Lời thách đố tình yêu- Chương 03
“Nhã Tuyên,” Thu Hạ Hạ kéo tay áo Trương Nhã Tuyên ngồi đằng trước, nói với vẻ đáng thương, “hành vi theo dõi của mình bị lộ rồi.”
Trương Nhã Tuyên theo đà kéo của Thu Hạ Hạ quay người lại, nhìn cô rồi hỏi: “Sao lại bị bại lộ?”.
Thu Hạ Hạ nằm gục đầu trên bàn, kể cho cô bạn thân tỉ mỉ sự việc ngày hôm qua. Nhưng cô cố ý che giấu đoạn nấu cơm cùng Âu Dương Dị. Dù gì thì Trương Nhã Tuyên cũng thích Âu Dương Dị, điều này thì Thu Hạ Hạ không có quên. Nếu không vì Trương Nhã Tuyên thì cô cũng không để ý tới Âu Dương Dị. Cho nên những chuyện này không cần thiết phải kể lại tất cả cho Trương Nhã Tuyên nghe để tránh cô ấy hiểu lầm. Thu Hạ Hạ nghĩ như vậy, trong lòng chẳng hiểu sao lại xuất hiện cảm giác chua chát.
Chờ một chút!! Thu Hạ Hạ, mày đang chua với chả chát cái gì cơ chứ? Dù sao Âu Dương Dị cũng là người Trương Nhã Tuyên thích, mày đừng có mà nghĩ lung tung! Thu Hạ Hạ lắc lắc đầu, kìm nén cảm giác chua chát trong lòng, tự cảnh cáo bản thân.
Trương Nhã Tuyên nhìn động tác kỳ lạ của bạn mình, không thể không lo lắng, đưa tay sờ lên trán bạn: “Không thấy sốt! Hạ Hạ, cậu thấy khó chịu ở đâu?”.
“Mình không sao.” Thu Hạ Hạ nằm bò trên bàn, ngẩng đầu nhìn Trương Nhã Tuyên, yếu ớt cười.
“Thực ra cậu không cần phải chán nản như vậy,” Trương Nhã Tuyên cho rằng Hạ Hạ buồn bã vì việc theo dõi bị bại lộ, nên nói ra những lời an ủi, “Âu Dương Dị không phải đã đồng ý để cậu sau này có thể đường đường chính chính theo dõi cậu ta rồi sao? Đây là việc tốt mà! Như vậy cậu có thể bớt được không ít lo âu.”
Nếu sự việc đơn giản như thế thì tốt quá! Thu Hạ Hạ thở dài, cảm thấy buồn bã trong lòng nhưng lại không thể nói ra nguyên nhân thật sự nỗi buồn chán của cô cho Trương Nhã Tuyên, chỉ có thể nói theo chủ đề câu chuyện của Nhã Tuyên. “Mình nghĩ rằng, nếu Âu Dương Dị biết mình đang theo dõi cậu ta thì sau này lúc gây án, cậu ta sẽ càng thận trọng và cẩn thận hơn, phải không? Nếu đúng là như vậy thì nhiệm vụ điều tra lần này của mình chẳng phải sẽ càng khó khăn hơn sao? Đến năm nào thì mới có thể điều tra ra Âu Dương Dị có phải là tên sát nhân ấy đây?”.
Hóa ra là lo lắng điều này, Trương Nhã Tuyên thở phào, cười rồi nói: “Việc này thì cậu không cần phải lo lắng đâu. Chúng mình có thời gian mà, không phải sao? Hơn nữa, giả sử Âu Dương Dị chính là tên sát nhân thì cậu ta sẽ vì sự có mặt của cậu mà kiêng kị, đó không phải là điều tốt ư! Cậu nghĩ mà xem, nếu đúng là như vậy thì không phải là số người bị hại sẽ giảm đi sao?”.
Thu Hạ Hạ nghiêng đầu nghĩ ngợi, Nhã Tương nói có vẻ cũng có lý đấy chứ!
“OK! Mình sẽ kiên trì đến cùng. Ôi! Mình mà không xuống địa ngục thì ai sẽ xuống địa ngục cơ chứ!”.
Trương Nhã Tuyên cười rồi liếc mắt nhìn cô chọc ghẹo: “Cậu dùng cái giọng bi thương gì thế hả? Cậu cũng hơi khoa trương đấy nhỉ?”.
Thu Hạ Hạ chu mỏ vừa mới định “đấu” lại thì phía gần cửa lớp có những tiếng ồn ào vọng lại.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Thu Hạ Hạ ngồi thẳng lưng, nghển cổ nhìn về đám nữ sinh đang tụ tập ở cửa lớp.
“Không phải là phát hiện ra “hot-boy” nào đấy chứ?” Trương Nhã Tuyên cũng quay ra sau, nhìn về phía ồn ào vẻ hiếu kỳ.
Mới nghe thấy “hot-boy”, mắt Thu Hạ Hạ liền “phát sáng”, đứng dậy phấn khích, nhảy nhảy, hỏi dò ý kiến của Trương Nhã Tuyên: “Nhã Tuyên, chúng mình có nên gia nhập vào đám đông náo nhiệt kia không?”.
Trương Nhã Tuyên còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng Chung Ngọc Thanh lanh lảnh, phấn khích từ cửa lớp vọng tới: “Trời ạ! Học sinh mới chuyển tới đúng là “hot-boy” chính hiệu nhỉ!”.
Cái con bé Chung Ngọc Thanh này không phải là thích Âu Dương Dị sao? Không phải bây giờ lại chuyển sang theo đuổi mục tiêu mới đấy chứ? Thu Hạ Hạ không nói được câu nào, đưa tay lên xoa xoa trán, không hiểu có phải là đang toát mồ hôi không. Có điều…
“Nhã Tuyên, lớp trên có học sinh mới chuyển tới ư? Sao mình lại không biết?” Thu Hạ Hạ cúi đầu thắc mắc hỏi cô bạn thân.
Trương Nhã Tuyên cũng ngây người lắc đầu, hoang mang trả lời: “Mình không biết, không thấy ai nói gì. Nhưng tin tức của bọn con gái ngốc nghếch do Chung Ngọc Thanh cầm đầu rất nhanh và chính xác. Bọn họ biết sớm hơn chúng mình cũng không có gì là lạ.”
Hai người còn đang băn khoăn thì từ cửa lớp lại rộ lên những tiếng lảnh lót.
“Oa!!! Đúng là rất đẹp trai!!! Cậu ấy đẹp trai tới mức ma mị, mê hồn!!”
“Tớ nghe bảo cậu ta là họa sỹ trẻ của trường Quốc tế Hưởng Diệu đấy!”
“Tớ cũng có nghe qua!! Hồi xưa tớ là bạn học cấp II của cậu ấy đấy! Hồi cấp II, cậu ấy vẽ đẹp kinh khủng, sau khi hiệu trưởng phát hiện ra tài năng của cậu ấy liền tiến cử tới Học viện mỹ thuật Paris! Tớ còn nghe đồn gần đây cậu ấy định vẽ một bức theo chủ đề “Thiếu nữ Trung Quốc”. Lần này cậu ấy trở về là để tìm người mẫu cho tác phẩm của cậu ấy!”.
“Oa! Thật không? Nếu cậu ta chọn mình thì tốt quá rồi!”
“Cuối cùng là thần thánh phương nào vậy? Tự nhiên có thể thu hút, làm náo động đến như thế này!” Trương Nhã Tuyên chịu không nổi đứng dậy, tò mò nhìn về phía cánh cửa lớp học.
Đám nữ sinh họ bất ngờ không hẹn mà cùng yên lặng, má đỏ bừng, thu tay vẻ bẽn lẽn, tất cả đều có vẻ gượng gạo. Sau đó, đám người tự động phân thành hai hàng, mở ra một lối đi nhỏ dẫn vào lớp học.
Một lát sau, một nam sinh mặc đồng phục của trường từ từ đi vào lớp. Tay trái cậu đút vào trong túi quần, tay phải nhàn nhã cầm vào quai cặp đang vác trên vai, mái tóc ngắn nhẹ bay phất phơ trong gió. Cậu từ từ quay người lại, ánh nắng vàng rải trên dáng người to cao của cậu, bóng cậu đổ dài trên nền xi măng. Cậu cười, đôi môi mỏng và đỏ tuôn ra sức hút ma mị. Đôi mắt đẹp, quyến rũ khiến mọi người mê mẩn.
Thu Hạ Hạ sững người lại, lấy tay che miệng đồng thời che giấu tiếng kêu ngạc nhiên suýt chút nữa bật ra.
Tại sao lại là cậu ấy?
Sau khi tan học, Thu Hạ Hạ lơ đãng đi bộ về nhà. Chiếc xe đạp của cô, tối qua vì trời tối quá, cô không cẩn thận lao xuống cống nên bị hỏng.
Đi bên cạnh Thu Hạ Hạ, Trương Nhã Tuyên lặng lẽ nhìn bạn chí cốt rất lâu. Cô có thể thấy rất rõ là bạn mình đang rất lơ đễnh, cuối cùng, không chịu nổi liền quan tâm hỏi: “Hạ Hạ, cậu sao thế? Kể từ lúc cậu học sinh mới chuyển trường tên Mạc Trần Bạch đó tới giờ, cậu bắt đầu không để ý mọi thứ rồi. Cậu quen cậu ấy có phải không?”.
Thu Hạ Hạ im lặng một lát rồi thì thầm: “Mình quen cậu ấy. Đó là hàng xóm của mình.
Ngày xưa mình yêu đơn phương cậu ấy!”.
“Á?!” Trương Nhã Tuyên ngạc nhiên, kêu lên một tiếng, thuận miệng hỏi, “Thế cậu ấy có biết không?”.
“Cậu ấy…” Thu Hạ Hạ còn chưa nói hết câu thì từ phía sau có tiếng bước chân rất nhanh, cùng với âm thanh trăm phần trăm của con trai vang lên.
“Tiểu nha đầu!”
Thu Hạ Hạ đứng khựng lại, cơ thể rõ ràng là đã đóng băng. Trương Nhã Tuyên ở bên cạnh bối rối nhăn mũi, không hỏi nữa, nhưng nhanh chóng, không do dự kéo tay Hạ Hạ, cố gắng dùng hơi ấm từ trong tim để truyền tới cho người bạn thân.
Mạc Trần Bạch bước tới trước mặt Thu Hạ Hạ, ánh mặt trời đỏ bao trùm khắp người cậu, trên mặt là nụ cười đẹp mê hồn có sức mạnh làm mê muội người khác. Cậu ấy và Âu Dương Dị đều rất hay dùng nụ cười cuốn hút người khác. Nụ cười của Âu Dương Dị thì dịu dàng còn nụ cười của Mạc Trần Bạch thì ma mị. Năm đó, Hạ Hạ bị chính nụ cười ma mị đó làm cho mê mẩn!
“Tiểu nha đầu, lâu như vậy không gặp, cậu gầy đi nhiều, xinh hơn trước bao nhiêu!” Cậu cười, thật thà khen ngợi.
Miệng Thu Hạ Hạ động đậy, nở nụ cười cứng đờ, khách sáo nói: “À! À! Cảm ơn!”.
“Tiểu nha đầu, sao lại khách sáo với mình như vậy? Hôm nay lại còn cứ tránh mặt mình, có phải trong thời gian mình không ở đây, cậu đã làm việc gì có lỗi với mình không hả? Ví dụ như tranh thủ lúc mình đi du học đã lén “vượt rào” rồi?”.
“Cái gì mà “vượt rào” cơ?” Trương Nhã Tuyên ở bên cạnh ngốc nghếch hỏi.
Ánh mắt quyến rũ của Mạc Trần Bạch dừng lại nhìn Trương Nhã Tuyên một giây, cười hi hi giải thích: “Thì là “vượt đèn đỏ” ấy!”. Giải thích xong, ánh mắt cậu lại chuyển sang nhìn Thu Hạ Hạ.
Trương Nhã Tuyên kinh ngạc, miệng há hốc, ánh mắt nghi ngờ nhìn Thu Hạ Hạ rồi lại chuyển sang nhìn Mạc Trần Bạch, cuối cùng tập trung nhìn Thu Hạ Hạ. Bất kể là như thế nào, cô cũng đều tin tưởng bạn thân của cô. Cô tin tưởng rằng lúc Thu Hạ Hạ muốn nói, cô ấy sẽ tự nói cho cô biết.
“Cậu…” Thu Hạ Hạ yên lặng một lát, cuối cùng cũng mở miệng, “Cậu tìm mình có việc gì không?”.
Mạc Trần Bạch liếc cô rồi bước tới bên cạnh: “Cậu đều chào đón bạn bè cũ như thế này phải không?”.
Bạn bè…
Kỷ niệm đau khổ lúc trước thoáng hiện ra trong đầu Thu Hạ Hạ, cô khẽ nói, “Chúng ta… không tính là bạn bè.”
“Không tính phải không?” Mạc Trần Bạch nhìn cô đang cúi đầu rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to.
Tiếng cười vang trong không trung, mọi thứ xung quanh trở nên trống rỗng. Tiếng cười ấy từng tiếng, từng tiếng như đang đâm vào thần kinh của Thu Hạ Hạ. Mím mím đôi môi khô ráp, sần sùi, cô càng cúi thấp đầu hơn.
Trương Nhã Tuyên nhìn qua nhìn lại hai con người cổ quái ấy. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại nhìn Mạc Trần Bạch đang cười ra nước mắt. Lông mày của cô từ từ chau lại, tay trái cũng từ từ nắm chặt; sau cùng chịu không nổi liền dùng tay phải nắm lấy tay Thu Hạ Hạ thật chặt.
Cuối cùng, Mạc Trần Bạch không cười nữa, cậu cúi đầu, đôi mắt ngập tràn hoa đào quyến rũ ấy trở nên dịu dàng hơn, “Tiểu nha đầu, mình mời cậu đi ăn cơm nhé!”.
Thu Hạ Hạ im lặng rất lâu rồi gật đầu. Có một vài câu hỏi đã đến lúc phải biết câu trả lời là gì rồi.
Trương Nhã Tuyên ở bên đã nhìn thấy liền nói xen vào: “Mình cũng muốn đi!” Chỉ cần nhìn là biết hai người bạn này có vấn đề nên cô phải đi cùng để bảo vệ bạn chí cốt.
Mạc Trần Bạch liếc nhìn Trương Nhã Tuyên cười rồi nói: “Chúng mình đi ôn lại thời thanh mai trúc mã, cậu đến góp vui cái gì?”.
“Mình không cần biết, mình nhất định phải đi!” Một Trương Nhã Tuyên hiền dịu, biết điều vì bảo vệ bạn thân mà tự nhiên cũng đanh đá hét lên.
“Ai thèm quan tâm đến cậu!” Mạc Trần Bạch từ chối rồi “ra lệnh”: “Cậu mau về nhà đi!”.
“Mình muốn đi với Nhã Tuyên.” Thu Hạ Hạ nhẹ nhàng cất tiếng, khiến Mạc Trần Bạch không kịp nói thêm điều gì nữa.
Nghe thấy thế, Trương Nhã Tuyên đắc ý quay sang Mạc Trần Bạch “hứ!” một tiếng. Mạc Trần Bạch chỉ đáp lại một câu: “Trẻ con!”, rồi tiếp tục cười nói, trêu chọc Thu Hạ Hạ.
Hơn mười phút sau, ba người họ đã ngồi trong nhà hàng cao cấp nhất thị trấn Hạnh Phúc có tên Á Mễ Khắc.
Loại nhà hàng năm sao kiểu này, trong lòng Thu Hạ Hạ sớm đã muốn được ăn một trận no nê, thoải mái! Có điều sự thoải mái này có được là do bữa hôm nay được người khác mời, nếu không phải vì như thế thì Thu Hạ Hạ sẽ không thấy hoan hỉ đến như vậy. Nếu như theo giá cả trên menu, ăn một bữa bình thường thôi thì ví tiền cũng có thể lép đi trông thấy.
Bây giờ có người mời rồi, Thu Hạ Hạ bình thường lắm lời như thế bỗng nhiên im lặng, lặng lẽ đảo đồ ăn trong bát, ăn một miếng rồi thôi, hương vị đồ ăn nhạt như nước ốc. Nhưng Trương Nhã Tuyên nhu mì, dịu dàng thì không khách sáo, gọi đầy một bàn các món ăn. Lúc thức ăn được đưa lên, cô cũng không ăn, chỉ chăm chăm chế giễu Mạc Trần Bạch, câu nào câu nấy đều chĩa mũi nhọn vào cậu. Rõ ràng là cô chỉ muốn “đánh” vào ví tiền của Mạc Trần Bạch, không hề có ý động đến đồ ăn trên bàn. Tốt nhất là anh chàng này không đủ tiền trả, cô nhất định sẽ xúi quản lý nhà hàng giữ cậu ta lại rửa bát trừ nợ.
Về phía Mạc Trần Bạch, cậu không hề so đo với Trương Nhã Tuyên. Trong suốt thời gian dùng bữa, cậu chỉ lặng lẽ quan sát Thu Hạ Hạ, trên môi vẫn nở nụ cười mê hoặc ấy. Đến lúc thanh toán, cậu mới nhìn chế giễu Trương Nhã Tuyên, giọng châm chích: “Hôm nay có nghe một bạn nam trong lớp nói, bạn Nhã Tuyên là một cô gái rất nhu mì, tuyệt đối không thể ngờ cậu lại háu ăn đến thế. Mình nghĩ sau khi các bạn cùng lớp biết điều này, bọn họ nhất định sẽ rất kinh ngạc đấy!”.
“Hứ!” Trương Nhã Tuyên không thèm để ý tới cậu ta, quay sang nói với người bạn thân thiết: “Hạ Hạ, mình đưa cậu về.”
Từ bữa tối đến giờ, Thu Hạ Hạ lơ đãng, giờ mới dần dần lấy lại được chút tinh thần. Cô ngẩng đầu nhìn Trương Nhã Tuyên, cười miễn cưỡng: “Nhã Tuyên, không cần đâu! Mình có thể tự về được.”
“Nhưng mà…” Trương Nhã Tuyên không an tâm, liếc sang Mạc Trần Bạch.
Thu Hạ Hạ hiểu ý, vỗ vỗ vào mu bàn tay Nhã Tuyên, xoa dịu: “Đừng lo! Mình có thể tự bảo vệ bản thân!”.
Mạc Trần Bạch đảo mắt khinh khỉnh, hai cô nương này tính toán phòng bị như thể cậu là Đại Ma Vương vô cùng tàn nhẫn không bằng!
Thu Hạ Hạ đứng bên đường vẫy một chiếc taxi, sau khi Nhã Tuyên ngồi vào trong, còn nhìn Mãi theo cho tới khi chiếc taxi đi xa chỉ bé bằng một cái chấm nhỏ mới lặng lẽ quay lại bên cạnh Mạc Trần Bạch.
Im lặng một lúc, cô nghe thấy âm thanh khàn khàn của mình vang lên trên con phố vắng lặng: “Mình về trước đây!”.
“Mình đưa cậu về!” Cậu nói, ngữ khí không phải là câu hỏi mà là sự quyết định.
Thu Hạ Hạ im lặng gật đầu.
Hai người im lặng bước đi trên con đường yên tĩnh, không ai nói câu nào. Có tiếng cười ồn ào vọng lại từ phía con phố đêm cách đó không xa nhưng những âm thanh náo nhiệt đó không lọt vào tai họ. Lúc này, chỉ có hai người bên nhau, tất cả mọi thứ bên ngoài đều không hề liên quan tới họ.
Tối nay không có ánh trăng, trên trời chỉ có những đám mây dày đã giấu mặt trăng và những ngôi sao đi đâu mất. Dưới ánh đèn đường, bóng đèn không mới lắm phủ một lớp bụi dày, có một vài con thiêu thân bay phía dưới, bay vòng vòng không nghỉ hòng tìm kiếm ánh hào quang cho riêng mình. Ánh đèn màu vàng, tạo thành quầng loang trên con phố tĩnh lặng, thưa thớt, hắt lên người họ tạo thành hai chiếc bóng đổ dài, rất gần nhau, gần như trùng hẳn vào nhau, như đã từng trải qua những năm tháng quấn quýt bên nhau.
“Tiểu nha đầu.”
Giọng Mạc Trần Bạch trầm ấm vang lên từ trong đêm tối mông lung, giọng nói bớt đi vài phần “tà khí”, thêm vào đó là một chút đau buồn không dễ nhận thấy.
Thu Hạ Hạ lặng lẽ không đáp lại. Cô đang tự giễu cợt, hôm nay cô làm sao vậy? Không phải bình thường giống con chim sẻ rất thích chi chi cha cha, nói luôn miệng sao? Tại sao hôm nay lại cứ im lặng như vậy? Thật là không giống cô chút nào cả!
“Cậu vẫn còn giận mình phải không?” Mạc Trần Bạch hỏi.
Cô vẫn còn giận cậu sao? Thu Hạ Hạ tự hỏi. Thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, nhưng đến lúc nhớ lại cảnh cậu quay lưng lạnh lùng, những tiếng khóc bất lực rõ mồn một lại vang lên, quanh quẩn bên tai. Như thế có được tính là không tức giận không?
“Mình không biết.” Thu Hạ Hạ nghe thấy mình nói như vậy.
“Tiểu nha đầu, nếu bên trong những biểu hiện của sự việc còn ẩn giấu một sự thật khác, cậu có tha thứ cho mình không?” Mạc Trần Bạch cúi đầu nhìn cô dò hỏi, ánh mắt như có ngọn đuốc. Thu Hạ Hạ bối rối cúi đầu xuống nhìn đôi giày của cô, tránh cái nhìn chằm chằm như có lửa của cậu.
“Tiểu nha đầu…” Cậu hạ giọng gọi cô, kìm nén sự căng thẳng và kích động trong giọng nói. Cậu đút tay vào trong túi quần mà không gây ra tiếng động nào, lấy ra một vật gì đó rồi để trong lòng bàn tay, xúc động run run chuẩn bị đưa cho cô.
“Mình về đến nhà rồi!” Cô dừng bước, nhìn xuống đất, nhẹ nhàng nói, không hề phát hiện ra câu nói của cô đã làm gián đoạn hành động của cậu.
Mạc Trần Bạch khựng lại, bàn tay sắp đưa ra cứng đờ trong không trung.
Gió lặng lẽ thổi vào khoảng không giữa hai người.
Một lúc lâu sau, tay Mạc Trần Bạch run lên một chút, cuối cùng không còn chút lực nào buông thõng xuống.
“Thôi! Cậu vào nhà đi!” Mạc Trần Bạch miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. Đôi mắt ngập tràn hoa đào dần dần trở nên buồn bã.
“Ừ! Cậu… cũng về nhà đi!” Thu Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn sang căn hộ bên cạnh nhà cô, ánh mắt thoáng chút đăm chiêu. Lẳng lặng thu ánh nhìn về, cô lộ vẻ bối rối, nhanh chóng mở cửa sắt rồi chạy vào nhà.
Nhìn bộ dạng cô như thể đang tránh ma, nhanh nhanh chóng chóng từ bên cạnh chạy thoát, Mạc Trần Bạch không nén nổi một nụ cười chua xót. Cô ấy nhất định rất hận cậu cho nên đến cả việc ở bên cạnh cậu thêm một lát thôi, cô ấy cũng không muốn. Cười đau khổ, cậu giơ bàn tay phải đang nắm chặt lên, các ngón tay từ từ mở ra. Nằm trong bàn tay đầy đặn của cậu là một chuỗi vòng tay dùng để thay cho một lời xin lỗi được thiết kế rất tinh xảo. Chiếc vòng tay bằng bạc dưới ánh sáng màu vàng của ngọn đèn tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh, dịu dàng.
Một năm trước vào ngày mà chiếc lắc bằng bạc này lẽ ra phải được đeo lên cổ tay cô ấy, chính sự ngu muội của cậu đã gây tổn thương cho trái tim mềm yếu của cô ấy.
Một năm trước, có lẽ cậu không nên giúp đỡ người con gái kia? Nếu như không có chuyện đó thì quan hệ giữa cô và cậu ngày hôm nay sẽ không thành ra như thế này phải không?
“Tên tiểu tử Mạc Trần Bạch đúng thực chẳng phải là một tên Sở Khanh tầm thường! Hãy nhìn cái bộ dạng đang PR bản thân đó của hắn ta kìa, trông mới ghét làm sao!” Trong lớp học, Trương Nhã Tuyên nhìn về phía Mạc Trần Bạch đang được một đám con gái vây quanh chuyện trò “nổ như pháo rang” cách đó không xa, nhận xét với vẻ khinh miệt.
Thu Hạ Hạ không hùa theo lời châm chọc như mọi khi, không biết đang nghĩ gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Trương Nhã Tuyên quay đầu nhìn vẻ trầm ngâm của bạn, không nén nổi liền chau mày lại. Nghĩ về thái độ khác thường của Thu Hạ Hạ từ hôm qua tới hôm nay, cuối cùng cô đành huých vào người bạn rồi hỏi:
-“Hạ Hạ, trước đây cậu có quen với Mạc Trần Bạch phải không?”.
Thu Hạ Hạ chu môi, gật gật đầu, do dự một lát rồi thủng thẳng kể lại đầu đuôi câu chuyện: “Cậu ấy là hàng xóm, và cũng là bạn học của mình. Lúc còn nhỏ, cậu ấy rất độc mồm độc miệng, thường trêu chọc, gọi mình là “em gái phì nộm”. Nhưng mỗi ngày đi học đều không quên đèo mình. Sau đó, khi đăng ký nguyện vọng trường thi chuyển cấp, chúng mình đều cùng đăng ký nguyện vọng giống nhau. Cậu ấy dễ dàng thi đỗ nguyện vọng một, còn mình vì thiếu mất ba điểm nên mới học trường Tri Hiền. Cũng trong mùa hè năm đó, mình phát hiện ra là mình thích cậu ấy, nhưng mình không dám nói cho cậu ấy biết. Cậu ấy ưu tú như thế, lại còn đẹp trai, hội họa cũng tuyệt. Mình chỉ cần nấp trong bóng tối nhìn trộm cậu ấy, thích thầm cậu ấy, như thế là đã đủ rồi. Nhưng thầm thương trộm nhớ cậu ấy được một năm, nghỉ hè giữa lớp 10 lên lớp 11, cậu ấy thông báo cho mình biết thầy hiệu trưởng thấy tài năng hôi họa thiên bẩm của cậu nên đã gửi cậu sang Học viện mỹ thuật Paris học tập. Khi nghe thấy điều đó, mình đã thấy xây xẩm, choáng váng. Mình nghĩ sau này sẽ là cả một khoảng thời gian rất dài không nhìn thấy cậu ấy nên quyết định tìm cơ hội nói cho cậu ấy biết tình cảm của mình. Sinh nhật năm đó, mình hẹn cậu ấy ra ngoài, nhưng khi mình vừa mới nói cho cậu ấy biết là mình thích cậu ấy thì cậu ấy chẳng nói chẳng rằng bỏ đi cùng một người con gái khác. Rõ ràng cậu ấy chẳng có tình cảm gì với mình. Mình bắt đầu tránh mặt không tiếp xúc với cậu ấy, bất kể là gặp mặt hay nói chuyện điện thoại. Từ sau lần nói chuyện ấy, chúng mình chưa nói chuyện với nhau dù chỉ nửa lời thì cậu ấy ra nước ngoài.” Thu Hạ Hạ từ từ kể lại giọng nhỏ nhẹ. Tâm tư bất giác trở lại cái đêm đã khiến lòng cô tổn thương ấy.
Đó là một đêm trời có sương mù, những đám sương ẩm thấm đẫm từng viên gạch màu xanh cũ kỹ trên con phố, thấm ướt cả mặt đất được trải đầy ánh sáng màu vàng phản chiếu những tia lạnh lẽo của ngọn đèn đường, giọng nói khẽ run rẩy của một người con gái vang lên trong đêm tối với tiết trời se lạnh.
“Mình thích cậu!” Giọng nói của cô run run, chân tay cũng khẽ run rẩy, nhưng ánh mắt thì kiên định quan sát cậu, không bỏ sót bất cứ phản ứng nào dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt cậu.
Thế nhưng, cô nhìn thấy thần sắc cậu hiện rõ sự ngỡ ngàng, sửng sốt, môi mấp máy nhưng lại không nói gì.
Cậu muốn từ chối tình cảm của cô có phải không? Cô thắc thỏm không yên.
Nhưng cô vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của cậu thì người con gái kia xuất hiện. Cô ấy không vừa tròn vừa thấp giống như cô. Người con gái ấy rất xinh đẹp! Khuôn mặt hình trái xoan nhỏ nhắn, mái tóc dài ngang lưng tết đuôi sam, buộc bằng một sợi dây màu hồng cánh bướm, váy công chúa màu hồng, yêu kiều ngọt ngào. Cô ấy bước tới nói nhỏ vào tai Mạc Trần Bạch vài câu, Mạc Trần Bạch liền vội vàng đi cùng cô ấy.
“Mạc Trần Bạch!” Cô nắm chặt tay, nhìn theo cậu đang vội vã bỏ đi gọi to, “Bất kể là có thích mình hay không, cậu cũng nên cho mình một câu trả lời!”.
Bước chân cậu khựng lại, cô biết cậu đã nghe thấy lời của cô, nhưng không thèm để ý đến cô, thậm chí cậu còn không quay lại nhìn cô, rồi leo lên xe cùng cô gái xinh đẹp kia. Cô định chạy lên trước kéo cậu lại nhưng còn chưa cất bước thì chiếc xe thời trang màu đỏ rực đã cuốn bụi mù mịt, chạy đi mất.
Trên con phố bị sương mù bao trùm chỉ còn lại mình cô đứng lẻ loi trong lạnh lẽo, toàn thân cô hóa đá nhìn về phía cậu biến mất, nỗi tê tái từ trong lòng từng đợt từng đợt thấm đẫm toàn thân.
“Tiểu nha đầu!” Một tiếng gọi từ phía trên đầu truyền tới kéo suy nghĩ của Thu Hạ Hạ quay trở về hiện tại.
Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cậu, không hiểu cậu tới làm gì.
Mạc Trần Bạch cười, vươn tay ra véo mũi cô: “Tiểu nha đầu, đừng có nhìn mình như thế, mình sẽ hiểu lầm đấy!”.
Thu Hạ Hạ đỏ mặt, cúi đầu, buồn bã hỏi: “Bạn Trần Bạch, xin hỏi bạn tìm tôi có việc gì không?”.
Một tiếng “bạn Trần Bạch” xa lạ khiến cậu nhíu mày, cô ấy muốn vạch ranh giới với cậu rõ ràng đến vậy sao? Đáng tiếc cậu lại không định như ý cô muốn, cậu về nước không phải để làm bạn học đơn thuần với cô! Đã là hạnh phúc của cậu thì nhất định cậu sẽ tranh đấu để đòi lại! Mạc Trần Bạch nở nụ cười tự tin, sau đó nghiêng người, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Sau giờ tự học buổi tối chờ mình rồi cùng về nhà. Chuyện giữa chúng mình nên nói cho rõ ràng. Nhớ là chỉ có cậu với mình, để Trương Nhã Tuyên với những người khác về trước.” Nói xong, cậu đứng thẳng người, một ý nghĩ xấu xa vừa chạy qua trong đầu cậu, nụ cười của cậu bỗng trở nên gian xảo. Sau đó…
Cậu hôn cô.
Trong mắt của mọi người, bờ môi cậu hôn lên tai cô.
Trương Nhã Tuyên ngẩn người.
Những nữ sinh khác thở hắt ra, không dám tin hoàng tử trong tim bỗng dưng lại hôn một Thu Hạ Hạ hết sức bình thường.
Các nam sinh thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ nhìn cảnh thân mật giữa hai người bọn họ.
Mặt Thu Hạ Hạ đỏ dừ như thể sắp nổ “đoàng” một cái.
"Coi 19như là sự 85trừng phạt 9dnho nhỏ 08với cái 7dtừ "bạn 2bTrần Bạch" alúc nãy. 25 © DiendanLeQuyDon.comNếu lần aasau còn lặp dalại, mình asẽ hôn 69thẳng lên 2bmôi cậu." 7Cậu nhìn 0khuôn mặt d7đỏ như 7gấc của8cô rồi cười 4thỏa mãn 6quay người 4bước đi.
Trương ecNhã Tuyên alấy lại 36tinh thần 6dliền đẩy 5đẩy Thu 3Hạ Hạ vẫn b5còn ngẩn 0bngơ, kinh7ngạc thốt 6flên: "Hạ dHạ, cậu bấy vừa 29"mi" bcậu kìa!"
Thu 4dHạ Hạ chớp bemắt hoảng f7hốt, như bethể vừa 7tỉnh sau 70cơn mê.
Trước 74mặt các fbạn cùng dlớp, cậu fđã "mi" ecô. Trống 8ngực của 6Hạ Hạ đập 2loạn xạ81liên hồi, a8hai tay cô 5vô thức 76ôm ngực.
"Hạ bdHạ! Hạ 5Hạ! Cậu 2đang nghĩ 3gì thế hả?"
Trương 28Nhã Tuyên 17gọi mấy 9lần, Thu eHạ Hạ vẫn 6không nghe 58thấy gì. 76 © DiendanLeQuyDon.comBên tai cô 73vẫn còn 28đọng lại 98giọng nói daấm áp của 2Mạc Trần dBạch: Lần b6sau, mình e5sẽ hôn thẳng 8lên môi cậu!
"Dị 84ơi, chơi d4bóng không?" 4Kim Dục Duy 4dtay trái cầm ddquả bóng arổ, tay phải 55gõ gõ lên 2bàn của 6Âu Dương 1Dị.
Âu 7Dương Dị f4nửa thân fbất động 1trên ghế, 3không có 0chút tinh 0bthần nào 97trả lời:6"Không 8chơi đâu! 9Cậu với 08Vạn và mấy 4người bọn 9họ đi chơi 2dđi!".
Kim eeDục Duy nhìn e9từ trên bxuống dưới engười Dương 1Dị, quan fbtâm hỏi: 33"Dị, 4sao mà không 8có chút thần a0khí gì cả 57vậy? Có 99chuyện gì fà?"
Có 7echuyện gì 52với cậu 7cư? Đến 2fbản thân ecậu còn dkhông biết!
Kể 1ftừ hôm qua, 6cậu cứ bcó cảm giác c8kỳ lạ, 5không như 29bình thường, 3sau đó mới5aphát hiện 87hóa ra là 60do thiếu afsự quấy 5drầy của 2Thu Hạ Hạ.
Thu 35Hạ Hạ không 1quấn lấy f5chân cậu, bbđây không 4phải là 6việc tốt 3sao? Ngày bdtrước không c7phải chính f4cậu rất d6mong là Thu 16Hạ Hạ sẽ 2không xuất 9hiện ở b5bên cạnh e2cậu ư? Bây 1agiờ cô không 4ở bên cậu 8erồi, lẽ era cậu phải 6fvui mừng e6mới phải!
Tuy e9nhiên trên 27thực tế dethì lại 9không phải f9thế, không 62có cô ở 97bên phá bĩnh, 9cậu lại5cảm thấy akhông quen, 06thiếu cái dgì đó, cơ f2thể dương 02như cũng 16thiếu mất amột phần. 4 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 1cậu còn 8tự an ủi 76mình, Thu 3aHạ Hạ có cclẽ đang 38bận chuyện 62gì đó nêndkhông quấn 5flấy cậu. 85 © DiendanLeQuyDon.comKhi nào xong 8việc cô 1nhất định 4sẽ lại atới tìm bcậu.
Nhưng 7tới tận c9bây giờ 8cô vẫn chưa 07thèm xuất bhiện. Thế 69là cô bắt fđầu nghĩ flung tung, 1có phải bcô ấy ốm cbrồi không? f5Có phải 86cô ấy mệt a1mỏi vì chuyện 3ftheo đuổi 7này mãi mà 5không thấy 5có kết quả 0không? Có 7aphải là ecô ấy ghét dfcậu rồi 8fkhông?... 03 © DiendanLeQuyDon.comMột chuỗi 0suy đoán ckhiến cậu e5không còn 2tâm trí để 5dlàm việc 54khác, ngay fcả lúc lên flớp, tâm dhồn cậu a3cũng "treo 73ngược cành f9cây".
"Dị, 0cậu đang dnghĩ gì thế?" eChờ mãi 7không thấy f2cậu trả 5lời, Kim bDục Duy lại d0gõ gõ lên 5bàn lần 76nữa.
Âu fDương Dị 7quay trở 3fvề thực e2tại, lúc dnày cậu 6mới phát chiện ra mình 1alại vừa f3phân tâm. 0a © DiendanLeQuyDon.comViệc cậu elơ đễnh canhư vậy 5ckhông biết bđã là lần 3thứ bao nhiêu 7etrong vòng ahai ngày nay. 5 © DiendanLeQuyDon.comCậu cười dbđau khổ 7lắc đầu: 88"Mình dkhông sao, abcó vẻ là 6ctối qua ngủ 48không được 7sâu".
Ngủ 88không sâu 69giấc? Ai b9thèm tin cơ 1chứ! Kim 4Dục Duy nhìn bcậu với 1ánh mắt 6nghi ngờ, bsau đó nghịch 3bngợm, ghé asát trước 0mặt, nháy fbmắt hỏi: 9"Tiểu 8tử! Không 89phải là 35thất tình 36đấy chứ?".
Thất ctình? Âu 3Dương Dị 4nhíu mày, 7dkhông thể 5akhông cười 03mỉa mai. 12 © DiendanLeQuyDon.comTriệu chứng8bệnh của ccậu quả 5thật rất 81giống thất e9tình, thế 5nhưng quan 5hệ giữa ccô ấy vào dbcậu còn fkhông được c2tính là tình bbạn bình 3thường!
"Này atiểu tử! f2Làm sao mà 4acậu cười 9trông ai oán fthế hả? 8eThất tình e4thì thất ctình! Cũng 92chẳng phải eccái gì lớn 4tới mức fkhông chịu fnổi! Làm dngười mà 9không thất 3atình thì emới gọi bdlà lạ đấy!" b0Kim Dục Duy 23dùng tay đấm 1đấm lên bngực Âu 9Dương Dị, ccháo hức enói: "Đừng 2fcó đeo cái 0bộ dạng 09đưa đám 9oán thù con 8agái như vậy anữa! Quád7lắm thì ccngười anh 6em này sẽ 0giới thiệu dmột cô bồ echo cậu là dcùng chứ 6gì!".
Âu 4dDương Dị 5ôm ngực cđang còn 8đau âm ỉ, 8ecười khổ d5sở đứng delên: "Cái cfgì mà đưa18đám oán 2ethù con gái, 5ccậu lố 72quá rồi 9fđấy! Mình 12không thất 4tình, cũng ckhông cần1cậu giới 5thiệu bạn 1gái, tiểu 5tử cậu afkhông cần d9phải mua 96việc vào adngười làm agì".
"Coi ecậu kìa! 2Chúng mình delà anh em, edcậu có việc 5gì thì cứ f0thẳng thắn cnói với 51mình, đừng 7fngại ngùng, 8người anh bcem này không 0ccười nhạo 8cậu đâu!" 3bKim Dục Duy 87liếc mắt 7vẻ trách bdmóc nhìn e3cậu, nghiêm 09túc đặt 63trái bóng 4rổ trên bsàn nhà, 8bngồi xuống68chiếc ghế 1đằng trước d4Âu Dương 2Dị. "Dị, 61nếu cậu 12muốn thay 64bồ, mình 34thấy cô 6bé tặng 3hộp cơm 66lần trước d7cho cậu không 67đến nỗi fquá tệ đâu!" 2Tặng hộp 8cơm? Mỗi4ngày đều 7ecó bao nhiêu 6cô gái tặng 53hộp cơm 9cho cậu, 6Kim Dục Duy 5eđang nói f4tới cô nào?
Âu f4Dương Dị 8cnghĩ mãi e0mà không dera nên một 60lúc sau đành e6bỏ cuộc, dhỏi Kim Dục8Duy: "Cậu anói cô nào d2cơ?".
"Thì 7là cái cô bdtặng cậu b1hộp cơm 5có thuốc cxổ ấy."
"Cậu c5nói tới cfThu Hạ Hạ?" 6Âu Dương 4Dị lập etức đoán era. Thực 1blòng mà nói, 4ngần ấyc2cô gái tặng 5cơm cho cậu f2đều ẩn 2chứa sự 2ngưỡng mộ, fchỉ có mình ccô ấy có 2ý xấu trộn 1thuốc xổ cvào cơm, eấn tượng 91trong cậu edkhông thể 8nào không csâu sắc.
"Thì 7ra cô ấy b5là Thu Hạ 73Hạ." 3eKim Dục Duy 6phấn khích: 14"Nói 0thật nhé, bctuy hợp cơm3của cô ấy 2có thuốc 9xổ nhưng 98hương vị 6của hộp bcơm rất dngon. Nếu 6anhóc con cậu89có thể kết 9bạn với 1ccô ấy thì 5sau này người 5anh em là 4tôi có thể 5được cải 6thiện bữa94ăn rồi!".
Nói 2qua nói lại 8fhóa ra cậu 6ta cũng vì 35cái mốm 00muốn ăn dngon ấy! a0Nhưng tài 3nghệ bếp 8núc của 8bThu Hạ Hạ 1đích thực 9alà hiếm 2thấy. Điểm 6này sau khi 5enếm qua các amón ăn do a3cô đích dthân nấu 7thì đã không 93còn nghi ngờ 4egì nữa. 70 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng, 2để cô e7làm bạn 7gái của 60cậu ư? Chuyện 0đó thì 2không thể 57được! 1Cậu tránh 5mặt cô còn bchẳng xong anữa là! 5Làm sao có fthể theo 5ađuổi cô 25chứ! Nhưng enhững lời dnói của 4Kim Dục Duy 1đã nhắc e6nhở có lẽ eecậu nên 95đi tìm Thu 4aHạ Hạ một bphen. Dù gì cthì lần ftrước ănfcơm do Thu 2Hạ Hạ nấu, dcậu cũng 09chưa chính cbthức nói c7lời cảm dơn với cfcô.
Cậu fchắc chắn fckhông phải 1vì nhớ nên 93mới phải eeđi tìm cô fđâu nhé! 1Chỉ vì cậu bmuốn nói 3lời cảm 1cơn, phòng 2trường hợp 07sau này có 4người nói 8fcậu không 20phải con enhà gia giáo! 56Đúng! Chính alà vì lý fdo này!
Vậy 5thì sau giờ etự học 0buổi tối 49đi tìm cô fấy thôi!
Sau 05khi giờ tự 57học buổi 2tối kết 0thúc Thu Hạ 4bHạ vội e3vàng kêu 7Trương Nhã 30Tuyên về0trước.
"Hạ 7Hạ, một bmình cậu 1sẽ ổn chứ?" 43Trương Nhã 89Tuyên không c3an tâm hỏi.
Thu cHạ Hạ cười ecười, xua atay: "Yên 9tâm, mình 34không sao ađâu".
"OK! 8bVậy mình c4về trước f4! Bye bye! aNgày mai gặp!" 9Trương Nhã 65Tuyên xách 06cặp ra khỏi 4dlớp học.
"Bye abye! Ngày 36mai gặp!"
Thu daHạ Hạ nhìn 5ctheo bạn 48thân đi xa 7arồi mới 1dcúi đầu 1thu dọn đồ eeđạc của a2mình. Đột7nhiên, cô f3có cảm giác fcó một cái cbóng từ 5phía trên cbđổ xuống 7người, cho 6rằng đóf2là Mạc Trần 2aBạch, cô f3lại tiếp atục thu dọn 74sách vở btrên bàn, 7cất tiếng 8mà không2ngẩng đầu falên: "Mạc 9Trần Bạch, 66mình đang fdthu dọn đồ dđạc, cậu 9chờ mình f9một lát!".
"Không 99thể ngờ f9cậu lại eflắm thủ ađoạn thế! bTrần Bạch 5bmới chuyển 41tới chưa 2đầy haic9hôm, cậu 63đã một 13tay cưa đổ 43cậu ấy afrồi." d1Tiếng con 9gái vang lên cmỉa mai.
Thu d5Hạ Hạ giật bmình, nhìn 01lên, không 5ngờ lại 3thấy khuôn 25mặt khinh 95khỉnh của0Chung Ngọc 6Thanh đang 1nhìn cô, 08đôi mắt 9không giấu 7nổi vẻ eđố kỵ.
"Nhưng 73đáng tiếc 5flà..." 9Chung Ngọc b7Thanh cố 81ý kéo dài 5giọng trêu 97ngươi, nóngednẩy như f0sắp cãi cnhau, "Đáng ctiếc người 25mà cậu cưa 7đổ không 08phải là 97Âu Dương5Dị, cho nên a4vụ cá cược 0của chúng 9ta, cậu thua drồi! Cậu chãy thừa 87nhận cô 9bạn vô tích esự của 2cậu không bathể sánh 22đôi cùng 16anh Dị đi".
Thu d4Hạ Hạ phản 0fứng lại, 5thở hổn 14hển, nói: cb"Vụ 50cá cược 3bcủa chúng bta vẫn chưa dkết thúc! aCậu không 08cần đưa era kết luận 95sớm như 80vậy! Mình 1sẽ không 2thua đâu, 8cho nên cậu 8dnhất định 4phải xin 0lỗi Nhã eTuyên!".
Chung 3Ngọc Thanh 7ccười lạnh 4lùng: "Cậu adcho rằng 5loại cỏ 9đuôi chó a7bình thườngcnhư cậu 1có thể 45cưa đổ 45Âu Dương 1Dị phải 1không? Tôi d0thấy hay 2là cậu 90đau lòng 34rồi chết 21sớm đi 3bmột chút! 05Ngộ nhỡ 7dđến lúc 0thua cuộc b7rồi... Á! 8Đau quá!? 8Là đứa 9chết bầm 33chết dập 4cnào dẫm delên chân fftôi!?" a7Chung Ngọc 23Thanh run 7run tới ccmức lạc 7cả giọng, 81cả giận 2mất không 2bquay đầu fnhìn xem 0ai là người cvừa dẫm 38lên bàn 1cchân ngọc 34ngà của 9cô.
"Bạn bbNgọc Thanh, exin lỗi, 5mình không b4cẩn thận cdẫm lên 9chân bạn 24rồi." aMạc Trần2dBạch mỉm decười, đôi bmắt quyến 66rũ ngập 7tràn hoa 09đào tình dfcờ khẽ 3chớp.
Mắt 1Chung Ngọc 2Thanh đỏ 8dừ, sự 5tức giận 57sớm đã 85biến mất 21từ lúc 60nhìn thấy 2Mạc Trần 9Bạch, cô 9bẽn lẽn e1nhìn cậu, d1cười ngại 9ngùng nói: 11"Không asao đâu, 58chỉ là7chuyện nhỏ 39thôi".
"Thật dbkhông? Vậy 22thì tốt 64quá! Bạn 2bNgọc Thanh 6đúng là d4người rộng 4lượng. 2 © DiendanLeQuyDon.comVậy chúng 95mình đi 9btrước nhé!" 7Mạc Trần 6Bạch mỉm 8cười, kéo 0Thu Hạ Hạ cđang mỉm 10cười với d8vẻ rất 8hả hê bước dra khỏi 93lớp mà 03không hề aquay đầu 6lại.
"Mạc 7Trần Bạch, 3vừa rồi 23là cậu 9cố ý dẫm 1alên chân dChung Ngọc 0fThanh phải cckhông?"e7Thu Hạ Hạ 72vừa nói cvừa thử 01cố gắng 4gỡ tay ra fkhỏi tay ecậu.
Mạc c0Trần Bạch 77chỉ cười cmà không fnói gì, 6càng nắm 5bchặt hơn 92bàn tay đang 0cố gắng66thoát khỏi f5tay cậu.
Tay 2Thu Hạ Hạ 2khua khoắng 5một hồi, 51sau đó cô 08phát hiện era càng giãy e7ra thì cậuffcàng nắm e2chặt hơn 6nên chỉ 60có thể abỏ cuộc, 71để yên ftay rồi 1chăm chú 4hỏi cậu: 9c"Tạiccsao cậu f9lại dẫm 9alên chân ecô ta? Là... 70 © DiendanLeQuyDon.comvì mình 16ư?".
Mạc fTrần Bạch 67nhìn hai 53tay đang fđan chặt eavào nhau, dbphát hiện 5ra tâm trạng 0của cậu 27vui lên lạ 2thường.
Không 1ngờ cậu ablại nhắc 4đến Âu 4Dương Dị, fdThu Hạ Hạ 55không biết 35phải làm ddthế nào,29liền cúi f9đầu một 6lúc sau đó 2mới nói: b"Cậu 35ấy là một 2người mà 21cậu không cquen".
Biết 42cô không 1muốn nói, b4Mạc Trần 9Bạch cũng 0không ép. 6 © DiendanLeQuyDon.comCậu không 4emuốn vì 8một người 4lạ, không 1quan trọng 30mà phá hoại 5ckế hoạch 01tối nay của 8cậu.
"Cậu e8có đi xe atới trường 03không?" b3Cậu chuyển edchủ đề.
Thu 6Hạ Hạ lắc bđầu "Không, dxe đạp của 8mình hỏng, 7vẫn chưa esửa".
"Không 6ephải vì 79cân nặng 4dquá mức 1của cậu 8ép cho xe 7bẹp nát 9chứ hả?" bMạc Trần11Bạch trêu 8chọc.
Nghe 9xong, mặt fdThu Hạ Hạ ecđỏ như 08gấc, giận 17dữ biện 2hộ cho trọng 2lượng củacdmình "Không 8phải thế! d5Mình gầy 5hơn trước frất nhiều, 15có biết 5không hả!".
"Tiểu 20nha đầu, 3có phải 81cậu nghĩ 06không thông, achạy đi f7hút mỡ chứ b2hả?".
"Hút 3dcái đầu acậu ấy!"
"Ha 8ha! Khả năng dnày rất 8có thể xảy 5ra!"
Mạc d2Trần Bạch afcố ý khiêu dkhích, câu cđối thoại 33giữa hai 92người nhiều athêm, không2khí tựa 14như đã quay b1về khoảng 5bthời gian 0atrước đây.
Hai 4engười ra 0dkhỏi cổng 4trường, e5qua đường, 3đi qua con dphố lớn, 6đi tắt avào ngõ nhỏ,cnhững ngừoi 4xung quanh fcàng lúc 18càng ít, 1btiếng ồn 0ào cũng fcách hai người e6càng lúc bccàng xa. Buổi 6tối của bfmột ngày dtrời nắng 5avô cùng mỹ 0lệ, bầu 23trời trong 49xanh điểm 38những ngôi esao lấp lánh e0như những dviên kim cương, dtừng ngôi 7từng ngôi 7thu hút trí 2tưởng tượng 2của mọi e7người. Ánh 8trăng đêm 8nay rất sáng, 3ftừng đợt fcánh sáng d9màu bạc bdát đầy a0màn đêm 26âm u, lạnh fclẽo. Những ecơn gió đêm cmát lạnh, 33thổi qua 7vi vu, dịu 7dàng mơn fatrớn làn 70da của hai 4người.
"Tiểu 8nha đầu". a © DiendanLeQuyDon.comMạc Trần 0Bạch một d3tay đút túi 6quần, một btay nắm tay fcô thật b7chặt.
"Ừa". 3 © DiendanLeQuyDon.comChiều cao 9một mét 8sáu mươi 9của cô đi 10bên chiều 73cao một mét atám của bcậu trông 16yêu kiều, dbnhỏ nhắn 52lạ thường.
"Thực 42ra đêm hôm 1đó không f8giống như atrong suy nghĩ ecủa cậu". b © DiendanLeQuyDon.comCậu ngửa 3bmặt lên1btrời, đường d8nét trên 9dkhuôn mặt 12cậu được 7khắc họa 92anh tuấn 9nhưng cô 2độc trong6bóng đêm. 2 © DiendanLeQuyDon.comThu Hạ Hạ 7fnhìn bàn 7ftay mình đang cđặt trong 8lòng bàn 95tay dịu dàng b2của cậu, 45yên lặng 7alắng nghe.
"Cô 9cấy là một 2người bạn a6mình quen ctrên mạng. ae © DiendanLeQuyDon.comCô ấy bị 7vu khống 62là ăn trộm 32tiền của bbạn cùng 18lớp, sự cfviệc bị eclàm ầm lên. 6 © DiendanLeQuyDon.comBạn học 1dtẩy chay 6cô ấy, bố d5mẹ gây áp1lực và nhà 1trường cũng 3gây sức fép. Cô ấy erất sợ 4hãi liền 95chạy đến 4tìm, nhờ emình giúp ccô ấy chạy 6trốn. Hôm 57ấy sinh e7nhật cậu, 5mình không fngờ cậu dsẽ thổ f6lộ với0mình, lúc b3ấy mình 8dchưa trả 2lời với 29cậu là vì 3tâm trạng e0lúc bấy 1giờ rất bephức tạp. 71 © DiendanLeQuyDon.comMình vốn a2không biết f7tình cảm e8của mình f6đối với 9dcậu cho nên 90mình đi cùng 65cô ấy. Sau 27đó mình 0suy nghĩ kỹ 1frồi liền 09gọi điện bcho cậu, c2thế nhưng...", 6cậu cười fđau khổ, 4"mình3không ngờ dcậu lại 09không muốn 1cnghe điện 1thoại của 11mình. Về 0sau, mình 5ra nướcf7ngoài du học, e5mình liên dtục gọi dbđiện cho eecậu nhưng 9cậu đều a0không nhận eđiện thoại.0 © DiendanLeQuyDon.comMình rất esợ, mình a3sợ cậu 9bsẽ mãi mãi 2ckhông màng 7tới mình 3nữa cho nên 8nhân cơ hội 9dtìm kiếm 3người mẫu elần này, 8mình đã 69quay trở d0về".
Thu 34Hạ Hạ nghe 7cxong thấy 4cay cay đầu emũi. Không 6ngờ mọi aviệc hoàn ftoàn không 5như cô nghĩ, chóa ra từ ctrước đến 1giờ, người 84sai là cô.
"Tiểu dnha đầu, 72tới nhà 7cậu rồi." a5Mạc Trần aBạch buông ftay cô , gió 93thổi sửa 6lại mái19tóc rối 6dgiúp cô.
Thu c8Hạ Hạ ngẩng 1fđầu, trước ccmắt quả cnhiên là 56ngôi nhà 5quen thuộc.
Cô 9bhít một afhơi thật 48sâu, quay 53người dợm acbước vào fanhà, bỗng 9nhiên cậu dvươn taya5kéo cô lại. d2 © DiendanLeQuyDon.comCậu xoay 2người cô 7đứng thẳng, 2fđể cô avà cậu mặt a8đối mặt. c © DiendanLeQuyDon.comMặt cậu 34rất đẹp, 1ecòn sáng c4hơn cả những 04vì sao trên a8trời, lại 0còn rất ddễ quyến erũ người bkhác. Cô 93cảm thấy dtim mình đang c3đập loạn 5xạ mà không alàm cách 7cnào kiểm 58soát được.
"Thu 7Hạ Hạ."
Trong admàn đêm ddtĩnh lặng, dcô nghe thấy d3tiếng cậu cgọi. Cô 69thấy cậu 02gọi "Thu fbHạ Hạ", 6chứ không 0phải là 3"Tiểu 7nha đầu" cđể gọi fcô em hàng f9xóm mập d5ú.
"Một 7năm trước 6mình nợ 3acậu một fcâu trả elời, bây fcgiờ mình 1trả cho cậu." 2Giọng nóiccủa cậu 9brất dịu 30dàng.
Sau b6đó, cô fnghe thấy 17tiếng hát 9trầm ấm 2vang lên trong 0đêm tĩnh 2lặng. Cậu acdịu dàng bbnhìn ngắm e8cô, đôi 44mắt đen 63láy như hồ 4nước sâu athẳm, nhấn bchìm cô bằng8những đợt 17sóng tình dcảm dạt 3dào ẩn sâu a1bên trong. 7d © DiendanLeQuyDon.comHai tay cậu 7dnhẹ nhàng f7đặt lên fbờ vai cô, bthì thầm 03từng câu 16từng chữ 9trong bài 8hát Ở 8lại bên aanh d2của Phi Luân0Hải: Ai 1đồng ý 9dlà em có 8thể không cquan tâm đến eanh? Ai đồng dý với em 5bđây là 2sự kết dthúc? Em khiến 0anh chìm 0đắm trong 3giấc mộng, 37rồi lại cmuốn đánh cthức anh6dậy sớm. d © DiendanLeQuyDon.comKhông có 09câu trả 9lời, cũng 7không nghe cthấy gì! a6Anh thừa fnhận anh4akhông phải 42là tốt nhất, 9nhưng chắc adchắn sẽ 52cố gắng d0để đem 6đến cho aem nhiều9hơn. Con đường 3bdẫn tới chạnh phúc 6bcó quá nhiều 35điểm giao c6nhau, có thể 69lạc đường b5mà không fđược phép 8lùi lại. 2 © DiendanLeQuyDon.comHãy ở lại, ahãy ở lại 6dđể tiếp 98tục mộng a9ước yêubthương còn 2ađang dang 9edở, anh sẽ 2cthực hiện 5bước nguyện emà em bấy a0lâu mong đợi. ec © DiendanLeQuyDon.comHãy ở lại, dhãy ở lại btrong trái 5dtim anh! Tin 74rằng anh c9sẽ không 2để em ra 9đi. Em mang 41đến những 78rung động btâm hồn 9đẹp nhất, 1em khiến 6canh tin rằng 6anh không 69giống với besố đông, 2cho nên em c7thuộc về 4aanh cũng cnhư anh thuộc f7về em. Không 5có em, anh 00biết yêu 5người nào? 2Hãy ở lại, 56hãy ở lại 9để tiếp 26tục mộng 59ước yêu 3thương còn e2đang dang 6edở, anh sẽ athực hiện dước nguyện 9dmà em đang 16mong đợi. bd © DiendanLeQuyDon.comHãy ở lại, 32hãy ở lại 3ftrong trái 6tim anh! Tin drằng anh 95sẽ không 4để em ra cđi.
Gió 7đêm như badòng nước 71khẽ luồn 1qua hai người, edánh trăng a6dịu dàng, 3mờ ảo soi45bóng họ. 9 © DiendanLeQuyDon.comCậu ngẩn 30ngơ ngắm 8nhìn cô, 94cô ngước amắt, lặng c5lẽ quan sát 01cậu, cả 76thế giới 5tĩnh lặng 16giường như d2chỉ còn 7có hai người.
Ý acậu là cậu ecũng thích ecô? Có phải dvậy không?
Những eagiọt nước 25mắt xúc 7động rưng 9rưng trước 85mắt Thu Hạ 3Hạ.
Mạc aTrần Bạch 3lấy chiếc c0vòng tay từ fftrong túi 51ra. Hai đầu ccủa chiếc bvòng là hai3aviên ngọc 67đen bóng, 3tròn xoe. 03 © DiendanLeQuyDon.comĐó là loại 19đá may mắn c6của cô. 7 © DiendanLeQuyDon.comGiữa những fhạt ngọc5đen ở hai a8đầu là 3ba hình trái 1tim bằng 55bạc, chính 46giữa ba hình 3atrái tim có 0chạm khắc 0một cái 9tên tách 3crời từng 9chữ là: 1Mạc Trần dBạch. Cậu 2nâng tay cô 06lên, nhẹdenhàng đeo 65vào tay cô.
Chiếc 33vòng này dThu Hạ Hạ dđã từng ccnhìn thấy ctrên mạng. c5 © DiendanLeQuyDon.comChiếc vòng acnày là tác50phẩm của amột công 98ty trang sức 2nổi tiếng 6echế tác dddàng cho những c0cặp tình c5nhân, chữ 1cái ở chính 0giữa chiếc b0vòng do những 3cặp yêu 3fnhau tự yêu 3cầu khắc cvào. Cô vẫn facòn nhớ a4thông điệp 38của chiếc 46vòng là: Tình cyêu của aanh dành 62hết cho em! dÝ của cậu 81đã rõ ràng 4fnhư thế, 10cô lại còn d8không hiểu f3sao?
Chờ 1cđến hơn cmột năm, a0cuối cùng ccô cũng đã f6đợi được 27câu trả 5dlời của 52cậu. Thu aHạ Hạ thổn 98thức, khóc 02nức nở.
"Đừng 2khóc, Hạ bHạ, sau này emình sẽ 4không để b8cậu phải 7crơi lệ nữa." 6Cậu xót 2xa nhìn, lấy 9tay lau nước 5fmắt cho cô.
Dưới 0ánh trăng 7emờ ảo, 6acậu dịu 9dàng đặt 31một nụ 6ahôn lên vầng 6trán thông 6minh củaacô, khẽ 58thì thầm: 9"Hạ 19Hạ, nói 9cho mình biết, dtình cảm 8bcủa cậu 85dành cho mình ccó còn không?".
Cô angẩng đầu f7nhìn cậu, 21đôi môi 7hồng khẽ bmấp máy, 7đang định etrả lời b8thì cánh 1cửa đằng fsau bị một 3dvật gì đó ađẩy mạnh 8kêu "rầm" 91một tiếng c3rồi mở 37ra, tiếp 20sau đó là5fbố mẹ Thu ceHạ Hạ nháo cnhào lao ra 75ngoài cổng cdsắt, loạng 25choạng mấy c5bước thì 4bmới đứng 84vững.
"Không 9phải tôi 7đã bảo 1ông là đừng aép thêm 59nữa rồi dhay sao?" f3Bà Thu bực b0dọc, trợn 8mắt nhìn bechồng.
"Nhưng 8dtự nhiên achúng nó 3nói nhỏ 6quá, tôi 1không nghe bthấy gì 0cả!" b2Ông Thu càu93nhàu biện 71hộ.
Mặt 09Thu Hạ Hạ 1csa sầm, fthái dương 65hằn rõ 95gân đen: 9d"Xin 44hỏi, bố amẹ đang elàm cáicfgì thế dạ?".
Câu 1hỏi của ecô con gái 4đang bực 50dọc khiến 4chai vị trung cniên đang 1cđổ lỗi 8cho nhau dừng belại, không 02hẹn mà 58cùng trả 71lời: "Ngắm 2sao!".
Nói 5rồi còn 6làm như c4có việc fấy thật, bangẩn đầu 72lên nhìn 47trời, rất 6hiểu ý 91nhau, "chồng 7hát vợ exướng", 24bà Thu chỉ 37tay lên trời: f"Bố a6nó ơi, sao 2đêm nay 1đẹp thật!".d © DiendanLeQuyDon.comÔng Thu trìu e0mến nhìn ccvợ rồi 5ethủng thẳng b5đáp: "Sao 2btuy có đẹp 2nhưng đẹp 0sao bằng cbà được!".
Thu cHạ Hạ 4trợn mắt, 38Mạc Trần 2Bạch thì 6cười khúc 9khích.
Sau a5đó bố 3Hạ Hạ 57còn nhân acơ hội 4kéo tay Mạc 99Trần Bạch, anhiệt tình 9lôi vào 3enhà, vừa cđi vừa 98nói: "Tiểu 92Bạch, hơn 2một năm akhông gặp bcđã cao đến athế này c6rồi, mau6đi vào nhà echo bác Thu 4exem nào, 0etiện thể aăn bữa 9tối rồi c4hãy về 3nhé! Đằng fnào hai nhà f8cũng gần danhau, con 25về muộn fchút cũng 9dkhông sao 4đâu".
Mẹ efHạ Hạ 5cũng nhân acơ hội a4đi sau hai 1người rồi 93hùa vào: 9"Đúng, c6đúng!! Tối anay bác làm 57món bánh fbxoài. Bác 2nhớ đây 0là món con 6và Hạ Hạ dthích ăn 4nhất".
Thu 8Hạ Hạ btrợn mắt, bkhông lấy 03gì làm lạ 8với chiến 24thuật trốn 0chạy của 29bố mẹ, 6liền cùng dđi vào.
Trăng e9sao sáng 26tỏ, con 0ngõ nhỏ 4lại yên 8tĩnh trở blại.
Đằng 58sau cột a1điện cách anhà Thu Hạ 23Hạ không 5xa, một 94chàng trai 7bước ra, famái tócfmềm mại bphủ trước 9trán bị cgió thổi 7bay, ánh 2bmắt ấm 9áp dưới 72ánh trăng 6echiếu trởc5nên mơ hồ, 1không hiểu blà cậu 17đang nghĩ 9gì.

