Sổ tay sử dụng đàn ông (Tập 2) - Chương 46

Chương
46

Trong
phòng khách...

Cố Kiến
Trung nhìn đồng hồ, lại nhìn cánh cửa phòng ngủ vẫn đóng chặt, tự nhủ: “Đưa thằng
kia vào phòng thôi mà sao lâu thế?”

Vivian
tưởng ông bác đang nói chuyện với mình, vừa gạt bàn tay Vượng Tài đang vuốt mặt
mình ra vừa nói: “Bác ạ, Lộ Tấn là một gã đàn ông tốt. Thực ra bác có thể yên tâm
giao Thắng Nam cho anh ta.”

Cố Kiến
Trung nhếch miệng: “Bác lại không nghĩ như vậy.” Dứt lời lại ra lệnh cho Vượng Tài:
“Vượng Tài, đi gọi chị gái con ra đây.”

Thấy Cố
Kiến Trung đưa tay chỉ chỉ cửa phòng ngủ, Vượng Tài lập tức trả lời khẹc khẹc, nhảy
từ trên người Vivian xuống, chạy thẳng tới phòng ngủ.

Rốt cuộc
cũng thoát khỏi sự chà đạp của Vượng Tài, Vivian thở phào nhẹ nhõm. Nhưng quay đầu
nhìn Vượng Tài đang vui sướng chạy tới phòng ngủ, Vivian lại không nhịn được lo
lắng cho sự an nguy của cô bạn thân.

Lúc này
trong phòng ngủ, bàn tay che mắt của Cố Thắng Nam vừa bị một người nào đó nhẹ nhàng
kéo ra. Người đàn ông trước mặt cô quả thật là mẫu người mặc quần áo thì có vẻ gầy,
cởi quần áo ra lại có da có thịt. Anh ta chậm rãi cúi xuống gần cô: “Em còn chưa
trả lời anh, rốt cuộc bây giờ vào tắm cùng anh hay đợi đến tối chúng ta chuyển ra
ngoài rồi...”

Cố Thắng
Nam ngước mắt nhìn anh ta, góc độ nhìn từ dưới lên như vậy hình như rất giống một
thời khắc nào đó... tối qua.

Cố Thắng
Nam: “Em muốn...”

“Rầm rầm
rầm!” Đột nhiên có tiếng gõ cửa ngắt lời Cố Thắng Nam.

Hai người
cùng ngẩn ra.

Ánh mắt
Lộ Tấn chợt trở nên căng thẳng: “Không phải là...”

Hình như
để trả lời phán đoán của anh ta, một giây sau, tiếng kêu của Vượng Tài vang lên
ngoài cửa: “Khẹc khẹc khẹc khẹc khẹc!”

Đầu Cố
Thắng Nam càng đau hơn.

Tiếng
móng vuốt cào cửa vang lên, Cố Thắng Nam đành phải đứng dậy đi mở, nhưng vừa đi
được hai bước đã bị Lộ Tấn giữ lại. Cố Thắng Nam quay lại nhìn Lộ Tấn như thăm dò,
không ngờ đúng lúc này, anh ta đột nhiên lại bế thốc cô lên: “Anh đã khóa trái cửa,
con khỉ đó đừng hòng vào được.”

Tiếng
cào càng lúc càng rõ, Cố Thắng Nam rất lo lắng: “Nhỡ đâu nó cào thủng cửa thì sao...”

“Anh cũng
muốn xem xem nó có bản lĩnh cào thủng cửa trong thời gian chúng ta tắm chung hay
không.”

Vào phòng
tắm, mở vòi hoa sen, khi nước và những nụ hôn dịu dàng của anh ta tới tấp mơn trớn
làn da Cố Thắng Nam, cô không còn tâm tư nào suy nghĩ đến mối an nguy ngoài cửa
nữa. Cô dịu dàng đáp lại nụ hôn của anh ta, để mặc anh ta cởi cúc chiếc áo ướt sũng
của mình ra, cảm nhận sự run rẩy trào tới khi tay anh ta vuốt ve cô, trong lòng
nghĩ: “Thảo nào Từ Chiêu Đệ lại đắm chìm trong niềm vui xác thịt như thế, cảm giác
này quả thật vô cùng dễ nghiện, đúng là... Rất thích... rất thích...”

Khi ngón
tay thon dài của anh ta luồn tới dưới lưng quần cô, sắp vuốt ve sâu hơn...

“Rầm!”
Tiếng cửa đập mạnh vào tường vang lên.

Hai người
đang nhắm mắt hưởng thụ đồng thời chết sững, từ từ, từ từ quay đầu nhìn ra cửa phòng
tắm.

Cửa phòng
tắm đột nhiên bị người khác mở ra, không, nói chính xác là đột nhiên bị một con
khỉ đẩy ra...

Mà lúc
này, con khỉ đó đang đứng hiên ngang ngoài cửa phòng nhìn hai người họ qua làn hơi
nước mờ mịt.

Lộ Tấn
ngẩn ra ba giây, nhìn ánh mắt con khỉ đó chạy từ trên mặt anh ta xuống dưới, cuối
cùng dừng lại tại nơi nào đó dưới bụng mình. Lộ Tấn chửi bậy một tiếng theo phản
xạ rồi vội kéo khăn tắm trên giá bên cạnh quấn quanh người.

Vượng
Tài vẫn đứng yên, đột nhiên vui sướng kêu khẹc khẹc, dường như đang nói: “Không
cần che đâu, ta đã nhìn thấy rồi...”

Cố Thắng
Nam thông cảm nhìn Lộ Tấn, lại cúi đầu nhìn mình, không nhịn được thở phào. May
mà quần áo cô vẫn còn mặc nguyên trên người.

Lộ Tấn
làm mặt giận đi ra khỏi phòng tắm, lúc đi qua chỗ con khỉ tinh quái kia, anh ta
không quên hung ác trợn mắt nhìn nó, nhưng nó vẫn kêu khẹc khẹc hết sức vui sướng,
thậm chí còn thò tay định giật chiếc khăn tắm trên người anh ta xuống. Lộ Tấn lập
tức không còn tâm tư làm việc gì khác ngoài tự bảo vệ mình, vội vã vừa giữ chặt
khăn tắm vừa bỏ chạy.

Cố Thắng
Nam đi theo ra khỏi phòng tắm, chỉ thấy Lộ Tấn đang lạnh mặt đóng cửa sổ, quay lại
nhìn cô giống như nhìn miếng ăn đã đến miệng còn rơi mất, cực kỳ tiếc nuối.

“Chắc
chắn con khỉ này đã ra ban công, nhảy sang bên này rồi chui vào qua cửa sổ.” Lộ
Tấn cắn răng nói.

Tên thủ
phạm Vượng Tài lại hoàn toàn không cảm nhận được sự oán giận của Lộ tiên sinh, vẫn
dang rộng hai tay, làm mặt cười, muốn Cố Thắng Nam bế nó. Cố Thắng Nam cúi đầu nhìn
tiểu quái vật chuyên phá hoại và quấy rối người khác này, mềm lòng để nó nhảy lên
ôm cổ mình.

Cứ thế,
con khỉ Vượng Tài đã chiếm lấy vòng tay của Cố Thắng Nam, sau đó diễu võ dương oai
nhìn về phía Lộ Tấn. Vòng tay đó lẽ ra phải thuộc về mình, Lộ Tấn không nhịn được
nghiến răng nghiến lợi lần nữa.

“Tối nay
anh nhất định phải chuyển ra ngoài!”

Lộ Tấn
nói từng chữ, nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng tàn nhẫn. Nhưng Lộ Tấn nhanh chóng
phát hiện, có vị phụ thân đại nhân của Cố Thắng Nam giám sát, muốn chuyển ra ngoài
thành công, quá khó, quá khó...

Cô giáo
Cố: “Bố... Lát nữa con phải đưa Lộ Tấn về bệnh viện.”

Cố Kiến
Trung: “Bố đưa nó đi. Con ở nhà.”

Cô giáo
Cố: “Bố... Lát nữa con phải đến Tử Kinh làm việc.”

Cố Kiến
Trung: “Vậy con đi làm mau đi, Lộ Tấn ở đây đánh cờ với bố.”

Cô giáo
Cố: “Bố... Sofa nhà mình đã bị Vượng Tài cào rách hết rồi. Lát nữa con phải đi mua
vỏ về bọc lại.”

Cố Kiến
Trung: “Mua về nó lại cào rách thôi, chẳng thà mặc kệ không mua nữa.”

Bất kể
Cố Thắng Nam tìm lý do gì để ra ngoài đều bị Cố Kiến Trung bác bỏ, trong lúc cô
đang bó tay, hết cách thì Lộ Tấn đi từ trong phòng ra. Thấy anh ta bước đi vững
vàng, không còn giả bệnh như trước, Cố Thắng Nam vội vẫy tay ra hiệu cho anh ta
quay lại. Nhưng anh ta chỉ thoáng nhìn cô trấn an rồi đi tới trước mặt Cố Kiến Trung:
“Bác!”

Thấy bộ
dạng này của anh ta, Cố Kiến Trung lập tức tỏ vẻ bố biết ngay mà, mặt mày hớn hở
nhìn con gái: “Bố đã nói rồi, nó chỉ giả vờ ốm thôi.”

Cố Thắng
Nam cũng không rõ tại sao Lộ Tấn lại không tiếp tục giả ốm nữa, cô cúi đầu không
biết nói sao.

Vivian
nhìn hai bố con nhà này với vẻ bất đắc dĩ, cũng không nói gì thêm.

Chỉ có
Vượng Tài hết sức phối hợp nhảy lên vỗ tay cổ vũ cho Cố Kiến Trung.

Lộ Tấn
lặng lẽ trợn mắt nhìn Vượng Tài.

Không
ngờ Vượng Tài lại... giơ ngón giữa lên với anh ta.

Rốt cuộc
Lộ Tấn cũng ý thức được mình không phải đối thủ của con khỉ này, anh ta lặng lẽ
thu lại ánh mắt tiếp tục đánh hạ toà thành mang tên Cố Kiến Trung: “Thắng Nam và
cháu định tạm thời nhường căn hộ này cho bác và Vivian, cháu với cô ấy đến khách
sạn ở.”

Một khi
quanh co lòng vòng không còn hiệu quả thì chẳng thà dứt khoát một chút còn hơn.
Vivian vẫn yên lặng quan sát, lặng lẽ gật đầu biểu thị tán đồng cách làm này của
Lộ Tấn.

Cố Kiến
Trung nhướng mày nhìn về phía Cố Thắng Nam, dường như đang nói: “Vừa rồi con tìm
bao nhiêu lý do như vậy chính là để chuyển ra ngoài với thằng nhóc này đúng không?”

Cố Thắng
Nam cúi đầu làm đà điểu.

Cố Kiến
Trung cau mày, đột nhiên quay sang nhìn Vivian, nói rất thành khẩn: “Tiểu Vi này...”

Vivian
lập tức khóc lóc thảm thiết: “Bác ạ, bác gọi cháu là Vivian, Cao Toàn An, hoặc Tiểu
Cao cũng được, nhưng đừng gọi cháu là Tiểu Vi được không?”

Cố Kiến
Trung vỗ trán: “Xem trí nhớ của bác này, con chó nhà Từ Chiêu Đệ gọi là Tiểu Vi
đúng không?” Sau đó lại đổi giọng: “Tiểu Cao này, mang Vượng Tài vào bếp xem có
gì ăn giúp bác được không?”

Vivian
hết sức kiêng kỵ Vượng Tài nhưng xem ra ông bác này đang cần đuổi khéo mình đi để
nói chuyện riêng với Cố Thắng Nam và Lộ Tấn, Vivian đành cắn răng vẫy tay với Vượng
Tài, ra hiệu cho nó đi cùng.

Hiển nhiên
trong tất cả mọi người ở đây, trừ Cố Kiến Trung, người Vượng Tài thích nhất chính
là Vivian. Vivian vừa vẫy tay, Vượng Tài đã vội vàng tất bật chạy theo.

Lát sau,
phòng khách chỉ còn lại Cố Kiến Trung, Cố Thắng Nam và Lộ Tấn. Cố Kiến Trung nghiêm
mặt, giữ đúng hình tượng một người cha nghiêm khắc: “Thắng Nam, không phải bố không
cho phép con có bạn trai, mà là... Chàng trai này dường như có điều kiện quá tốt,
không thể yên phận chung thủy với con cả đời. Bố sợ con lãng phí thời gian ở chỗ
cậu ấy, rồi cuối cùng lại bị cậu ấy vứt bỏ. Nhất là bây giờ con đã đến tuổi phải
lấy chồng rồi...” Lấy chồng?

Hiển nhiên
lời này không chỉ là nói cho Cố Thắng Nam nghe mà quan trọng hơn là nói cho Lộ Tấn
nghe. Nhìn thì biết, Cố Kiến Trung vừa nói xong đã nhanh chóng liếc mắt nhìn Lộ
Tấn nhưng không ngờ gã này lại không hề có vẻ bị nói trúng tim đen như ông nghĩ...

Sau khi
nghe xong, Cố Thắng Nam lại phản ứng rất mạnh, sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm. Ý
của bố là Lộ Tấn sẽ không thể chung thủy với mình sao?

Ngay cả
Vivian đang ở trong bếp cũng cảm nhận được không khí lạnh lẽo truyền đến từ phòng
khách bên ngoài. Hắn lục tủ lạnh, lấy ra một nải chuối tiêu, nhét thẳng vào tay
Vượng Tài: “Mày ngoan ngoãn ngồi ở đây mà ăn, tao đi ra xem xem.”

Có chuối
tiêu, Vượng Tài đâu còn tâm trí nào để ý đến hắn? Thấy con khỉ này quá chú tâm vào
việc bóc vỏ chuối, Vivian quyết đoán lắc mình ra cửa phòng bếp, thò đầu nhìn về
phía phòng khách. Chỉ thấy lúc này, Cố Thắng Nam đã bị Cố Kiến Trung hạ knock out,
đang cúi đầu không nói một lời.

Còn Lộ
Tấn lại đứng rất hiên ngang. “Bác ạ, cháu không biết vì sao tất cả mọi người đều
cảm thấy Cố Thắng Nam không phải một phụ nữ hấp dẫn. Mọi người đều sống cùng cô
ấy hai mươi mấy năm mà lại không nhìn thấy nhiều ưu điểm của cô ấy bằng một người
mới chỉ biết cô ấy có nửa năm như cháu.”

Lần này
người sửng sốt là Cố Kiến Trung, còn Cố Thắng Nam thì full HP(1) sống
lại.

(1) Ngôn ngữ trong game, có nghĩa là tràn đầy sức
sống.

Vivian
đang say sưa nghe trộm, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại di động vang lên. Hiển
nhiên tất cả nhân loại ở đây đều đang bận việc của mình. Có người đang bận tiếp
tục nghe lén, có người đang bận âm thầm cảm động nhìn về phía người nào đó, có người
đang bận nghiêm túc quan sát đánh giá người nào đó, có người đang bận nhìn lại người
nào đó bằng ánh mắt không thẹn với lương tâm. Chỉ có Vượng Tài, vừa nghe thấy tiếng
chuông đã cuống lên như gà chọi say đòn, mặt mày hớn hở vứt quả chuối tiêu, thoáng
cái đã bật dậy chạy đến bàn ăn, sau khi nhảy lên mặt bàn lại nhảy thẳng lên trên
vai Vivian.

Vai Vivian
trĩu xuống, trọng lượng của Vượng Tài suýt làm hắn gãy cổ. May mà Vượng Tài nhanh
chóng buông hắn ra, mượn thế nhảy ra phòng khách, chỉ chốc lát sau đã cầm một chiếc
điện thoại di động dâng lên cho Cố Kiến Trung như hiến dâng một thứ gì đó rất quý
giá.

Thấy Cố
Kiến Trung không có ý định nghe máy, Vượng Tài lại giữ chặt điện thoại trong tay
mình. Vượng Tài không hổ là một tuyển thủ toàn năng, giúp chủ nhân mở cửa, lấy điện
thoại, thậm chí trong tình huống chủ nhân không muốn nghe máy, nó còn thử nghe điện
thoại thay cho chủ nhân. Đáng tiếc, bàn tay nó không được linh hoạt lắm, bấm lung
tung một hồi mà vẫn không bấm được vào nút nhận cuộc gọi.

Cố Thắng
Nam mới thu hồi được thần trí sau khi nghe những gì Lộ Tấn nói ban nãy, thấy thứ
Vượng Tài cầm đến là điện thoại của mình, cô vội đưa tay cầm lấy. Nhìn tên người
gọi đến trên màn hình, Trình Tử Khiêm? Cố Thắng Nam sửng sốt, vội nghe máy.

Cũng không
biết đối phương nói gì, Lộ Tấn chỉ thấy vẻ mặt người phụ nữ này từ từ trở nên căng
thẳng. Cố Thắng Nam nhanh chóng chấm dứt cuộc gọi, Lộ Tấn còn chưa kịp thăm dò xem
có chuyện gì, cô đã sốt ruột nhìn về phía Lộ Tấn, vẻ mặt rất ngỡ ngàng: “Lê Mạn
mất tích rồi.”

“Cái gì?”

Cố Thắng
Nam cũng có vẻ không được rõ tình hình, chỉ có thể thuật lại những gì Trình Tử Khiêm
nói trong điện thoại: “Tổng giám đốc Trình nói anh ấy thả Lê Mạn trên đường, sau
đó... sau đó Lê Mạn đã mất tích.”

Cố Thắng
Nam không ngờ cuối cùng mình cũng rời khỏi nhà thành công nhờ ơn Lê Mạn. Đã gần
tối, trời nhá nhem, Trình Tử Khiêm lái xe đến dưới lầu đón cô. Đương nhiên Lộ Tấn
cũng đi cùng.

Trình
Tử Khiêm vừa lái xe vừa áy náy giải thích với Cố Thắng Nam và Lộ Tấn: “Cô ấy dẫn
mấy gã du côn đến khách sạn Tử Kinh, tôi dẫn cô ấy ra khỏi Tử Kinh rồi bỏ lại giữa
đường. Kết quả là cô ấy chưa trả tiền cho đám du côn đó, bọn chúng không tìm được
cô ấy nên cứ ngồi lì ở Tử Kinh không đi. Tôi nhận ra làm thế cũng không ổn nên lái
xe quay lại tìm cô ấy, tuy nhiên cô ấy đã biến mất.”

“Cô ấy
không có bạn ở trong nước, cũng không có họ hàng. Cô ấy không về Tử Kinh, cũng không
về căn hộ của Lộ Tấn, thế thì cô ấy còn có thể đi đâu được?” Cố Thắng Nam ngồi trên
ghế sau, không lần ra manh mối nào, đột nhiên nảy ra một ý: “Hay chúng ta báo công
an?”

Nhưng
một giây sau, Lộ Tấn đã lạnh lùng bóp chết ý tưởng của cô: “Cô ấy mới biến mất có
sáu tiếng thôi, mất tích hai mươi tư tiếng trở lên thì công an mới can thiệp.”

“Thế thì
làm thế nào?”

Đúng lúc
này đèn đỏ, Trình Tử Khiêm dừng xe, quay lại nhìn Cố Thắng Nam như trấn an: “Tôi
đã dặn mọi người tìm kiếm cẩn thận xung quanh Tử Kinh rồi, chắc sẽ nhanh có tin
tức thôi.”

Vì lúc
này hai tay Cố Thắng Nam đang đặt trên lưng ghế lái nên khoảng cách giữa Trình Tử
Khiêm và Cố Thắng Nam thoáng cái đã rút ngắn xuống chưa đầy năm centimét. Cố Thắng
Nam còn đang đợi Trình Tử Khiêm nói tiếp, đột nhiên lại bị kéo giật lại, cả người
dựa vào lưng ghế sau.

Cố Thắng
Nam nhìn bàn tay Lộ Tấn đang nắm cánh tay mình, lại nhìn gương mặt khó đoán của
anh ta, còn tưởng anh ta kéo cô lại là vì có chuyện cần nói với cô: “Gì vậy?”

Lộ Tấn
nói dối rất ung dung: “Anh vừa nhìn thấy bên đường có người hơi giống Lê Mạn nên
định gọi em quay lại nhìn nhưng anh phát hiện người đó không phải cô ấy.”

“Ờ...”
Cố Thắng Nam gật đầu rồi lại ngả người tới trước định dựa vào lưng ghế lái. Lần
này còn chưa bám tay vào lưng ghế, cô đã bị Lộ Tấn kéo về.

“Còn chuyện
gì nữa?”

Lần này,
Lộ Tấn dứt khoát nắm chặt tay cô không buông rồi chậm rãi giải thích: “Đừng nói
chuyện nữa, em phải chú ý quan sát bên đường như anh, nói không chừng sẽ có thể
nhìn thấy Lê Mạn.”

Nhưng
ba tiếng đã trôi qua, những nơi Lộ Tấn cảm thấy Lê Mạn có thể đi đến đều đã được
tìm kiếm kĩ càng mà vẫn không thấy tung tích cô ta. Lần này, ngay cả Lộ Tấn cà lơ
phất phơ cũng không thể không cảm thấy căng thẳng.

Ngồi trên
xe những mấy tiếng, cộng thêm tâm tình càng lúc càng lo lắng, Cố Thắng Nam bắt đầu
cảm thấy tức ngực, lập tức rất nhiều ý nghĩ đáng sợ tràn vào đầu óc cô: “Không lẽ
cô ấy đã xảy ra chuyện rồi?”

Nghe vậy,
Trình Tử Khiêm đang sầm mặt lái xe vẫn yên lặng nhưng bàn tay nắm vô lăng siết mạnh
đến trắng bệch. Lúc này, điện thoại của Trình Tử Khiêm đổ chuông nhưng hình như
anh ta không nghe thấy, vẫn cau mày nhìn đường phía trước. Cố Thắng Nam đành nhắc
nhở: “Tổng giám đốc Trình, anh có điện thoại.”

Trình
Tử Khiêm không có thời gian dừng lại nghe điện, một tay giữ vô lăng, tay kia đeo
tai nghe bluetooth.

“A lô!”

“...”

“Ở đâu?”

“...”

“Được
rồi, tôi sẽ tới ngay.”

Cố Thắng
Nam chăm chú dỏng tai lắng nghe, vừa thấy Trình Tử Khiêm gác máy, liền vội vã hỏi:
“Tìm được rồi à?”

Trình
Tử Khiêm gật đầu, vẫn yên lặng, đột nhiên đánh tay lái quay đầu xe rồi tăng tốc
chạy ngược lại. Mặc dù vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng Lộ Tấn cũng thở phào nhẹ
nhõm, anh ta hỏi Trình Tử Khiêm: “Tìm được cô ấy ở đâu?” Trình Tử Khiêm thở dài.

Vừa thấy
anh ta thở dài, Cố Thắng Nam lại không nhịn được suy nghĩ miên man: “Chẳng lẽ trong
mấy tiếng mất tích này, Lê Mạn đã gặp phải chuyện gì?”

Trình
Tử Khiêm lại nói: “Cô ấy vẫn ở Tử Kinh cả buổi chiều.” “Cái gì?” Cố Thắng Nam không
thể tin vào tai mình.

“Sau khi
tôi bỏ cô ấy ở giữa đường, cô ấy đã nhanh chóng quay lại Tử Kinh. Vì tôi đưa cô
ấy vào danh sách đen nên cô ấy đã đổi đôi giày cao gót đắt tiền của mình lấy lại
phòng của một nữ khách chuẩn bị trả phòng.”

Cố Thắng
Nam hỏi: “Nếu cô ấy vẫn trốn trong phòng thì tại sao đột nhiên lại bị người khác
phát hiện?”

“Vừa hết
giờ làm của nhà bếp, cô ấy đã đến nhà hàng để chờ chặn em nên mới bị nhân viên phát
hiện ra.”

Lúc này,
Cố Thắng Nam chỉ còn cách thầm bội phục Lê Mạn.

Lộ Tấn
lại có vẻ đã ngờ tới chuyện này từ sớm, anh ta thầm nghĩ sự lo lắng của mình đúng
là uổng phí, vì vậy đành nói một câu vuốt đuôi: “Con bé đó dù có lạc vào đảo hoang
cũng không chết được, huống hồ chỉ bị thả xuống giữa đường.”

Ba người
lái xe tới Tử Kinh.

Là vị
khách được các nhân viên nhà hàng xếp hạng có chỉ số chiến đấu mạnh nhất trong lịch
sử, Lê Mạn đang ngồi trong phòng ăn không một bóng người, mấy nhân viên phục vụ
chỉ dám đứng từ xa trông coi cô ta mà không dám tới gần.

Gần như
trong nháy mắt, Lộ Tấn bước vào phòng ăn, Lê Mạn đã phát hiện ra và lập tức ngẩng
lên.

“Lộ Tấn!”

Lê Mạn
đứng bật dậy, hoàn toàn coi như không thấy Trình Tử Khiêm và Cố Thắng Nam bên cạnh.
Cô ta chạy tới chỗ anh ta, miệng mếu máo, dường như chỉ một giây sau sẽ bật khóc.

Cố Thắng
Nam đứng bên cạnh nhìn, trong lòng lập tức căng thẳng. Là đàn ông, ai thấy vẻ tủi
thân yếu ớt này cũng sẽ mềm lòng...

Mà trước
khi Lê Mạn bật khóc, cô ta đã dang rộng tay, lao tới ôm Lộ Tấn.

Một giây
sau, rốt cuộc Lê Mạn cũng ôm chầm lấy...

Trình
Tử Khiêm!

Cố Thắng
Nam hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra. Nhìn Lộ Tấn vừa lùi đến bên cạnh mình,
cô mới bừng tỉnh ngộ. Trong nháy mắt vừa rồi, Lộ Tấn đã nhanh tay kéo Trình Tử Khiêm
vào vòng tay Lê Mạn, còn mình thì lùi lại phía sau. Động tác của Lộ Tấn quá nhanh,
nhanh đến mức vừa rồi, Cố Thắng Nam vẫn mở to mắt đứng bên cạnh mà cũng không phát
hiện anh ta đã né được thế tiến công của cô gái này, nói gì đến Lê Mạn đang thầm
vui mừng vì bất ngờ ôm được Lộ Tấn.

Lê Mạn
hoàn toàn không phát hiện mình đã ôm nhầm người, sau khi lao vào lòng đối phương,
lập tức nghiêng đầu gục vào vai, bắt đầu than vãn kể lể: “Em đã tìm anh bao nhiêu
lâu...”

Chỉ khổ
Trình Tử Khiêm, trong một giây, toàn thân anh ta cứng đờ, người đẹp đang ở trong
lòng mà đẩy ra không được, giữ lại cũng không xong.

Báo cáo nội dung xấu