7 A Ha! Khơi Sáng Tinh Thần và Giải Tỏa Stress - Phần 5

Hiểu
biết 1: Đặc điểm con người của bạn

Chỉ có bạn mới hiểu được chính xác những đặc điểm
nội tâm của mình.

Đây là sự hiểu biết sâu sắc nhất, thâm thúy nhất và
quan trọng nhất trong công việc tạo ra giá trị và sức mạnh bản thân. Bạn phải
ghi nhớ cặn kẽ bằng cách ngẫm nghĩ khoảng hai mươi lần mỗi ngày về điều đó, đặt
hết sự chăm chú vào nó, nhìn vào, suy ngẫm, kiểm chứng, và ngẫm nghĩ. Cuối
cùng, bạn sẽ nhận ra sự thật về con người bạn từ bên trong bản thân mình và sự
hiểu biết này sẽ thay đổi cả cuộc đời bạn.

Mỗi sáng thức dậy, bạn nhìn thấy hình ảnh của mình
trong gương, nhưng thật ra đó không phải là bạn mà chỉ là cơ thể của bạn. Cơ
thể đó có thể già đi, xấu xí và chết nhưng BẠN thì không. Nếu bạn tin rằng BẠN
già, xấu xí như thế, bạn sẽ suy nghĩ theo niềm tin đó, và bạn sẽ “khai sinh” ra
nỗi sợ hãi. Và, như chúng ta đã xem xét ở phần trước, tất cả những hình thái
của stress đều có nguồn gốc từ sự sợ hãi.

Mọi nỗi sợ đều bắt nguồn từ những điều như sợ chết,
sợ mất mát, sợ đau đớn hay lo lắng về việc chấm dứt sự thoải mái. Đó là tất cả
những hình thái của sự kết thúc và là lý do tại sao 99.99% người đều trải
nghiệm về một loại stress (sợ hãi) nào đó mỗi ngày: bởi vì chúng ta được dạy để
tin rằng chúng ta chỉ là những thực thể vật chất. Tuy nhiên, niềm tin thì ít
khi là thật, và chúng ta cần có sự thật để đưa mình ra khỏi niềm tin sai lầm.
Sự thật sẽ giúp bạn thoát khỏi nỗi sợ hãi, và theo đó, sẽ thoát khỏi stress.

Sự thật, bạn không phải là cơ thể mà bạn nhìn thấy
qua hình ảnh phản chiếu trong gương mà bạn là một tâm hồn, một thực thể tinh
thần. Không phải bạn có một tâm hồn/một tinh thần ở đâu đó trong cơ thể mình,
mà bạn LÀ một tâm hồn. Bạn chính là một tâm hồn đẹp, có ý thức và có nhận thức.
Ở đây, tâm hồn, bản thân, tinh thần, và ý thức đồng nghĩa với nhau. Bạn không
phải là cơ thể mà mình đang trú ngụ. Cơ thể chỉ là nơi ngụ, còn bạn là người
chủ nhà. Bạn làm cho cơ thể có sự sống. Nó là chiếc xe, là ngôi nhà của bạn.
Bạn không thể bị cắt, bị bỏng, bị chìm, hay bị thiêu trong lửa nhưng cơ thể của
bạn thì có thể. Các nhà khoa học chẳng nói được gì về tâm hồn, bởi tâm hồn thì
không thể bị “tóm” vào trong ống nghiệm. Đó là lý do tại sao bạn không cần phải
tin vào một lời nói nào (kể cả từ quyển sách này nữa!) – mà bạn phải đưa tất cả
vào thực tiễn để kiểm tra. Chỉ khi nào mà bạn kiểm chứng sự hiểu biết này, và
trải nghiệm được rằng điều này là thật, nó sẽ trở nên thật đối với bạn. Niềm
tin thì không hẳn là sự thật mà sự thật vĩ đại nhất chính là sự trải nghiệm của
riêng mình, hay trong trường hợp này, có thể gọi nó là sự “trải nghiệm bên
trong”, bạn phải rút lui sự chú ý của mình khỏi thế giới “bên ngoài” và chuyển
nó vào thế giới “bên trong”. Hãy bắt đầu bằng cách thực hành vài phút mỗi ngày
cho đến khi bạn quen với phương pháp sau đây:

Hãy xem mình là một điểm sáng phi vật chất có ý
thức, có nhận thức về bản thân, đang hiện diện trong đầu của bạn, nó ở bên trên
và đằng sau đôi mắt bạn. Cơ thể chỉ đơn giản là chiếc xe, là ngôi nhà, là bộ
trang phục của bạn. Hãy suy ngẫm về điều này và dần dần, nó sẽ trở thành một
“trải nghiệm bên trong” trực tiếp. Bạn bắt đầu đi vượt lên trên những suy nghĩ
của mình (bạn không phải là những suy nghĩ của mình nữa) và đi vào trải nghiệm
trực tiếp về cái bản thân tĩnh lặng của bạn. Bạn sẽ bắt đầu nhận ra và trải
nghiệm mình giống như một thực thể phi vật chất. Do đó, bạn không bị lệ thuộc
vào cái chết, bạn sẽ bất tử, bạn không cần phải sợ bất kỳ điều gì. Khi sự thật
này trở nên thật hơn qua từng tình huống xảy ra mỗi ngày, bạn sẽ bắt đầu cảm
thấy ít sợ hãi hơn, ít thiếu tự tin hơn, ít lo lắng hơn, ít vô ích hơn, ít bị
phụ thuộc hơn, và ít yếu đuối hơn. Trong mỗi một lĩnh vực của cuộc sống, bạn sẽ
bắt đầu cảm thấy điềm tĩnh hơn, thư giãn hơn, tự tin hơn vào sức mạnh của mình
và có khả năng đối phó với những thử thách mà bạn gặp phải trong cuộc sống hàng
ngày.

Thực hành theo phương pháp này nghĩa là bạn đã biết
về sự trải nghiệm bên trong, nhưng ban đầu có thể bạn sẽ quên. “Bí quyết” ở đây
là bạn hãy tự nhắc nhở mình một trăm lần mỗi ngày - bạn không phải là cái tên
của bạn, không phải là địa vị, quốc tịch, hay là đức tin của bạn. Đó chỉ là
những nhãn mác và vai trò, đó không phải là bạn. Thậm chí, bạn cũng không còn
là nam hay nữ. Bạn là một khía cạnh có ý thức - phần “người” – trong “con
người”, là tâm trí chứ không phải vật chất, là tâm hồn không phải cơ thể. Bạn
cũng không phải là suy nghĩ và cảm xúc. Khi bạn nhận ra được điều này, sự thay
đổi sẽ đến dễ dàng, tất cả những vấn đề lo toan của bạn sẽ bắt đầu biến mất,
một niềm hạnh phúc tự nhiên và sự bình an nội tâm sâu sắc sẽ quay trở lại.

Chết mà
vẫn sống

Một nhà sư đã từng nói rằng: “Nếu bạn chết trước khi
bạn chết, thì khi bạn chết bạn không còn chết nữa” (tạm dịch từ nguyên văn “If
you die before you die, then when you die, you don’t die”). Đơn giản có nghĩa
là khi bạn không còn gắn bó với bất kỳ điều gì không thuộc về bản chất của
mình, thì bạn đã làm chết đi ảo tưởng, ảo giác cho rằng mình là thể xác vật
chất, quốc tịch, chuyên môn, quyền sở hữu… và kể từ đó, bạn hoàn toàn có thể
sống mãi, có nhận thức, và minh mẫn với sự thật về việc bạn là ai. Đây là lý do
tại sao nghệ thuật tách biệt là một phương pháp mạnh mẽ để đem lại tự do và
bình an nội tâm.

Hiểu
biết 2: Bản chất tự nhiên của bạn

Bạn đẹp tuyệt trần, nhưng vẻ đẹp của bạn không thể
nhìn thấy qua chiếc gương soi!

Việc mình có đẹp hay không chẳng phải là vấn đề. Vẻ
đẹp thật sự không thể nào chạm được, hay nhìn thấy bằng đôi mắt trần tục. Bạn
sẽ nhìn thấy và chạm vào vẻ đẹp thật sự khi bạn cảm nhận được sự bình an nội
tâm của chính mình. Bạn sẽ biết và có cảm giác về vẻ đẹp thật sự khi bạn trao
đi bất cứ điều gì bằng tình yêu thương và không mong đợi đền đáp. Bạn sẽ cảm
nhận vẻ đẹp thật sự của mình khi hài lòng với bản thân và với cuộc sống nội tâm
mà không có bất kỳ sự kích thích nào từ bên ngoài. Vì đây là những trải nghiệm
thật sự và vẻ đẹp sẽ được biểu lộ từ bên trong ra ngoài.

Bản chất thật sự của chúng ta là không giận dữ và
ganh ghét, không sự hãi hay buồn bã - tất cả những gì đã được học và được tạo
nên trong chuyến hành trình cuộc đời khi chúng ta bị ảnh hưởng từ những người
khác và thế giới xung quanh. Khi chúng ta chấp nhận khả năng này, hãy trải
nghiệm điều đó trong suy ngẫm, và đi vào “ trải nghiệm bên trong” một cách trực
tiếp về những phẩm chất nội tâm cốt lõi này của bản thân. Khi đó, bạn sẽ nhận
ra rằng bình an nội tại, tình yêu đích thực (không phải là tình yêu lãng mạn)
và niềm hạnh phúc thật sự đều không bị lệ thuộc vào bất kỳ điều gì. Bạn là một
tâm hồn mạnh mẽ và xinh đẹp, bạn luôn luôn như thế, bạn chỉ quên đi mà thôi.
Bạn đã đánh mất nhận thức về bản thân thật sự của mình; bạn đánh mất đi khả
năng nhìn thấy vẻ đẹp nội tâm của mình. Bạn đã tin tưởng người khác khi họ đưa
ra những lời bình luận về cơ thể của bạn, đại loại như: “A, trông kìa, thật là
một anh chàng vạm vỡ đẹp trai!” hay “Cô ấy có một vóc dáng tuyệt vời!”. Và
trong những khoảnh khắc ấy, bạn tin rằng mình chính là cái cơ thể đang hiện
diện trước mặt mọi người, bạn bị mê hoặc bởi cái ảo tưởng rằng vẻ đẹp chỉ có
thể là dáng vẻ hữu hình. Nếu vậy, bạn sẽ rất khổ sở trong việc xây dựng giá trị
bản thân mình căn cứ theo tiêu chí mà bạn nhìn thấy bên ngoài.

Nếu giữ thói quen đánh giá vẻ đẹp qua gương soi, hay
tin vào lời nhận xét đánh giá của người khác, bạn sẽ đánh mất đi sự nhận thức
về bản thân thật sự và vẻ đẹp đích thực của mình. Đồng thời, hành vi thể hiện
bản thân của bạn như nói đùa để lôi kéo sự chú ý, hay là rụt rè để tỏ ra đồng
cảm, hoặc hung hăng để gây sợ hãi cho người khác, là bạn đang bắt đầu tạo nên
hình ảnh tiêu cực về bản thân mình.

Hãy để cho mình được nghỉ ngơi. Cho bản thân cơ hội
để nhớ lại, để đi vào “trải nghiệm bên trong”, để nhận ra bạn thật sự là ai, và
bạn sẽ tái khám phá bản chất thật sự của mình, là bình an, yêu thương, mãn
nguyện và mạnh mẽ. Đây là kho báu bên trong của mỗi người, bất kể họ nghĩ gì,
tin gì, làm gì hay đã làm gì. Những thuộc tính này là bản chất thật sự, là phẩm
hạnh tự nhiên của bản thân, và ai cũng như vậy! Đó là những đức hạnh mà con
người vẫn đang tìm kiếm và không thể tìm thấy từ bên ngoài. Chúng đến từ bên
trong và biểu lộ ra bên ngoài. Đó là những trạng thái nội tâm mà bạn có thể
“lấy ra” và “sử dụng” vào mọi lúc. Bạn chỉ cần một chút tính ham học hỏi, và
chuẩn bị gửi cho chúng (đức hạnh, sức mạnh) sự chú ý của bạn. Giống như là những
đứa trẻ bẽn lẽn, chúng cần bạn nhìn về phía chúng, yêu thương chúng một chút,
và dỗ ngọt chúng bằng trái tim. Nếu làm được như thế, bạn sẽ khám phá ra của
báu thật sự, đó là bản chất đích thực, bất tử, tuyệt vời ẩn chứa bên trong
mình.

Ngay khi bạn để lộ ra một “món” trong những kho báu
tâm hồn như mang sự bình an vào trong cuộc họp đang tranh cãi ồn ào, hay đưa ra
sự tha thứ lỗi lầm cho người khác hoặc khi bạn hài lòng với những gì bạn có và
chỉ dẫn cho những người khác cách để trở nên như thế, bạn đã hé lộ vẻ đẹp tự
nhiên của mình. Bạn đang trao món quà của mình cho những người khác và đánh
thức vẻ đẹp trong tâm hồn mọi người. Và hãy đoán xem điều gì sẽ xảy ra? Có lẽ
không phải là ngay lập tức, nhưng cuối cùng, điều tương tự sẽ quay trở lại với
bạn.

Sự đồng
nhất tai hại

Bạn hãy nghĩ về những người yêu bóng đá đến mức
cuồng si mà xem! Thật là đáng thương, họ say sưa với đội bóng, yêu sắc màu và
huy hiệu của câu lạch bộ và những người hùng trong từng trận đấu. Họ không còn
biết mình thật sự là ai và đang làm gì nên cứ mang ảo tưởng rằng mình là một
fan hâm mộ bóng đá. Khoảnh khắc mà bạn lạc vào bất kỳ điều gì không phải là bản
thân, chính là lúc bạn đang lạc vào thế giới ảo tưởng. Đó là cách mà bạn ”mời”
sự sợ hãi và sự giận dữ trở thành người bạn đồng hành của mình và cho nó “trú
ngụ” trong tính cách của bạn. Vẻ đẹp thật sự của bạn bị đánh mất, và mỗi ngày,
trong trái tim bạn chỉ còn lại nỗi đau và sự mất mát.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.