Pendragon (Tập 5) - Chương 13 + 14

Chương 13

CLORAL

Chuyến đi y hệt những gì hai đứa hằng mơ ước, chỉ có một điều
là… tuyệt vời hơn. Tất cả những gì Bobby đã mô tả trong nhật kí, bây giờ chúng
thật sự được trải qua. Cảm giác bồng bềnh trên làn không khí ấm áp, những cú
xoay người, những đường rẽ ngoặt không hề phải sợ va mình vào vách pha lê, biển
sao mênh mông bên ngoài, tiếng nhạc thoang thoáng lướt qua… tất cả đều chính
xác như Bobby đã tả. Mark và Courtney nắm tay nhau bay bổng. Lúc đầu nắm chặt
vì sợ, nhưng chỉ một lúc sau, chúng cảm thấy hoàn toàn thoải mái thưởng thức
chuyến đi.

Mark kêu lên:

- Tuyệt… tuyệt cú mèo!

Nó nhìn Courtney đang bồng bềnh kế bên. Mắt cô bạn nó mở lớn,
ghi nhận từng chi tiết. Cô chỉ tay ra biển sao, nói:

- Nhìn kìa!

Bên ngoài vỏ pha lê của ống dẫn, một vật giống con cá khổng
lồ đang bơi song song cùng hai đứa. Hình dạng đó lớn cỡ một ngôi nhà, lớp da
gần như trong suốt làm hai đứa có thể nhìn thấy những ngôi sao ở phía bên kia.

Mark reo lên:

- Một trong những hình ảnh mà Bobby đã viết đó.

Con cá khổng lồ phóng vụt về những ngôi sao.

Mark chỉ tay về hướng khác, hỏi:

- Cái gì kia?

Một vật thể to lớn, hình kim tự tháp quay vòng vòng qua không
gian. Vật thể này cũng gần như trong suốt đến có thể nhìn thấy tới những ngôi
sao.

Courtney đoán:

- Có lẽ là kim tự tháp Nguồn Sáng Đời Sống.

- Là sao?

Courtney cười lớn:

- Đừng đùa chứ. Sao trăng gì nữa. Cái đó còn có thể là gì
nào?

Buông tay Mark, Courtney biểu diễn một cú nhào lộn như phi
hành gia trong tình trạng không trọng lượng. Cô kêu lên:

- Làm giống vậy đi nào.

Mark cười sằng sặc, thử lộn vòng theo. Nhưng nó chỉ lộn được
nửa vòng, và… hai đứa kết thúc màn bay bổng với… cái đầu Courtney ngửa lên, đầu
Mark chúc xuống. Hai đứa nhìn nhau phá lên cười. Một lúc sau, cả hai đều nghe
âm thanh là lạ phát ra từ phía trước. Những nốt nhạc rộn ràng hơn, hòa cùng một
âm thanh mới, nghe như…

- Nước!

Mark vừa kêu vừa cố vùng vẫy cho đầu ngoi thẳng lên một…

Chưa nói hết câu, nó bị bắn vọt ra khỏi ống dẫn, trên độ cao
mười mét. Trọng lực trở lại, cả hai rơi ùm xuống một hồ nước. Vì đầu Courtney
ngửng lên, nên cô có thể kẹp hai chân và bịt chặt mũi. Còn Mark bị phóng ra,
đầu chúc xuống. Nó vùng vẫy hai tay, cố xoay người cho đúng tư thế, nhưng quá
muộn. Courtney bổ xuống nước, gần như theo chiều thẳng đứng. Mark xoay mòng
mòng, gót chân lên tới đầu, bụng nện xuống nước, nghe như tiếng đại bác.

Courtney ngoi lên trước, ngơ ngác tìm bạn:

- Mark! Mark đâu?

Một lát sau Mark mới ngoi khỏi mặt nước. Mái tóc đen dài phủ
kín mắt. Nó bồng bềnh cả giây, làm Courtney cứ lo bạn bị thương. Thế rồi Mark
bật ra một câu gọn lỏn:

- Ui da!

Hai đứa phì cười. Thành công rồi. Chúng bơi vào bờ, đu mình
lên rìa đá, ngồi nhìn quanh. Đúng y như những gì Bobby đã tả. Hai đứa đang ở
trong một động đá, trên vách phủ đầy cây leo với những đoá hoa đủ màu.

Mark kêu lên:

- Thật không thể tin nổi chúng mình đang ở đây.

Nó nghiêng mình, hái một quả màu xanh lục thẫm trông như dưa
chuột trên một dây leo:

- Cứ như Bobby nói thì loại quả này ngon lắm đây.

Nó bẻ làm hai, bên trong quả có màu đỏ tươi như ruột dưa hấu.
Mark cắn một miếng to, nước quả chảy cả xuống cằm.

Courtney hỏi:

- Sao?

Mark cười:

- Ngọt lịm, giòn tan, tuyệt cú mèo. Bobby tả chưa tới bến.

Mark đưa cho Courtney nửa kia. Hai đứa lẳng lặng thưởng thức
thứ trái cây kì lạ, chỉ có thể tìm thấy trên lãnh địa này. Vừa ăn, hai đứa vừa
quan sát khắp hang động, kinh ngạc. Courtney nói:

- Cloral. Không thể tin nổi.

- Cứ như chúng mình bước vào một quyển sách.

Hai đứa đong đưa chân trong nước hồ ấm áp. Courtney bảo:

- Hi vọng Wu Yenza đã nhận được thư rồi. Nếu không, chúng
mình chỉ đi xa được tới đây thôi.

Hai đứa đều biết, để ra khỏi hang động này, chúng cần phải có
quả cầu dưỡng khí và thắt lưng bơi, vì chúng đang ở tuốt bên dưới mặt nước của
Cloral. Không thể nhịn thở đủ lâu để bơi ra khỏi nơi này. Thậm chí, nếu có thể,
chúng sẽ bơ vơ giữa đại dương, với những con quyg cá mập lượn lờ. Courtney nói
đúng, nếu Wu Yenza không nhận được thư, thì nhiệm vụ Cloral của hai đứa sẽ
không đi xa khỏi cổng này.

Courtney bảo:

- Mình nghĩ, chị ta đã nhận được thư.

- Sao bạn biết?

Courtney thận trọng đi vòng bờ hồ, tới một ụ dây leo. Cô giật
mạnh, để lộ ra…

Mark reo lên:

- Quần áo! Quần áo Cloral!

Courtney nhặt lên một cái áo màu xanh dương sáng, trông như
được làm bằng chất liệu cao su nhẹ. Cô bảo:

- Họ đang mong hai đứa mình.

- Dễ sợ thật! Mình cứ tưởng phải chờ dài cổ và…

Nó bỗng ngừng bặt. Courtney hỏi:

- Sao vậy?

Mark đưa tay lên. Mặt nhẫn đang bắt đầu toả sáng. Nó bảo:

- Có thư.

Mark rút nhẫn, đặt lên nền đá. Courtney vội đi vòng bờ hồ,
trở lại bên Mark. Ánh sáng từ mặt nhẫn thắp sáng những đoá hoa trong hang động,
làm cho hai đứa như đang đứng bên trong một cây Giáng Sinh khổng lồ. Như mọi
khi, toàn bộ sự hiện diện chỉ hiện ra trong vài giây. Khi tất cả kết thúc, Mark
và Courtney nhìn chiếc nhẫn trở lại bình thường với nhật kí của Bobby nằm bên.

Quá chú tâm vào nhẫn, chúng không thấy một bóng đen dưới nước
đang bơi lại. Bóng đen di chuyển tới giữa hồ, lặng lẽ ngoi khỏi mặt nước, ngay
phía sau hai đứa.

Mark cầm cuộn giấy da thuộc lên, nói:

- Ít ra chúng ta cũng có việc làm, trong khi chờ đợi có ai
đến đón hay không.

Đúng lúc đó bóng đen lên tiếng:

- Không còn phải chờ đâu.

Mark và Courtney nhảy lên kinh ngạc. Chúng vội quay lại hướng
phát ra tiếng nói…

Đang đứng nước giữa hồ là một người đội một quả cầu dưỡng khí
trong suốt, vừa khít với đầu. Hắn kéo quả cầu khỏi đầu, lập tức quả cầu trở lại
hình tròn bình thường. Lúc này, Mark và Courtney nhìn rõ đó là một anh chàng
tóc đen thả dài gần chấm vai, hai mắt hình trái hạnh, nụ cười rạng rỡ làm sáng
cả lòng hang.

Anh chàng vui vẻ nói:

- Chắc hai bạn là Mark và Courtney. Có vẻ như hai bạn đã tự
phát hiện một chút nhộn tưng luôn rồi phải không?

Mark cà lăm:

- Anh… anh… là… là…

Anh ta cười ha hả:

- Còn ai khác nữa?

Courtney nói ngay:

- Spader?

Chàng Lữ khách kêu lên:

- Hô hây hô! Chào mừng hai bạn tới Cloral.

Chương 14

CLORAL

(TIẾP THEO)

Mark và Courtney cảm thấy như vừa bước vào một giấc
mơ.

Chúng đã biết những điều kỳ diệu của Cloral qua nhật
ký của Bobby, nhưng bây giờ chính mắt chúng được chứng kiến. Trực
tiếp. Thực tế. Tất cả những gì chúng hằng tưởng tượng.

Vừa đu khỏi mặt nước trong hang, Spader vừa nói:

- Mình rất hãnh diện được gặp bạn.

Đặt quả cầu dưỡng khí lên bờ hồ, Vo Spader vươn tấm
thân gần hai mét đứng thẳng dậy. Mark và Courtney thấy anh ta mặc đồ
đồng phục thủy vụ không tay đen bóng. Đưa tay cho Mark, Spader nói:

- Hai bạn giống hệt như Pendradon đã tả.

Mark bắt tay anh ta mà mồm cứ há hốc như đang được
chiêm ngưỡng một danh nhân. Spader nháy mắt với nó, rồi bắt tay
Courtney:

- Courtney - cái nắm tay này thật mạnh mẽ - Pendragon
bảo, bạn là một kẻ bất trị đấy.

Courtney nhìn thẳng mắt anh ta, nói với nụ cười đầy
tự tin:

- Bạn ấy không nói dối đâu.

Spader toác miệng cười lại:

- Mình sẽ nhớ điều đó.

Mark hỏi:

- Wu… Wu Yenza đã nhận thư tụi này chưa?

- Nhận rồi. Lá thư làm mình không vui.

Mark nói ngay:

- Rắc rối to rồi, Spader. Bằng cách nào đó, Saint Dane
đã nắm được thuốc độc của Cloral và…

Chàng Lữ khách bảo:

- Từ từ, Mark. Hãy về nhà đọc qua nhật kí mới đó
đã.

Mark ngẩn người hỏi:

- Nhà? Thật hả? Anh muốn nói là Grallion?

- Sao? Có vấn đề gì vậy?

Mark kêu lên:

- Không đâu. Tuyệt vời! Tụi mình có thể uống chút
snigger không?

Courtney gắt:

- Mark! Bạn khoái làm trò dở hơi lắm à?

Spader cười thân mật:

- Đừng ngại. Giỡn nước loanh quanh một lãnh địa mà
các bạn mới chỉ được biết qua đọc nhật kí, chắc sẽ rất lạ lùng.

Courtney nói thêm:

- Đúng, rất kì thú.

- Mình sẽ cố làm chuyến đi thật thoải mái. Đồng ý?

Spader nói với một cái nháy mắt. Mark nói ngay:

- Đồng ý.

Việc đầu tiên là Mark và Courtney phải thay quần áo.
Từ chồng quần áo Cloral, mỗi đứa chọn một bộ đồ bơi hai mảnh bằng
da màu xanh dương nhạt và một đôi giày bơi mềm.

Vừa cởi bộ đồ ướt sũng của Trái Đất Thứ Hai,
Courtney vừa đùa bảo Spader:

- Cấm nhìn trộm.

Spader trêu lại:

- Không dám mơ tới vụ đó đâu.

Trong khi Mark và Courtney thay quần áo, Spader lấy nhật
kí của Bobby, bỏ vào túi nhỏ không thấm nước, đeo bên thắt lưng. Thấy
vậy Mark nói:

- Bỏ cái này vào luôn.

Nó đưa bao nhựa có mấy sợi lông mèo cho Spader. Không
hỏi gì, Spader lẳng lặng bỏ vào túi dán kín. Sau đó, anh ta nhặt hai
quả cầu dưỡng khí bên đống quần áo Cloral lên. Hai quả cầu trong
suốt, tròn cỡ quả bóng rổ, có thiết bị trông giống khẩu cầm bằng
bạc trên đỉnh, để chuyển nước thành dưỡng khí.

Spader hỏi:

- Pendragon có cắt nghĩa cho hai bạn biết công dụng
của những thứ này chưa?

Mark bảo:

- Rõ rồi. Chúng ôm khít đầu, làm chúng ta có thể
thở và nói được dưới nước.

- Chính xác.

Courtney hỏi:

- Hai đứa mình cũng cần có giây nịt nữa, phải không?
Để tụi mình có thể nổi thăng bằng trên nước.

- Đúng luôn. Hai bạn biết rõ phải làm gì quá rồi.

Courtney bảo:

- Để thử coi.

Mark liếc vội Courtney. Nó thấy cô bé đang đong đưa với
Spader. Anh chàng này cũng lúng liếng lại. Nó mong vụ này đừng đi
quá đà.

Chỉ một thiết bị đang bập bềnh trên mặt hồ, Spader
nói:

- Tôi chỉ có một máy phóng nước.

Đó là một thiết bị có hình dáng như quả bóng bầu
dục, màu đỏ tía, có tay nắm. Qua nhật kí của Bobby, Mark và Courtney
biết Spader dùng thiết bị này để lướt đi dưới mặt nước.

Mark thật sự thất vọng. Nó chỉ muốn được sử dụng
riêng một cái:

- Chỉ có một thôi sao?

Spader nói ngay:

- Đừng lo. Nó đủ sức kéo cả ba chúng ta mà.

Courtney hỏi:

- Còn cá mập quyg thì sao?

- Từ sau vụ Saint Dane, không thấy con nào. Hình như
chúng bỏ đi hết từ lâu rồi.

Mark và Courtney đã sẵn sàng. Bộ đồ tắm da cá, tay
áo dài và quần dài, vừa khít. Mark ngắm Courtney. Trông cô thật tuyệt
trong bộ đồ Cloral ôm sát. Nó tự hỏi, chẳng biết Spader có nhận ra
điều đó không.

Spader hỏi:

- Có bạn nào gặp khó khăn khi xuống nước không?

Courtney trả lời ngay:

- Không có tôi.

Mark nói dối:

- Tôi cũng vậy.

Sự thật thì Mark bơi dở òm. Nhưng nó đặt niềm tin
vào quả cầu dưỡng khí. “Dễ ợt” như Bobby đã tả. Nó quyết không để
những chuyện ngớ ngẩn, chẳng hạn như sợ bị chết đuối, ngăn cản nó
được nhìn ngắm Cloral.

Spader tuyên bố:

- Tốt. Sẵn sàng.

Mark và Courtney chụp quả cầu tròn lên đầu như đội mũ
sắt. Lập tức, quả cầu trong suốt nhẹ nhàng co rút cho đến khi vừa
khít với đầu. Dù Mark biết chuyện gì đang xảy ra, nó vẫn không khỏi
kinh ngạc trước cảm giác nó đang có. Giật lùi một bước, Mark trượt
chân, ngã phịch xuống đất.

Spader kéo Mark đứng dậy:

- Bình tĩnh nào, anh bạn. Không sao chứ?

Mark ngượng nghịu:

- Không sao. Mọi thứ đều… choáng quá.

Courtney tròn mắt khi nghe Mark nói từ “choáng”. Đó là
từ hai đứa biết Spader luôn sử dụng.

Spader nói:

- Chúng ta sẽ bắt đầu như thế này. Xuống dưới nước
một chút để các bạn làm quen. Khi các bạn đã thoải mái, nắm chặt
thắt lưng mình. Mình sẽ đưa hai bạn lên lại mặt nước. Rõ?

Mark tí tởn:

- Hô hây hô!

Courtney ráng không tròn mắt lần nữa.

Spader cười chân thật:

- Hô hây hô. Lên đường.

Spader nhảy xuống nước đầu tiên. Theo sau là Courtney,
Mark chậm chạp nhất. Ngay khi xuống nước, cả Mark và Courtney đều cảm
thấy thắt lưng bơi thắt chặt quanh bụng giữ thân hình chúng lơ lửng nổi.
Chúng không phải đạp chân và cử động tay để không bị chìm.

Spader hướng dẫn:

- Xuống dưới.

Với một cái vung tay, anh ta chìm xuống nước.

Mark gọi:

- Courtney.

- Hả?

- Bạn tin nổi chuyện này không?

- Không tin cho lắm.

- Mình ngại phải nói ra, nhưng… mình hoảng quá.

- Có gì mà ngại. Mình cũng hoảng. Còn khối thời
gian dành cho những chuyện… không hoảng.

- Ừa, hi vọng thế.

- Hô hây hô, đồ dở hơi.

Nghe Courtney chọc quê. Mark phì cười. Hai đứa buông mình
xuống khỏi mặt nước. Spader đang chờ trên nền cát, cách mặt nước
chừng năm mét. Mark và Courtney quì gối dưới đáy hồ. Spader hỏi:

- Choáng không?

Cả Mark và Courtney đều ngạc nhiên vì có thể nghe
tiếng Spader thật rõ ràng dưới nước. Bobby đã tả trong nhật kí, nhưng
được nghe thực tế vẫn thấy lạ lùng. Mark đưa ngón tay cái lên ra dấu.
Spader bảo:

- Bạn có thể nói mà, Mark.

- Ồ, đúng rồi. Dễ chịu quá.

Sự thật là nó quá căng thẳng vì gặp rắc rối khi cố
hít hơi đầy buồng phổi.

Spader hỏi:

- Còn Courtney?

- Khiếp quá.

Cô bé cũng đang thở hồng hộc.

Spader bình tĩnh bảo:

- Thư giãn đi. Thở bình thường. Mình hứa là các bạn
sẽ quen thôi.

Hai đứa quì trên cát trong mấy phút, làm quen với cảm
giác không trọng lượng trong làn nước ấm và thở qua quả cầu. Spader
nói đúng. Chỉ một lúc sau, hai đứa trấn tĩnh lại. Spader bảo chúng
nắm chặt dây nịt của anh, rồi giữ máy phóng nước bằng cả hai tay,
đưa ra phía trước và khởi động máy. Với một tiếng rì rầm nho nhỏ,
máy phóng nước lao đi, kéo theo cả ba người. Mark và Courtney vẫn như
không thể nào tin nổi là chúng đang trên đường tiến tới Grallion. Sau
nhiều phút phóng ào ào dưới mái trần thấp, Spader thông báo:

- Sắp ra tới ngoài rồi.

Nhìn phía trước, hai đứa thấy một vệt sáng ngay cuối
trần đá. Chỉ một lát sau, cả ba đã ra tới khoảng nước trống, Mark
và Courtney bàng hoàng nhìn quanh dải san hô rực rỡ ngay bên ngoài hang
đá ngầm dưới nước. Những đàn cá đủ màu sắc thong dong bơi lội, một
cánh rừng tảo biển đỏ tươi đong đưa theo làm sóng, và những khối san
hô tuyệt đẹp làm nơi đây như một vườn điêu khắc dưới lòng nước.

Mark nhìn Courtney. Courtney nhìn Mark. Hai đứa cùng hí
hởn cười.

Spader kéo Mark và Courtney lên khỏi mặt nước. Vừa ngoi
đầu lên, nhìn thấy một thứ, Mark cười vang:

- Ha ha. Thuyền trượt nước.

Bập bềnh trên vồng nước êm đềm là chiếc thuyền trượt
nước của Spader. Mark thấy giống như một xe trượt tuyết màu trắng,
với những móc chèo pông-tông để giữ thăng bằng. Sàn thuyền phẳng, hai
bên sườn thấp để dễ lên xuống.

Spader ra lệnh:

- Lột quả cầu ra.

Anh mở cửa một không bên dưới thuyền, cất mấy quả
cầu cùng túi đựng nhật ký của Bobby vào trong, rồi hỏi:

- Còn choáng không?

Mark hớn hở:

- Hơn cả choáng! Chới với luôn.

Courtney hỏi:

- Tôi lái được không?

Mark không ngờ Courtney gan dữ vậy. Nhưng… thế mới là
Courtney.

Spader trả lời cô:

- Được quá đi chứ. Mời lên.

Để điều khiển tuyền trượt nước, người lái đứng sau
cần lái giống như một ghi đông xe mô tô. Courtney nắm cần lái với vẻ
tự tin của một thủy vụ giàu kinh nghiệm. Spader đứng sau hướng dẫn cô
vào ga và cách lái. Anh hỏi:

- Đơn giản hả?

Courtney tỉnh bơ:

- Đơn giản. Đừng nói gì nữa. Đi thôi.

Mark nắm chặt thành thuyền cho chắc ăn. Nó tin tưởng
vào tay lái của Spader hơn. Spader vặn nhẹ một cái núm và con thuyền
khởi đông. Nhưng pông-tông từ từ chìm xuống nước. Spader bảo Courtney:

- Cô nàng hoàn toàn đặt dưới quyền cô rồi đó.

Courtney không cần nghe nói tới lần thứ hai.

-Yeahhh!

Cô kêu lên, nhấn ga. Chiếc thuyền lao vút đi. Mark đổ
nhào sang một bên, dù vẫn đang nắm chắc mạn thuyền. Spader chỉ hướng
có Courtney, rồi con thuyền như bay trên mặt nước. Courtney phởn chí reo
vang:

- Tự do như gió.

Hầu hết chuyến đi, Spader ngồi bên Mark, thì thoảng anh
mới đứng lên, hưởng ứng với Courtney. Mark không được thoải mái như
anh. Nó vẫn phòng xa, nắm chặt mạn thuyền. Cả hai nhìn Courtney đứng
sau bánh lái. Mái tóc nâu dài của cô bay theo làn gió, nụ cười rạng
rỡ trên môi. Mark nghĩ, lâu lắm rồi mới thấy cô bạn của nó hạnh phúc
như thế. Biết rằng nhiệm vụ của hai đứa không là vui chơi, nhưng lúc
này Mark rất thông cảm với Courtney.

Chẳng bao lâu thuyền đã tới một sà lan đồ sộ – khu
nông trại của Grallion. Đó là nơi Spader cùng làm việc với một đội
thủy vụ, những người giữ cho hoạt động của thành phố nổi luôn thông
suốt. Spader neo thuyền, hai đưa hai đứa qua bến thủy vụ, lên cầu thang,
rồi bước ra ngoài mặt bằng của thành phố rộng lớn trên sà lan. Lên
tới đỉnh, Mark và Courtney ngây ngất vì những mẫu đất nông trang rực
rỡ. Chúng ta biết, trừ thành phố Faar, toàn bộ Cloral bao trùm trong
nước. Tất cả thực phẩm của họ, hoặc được trồng trên những xà lan
như Grallion, hoặc trồng dưới nước tại các nông trại trên khắp lãnh
địa. Đó là những nông trại đã bị nhiễm loại chất độc do Saint Dane
tiếp tay gieo rắc. Nhìn nông trại này, và biết nơi đây suýt thành
thảm họa như thế nào, đã đưa Mark và Courtney trở lại thực tế. Chúng
có mặt tại đây, là vì Saint Dane đã đem thứ thuốc độc khủng khiếp
đó tới Eelong.

Ngay sau đó, cả ba tới căn hộ nhỏ của Spader bên rìa
thành phố, hướng ra biển.

Spader vui vẻ nói:

- Thoải mái đi, hai bạn.

Bàn ghế đều làm bằng một loại vật liệu đúc khuôn.
Không có đệm, nhưng cũng rất dễ chịu.

Spader bảo:

- Chắc hai bạn đói rồi, nhân dịp này mình làm mấy
con cá cooger.

Mark hỏi:

- Có snigger không?

Spader cười khà khà:

- Có snigger luôn.

Courtney bảo:

- Mình đói lả rồi.

Từ khi rời Trái Đất Thứ Hai, không đứa nào nghĩ đến
ăn uống, nhưng lúc này được thoải mái, bữa ăn nghe có vẻ rất tuyệt.
Spader đem ra mấy đĩa đầy ú ụ thịt cá trắng. Ăn lạnh, hơi ớn, nhưng
rất ngon. Spader mời Mark một ly cao snigger đỏ bầm. Mark uống một ngụm
lớn thứ rượu bia lạnh ngắt, và cảm nhận vị chua khủng khiếp như
Bobby đã báo trước. Nó suýt sặc, mắt trợn trừng.

Spader cười ha hả:

- Ráng chút đi.

Mark ngậm chất lỏng gớm ghiếc sủi bọt trong mồm và
một giây sau, nó được tưởng thưởng một mùi vị thơm ngọt tuyệt vời. Thậm
trí nuốt lâu rồi, miệng vẫn còn hương vị.

Mark ngoác miệng cười:

- Đã thật.

Cả ba cười đùa vui vẻ vì chầu rượu của Mark cho đến
hết bữa ăn. Chuyến đi này là một giấc mơ thành hiện thực đối với
Mark và Courtney, nhưng vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí chúng: lí do
thật sự làm hai đứa có mặt tại đây. Không phải là để đua thuyền
trượt nước hay nốc snigger.

Trở lại công việc, Spader lên tiếng:

- Có một điều phải nói. Hai bạn đã đọc nhật kí của
Bobby, hẳn cũng biết cậu ấy nghĩ gì về mình rồi.

Courtney hỏi:

- Anh nói vậy là sao? Bạn ấy bảo, anh là một trong
số những người bạn thân nhất.

Mark vội xen vào:

- Điều đó nói lên rất nhiều. Tôi biết mà. Vì tôi là
bạn của Bobby từ khi còn là hai đứa nhóc.

Nó muốn thiết lập ngay thứ bậc bạn bè thân thiết.

Spader nói:

- Tôi coi Pendragon như anh em ruột. Nhưng e rằng sau
những gì xảy ra trên Trái Đất Thứ Nhất, cậu ấy đã mất niềm tin vào
tôi.

Mark và Courtney biết Spader định nói gì. Saint Dane đã
giết cha của Spader và Spader muốn báo thù. Khổ hơn nữa: Lòng căm thù
của anh ta đối với Lữ khách ma quỷ đó quá mãnh liệt, điều đó thường
làm anh không kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Trên Trái Đất Thứ
Nhất, quá mù quáng vì hận thù, Spader đã không nghe theo Bobby và ông
Gunny, nên suýt gây ra một thảm họa có thể dẫn tới sự tan hoang của
cả ba lãnh địa Trái Đất. Sau vụ đó, Bobby yêu cầu Spader trở lại
Cloral cho đến khi nào anh ta học được cách kiểm soát được cơn giận
tốt hơn.

Courtney nói:

- Hỏi thật nhé: Bobby có đúng không? Ý tôi là, việc
Bobby yêu cầu anh trở về nhà đó.

Mark liếc vội Courtney. Đó là một câu hỏi quá đường
đột với một người mới quen. Spader suy nghĩ mấy giây, sau cùng anh ta
nói:

- Đúng. Tôi suýt làm hỏng mọi chuyện. Nhưng về nhà
và làm như mọi chuyện vẫn bình thường là điều không dễ. Tôi đã suy
nghĩ kĩ như Pendragon yêu cầu. Hi vọng đã chững chạc phần nào. Nhưng
là một Lữ khách, nếu bảo rằng không mong có ngày được nhảy lại vào
ống dẫn, để cùng tham gia chiến đấu, là tôi nói dối.

Courtney nói:

- Tôi nghĩ, ngày đó chính là ngày hôm nay.

Spader không thể ngăn được nụ cười tươi tỉnh:

- Tôi vẫn chờ đợi được nghe câu nói đó. Dù Pendragon
cần gì, tôi sẵn sàng.

Mark và Courtney bối rối nhìn nhau. Courtney bảo:

- A… không chính xác là thế đâu. Bạn ấy không biết hai
đứa tôi có mặt tại đây.

Spader chớp mắt một lần… thêm lần nữa, như chưa hiểu
Courtney nói gì.

- Tôi không nghe kịp. Sao? Pendragon không gửi hai bạn
tới đây?

Mark nói:

- Còn tệ hơn thế nữa. Nếu biết hai đứa tôi đến đây,
Bobby sẽ giận điên lên. Bạn ấy cho rằng, phụ tá du hành qua các lãnh
địa là một sai lầm. Bạn ấy bảo, có thể điều đó chỉ làm lợi cho
Saint Dane.

Courtney vội nói thêm:

- Nhưng tụi tôi không chắc bạn ấy đúng. Biết đâu, chính
Saint Dane đã cấy ý nghĩ đó vào đầu Bobby.

Mark giải thích:

- Chúng tôi phải đến đây, vì Eelong đang nguy khốn, và
chỉ hai chúng tôi biết nguyên nhân thực sự vì sao.

Courtney nói:

- Chúng tôi đã nói chuyện với Lữ khách của Eelong.
Tên ông ta là Seegen. Ông ta đã chết, nhưng đã kịp cho chúng tôi một số
thông tin.

Spader hết nhìn Courtney lại nhìn Mark, cố tìm hiểu
mọi chuyện. Sau cùng, không chịu nổi nữa, anh ta nhảy lên hét:

- Thôi đi! Mọi chuyện dồn dập quá. Tôi hiểu thế này,
đúng không: Pendragon bảo hai người không được sử dụng ống dẫn, nhưng
hai người vẫn phóng đi, vì được một Lữ khách khác cho biết một số
tin tức?

Courtney bảo:

- Đúng. Nhưng còn nữa. Lữ khách đó chết ngay trước
mặt hai đứa tôi. Chính thuốc độc của Cloral đã giết ông ta.

Mark thêm:

- Chúng tôi biết là không được phép đưa đồ vật từ
lãnh địa này tới lãnh địa khác, nhưng có vẻ như Saint Dane đã làm
chính điều đó. Bằng cách nào đó, hắn đã đem thứ chất độc suýt
quét sạch Cloral tới Eelong.

Spader nện bước tới lui, rồi lo lắng nói:

- Hai bạn, chuyện này không ổn rồi. Giữ sự tách biệt
giữa các lãnh địa cũng quan trọng không kém gì việc ngăn chặn Saint
Dane. Các lãnh địa là những thế giới khác nhau trong những thời gian
khác nhau. Nếu bị xáo trộn vào nhau sẽ là một tai họa nhộn nhất
chưa từng có. Ít ra là tôi đã từng được nghe như vậy.

Courtney lý luận:

- Nhưng Saint Dane đang chơi không đúng luật.

- Cô tin chắc chứ?

Mark chộp cái túi không thấm nước có nhật kí mới
nhất của Bobby, lấy bao nhựa đựng mấy sợi lông của Seegen ra, nói:

- Đây là mẫu lông lấy từ miệng của Seegen. Hãy đưa cho
những nhà nông học của anh xét nghiệm, xem có đúng là cùng một loại
độc dược không.

Spader bối rối nhìn cái bao, hỏi:

- Quanh miệng Seegen có lông sao?

Courtney trả lời:

- Sinh vật trên Eelong là những con vật to lớn. Là mèo.
Hay có lẽ trên Cloral của anh không có mèo.

Spader lom lom nhìn Courtney, cố hiểu cô bé nói gì,
rồi ngập ngừng:

- Xin lỗi, chuyện này làm tôi thấy… phức tạp quá. Tôi
đã là một cộng sự tồi của Pend, nếu giúp hai bạn, chắc cậu ấy sẽ
chẳng bao giờ còn tin tôi nữa. Sao không để tôi đưa hai bạn trở lại
ống dẫn, hai bạn có thể về nhà trước khi Pend khám phá ra là hai
bạn đã…

- Không!

Courtney nhảy dựng lên, thét. Cô ghé sát mặt Spader,
nói:

- Seegen chết trước khi có thể nói với Bobby về thuốc
độc. Nhưng ông ta đã nói với chúng tôi. Chúng tôi là người duy nhất
biết chuyện gì đang xảy ra. Nếu chúng tôi không làm gì, Eelong sẽ bị
hủy diệt. Anh sợ mất lòng tin của Bobby? Nhưng anh nghĩ, cậu ấy sẽ
cảm thấy gì khi Saint Dane bóp nát một lãnh địa nữa và khám phá ra
là đáng lẽ anh đã có thể ngăn chặn được hắn?

Spader và Courtney mặt đối mặt. Không ai chớp mắt. Mark
nhìn hết người này tới người kia, không biết phải nói gì.

Sau cùng Spader nói:

- Pendragon nói đúng. Cô là một kẻ bất trị.

Courtney nổ ngay:

- Tôi mới chỉ bắt đầu thôi đó. Nào, anh giúp chúng
tôi hay không?

Spader không vừa, vẫn trừng trừng nhìn Courtney, bảo
Mark:

- Mark, chúng ta hãy liếc qua nhật kí. Tôi muốn biết
về cái thế giới mèo, gọi là Eelong này.

Báo cáo nội dung xấu