Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 03 - Phần 2

3.

Thế là chúng tôi tới khu ẩm thực của công viên nước. Những giọt nước còn đọng trên tóc Mông Thái Tử nhỏ tong tỏng xuống chiếc áo phông mà hắn mặc bừa lên người, hắn uể oải ngồi xuống cái ghế ở sát cửa sổ, đưa cho tôi một chai nước cam.

Tôi nhấp một ngụm nước.

Khụ khụ, chắc chắn là hắn đang định quyến rũ tôi, Bối Tây Mễ, mày phải bình tĩnh, phải bình tĩnh!

- Thú cưng, đây là lần chơi vui nhất trong cuộc đời tôi đấy, xem ra cô làm thú cưng cũng được ra phết, có giá trị lắm.

Bốc khói...

Chỉ nghe câu trước còn thấy được, sao cái câu sau... thế nào là “có giá trị”? Nghe cứ như là sản phẩm giảm giá ở siêu thị ấy! Phát điên lên được...

- Ấy? Thánh Y Đằng đâu không thấy nhỉ?

Tôi nghĩ chuyển chủ đề thì tốt hơn, để đỡ tức điên lên vì hắn.

Cái...

Gọi cái tên này cứ thấy quái quái làm sao!

Nhưng giờ tôi biết hắn không phải là tiểu quỷ, ngoại hình thực sự của hắn cũng được coi là đẹp trai, tôi không thể cứ gọi hắn là tiểu quỷ này, cậu bé kia được...

Ôi, mệt thật!

- Anh Y Đằng, anh chờ em với...

Không lâu sau, Điềm Tâm theo sau Thánh Y Đằng từ phòng thay đồ của nam chạy ra.

Làm ơn đi!

Chẳng nhẽ con bé theo vào tới tận phòng thay đồ nam? Chết mất... trẻ con bây giờ bạo thế!

- Điềm Tâm, cẩn thận chứ!

Điềm Tâm hấp tấp quá nên thân hình nhỏ bé giẫm phải chiếc váy công chúa của mình, thế là ngã nhào về phía trước.

Trong những câu chuyện cổ tích, chắc chắn lúc này hoàng tử sẽ xuất hiện để cứu tiểu công chúa, thế là Thánh Y Đằng tiện tay đưa ra ôm lấy công chúa Điềm Tâm xinh đẹp...

N giây sau.

Tôi vừa ngáp vừa nhắc nhở công chúa Điềm Tâm vẫn còn đang đỏ mặt.

- Em Điềm Tâm, anh Y Đằng của em đi nhà vệ sinh, em mau sang đây uống sữa đi.

- Ồ... Mặt em đỏ quá, lúc nãy anh Y Đằng đỡ em trông thật đẹp trai! Sau này lớn lên, nhất định em sẽ cưới anh ấy, chị ơi, chị thấy được không?

Á khẩu.

Công chúa Điềm Tâm chẳng nhẽ lại thích Thánh Y Đằng thật?

Đúng là tạo nghiệt...

- Được thôi, anh sẽ giúp em theo đuổi nó, bắt nó cưới em... – Mông Thái Tử vỗ ngực, thề thốt với Điềm Tâm.

Trán tôi lập tức xuất hiện mấy sợi khói đen.

- Thú cưng, cô thấy ý của tôi thế nào? Ha ha ha, hai người chúng ta làm phụ huynh để quyết định chuyện hôn sự này nhé... Nào, chúng ta cạn ly!

Cạn ly cái đầu anh!

Này này này, tay của hắn bị tàn phế rồi hay sao? Sao cứ khoác lên vai tôi vậy, như thế trông thật là mờ ám!

Tôi thận trọng định bỏ tay hắn xuống, không ngờ Mông Thái Tử phát hiện ra, hắn lườm tôi một cái rồi dùng giọng điệu siêu nguy hiểm hỏi tôi:

- Cô muốn dịch tay tôi ra hả? Tôi là chủ nhân của cô đấy, chẳng nhẽ cô muốn chống đối tôi sao? Xem ra cô vẫn chưa giác ngộ ra nhỉ?

- Ha ha, ha ha ha, không đâu, không đâu...

Tôi ủ rũ rụt tay về đặt lên đùi. Bối Tây Mễ, tao coi thường mày, đứng trước thế lực độc ác đã khuất phục, mày phải đứng lên đấu tranh tới cùng mới đúng chứ...

- Lại đây!

- Hả?

- Trên trán cô có nhiều mồ hôi quá, lại gần đây để tôi lau cho!

Chưa kịp phản ứng lại, tôi đã thấy một bàn tay cầm một chiếc khăn tay thơm mùi nước hoa lau lên trán tôi, đôi mắt màu xanh của hắn nhìn tôi chăm chú, chiếc khăn tay thoang thoảng mùi oải hương...

Khụ khụ!

Khăn tay...

Tôi có nhìn nhầm không? Trên người Mông Thái Tử mà cũng có thứ này sao?

- Hử, đây là khăn tay sao?

- Hình như là... tóm lại không biết là con bé nào nhét cho tôi, tôi thấy cũng được nên để lại dùng.

Một đám quạ đen đang vẫy cánh bay qua đầu tôi, bay về nơi xa lắm.

Còn tưởng là phát hiện ra một mặt người khác không biết của Mông Thái Tử, thật đáng tiếc...

* * *

- Bỏ tay của anh ra khỏi người con gái của tôi! – Bỗng dưng, tôi cảm giác sau lưng như có một đám mây đen. Người có thể nói với giọng điệu lạnh lẽo của băng đá ngàn năm này chỉ có thể là...

Tôi quay phắt đầu lại, mái tóc màu vàng kim ướt nước, gương mặt lạnh lùng đẹp trai, chiếc áo sơ mi đen bằng lụa khiến thân hình cao ráo của hắn càng trở nên tuấn tú, đôi mắt màu hổ phách tỏa ra tia sáng lạnh lẽo và quyến rũ.

Lúc nào...

Thánh Y Đằng lại biến thành người lớn rồi? Hơn nữa dường như là hắn đã có chuẩn bị từ trước, nên mang theo một bộ quần áo để thay.

- Ranh con, mày đang nói chuyện với tao sao? Cái gì mà người con gái của mày? Cô ta là thú cưng của tao! – Mông Thái Tử không những không buông tôi ra mà còn đặt mạnh “móng vuốt” lên thắt lưng tôi.

Đúng vào lúc này...

Bụp!

Sự việc xảy ra quá thần tốc, có lẽ chỉ một giây sau, tôi đã bị Thánh Y Đằng ôm trọn trong lòng, còn Mông Thái Tử thì trợn tròn mắt kinh ngạc, dường như không dám tin những điều này.

- Này, thằng ranh, mày thế là có ý gì? Muốn cướp cô gái từ trong tay Mông Thái Tử tao sao?

Mái tóc đỏ rực của Mông Thái Tử dường như đang bốc cháy.

- Cô ấy vốn là của tao.

Thánh Y Đằng nhún vai.

- Ôi trời ơi, hai người này, cái gì mà của anh của tôi, tôi là người cơ mà, các người không thể giành giật tôi như một món đồ được, phải hỏi ý kiến của tôi trước chứ.

Tôi thực sự không nhịn được nữa, hai người này chẳng tôn trọng nhân quyền của tôi chút nào, ném tôi sang một bên, thật là quá đáng!

Nhất là cái gã xấu xa Thánh Y Đằng, rốt cuộc là dây thần kinh nào của hắn không bình thường, chạy ra dọa người, nói tôi là người con gái của hắn, tôi nghĩ chắc là hắn đang muốn trả thù tôi đây mà...

- Được, thú cưng, cô nói đi, người đàn ông này là ai?

- Anh ấy...

Tôi vừa định phủ nhận toàn bộ quan hệ với Thánh Y Đằng thì tai tôi bỗng nóng bừng lên, lời cảnh cáo nho nhỏ vang lên bên tai tôi:

- Lần trước cô hứa với tôi rồi, không được từ chối bất cứ việc gì tôi bắt cô làm, bây giờ cô phải nói với con khỉ đỏ này... tôi là bạn trai cô.

- Bạn trai? Anh... Chẳng phải anh rất ghét tôi sao?

- Đừng có tưởng bở, tôi chỉ là không thích con khỉ này mà thôi...

- Nhưng... anh không thích thì liên quan gì tới tôi? Với lại anh mà bắt tôi nói thế thì liệu có đối phó được với anh ta không?

- Xem ra cô cũng giống y như con khỉ này, ngu si... Cô chỉ cần làm theo lời tôi là được rồi! Nếu không tôi sẽ hôn cô trước mặt mọi người.

Đồ xấu xa, lúc nào cũng uy hiếp tôi, hơn nữa sao hắn cứ phả hơi vào tai tôi thế, nóng quá, nóng quá, đỉnh đầu tôi sắp bốc hơi rồi...

- Các người dám thì thầm thân mật trước mặt tôi, chán sống rồi sao? – Mông Thái Tử nổi trận lôi đình, quát lớn. – Thú cưng, thằng ranh con này là ai?

- Anh... anh ấy là bạn trai tôi. – Tôi miễn cưỡng nói bé xíu.

- Cái gì? Không thể nào, tuyệt đối không thể! Thú cưng, lừa dối chủ nhân thì hậu quả sẽ thê thảm lắm đấy, cô đừng có lừa tôi! – Gương mặt Mông Thái Tử đanh lại, chiếc ly thủy tinh trong tay vang lên tiếng vỡ.

Đáng sợ quá đi mất!

Tôi lắp bắp:

- Tôi... tôi...

- Người đẹp, tối nay anh đặt bàn ăn rồi, chúng ta cùng ăn tối nhé. – Thánh Y Đằng nói, vòng tay siết chặt eo tôi. Trong ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy sự dịu dàng khiến trái tim tôi gần như tê dại, cứ như là thuốc độc, lan dần ra khắp não bộ của tôi...

Tôi máy móc gật đầu.

- Á á, tức điên mất thôi, thằng ranh con, bổn điện hạ nhất định sẽ điều tra ra thân phận của mày, tới lúc đó tao sẽ không tha cho mày đâu!

Giọng nói của Mông Thái Tử càng lúc càng xa, càng lúc càng xa, khi tôi tỉnh hồn lại thì tôi với Thánh Y Đằng đã ngồi trong một nhà hàng cao cấp rồi.

4.

Nhà hàng này thật dễ chịu và ấm áp, sô-pha bọc vải màu trắng sữa, nền nhà được lát kiểu gạch cổ, tường được trang trí bởi những bức tranh hình hoa hướng dương, không xa có một dòng suối với tiếng nước chảy róc rách.

- Sao anh vô duyên vô cớ mời tôi ăn cơm?

- Đừng có nói nhiều.

Giọng nói của Thánh Y Đằng nghe có vẻ không vui.

Lúc này, một tiếng nhạc du dương cất lên, tôi nhìn theo hướng phát ra tiếng nhạc, trên chiếc ghế đá cạnh đó là mấy cô gái xinh đẹp mặc váy voan màu trắng đang chơi đàn hạc cầm, và tôi đột ngột phát hiện, cả phòng ăn này chỉ có mỗi tôi và Thánh Y Đằng!

- Việc làm ăn của nhà hàng này sao mà kém quá vậy, có phải vì đồ ăn không ngon không, chúng ta đi mau thôi... – Tôi thì thầm nói bằng giọng mà chỉ hai người mới nghe được.

- Đồ ngốc, tôi bao cả nhà hàng rồi, đương nhiên là không còn ai khác!

- Bao rồi?

Tôi không kiềm chế được, buột miệng kêu lên, nhìn ánh mắt kỳ quái của mấy người phục vụ, tôi mới hạ thấp giọng nói:

- Đồ phá gia chi tử, tôi nói cho anh biết, trên người tôi chỉ có chưa đầy 100 tệ, ăn cho sướng miệng vào rồi bị giữ lại làm khổ sai đấy!

Với lại, hắn là con trai của đồng nghiệp của bố, mấy ông đồng nghiệp của người bố nghèo rớt mùng tơi của tôi thì đương nhiên cũng nghèo rớt mùng tơi rồi, gia cảnh không giàu có gì lại còn xa xỉ như thế...

Chắc chắn là đồ phá gia chi tử!

- Tiền tôi trả rồi, còn nữa, dừng ngay những tưởng tượng bát nháo trong đầu cô đi, tiền của tôi đều do tôi tự kiếm đấy!

- Tự kiếm? – Tôi hồ nghi nhìn hắn, trong đầu xuất hiện cảnh tượng hắn dùng chiếc chìa khóa vạn năng để mở cửa nhà tôi. – Trời ơi, tôi không thèm ăn thức ăn mua bằng tiền ăn trộm đâu. Hu hu, tôi không muốn mình cũng xấu xa, nhơ bẩn như anh...

- Cô nói huyên thuyên cái gì vậy? Tiền của tôi kiếm được là do chơi cổ phiếu, không muốn ăn thì cút ra ngoài cho tôi...

Đôi lông mày cau tít lại của Thánh Y Đằng có khi phải kẹp chết được mấy con muỗi, biểu cảm của hắn thật là khó chịu.

Ọc ọc ọc ọc...

Lúc này, cái bụng vô dụng của tôi lại kêu òng ọc.

Thế là cái khóe miệng của người người đối diện khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười hoàn hảo.

Hắn...

Thánh Y Đằng đang cười với tôi!

Tôi thẫn thờ nhìn hắn. Đây là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng gặp, nó giống như trà xanh, tỏa hương thơm thoang thoảng dễ chịu, dịu dàng đi vào trái tim tôi...

- Đồ con gái khó chịu! Phục vụ, mang thức ăn lên đi... Bắt đầu từ món chính, cô nàng này đói tới mức không chờ được nữa rồi! – Thánh Y Đằng lắc đầu, dặn dò phục vụ mang thức ăn lên.

Ngất mất thôi.

Thế nào gọi là “không chờ được”? Nói cứ như thể tôi là quỷ đói đầu thai không bằng!

Tôi bất mãn chu miệng, tỏ ý phản đối.

Nhưng khi món cá hồi nướng kiểu Pháp thơm lừng được mang lên, tôi lập tức cầm dao nĩa, thưởng thức ngon lành.

Món điểm tâm cuối cùng là bánh Tiramisu. Ha ha, đây là món mà tôi thích nhất, vị đắng của cà phê, mùi thơm của bánh gatô, vị đậm đà của sôcôla, ngon quá đi mất...

- Đồ đàn bà, lau kem dính trên miệng đi!

- Hử?

Tôi ngẩn ngơ ngẩng đầu lên khỏi đĩa thức ăn ngon, một bàn tay đưa ra trước mặt tôi, thô lỗ lau miệng cho tôi.

- Đau, đau, đau! Sao anh không biết thương hoa tiếc ngọc gì thế?

Ôi trời ơi...

Bao nhiêu thiện cảm tôi dành cho hắn ban nãy tan biến hết rồi, bởi vì hắn là một gã siêu xấu xa, một kẻ không chút dịu dàng!

Thật là... sao biến thành người lớn lại khỏe thế, mau biến nhỏ lại đi để tôi còn bắt nạt chứ! Ấy... đúng rồi, lần này sao được lâu thế rồi mà hắn chưa biến nhỏ lại nhỉ?

- Này, anh trong cái ngoại hình này hai tiếng đồng hồ rồi đấy, sao lần này lâu thế mà vẫn chưa biến lại? – Thấy sắc mặt hắn không bình thường, tôi đành phải tự lẩm bẩm để chuyển chủ đề. – Không biết Mông Thái Tử thế nào, hôm nay trông hắn có vẻ rất giận dữ...

Bàn tay của Thánh Y Đằng dừng lại trên miệng tôi, sắc mặt vô cùng khó coi, hắn bóp chặt cằm tôi, nâng đầu tôi lên nhìn về phía hắn.

- Cô ghét tôi hả?

- Hả?

- Cô thích cái con khỉ đỏ đó và ghét tôi sao?

- Ơ...

- Thôi bỏ đi, tóm lại là tôi cũng chẳng bận tâm! – Hắn buồn bã buông tay ra, lạnh lùng nói.

Ngất mất...

Hắn nói không bận tâm mà sao còn giận thế?

- Đâu có, tôi đâu có ghét anh, anh đẹp trai như thế, lại biết biến qua biến lại, giống như kim cương biến hình vậy... – Trong đôi mắt lạnh lùng của hắn, tôi lắp bắp khen hắn, cảm giác miệng mình khô không khốc, thế là tôi cầm cốc nước trên bàn, uống một hơi.

Ấy?

Sao trước mắt tôi lại xuất hiện nhiều ngôi sao thế này, ha ha, chúng còn đang xoay tròn, xoay tròn...

- Chết tiệt, đó là Brandy, phục vụ, anh làm gì thế hả? Không biết cô ấy là học sinh trung học sao? Sao anh lại mang rượu ra đây?

Thánh Y Đằng, ha ha ha, sao gương mặt anh lại giống con heo thế nhỉ, còn biến thành quái thú ba đầu nữa? Hử, không đúng, là sáu đầu mới đúng, hi hi, thì ra anh không chỉ là kim cương biến hình mà còn là yêu quái, yêu quái.

- Đồ con gái kia, cô tỉnh lại đi, tỉnh lại... Á, cô nôn vào đâu thế? Cái áo sơ mi này là hàng limited đấy... Đúng là đồ ngốc, tưởng đó là nước hay sao mà uống ừng ực thế hả...

* * *

Hu hu, đau đầu quá, sắp nổ tung ra rồi...

Tôi ôm đầu trở mình, đập vào rèm mắt tôi là thân hình bán nuy của một cậu bé trên chiếc sô-pha bên cạnh, nhìn lên trên, đó là một gương mặt nhỏ xinh đẹp, đôi môi mỏng màu hồng phấn, hàng lông mi cong vút, như chàng hoàng tử đang ngủ say, đẹp như trong truyện cổ tích!

Ôi trời, xem ra Thánh Y Đằng lại biến thành tiểu quỷ rồi.

Á...

Nhớ ra rồi, hôm qua sau khi rời khỏi công viên nước, tôi với Thánh Y Đằng cùng đi ăn tối, sau đó tôi uống một cốc “nước”... hu hu, không phải, đó hình như là rượu!

Nhìn ra xung quanh. Ừm, là nhà tôi, vẫn may, vẫn may, nhưng khi tôi lật chăn ra định xuống giường thì phát hiện ra mình đang mặc đồ ngủ...

Chẳng nhẽ?

Hu hu hu, Thánh Y Đằng, đồ xấu xa, anh nói đi, anh làm gì với tôi hả? Tôi tóm lấy cái gối ném về phía

ghế sô-pha.

Thật là quá đáng!

Sự trong sạch của tôi...

- Hử? – Gã tiểu quỷ lười biếng vươn vai một cái, nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội.

- Vì sao tôi lại mặc đồ ngủ?

- Ồ, tôi thay giúp cô mà! Có sao... – Gã tiểu quỷ khoanh tay lại, thản nhiên trả lời.

- Hu hu hu, sao anh có thể độc ác như thế? Anh bảo tôi sau này làm sao mà nhìn mặt người khác được, hu hu... tôi phải đi làm tu nữ, tôi phải lên núi làm ni cô...

- Stop! Đừng có quậy nữa, tôi bảo bà thím hàng xóm thay cho cô!

Gã tiểu quỷ không chịu được bịt tai lại, nói thật.

- Thật không?

Trên mặt tôi vẫn còn hai hàng nước mắt, tôi hỏi lại lần nữa, cho tới khi hắn gật đầu rồi mới tin.

- Sao anh lại ngủ ở phòng tôi? – Tôi nhìn hắn bằng con mắt cảnh giác.

- Tối qua cô nôn suốt, làm sao tôi không chăm sóc cô được? Đúng là đồ đàn bà không biết điều!

- Ồ, lần sau đừng có hở một chút là chạy vào phòng tôi! – Miệng nói vậy nhưng trong lòng tôi vẫn thấy rất ấm áp. Tôi buộc tóc cẩn thận, định xuống giường đi đánh răng cho hết mùi rượu còn sót lại hôm qua.

Ui cha...

Từ phòng vệ sinh đi ra, tôi giẫm phải một vật thể không rõ nguồn gốc, suýt thì trượt chân ngã, cúi đầu nhìn xuống, thì ra là một cái chai Côca, trên còn có hình ảnh “Nhật Thần đại nhân” đẹp trai của tôi.

Hu hu...

Từ khi sống chung với gã tiểu quỷ này, hình như đã lâu lắm rồi tôi không quan tâm tới tin tức về “Nhật Thần đại nhân” nữa. Tôi đúng là một fan kém cỏi!

Thế là tôi bắt đầu lôi gã tiểu quỷ ra trút giận.

- Anh lại uống trộm Côca trong tủ lạnh, thật là không biết điều, giờ anh đang ở nhờ nhà người khác, anh có biết không hả...? – Chưa nói xong, tôi đã trợn tròn mắt, bởi vì tôi phát hiện gã tiểu quỷ đang biến lớn dần, lớn dần...

- Chuyện gì hả?

Tôi nhìn Thánh Y Đằng, rồi lại nhìn chai Côca trong tay, hình như... hắn có thể biến lớn lên là nhờ uống Côca Nhật Thần, một sản phẩm mới của Tập đoàn Sun?

- Trời ơi! Côca... anh chỉ cần uống Côca là biến lớn lên được, đúng không?

- Ừm, hình như là thế...

Thánh Y Đằng nuy nửa thân trên, ánh mắt thoáng tối đi khi nhìn vào chai Côca.

- Thế thì còn chờ gì nữa? Chúng ta ra siêu thị đầu đường mua hết Côca về, sau này anh có thể biến lớn bất cứ lúc nào... – Tôi vui vẻ kéo cánh tay hắn, lao ra ngoài cửa.

- Bối Tây Mễ, cô định kéo tôi ra ngoài thế này sao?

Cái gì?

Tôi quay đầu lại, sau đó hét lớn...

Thánh Y Đằng gần như nuy hoàn toàn trước mặt tôi! Chắc chắn là vì hắn biến lớn nên... quần áo trên người hắn đều rách ra cả, đến cả quần cũng biến thành nhỏ xíu!

Nhân lúc bà thím hàng xóm còn chưa nhìn thấy, tôi vội vàng đẩy hắn vào nhà.

Phù...

Nguy hiểm quá! Nếu bà thím hàng xóm nhìn thấy thì chắc chắn bà ấy sẽ tưởng tôi đưa con trai về nhà, còn... còn gì gì... với hắn nữa! Đến lúc đó thì danh dự của tôi sẽ mất sạch, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết!

Thế là tôi chờ Thánh Y Đằng thay quần áo rồi cả hai mới đi siêu thị.

Trên đường đi, ai đi qua cũng quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt cả ngưỡng mộ, cả đố kị, tôi phổng mũi vui vẻ, tim đập thình thịch, xem ra đi ra ngoài với hắn cũng hay phết!

Để xác định rốt cuộc loại Côca nào có thể khiến hắn biến to, chúng tôi mua mỗi loại vài chai, toàn bộ tiền trong ví của tôi hết nhẵn, đau lòng quá...

Nhưng ai bảo tôi gây ra cái họa này, khiến Thánh Y Đằng biến nhỏ?

* * *

Tối hôm đó, trời nổi gió to, căn phòng chung cư của tôi chìm trong ánh đèn ấm áp.

- Uống thêm một lon nữa đi mà!

- Đồ đàn bà chết tiệt, cô muốn mưu sát chồng mình hả? Bắt tôi uống lon nữa thử xem? Á...

- Thầy giáo vật lý nói rồi, thí nghiệm phải tìm kiếm nhiều số liệu, nếu không sẽ gây ra sai lầm!

- Tôi đã uống liên tục 9 lon rồi...

- Hả? 9 lon sao? Sao tôi chỉ ghi có 3 lon nhỉ?

- Cô cố tình phải không? Nếu tôi uống Côca mà chết thì cô phải chết theo đấy...

- Ha ha ha, đừng lo, bên cạnh có một bệnh viện thú y, lần trước Cục Xương ăn nhầm đồ thiu, tôi cũng đưa nó tới đó rửa ruột!

- Câm miệng!

...

Cuối cùng chúng tôi phát hiện hình như chỉ có loại Côca của tập đoàn Sun là có thể khiến Thánh Y Đằng biến lớn, ha ha, không ngờ Côca do “Nhật Thần đại nhân” nhà tôi chế tạo lại có công hiệu thần kỳ như thế...

Đúng là quá lợi hại!


[1] Từ sau này, cách xưng hô giữa hai nhân vật chính sẽ thay đổi tùy vào hoàn cảnh.

[2] “Hồng Hạnh vượt tường” là một cụm từ người Trung Quốc thường dùng để chỉ việc người con gái phản bội người con trai, tương tự như từ “cắm sừng”.

Báo cáo nội dung xấu