Có phải anh yêu em - Chương 03 phần 1
Chương 3: Cậu
còn muốn cay nghiệt đến thế nào?
Thời niên thiếu
chắc ai cũng từng gặp phải một chàng trai thế này: Hắn đối xử với mình chẳng ra
gì, lúc nào cũng khiến mình khó chịu, đã thế còn bày ra đủ trò trẻ con để quấy
phá cuộc sống của mình. Nhưng sau này thành người lớn, có khi ta mới hiểu hóa
ra chàng trai quá quắt ấy chỉ đang gồng mình thể hiện tình cảm chân thực nhất
của cậu mà thôi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngày thi Olympic
Toán đang cận kề. Vì cuộc thi mang tầm quốc gia này mà Tô Mạc và Diệp Tử Khiêm
phải cắp cặp theo giáo viên hướng dẫn chuyển tới nhà khách của ban tổ chức một
tuần liền. Đây không phải lần đầu Tô Mạc tham gia những cuộc thi như thế này,
chẳng qua chưa bao giờ phải ghép cặp với người khác thôi. Diệp Tử Khiêm cũng có
hơn gì, thế nên thầy giáo mới tận dụng dồn hai đứa lại một chỗ cho ăn ý dần với
nhau ngay từ lúc cuộc thi chưa bắt đầu.
Kiến thức của Tô
Mạc rất chắc nhưng phản xạ không nhanh. Diệp Tử Khiêm thì ngược lại, bài nào
càng “khoai” cậu giải càng tốc độ, từ đó mới được gắn biệt danh “thiên tài”. Hai
con người này ghép với nhau không vô địch thiên hạ thì cũng là cặp đôi vàng
thuận buồm xuôi gió. Tưởng vậy mà ngay vòng đầu hai đứa đã suýt bị loại, nguyên
nhân cũng do “ăn ý” quá mức. Diệp Tử Khiêm giải bài rất nhanh, Tô Mạc luôn cẩn
thận tỉ mỉ, nếu phân đúng người đúng việc thì chẳng nói làm gì, đằng này trong
phần thi trả lời nhanh, Tô Mạc đã đòi giành quyền chọn câu hỏi còn Diệp Tử
Khiêm lo phần đáp án, vậy mà cậu nhất quyết không chịu đồng ý, đã thế còn cãi
rằng:
- Phân chia kiểu
gì đấy, sao phần dễ thì cậu ăn còn cái khó lại vứt cho tôi là thế nào!
Tô Mạc đành
chịu, thôi thì để hắn giành quyền chọn câu hỏi còn mình trả lời vậy. Khổ nỗi
Diệp Tử Khiêm không lanh lẹ bằng đối thủ mà lại còn sĩ diện hão, không thèm
tranh giành với con gái đội khác nên những đề bắt được toàn câu khó như lên
trời.
Với bộ óc thiên
tài của cậu, mấy đề bài này cũng chỉ thuộc dạng “đố vui” nhưng cuộc thi đã quy
định rõ ràng: Ai giành quyền chọn câu hỏi rồi thì không được trả lời, thành ra
mọi trách nhiệm đều đổ hết lên vai Tô Mạc. Mới có mấy câu mà trán cô đã lấm tấm
mồ hôi. Lượng câu hỏi hai người tranh về không nhiều nhưng từ nãy đến giờ đáp
án phải sai đến già nửa. May sao cuối cùng vẫn lọt vào vòng trong với thành
tích bét bảng xếp hạng.
Ngoài kết quả
vòng hỏi đáp tại trận chung kết, phải căn cứ vào cả tổng điểm các vòng trước
thì mới tìm ra được người thắng cuộc. Ban đầu cứ tưởng thành tích vòng sơ loại
đã ăn chắc trong tay, ai ngờ cuối cùng lại thảm hại đến thế, không những vậy
hai người còn bị các đội khác bỏ xa cả đoạn dài. Chính vì thế, ngay khi vòng sơ
loại vừa kết thúc, giáo viên hướng dẫn phải nghiêm mặt ngay với cả hai người.
Trước mặt tất cả các thí sinh tham gia, thầy chỉ ngay vào Tô Mạc và mắng cho
một trận:
- Tô Mạc, đúng
là tôi đã chọn nhầm người! Câu hỏi dễ thế mà em cũng không trả lời được à? Biết
mình kém thì thôi chứ, sao không để Diệp Tử Khiêm làm cho, tự dưng giành vị trí
làm gì…
Có lẽ biết những
thứ sắp nói ra đằng sau quá ư cục cằn mà một giáo viên không nên nói ra với học
sinh, thầy liền bỏ lửng và đổi chủ đề trong khi mặt mũi vẫn chẳng dễ chịu hơn
chút nào:
- Tôi cảnh cáo,
đợt này mà không vào được top ba thì tất cả là lỗi của em! Còn nhỏ mà cứ ham
công to, gia đình giáo dục em thế nào vậy!
Tô Mạc chỉ biết
cúi đầu chịu trận trước lời mắng oan ức, hai thùy tai cô trắng bệch đi. Diệp Tử
Khiêm đứng bên cạnh chứng kiến tất cả và không khỏi ngượng ngùng trong lòng.
Đây có phải lỗi của Tô Mạc đâu, ai bảo cậu cứ tranh giành với người ta nên mới
ra nông nỗi này. Giờ Tô Mạc ăn mắng thay cậu thì còn đáng mặt thằng con trai
nữa không? Cậu định đứng ra giải thích rõ mọi chuyện nhưng chưa chi đã bị kẻ khác
lên tiếng cướp lời, giọng con gái, bé lí nhí, nhưng vẫn đủ để cậu nghe rõ không
sót lấy một từ:
- Thưa thầy, ban
đầu em cũng phân công em giành câu hỏi còn bạn ấy trả lời, nhưng Tử Khiêm không
chịu nên em đành đổi chỗ cho bạn ấy.
Có chết cậu cũng
không ngờ Tô Mạc dám “xì đểu” với thầy giáo như thế. Ừ thì sự tình đúng như lời
Tô Mạc nói, và cậu cũng đang định thú tội, nhưng chưa chi cô đã nhảy vào lên
tiếng trước thì mọi ý định nay đã khác rồi! Nghe xong, thầy giáo vẫn ra vẻ bực
dọc quay sang nhìn cậu học trò:
- Diệp Tử Khiêm,
có đúng như vậy không?
Thấy có chuyện
hóng được nên bao nhiêu đứa bắt đầu bu lại xung quanh. Thầy giáo vẫn chưa nguôi
giận, lần này không nói cho ra ngô ra khoai thì cả hai đừng hòng yên. Diệp Tử
Khiêm nhanh chóng nhận ra ánh mắt chế nhạo của mấy đứa đối thủ cũ dành cho cậu.
Cậu cay cú lườm Tô Mạc nhưng vẫn cãi cố:
- Vâng. Nhưng mà
em…
- Bạn ấy còn bảo
“sao phần dễ thì cậu ăn còn cái khó lại vứt cho tôi là thế nào.”- Dường như sợ
thủ phạm chối tội, cô liền nhanh miệng chen vào. Giọng điệu tuy nhỏ nhẹ nhưng
lời nói rành rọt đến từng chữ.
Lần này không
chỉ thầy giáo sầm mặt mà tất cả những người xung quanh cũng bắt đầu rỉ tai nhau
nói những thứ có trời mới biết. Mấy đối thủ của Tử Khiêm thấy thế cũng phì cười
và tặng cậu những ánh nhìn nhạo báng với ý nghĩa “Thiên tài kiểu gì mà lại thế
này cơ à!” Ôi, đúng là nhục đến nhảy xuống sông Hoàng Hà gột rửa cũng không
sạch! Cứ lần nào quay sang nhìn Tô Mạc là Tử Khiêm muốn lấy dao chém đôi kẻ “xì
đểu” kia ra lần đó.
Tô Mạc chẳng dám
nhìn vào mắt cậu, chỉ biết nắm chặt gấu áo đứng trơ khấc, môi mím chặt còn hàng
mi cụp xuống trông rõ bất lực. Nhưng làm vậy, cô chỉ vô tình khiến mọi người
coi thường Tử Khiêm mà thôi. Thái độ thầy giáo thay đổi 180 độ khi bỗng dưng
quay ngoắt sang an ủi Tô Mạc:
- Thầy xin lỗi
vì đã trách nhầm em. – Rồi không quên đệm thêm cho câu nói bằng một cái lườm
dành cho Tử Khiêm. Dù gì cậu ta cũng con nhà gia thế nên thầy không mắng mỏ
nhiều, chỉ lạnh lùng tuyên phạt – Diệp Tử Khiêm, về chép lại nội quy nhà trường
một trăm lần cho tôi.
“Nội quy trường
này đã dài lại còn nhảm nhí thế mà bắt người ta chép những một trăm lần, sát
thủ đầu mưng mủ!”, Diệp Tử Khiêm cúi đầu lầm bầm cho dù biết nếu không chép thì
cũng chẳng ai dám làm gì mình, nhưng ghét nhất là tại ông bố có quyền mà cậu bị
người ngoài gắn mác con ông cháu cha chuyên đi cửa sau. Ban đầu cậu chỉ là cậu
- thằng học trò Diệp Tử Khiêm, sau này bỗng dưng một bước biến thành con trai
bí thư tỉnh Diệp Thuật.
Về đến phòng,
Diệp Tử Khiêm vẫn ngoan ngoãn lấy giấy bút chép nội quy đúng một trăm lần. Cổ
tay như sắp rụng rời ra nhưng cậu vẫn không buông bút cho đến khi thầy giáo xem
xong và gật đầu mới chịu thôi. Bước ra khỏi phòng thầy, cậu gặp phải Tô Mạc
đang định đi vào. Nhác thấy bóng Tử Khiêm, cô hoảng hốt quay lưng định chuồn
nhưng cậu đã kịp túm lại. Cô co ro như một con thỏ rơi vào tay cáo, không dám
ngẩng đầu nhìn. “Biết sợ rồi chứ gì!” Diệp Tử Khiêm hí hửng thầm và giở giọng
cục cằn:
- Tô Mạc cậu
cũng lì gớm nhỉ!
- Tớ… - Cô gái
chần chừ một lúc rồi thủng thẳng nhận sai – Tớ xin lỗi!
- Xin lỗi có để
làm gì! Tại cậu mà tôi thành ra thế này đấy! – Cứ nghĩ đến chuyện hôm nay là
cậu lại thấy uất uất. Nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của cậu, ai cũng có cảm
giác giông tố chuẩn bị nổi lên bốn bề. Tử Khiêm quát:
- Nói gì đi chứ!
Cậu câm như hến thế à!
- Tớ… Thật ra tớ
định nói… - Cô lập bập một hồi, liếc vội mắt quan sát thái độ Diệp Tử Khiêm.
Không hiểu sao
ánh mắt ấy lại khiến Tử Khiêm dịu đi, cổ họng cậu bỗng khô rát. Tô Mạc nói
tiếp:
- Những gì tớ
nói hôm nay đều là sự thật, không có câu nào dối trá hết!
- …
- Không thì cậu
thử nói xem, có câu nào do tớ bịa ra không!
- Cậu… - Tử
Khiêm tắc tị, đang lúng túng nghĩ câu trả lời thì sau lưng đã có tiếng ai đó
chen ngang với giọng khinh khỉnh:
- Ha ha, hôm nay
“thiên tài” toán học không thèm ló mặt giành ăn với các chị em là được rồi, giờ
về nhà lại “đì đọt” con gái nhà người ta thế à! Rơi mất tư cách từ lúc nào vậy?
Tôi thấy xấu mặt thay cho cậu!
Một thằng con
trai béo, lùn, mắt đeo đít chai trông “đụt” như hòn đất thế mà thở ra toàn những
câu xoáy đến tận tim. Nghe xong, trán Tử Khiêm nổi gân xanh lè, hóa ra là một
thằng đối thủ cũ, cậu cười khẩy:
- Tao chẳng thèm
nói chuyện với đứa bại trận dưới tay mình.
- Mày… - Đứa kia
tức nghẹn cổ, răng cắn chặt vào môi như đang muốn lao lên xé xác thằng thiên
tài kiêu ngạo. Thật ra cũng chẳng trách được, ba năm liền đều thua bởi cùng một
đối thủ thì có ai không tức.
Diệp Tử Khiêm
“bơ” hẳn thằng béo đít chai, đang định quay sang tính sổ nốt với Tô Mạc thì nó
lại chen ngang:
- Mày nghĩ mày
là ai ngoài một thằng chuyên bắt nạt con gái? Tao bại dưới tay hạng người như
mày cũng thấy nhục!
- Mày… - Nghe
xong câu này, Diệp Tử Khiêm thấy nóng gáy thật, cậu quay phắt lại và gằm ghè –
Mắt nào của mày thấy tao bắt nạt con gái?
- Cả hai! – Đứa
kia cũng không chịu xuống nước, nó quay sang Tô Mạc đang đứng im như phỗng suốt
từ nãy đến giờ - Có phải nó bắt nạt cậu không?
Tô Mạc đang bị
Tử Khiêm túm chặt cổ tay bất giác gật đầu liên tục. Mỗi cái gật đầu là một lần
khiến cơn giận của Tử Khiêm dâng lên một bậc. Tên béo nở nụ cười đắc ý rất chi
tiểu nhân:
- Thấy chưa,
chính người ta cũng công nhận thế còn cãi nỗi gì?
- Nó là em mày
hay sao mà phải bênh! – Tử Khiêm nạt lại, buông phắt tay Tô Mạc hòng đấu khẩu
tiếp với đối thủ.
Không ngờ vừa
thả tay, Tô Mạc đã lủi vội khỏi phòng. Trước lúc đóng cửa cô còn buông một câu
tuy không to nhưng đủ để hai đứa kia nghe rõ mồn một:
- Tôi chẳng phải
em của ai hết!
Câu nói đặt dấu
chấm hết bằng một tiếng “Rầm!”. Thằng béo đít chai ngớ người ra, mãi một lúc
sau mới hỏi:
- Ban nãy nó nói
với tao đấy à?
- Chắc thế!
- Nhảm nhí! –
Thằng béo cũng chẳng thèm tranh cãi nữa, nó quay lưng đi mất.
Vòng tứ kết diễn
ra vào ngay ngày hôm sau. Mặt mũi Tử Khiêm cứ lầm lầm lì lì suốt từ sáng. Tô
Mạc cũng dè chừng, chẳng dám dây vào hắn. May hôm nay không thi theo kiểu giành
quyền trả lời nữa mà là thi giải đề.
Nhận đề thi
xong, Tử Khiêm chẳng thèm đoái hoài gì đến Tô Mạc, cứ thế cầm bút cắm đầu vào
viết hùng hục, mặc cho đồng đội của mình ngồi trơ khấc bên cạnh như làm cảnh.
Tô Mạc cũng không dám ho he, giữa chừng cô lấy hết can đảm nhắc khéo:
- Này… Hình như
đề này để giải chung mà…
- Não cậu có đủ
trình làm mấy bài đẳng cấp cao thế này không? Thôi đừng có làm vướng chân tôi
nữa đi, mệt quá! – Diệp Tử Khiêm thủng thẳng nhạo báng rồi lại hí hoáy làm tiếp,
cô đang nghĩ gì trong đầu thì cũng mặc xác.
Tô Mạc nghe rồi
cũng chẳng dám “làm vướng chân” cậu nữa, đành ngoan ngoãn ngồi im như
ma-nơ-canh trang trí.
Tài năng của
Diệp Tử Khiêm bắt đầu phát huy hết tác dụng khi có cô ngồi xem bên cạnh. Đề cho
180 phút nhưng cậu hoàn thành chỉ trong vòng hai tiếng. Nhận bài làm của nhóm,
giám khảo không khỏi ngạc nhiên. Kết quả mỹ mãn ngoài sức tưởng tượng: Nhóm của
Tô Mạc giành số điểm cao nhất trong toàn bộ vòng thi, bài làm ngoài một vài lỗi
nhỏ do ẩu thì gần như là đúng hết, khiến ai nấy đều kinh ngạc!
Dù đã giành được
vé vào chung kết nhưng Tô Mạc thấy chẳng vui lắm, bữa cơm của cô diễn ra uể oải
và phờ phạc, nhưng Diệp Tử Khiêm trông có vẻ yêu đời hơn hẳn. Dường như chỉ cần
Tô Mạc không vui là tâm trạng của cậu lại phơi phới như mở hội.
Lúc thầy giáo ra
ngoài thanh toán cho bữa ăn đã xong, tiếng xì xào của mấy đứa con gái sau vách
ngăn bàn bên cạnh vọng sang chỗ hai người. Chẳng nhìn rõ là ai với ai, chỉ biết
chúng nó nói câu nào, hai người bên này đều nghe thấy hết. Chủ đề ban đầu xoay
quanh bài khó nhất trong vòng thi sáng nay, nhưng sau một hồi tào lao, chẳng
mấy chốc cả bọn đã lái sang những thứ khác. Một nàng lên tiếng:
- Này, các cậu
có thấy cái bạn nộp bài sớm nhất hôm nay không? Cái bạn gì mà trông đẹp trai ấy!
- À! Tớ biết, tớ
biết! Điểm cao nhất luôn đấy!
- Chưa biết nhá!
Tớ ngồi ngay cạnh chứng kiến rõ, từ đầu đến cuối có mỗi cậu ấy làm bài thôi.
Khổ, loay hoay một hồi mà chẳng ai giúp!
- Thế á? Đồng
đội đâu sao không giúp, quá đáng thế? Nhưng mà cậu ấy thông minh ra phết, có
một mình mà làm vèo vèo, lại còn điểm cao nhất phòng thi nữa chứ!
- Ừ, nghe đâu
tên là Diệp Tử Khiêm.
- À… Hotboy thiên
tài bên trường Nhất Trung đấy!
- Đúng, đúng,
đúng! Chuẩn luôn! Giá mà tớ được ghép đội cùng cậu ấy nhỉ…
- Tớ cũng thế!
…
Cuộc bàn tán của
mấy nàng cứ tiếp tục, nhân vật được nhắc đến vẫn chỉ là hotboy thiên
tài Diệp Tử Khiêm huyền thoại. Cậu vốn không ưa việc người khác tỏ vẻ xuýt xoa
phát cuồng sau lưng mình nhưng hôm nay thì khác, nghe cũng thấy bùi tai, thích
phết đấy chứ! Diệp Tử Khiêm ra vẻ điềm đạm hòng thăm dò thái độ của cô gái ngồi
đối diện. Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên trắng bệnh, bờ môi bợt đi như
bị mất máu, trong lòng cậu bỗng sinh ra những cảm giác rất khác lạ, đang định
hỏi han thì Tô Mạc đứng phắt dậy. Đúng lúc ấy thầy giáo lại bước vào nên trông
cô càng lúng túng.

