Có phải anh yêu em - Chương 04 phần 1
Chương 4: Đôi
khi cuộc chờ đợi kết thúc trong vô vọng
Tôi tin rằng
trên đời này rồi sẽ có người đáng để cho bạn nhớ suốt đời.
Giống như Ôn Tư
Niên trong lòng tôi, hay như tôi trong lòng Diệp Tử Khiêm.
Nhưng giống như
những gì tôi từng trải, có những cuộc chờ đợi chỉ kết thúc trong vô vọng mà
thôi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lúc Tô Mạc lao
ra ngoài thì người đó đã đi thật rồi, cô còn chưa kịp nắm lấy vạt áo anh. Lại
một lần nữa anh lẳng lặng biến mất khỏi cuộc đời cô.
Quá tàn nhẫn,
quá ác nghiệt!
“Anh Tư Niên,
hỡi anh Tư Niên…
Người em yêu
bằng cả trái tim, sao anh nỡ rời bỏ em thêm lần nữa?”
Trí óc Tô Mạc
đang mông lung giữa dòng suy nghĩ thì đôi chân đã đưa cô dừng tới cửa. Chốn này
người đi qua kẻ đi lại đông như mắc cửi nhưng chẳng bóng hình nào là của Ôn Tư
Niên cả. Cô luống cuống đi tìm, cuối cùng cũng phát hiện thấy… rằng cô không
thể tìm thấy anh nữa rồi.
Hình bóng ấm áp
đã khắc sâu vào cuộc sống cô hóa ra lại chỉ hời hợt như giấc mộng thế này thôi
sao.
“Anh chưa từng
xuất hiện thì đúng hơn!”
Nghĩ thế, cô
bỗng dưng bật khóc, cô đơn giữa dòng người tấp nập. Cảm giác khó chịu quá!
Không thể nào chịu được!
“Anh đang ở đâu
hả Ôn Tư Niên? Anh có biết em đợi anh, đợi mãi, đợi mãi đến thành ra thế này
hay không?” Cô mặc sức gào khóc cho đến khi toàn thân bã ra vì kiệt sức, chỉ
muốn tắt thở cho nhẹ người. Cái tên của người con trai ấy không còn đủ khả năng
vỗ về cô được nữa. Mặc cho đôi mắt cô đã đỏ ngầu, anh ta đâu có thấy.
Bỗng có một bàn
tay vỗ bộp vào vai cô, hóa ra là Diệp Tử Khiêm đang đứng sau lưng với khuôn mặt
hằm hằm. Cậu lặng lẽ nhìn và đưa cho cô chiếc khăn giấy:
- Lau đi, mặt
mũi nhìn thấy gớm!
- Cảm ơn! – Tô
Mạc cúi đầu cảm ơn và đón lấy chiếc khăn giấy, lau được những giọt nước nóng
hổi hai bên má nhưng chẳng thể gột nổi niềm thất vọng lớn lao.
Tiếng thầy giáo
vang lên sau lưng:
- Tô Mạc, em không sao chứ?
- Không sao ạ. – Cô lắc đầu, giọng hơi khàn đi
nhưng vẫn cố nhoẻn cười để trả lời thầy trò đang sốt sắng không hiểu chuyện gì
vừa xảy ra với cô – Thầy, Tử Khiêm, nếu không còn chuyện gì nữa thì em xin phép
về trước.
- Ơ kìa, đợi một lát nữa nhà trường đến đón các
em đấy, đi xe trường mà về.
- Không cần đâu, nhà em ở ngay đây, có xe buýt
về thẳng luôn rồi ạ.
- Ừ, thế thôi vậy. – Thầy miễn cưỡng trả lời.
Vừa dứt câu, cô học trò đã quay gót rời đi.
Thầy thở dài ngán ngẩm, Tử Khiêm lên tiếng chào
từ biệt:
- Em cũng về đây thầy ạ! Chào thầy! – Nói rồi
cậu liền cắm đầu đuổi theo cô gái lúc ấy đã đi được một đoạn xa.
Khi đuổi kịp Tô Mạc, Tử Khiêm thấy cô vẫn còn
trong cơn hoảng hốt, tròng mắt căng rộng, rỗng tuếch và vô hồn như một đứa trẻ
con đang bị lạc ở nơi nào đó. Cô đợi xe buýt. Tử Khiêm đợi cùng. Cô bước lên
xe. Tử Khiêm bước theo.
Tô Mạc quẹt thẻ xe buýt còn Tử Khiêm lúi húi lấy
tiền nhưng cậu chợt phát hiện trong người không mang theo bất cứ thứ gì. Bắt
gặp ánh mắt soi mói của ông tài xế, cậu lục lọi khắp người nhưng than ôi đến
một đồng lẻ cũng chẳng thấy. Cuối cùng cũng moi ra được một tờ mười đồng, cậu
ra vẻ điềm tĩnh hỏi tài xế:
- Có tiền trả lại không bác?
- Cậu có thấy ai đi xe buýt mà đòi trả lại tiền
không? Đi xe buýt là phải tự túc tiền lẻ, tự túc, cậu hiểu không! – Hình như
ông tài xế ngồi lái lâu quá nên tính tình hơi khó chịu.
Không dưng lại bị mắng, mặt mũi Tử Khiêm rúm ró
lại vì bực tức. Còn thủ phạm đổ họa lên đầu mà cậu bám theo từ nãy đã yên vị
trên xe, khuôn mặt nhìn ra ngoài vu vơ như chưa từng quen biết cậu. Cậu hít một
hơi thật sâu rồi quát to tướng lên:
- Tô Mạc!
Nghe có người gọi mình, cô mới quay lại nhìn.
Dường như Mạc cực kỳ sửng sốt khi thấy Tử Khiêm đang lù lù trên xe nhưng vẫn
hỏi thản nhiên:
- Ơ, sao cậu lại ở đây?
“Thế là thế nào!
Sao là sao! Lẽo đẽo đi theo suốt dọc đường mà bây giờ mới nhìn người ta à!” Cứ
nghĩ đến việc Tô Mạc không hề để mắt tới cậu trong suốt dọc đường, Tử Khiêm
điên lắm, nhưng rồi cậu vẫn kiềm chế hết sức và nói:
- Không phải
việc của cậu! Vứt thẻ xe buýt đây mượn cái!
- À… - Cô ngắc
ngứ gật đầu rồi lấy tấm thẻ ra đưa cho cậu.
Cuối cùng Tử
Khiêm cũng có thể để lên xe trong ánh mắt khinh khỉnh của ông tài xế. Cậu theo
Tô Mạc tìm lấy hai chỗ trống rồi cả hai cùng ngồi xuống. Tử Khiêm lúng túng ra
mặt, mãi một lúc sau mới kiếm lời gợi chuyện:
- À này… Để lúc
khác tôi trả nhé…
- Cái gì?
- Tiền quẹt thẻ
ban nãy ấy.
- À, thôi không
cần đâu. Trong thẻ vẫn nhiều tiền mà. Dường như sợ cậu
không đồng ý, cô vội thanh minh thêm. – Đằng nào tôi cũng dùng một đống vở của
cậu. Dĩ nhiên chưa bằng tiền nhưng cứ coi như là cảm ơn đi.
Cậu thấy bực dọc khi cô cố tình rút lui khỏi
cuộc nói chuyện theo kiểu cực kỳ khách sáo. Một lúc sau cậu mới lầm bầm:
- Đâu phải tôi nghĩ thế đâu.
- Ừm. – Cô khẽ gật đầu rồi quay ra cửa sổ ngắm
quang cảnh bên ngoài.
Tử Khiêm biết câu chuyện đang thiếu “muối” trầm
trọng nên cũng đành im miệng. Nhưng ngồi chờ mốc cả người mà Tô Mạc vẫn không
thèm chủ động ngó ngàng đến mình, cậu lại gợi chuyện:
- Ban nãy cậu
gặp người quen à?
- Ừ. – Tô Mạc
trả lời nhạt nhẽo cho có rồi lại quay đi ngắm cảnh.
- Ai thế? – Tử
Khiêm cũng làm bộ hỏi vu vơ cho có, thế mà Mạc chẳng thèm trả lời. Cảnh phố xá
vội vã vút qua ngoài khung cửa có vẻ hấp dẫn sự chú ý của cô hơn.
Vẻ mặt chàng
trai ngồi cạnh phảng phất giận dỗi, nghĩ một hồi cậu đáp:
- Xì! Có gì to tát đây! Không nói thì thôi! –
Nói xong câu này, cậu như phát cáu nên chua thêm một câu nữa cho hả - Cậu khóc
nhìn trông gớm bỏ xừ!
Cô vẫn lặng thinh và ngoan cố cúi đầu trông như
đang ngủ gật, không đếm xỉa gì đến những lời khiêu khích châm chọc của Tử
Khiêm. Thấy cô cứ im thin thít, chàng trai cũng thấy chán nên thôi chẳng nói
nữa. Hai người chìm hẳn đi giữa tiếng lao xao trên xe buýt chẳng khác nào hai
hành khách không quen biết tình cờ ngồi cạnh ghế nhau.
Chẳng nói năng, không tình cảm.
Tự dưng cậu thấy ngao ngán đến lạ, nhưng chưa
kịp truy nguyên xem cảm giác quái đản ấy đến từ đâu thì vai cậu bỗng nằng nặng
như có vật gì đè xuống.
Có vẻ Tô Mạc mệt mỏi lắm nên mới say ngủ được
giữa chốn huyên náo này.
Cái đầu nhỏ nhắn của cô tựa sát vào bờ vai Tử
Khiêm. Khoảng trống giữa hai người chỉ còn là con số không, Tử Khiêm ngồi im
không nhúc nhích để cảm nhận hết từng hơi thở êm dịu của cô, ngắm khuôn mặt còn
nhòe nhoẹt những giọt nước mắt. Cậu ngây ra vì đây là lần đầu tiên được ở gần
Mạc đến thế, gần đến nỗi như hai cuộc sống xa lại bỗng dưng đan vào nhau, tay
trong tay chẳng rời. Suy nghĩ ấy khiến cho cậu vừa hoảng sợ vừa buồn bã. Bất
giác, cậu toan đẩy người con gái ra nhưng bàn tay chưa kịp chạm vào thì tai đã
vô tình nghe thấy những tiếng lảm nhảm của cô trong giấc mộng thoáng qua. Cậu
ghé sát lại hơn nữa, cố nghe cho rõ xem cô đang nói gì. Trái tim cậu đang run
lên vì hồi hộp bỗng hóa đá trong giây lát vì cô chỉ gọi tên một người: “Tư
Niên, Ôn Tư Niên.”
Đó là ai mà đến khi rơi vào mộng mị cô cũng nhất
quyết không chịu quên tên? Mối tình ấy ra sao, người con trai ấy phải như thế
nào mà được cô khắc sâu vào tâm trí và hoài nhớ khôn nguôi đến vậy? Nhìn người
con gái chìm vào giấc mộng mà cũng chẳng được bình yên, một nỗi chua xót gợn
lên trong lòng cậu. Cậu khẽ vuốt hàng lông mày của cô và nói: “Rồi cậu nhất
định sẽ tìm được người đó thôi mà.”
Từ khi nào Diệp Tử Khiêm bỗng trở nên rộng lòng
với cô vậy? Ai cũng thấy rõ từ sau khi cuộc thi Olympic kết thúc, thái độ của
cậu dành cho Tô Mạc thay đổi một cách khó hiểu. Nói như Ngô Du Du thì đúng là:
“Tô Mạc, cậu ăn may như chó vớ được khúc xương rồi đấy! Hotboy ấy
chưa bao giờ tử tế với bất cứ ai như thế đâu!”
Nhưng trong mắt Tô Mạc, ngoài việc Tử Khiêm đã
thôi cái trò bới móc ác miệng thì cậu ta vẫn chẳng có gì khác thường, tính tình
vẫn khi nắng khi giông, toàn cái kiểu đang nói chuyện dang dở vài câu thì nổi
đóa lên, lúc sau lại tìm đến cô khơi chuyện như kẻ rỗi hơi.
Tuy nhiên, thấy cậu hotboy xưa
nay tính tình thất thường như thời tiết bỗng dưng trở nên khác thường, Tô Mạc
dè chừng nhắc nhở: “Diệp Tử Khiêm, thật ra tôi thấy cậu cứ như ngày xưa còn hay
hơn, giờ cậu thế này tôi thấy sờ sợ làm sao ấy!”
Vì lời nhắc nhở đó, ba ngày liền chàng thiếu gia
kiêu ngạo không thèm nhìn mặt cô. Thế càng may, cô thấy mình vừa thoát khỏi
được hàng tấn gánh nặng, ngày nào cũng phải đối phó với cái tên “sáng nắng
chiều mưa buổi trưa bình thường” ấy, mệt cả người!
Chưa kể mấy hôm nay hễ đặt lưng xuống cô lại nằm
mơ liên tiếp. Ôn Tư Niên và cô hồi còn nhỏ ngồi bên nhau trên một chiếc ghế đá
trong vườn dưới ánh nắng hè oi bức. Ôn Tư Niên giấu bố mẹ mang tới một quả dưa
hấu bỏ tủ lạnh mát rượi, bổ làm hai phần, mỗi đứa một phần lấy thìa xúc ăn. Mạc
rất lười khều hạt dưa nên thường mới nhấn nhá được hai miếng đã nhõng nhẽo chê
dưa lắm hạt không chịu ăn. Ôn Tư Niên đành gẩy hạt giúp rồi mới đưa cho cô. Lần
nào cậu cũng làm thế, lâu dần thành thói quen đến độ Mạc chưa cần nói năng gì
cậu đã nhanh nhảu tự giác cầm thìa gẩy hạt.
Cô nhoẻn cười ngây ngô trong giấc mộng. Đột
nhiên khung cảnh trước ngày Ôn Tư Niên bỏ đi hiện ra như cuộc phim được tua
nhanh đến hồi kế tiếp. Hôm ấy anh hứa đưa cô đi ngắm hoa sen. Cô chưa bao giờ
quên câu nói quen thuộc của anh: “Mùa hè được ngắm hoa sen thì còn gì bằng. Hôm
nào trời đẹp chúng mình ra đầm bắt cá đi. Rồi anh sẽ mua cho em một đống kem
Yili Bốn Vòng, ăn cho căng bụng thì thôi!” Lúc nào cũng vậy, anh hay dùng những
lời hứa vô vọng để dỗ dành cô. Nực cười ở chỗ câu nào cô cũng nghĩ là thật hết.
Bao nhiêu năm rồi không biết, cô vẫn cứ đợi chờ
trong vô vọng, dù thế nào cô cũng không dám ép mình tin rằng… có lẽ những hứa
hẹn năm xưa chỉ là buột miệng nói ra để dỗ dành một đứa trẻ con mà thôi.
Một hôm, trong lúc thể dục giữa giờ, Tô Mạc hốt
hoảng khi thấy mình bị vây kín trước cửa nhà vệ sinh. Một đám nữ sinh lũ lượt
chặn cứng lối vào, cô chỉ có thể thoát ra nếu biết thuật vượt tường như Ninja.
Cô đành chôn chân tại chỗ và e dè hỏi:
- Xin lỗi, mấy bạn có việc gì thế?
- Tô Mạc đấy phải không? – Đứa con gái cầm đầu lạnh
lùng nhìn cô. Con bé trông cực kì xinh đẹp, nhưng xinh theo kiểu chảnh và đáo
để. Bộ đồng phục trắng phớ rập khuôn nhàm mắt không tài nào che nổi vẻ khác
biệt toát lên từ con bé.
Hình như Tô Mạc cũng từng nghe tiếng nhỏ. Con
nhỏ tên là Bạch Hạ, cũng là hotgirl trong trường, sánh ngang
với Diệp Tử Khiêm. “Nhỏ tìm mình làm gì nhỉ?”, Tô Mạc hơi chột dạ nhưng vẫn
lịch sự gật đầu. Sắc mặt Bạch Hạ bỗng trở nên khó hiểu, con bé soi cô một lượt
từ đầu đến chân và hỏi một đứa khác bên cạnh như thể không tin vào những gì
mình vừa trông thấy:
- Sao mày bảo Diệp Tử Khiêm thích nó?
- Đúng mà! – Đứa “tay chân” gật đầu lia lịa
khiến mặt mũi Bạch Hạ trông càng đáng sợ hơn.
Bạch Hạ ném vào Tô Mạc một cái nhìn khinh miệt:
- Tao chẳng thấy nó có điểm gì khiến Tử Khiêm
phải thích hết!
- Đúng, đúng, đúng! Mấy bạn hiểu lầm rồi, tớ có
thân thiết gì với Diệp Tử Khiêm đâu. – Tô Mạc lên tiếng phụ họa vì đã hiểu
chuyện gì xảy ra. Nhưng từ trước đến giờ cô chưa nghe ai đồn thổi bất cứ điều
gì giữa Diệp Tử Khiêm và Bạch Hạ. Nếu cặp đôi đình đám này mà có chuyện gì thật
thì cô đã tiêu đời từ lâu rồi.
Nhưng Tô Mạc cũng nhanh trí, cô nhoẻn cười thành
khẩn và thanh minh cật lực:
- Tớ không thân với cậu ta thật mà, có mỗi một
lần đi thi với nhau thôi chứ ngày thường chả nói chuyện bao giờ!
- Tao nói chuyện với mày đấy à? – Đôi lông mày
đẹp như vẽ của Bạch Hạ bắt đầu díu lại một cách dữ dằn khiến Tô Mạc phải ngậm
miệng ngay lập tức.
Thấy Tô Mạc đã im lặng, Bạch Hạ lại tiếp tục soi
mói cô thêm vài lần rồi giở giọng tỉnh bơ:
- Yên tâm, bọn này không kiếm mày gây sự đâu mà
lo, định xem mắt Tử Khiêm tinh tế đến đâu thôi mà, xem xong đi ngay. Nhưng ai
ngờ Tử Khiêm thông minh là thế mà mắt thẩm mỹ lại kém vậy! – Dứt lời, đám con
gái đứng sau lưng bèn phá lên cười nịnh.
Bị đem ra làm trò đùa, Tô Mạc chẳng những không
phản ứng gì rõ rệt, vẫn đứng trân trân một chỗ mà thậm chí hai mép còn khẽ
nhếch lên ra vẻ thách thức. Bạch Hạ hoàn toàn kinh ngạc trước thái độ ấy, trông
cái mặt nó như vừa trông thấy quái vật vậy. Thấy cái điệu nhếch mép kia cũng
thách thức ra trò, con bé cười khẩy:
- Hình như mắt thẩm mỹ của Tử Khiêm không những
kém mà còn khá “dị” đấy. Không dưng vớ được “bông hoa lạ” như mày kể cũng khá
xứng đôi!
Câu nói tỏ rõ ý phỉ báng nhưng không đủ sức châm
ngòi cơn giận trong cô. Mạc vẫn cứ tỏ ra điềm đạm như thường, hai khóe môi
không hề nhúc nhích. Bạch Hạ có cảm tưởng mọi lời “đá xoáy” của mình chẳng khác
nào nước đổ lá khoai, châm chọc kiểu gì con bé đáng ghét kia vẫn không chịu tức
lên cho người ta hả, bấy giờ Bạch Hạ mới là kẻ phải nuốt ngược cục tức vào
bụng! Vẻ mặt Tô Mạc vẫn hiền hòa, nền nã, cô thản nhiên hỏi:
- Thế các bạn xem xong chưa, tớ đi được rồi chứ
nhỉ?
- Tao có chặn đường mày hồi nào đâu? – Đôi mắt
phượng của Bạch Hạ quắc lên đanh đá như dồn chân Tô Mạc vào một cuộc chiến
tranh lạnh.
Tô Mạc cũng không dám tỏ thái độ với lũ con gái
đứng chặn cửa xung quanh, đành giở võ cùn ra đối phó, toan trèo tường thoát
khỏi đám yêu nữ này cho xong. Bạch Hạ khinh khỉnh chế giễu, tiếng cười sắc như
lưỡi dao khứa vào lòng tự trọng của cô:
- À mà quên, nghe nói mẹ mày bán hàng rong hả?
Thảo nào bộ dạng trông thế này. Tao hay nghe người ta nói… thế nào nhỉ, ví càng
lép tư cách càng ngắn. Hình như câu này sinh ra là để nói về mày đúng không? –
Giọng điệu nhàn nhạt nhưng ý tứ thâm nho, chưa khi nào Tô Mạc nghe phải câu nói
nào ác độc hơn thế. Cô vẫn kiên nhẫn đứng im dù bên trong như có ngọn lửa đang
hòng thiêu cháy lòng tự tôn rắn như thép của cô. Ngay khi lũ kia còn chưa kịp
phản ứng gì thì cô đã quay ngoắt lại và nhếch mép cười:
- Thế cậu đã bao giờ nghe người ta nói rằng cậu
rất vô giáo dục chưa?
- Mày bảo sao?
- Tôi nói cậu vô giáo dục ấy, vô giáo dục hơn cả
một đứa bố mẹ ly dị, mẹ bán hàng rong như tôi. – Từng chữ thốt ra chắc đanh
lại.
Khuôn mặt Bạch Hạ bỗng dưng sắt lại như vừa bị
nắm phải thóp. Con bé trợn ngược mắt lườm Tô Mạc như muốn lao vào cắn cấu cho
hả dạ. Tô Mạc cũng nhận thấy tình hình đang trở nên căng thẳng nhưng quá muộn,
Bạch Hạ đùng đùng xông tới tát bốp vào mặt cô và chửi bới:
- Mẹ kiếp! Mày bảo ai vô giáo dục! Có giỏi thì
nói lại lần nữa xem! Nói lại lần nữa xem! – Con bé hung hăng đánh Tô Mạc trong
cơn thịnh nộ. Nó nghiến răng nghiến lợi như con thú đang lên
Tô Mạc sững người ra mặc cho những cái đầu móng
tay nhọn hoắt rạch ngang da mặt, ban đầu lạnh buốt rồi lúc sau xót đến tận tủy.
Theo phản xạ, cô đưa hai tay ôm đầu toan vùng ra khỏi trận ẩu đả điên khùng
này. Ngay lúc ấy, có một bàn tay chộp mạnh lấy vai Bạch Hạ và kéo con bé ra.
Giọng nói Diệp Tử Khiêm vang lên, êm dịu và ấm áp thay, dù chẳng hợp với cảnh
tượng bạo lực này:
- Tô Mạc, cậu có sao không?
Tô Mạc lặng người, vừa ngẩng đầu lên liền bắt
gặp ngay khuôn mặt hoảng hốt của chàng trai. Thấy Tô Mạc đang ôm đầu ngơ ngác,
trên mặt trầy xước, gương mặt cậu nhăn lại còn trái tim thì quặn thắt. Cậu bặm
trợn quay lại nhìn thẳng vào đứa con gái ngang ngược và gằn giọng:
- Bạch Hạ, mày bị điên à!
- Ừ đấy, con này bị thần kinh đấy, giờ mới biết
à! – Con bé không hề nao núng trước sự hung hăng của cậu và thẳng thừng đáp lại
với vẻ xấc xược, chua ngoa.
Tử Khiêm không thể nhẫn nhịn được nữa, hễ quay
sang lại bắt gặp những vết cào cấu nhằng nhịt trên gương mặt nhỏ nhắn của Tô
Mạc, cơn thịnh nộ của cậu liền dâng lên cực điểm. Diệp Tử Khiêm chỉ thẳng vào
mặt Bạch Hạ và lạnh lùng quát:

