chủ tịch hội đồng quản trị,
xin hỏi phải lý giải thế nào đây.”

Ngô Xương Trí trầm ngâm:
“Về vụ việc chất lượng cốt thép lần này, tuy chưa có kết luận cuối cùng, nhưng
là chủ tịch hội đồng quản trị tôi có trách nhiệm không thể thoái thác, xuất
phát từ trách nhiệm đối với xã hội, với doanh nghiệp, với các cổ đông, tôi đã
đệ đơn xin từ chức với hội đồng quản trị, hoàn toàn là do tự nguyện, sắp tới
tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp với cơ quan điều tra, hơn nữa là một cổ đông của
Húc Thăng, tôi vẫn sẽ tiếp tục quan tâm, ủng hộ sự phát triển của Húc Thăng.
Ông Thượng Tu Văn vì lý do cá nhân đã ủy thác toàn quyền cổ phần dưới tên tôi.
Trước mắt ông ấy vẫn nắm 20% cổ phiếu của Húc Thăng, hội đồng quản trị đã xét
duyệt thông qua, là hoàn toàn hợp pháp.”

Có nhà báo hỏi về bối
cảnh và sự vận hành của ông ty đầu tư Viễn Vọng, Vương Phong lại một lần nữa
lên tiếng: “Công ty đầu tư Viễn Vọng thành lập từ 6 năm trước, đầu tư trong
lĩnh vực nhà đất, gần một năm nay chuyển sang mua lại những công ty có tiềm
năng trên thị trường. Qua nhiều năm vận hành tiêu chuẩn hóa, trọng điểm đầu tư
năm nay của công ty là ngành sắt thép, khoáng sản và năng lượng. Chúng tôi nhìn
thấy thực lực và kế hoạch phát triển của Húc Thăng, hy vọng thông qua sự đầu tư
này sẽ mang lại sự vận hành tiêu chuẩn hóa, phá vỡ khó khăn trong sự phát triển
của doanh nghiệp sắt thép dân doanh.”

Một nhà báo tiếp tục
hỏi: “Cuộc họp báo lần trước của Húc Thăng hoàn toàn vẫn chưa có kế hoạch bán
cổ phiếu cho công ty đầu tư, xin hỏi sự tham gia của Viễn Vọng lần này là hợp
tác thật sự hay chỉ là hành động công khai để đối phó với khó khăn lần này.”

Vương Phong mỉm cười:
“Ông Thượng Tu Văn đồng thời cũng là một cổ đông của công ty đầu tư Viễn Vọng,
ông ấy đã có kế hoạch cụ thể phát triển công ty sắt thép Húc Thăng từ lâu, hơn
nữa còn cung cấp luận chứng về những đánh giá lặp đi lặp lại cho cấp quản lý
của Viễn Vọng, chúng tôi hợp tác là quyết định dựa trên quá trình nghiên cứu
trong một thời gian dài, không phải sự bồng bột nhất thời của bất cứ cá nhân
nào.”

Những cuộc họp báo kiểu
này đều do bộ phận đối ngoại của doanh nghiệp tổ chức để công bố tin tức với
giới truyền thông, dù có nhiều câu hỏi sắc bén được đặt ra cũng sẽ được khống
chế trong phạm vi nhất định nào đó, hơn nữa những nhà báo mảng kinh tế suy cho
cùng cũng khác với paparazzi, họ đa phần đều có mối quan hệ dây mơ rễ má với
doanh nghiệp và ngành nghề, trừ phi là những tin tức chấn động dư luận, còn
thường sẽ không nhiệt tình trong việc bới móc chuyện nội bộ. Tiếp sau đó câu
hỏi của nhà báo xoay quanh phương châm kinh doanh kế tiếp của công ty, không
nóng không lạnh, đa số đều do Ngụy Hoa Sinh ngồi bên cạnh Ngô Xương Trí và một
vị lãnh đạo nữa trả lời, đều thống nhất trả lời là bước kế tiếp của Húc Thăng
là tăng cường quản lý, đưa hoạt động kinh doanh vào nề nếp, nghiêm khắc trong
các chế độ của doanh nghiệp, duy trì uy tín doanh nghiệp sắt thép dân doanh.

Không còn nhà báo nào
giơ tay nữa, người chủ trì hỏi có nhà báo nào còn muốn hỏi nữa không theo đúng
thủ tục, đang chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi họp báo tại đây, cảm ơn giới truyền
thông đã đến tham dự thì một cô gái ở hàng ghế sau bỗng đứng lên: “Tôi có một
câu hỏi muốn thỉnh giáo chủ tịch Thượng.”

Dưới ánh đèn sáng
choang, chỉ thấy cô mặc một chiếc áo khoác ngắn màu xám đậm, khăn choàng cổ màu
đỏ vắt hờ hững trên vai, khiến cho gương mặt càng trắng bệch nhưng thần thái
thì vô cùng trấn tĩnh, dáng đứng thẳng tự tin. Thượng Tu Văn và Ngô Xương Trí
đều kinh ngạc tột độ, đồng thời nhận ra đó là Cam Lộ.

MC nhìn tờ giấy sắp xềp
trình tự trên tay, có chút ngạc nhiên khách khí hỏi: “Tiểu thư, xin hỏi cô là
ký giả của cơ quan nào?”

Cam Lộ không để ý đến cô
ta, chỉ chăm chăm nhìn Thượng Tu Văn, chậm rãi lên tiếng. Dù cô không cầm
micro, giọng nói hơi khàn đi nhưng lại có sức hút đến kỳ lạ, cả hội trường đều
nghe rõ: “Tôi muốn hỏi ông Thượng Tu Văn, chiếu theo cách nói của chủ tịch Ngô
và tập tài liệu tôi đang cầm trên tay, ước tính theo quy mô tài sản và kết cấu
cổ phiếu của Húc Thăng, trước đây ông đã nắm trong tay 20% cổ phần của Húc
Thăng, là một trong những cổ đông lớn nhất của Húc Thăng, tài sản dưới danh
nghĩa cá nhân có lẽ là một con số chấn động, lựa chọn cách giấu thân đứng sau
hậu trường như thế có lý do đặc biệt nào không?”

Câu hỏi này nhìn bề
ngoài tưởng chừng vô hại, lại vô cùng thẳng thắn sắc sảo, cũng là vấn đề mà các
nhà báo bên dưới sẽ dùng mối quan hệ riêng của mình để tìm hiểu, họ không ngờ
có người lại công nhiên hỏi như vậy, không khỏi phấn khích, xì xầm bàn tán
không ngớt, đồng thời ngoái đầu nhìn Cam Lộ, hỏi nhau xem đây là nhà báo của cơ
quan nào, nhưng không ai đưa ra được đáp án.

MC dưới sự ra hiệu của
Ngô Xương Trí, đằng hắng một tiếng: “Tiểu thư, hình như cô không phải là nhà
báo, có vấn đề gì chúng ta sẽ nói sau được không?”

Cam Lộ vẫn không thèm để
ý, chỉ nhìn chằm chằm Thượng Tu Văn, cách nhau bởi mấy hàng ghế ký giá đang
phấn khích theo dõi hai người, dưới cái nhìn của Cam Lộ, ánh mắt Thượng Tu Văn
trở nên phức tạp, đôi môi mím lại từ nãy giờ cuối cùng cũng mở ra: “Lý do của
tôi thuần túy thuộc về cá nhân, không liên quan gì đến việc kinh doanh của công
ty.”

Khóe miệng Cam Lộ từ từ
nhếch lên cười nhạt, nói từng chữ một: “Tốt, tôi rất hài lòng với câu trả lời
này, không còn câu hỏi nào nữa.”

Dưới hàng trăm con mắt
đang theo dõi cô, cô quay người ngạo nghễ bỏ đi.

Ngoài dự đoán của tất cả
mọi người, Thượng Tu Văn đột ngột đứng dậy, bước nhanh xuống đuổi theo ra
ngoài.

Cam Lộ đi như chạy,
Thượng Tu Văn đuổi đến chỗ thang cuốn mới kéo cô lại: “Lộ Lộ, sao em lại đến
đây?”

Cam Lộ không nhìn anh,
chỉ nhìn sảnh khách sạn hiện ra mỗi lúc một gần phía trước mặt: “Em không đến,
chẳng lẽ lại đợi anh gọi điện, xem báo ngày mai ư? Hiệu quả lúc đó chắc không
chấn động như tự thân đến hiện trường.”

“Sự việc quá gấp gáp,
hội đồng quản trị họp từ chiều hôm qua đến rạng sáng nay mới đưa ra quyết định.
Anh cũng đã mua sẵn vé máy bay, định buổi họp báo này kết thúc sẽ bay về giải
thích với em.”

“Anh định giải thích gì
với em?” Xuống đến tầng trệt, Cam Lộ mới quay lại nhìn Thượng Tu Văn, bình tĩnh
hỏi.

Thượng Tu Văn nhất thời
cứng họng, một lát sau mới nói: “Có rất nhiều chuyện anh định nói rõ ràng với
em, mong được em thông cảm.”

“Anh có gì mà phải mong
em thông cảm?”

Thần thái cô bình tĩnh,
giọng nói ôn hòa, nhưng đều khiến Thượng Tu Văn không biết trả lời thế nào.

“Anh xem, anh cũng nói
không ra, đúng không? Hơn nữa nền tảng của sự cảm thông hình như là thông hiểu
đúng chứ, một người vợ cái gì cũng không biết, đâu có tư cách để thông cảm điều
gì.”

“Việc này anh không
đúng, nhưng em nghe anh giải thích đã.” Một Thượng Tu Văn luôn trấn tĩnh lần
đầu tiên tỏ ra luống cuống, giọng nói cầu khẩn.

Cam Lộ quay đầu sang, nụ
cười lạnh lùng vẫn cố định trên khóe miệng cô, sự mỉa mai của cô đột ngột trở
nên đanh thép và trực diện: “Giải thích, giải thích thế nào? Anh định đưa số
ngân hàng và giấy tờ chứng minh tài sản cho em xem ư? Không cần đâu. Chồng mình
vốn chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, còn đang đối mặt với nguy cơ phá sản thất nghiệp,
bây giờ bỗng dưng được chứng thực đang sở hữu một khối tài sản kếch xù, con số
mà em không thể nào tưởng tượng nổi, có chút giống như không đi mua vé số nhưng
lại trúng giải độc đắc vậy, thật ra em nên thấy vui mừng mới phải.”

“Anh không hề có ý muốn
giấu em, chuyện này nói ra rất phức tạp.”

“Chúng ta từ lúc quen
nhau cho đến khi kết hôn, thời gian không thể nói là ngắn, chuyện có phức tạp
đến đâu đều có thể nói rõ được. Nhưng anh đã lựa chọn không nói thì cũng đừng
nên nói làm gì nữa.”

Cam Lộ hất tay Thượng Tu
Văn ra, đi thẳng ra ngoài cửa. Nhưng Thượng Tu Văn lập tức kéo cô: “Lộ Lộ,
chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi

Chỉ nghe một tiếng “bốp”
vang lên, Cam Lộ vung tay cật lực tặng cho Thượng Tu Văn một bạt tai, cô đánh
rất mạnh, lòng bàn tay cô cũng trở nên tê dại, nhưng Thượng Tu Văn hình như
đứng im hứng chịu cái tát này, gương mặt trắng trẻo hằn dấu vân tay đỏ tấy,
nhưng anh không hề buông cô ra.

Tất cả mọi người ở sảnh
chăm chú nhìn cảnh tượng bất thường đang diễn ra, ánh mắt kinh ngạc từ bốn phía
dồn về chỗ hai người. Cam Lộ lúc 14 tuổi từng đánh nhau với Tần Nghiên Chi, từ
đó đến nay, chưa một lần động thủ với người khác. Nhưng giờ phút này, cô không
chút ray rứt hối hận, lại hiểu được rất rõ cái cảm giác thời niên thiếu khi máu
nóng dồn lên kích động cô ra tay ấy.

Cô cố gắng hít thở sâu,
cố gắng kìm chế bản thân, nói nhỏ nhẹ: “Anh dùng buổi họp báo này cho em một
cái tát, bây giờ em trả lại anh, chúng ta coi như hết nợ.”

Cô một lần nữa dùng sức
hất tay Thượng Tu Văn ra, bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn.

Thượng Tu Văn chỉ chậm
một bước cô đã lên chiếc Mercedes màu đen đang đợi sẵn ở cửa, một người đàn ông
vận bộ vest sẫm màu đóng cửa xe lại, sau đó ngồi vào ghế lái của chiếc xe đậu
đằng sau, không đợi anh đuổi kịp, hai chiếc xe nhanh chóng khởi động, nẹt ga
mất hút.

“Hài lòng với những gì
cô nhìn thấy không?” Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, cười ha hả.

Cam Lộ vừa bước ra khỏi
sảnh lớn, đã bị người đàn ông đó ép lên xe, cô chưa kịp yên vị thì chiếc xe đã
lao đi. Cô nặng nề tựa người vào lưng ghế, sửa lại tư thế ngồi, quay sang nhìn
Hạ Tĩnh Nghi đang lái xe nhìn đến khi cô ta ngừng cười, mới mở miệng nói: “Thế
thì cô đã thỏa mãn những gì cô nhìn thấy chưa?”

Hạ Tĩnh Nghi mím môi
nhìn phía trước mặt, không trả lời Cam Lộ lạnh lùng nói: “Tôi đoán chắc là rất
thỏa mãn đúng không, hơn nữa chắc chắn rất hứng thú, dù sao cô có sở trường tìm
niềm vui trong hoàn cảnh không lấy gì làm vui mà.”

“Nhân sinh khổ đoản, ưu
phiền rất nhiều, không tự tìm niềm vui cho mình sao được?”

“Đúng là cách nói của
giới nghệ sĩ. Vậy thì, cái cô muốn xem thì đều xem rồi, đừng quấy rầy tôi nữa.
Dừng xe, tôi muốn xuống đây.”

Lúc đang nói chuyện thì
chuông điện thoại của Hạ Tĩnh Nghi vang lên, cô ta một tay giữ vô lăng, một tay
cầm lên xem, cười rồi hờ hững ấn nút nghe: “Chào anh, Tu Văn.”

Cái tên lọt vào tai Cam
Lộ, phảng phất như có tiếng ong ong hồi đáp lại, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài,
không biết đầu dây bên kia nói gì chỉ nghe thấy Hạ Tĩnh Nghi cười cười nói:
“Thượng phu nhân ấy à, hiện đang ngồi trên xe em. Đợi em hỏi cô ấy xem có muốn
nghe điện thoại của anh không.”

Cô ta đưa di động đến
trước mặt Cam Lộ, Cam Lộ thờ ơ không đếm xỉa, điện thoại của cô đã tắt máy từ
lúc lên máy bay, lúc này dĩ nhiên càng không muốn nghe cuộc điện thoại này.

Hạ Tĩnh Nghi không hề
ngạc nhiên nhún vai, thu tay lại, nói với giọng tiếc nuối: “Xin lỗi, Tu Văn, em
nghĩ vợ anh hiện tâm trạng không được tốt cho lắm, hình như không muốn nói
chuyện.” Dừng một lát, cô ta nói, “Em là công dân tuân thủ pháp luật, không đi
làm những chuyện như thế. Thượng phu nhân là do em mời đến, em dĩ nhiên có
trách nhiệm tiễn cô ấy về. Đúng, em đang đưa cô ấy ra sân bay, chẳng lẽ anh
không thể tin em sao?”

Không biết Thượng Tu Văn
nói gì, cô ta cười lớn một lần nữa: “Không không không, Tu Văn, em không nói gì
với cô ấy nữa, niềm vui đến quá nhiều e không tốt. Em đoán chuyện hôm nay đã đủ
cho cô ấy tiêu hóa rất lâu rồi, người vợ bé bỏng tội nghiệp, bị anh giấu kín
như vậy. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nhìn anh trong cái văn phòng rách nát
của công ty An Đạt, em cũng suýt chút nữa bị lừa rồi, cứ nghĩ anh thất thế, anh
diễn tài quá đi chứ.”

Hạ Tĩnh Nghi buông điện
thoại xuống, nhìn về phía trước, nhẹ nhàng nói với Cam Lộ: “Tôi đưa cô ra sân
bay nhé, chồng cô chắc cũng đuổi đến đó chờ cô đấy.”

“Xin cô dừng xe ở đây,
để tôi xuống.”

“Để cô một mình ở đây
sao được, tôi đã hứa với Tu Văn rồi

“Cô còn muốn xem thêm
tuồng hay à, cô Hạ,” Cam Lộ ngắt lời cô ta, “Cô đâu cần phải gấp gáp, bày binh
bố trận, tốn kém đưa tôi đến đây, thật ra chỉ cần ngồi yên quan sát, tin rằng
sắp tới cũng có thể thỏa mãn đam mê thích xen vào chuyện người khác của cô.
Nhưng cô lại bày tỏ cái ý đồ này quá lộ liễu, nên không ngờ đến tôi có thể
không thỏa mãn cái thứ vui xấu xa của cô đúng không?”

“Cái này không do cô
quyết định, tôi đoán cho dù cô có muốn hay không thì tôi vẫn có thể xem được
rất nhiều tiến triển thú vị.”

“Người và chuyện khác
tôi không thể khống chế, nhưng nếu tôi đến ngay bản thân mình cũng khống chế
không nổi thì bị người khác lấy ra làm trò cười cũng thật đáng đời.”

“Trước đây tôi cũng tự
tin giống cô bây giờ vậy, nhưng sau đó phát hiện ra con người không thắng nổi
số mệnh, có lúc, chúng ta cũng chỉ đành cúi đầu trước số phận.”

“Cô tự cho mình là hóa
thân của số mệnh ư?” Cam Lộ nhướng mày cười nhạt, “Tôi mà có chút tâm trạng, có
lẽ cũng cần phải nói với cô: Cám ơn cô cô Hạ, cô đã giúp tôi nhìn thấy một
người chồng ngoài sức tưởng tượng của mình, anh ấy có lẽ có chút sở thích kỳ
quái, thích giấu tài sản của mình, nhưng không hề gì, bây giờ tôi đã biết rõ,
sau này tôi sẽ giữ anh ấy chặt hơn.”

Cô nhìn thấy thái độ khó
coi của Hạ Tĩnh Nghi, cũng buông tiếng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp
trong xe. Nhưng tinh thần cô đang bị kích động, tiếng cười hơi khàn đục, cô chỉ
có thể cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình.

Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn
cô một cái, đăm chiêu: “Nếu cô làm được như vậy thì cần phải thuyết phục mình
thỏa hiệp, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, thỏa hiệp là một quá trình không
hề dễ dàng, hơn nữa thỏa hiệp chưa chắc đã đem lại kết quả như cô mong muốn.”

Cam Lộ đành thừa nhận,
đối phương nói không sai chút nào, cô đã không thể thỏa hiệp nữa rồi. “Tôi mệt
rồi, không muốn chơi trò chơi thiểu năng này nữa. Dù cô có ý định gì với Thượng
Tu Văn, đó là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến tôi. Vui lòng dừng
xe lại ngay lập tức.”

Hạ Tĩnh Nghi cho xe tấp
vào bên đường, Cam Lộ định mở cửa xuống xe thì Hạ Tĩnh Nghi nói: “Nói thực, sau
khi tôi và Tu Văn không còn có thể nữa, anh ấy chung sống với ai tôi cũng chẳng
cần quan tâm. Hai người các người nếu đi đến đường cùng, tôi nghĩ đối với anh
ấy mà nói cũng chẳng thể coi là tiếc nuối gì; cô quyết định ngậm bồ hòn làm
ngọt, vẫn tiếp tục chung sống với anh ấy, tôi cũng không buồn cho cô.” Cô ta
hất cằm, căn bản là không nhìn Cam Lộ, “Dù sao bây giờ cuộc sống của mọi người
cũng đã thương tích đầy mình, vậy là đủ rồi.”

Cạm Lộ chẳng để ý đến cô
ta, mở cửa bước xuống xe, gần như không suy nghĩ gì đi xuyên qua màn xe dày đặc
qua đường, vẫy một chiếc taxi.

Tài xế taxi hỏi cô đi
đâu, cô do dự một lát, vốn dĩ định nói sân bay nhưng nhớ ra Thượng Tu Văn chắc
chắn đã đuổi kịp đến đó, hiện giờ cô quả thực không muốn gặp anh, lại cũng
không biết đi đâu ở thành phố này: “Đi loanh quanh thành phố.”

Yêu cầu dị thường này
khiến người tài xế trung niên bối rối, nhưng ông vẫn cho xe chạy, theo yêu cầu
của cô đi lòng vòng hơn nửa giờ đồng hồ, thi thoảng nhìn gương mặt trắng bệch,
xụi lơ của vị khách ngồi ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cuối cùng không thể
nén được nữa bèn nói: “Tiểu thư, nếu cô không khỏe, tôi có thể đưa cô đến bệnh
viện.”

“Tôi không sao.”

“Nếu có tâm sự, thì tìm
bạn bè trò chuyện, cứ như thế này không phải là cách.”

Sự quan tâm đến từ một
người xa lạ khiến cô càng chua chát, cô miễn cưỡng cười: “Cám ơn chú, dừng xe ở
đây được rồi.”

Thành phố xa lạ, đường
phố xa lạ, Cam Lộ hoàn toàn không biết đi đâu về đâu, cô lê bước chân vô định,
ở mỗi ngã tư đều có biển chỉ dẫn, tên đường, cô phát hiện thì ra đường sá ở
thành phố lớn trong nước đều được đặt tên giống nhau, thành phố W cũng giống
thành phố nơi cô sống, cũng có đường Thượng Hải, đường Nam Kinh, đường Thiên
Tân, đường Trung Sơn

Không chỉ tên đường, cảm
giác thành phố cũng có bộ mặt huyên náo, phồn hoa giống như vậy, hai bên đường
các biển quảng cáo san sát nhau, nhà cửa mới cũ, cao thấp đan xen, hình như vẫn
chưa được quy hoạch kỹ càng, trên đường xe cộ qua lại như mắc cửi, xe đạp điện,
xe máy chen vào giữa các làn xe ô tô vô cùng nguy hiểm, người đi bộ tất bật,
vội vã.

Lần đầu tiên cô phát
hiện, cô thà mất phương hướng như thế này cũng không muốn quay trở về nơi cô
sinh sống, đối diện với cục diện phức tạp và khó xử.

Đi mệt rồi, hai chân cô
nặng như đeo chì, đúng lúc đó cô nhìn thấy bên đường có một công viên mới mở,
bèn rẽ vào. Công viên không lớn lắm, buổi chiều mùa đông tiết trời trong xanh,
bên trong không quá nhiều người, đâu đó vọng lại tiếng hát í a, một nhóm người
tập trung trong một cái đình nhân tạo bên bờ hồ, hồ cầm, nhị hồ, thanh gỗ,
thanh gõ, chiêng đều đủ cả, đang biểu diễn, múa hát tự vui với nhau.

Cam Lộ ngồi xuống một
chiếc ghế đá bên hồ nhỏ, duỗi đôi chân tê nhức, gió thổi làm những chiếc lá
vàng còn sót lại trên ngọn cây xào xạc, vài chiếc chao lượn rồi rơi xuống mặt
hồ, khiến mặt hồ xanh sẫm tĩnh lặng gợn lên vô số vòng tròn nước đồng tâm, cứ
thế lan ra, tiếng hát kinh kịch rõ ràng, cao vút vọng đến tai cô.

Cô chưa bao giờ yêu
thích môn nghệ thuật quốc hồn quốc túy này, chưa bao giờ nghe toàn bộ một vở
kinh kịch nào, dĩ nhiên không biết đây là trích đoạn của vở nào. Cô nghe mà như
không nghe, đột nhiên nhận ra mình dường như bị thế lực kỳ lạ bên ngoài điều
khiển, không tự chủ được mình rơi vào một nơi xa lạ, trong phút chốc đoạn tuyệt
hẳn với cuộc sống cũ.

Cả người cô dường như đã
không còn chút sức lực, ánh tịch dương chiều xuống mang theo chút hơi ấm yếu
ớt, nhưng tận sâu thẳm trái tim cô chỉ toàn là băng giá.

 

Báo cáo nội dung xấu