Có phải anh yêu em - Chương 04 phần 2
- Con ranh tai
quái kia! Mày có ghen tị vì người ta xinh đẹp hơn thì cũng đừng quá quắt đến
mức này chứ!
- Ghen tị? –
Bạch Hạ suýt ngã ngửa vì buồn cười, nó chỉ thẳng vào mặt Tô Mạc – Mỗi cái loại
mắt có tật như cậu thì mới thấy nó đẹp hơn tôi thôi! Cậu thử ra ngoài mà hỏi
xem, làm đếch gì có thằng nào lấy hoa cứt lợn về cắm trong bình như cậu chứ?
“Hoa cứt lợn” Tô
Mạc nghe xong uất nghẹn cả cổ, Diệp Tử Khiêm vẫn không chịu thua, tiếp tục đấu
khẩu với Bạch Hạ:
- Hoa cứt lợn
thì sao? Hoa gì thì cũng là hoa, còn quý hơn cái kiểu con gái như mày!
- Cậu… - Bạch Hạ
cũng không biết phải phản đòn ra sao.
Tư Khiêm vẫn tỏ
ra rất thản nhiên như muốn chứng tỏ những gì cậu vừa nói ra là sự thật không
thể chối cãi. Tô Mạc bị đẩy vào tình thế thật khó xử. Tử Khiêm bình tĩnh quá
khiến cô thấy hình như vừa rồi mình hơi quá khích. Sau một hồi suy nghĩ mông
lung, cô chợt nhận ra một điều cực kỳ quan trọng.
Cô gõ nhẹ vào
vai người con trai hiên ngang khí phách trước mặt và khẽ nói:
- Này Tử Khiêm…
- Làm sao? – Lời
cậu đáp lại Tô Mạc tuy cáu kỉnh nhưng không cay nghiệt bằng lúc chửi nhau tay
đôi với Bạch Hạ.
Giữa tình thế
này muốn hé răng cũng khó, mãi một lúc sau cô mới lắp bắp nói:
- Ê… Chỗ này là
nhà vệ sinh nữ mà…
- …
- Tôi nghĩ tôi
nên nhắc cậu biết…
- …
Một lúc sau,
giọng cười hả hê của Bạch Hạ ré lên, xé toạc không gian im ắng. Tiếp sau đó mấy
đứa đàn em cũng rộ lên khúc khích. Gian nhà vệ sinh chật hẹp bỗng chốc vang
lanh lảnh những tiếng cười hỉ hả. Khuôn mặt Tử Khiêm đỏ bừng như gấc rồi lúc
sau tím ngắt lại. Tô Mạc cũng nhận thấy lòng tốt của mình không đặt đúng lúc một
tý nào, cô vội vã xin lỗi:
- Hic… Xin lỗi,
có lẽ tôi không nên nhắc cậu…
- Tô Mạc! Não
cậu có dây thần kinh nào bị chập vào nhau không vậy? – Giọng xin lỗi lí nhí của
cô không khác nào một mồi đóm châm bùng lên cơn thịnh nộ trong người cậu. Giờ
đây cậu mới nhận ra sự thật phũ phàng, rằng ngay khi nghe tin Mạc đang gặp rắc
rối, cậu liền xồng xộc lao tới giải vây và tất cả chỉ khiến cậu trở thành một
thằng hề, một thằng hề chính hiệu ngu ngốc hết thuốc chữa.
- Các em làm gì
ở đây vậy? – Việc đám nữ sinh vây quanh cửa nhà vệ sinh đã đến tai thầy giám
thị kiêm chủ nhiệm ban giáo vụ nổi tiếng nghiêm khắc. Thấy một cậu con trai
đứng trong nhà vệ sinh nữ, thầy kinh ngạc hỏi:
- Cậu kia, cậu ở
trong nhà vệ sinh nữ làm cái trò gì đấy hả?
Thầy vừa dứt
lời, một tràng cười liền nổ ra. Thấy Bạch Hạ đang hả hê nhất đám, Tử Khiêm nhìn
con bé với ánh mắt căm thù rồi kéo Tô Mạc ra trước mặt thầy, chỉ vào khuôn mặt
sưng đỏ những vết tát mà rành rọt thưa gửi:
- Thưa thầy, em
thấy các bạn ấy quây vào đánh bạn này nên chạy vào.
- Nhưng như thế
cũng không được… - Thầy giám thị đang nói dở bỗng dưng im bặt. Cúi xuống nhìn
khuôn mặt trầy xước của cô học trò, suýt nữa thì thầy ngã ngửa ra sau. Không để
ý gì đến vụ Tử Khiêm ngang nhiên lao vào chỗ không dành cho cậu nữa, thầy nhìn
đám nữ sinh xung quanh một vòng và nghiêm nghị hỏi:
- Bạn nào ra
tay?
Mấy đứa con gái
ngổ ngáo đột nhiên rúm hết lại như mấy quả cà phơi dưới trời sương, không đứa
nào dám hé nửa lời. Duy chỉ có Bạch Hạ ngang nhiên ngẩng mặt, đáp lại với vẻ
cao ngạo thách thức:
- Là em!
- Bạch Hạ, lại
là em nữa à! – Thầy giám thị tỏ vẻ mệt mỏi, thầy bóp hai thái dương và hạ giọng
– Lần này, em hơi quá đáng đấy, tôi phải mời phụ huynh em đến mới được!
- Nhưng thầy
cũng biết rồi còn gì, bố mẹ em…
- Bố mẹ em ở
nước ngoài chứ gì! – Thầy giám thị cắt ngang lời con bé và lạnh lùng đáp – Tôi
biết em còn một người chị gái, gọi chị gái đến đây.
- Em…
- Hay em muốn
tôi tự gọi điện liên lạc? Em đừng quên nhà trường có danh bạ điện thoại đầy đủ
đấy!
- Hừ! – Bị dồn
vào đường cùng, Bạch Hạ hắng giọng và ngúng ngẩy rút điện thoại. Trước khi rời
đi, con bé còn quay lại lườm đểu Tô Mạc và Tử Khiêm.
Không hiểu sao
khi bắt gặp ánh mắt Bạch Hạ, Tô Mạc lại muốn dùng thêm câu gì đó để “làm phụ
đề” cho nó, ví dụ như “cặp đôi chó má” chẳng hạn, hẳn đó là suy nghĩ độc địa
đằng sau đôi mắt long lanh hút hồn ấy. Nghĩ đến đây, Tô Mạc khì cười, đôi môi
nhếch lên vô tình chạm phải những vết xước trên mặt khiến cô đau nhói. Tinh mắt
nhận thấy điều đó, thầy liền nói:
- Để tôi đưa em
lên phòng y tế khám xem sao.
- Thôi không cần
phiền thầy đâu ạ. – Tử Khiêm khéo léo từ chối, mỗi vết xước trên mặt cô bé
chẳng khác nào một nhát cào rát lên tim cậu, cậu lạnh lùng nói tiếp – Em với
bạn ấy học cùng lớp, để em đưa đi là được rồi ạ, không dám làm lỡ việc của
thầy.
- Thế cũng được.
– Nhìn Bạch Hạ đi ra ngoài gọi điện thoại thôi đã đủ ngán ngẩm, nghĩ đến việc
lát nữa còn phải gặp phụ huynh nó nữa mới đau đầu, thầy liền gật đầu đồng ý,
dặn dò Tử Khiêm mấy thứ rồi để hai trò đi.
Hai người vừa
bước ra khỏi cửa thì đụng ngay phải Bạch Hạ đang lem lẻm với cái di động. Con
bé lạnh lùng nhìn cả hai, nhưng ánh mắt dành riêng cho Tử Khiêm phảng phất một
nỗi thất vọng không tên. Đột nhiên Tô Mạc thấy trong lòng nặng trịch, cô
nghiêng đầu thăm dò vẻ mặt của Bạch Hạ nhưng chưa gì đã chạm ngay phải ánh mắt
đề phòng như gai nhím của con bé. Thấy Tô Mạc dám láo lếu nhìn mình bằng ánh
mắt thăm dò, con bé nổi điên:
- Nhìn cái gì,
thấy tao đẹp lắm à mà nhìn!
Nó vừa lên
tiếng, Tử Khiêm đã quay phắt lại với ánh mắt đầy ác cảm. Thấy con bé như hổ cái
đang nhe nanh giương vuốt hòng ăn thịt Tô Mạc, cậu nói móc không thương tiếc:
- Mày mà cũng
được gọi là đẹp à? Hừ! – Tiếng “hừ” cuối cùng ném ra đầy vẻ khinh thường, Bạch
Hạ nghe thấy vậy liền tức khí:
- Tử Khiêm, cậu…
Tử Khiêm lờ đi,
“tạm biệt” Bạch Hạ bằng ánh mắt khinh miệt rồi dìu Tô Mạc đi mất. Tô Mạc không
kiềm chế được cơn hiếu kỳ bèn ngoảnh lại nhìn, cặp môi Bạch Hạ trắng bệch
lại vì bị hàm răng nghiến lên đầy căm tức. Đôi mắt long lanh thảng thốt dính
chặt vào bóng hình người con trai, pha chút ngây dại đắm đuối và một thứ cảm
giác nào đó chẳng kể thành lời.
Nghĩ đi nghĩ
lại, đột nhiên Tô Mạc chợt hiểu ra có lẽ ánh mắt ấy đang tha thiết kêu oan. Đó
chỉ là cái vỏ cao ngạo con bé cố ý khoác lên để che giấu vẻ ấm ức bên trong để
tránh bị tổn thương mà thôi. Nghĩ đến đây, cô quay sang nhìn Tử Khiêm một lúc.
Ừ, đúng là cậu rất đẹp trai, đôi mắt hoa đào chưa cười đã đong đầy tình ý, sống
mũi vừa thẳng vừa cao, đôi môi vừa mỏng tôn lên cao quý. Đôi môi ấy khi mím
thẳng lại trông ngoan cường đến đáng sợ. Sách nói, đàn ông môi mỏng bạc tình.
Phải chăng cậu bạc đến độ không hề nhận ra nỗi lòng của người con gái cao ngạo
kia? Bất giác, nỗi buồn từ đâu cứ dần xâm lấn cõi lòng cô.
Bất thình lình,
Tử Khiêm lên tiếng với giọng như đang cố nén cơn giận:
- Cứ soi tôi
chăm chăm làm cái gì thế?
- Ơ… - Tô Mạc
giật mình, bao nhiêu thông minh nhanh trí biến đi đâu hết khi thấy đôi môi mỏng
mím chặt dữ dằn của cậu. Miệng cô chợt tuôn ra những lời mà bộ não chỉ huy của
nó chưa bao giờ muốn thế - Ờ… Trông cậu rất đẹp trai! – Thôi xong, cô vừa lảm
nhảm cái gì nữa không biết.
Khuôn mặt chàng
trai đỏ nhừ, hai mang tai cũng nóng phừng phừng, Tô Mạc vội cuống quýt giải
thích:
- Ý tớ không
phải vậy. Ý tôi nói trông cậu rất hợp khẩu vị của tôi. – Trời ơi sao lúc này
Mạc không giơ tay tát vào miệng mình một cái được nhỉ! “Hợp khẩu vị” là cái gì,
tán tỉnh trá hình à?
Tử Khiêm như
chết đứng tại chỗ, lần này không chỉ hai tai mà toàn thân cậu cũng đỏ rực lên.
Cậu ngoan cố nhìn Tô Mạc một lúc và tỏ ra khinh khỉnh:
- Hừ, dê cái!
Tô Mạc chỉ muốn
khóc tru tréo ngay, hoặc nếu đào quách được một cái hố rồi tự chôn mình xuống
đó thì càng tốt.
Thế rồi cả hai
cùng chìm trong im lặng, đúng hơn là chìm trong khó xử. Lúc vào phòng y tế, bác
sỹ tra thuốc cho Tô Mạc, Tử Khiêm ngoan ngoãn ngồi bên. Cậu dịch cái ghế con
lại gần và lặng nhìn cô như một chú chó nhất mực trung thành đang phục mình
trước chủ.
Vết thương không
nghiêm trọng lắm, chỉ cần khử trùng, bôi thuốc là không sao cả, ấy vậy mà Tử
Khiêm vẫn khăng khăng bắt Tô Mạc ở lại thêm một lúc nữa cho bằng được. Bác sỹ
không có cách nào phản đối đành đồng ý cho cô bé ở lại. Tô Mạc vừa ngả lưng
xuống giường bệnh thì trùng hợp thay, bác sỹ bỗng dưng có việc phải đi ra ngoài
một lúc. Căn phòng chỉ còn lại hai kẻ ngại ngùng đang ngồi gần nhau. Tô Mạc định
giả vờ ngủ nhưng mi mắt vừa khép lại thì người con trai ngồi cạnh đã gắt điên
lên:
- Đừng có giả vờ
nữa? Sợ phải nhìn mặt tôi lắm à?
“Hừ, thái độ rõ
khả nghi.” Tô Mạc rủa thầm trong bụng, cô đành mở mắt và vấp ngay phải ánh nhìn
không mấy thiện chí của cậu. Cô khúc khích cười khiến mặt mũi Tử Khiêm nhăn
nhó. Nhưng lần này cậu không đáp trả bằng bất cứ lời lẽ cay nghiệt nào nữa, chỉ
lặng người nhìn cô rồi hỏi một câu cực kỳ nhảm nhí và chả liên quan:
- Này, trông tôi
đẹp trai lắm hả?
- Ừ, đẹp mà! –
Tô Mạc vô tư trả lời, thì đúng là trông cậu khôi ngô tuấn tú thật nên cô cũng
không định nói dối làm gì.
Nhưng không hiểu
sao được khen đẹp mà Tử Khiêm lại tỏ vẻ không thích thú cho lắm. Cậu cứ ngẩn
người nhìn cô bé và cười. Cậu lặng lẽ nói:
- Có đẹp trai
hơn Ôn Tư Niên của cậu không?
Tô Mạc giật thót
tim, suýt thì bật phốc dậy khỏi giường bệnh nhưng Tử Khiêm đã nhanh hơn cô một
nước, cậu túm chặt lấy cổ tay cô, ghé sát vào tai và thì thầm bằng giọng nói ấm
áp đầy ẩn ý:
- Tớ đẹp trai
hay Ôn Tư Niên đẹp trai?
- …
- Sao không trả
lời? Sợ tớ à? – Chưa bao giờ Tử Khiêm nói chuyện với cô bằng thứ âm thanh dịu
dàng đến thế, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô, xuyên qua lớp da mỏng để rồi thấm
sâu vào đến tận xương tủy.
Mãi một lúc sau
Tô Mạc mới bình tâm trở lại, cô luống cuống nói với giọng bất lực:
- Cậu buông tay ra đã!
- Không thích! – Giọng của Tử Khiêm nhàn nhạt
nhưng ám ảnh như làn sương mỏng xua mãi không tan, chẳng chịu buông tha những
gì nó đang bao trùm lấy.
Tô Mạc hít một hơi thật sâu, con tim đang hốt
hoảng đập loạn trong lồng ngực mới chịu dịu xuống một chút. Giọng nói của cô
hơi run run:
- Diệp Tử Khiêm, đừng có đùa nữa!
Cô vừa dứt lời, Tử Khiêm bèn lặng thinh hồi lâu
chẳng đáp. Tô Mạc tưởng mình sắp phát điên đến nơi nhưng ngay sau đấy Tử Khiêm
chợt khẽ thở dài và đáp lại với vẻ không hiểu đang vui hay đang buồn:
- Nếu tôi đang không đùa thì sao?
- …
- Tô Mạc, cậu biết từ lâu rồi đúng không?
- Tôi không biết! – Tô Mạc quát lên đầy tức giận
và dồn sức giãy giụa hòng giằng tay ra. Những vết xước trên mặt cô vừa mới đỡ
được một tí bỗng chốc ri rỉ máu.
Thấy cô kích động như vậy, Diệp Tử Khiêm đành
buông tay và ngồi cách xa cô ra một chút. Cậu chẳng còn cách nào để che giấu vẻ
u buồn trong đôi mắt mình nữa, chưa bao giờ cậu lại rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Tử Khiêm chưa kịp lên tiếng cứu vãn tình hình thì bỗng dưng có người đẩy cửa
bước vào.
Bạch Hạ sánh bên một chàng trai lạ mặt bước vào
phòng y tế, trông thấy bộ dạng lếch thếch của Tử Khiêm, con bé rúc rích cười
chế giễu rồi hời hợt hỏi thăm Tô Mạc:
- Tô Mạc, mình đến xin lỗi bạn đây.
Toàn thân Tô Mạc cứng đờ như bị điểm huyệt. Cô
ngơ ngác nhìn người con trai đi bên Bạch Hạ, đôi mắt díu lại như không tin vào
những gì mình đang trông thấy. Diệp Tử Khiêm cũng cảm nhận thấy điều gì đó bất
ổn trong tâm trạng của cô. Quả nhiên ngay sau đó, cô vùng dậy khỏi giường bệnh,
lao tới dụi đầu vào lồng ngực người con trai và nấc lên trong tiếng khóc:
- Anh Tư Niên… Sao anh lại ở đây?
Dường như có ai đang bóp nghẹt lấy trái tim Diệp
Tử Khiêm, sau cơn đau cực độ là cảm giác tái tê âm ỉ. Cậu chỉ biết trân trối
đứng nhìn người con gái vừa mới đây còn ở trong vòng tay của mình nay đã vùi
vào lòng một kẻ khác và khóc nức nở.
Bạch Hạ là người đầu tiên tỏ rõ thái độ, nó
giằng Tô Mạc ra khỏi người con trai và nhìn cô với ánh mắt cay nghiệt tựa hàng
nghìn lưỡi dao:
- Này này, cậu làm ơn lịch sự một chút được
không! Đây là anh rể của tôi! Người ta có vợ rồi đấy nhé!
Tô Mạc bị con bé đẩy lăn ra sàn, còn người con
trai cô gọi là “anh Tư Niên” chỉ lặng lẽ nhìn cô đang run lẩy bẩy trên mặt sàn
lạnh ngắt bằng ánh mắt vô hồn. Đoạn, anh ta quay sang Bạch Hạ, đưa tay xoa đầu
con bé và khẽ nhắc nhở hành động thô bạo của nó:
- Hạ em, đừng có hung hăng như thế chứ!
- Bỏ ra! – Bạch Hạ không chút tỏ vẻ cảm kích, nó
gạt phăng bàn tay vỗ về của Ôn Tư Niên khỏi đầu.
Bạch hạ rướn mày và sưng sỉa nói:
- Ôn Tư Niên, không ngờ anh cũng xỏ lá phết! Tôi
cảnh cáo anh, anh đã đính hôn với chị gái tôi rồi, đừng có tranh thủ lúc chị ấy
không có ở đây mà tằng tịu với cái loại nhố nhăng này!
- Mày bảo ai nhố nhăng? – Tô Mạc chưa kịp tự vệ
cho bản thân thì Tử Khiêm đã nổi giận trước cả cô.
Bạch Hạ như cáu tiết tới cực điểm, nhưng thấy
chàng trai mặt mũi tuấn tú thế này mà suy nghĩ ngờ nghệch, con bé phì cười,
nghiến răng và dằn từng chữ:
- Ai nhố nhăng người ấy tự biết rõ!
- Mày! – Diệp Tử Khiêm muốn chửi cho nó một trận
nhưng bị một giọng nói ngăn lại.
- Đủ rồi! – Tô Mạc gồng mình quát một tiếng
khiến tất cả những người có mặt trong căn phòng đều im bặt. Ba người đều nhìn
cô chằm chằm, mỗi người dành cho cô một ánh mắt khác nhau.
Nhưng trong mắt cô chỉ có Ôn Tư Niên.
Khuôn mặt đẹp như thiên thần và ánh mắt thân
thương, đến hơi thở cũng trong trẻo như cơn gió lành, đúng là người con trai cô
đã đem lòng yêu mến bấy lâu nay đây rồi.
Nhưng sao hôm nay trông anh khang khác.
Cô thẫn thờ như người mất hồn, hơi thở cũng trở
nên khẽ khàng cẩn trọng. Ánh mắt người con trai kia đượm vẻ lãnh đạm, thờ ơ, xa
lạ. Chúng như những cái gai li ti thay nhau đâm chọc vào trái tim cô, không đau
đến mức xé gan xé ruột nhưng âm thầm ngấm vào đến tận xương tủy. Tô Mạc hít một
hơi thật sau cho bình tĩnh lại, Bạch Hạ tức tối quát:
- Hừ, kêu ca cái gì!
Mặc đứa con gái chua ngoa ấy, cô chỉ nhìn anh và
muốn trao trọn cho anh tất cả tình yêu cô có trong kiếp này. Thế mà anh cứ coi
cô như người dưng. Cô không chịu đựng được ánh mắt né tránh vô tình ấy. Ôn Tư
Niên đột ngột lên tiếng, giọng nói vẫn ấm áp, thân quen nhưng sao lần này lại
rầu rĩ đến thế?
- Tô Mạc, lâu lắm rồi không gặp.
Gặp nhau nãy giờ mà chỉ chào được một câu duy
nhất, nhưng thế là đủ trả lời cho bao ảo tưởng và suy nghĩ trong suốt mấy năm
qua. Mười năm gìn giữ lòng tin chẳng qua chỉ là màn kịch cô tự dưng lên để diễn
cho mình xem thôi. Nghĩ đến đó, cô bỗng dưng phá lên cười khiến cho cả ba người
đều thấy sợ hãi. Cô đón nhận ánh mắt băng giá của Tư Niên, thản nhiên đáp lại
như hai người bạn lâu năm khề khà ôn lại chuyện cũ:
- Công nhận, lâu lắm không gặp!
Khóe môi cô hơi nhếch lên kéo thành một nụ cười
cay đắng, tim, gan trong lồng ngực tê dại lâu ngày bỗng dưng đau quặn. Cô vội
cúi đầu và tự đay nghiến: “Tô Mạc ạ, mày nghĩ mày quan trọng quá mức rồi đấy.”
Tránh được ánh mắt cô, khuôn mặt hiền hậu, trong trẻo như đá ngọc của người con
trai lâu năm không gặp kia bỗng có chút khác thường. Vẻ rầu rĩ dội lên, phá
ngang lớp vỏ lãnh đạm, thờ ơ bao trùm trong đôi mắt. Tuy điều ấy chỉ xảy ra
trong chớp nhoáng, nhưng nếu ai là kẻ hữu tình sẽ phát hiện thấy ngay để rồi
vội vàng nắm giữ, chôn sâu vào tận đáy tim và không cho ai chạm và nữa.
Nhưng người cần được thấy nhất thì lại không
thấy. Thế nên, lối thoát duy nhất cho những kẻ từng quen nhau là trở thành
những người lạ không chung lối.

