Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống - Chương 12 - 13

12.

- Thường
xuyên, mọi người chất vấn chúng tôi tại sao lại đặt cho thằng út của mình cái
tên: Alan. Đó là Alan Turing đấy.

- Ai cơ? - Một
bà to béo, mang vẻ khủng hoảng tinh thần và có vẻ như đang ở trong đám mây mù,
hỏi lại.

- Bà không
biết Alan Turing à? - Luvrèce chất vấn. - Đó là một người gốc Anh, mà sự đồng
tính nam của ông ta đã gây không ít rắc rối cho luật pháp và chính ông ấy chứ
không ai khác đã được coi là cha đẻ của những chiếc máy tính đầu tiên. Trong
cuộc chiến tranh thế giới II, sự đóng góp của ông vào chiến thắng chung cuộc đã
quyết định tất cả, bởi ông ấy đã biết giải mã hệ thống Enigma: máy
dùng để mã hóa bằng điện từ magnéto, hệ thống này cho phép bộ tham mưu Đức
truyền những thông điệp của mình cho các tàu ngầm của họ mà không bị các cơ
quan mật vụ của quân Đồng minh đọc được.

- Thế à, vậy
mà tôi không biết…

- Đó là một
trong những lãng quên đáng kể của lịch sử.

Bà khách
hàng tần ngần đưa cặp mắt trĩu nặng lướt khắp lựơt cửa hàng bởi sự u sầu tiếc
nuối những con chimeres[9] vắng
bóng…

[9] Chimeres:
Đây là một con quái vật, đầu hình sư tử, thường được tạc tượng trong các nhà
thờ, và các nơi thờ cúng.

- Tôi nói
với bà chuyện ấy bời hồi nãy tôi nhận thấy bà ngước mắt nhìn dải trang trí trên
gờ tường cửa hàng, chúng gồm các bức họa nhỏ, cùng một cỡ mà chúng tôi treo
trên tường kia, ngay dưới trần nhà ấy.

- Sao mỗi
bức lại trưng ra một quả táo vậy?

- Chính thế,
đó là do Turing đấy. Nhà sáng chế máy tính đã vĩnh biệt bởi cõi đời bằng một
cách rất lập dị. Ngày mùng bảy tháng sáu năm 1954, ông đã nhúng một quả táo vào
trong dung dịch cynaure và đặt nó lên mặt bàn tròn một chân. Sau đó ông họa một
bức tranh ngay trên chiếc bàn ấy rồi ăn luôn quả táo.

- Không đùa
chứ hả!

Chuyện kể
rằng chính vì lý do này mà lô-gô của hãng điện tử Apple là một quả táo bị
ngoạm. Đó chính là quả táo của Alan Turing đấy.

- Ô… ơ…
chuyện này… Ít ra thì tôi sẽ chết mà không bị mang tiếng là đần.

- Và chúng
tôi, - Lucrèce nói tiếp. - không bị mất gu thương gia, khi thằng con út của
chúng tôi chào đời thì chúng tôi đã chế ra bộ tự sát này.

- Cái gì
vậy? - Bà khách bị thu hút tiến lại gần, hỏi.

Phu nhân
Tuvache giảng giải:

- Trong
chiếc túi bóng trong suốt này, bà nhìn thấy rõ có một tờ giấy vẽ đặt sẵn vào
khung, hai cây bút vẽ (một to, một nhỏ), vài tuýp màu và đương nhiên là có quả
táo. Cẩn thận nhé, nó đã được tẩm độc rồi đấy! Và như vậy, bà có thể tự tử theo
cách của Alan Turing. Điều duy nhất mà chúng tôi sẽ đề nghị bà, nếu như bà
không có gì phản đối, đó là tặng lại cho chúng tôi bức vẽ. Chúng tôi rất thích
treo chúng ở đây. Đó là món quà lưu niệm cho chúng tôi. Hơn nữa, quả là đẹp
thật khi thấy tất cả những trái táo xếp ngay ngắn dưới trần nhà. Chúng rất hợp
với nền gạch hoa Delf lát dưới sàn. Chúng tôi đã có bảy mươi hai bức. Khi khách
hàng đợi ở quầy thanh toán, họ có thể chiêm ngưỡng cuộc triễn lãm.

Và đó chính
là điều bà khách đang làm:

- Có tất cả
các phong cách…

- Đúng thế,
một số quả táo theo trường phái lập thể, một số khác trừu tượng. Quả màu xanh
lam kia kìa, là tác phẩm của một người bị loạn sắc thể đấy.

- Tôi sẽ lấy
bộ tự vẫn này. - Bà khách to béo đeo trái tim đập theo nhịp một khúc điếu ca
thở hắt ra nói. Nó sẽ hoàn thiện thêm cho bộ sưu tập của bà.

- Bà tốt
quá. Nhớ ký tên và ghi ngày tháng vào đó nhé. Hôm nay là ngày…

- Mấy giờ
rồi hả bà? - Bà khách hỏi.

- 13 giờ 45.

- Tôi phải
về đây. Tôi không biết có phải do nhìn tất cả những trái táo trong dãy trang
trí của bà không mà tôi bỗng cảm thấy hơi đói.

Phu nhân
Tuvache, mở cửa cho bà khách và cảnh báo bà ta:

- Chớ có ăn
táo trước khi vẽ tranh nhé! Không phải chỉ vẽ cái lõi quả đâu nhé. Dù gì đi
nữa, bà sẽ chẳng có thời gian.

Ngồi trên
ghế đẩu cuối cửa hàng, Mishima đang đảo một hỗn hợp gồm xi-măng, cát và nước
trong một lòng chảo lớn. Alan từ trên lầu bước xuống, vừa đi vừa huýt sáo gió
một bản nhạc vui nhộn. Cha nó hỏi:

- Chuẩn bị
để quay lại lớp chiều nay rồi chứ? Thế con đã ăn xong bữa trưa và đã nhớ xem
chương trình thời sự trên đài truyền hình chưa?

- Rồi bố ạ.
Cô truyền hình viên chương trình thời sự mười ba zờ đã đổi kiểu tóc. Cô ấy chải
đầu rất đẹp.

Người mẹ,
ngước mắt ngó trần nhà, nói xen vào:

- Đó là tất
cả những gì con nhớ được hả? Trí óc mẹ phát hoảng mất. Cô ta không nói đến
chiến tranh tôn giáo, thảm họa sinh thái, nạn đói gì cả à?

- Có ạ, họ
đã phát lại hình ảnh các bờ đê của Hà Lan bị nổ tung dưới cơn bão thần gần đây
nhất và bãi biển hiện giờ trải rộng đến tận Prague. Họ đã quay cảnh những
dân cư của tỉnh lỵ ở Đức gầy guộc, trần truồng kêu gào và lăn lộn trong những
cồn cát. Những hạt cát lấp lánh giống như các vì sao nhỏ tí ti trộn lẫn vào mồ
hôi họ rịn ra trên làn da, trong khi mí mắt họ khép chặt lại. Chuyện quả siêu
thực, nhưng mọi thứ sẽ được thu xếp ổn thỏa. Họ sẽ cho hút các đụn cát ấy đi.

Lucrèce suy
sụp hẳn:

- A, thằng
bé này, với thái độ lạc quan của nó, thì nó sẽ làm hoa nở trên sa mạc… Thôi, đi
học đi. Mẹ đã chán ngấy nhìn con suốt ngày líu lo như một con chim rừng rồi.

- Chào mẹ!

- Đúng thế,
xin chào con, Chúa ạ…

- Misima
đứng gần quầy hàng tươi đang bề bộn, kéo cổ tay áo pull lên. Trên tay, anh đổ
nước, rồi đến cát và quay tròn hai chi trên của mình dưới ánh đèn nê-ông và
nheo hai hàng mi lại.

Vợ anh ngó chồng:

- Ồ, mà anh
đang chế cái gì vậy?

13.

- Đó là một
khối gạch nén bằng xi-măng có gắn một vòng tròn. Nó được bán kèm với một sợi
dây xích sẽ được khóa chặt vào cổ chân, ngang tầm mắt cá. Khi đến bên bờ sông,
ông sẽ ném nó ngay trước mặt và hấp, ông sẽ bị kéo xuống đáy sông và thế là
xong.

- Hay đấy,
vị khách hàng râu rậm đồng tình.

Mishima lướt
một lỏng bàn tay lên trán và nửa mái đầu hói của anh rồi nói tiếp:

- Tự tôi chế
ra nó đấy, ở ngay tại đây hoặc dưới tầng hầm với tên của cửa hàng được đúc nổi
trên một bề mặt. Sờ lên đây mà xem này, sẽ đọc được hàng chữ Cửa Hàng
Dành Cho Những Kẻ Ngán Sống
. Những khối gạch nén cũng có thể được sử dụng
để đập vỡ các ô cửa sổ nữa.

Vị khách
hàng ngạc nhiên. Trước mặt ông ta, Mishima nhếch dài một bên khóe mép, nó khiến
cặp má anh nhô cao lên dưới đôi mắt tròn hệt như những viên bi ẩn dưới hàng
lông mày, anh tiết lộ:

- Vâng, đúng
thế, đúng thế đấy, những khối gạch sẽ làm ông nặng hơn bởi trước đây, ông có
biết không chứ, khi vào những đêm gió xoáy hay bão lớn, những người nhẹ cân ném
mình qua cửa sổ, ngày hôm sau, người ta tìmn thấy họ trong các bộ pyjama vương
trên các cành cây một cách lố bịch, bị treo trên các ngọn đèn đường hay nằm dài
trên ban công nhà hàng xóm. Trong khi với khối gạch nén của Cửa Hàng
Dành Cho Những Kẻ Ngán Sống
gắn ở cổ chân, ông cứ là rơi thẳng đứng
xuống.

- À!

- Tôi ấy à,
thường xuyên vào buổi tối, kéo ri-đô phòng mình ra, tôi thấy họ rơi từ các tòa
nhà cao tầng. Miếng gạch nén ở cổ chân, có thể nói đó như những vì sao băng.
Khi đông quá, vào những đêm đội tuyển đại phương thất trận, người ta cứ ngỡ có
cát chảy từ các tòa nhà xuống. Đẹp lắm.

Lucrèce, lo
lắng, đứng gần quầy thu tiền, nhíu cặp mắt đẹp nghiêm trang của mình lại quan
sát chồng, lắng nghe anh nói, và tự hỏi:

- Liệu Alan,
nó có bị lây nhiễm không nhỉ?

Báo cáo nội dung xấu