Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống - Chương 10 - 11
10.
Đêm đến, trong phòng mình, Marilyn trút bỏ hết quần áo và đứng đó, thân thể
lõa lồ, cô đùa nghịch với chiếc khăn lụa trắng trước hình ảnh phản chiếu phát
ra từ những tấm kính ô cửa sổ phòng mình. Ô cửa sổ quay ra khu tập thể Những
Tôn Giáo Bị Lãng Quên. Nhiều người từ ban công các tòa nhà Moise, Jésus, Zeus,
Osiris rơi xuống… hệt như cơn mưa phùn mùa thu.
Nhưng thiếu nữ nhà Tuvache tung chiếc khăn bay quanh mình. Lụa chạm vào bờ
vai cô tạo nên những cơn rùng mình khiến phần thắt lưng cô hơi co lại. Cô để
mặc cho tấm vải trắng ngần trượt dọc theo sườn mông, rồi tóm lấy nó ở phía
trước mặt, giữa cặp đùi và lại tung cao quá đỉnh đầu mình. Vuông lụa trắng xoãi
rộng trong không gian hệt như một động tác yêu kiều của một vũ nữ ba-lê. Rồi nó
lại nhẹ nhàng tạo thành hình dù rớt xuống khuôn mặt đang ngẩng lên chở đợi của
con gái ông bà chủ Cửa Hàng Dành Cho Những Kẻ Ngán Sống. Mí mắt
khép hờ, cô thổi và chiếc khăn lại tiếp tục bay lên. Marilyn tóm lấy một góc và
cho quay quanh bụng mình, quanh háng hệt như một cánh tay đàn ông ôm ngang
người cô. Á… a… a… tiếng gầm gừ của chiếc khăn vẫn đang trườn lên giữa hai đùi
cô và bấu vào túm lông. A… a… a… lưng
Marilyn thường vốn còng, vai rũ, giờ vụt đứng thẳng dậy. A… a… a… Người cô lại
càng cong thêm nữa khi món quà của Alan, lấy đà, bay chờn vờn dọc theo ngực cô
mà mơn trớn hai bầu vú mà cô vẫn lấy làm xấu hổ (cô đã nhầm) vì chúng. Hai nhũ
hoa dựng đứng lên, cứng đanh lại. Đôi gò bồng đào to của cô trưng ra tuyệt đẹp.
Những ngón tay đan chéo nhau vắt sau gáy, trong hình ảnh phản chiếu hắt ra từ ô
kính cửa sổ phòng mình, Marilyn ngỡ ngàng khám phá ra thân thể mình đẹp như vậy
lúc tấm khăn rơi trở lại. Cô cúi xuống bắt lấy khi nó rơi tới ngang bắp chân
duyên dáng của mình. Vòm mông cô thật mỹ miều, nở nang dưới một phần thân thể
chỉ hơi đẫy đà. Còn tấm lụa lại tiếp tục du hành, để lộ ra cho thiếu nữ vẫn
luôn mặc cảm, sự hài lòng không ngờ của cơ thể mình. Đó là thiếu nữ đẹp nhất
phố! Không một cô gái trẻ nào của khu tập thể Những Tôn Giáo Bị Lãng Quên lại
có thể sánh nổi với cô (vì cô vô cùng xinh đẹp). Món quà tặng của cậu em trai,
còn hơn cả một giấc mơ… Chiếc khăn tiếp tục vũ điệu thôi miên và dâm dục của
nó, lướt sát làn da đang rung lên. Đôi bờ mi khép lại trong một vẻ ngây ngất
hoàn toàn xa lạ với Marilyn. Nhưng liệu cô còn khám phá ra những gì nữa đây? Cô
trở thành Monroe ư? Cô hé cặp môi, từ đó rịn ra một làn nước mỏng…
chết người.
11.
“Mở cửa do
có người chết”. Tấm biển nhỏ quay ra ngoài và được gắn ở cửa ra vào bằng một
miếng giác mút lay động, trong khi phía trên nó lại phát ra tiếng kêu thánh
thót. Được treo để thay cho chiếc chuông nhỏ, phía trên cái khung, một bộ xương
người nhỏ xíu được lắp bằng những tuýp sắt, phát ra từng tiếng đều đặn rõ ràng
những nốt nhạc ảm đạm của một khúc kinh cầu siêu cho người quá cố. Lucrèce tức
thì quay đầu lại và bắt gặp một nữ khách hàng trẻ bước vào.
- Này, cháu
chưa già đâu đấy nhé, cháu gái. Bao tuổi. Mười hai, mười ba?
- Mười lăm
ạ! - Thiếu nữ nói dối. - Thưa cô, làm ơn… Cháu muốn mua những viên kẹo tẩm độc
ạ.
- Ối giời
ơi, “Những” viên kẹo kia à? Cháu mạnh quá đấy. Những viên kẹo độc hại của cửa
hàng cô, cháu sẽ chỉ có thể dùng một viên thôi. Không có chuyện cháu đem đi
phân phát cho tất cả các bạn cùng lớp đâu. Cửa hàng mở ra không phải để tàn sát
trường trung học Montherland hay trường trung học cơ sở Gérard de Nerval đâu! -
Lucrèce tiếp tục nói trong lúc xoáy, mở nắp to tứng của chiếc bình thủy tinh
hình cầu chứa đầy kẹo. - Việc này hệt như với đạn súng lục, cô chỉ bán lẻ từng
viên thôi. Kẻ nã một viên đạn vào óc thì chẳng cần đến viên thứ hai đâu! Nếu
hắn đòi mua cả hộp, có nghĩa là hắn có điều gì mờ ám trong đầu. Còn cửa hàng
của cô, cô mở ra không phải để đầu tư cho bọn giết người. Nào, chọn đi… Nhưng
chọn cho tốt đấy nhé, bởi trong bình này, chỉ có một trong hai chiếc kẹo là gây
tử vong thôi. Luật pháp quy định người ta phải để một cơ may cho trẻ em.
Thiếu nữ trẻ
kia đắn đo trước những miếng kẹo cao su, Mistral Perdant được gói trong một
miếng giấy và Roudoudou Thanatos – hình nửa mảnh sò cát kẹp nhân rôn rốt màu
vàng xanh đỏ để mút rất lâu bởi chúng gây cái chết từ từ. Trước ô cửa sổ, những
gói hàng hình sừng bằng giấy: gói quà bất ngờ, màu xanh cho con trai và màu
hồng dành cho con gái. Thiếu nữ chẳng biết chọn gì, cuối cùng đành vơ đại viên
Mistral Perdant.
- Sao bạn
lại muốn chết vậy? - Ngồi gần mẹ, cậu bé Alan đang vẽ những hình mặt trời khổng
lồ trên giấy học, cất tiếng hỏi cô gái.
- Bởi cuộc
sống chẳng đáng để được sống. - Cô gái gần ngang tầm tuổi cậu út nhà Tuvache
đáp lại.
- Đó chính
là điều mà cô cố sống cố chết nói với nó đấy! - Lucrèce biểu thị lòng ngưỡng mộ
tràn trề với thiếu nữ, nói xen vào. - Này, hãy noi gương cô bé này đi. - Người
mẹ tiếp tục quay qua nói với con trai.
Cô trò nhỏ
tiến gần lại Alan và thổ lộ:
- Tôi một
mình chống lại tất cả, trong một thế giới độc ác mà không được ai thấu hiểu,
còn mẹ tôi thì hoàn toàn cực thộn… Bà ấy tịch thu điện thoại vệ tinh, mọi
chuyện ầm ĩ lên chỉ vì tôi đã gọi điện vượt quá mức khoán cho phép vài tiếng.
Nói thật chứ, điện thoại dùng để làm gì nếu không thể được gọi đi hả? Tôi ngán
lắm rồi. Giả như tôi có thời gian khoán những năm mươi giờ liền xem, thì chắc
tôi đã chẳng vượt quá đâu… Thực ra, bà ấy ghen tỵ bởi bà chẳng có ai để mà gọi
điện, thế là bà dồn hết lên con gái mình: “Bla, bla, bli, bla, bla, bla!… Sao
con cứ gọi điện cho Nadège cả tiếng đồng hồ thế hả? Đã vậy thì con chỉ việc đến
gặp nó, nhà nó ở ngay đối diện với nhà mình kia.” Còn tôi, tôi chắc phải có
quyền ở lại trong phòng mình chứ, đúng thế không? Thiếu nữ bỗng dưng nổi đóa.
Tại sao tôi phải ra ngoài? Tôi không muốn nhìn mặt trời… - Cô gái tiếp tục xả
trong lúc quan sát những bức tranh của Alan. Ở đó nóng quá nên chẳng ai có thể
sống được.
Nó quay lại
quầy thu tiền và thanh toán viên Mistral Perdand của nó:
- Bà ấy
không thể hiểu được, mẹ tôi ấy mà, khoảng thời gian cần thiết để tôi mặc quần
áo, chải đầu, trang điểm trước khi ra ngoài. Tôi không thể suốt ngày cứ đứng
trước gương trong khi tôi có thể gọi điện thoại đi!
Đinh…đinh… -
Những nốt nhạc ảm đảm của hành khúc cầu siêu vang lên – và cô gái bước ra khỏi
cửa hàng trong lúc lần bóc chiếc kẹo của mình (câu trả lời duy nhất có thể cho
tấn thảm kịch của cô). Cậu út nhà Tuvache bật khỏi ghế, chạy đằng sau thiếu nữ
và, trên ngưỡng cửa, nó giật chiếc kẹo của cô, rồi vung lên miệng. - Lucrece ló
ra sau quầy và giật giọng gọi:
- Alan!
Nhưng đó chỉ
là trò đùa. Đứa trẻ đã quẳng chiếc kẹo có thể gây tang tóc xuống rãnh, trong
khi đó thì phu nhân Tuvache, mặt tái nhợt, ôm chặt nó trong vòng tay:
- Con sẽ làm
mẹ chết vì sợ mất thôi!
Alan, một má
tỳ sát ngực người sinh ra mình, mỉm cười:
- Con nghe
thấy tim mẹ đập, mẹ ạ!
- Rồi, còn
mẹ, thế cái kẹo của mẹ đâu?
Thiếu nữ trẻ
hoang mang thấy cuộc đời vô cùng bất công đến nỗi mà Lucrèce, chìa một tay sau
lưng cô bảo cô chọn tiếp một lần nữa trong bình.
Cô học trò
vội vàng vớ ngay một viên Mistral và nuốt liền.
- Thế nào, -
Bà chủ Cửa Hàng Dành Cho Những Kẻ Ngán Sống hỏi. - cháu có
thấy miệng khô đắng lại không? Cháu có cảm thấy chất cháy Ác-xi-níc chảy tràn
vào cổ họng không?
- Chẳng có
gì cả, chỉ toàn là đường… - Thiếu nữ trả lời.
- Ngán thật,
hôm nay rõ không phải là ngày của cháu rồi. - Lucrèce phải công nhận. - Hãy
quay lại vào hôm khác nhé.
- … Trừ phi
nếu bạn đổi ý. - Alan tiếp lời.
- Đương
nhiên rồi, trừ phi cháu đổi ý. - Người mẹ vẫn còn đang xúc động, máy móc nhắc
lại. - Ô, mà tôi vừa nói gì ấy nhỉ?
Trong cửa
hàng, chị xô thằng con trai nhỏ của mình, nó bật cười khanh khách còn chị thì
kết tội nó:
- Chính con
đấy nhé, con đã làm mẹ nói những điều bậy bạ rồi!

