Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 03 - Phần 1
1.
Năm phút sau, tiếng bước chân xa
dần, tôi dần dần hoàn hồn lại.
- Á
á á…
Tôi
mất trọng tâm, ngã nhào xuống.
Mẹ
ơi, tôi như một kẻ biến thái, ngã nhào về phía thằng tiểu quỷ, mà môi tôi lại
hôn đúng lên đôi môi nhỏ xíu của nó.
Hu
hu… Thế là hai nụ hôn đầu đời của tôi đều là cho nó! Đồ chết tiệt…
Ngồi trên chiếc ghế dài trong
phòng thay đồ nữ, tôi trợn mắt nhìn tiểu quỷ Y Đằng trong bộ đồ thể thao, chỉ hận
là không thể lôi hắn lên công đường để xét xử như
Bao Thanh Thiên – Bao đại nhân.
-
Nói thật cho tôi biết, vì sao lại như thế?
…
Hắn[1] sa
sầm mặt, cau mày, có vẻ như không buồn giải thích với tôi.
Chả
trách hắn lại xuất hiện trong nhà tôi, chả trách trường tôi lại nhận một học
sinh nhỏ tuổi như thế, chả trách ngôn ngữ, hành vi của hắn không giống của một
đứa trẻ…
-
Cái đồ xấu xa chết tiệt, nói gì đi chứ, hừ, anh không nói cũng được, tôi gọi điện
thoại hỏi bố mẹ tôi!
Hừ!
Chắc
chắn là trò đùa của bố mẹ tôi, không chừng gã tiểu quỷ này là tác phẩm thí nghiệm
của họ, giống như trong một bộ phim hoạt hình nào đó, dùng loại thuốc kỳ quái
mà họ điều chế ra để biến nhỏ!
Tôi
lấy điện thoại di động ra, bắt đầu ấn số.
Lúc
này thằng tiểu quỷ ngẩng phắt đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén, nhấn từng
chữ:
- Có
phải cô muốn biết vì sao tôi lại như thế không? Sở dĩ tôi trở nên như thế là vì
cô!
- Vì tôi? – Tôi há hốc miệng, chỉ vào mình với dáng vẻ khó
tin. – Này, anh đừng có nói bừa, sao lại là vì tôi.
Hắn đang nói gì thế?
Sao lại là vì tôi? Rõ ràng tôi gặp hắn lần đầu tiên là ở sân
bay mà…
Chờ chút, ở sân bay…
- Hu hu hu, anh là đồ
dê xồm, đừng ỷ cao lớn mà bắt nạt tôi. Tôi… tôi nguyền rủa anh, nguyền rủa anh
biến thành thằng lùn, một thằng lùn chỉ cao 1,1m, sau đó tôi sẽ bắt nạt anh…
- Ha ha, anh đừng có đùa, mấy lời nguyền rủa mà tôi nói với
anh ở nhà vệ sinh nữ của sân bay lần trước chỉ là buột miệng thế thôi, chuyện
đó làm sao có thể thành sự thực được, ha ha ha…
Tôi cười khan mấy tiếng, tránh ánh mắt rực lửa của tiểu quỷ.
- Thế cô nói cho tôi biết, vì sao từ ở đó ra, tôi lại biến
thành cái bộ dạng chết tiệt này?
Hu hu…
Không phải thật chứ? Hắn nhìn tôi như thế thì hình như là thật
rồi… Nhưng mà vô lý quá!
Tôi thấp thỏm cắn móng tay, lắp bắp nói:
- Nói không chừng… nói không chừng anh ăn nhầm cái gì kỳ
quái nên mới…
-
Trước khi gặp cô tôi chỉ ăn một bữa đơn giản trên máy bay, chẳng nhẽ cô cho rằng
mấy thứ đó có vấn đề?
Thế sao những người trên máy bay đều
không sao?
Những lời nói của thằng tiểu quỷ càng lúc càng dồn ép.
- Tôi… tôi… xin lỗi…
Buồn rầu cúi đầu xuống, tôi bắt đầu cảm thấy sở dĩ hắn biến
nhỏ có khi đúng là vì câu nguyền rủa của tôi.
- Nói một câu xin lỗi là xong hả? – Tiểu quỷ nhìn tôi lạnh
lùng, tay xoa cằm, dường như đang tính toán cái gì đó.
- Thế anh muốn thế nào?
- Tạm thời tôi chưa nghĩ ra, nghĩ ra rồi sẽ nói, nhưng cô
không được nói ra thân phận của tôi.
- Ừ.
- Ngoài ra để bồi thường cho những tổn thất của tôi, việc gì
tôi bắt cô làm thì cô không được từ chối; lúc tôi biến nhỏ, nếu có ai bắt nạt
tôi thì cô phải giúp tôi; không được bẹo má và ôm lúc tôi biến nhỏ, sàm sỡ tôi…
Cái gì?
Lần trước rõ ràng là cái gã xấu xa giả bộ ngây thơ này đã bắt
tôi ôm và thơm hắn, rốt cuộc thì ai sàm sỡ ai cơ chứ!
Nhưng mà tôi vẫn phải ngoan ngoãn, cung kính hứa với hắn như
một a hoàn, sau đó theo tiểu quỷ rời khỏi phòng thay đồ.
* * *
Chẳng
hiểu sao tôi với tiểu quỷ lại đi tới sân điền kinh, và “quả bóng vàng” xui xẻo
nhất chẳng hiểu sao ném bụp vào đầu tôi.
-
Ôi, đau quá, hu hu, đồ khốn nào dám ném bổn tiểu thư…
Tôi
xoa cục u trên trán, bất mãn chửi, bỗng dưng thấy một gương mặt cười đáng sợ
khiến tôi im bặt.
Sao
mà đen thế, người dùng bóng đá ném vào tôi lại chính là… Mông Thái Tử!
Nụ
cười của hắn lập tức biến mất khi nhìn thấy Y Đằng đứng sau lưng tôi, đầu lập tức
xuất hiện khói đen.
- Tiểu
quỷ kia, sao mày lại ở đây? Chẳng phải tao nói rồi sao, đây không phải là nhà
trẻ, mày nghe không hiểu tao nói gì à?
He
he…
Thánh
Y Đằng, để xem cậu đối phó thế nào!
Tôi
chẳng nói năng gì, nghĩ bụng: Nếu mà có túi bỏng ngô ở đây thì thích, vừa được
ăn vừa xem kịch…
- Chị
ơi, chú kia có bị bệnh gì không, tính tình xấu quá, chúng ta đi thôi! – Ai ngờ
Thánh Y Đằng kéo áo tôi, sợ hãi nép ra sau lưng tôi.
-
Mày gọi ai là chú hả? Thú cưng, cô tránh ra cho tôi, hôm nay tao không biến thằng
tiểu quỷ này thành nhân bánh bao thì không được… – Tôi thấy Mông Thái Tử giận
tái xanh cả mặt. Hắn xắn tay áo lên định đánh người.
Nhân bánh bao? Thế mà hắn cũng nghĩ ra!
Có điều không thể nhìn thằng tiểu quỷ bị đánh được. Tuy hắn
rất đáng ghét nhưng hắn bị biến thành thế này cũng là vì tôi, tôi không thể bỏ
mặc hắn…
- Ha ha, Thái Tử điện hạ, trẻ con vô tội mà, anh đừng tính
toán với nó.
- Thú cưng, cô cung kính với tôi cũng vô dụng, thằng tiểu quỷ
này dám gọi bổn thái tử là chú, tôi không dạy dỗ nó, sau này nó sẽ càng ngang
ngược hơn.
Mông Thái Tử đã tóm lấy Thánh Y Đằng, giơ tay lên chuẩn bị
đánh hắn.
- Hu hu hu… mọi người mau nhìn xem, có người bắt nạt trẻ
con, mau tới mà xem này… – Cái tiếng khóc quỷ quái đó gần như đã tạo ra một vụ
nổ trên sân điền kinh.
Mẹ ơi!
Tai tôi sắp điếc đến nơi rồi.
Hắn lại dùng chiêu này? Có thể chơi trò gì mới hơn một chút
được không? Nhưng dường như chiêu này rất hữu ích…
- Á, tiểu quỷ chết tiệt, tao đã đụng vào mày đâu, đừng có
kêu lên nữa. Á! – Bàn tay đang giơ lên định đánh của Mông Thái Tử dừng lại giữ
chừng.
- Ấy? Thái Tử điện hạ, sao anh lại bắt nạt một cậu bé đáng
yêu thế này, anh định đánh nó sao?
- A,
không phải chứ, ôi, nhìn những giọt nước mắt trên gương mặt nó kìa, mới đáng
thương làm sao, Thái Tử của chúng ta chắc sẽ không bắt nạt một đứa trẻ con chứ…
-
Nghe nói là học sinh mới, lợi hại lắm, mới 8 tuổi đã được đặc cách vào học cấp
3 rồi, Thái Tử điện hạ chắc là đang chào học sinh mới…
…
Rất
nhiều nữ sinh xúm lại xem, Mông Thái Tử thấy hơi mất mặt. Hắn bỏ Thánh Y Đằng
xuống, hằn học trừng mắt nhìn cậu bé.
- Khụ
khụ, bổn thái tử thấy thằng tiểu quỷ đáng yêu nên muốn bế nó thôi. Ha ha ha,
sao tôi lại đánh hắn được cơ chứ?
Mông
Thái Tử vội vàng thả tiểu quỷ xuống, còn ra sức xoa đầu hắn, giả bộ thân thiện,
cuối cùng không quên chỉnh lại cổ áo của mình.
Cái
gã này cứ như thể đang diễn phim thần tượng ấy…
-
Đúng thế, em chào các anh các chị, sau này mong mọi người chiếu cố cho em. – Chiêu
thức giả bộ đáng yêu của tiểu quỷ thực sự là quá cao siêu, giọng nói ngọt như
mía lùi.
Tiểu
quỷ chết tiệt, cũng may mà tôi chưa ăn trưa, nếu không chắc là nôn ra hết rồi!
- Ha
ha, đáng yêu quá, để chị véo một cái nào. Ôi, da nó thích thật đấy, sau này chị
sẽ chăm sóc cho em…
-
Gương mặt nó giống Hoàng tử bé, xinh dã man!
- Ừ,
các anh cũng sẽ thương yêu em!
…
Tôi
và Mông Thái Tử bị đám con gái điên cuồng đẩy dạt sang một bên. Mông Thái Tử vốn
luôn cao ngạo, coi mình là trung tâm giờ bị như thế này tức muốn phát điên lên.
-
Này, tôi đếm đến 3, đám người kia mau cút cho tôi! 1, 2…
Còn
chưa đếm xong, đoàn ngoài đã bỏ chạy như gà, uy tín của Mông Thái Tử quả không
phải là bốc phét. Ở trường Trung học Thâm Điền, đắc tội hắn còn đáng sợ hơn là
đắc tội Diêm Vương.
Sân
điền kinh tĩnh lặng chỉ còn lại mỗi tôi, Thánh Y Đằng và Mông Thái Tử.
-
Thái Tử đại nhân, Thái Tử điện hạ, xin lỗi, em trai tôi còn nhỏ tuổi, không hiểu
chuyện, anh đừng giận nó! – Tôi cố nặn ra nụ cười quyến rũ nhất có thể. Kẻ thức
thời mới không chịu thiệt, cứ nói chuyện tử tế với hắn thì hơn.
- Ừm,
cũng đúng, người lớn không thèm chấp trẻ con, tha cho thằng tiểu quỷ đấy. – Mông
Thái Tử trầm tư gật đầu. – Thế này đi, để thể hiện sự biết lỗi của tôi, thứ bảy
này cô đi với tôi tới công viên nước Táo đỏ nhé.
Ngất
mất!
Thế nào gọi là để thể hiện sự
biết lỗi của tôi? Rõ ràng là gã Thánh Y Đằng đắc tội với hắn, sao lại bắt tôi
đi chơi
với hắn? Có điều…
- Công viên nước? Anh cũng tới những chỗ như thế?
- Bảo… bảo cô đi thì đi, cô là thú cưng của tôi, chủ nhân
nói gì cũng không được phản đối! – Mông Thái Tử lắp bắp, mặt đỏ bừng.
- Ấy, lạ thật, sao anh lại đỏ mặt?
- Ai… ai đỏ mặt, 3 giờ chiều thứ bảy, cô mà đến muộn thì chết
chắc đấy. Còn nữa, nếu cô muốn đưa thằng tiểu quỷ chết tiệt này đi thì cũng
không vấn đề gì. – Mông Thái Tử nói xong thì vội vã bỏ đi, khiến tôi suýt chút
nữa thì ôm bụng cười đứt ruột.
Có điều, vì sao phải đưa thằng tiểu quỷ này đi, chẳng phải Mông
Thái Tử rất ghét hắn sao?
- Cô định làm “Hồng Hạnh vượt tường”[2]
sao? – Tiểu quỷ sau lưng tôi bỗng dưng phun ra một câu.
Gió lạnh ùa tới.
Cốc!
Tôi cốc mạnh lên đầu tiểu quỷ.
- Cái gì gọi là “Hồng Hạnh vượt tường”? Tiểu quỷ chết tiệt đừng
có phát biểu linh tinh làm hỏng hình tượng của tôi!
- Nụ hôn đầu của cô chẳng phải cho tôi rồi sao? Bây giờ lại
hẹn hò với người đàn ông khác, không là Hồng Hạnh vượt tường thì là gì? – Thánh
Y Đằng giận dỗi nói.
- Nụ… nụ hôn đầu, sao anh biết đó là nụ hôn đầu của tôi?
Nói xong, tôi vội vàng bụm miệng mình lại. Thế có khác nào
chưa đánh đã khai? Có điều hắn quan tâm tới việc tôi hẹn hò với Mông Thái Tử
làm gì?
- He he he…
Tôi xoa hai tay vào với nhau, cười đầy âm mưu, lại gần hắn.
- Sao cô cười dâm đãng thế hả?
- Anh ghen đúng không? Ha ha ha, sức hút của Bối Tây Mễ tôi
lớn thật đấy. Tiểu quỷ, đừng đau lòng quá, thực ra khi lớn, trông anh cũng đẹp
trai ra phết, chỉ cần thay đổi cái giọng điệu nói chuyện lạnh lùng, không chừng
tôi sẽ suy nghĩ tới anh…
- Tôi… tôi thèm vào, cô nghĩ nhiều quá đấy. Loại con gái có
gương mặt làm hỏng mỹ quan thành phố, thân hình thì như mấy bà thím như cô thì
còn lâu tôi mới thích…
- Thánh Y Đằng, không nói hai chữ “bà thím” thì anh chết à!
2.
Thứ
bảy.
Ngược
lại với gương mặt sầm sì khó chịu của tiểu quỷ tôi lại tỏ ra vô cùng hào hứng,
dọc đường còn lẩm bẩm hát một bài.
Thời
tiết này mà được ngâm mình trong nước thì không còn gì bằng.
- Cô
điên rồi à? Hẹn hò với con “khỉ đỏ” đó mà cô cũng vui thế ư?
Haiz,
cái lời lẽ lạnh băng này được thốt ra từ miệng của một thằng nhóc thật khó
thích nghi, huống hồ còn là một gương mặt rất đáng yêu, nếu cứ thế thì tôi sẽ bị
tâm thần phân liệt mất.
Cốc!
Tôi không hề khách khí, gõ mạnh lên đầu hắn.
- Là
một đứa trẻ con thì không thể không lễ phép, nếu không mọi người sẽ tưởng là
“chị” không dạy “em” cẩn thận!
He
he, tôi chỉ có thể nhân lúc hắn biến nhỏ mà bắt nạt hắn, chứ không chờ hắn lớn
lên rồi thì tôi chẳng còn cơ hội nữa. Ha ha ha, cứ thế đi!
- Cô
là người đàn bà độc ác, tôi cảnh cáo cô, đừng có đánh vào đầu tôi nữa!
Hừ!
Lời cảnh cáo của một đứa trẻ con thì có ích gì?
Tôi lườm hắn một cái, ngoáy
tai giả bộ không nghe rõ, bước nhanh chân về phía trước, sau đó tôi nghe thấy
tiếng “mài răng” của một đứa trẻ
con.
Là
lá la, ăn chết ngươi, ăn chết ngươi!
Trong
lòng tôi vui như tết, tôi hí hửng tìm “khỉ đỏ”, khụ khụ, ý tôi là Mông Thái Tử.
Á?
Đó chẳng phải là Mông Thái Tử sao?
Hôm
nay hắn mặc một cái áo phông màu bạc rất ngầu, còn đeo kính đen, trông vô cùng
đẹp trai, đứa con gái nào đi qua cũng phải quay lại nhìn hắn bằng con mắt ngưỡng
mộ.
Có
điều sao bên cạnh hắn còn một đứa con gái khoảng 7, 8 tuổi với mái tóc công
chúa, xinh như búp bê thế nhỉ? Ừm, nếu nhìn kỹ thì hai người có vẻ giống nhau,
chẳng nhẽ đó là con riêng của hắn?
Nghĩ
đến đây, tôi bất giác rùng mình.
-
Thú cưng, cô đến muộn thế, làm tôi suýt nữa thì báo cảnh sát! – Mông Thái Tử
lao tới véo má tôi, nhưng bị Thánh Y Đằng chặn ngay lại được.
Thằng
tiểu quỷ chết tiệt cười với hắn rất ngọt ngào:
-
Xin lỗi, chú ơi, vị này nhà cháu thích ngủ nướng, thế nên bọn cháu dậy muộn.
Ngất…
Ai bắt
anh phải vội vàng giải thích hả?
Hắn
chắc chắn là cố ý nói như thế để trả thù cái cốc đầu của tôi ban nãy!
- Tiểu quỷ chết tiệt, mày gặp
ông chú nào đẹp trai
như tao chưa? Sau này không được gọi tao là ông chú nữa, nếu không tao
sẽ ném mày xuống hồ cá sấu, nghe rõ chưa hả? – Mông Thái Tử giận điên người, hắn
bực bội gỡ kính râm xuống, trợn mắt nhìn Thánh Y Đằng bằng đôi mắt xanh lè.
- Hử?
Các ông chú bình thường đều không thích tự nhận mình là chú mà, thôi được rồi,
cháu không làm lộ thân phận của chú nữa.
- Thằng
tiểu quỷ chết tiệt, sao mà nói chuyện khó nghe thế…
-
Các anh các chị đều nói cháu đáng yêu mà, bởi vì chú là chú nên mới ghét cháu
phải không?
-
Mày…
…
Hai
cái người này cứ đụng mặt nhau là cãi nhau, bực mình thật!
-
Này này, đừng có cãi nhau nữa, các người coi tôi là người tàng hình à…
-
Đàn ông nói chuyện, đàn bà đừng chen vào!
-
Đàn ông nói chuyện, đàn bà đừng chen vào! – Hai người gần như đồng thanh quay
sang quát tôi.
Trán
tôi lập tức xuất hiện mấy sợi khói đen – hai người này sao tự nhiên lại có thỏa
thuận ngầm như thế?
-
Sao mày lại học cách nói của tao, trẻ con mà còn giả bộ đàn ông? – Mông Thái Tử
bất mãn lắc cái đầu nhỏ của Thánh Y Đằng. Thằng tiểu quỷ đáng thương xanh cả mặt.
-
Anh Thái Tử, cậu ấy là ai? Đẹp trai quá! – Cô bé nãy giờ vẫn tò mò nhìn Thánh Y
Đằng bắt đầu mở miệng, trên gương mặt bầu bĩnh còn có hai cái lúm đồng tiền,
đáng yêu thật.
Trong
đôi mắt xanh của Mông Thái Tử thoáng qua một ánh sáng, hắn kéo cô bé ra trước mặt
chúng tôi.
-
Quên không giới thiệu với hai người, đây là Mông Điềm Tâm, là con gái của dì
tôi, năm nay 7 tuổi, thế nào, đáng yêu không? Tiểu quỷ, anh giới thiệu nó cho
mày làm bạn gái, được không?
Là lá
la…
Cơn
gió thu nhè nhẹ làm một chiếc lá vàng rụng xuống, bay qua đầu tôi và tiểu quỷ.
Chẳng
lẽ hắn định đưa cô bé này tới đây xem mắt Thánh Y Đằng?
Chết
mất thôi!
Tuy
rằng thằng tiểu quỷ giờ đã biến nhỏ, nhưng ít nhiều gì hắn cũng 16 tuổi rồi, bảo
hắn xem mắt một đứa con gái 7 tuổi? Có điều nghe cũng thú vị ra phết! Ha ha ha…
- Khụ
khụ, chị cảm thấy em Điềm Tâm cũng xinh lắm, em có nên suy nghĩ lại không? – Tôi
cúi người, thì thầm vào tai Thánh Y Đằng, sau đó nhìn gương mặt cứng đơ của hắn
bằng ánh mắt vui vẻ…
Ha ha, buồn cười thật, bỗng dưng lại cảm thấy Mông Thái Tử
có một chiêu thật lợi hại, xem tiểu quỷ đối phó thế nào.
Là lá la…
Tâm trạng tôi tốt quá!
- Thú cưng, nhìn cô hôm nay có vẻ vui lắm… Có phải là cô
thích hẹn hò với bổn thái tử lắm không? – Mông Thái Tử khoa chân múa tay.
- Ha ha ha, chúng ta đi nghịch nước đi! – Tôi cũng không trả
lời hắn, chỉ cười cười lấp liếm, sau đó hào hứng lao về phía công viên nước.
Vì lúc này Thánh Y Đằng đang trong bộ dạng một đứa trẻ con
nên hắn và Điềm Tâm chỉ được ở nơi nước nông.
- Anh Y Đằng, em không biết bơi, anh có thể dạy em không? – Điềm
Tâm ngồi trên cái phao hình con vịt, đáng yêu nhìn Thánh Y Đằng.
Nhưng Thánh Y Đằng chỉ đứng im một chỗ, không có vẻ gì là đồng
ý, điều này khiến Điềm Tâm đáng thương đỏ hoe mắt.
- Này, Thánh Y Đằng, em dạy con bé một tí thì chết à!
Tôi mặc áo bơi bơi qua, cốc đầu hắn một cái.
- Bà thím, bà cốc đầu tôi lần nữa thử xem.
Giọng
nói của hắn tuy lạnh lùng, ánh mắt thì nghiêm khắc, nhưng với cái bộ dạng trẻ
con ấy thì chẳng
khiến ai sợ cả.
- Người ta thích em, hãy đối tốt với em ấy một tí đi, không
chừng lại có một cô bạn gái nhỏ, ha ha ha… – Tôi tiếp tục vui vẻ vỗ đầu hắn.
Hừ hừ! Dù sao thì giờ tôi cũng chẳng sợ anh, ông trời đối với
tôi tốt thật, ha ha ha…
- Bà điên rồi à? Nó mới 7 tuổi!
Cái gương mặt như muốn hóa điên của tiểu quỷ trông thật là
đáng yêu.
- Đúng thế, nó 7 tuổi, em 8 tuổi, thật là xứng đôi, thanh
mai trúc mã, lâu ngày tình cảm sẽ nảy sinh, sau đó là kết hôn, sống với nhau hạnh
phúc, ha ha, đẹp quá…
- Bà im miệng cho tôi!
- Hu hu… hu hu… anh Y Đằng không quan tâm tới em, hu hu… – Điềm
Tâm thấy chúng tôi cãi nhau, bỏ mặc nó thì bật khóc nức nở, hàng lông mi dài
trĩu nước khiến nó trông thật đáng thương.
Phút chốc, những người đứng gần đó đều quay sang nhìn chúng
tôi.
- Á, Thánh Y Đằng, mau dỗ nó đi, người ta đang nhìn chúng ta
kìa, em định biến chúng ta thành những động vật trong vườn bách thú cho mọi người
tham quan sao?
Tôi đẩy Thánh Y Đằng tới trước mặt Điềm Tâm.
- Chết tiệt! Em tên là Điềm Tâm phải không? Không được khóc!
- Hu hu… anh Y Đằng, anh dữ quá… hu hu hu… – Bị Y Đằng quát,
Điềm Tâm càng khóc to hơn.
- Này, cậu quát cái gì mà quát, nó chỉ là trẻ con, cậu không
biết dỗ trẻ con à? Cái chiêu giả bộ dễ thương của cậu đâu, mau dùng đi.
Cái gã này cố ý phải không?
Bình thường chẳng phải hắn rất được lòng các cô dì chú bác,
cả các thầy cô giáo và bạn học ở trường đó sao, lần này sao không chịu dỗ dành
Điềm Tâm?
Thánh Y Đằng hít sâu một hơi, nhìn tôi một cái, sau đó nở một
nụ cười toe toét với Điềm Tâm, dịu giọng dỗ dành:
- Em đừng khóc, anh dạy em bơi, được không?
Điềm Tâm lập tức nín khóc, gật đầu, còn ra sức hít mũi, thật
là đáng yêu quá đi. Bỗng nó ghé miệng hôn lên má phải Thánh Y Đằng một cái.
- Anh Y Đằng, anh tốt thật!
Chậc chậc…
Mặt Thánh Y Đằng chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh sang
đen, đây là dấu hiệu chứng tỏ hắn sắp nổi giận.
- Ha ha ha…
ha ha ha…
Tôi ôm bụng
cười ngặt nghẽo, nhưng vừa nhìn gương mặt như chuẩn bị khóc lần nữa của Điềm
Tâm tôi vội nói:
- Đừng có nổi giận, chỉ là trẻ con
thôi mà, nếu lại làm
nó khóc thì phiền lắm.
Thế là Thánh Y Đằng miễn cưỡng dạy
cô bé bơi, tôi đứng cạnh quan sát để tránh xảy ra việc gì. Có điều, tôi nhìn
vào chiếc áo phao trên người. Hình như tôi cũng không biết bơi...
- Bà thím, có cần dạy bà không? – Thánh
Y Đằng vừa đỡ Điềm Tâm nằm trên cái phao con vịt vẫy vùng, vừa nói với tôi.
Làm gì có chuyện!
Giờ tôi mới biết thực ra tuổi của hắn
cũng ngang tuổi của tôi, thế mà còn dám gọi tôi là bà thím!
- Không thèm!
Tôi quay đầu đi, mặc kệ hắn.
- Ha ha ha, thú cưng, để tôi dạy cô
bơi nhé, thằng tiểu quỷ này không đỡ nổi cô đâu, ha ha...
Bụp bụp bụp...
Cùng với bọt nước tung toé khắp nơi,
tôi bị Mông Thái Tử vừa ở khu nước sâu bơi sang bế thốc lên.
- Á... anh định làm gì?
- Anh định làm gì?
Một giọng nói lạnh lùng khác vang
lên.
- Tao bế cô ấy sang bên kia học bơi,
thằng tiểu quỷ mày cứ ở đây nuôi dưỡng tình cảm với Điềm Tâm đi. – Mông Thái Tử
thản nhiên ngẩng đầu lên, để lộ hàm răng trắng đều như bắp.
Mẹ ơi!
Mông Thái Tử cởi trần, tôi có thể cảm
nhận được hơi ấm tỏa ra từ người hắn, và cả lồng ngực đang phập phồng theo từng
hơi thở của hắn nữa, mặt tôi đỏ bừng lên rồi.
- Thả cô ấy xuống.
Khí thế toát ra từ thân hình nhỏ thó
của Thánh Y Đằng không hề thua kém Mông Thái Tử cao to.
- Tao không thả!
...
Hai người bắt đầu trợn mắt lườm
nhau.
Tôi đáng thương trở thành khói thuốc,
bị Mông Thái Tử ôm trong lòng không dám cử động, suýt chút nữa thì đã bị ánh mặt
trời hong khô, ôi sao mà thê lương!
- Tôi khát quá, có thể đi uống cái
gì trước không...
Vì mạng sống của tôi, tôi cuống cuồng
đề nghị.

