Phiêu phong kiếm vũ - Hồi 25 - Phần 2
Y Phong đang cả kinh, nghe vậy thì bất giác thêm hoang mang, lòng thầm nghĩ:
- “Sao Thiết Diện Cô Hành Khách lại đột nhiên khách khí với ta như vậy? Tại Vô Lượng sơn, chẳng phải lão đã muốn xử tử ta đó sao? Huống hồ ta lại dùng kế nhốt lão trong bí động, nhưng làm sao lão vẫn có thể ra được chứ?”
Nghĩ đến đây thì đột nhiên chàng nhớ đến một chuyện:
- “Nhưng hiện tại diện mục của ta không phải diện mục thật! Lẽ nào Thiết Diện Cô Hành Khách này cũng có quan hệ gì với Tiêu Vổ.”
Ý nghĩ xoay chuyển cực nhanh trong đầu chàng, lúc này Hoa Phẩm Kỳ lại lạnh lùng quát:
- Này! Nếu lão đầu tử ngươi là bằng hữu của lão đệ lão phu thì lão phu cũng có thể tha mạng cho ngươi, bằng không... hừ!
Lão mô phỏng theo cách nói của Thiết Diện Cô Hành Khách mà nói, song điều này chẳng khiến khuôn mặt xương xẩu của Vạn Thiên Bình có chút biến hóa gì, quả nhiên không hổ hai tiếng “mặt sắt”. Nhưng từ mục quang càng lúc càng lạnh lùng của Vạn Thiên Bình, Y Phong đã nhìn thấy sát cơ xuất hiện.
Thiết Diện Cô Hành Khách từ từ nhìn sang Hoa Phẩm Kỳ rồi đột nhiên xuất chưởng như gió, “binh” một tiếng, con ngựa của Hoa Phẩm Kỳ trúng một chưởng, toàn thân nó đổ quỵ xuống cùng với một tiếng kêu thê thảm. Sau một hồi giãy giụa, con ngựa nằm dài trên đất rồi tắt thở.
Hoa Phẩm Kỳ đã sớm rời khỏi ngựa, lúc này mục quang của lão đỏ tía như máu, nhìn con ngựa mình cưỡi bị đối phương xuất chưởng đánh chết thì nhiệt huyết trong lòng lão bất giác dâng lên đằng đằng. Tuy nhiên lão cũng không khỏi kinh hãi trước lực đạo trên chưởng của đối phương, thứ lực đạo chẳng những kinh thế hãi tục, mà cứ như là không thể tưởng tượng.
Ba con ngựa khác cũng cất tiếng hí vang, trong chớp mắt đó, kiếm quang liên tục lóe sáng. Mao Văn Kỳ và hai vị sư đệ khác của Hoa Phẩm Kỳ đồng loạt bạt kiếm thủ thế.
Bỗng nhiên Vạn Thiên Bình cười nhạt một tiếng, thân hình rời yên cương, lướt thẳng về phía Mao Văn Kỳ, song thủ cùng xuất, thập chỉ như móc câu. Thiết Diện Cô Hành Khách dùng đến Kim Cương chưởng lực và Đại Ưng trảo thủ danh chấn võ lâm thì xem ra lão ta đã động chân nộ, muốn hạ sát thủ rồi.
Trong chớp mắt đó, Y Phong suy nghĩ cực nhanh rồi đứng trên mình ngựa, khoát tay nói:
- Vạn lão tiền bối, xin dừng tay.
Vạn Thiên Bình nghe tiếng quát của Y Phong thì lập tức dừng bước, thân hình khô gầy xoay chuyển trên không rồi lướt trở lại yên cương. Thế xoay người của lão tựa như cá bơi trong nước, trên không trung mà đi lại như dưới mặt đất.
Bọn Phi Hồng kiếm khách bất giác lắc đầu lè lưỡi, không ai ngờ lão nhân này lại có võ công siêu phàm nhập thánh như vậy. Nhưng bộ mặt của Thiết Diện Cô Hành Khách vẫn lạnh như tiền, tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra, lão ngồi trên yên ngựa, quay về phía Y Phong và lạnh giọng nói:
- Ngươi bảo bọn chúng mau cút hết đi, lão phu còn có chuyện muốn hỏi ngươi.
Y Phong vừa liên tục gật đầu, vừa nháy mắt ra hiệu với bọn Hoa Phẩm Kỳ. Lúc này bọn Phi Hồng kiếm khách vừa nộ vừa kinh, nhưng võ công đối phương quá cao, lại thêm dường như Y Phong ngầm biểu thị thâm ý, do vậy bọn họ bất đắc dĩ tạm nén tức khí.
Mao Văn Kỳ trở tay tra kiếm vào bao. Hoa Phẩm Kỳ đứng dưới đất, mặt liên tục biến sắc, cuối cùng lão cũng phóng lên ngựa của Mao Văn Kỳ, và quát lớn với Vạn Thiên Bình:
- Hôm nay ta nể mặt lão đệ của ta nên tạm thời không tính với ngươi, trong vòng mười ngày tới, bọn ta sẽ cung kính chờ đại giá trong thành Tương Dương.
Lời này tuy nói với Vạn Thiên Bình, nhưng đồng thời cũng nói cho Y Phong biết là mình đi đến Tương Dương trước, nói xong cả bọn đều giục ngựa phóng đi.
Y Phong hiểu ý nên liền gật đầu, trong lòng chàng suy tính:
- “Chẳng biết Thiết Diện Cô Hành Khách này và Tiêu Vô rốt cuộc có quan hệ gì? Ta cứ chờ một lát, mọi chuyện tất sẽ lộ xuất.”
Thiết Diện Cô Hành Khách vẫn ngồi bất động trên ngựa, lão chẳng mảy may để ý đến lời nói của Hoa Phẩm Kỳ, tựa như lão đã nghe những lời như vậy quá nhiều rồi, nên căn bản không để tâm.
Chờ bọn Hoa Phẩm Kỳ đi thật xa rồi lão mới lạnh lùng nói:
- Ta nể mặt ngươi nên tạm tha cho bọn chúng, mười ngày sau... Hừ!
Dường như những nhân vật nổi danh tàn độc trên giang hồ, khi nói cũng tỏ ra rất lạnh lùng. Và có điều kì lạnhất là bọn họ thường không nói hết câu, chỉ dùng một tiếng “hừ” để biểu lộ ý nghĩ.
Vạn Thiên Bình vung roi ngựa chỉ ra ngoài thành và nói:
- Ngươi đi ra ngoài thành với ta, trước tiên giúp ta một chuyện, sau đó cùng đến Tây Lương Sơn... Hừ! Ngươi còn trẻ mà đã hoang đường như vậy rồi. Chẳng phải là ngươi từng nói sẽ đến Dự Châu chờ ta đó sao?
Căn bản Y Phong chẳng hiểu ý nghĩa trong lời nói của lão, nhưng chàng vẫn một mực gật đầu đáp phải, đoạn chàng theo Thiết Diện Cô Hành Khách xuất thành. Hai người sánh vai nhau phóng đi, Y Phong liếc mắt nhìn qua, chàng thấy trên cổ Vạn Thiên Bình có một vết thẹo bầm đen do Diệu Thủ Hứa Bạch lưu lại.
Lòng chàng bất giáac ngầm cảm thán:
- “Thiết Diện Cô Hành Khách này quả thật là một kì nhân, mấy lần liên tiếp ta tận mắt thấy lão gặp đại nạn không đường sống, vậy mà lão ta cứ tiếp tục sống, kì quái nhất là lào thoát ra khỏi bí động kia chứ? Ôi! Nếu lão biết ta không phải là người như lão tưởng thì e rằng lúc này đã xảy ra một trận chiến sinh tử ác liệt rồi.”
Vừa xuất thành thì Vạn Thiên Bình giục ngựa phóng đi như tên, Y Phong theo sát phía sau. Lúc này lòng hiếu kì của chàng trỗi dậy, chàng một mực muốn biết làm sao Vạn Thiên Bình thoát ra khỏi bí động, đồng thời cũng muốn biết giữa lão ta và Tiêu Vô quan hệ như thế nào.
Thiết Diện Cô Hành Khách khá thành thục đường đi ở vùng này, lão không đi theo đường quan đạo mà rẽ vào đường tắt. Trên đường còn phủ đầy tuyết chưa tan, dường như đã lâu chưa có ai qua lại.
Càng lúc Y Phong càng kì quái, chẳng biết Vạn Thiên Bình định giở trò gì đây.
Nhìn khuôn mặt xương xẩu của lão, Y Phong chẳng tìm thấy chút biểu cảm gì, miệng lão bế khí như thể một lời cũng chẳng nói. Tuy trong lòng rất kì quái, song Y Phong cũng chẳng dám hỏi.
Sau vài ba lần quanh quẹo, con đường nhỏ càng lúc càng hoang vắng. Thành Tuần Dương vốn nằm phía bắc Hán Thủy và phía đông của Cán Hựu Hà, sau khi xuất thành, bọn họ nhằm hướng đông bắc mà đi. Do đó, địa thế càng đi càng lên cao, cũng may con ngựa Y Phong cưỡi là giống tuấn mã chuyên đi đường trường nên chàng vẫn có thể theo kịp.
Hai người đi đến một cánh rừng khô thì đột nhiên Vạn Thiên Bình gò cương ngựa, lão vẫy tay ra hiệu cho Y Phong đoạn nhảy xuống đất. Y Phong quét mục quang nhìn quanh, chỉ thấy toàn bộ cánh rừng khô đã bị tuyết bao phủ, dường như đã lâu không có dấu chân người.
Vạn Thiên Bình với tay lấy sau yên ngựa xuống một túi da, trông vẻ khá nặng, nhưng Y Phong chẳng hiểu lão ta đến đây để làm gì. Thiết Diện Cô Hành Khách này tuy thành danh về Kim Cương chưởng lực, song khinh công của lão cũng khá cao minh. Cầm chiếc túi da nặng như vậy nhưng lão lướt đi rất nhanh trên mặt tuyết, không để lại một chút dấu vết, thân hình tung lên hạ xuống vài lần là đã vào cánh rừng khô.
Sau khi vào cánh rừng, ánh sáng bỗng yếu đi khá nhiều, Y Phong phập phồng lo nghĩ:
- “Lẽ nào lão ta đã sớm nhìn diện mục thật của ta, vì thế mới dẫn dụ ta đến đây để thu thập.”
Nhưng sự tình đã đến nước này, chỉ có tiến chứ không thể thoái, Y Phong cũng đành theo lão ta tiếp tục tiến sau vào rừng.
Đi một hồi lâu, cơ hồ đã khá sâu trong rừng, bỗng nhiên Vạn Thiên Bình quay đầu lại, lão trao túi da cho Y Phong, nhưng vẫn không nói một lời. Y Phong dùng tay nâng thử chiếc túi, chẳng những khá nặng mà theo cử động của chàng, bên trong phát ra những thanh âm của kim thuộc va vào nhau, hình như bên trong chiếc túi này chứa đựng một loại binh khí.
Ý nghĩ trong đầu Y Phong liên tục xoay chuyển, chàng ngước nhìn Vạn Thiên Bình, chỉ thấy lão ta vừa đi trước vừa thò tay vào túi móc ra một vật, và khi vật này lọt vào mắt Y Phong thì chàng lập tức hiểu ra sự việc. Thì ra lão ta đến đây là để tìm bảo vật.
Nguyên vật mà Vạn Thiên Bình vừa móc trong túi ra là hai phiến đá sắt đen chừng một tấc vuông, cũng chính là Toàn Quang Bảo Nghĩa mà Diệu Thủ Hứa Bạch từng cho Y Phong xem tại núi Vô Lượng. Sau khi Diệu Thủ Hứa Bạch chết, Thiết Diện Cô Hành Khách đương nhiên thâu tóm cả hai phiến Toàn Quang Bảo Nghĩa.
Y Phong từng nghe Diệu Thủ Hứa Bạch nói về chỗ diệu dụng của vật này, bây giờ bất giác chàng mở to hai mắt, nhìn trừng trừng vào hai phiến đá sắt đen trong tay Thiết Diện Cô Hành Khách.
Vạn Thiên Bình đã thả bước chậm lại, lão cúi người và dùng Toàn Quang Nghĩa rà rà trên mặt đất, đột nhiên lão bật đứng thẳng dậy, quay đầu lại nhìn Y Phong, khuôn mặt xương xẩu chợt hiện vẻ tươi cười, lão nói:
- A! Chính là nơi này! Ngươi lấy cái xẻng trong túi ra cho ta, giúp ta khai quật nơi này. Thực lòng mà nói, xưa tay ta luôn độc lai độc vãng, hôm nay tìm ngươi giúp đỡ, thật là lần đầu tiên bình sinh trong đời ta.
Y Phong biết Vạn Thiên Bình đã có ngoại hiệu Thiết Diện Cô Hành Khách thì tự nhiên bình sinh chẳng có ai giúp đỡ, do vậy lời lão vừa nói tự nhiên là thật. Nhưng hiện tại lão kéo mình đến tham gia vào hành động quái kỳ bí mật, từ đó có thể thấy quan hệ giữa lão và Tiêu Vô, kẻ mà mình đang giả dạng tất không tầm thường, nếu không làm sao lão đưa mình cùng đi tìm bảo vật?
Y Phong vừa thầm phán đoán vừa mở túi da ra, bên trong quả nhiên có một chiếc xẻng và một chiếc cuốc chuyên dùng đào đất, bất giác chàng cảm thấy buồn cười với phán đoán vừa rồi của mình.
Mặt đất trong rừng phủ đầy tuyết, ngay cả bùn nhão cũng đông cứng, nhưng dưới tay hai cao thủ võ lâm này thì tuyết cứng cũng như bùn nhão mà thôi. Cuốc, xẻng liên tục vung lên hạ xuống, chẳng mấy chốc hai người đã đào được một cái hố sâu mấy trượng.
Y Phong vẫn tiếp tục vung cuốc bổ xuống, bỗng nhiên nghe “keng” một tiếng, chiếc cuốc trong tay chàng bị chấn động rồi cong lại. Thiết Diện Cô Hành Khách vui mừng ra mặt, lão lướt tới miệng hố rồi nhảy xuống, dùng xẻng bới móc liên tục. Đột nhiên trong đống đất đá có ánh ngân quang xuất hiện, bên dưới chính là một phiến bạch ngân.
Y Phong vận mục lực nhìn kĩ, chàng lượng định phiến đá bạch ngân kia tối thiểu cũng có đến mấy chục vạn lượng. Tuy lòng chàng quanh minh lỗi lạc, nhưng bỗng nhiên thấy phiến bạch ngân to lớn như vậy, khiến chàng cũng khó tránh khỏi tâm động thần mê.
Nào ngờ Vạn Thiên Bình đột nhiên buông một tiếng thở dài, lão quăng chiếc xẻng ra một bên rồi tỏ vẻ thất vọng nói:
- Lại là bạch ngân!
Ý của lời này là trong mắt của lão, mấy chục vạn lượng bạch ngân kia cũng như sắt phế. Điều này khiến Y Phong bất giác kinh ngạc vô cùng.
Thiết Diện Cô Hành Khách lại nói tiếp:
- Ta từ Vô Lượng sơn xuống, phí rất nhiều chuyện mới đào được ba chỗ, nào ngờ đều là bạch ngân. Nếu cái gọi là Tàng Bảo trong thiên hạ đều là bạch ngân thì thật là mất hết hứng thú.
Nên biết, cùng một sự vật nhưng trong mắt hai người khác nhau thì giá trị cũng hoàn toàn khác. Trong mắt vị kì nhân võ lâm này phiến bạch ngân to lớn kia chẳng khác gì một thứ phế liệu, huống hồ trong tay lão còn có Toàn Quang Nghĩa là một thứ dị bảo hihữu, do vậy vật giá trị mà lão muốn tìm tất phải cao hơn hoàng kim bạch ngân, những loại tài vật thế tục.
Ánh nắng xuyên qua màn tuyết tích tụ trên cây chiếu xuống, tạo thành những đốm sáng ảo hóa nhiều hình đa giác.
Y Phong tung mình lên khỏi mặt đất, nhưng trong hố tràn đấy ánh phản chiếu của bạch ngân, khiến chàng cảm thấy chói mắt. Vạn Thiên Bình quét mục quang nhìn ra xung quanh rồi mỉm cười, nói:
- Tiêu lão đệ! Nếu ngươi thích thì những vật ở đây xem như ta tặng cho ngươi vậy.
Giọng của lào bỗng nhiên trầm xuống:
- Lão phu tung hoành nhiều năm, dám nói là ân oán phân minh. Nhưng lần này lại thọ đại ân của ngươi tại Vô Lượng sơn...
Nghe đến đây thì Y Phong hiểu thêm một việc, nghi vấn tích tồn trong lòng chàng lập tức được giải khai:
- “Thì ra Vạn Thiên Bình bị ta nhốt trong bí động, đã được Tiêu Vô cứu ra. Điều này giải thích nguyên nhân tại sao lão có thể thoát khỏi bí động và quan hệ với Tiêu Vô.”
Tuy đã sáng tỏ sự việc, song Y Phong lại có thêm mấy điều nghi vấn:
- “Sao Tiêu Vô lại chạy vào Vô Lượng sơn? Và làm sao biết cách mở bí động?”
Ý nghĩ liên tục xoay chuyển trong đầu, khiến Y Phong quên cả việc trả lời Vạn Thiên Bình.
Vạn Thiên Bình lướt lên khỏi hố rồi cao giọng nói:
- Tiêu lão đệ! Ngươi hãy lấp đất lại đi, chừng ấy bạch ngân cũng không phải bằng sức lực hai chúng ta mà khiêng lên được.
Y Phong gật đầu rồi theo lời mà lấp hố đất lại. Chàng cũng không từ chối nhã ý tặng bạch ngân của Vạn Thiên Bình, nhưng cũng không biểu thị tiếp nhận. Vì chàng cảm thấy số bạch ngân này vốn không phải là vật sở hữu của lão, do đó căn bản lão không có quyền tặng cho mình. Vậy mình hà tất phải nói lời từ chối hoặc tiếp nhận.

