Phiêu phong kiếm vũ - Hồi 25 - Phần 1

Hồi 25 - Tuần Dương Chi Biến

Tiếng
cười của Y Phong đột ngột dừng lại, chàng quét mục quang đầy uy phong nhìn lên
người Tiểu Tang Môn đoạn nói:

-
Các huynh đệ Ở thành Khai Phong hãy chú ý lắng nghe đây, nên biết ta sáng lập
Thiên Tranh giáo là muốn tạo dựng đại sự nghiệp, vậy mà bây giờ các ngươi dùng
chiêu bài đó hiếp đáp người khác.

Tiểu
Tang Môn run bần bật, hắn luôn miệng nói “phải phải”. Bàn Long Ngân Côn cũng
biến sắc diện. Y Phong thấy vậy thì cảm thấy uy thế của Thiên Tranh giáo chủ
quả nhiên không nhỏ. Trong chớp mắt, một ý niệm tuyệt diệu chợt thoáng qua đầu
chàng.

Nên
biết, hai chữ “quyền thế” là điều mà từ cổ chí kim ai ai cũng nghĩ đến. Xưa này
có không biết bao nhiêu sự nghiệp thiên thu của anh hùng hào kiệt được tạo dựng
trên hai chữ “quyền thế”. Chỉ có điều cần phải xem cách vận dụng của người nắm
quyền thế có thỏa đáng hay không. Nếu đem quyền thế làm nô lệ cho mình, vận
dụng nó để tạo thành sự nghiệp thì nhất định sẽ thành công. Ngược lại, nếu tự
biến thành nô lệ của quyền thế thì chắc chắn phải trả giá bi thương.

Trong
lòng Y Phong đang cảm khái, chàng thấy Tiểu Tang Môn và Tưởng Bá Dương đang
nhìn mình với ánh mắt khiếp sợ thì tâm niệm chàng biến chuyển, chàng cười nhạt
rồi nói:

-
Tưởng sư phụ! Ngoài thành hai mươi dặm có gian từ đường của Bao thị, ngươi biết
chứ?

Chàng
hơi ngừng lại, không cho Tưởng Bá Dương đáp lời, chàng nói tiếp:

-
Canh ba đêm nay, Tưởng sư phụ mời tất cả đệ tử có chức phận của Thiên Tranh
giáo ở thành Khai Phong đến tập trung tại từ đường của Bao thị cho ta nói
chuyện.

Chàng
quét mục quang lạnh lùng nhìn quanh rồi tiếp lời:

-
Tưởng sư phụ! Trong nửa ngày còn lại, ngươi có thể triệu tập tất cả đệ tử
không?

Tưởng
Bá Dương đang cúi đầu, nghe hỏi thì lão lập tức đáp:

-
Xin Giáo chủ yên tâm, canh ba đêm nay Bá Dương sẽ khai đàn tại từ đường Bao thị
nghênh tiếp đại giá Giáo chủ. Nhưng... nhưng nếu tập trung toàn bộ đệ tử trong
thành thì nhân số...

Y
Phong lạnh lùng “hừ” một tiếng và cắt lời nói:

-
Ta nói là đệ tử có chức phận, ngươi nghe rõ chưa?

Tưởng
Bá Dương cúi đầu thưa “rõ”.

Y
Phong cười nhạt một tiếng, chàng khẽ phất tay áo, đoạn xoay người cất bước đi
ra ngoài.

Bàn
Long Ngân Côn vội tiến bước đến trước mặt “Giáo chủ” và cung kính nói:

-
Giáo chủ sao có thể đi như thế này được?

Đoạn
lão cười cười nói tiếp:

-
Ở đây Bá Dương có hai hũ Trúc Diệp Thanh tuyệt hảo, Giáo chủ uống vài chén rồi
đi cũng không muộn, đồng thời cũng để Bá Dương biểu lộ lòng tôn kính.

Y
Phong vẫn không dừng bước, người chàng đã ra đến giữa sân, chàng mỉm cười, nói:

-
Hảo ý của Tưởng sư phụ, ta xin tâm lãnh. Chờ ngày mai giải quyết xong chính sự
ta sẽ trở lại làm phiền Tưởng sư phụ vậy.

Bàn
Long Ngân Côn cúi người lui bước, hai hán tư canh cổng lập tức biến sắc, chúng
vội lui bước sang hai bên, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Y
Phong bước ra khỏi cổng, chàng phất tay ra hiệu cho bọn Tưởng Bá Dương không
cần tống tiễn, vừa bước đi mà lòng chàng vừa buồn cười không thôi.

Chàng
ra khỏi thành Khai Phong, tinh thần vô cùng phấn chấn. Lúc này chàng đã xem kĩ
một lượt cuốn Thiên Tinh Bí Kíp của Vũ Khúc Tinh Quân, tuy chưa hiểu hết sự kỳ
ảo bên trong, nhưng một cao thủ nội gia như chàng chỉ cần lĩnh hội được vài yếu
quyết thì công lực đã tịnh tiến không ít.

Hai
năm qua, tuy chàng gặp không ít nguy nan, nhưng những nguy nan này chẳng những
không đánh bại được chàng mà ngược lại khiến chàng càng kiên cường hơn.

Những
hivọng của chàng vốn rất mờ mịt, bây giờ thì tươi sáng hơn bao giờ hết. Chàng
biết để đạt được những hivọng này, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.

Hình
bóng Tiêu Nam Tần tuy để lại cho chàng nhiều cảm giác tê tái, song chàng vẫn
chôn sâu hình bóng nàng tận đáy lòng mình. Chàng biết, nếu một nam tử khi có
nhiều việc cần làm, mà đem hơn nửa tinh thần và tình cảm của mình dành cho nữ
nhân thì đó là một sai lầm ngu xuẩn, dù sai lầm này có mang lại nhiều ý vị ngọt
ngào ấm áp.

Do
vậy chàng quyết định tìm bọn Phi Hồng kiếm khách để nói cho bọn họ biết những
việc mình vừa kinh qua.

Trên
đường đi, bọn Phi Hồng kiếm khách cũng đã biết địa vị của Thiên Tranh giáo
trong võ lâm. Và khi Hoa Phẩm Kỳ biết tam đệ do mình nuôi từ nhỏ đến lớn, bây
giờ đã trở thành nhân vật đứng đầu một thế lực rộng lớn, như vậy thì trong lòng
lão bất giác cũng có chút ý vị khó nói. Có một cảm giác xấu hổ mà bất luận là
anh hùng hào kiệt hay tiểu nhân bỉ ổi cũng đều cảm nhận được, chỉ có điều anh
hùng hào kiệt thì cảm thấy bị áp chế nặng nề, đó là chỗ hơn người của bọn họ.

o
O o

Nơi
Y Phong và bọn Trường Bạch kiếm khách ở là một tửu điếm nằm dưới tháp Lưu Ly,
phía đông thành Khai Phong. Còn từ đường của Bao thị lại nằm phía tây thành,
khoảng cách giữa hai nơi cũng chừng hai mươi dặm đường.

Phía
ngoài từ đường có cổ tùng chọc trời, quanh năm xanh biếc, trong từ đường được
quét dọn rất sạch sẽ, vào những ngày đẹp trời của tiết xuân thu, có không ít
người đến nơi này du xuân ngoạn cảnh. Do vậy, xung quanh từ đường cũng lưu lại
không ít bút tích của tao nhân mặc khách.

Nhưng
đêm hôm nay, khi trời vừa sụp tối thì xung quanh từ đường đột nhiên xuất hiện
ba bốn toán tráng hán mặc hắc y, ngăn không cho bất kì người nào lai vãng một
bước. Boọn đồ nhân lo huương hỏa trong từ đường chẳng biết gì cả, tất cả đều
đdược tống khứ ra một gian miếu thổ địa bên ngoài.

Người
trong vòng hai mươi dặm chỉ thấy gian từ đường này đột nhiên đèn đuốc sáng
choang, bên trong có bóng người qua lại một cách vội vàng, càng về khuya thì
bóng người càng nhiều. Tại sao lại có nhiều người đột nhiên tập trung ở gian từ
đường này như vậy? Đó là bí mật to lớn đối với những người sống xung quanh ngồi
đường.

Trống
canh ba vừa điểm, những người còn thức có thể nghe được những tiếng kêu thảm
thê lương từ trong từ đường truyền ra. Cũng có không ít đại hán toàn thân bê
bết máu từ trong từ đường xông ra, rồi chạy loạn khắp nơi. Điều này khiến hai
mươi dặm vuông quanh từ đường vốn rất yên tĩnh, bây giờ trở nên náo loạn. Nhưng
những lương dân vốn an phận thủ thường cũng không đủ dũng khí điều tra chân tướng
của chuyện này.

Ngày
thứ hai, có người bạo gan mò đến xem thử, chỉ thấy gian từ đường sạch sẽ tươm
tất của Bao thị đã nhuốm đầy vết máu. Đương nhiên bọn họ cũng đoán được rằng,
nhất định đây là cuộc tàn sát của các phe phái trong giang hồ, có điều kẻ giết
người là ai? Kẻ bị giết là ai? Những lương dân không thể nào đoán ra được.

Nguyên
có mấy chục giáo đồ của Thiên Tranh giáo đang ở từ đường Bao thị chờ đại giá
của Giáo chủ, thì từ xa có mấy tiếng “lốc cốc” truyền lại. Bàn Long Ngân Côn
Tưởng Bá Dương quét mục quang nhìn quanh rồi trầm giọng nói:

-
Các huynh đệ hãy đứng thành hàng ngay ngắn, Giáo chủ sắp đến rồi đó. Đêm nay
các ngươi được diện kiến dung mạo của Giáo chủ, xem ra đây là hồng phúc ba đời
của các ngươi...

Lời
chưa dứt thì tứ bề đột nhiên vang lên những tràng cười chói tai. Năm bóng người
bịt mặt từ tứ phương tám hướng xông vào đại sảnh. Xung quanh gian từ đường này
đều có người của Thiên Tranh giáo mai phục, nhưng chẳng hiểu làm sao năm hắc y
nhân kia lại vào được.

Tưởng
Bá Dương biến sắc, lão nộ khí quát lớn:

-
Bằng hữu! Các ngươi từ đâu đến?

Tiếng
quát vừa phát thì một bóng hắc y nhân đã lướt tới trước mặt lão, lão cảm thấy
hàn quang lóe sáng, trường kiếm của đối phương đã nhằm vào vai lão chém xuống.

Tưởng
Bá Dương học nghề từ Tung Sơn, võ công chẳng phải hạng tầm thường, lào quát lớn
một tiếng, thân hình xoay chuyển rồi lách sang một bên. Thế nhưng thân pháp của
hắc y nhân kia cũng nhanh cực kỳ, kiếm quang dồn dập như sóng ba đào, “xoẹt,
xoẹt, xoẹt”, ba đường kiếm liên tiếp xuất ra như chớp, Tưởng Bá Dương cảm thấy
hàn quang lóa mắt một kiếm ba chiêu, mà chiêu nào chiêu nấy đều không rời yếu
huyệt của lão.

Tuy
lão cực lực chống đỡ, nhưng võ công của hắc y nhân kia quá cao cường, vả lại
trong tay lão chẳng có tất sắt, do vậy lão chỉ một mực tránh né, và nếm không
ít đau đớn.

Mặt
khác, Tưởng Bá Dương luôn miệng quát hỏi, song hắc y nhân kia chẳng nói một
lời.

Cùng
lúc đó, Tưởng Bá Dương nghe không ít tiếng kêu thảm vang lên, lão nghe cả tiếng
thảm thiết của Tiểu Tang Môn Trần Kính Nhân. Lão vội quét mục quang nhìn sang,
chỉ thấy Tiểu Tang Môn hai tay ôm ngực, máu tươi tuôn ra như suối, thân hình
chao đảo rồi ngã xuống đất.

Tiếp
theo, trong đại sảnh có hàng loạt tiếng kêu thảm vang lên, xen lẫn với tiếng
cười nhạt của bọn hắc y nhân. Càng lúc Tưởng Bá Dương càng loạn tâm, kiếm chiêu
của đối phương càng lúc càng lợi hại, đường kiếm uy mãnh và ảo diệu đến độ kỳ
bí, lão ta từng thấy kiếm pháp của nhiều danh gia trong thiên hạ, nhưng với
kiếm pháp trước mắt, lão chưa từng thấy bao giờ.

Trong
lúc tâm tình đại loạn, song thủ của lão chợt phất mạnh ra, theo đó là vô số ánh
thanh quang bắn tới trước. Thế nhưng dường như đối phương đã đoán trước việc
lão phát ám khí, do vậy màn kiếm quang bỗng nhiên bao phủ dày đặc trước người
hắc y nhân, ám khí của Tưởng Bá Dương không thể nào xuyên thủng. Lão ta còn
đang bàng hoàng kinh ngạc thì đột nhiên cảm thấy hữu thủ lạnh buốt, hóa ra tay
phải của lão bị chém một đường dài đến một tấc.

Tưởng
Bá Dương biết là đại thủ đã mất, ý nghĩ chưa kịp xoay chuyển đột nhiên lão xuất
quyền như gió, đó là Thiếu Lâm Phục Hổ Quyền. Tuyệt chiêu này quả nhiên danh
bất hư truyền, thân thủ của hắc y nhân kia tuy cao nhưng bất giác cũng phải lùi
một bước.

Tưởng
Bá Dương chớp cơ hội tung người tới, hai chân vận lực quét mạnh ra hai cước.
Lão đã sớm xem xét địa hình, khi thân hình hạ xuống, mũi chân vừa chạm xuống
bàn thì lão xoay người, phóng như tên qua cửa sổ để thoát đi. Lúc này lão phải
bảo vệ sinh mạng mình trước, tiếng kêu thảm của bọn giáo đồ Thiên Tranh giáo
trong từ đường càng thảm thiết hơn, tuy lão nghe thấy nhưng cũng mặc.

Trên
đường tháo chạy, Tưởng Bá Dương mới biết rằng bọn mai phục xung quanh từ đường
đều đã bị người ta khống chế. Điều này khiến lão càng thêm kinh dị trước thân
thủ cao minh của bọn hắc y nhân bịt mặt. Nhưng hiện tại mà nói, lão vẫn mù tịt
về lai lịch kỳ bí của bọn hắc y nhân này, một cút cũng chẳng biết.

Thiên
Tranh giáo chúng ở thành Khai Phong nhận lãnh một tai kiếp mà chúng chẳng hiểu
là tại sao. Bọn chúng đâu biết rằng đó là kiệt tác của Y Phong. Sau một đêm bôn
hành, bọn Phi Hồng Thất Kiếm ẩn cư bao ngày ở quan, bây giờ mới cảm thấy khoái
chân khoái tay, nhiệt huyết dâng trào, không còn tự chủ được nữa. Ngay cả Hoa
Phẩm Kỳ đã qua tuổi thiên mệnh, nhưng bây giờ ngồi trên ngựa, lão vẫn cao giọng
nói những lời thích chí.

Y
Phong đi bên cạnh và chàng chỉ mỉm cười, chàng hiểu được tâm tình của bọn kiếm
thủ đến từ quan ngoại, tất cả bọn họ đều ôm tuyệt nghệ trong người, song thủy
chung không có cơ hội thi thố trong võ lâm. Ngay cả uy danh Phi Hồng Thất Kiếm
cũng nhờ tên tuổi của sư phụ bọn họ mà được võ lâm đồng đạo nhắc đến. Điều này
tựa như công tử nhà hào phú, tuy có vô số tiền bạc và biết tiền bạc là vạn
năng, nhưng thủy chung ru rú trong nhà, thủy chung bản thân không có sự trải
nghiệm... Chờ đến ngày hiểu được giá trị thật sự của tiền bạc và bản thân được
tự tay tiêu xài thì gia sản của người đó lập tức có một ý nghĩa khác trong mắt
người đó. Và tâm tình của người đó vui sướng thế nào, có thể nghĩ mà biết.

Còn
bản thân Y Phong thì sao. Tất nhiên là chàng cũng chia hưởng phần vui sướng
này. Đêm tối như mực, chàng phi ngựa đi như điện, trong lòng cũng cảm thấy
khoan khoái vô cùng. Những oán khí tích tụ trong suốt ba năm qua, đêm nay coi
như đã tiêu tán không ít.

Trời
chớm sáng, cái lạnh của mùa đông như đao kiếm cứa vào da thịt con người.

Nhưng
bọn Y Phong và ngựa của bọn họ lại đầm đìa mồ hôi, một chút cũng không lạnh.

Khi
vầng thái dương lộ xuất những tia nắng đầu tiên, bọn Y Phong đến Tuần Dương. Y
Phong thúc ngựa tới trước, xông thẳng đến chân thành, nhưng do còn quá sớm nên
cổng thành chưa mở, chàng quay đầu lại và khẽ nói:

-
Cửa thành này tuy chưa mở nhưng qua khỏi Tuần Dương thì phía trước chẳng còn
thị trấn nào, chi bằng chúng ta chờ cổng thành mở vậy. Trước tiên tìm một tửu
điếm tẩy trần, sau đó hãy tiếp tục hành trình.

Chàng
hành tẩu giang hồ đã lâu, còn Phi Hồng Thất Kiếm chỉ mới đặt chân vào Trung
Nguyên, do đó tự nhiên mọi chuyện đều do chàng dẫn đầu. Thế là đoàn nhân mã
dừng lại bên ngoài cổng thành, mọi người đều đưa tay áo lau mồ hôi trán.

Thế
gian thường có những chuyện trùng hợp một cách ngẫu nhiên, khiến tất cả mọi
chuyện đều vì thế mà thay đổi. Nếu bọn Y Phong vòng qua thành mà đi, biến hóa
của sự tình có thể sẽ không phức tạp như sau này, nhưng bọn họ lại cứ chờ ngoài
cổng thành, tựa như mọi chuyện đều được thượng đế sớm an bài.

Trời
sáng tỏ, “cách” một tiếng, cổng thành hé mở. Y Phong vội thúc ngựa tới, nào ngờ
trong thành lại có một con tuấn mã phóng ra, lướt qua cạnh Y Phong mà đi. Y
Phong vốn không chú ý, chàng chỉ kịp thấy người đó mặc áo gấm, khi lướt qua
cạnh mình thì hình như khẽ phát ra một tiếng “vù”.

Tuy
nhiên Y Phong cũng chẳng mấy chú ý, chàng khẽ liếc nhìn, lúc này bọn Hoa Phẩm
Kỳ cũng đã từ sau lướt tới và cùng chàng vào thành.

Nào
ngờ bọn họ vừa vào thành thì đột nhiên có tiếng quát từ sau lưng:

-
Đứng lại!

Thanh
âm khá cao và vang dội, khiến người nghe cảm thấy như bị thiết chùy đánh vào
tai. Y Phong và bọn Hoa Phẩm Kỳ đều bất giác quay đầu nhìn lại, phía sau đã có
một con tuấn mã lướt tới. Y Phong định thần nhìn kĩ, thì ra đó là kỵ sĩ mặc áo
gấm vừa trong thành phi ra lúc nãy.

Hoa
Phẩm Kỳ khịt mũi một tiếng, tỏ vẻ không vui, chờ khi ngựa của đối phương đến
nơi, lão lạnh lùng quát:

-
Bằng hữu! Ngươi gọi ai vậy?

Kỵ
sĩ trên ngựa mặc áo gấm màu đỏ bầm, trên áo dát không ít kim tuyến, chân đi hài
thêu hoa có đính vài hạt minh châu lấp lánh. Người này gò cương ngựa, quét mục
quang nhìn Hoa Phẩm Kỳ, đoạn trừng mắt nhìn Y Phong rồi trầm giọng nói:

-
Sao ngươi lại chạy đến nơi này?

Lúc
này Y Phong đã nhìn rõ diện mục đối phương, huyết dịch trong thân thể chàng bất
giác như muốn đông đặc lại. Người này tuy mặc áo gấm mang hài hoa nhưng thân
thể ốm như que củi, hai lưỡng quyền nhô cao, dưới cằm để mấy sợi râu dê lưa
thưa, thần quang trong mắt sắc lạnh như đao kiếm. Đây chẳng phải là Thiết Diện
Cô Hành Khách Vạn Thiên Bình mà Y Phong đã dùng kế nhốt trong bí động ở Vô
Lượng sơn thì là ai?

Y
Phong lập tức biến sắc, Hoa Phẩm Kỳ đứng cạnh chàng lại nộ khí quát lớn:

-
Bằng hữu! Ngươi nói với ai vậy? Ngươi...

Lão
chưa nói hết câu thì Thiết Diện Cô Hành Khách đã quét mục quang đầy nộ khí nhìn
qua, khuôn mặt khô gầy xương xẩu của lão càng thêm uy nghiêm. Vạn Thiên Bình
lạnh lùng nói:

-
Ngươi có biết là ngươi đang nói chuyện với ai không?

Lão
nhìn qua Y Phong và tiếp lời:

-
Này! Lão phu là ai? Nếu là bằng hữu của ngươi thì lão phu còn có thể tha mạng,
bằng không... hừ!

Báo cáo nội dung xấu