Viên thuốc ma thuật của tình yêu - Chương 10 - Phần 1

- Á, chú áo đen kia,
chờ chút!

Bụp.

Thấy Thánh Bách Nguyên sắp bị ông
chú áo đen “nhét” vào ô tô, tôi hấp tấp tháo chiếc giày dưới chân ra ném.

- Có thích khách...

Thích khách? Ông ta tưởng mình đang
sống ở thời cổ đại sao?

Quạc quạc quạc...

Một đàn quạ bay qua.

Có điều sự tấn công của tôi khiến thần kinh của
ông

chú áo đen căng thẳng cực độ, ông lập tức đóng chặt cửa ô tô lại, hằn học
nhìn tôi.

Thật đáng sợ!

Cơ thể tôi bất giác run lên, nhưng vừa
nghĩ tới việc Thánh Bách Nguyên có khả năng bị bắt đi mất là tôi nghiến răng,
không sợ chết, lao lên...

Ông chú áo đen không ngờ tôi xông tới,
bàn tay đã đút vào túi áo ngực, dường như định lấy ra món vũ khí sát thương nào
đó.

Chẳng nhẽ ông ấy mang súng?

Tôi lập tức thay đổi sách lược, ôm
chặt lấy chân ông vừa khóc vừa cầu xin:

- Chú... chú ơi, cháu xin chú tha
cho anh ấy, cháu không thể mất anh ấy được, hu hu hu... Bắt cóc người khác là
phạm pháp đấy, các chú làm việc này chẳng phải là vì tiền sao, Thánh Bách
Nguyên có nhiều tiền lắm, anh ấy sẽ đền cho các chú gấp đôi.

Ấy?

Sao không có phản ứng gì?

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện ngoài
ông chú mà tôi đang bám chặt lấy chân, xung quanh còn có mấy ông chú nữa cũng mặc
comple đen, đeo kính đen, trông rất giống “xã hội đen”.

Oa! Những người này định “chơi lớn”
sao?

Tiền gấp đôi mà còn không cần? Hay
là họ nghi ngờ tôi nói mà không giữ lời...

- Chẳng nhẽ trả gấp đôi tiền vẫn
không đủ với các chú? Thế gấp ba thì thế nào?

Thấy tất cả họ đều không nói gì, tôi
tưởng mình đoán đúng bèn nói tiếp:

- Không phải lo, cháu là vị hôn thê
của anh ấy, cháu nói chắc chắn anh ấy sẽ nghe, với lại kết hôn với anh ấy xong,
cháu cũng được một nửa Tập đoàn Sun, khi đó chắc chắn sẽ trả tiền...

Xin lỗi Thánh Bách Nguyên, vì cứu
anh thì tổn thất chút tiền này có đáng là gì?

Tôi còn đang bận hứa này hứa nọ với
ông mấy chú áo đen thì cánh cửa xe vừa được đóng kín mở ra, theo đó là một giọng
nói trầm trầm như cố nén cười:

- Chưa gì đã muốn Tập đoàn Sun phá sản
à?

- Thiếu gia, cô ấy...

Ông chú áo đen bỗng dưng khó nhọc lê
thân hình mà tôi vẫn đang ôm chặt, cung kính cúi mình.

- Không sao, đưa cô ấy đi cùng đi,
các chú không được đắc tội với thiếu phu nhân tương lai đâu, hậu thuẫn của cô ấy
vững chãi lắm.

Tôi lau nước mắt, ngốc nghếch nhìn
Thánh Bách Nguyên vẫn bình an vô sự, không hề bị trói, không bị nhét giẻ vào miệng
đang ngồi trong xe.

- Chẳng phải bọn họ là kẻ xấu tới bắt
anh sao? Sao anh chẳng bị làm sao cả?

- Đồ ngốc, họ là vệ sĩ của anh. – Thánh
Bách Nguyên nhăn nhó nhìn tôi.

- Ồ.

Tôi đỏ bừng mặt.

- Lên đi. – Thánh Bách Nguyên bất lực
thở dài, ông chú áo đen giục tôi lên xe, thế là trong ánh mắt vừa ép buộc vừa
cung kính của ông chú áo đen, tôi phải lên xe, ngồi bên cạnh Thánh Bách Nguyên.

Xe đi được khoảng ba phút tôi mới phản
ứng lại.

- Thánh Bách Nguyên, tại sao vừa nãy
anh bỏ em một mình ở bệnh viện, làm em tưởng anh bị bắt cóc rồi! Anh có biết là
lúc đó em sợ thế nào không, hu hu...

Tôi huơ nắm đấm đánh vào ngực Thánh
Bách Nguyên, thực ra nó chẳng đau chút nào cả.

Anh cười ha hả nắm lấy tay tôi, vuốt
tóc tôi nói:

- Ngốc quá, anh thấy em mệt quá nên
không muốn đánh thức em, định xử lý xong công việc thì sẽ tới đón em...

Xoẹt xoẹt!

Mắt tôi sáng lấp lánh, trong đầu xuất
hiện rất nhiều những bông pháo hoa rực rỡ.

- A, tóm lại sau này không được biến
mất khỏi phạm vi mắt em, nếu không em sẽ... he he...

- Đồ ngốc, câu này phải là do con
trai nói chứ?

- Ai nói mà
chả thế! À, đúng rồi, vừa nãy anh nói hậu thuẫn là gì?

- Lát nữa
em sẽ biết...

- Sao khóe
miệng anh giần giật thế hả, làm ảnh hưởng tới hình tượng!

- Im miệng!

...

Trong tiếng
cãi cọ của tôi với Thánh Bách Nguyên, chiếc xe đã đi tới chân một ngọn núi ở
ngoại thành, dưới chân núi có rất nhiều vệ sĩ đang đi tuần, thấy xe của Thánh
Bách Nguyên tới, tất cả đều cúi người chào đón.

Từ chân núi
nhìn lên, một tòa kiến trúc hùng vĩ, đẹp như cung điện nằm ở lưng chừng núi,
ngói lưu ly, cột gỗ điêu khắc tỉ mỉ, nhưng nó lại không huy hoàng, tráng lệ như
các Hoàng cung cổ đại Trung Quốc, mà trong sự hùng vĩ, nó chứa đựng cả cảm giác
khiêm tốn.

Chiếc xe
lái lên trên núi, dừng lại ở lưng núi. Thánh Bách Nguyên xuống xe, tôi ỏn ẻn ngồi
trên xe chờ anh mở cửa xe cho tôi, nhưng chờ mãi chẳng thấy anh đâu.

Thánh Bách
Nguyên chết tiệt!

Chẳng có
phong độ của một người đàn ông gì cả...

Tôi còn
đang bực mình thì có tiếng nói vui vẻ của một ông già:

- Ha ha ha,
ta biết thằng tiểu tử này không chết được mà, lại còn cưa được cho ta một cô
cháu dâu, giỏi lắm...

Sau đó lại
vang lên tiếng chó sủa gâu gâu.

- Làm ơn đi, ông nội, ông lại chơi
trò gì thế, sao mang chó nhà Tây Mễ tới đây?

Chó nhà tôi? Đó chẳng phải là Cục
Xương sao?

Hử, nhưng giọng nói của ông già này
sao nghe quen thế nhỉ?

Tôi vội vàng mở cửa rồi nhảy xuống
xe, một gương mặt đầy nếp nhăn, rất giống Tôn Ngộ Không xuất hiện trước mắt
tôi, tôi giật mình lùi về sau một bước, đầu đụng trúng và cửa xe.

- Á...

Tôi ôm gáy, chỉ vào ông già nói:

- Sao lại là ông? Ông Đại Thánh?

Trời ơi!

Ông ấy chính là ông nội của Thánh
Bách Nguyên, Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Sun! Có nhầm không vậy?
Trông ông ấy như là Lão Ngoan Đồng, chẳng giống một doanh nhân thành đạt hô mưa
gọi gió chút nào?

- Ha ha ha, là ta, là ta, có phải
cháu bất ngờ lắm không, mau lên, mọi người đều đang chờ hai đứa, ông phải giới
thiệu cháu cho người trên toàn thế giới biết, nói với họ là ông có một đứa cháu
dâu rất đáng yêu.

Ông Đại Thánh thấy tôi thì vui như tết,
nhảy nhót như Tôn Ngộ Không.

Sặc!

Cuối cùng
thì tôi cũng biết “hậu thuẫn” mà Thánh Bách Nguyên nói với ông chú áo đen là ai
rồi, hóa ra là ông Đại Thánh à!

- Chờ chút,
ông nội, cái gì mà toàn thế giới? Chẳng phải ông bảo cháu về xử lý việc của mấy
công ty con sao? – Mặt Thánh Bách Nguyên bắt đầu tối sầm đi, giọng nói lạnh lẽo
khiến trong vòng bán kính 10m xung quanh anh bỗng dưng biến thành Nam Cực.

- Ha ha,
ông không nói thế thì làm gì có chuyện cháu ngoan ngoãn quay về? Lẽ ra ông định
phái một nhóm người khác tới nhà Tây Mễ đón nó, nhưng không ngờ đêm nào nó cũng
ở bệnh viện với cháu...

Ông Đại
Thánh vừa nói vừa nhìn chúng tôi bằng ánh mắt trêu chọc.

Sặc!

Trên trán
tôi và Thánh Bách Nguyên lập tức xuất hiện “ngã tư”.

Hu hu, ông
Đại Thánh ơi, ông đã lớn tuổi rồi, đừng nói những câu khiến người ta ngượng
ngùng như thế được không? Ngoài ra tôi cũng hiểu một việc, chả trách Cục Xương
lại ở đây, hóa ra là bị ông Đại Thánh “bắt cóc” tới!

- Tiểu
Nguyên, trước đây cháu sống cô đơn lập dị, giờ cháu đã có vị hôn thê rồi thì
đương nhiên ông phải giới thiệu cô bé cho họ hàng, bạn bè chứ, dù sao thì thiếu
phu nhân của Tập đoàn Sun cũng có phải người thường đâu.

Tôi bắt đầu
có dự cảm không lành.

Quả nhiên,
hai tròng mắt ông Đại Thánh đảo nhanh, liên tục đánh mắt ra hiệu cho xung
quanh, hai người nữ bộc thân hình cao lớn lập tức đi về phía tôi, xách tôi đi về
cánh cửa bên phải của căn biệt thự.

- Tiểu thư,
xin đắc tội, xin theo chúng tôi thay lễ phục.

- Thánh
Bách Nguyên, cứu em...

Nhưng cái
gã đó vẫn đứng bất động, giương mắt lên nhìn tôi bị hai người nữ bộc kéo đi.
Tôi chửi thầm hắn không biết bao nhiêu lần.

Hừ, thấy chết
không cứu, anh nhớ đấy!

* * *

Thay trang
phục xong, tôi thận trọng giẫm lên đôi giày cao gót màu hồng phấn, đi tới trước
gương, không dám tin vào người đang đứng trước mặt mình sau khi đã được trang
điểm tỉ mỉ.

Chiếc váy
ren màu trắng khiến làn da tôi càng thêm mịn màng. Cách trang điểm tinh tế khiến
gương mặt tôi trở nên xinh đẹp và đáng yêu, hàng lông mi dài được uốn cong, đôi
mắt dường như cũng to hơn, trông thật là xinh xắn.

- Oa! Xinh
quá!

Tôi nhìn chằm
chằm vào mình trong gương, khóe miệng chảy ra một dòng nước trong suốt. Trên đầu
hai người nữ bộc lập tức xuất hiện khói đen.

Chắc chắn là họ không dám tin rằng
có người lại chảy nước miếng vì chính mình!

Nhưng thực sự là quá đẹp, he he...

Mỉm cười hối lỗi, tôi theo họ đi ra
khỏi phòng trang điểm, men theo hành lang dài hoa lệ, sau bảy, tám lần rẽ cuối
cùng cũng tới được đại sảnh. Vừa vào đại sảnh, tôi đã giật mình bởi không khí
nơi đó.

Trong gian đại sảnh vàng rực huy
hoàng là rất đông những con người của thế giới thượng lưu ăn mặc thời thượng,
khí chất cao quý. Phải có tới hơn một nghìn đôi mắt đổ dồn vào tôi.

- Xin hỏi, hôn ước của cô với thiếu
gia Thánh Bách Nguyên là thật sao?

- Một người bình thường sắp trở
thành thiếu phu nhân tương lai của Tập đoàn Sun, áp lực của cô có lớn lắm
không? Cô cảm thấy mình có xứng đáng với thân phận này không?

- Vì sao tới giờ chúng tôi vẫn chưa
thấy thiếu gia? Có phải anh ấy không muốn thừa nhận vị hôn thê bình dân như cô
không?

Mọi máy quay đều chĩa về phía tôi,
các phóng viên liên tục đặt câu hỏi và đặt micro sát vào miệng tôi.

...

Tôi hoảng hốt.

Bởi vì trong ánh mắt của cánh phóng
viên và các quan khách đó có mọi thứ, có sự thù hận, ngưỡng mộ, hoài nghi, đánh
giá...

Thì ra...

Tận trong sâu thẳm trái tim tôi vẫn
chưa dám xác định rằng anh có thực sự thích mình hay không.

Tôi luôn cảm thấy mọi thứ trước mắt
như một giấc mơ, một giấc mơ phi thực tế...

Hoảng hốt nhìn xung quanh một vòng,
người đó vẫn không xuất hiện, chỉ có một mình tôi đứng ở đây! Tôi nắm chặt hai
tay, lòng bàn tay ướt mồ hôi lạnh...

Chẳng nhẽ Thánh Bách Nguyên thực sự
không muốn thừa nhân hôn ước với tôi bởi vì thừa nhận một người vợ bình dân sẽ
khiến anh mất mặt sao, bởi vậy khi ông Đại Thánh nói sẽ giới thiệu tôi cho người
trên toàn thế giới, anh mới tỏ ra bực mình như thế?

Tôi càng nghĩ càng thấy trong lòng khó
chịu, càng nghĩ càng thấy tim mình đau nhói.

Cảm giác bất an và hoảng sợ như một
con rắn độc quấn lấy tôi.

Chân tôi bắt đầu mềm ra, tôi cố gắng
đưa tay ra để tìm một chỗ vịn. Nhưng một bàn tay đã nắm chặt lấy tôi.

Tôi kinh ngạc quay đầu sang bên phải,
Thánh Bách Nguyên đang dịu dàng nhìn tôi, như muốn nói với tôi rằng, đừng sợ,
anh luôn ở bên cạnh tôi. Bỗng chốc, sức mạnh lại quay về với tôi.

- Xin hãy dừng mọi câu hỏi vô nghĩa
lại, cho dù thân phận lúc trước của cô ấy là gì, và bất kể tôi là ai, tôi chỉ
biết rằng tôi yêu cô ấy hơn bất kỳ ai trên thế giới này, cô ấy là duy nhất của
tôi.

Thánh Bách Nguyên nắm chặt tay tôi,
ánh mắt anh kiên định và chân thành, đôi mắt màu hổ phách tỏa ra thứ ánh sáng
mê hoặc khiến tôi không thể rời mắt, chỉ biết thẫn thờ nhìn anh.

Như những gì anh nói, anh cũng là
duy nhất của tôi.

Cánh phóng viên thấy anh xuất hiện
thì ai cũng tỏ vẻ kinh ngạc, camera lập tức chĩa về phía anh.

Mái tóc màu vàng kim rực rỡ tỏa sáng
dưới ánh đèn, bộ comple màu đen khiến thân hình cao lớn của anh trở nên đẹp đẽ
hơn bất kỳ người mẫu nào, đôi mắt màu hổ phách chỉ cần đứng dưới ánh đèn là sẽ
biến thành màu vàng kim, chiếc nhẫn hình chữ S trên ngón tay tượng trưng cho
thân phận và địa vị độc nhất vô nhị của anh.

Đây là lần đầu tiên Thánh Bách
Nguyên xuất hiện trước ống kính.

Tất cả các phóng viên đều nhốn nháo
cả lên, họ tranh nhau đặt cho anh những câu hỏi mà họ quan tâm để đưa lên báo.

- Chuyện đó... xin hỏi, anh thích
dùng loại mỹ phẩm nào?

Một bà dì khó khăn lắm mới chen được
lên trước, hai mắt đỏ hoe, hỏi.

Ngất...

Bà dì này, xin đừng lãng phí thời
gian quý giá vào những câu hỏi như thế này, được không?

Quả nhiên bà lập tức bị mấy người đồng
nghiệp lườm nguýt rồi kéo ra ngoài.

- Xin hỏi anh có thể nói một chút về
kế hoạch phát triển tiếp theo của Tập đoàn Sun không?

- Gần đây đồng đô la Mỹ giảm giá,
các doanh nghiệp thuộc Tập đoàn Sun tại Mỹ có gặp phải ảnh hưởng không...

- Cổ phiếu của Tập đoàn Sun luôn giữ
được mức giá ổn định trên thị trường cổ phiếu bất ổn hiện nay, thiếu gia có bí
quyết thành công nào không?

Trời ơi!

Những câu hỏi mà họ đặt ra thật là ảo
diệu! Tôi nghe mà chả hiểu gì cả...

Nhưng Thánh Bách Nguyên chỉ là một học
sinh trung học lại phải xử lý bao nhiêu vấn đề hóc búa, nếu là tôi thì chắc chắn
là đã phát điên rồi.

Chả trách anh lại muốn trốn đi, muốn
thoát khỏi những áp lực trùng trùng mà gia tộc này mang lại cho anh, cuối cùng
vạn bất đắc dĩ mới phải uống Đại ma hoàn, để người khác không tìm được anh.

Có điều cũng vì như vậy mà tôi mới
quen anh, mới ở cùng với anh...

Tôi bất giác dịch sát vào người anh.

Lúc này, một người đàn ông đeo đôi
kính gọng trắng len vào đám người.

- Người ta đồn rằng anh vừa ra đời
thì bố mẹ đã qua đời, ngoài ra những người thân cận với anh hoặc ít hoặc nhiều
đều gặp vận xui, anh nghĩ gì về chuyện này? Trong truyện tranh “Nhật Thần” nói
rằng vì anh gặp phải một lời nguyền ác độc nên những người ở gần anh đều gặp phải
bất hạnh, có thật không?

Á! Đau quá!

Bàn tay tôi bị Thánh Bách Nguyên siết
chặt, trên mặt anh thoáng một đám mây đen – đây là dấu hiệu của mưa bão sắp ập
đến, nhưng bọn phóng viên đó thật là ngốc, vẫn cứ luôn miệng hỏi.

- Nghe nói vì mẹ anh sinh sớm, trong
lúc đưa bà tới bệnh viện, bố anh đã bị tai nạn, cuối cùng hai người đều qua đời,
nhưng anh thì sống sót như một kỳ tích, vừa sinh ra anh đã có đôi mắt màu vàng
kim, sau đó mới trở thành màu bình thường, lời đồn này có phải là thật không?

- Đúng thế, các bác sĩ khi đó có thể
chứng minh... Nghe nói sau đó Chủ tịch vì không chịu được cảnh con trai con dâu
qua đời nên ngất ngay tại chỗ, mấy tháng sau mới tỉnh lại, xin hỏi...

...

- Ném hết họ ra ngoài cho tôi!

Giọng nói lạnh
lẽo của Thánh Bách Nguyên vang lên trong đại sảnh như tiếng âm hồn từ địa ngục
vọng về.

Mấy phút
sau, một tốp vệ sĩ xông vào, đuổi hết đám phóng viên và quan khách phiền phức
kia đi.

* * *

Hôm sau,
trên các tờ báo lớn đều đăng ảnh gương mặt sa sầm của Thánh Bách Nguyên, lại cả
một tiêu đề rất to “Thiếu gia của Tập đoàn Sun nổi giận trước tin đồn lời nguyền:
Vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh bố mẹ qua đời”, rồi thì “Nhật Thần có thể hóa giải
được nguy cơ của Tập đoàn Sun, nhưng không chống cự lại được với lời nguyền”...

Hừ!

Tức chết đi
mất! Đám phóng viên đó sao cứ rắc muối vào vết thương của người khác, thật là
quá đáng!

Tôi xé nát
tờ báo, sau đó giận dữ ngồi phịch xuống sô-pha, nhìn ông Đại Thánh một cách giận
dữ.

- Ông Đại
Thánh, sao ông lại mời bọn phóng viên đó tới! Hơn nữa sau đó ông còn trốn mất
tích, đây là việc mà một ông nội nên làm sao?

Giờ tôi mới
biết...

Vì sao hôm
đó hai chữ màu vàng lại khiến anh biến sắc, vì sao anh lại nói thế giới của
mình luôn rất lạnh lẽo...

- Đâu có, lẽ
ra ông sắp xếp hết rồi, chờ các cháu xuất hiện là ông đi ra tuyên bố về lễ đính
hôn của các cháu. Ông mời họ tới là để lợi dụng giới truyền thông thông báo cho
mọi người mà! Không ngờ họ lại lôi chuyện từ mười mấy năm trước ra...

Ông Đại Thánh cắn móng tay vẻ đáng
thương.

- Lão gia, tiểu thiếu gia không chịu
ăn gì, nhốt mình trong phòng cả ngày nay rồi, không cho ai tới gần, làm thế nào
đây? – Ông quản gia lo lắng từ trên lầu chạy xuống, thấy tôi như nhìn thấy tia
sáng hy vọng, rụt rè đi về phía tôi.

- Bối tiểu thư, cô tới rồi ạ? Cô đi
khuyên thiếu gia đi, tuy cậu ấy tỏ ra rất lạnh lùng, nhưng thực ra trong lòng
đau đớn lắm. Từ khi biết thiếu gia với thiếu phu nhân vì cậu ấy mà qua đời, cậu
ấy lập tức tin vào lời nguyền mà bọn ngoài kia đồn đại, lúc nào cũng cho rằng
mình mang lại tai nạn cho người thân, thế nên không giao tiếp với bất kỳ ai.

Ông quản gia nói được vài câu nước mắt
đã rơi lã chã.

- Ông đừng có như thế nữa, làm tôi
cũng... hu hu... – Lần này thì tới lượt ông Đại Thánh cũng ôm mặt khóc như một
đứa trẻ.

- Được rồi, để cháu lên đó xem.

Tuy nói thế nhưng thực ra trong lòng
tôi cũng không dám chắc lắm.

Tôi luôn cho rằng lời nguyền trong
truyện tranh viết chỉ là bịa ra thôi, không ngờ lại là sự thực. Thánh Bách
Nguyên, anh nghĩ mình làm hại bố mẹ anh phải không? Vừa sinh ra đã mất đi hai
người yêu thương anh nhất, nỗi đau trong lòng anh có lẽ là sâu sắc lắm...

Tôi sợ, sợ cái đầu óc ngu ngốc của
mình không thể chia sẻ nỗi buồn với anh mà chỉ khiến anh đau khổ hơn...

- Anh có trong đó không?

Tôi gõ cửa, nhưng không ai trả lời.

- Thánh Bách Nguyên, anh biết không,
tuy bố mẹ em cả ngày ở trong phòng thí nghiệm, nhưng em biết họ rất yêu em, chế
tạo Cục Xương cho em, cứ một thời gian lại gửi cho em một sản phẩm mới mà họ
nghiên cứu ra. Có lần em bị ốm, hai người ngồi máy bay cả đêm về thăm em, còn
khóc lóc thảm thiết... Thực ra người bố người mẹ nào cũng yêu thương con mình,
thậm chí họ còn có thể vì con cái mà hy sinh bản thân, bác gái cố gắng tới hơi
thở cuối cùng là để anh được sống, có lẽ họ không muốn nhìn thấy anh đau khổ
như thế này đâu...

Ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo cạnh cánh
cửa, tôi bắt đầu nói.

Thực ra tôi cũng không biết mình
đang nói gì, tôi chỉ muốn an ủi anh, hy vọng anh không tự trách mình, hy vọng
anh vui vẻ hơn, bởi vì tôi từng nói, mình sẽ sưởi ấm cho anh...

Lặng lẽ, căn phòng vẫn lặng lẽ...

Haiz!

Tôi thực quá ngây thơ, tưởng rằng
vài câu nói của mình có thể khiến Thánh Bách Nguyên không còn đau lòng nữa sao?

Lạch cạch...

Đúng lúc tôi định từ bỏ thì cánh cửa
phòng bật mở.

Tôi bị một người kéo lên khỏi mặt đất,
kéo vào vòng tay rộng lớn mà lạnh lẽo, Thánh Bách Nguyên ôm chặt lấy tôi, dường
như chỉ có như vậy, anh mới cảm thấy ấm áp hơn.

Một giọt nước mắt lạnh lẽo rơi trên
vai tôi, không lời...

2.

Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi
với Thánh Bách Nguyên trở nên thân thiết hơn, nhưng tôi vẫn luôn cảm giác có thứ
gì đó chắn ở giữa, khiến chúng tôi không thể gần nhau hơn nữa, nhưng cũng không
muốn xa nhau.

Giáng sinh sắp tới, trong trường
Trung học Thâm Điền đâu đâu cũng tràn ngập bầu không khí vui vẻ, lễ hội hóa trang
đêm Giáng sinh mỗi năm một lần sắp được tổ chức.

Lễ hội hóa trang lần này được tổ chức
tại lễ đường lớn nhất của trường, tất cả các học sinh của trường Trung học Thâm
Điền đều được tham gia, chủ đề Thái Tử Mạnh đặt ra năm nay là bảo vệ môi trường,
hay nói cách khác, mọi lễ phục đều phải sử dụng các nguyên liệu đã bỏ đi, do đó
lễ hội hóa trang năm nay có một ý nghĩa đặc biệt.

Ha ha, đầu óc của Mông Thái Tử cũng
được phết.

- Tiểu Đới, cậu nhìn xem, tớ dùng đống
len cũ với mấy cái túi màu trắng này làm thành đôi cánh thiên thần được không?
Ha ha, tớ còn làm thêm một cái váy màu trắng nữa, như thế là hóa thành thiên thần
rồi!

Tôi đeo đôi cánh lên người, “bay đi
bay lại” trước mặt Tiểu Đới.

- Ấy? Thiên thần? Nghe nói Mông Thái
Tử sẽ làm một bộ quần áo ác quỷ, chẳng nhẽ cậu định ghép đôi với anh ta?

Sặc...!

Cái gã đó cũng tới tham gia lễ hội
hóa trang sao? Tưởng là hắn không có hứng thú với những việc như thế này chứ?

- Ha ha, thiên thần và ác quỷ làm
sao có thể ghép thành một đôi được? Là đối thủ thì có! – Tôi cau mày, bất lực
nói.

Nói tới hắn là đau đầu!

Mông Thái Tử đúng là đồ đầu bò, cho
dù tôi đã nói với hắn rằng người tôi thích là Thánh Bách Nguyên thì hắn cũng vẫn
bám lấy tôi không tha, hắn còn nói tôi mãi mãi là thú cưng của hắn. Cho dù tôi
thích ai thì hắn vẫn là chủ nhân của tôi, thế nên hắn phải theo dõi tôi, trừ hắn
ra thì không ai được bắt nạt tôi.

Lô-gic của hắn người bình thường
không thể hiểu được!

- Thú cưng...

Đúng là nói tới Mông Thái Tử, Mông
Thái Tử tới ngay.

Hắn mặc bộ quần áo ác quỷ được làm từ
miếng da đen sì không biết hắn lôi ở đâu ra, trên đầu còn có hai cái sừng, vừa
nhún nhảy vừa đi về phía tôi.

- Thái tử đại nhân, sao anh cũng chạy
tới đây coi bộ náo nhiệt thế? Chỉ là một vũ hội nhỏ xíu đâu có chứa được người
cao quý như anh. – Tôi lườm hắn, tiếp tục xử lý cái váy thiên thần của tôi.

- Á, thú cưng, sao gần đây cô cứ đối
xử với tôi bằng thái độ đó? Tôi là người lãnh đạo cao nhất ở trường Trung học
Thâm Điền này đấy. Những bữa tiệc quy mô toàn trường như thế này tôi không tham
gia sao được? Tiểu Đới, cô nói xem có phải vậy không? – Mông Thái Tử vỗ đầu
tôi, mái tóc đỏ rực của hắn lại dựng đứng lên, hắn cau mày vẻ không vui.

- Vâng, vâng.

Tiểu Đới đương nhiên là không dám phản
bác hắn rồi.

- Phải cái đầu anh ấy! Đừng vỗ đầu
tôi, đau đấy!

Tôi nắm lấy tay hắn, không ngờ bị hắn
nắm ngược lại, vừa vuốt tay vừa ra vẻ trầm tư, nói:

- Ừm, đúng là gầy đi nhiều, phải chuẩn
bị nhiều đồ ăn cho cô mới được, thằng ranh đó quả nhiên là đồ keo kiệt.

- Này, anh nói gì thế? Mau thả tôi
ra. – Tôi đỏ mặt, vội vàng rụt tay về.

- Đúng rồi, Thánh Bách Nguyên không
tham gia lễ hội hóa trang sao?

Tiểu Đới dường như nghĩ ra cái gì
đó, quay đầu hỏi tôi.

Haiz...

Vì anh đã rời khỏi Tập đoàn Sun một
thời gian nên có rất nhiều việc cần phải xử lý. Gần đây anh bận tối mắt tối mũi.
Tuy tôi bị ông Đại Thánh ép ở lại nhà họ Thánh, nhưng muốn gặp được Thánh Bách
Nguyên cũng khó lắm, có lúc chỉ vội vàng nói với nhau vài câu, anh nhận được điện
thoại, thế là lại phải đi.

Tôi sắp biến thành Hòn Vọng Phu rồi!

Làm ơn đi, anh chỉ là một học sinh
trung học thôi mà, cường độ công việc lớn như thế, không biết sức khỏe của anh
có chịu đựng nổi không. Không được, lần này nhất định phải lôi anh đến vũ hội để
giải tỏa một chút...

Buổi tối tôi về tới nhà họ Thánh...

- Thánh Bách Nguyên, mai trường mình
tổ chức lễ hội hóa trang, anh nhất định phải tham gia đấy nhé. – Tôi viết thời
gian và địa điểm lên một tờ giấy rồi dán vào cửa phòng anh, sau đó mới an tâm
quay về căn phòng ngủ của mình bên cạnh.

Hơn một tiếng đồng hồ sau, lúc tôi
đang ngủ ngon thì nghe thấy có tiếng bước chân.

Khụ khụ...

Có người bị nghẹn cà phê, ho lớn.

Ấy?

Sao phản ứng dữ dội thế nhỉ? Tôi chỉ
bảo anh tham gia lễ hội hóa trang thôi mà! Hừ, thích thì đến, không thích thì
tôi, tôi bực mình vùi đầu vào ngủ tiếp.

Tối hôm sau là đêm Bình an, lễ đường
của trường Trung học Thâm Điền ngập trong không khí Giáng sinh.

Tôi và Tiểu Đới được chọn làm người đón khách, đứng ở ngoài lễ đường để nghênh đón khách khứa.

- Ông Đại Thánh, ông cũng tới à! Ông mau vào đi, hàng ghế khách quý ở bên trái có chỗ để dành cho ông đấy. – Tôi cười tươi nói với ông Đại Thánh trong trang phục rách nát làm từ vải vụn.

- Ha ha, cháu dâu hôm nay xinh quá.

- Ngày nào cháu cũng xinh mà!

Ông Đại Thánh là nhà tài trợ cho lễ hội hóa trang lần này, nên Thái Tử Mạnh đặc biệt ưu ái cho ông, để ông được ngồi ở ghế chủ tịch của hàng ghế khách quý.

Hàng râu chữ bát[1], đôi mắt nhỏ xíu, Mông Hoàng Thượng nhìn thấy tôi từ xa đã lật đật chạy tới:

- Ha ha ha, cô bé, không làm con dâu của ta tiếc quá!

Báo cáo nội dung xấu