Ma nữ tình thù - Chương 45 + 46 + 47

Chương 45

Tất cả đều là sai lầm của nàng! Là nàng sai khi nói với hắn, khiến hắn cho
rằng nàng có biện pháp khiến đại quân Á La Tư bị tiêu diệt, kết quả lại là đại
quân Phổ Mạn thảm bại, hắn thua thê thảm, không biết để mặt mũi vào đâu! Nếu
không phải hắn trốn nhanh, thì sớm đã thành tù nhân của Á Khắc Tư rồi!

A Liệt đem trách nhiệm bị thua đổ lỗi trên người Lộ.

“Dĩ nhiên là không quên.” Lộ nở nụ cười mê hoặc,
không phải là nàng đã đồng ý hứa hẹn với A Liệt sẽ làm đội quân Á La Tư thảm
hại sao! Ký ức của nàng vẫn chưa bị thoái hóa nha.

“Vậy ngươi còn cười được?! Nhìn chuyện ngươi làm
tốt chưa kìa, đại quân Phổ Mạn cư nhiên thảm bại! Ngươi ăn nói với ta thế nào
đây?”

A Liệt phẫn nộ đập tay vào cái bàn, không vừa lòng nhìn nàng cười chướng
mắt, nàng còn có thể xem như không có việc gì mà cười với hắn, hắn tức giận
muốn giết chết nàng.

“Vương, ta biết đây là sai lầm của ta, xin ngài tha thứ.” Lộ nhún vai cười,
không hề đem lửa giận của A Liệt để ở trong lòng.

“Ngươi muốn ta làm sao tha thứ cho ngươi chứ?” Hỗn loạn ngày hôm nay đều là do nàng tạo ra, hắn cũng không đủ bao
dung để nói tha thứ là tha thứ, trừ phi nàng có thể giúp hắn leo lên vương vị
một lần nữa.

“Tâm nguyện của ngài, ta có thể giúp ngài đạt
được.” Lộ đương nhiên biết mong muốn của A Liệt, nàng hiểu được, nó đều nằm
trong dự liệu của nàng.

“Lời nói của ngươi còn có thể tin sao? Ngươi
không phải nói muốn giết Tịch Ân? Kết quả thì sao? Đã lâu như vậy, Tịch Ân vẫn
sống rất tốt, không bệnh tật không đau ốm, ngươi nghĩ rằng ta còn có thể tiếp
tục tin tưởng lời nói của ngươi sao?” A Liệt vẫn chờ để có thể nghe được
tin tức rằng Tịch Ân đã tử vong, thế nhưng hắn chờ, chờ mãi, Tịch Ân vẫn sống
khỏe mạnh, hắn làm sao dám tiếp tục tin tưởng lời Lộ nói.

“Ngài đương nhiên phải tin ta, ngoại trừ ta ra,
ngài còn có thể tin tưởng ai đây? Ngoại trừ ta ra, còn có ai có thể giúp đỡ
ngài chứ?”

Nàng biết rõ chuyện A Liệt bị bằng hữu xa lánh, không giúp đỡ hắn.

A Liệt trừng mắt nàng, thật lâu không lên tiếng, biết rõ lời nàng nói đều
là sự thực, thế nhưng không muốn thừa nhận, hắn cho rằng bản thân vẫn là A Liệt
vương cao ngạo tự đại như cũ!

“Thừa nhận sự thực đối với ngài mới
có lợi, không có hại đâu.” Lộ nhìn ra bộ dáng hắn ngại không dám
thừa nhận, cười cho hắn lối thoát.

“Ngươi dự định làm như thế nào? Ta không muốn
nghe ngươi nói cho qua.” A Liệt rốt cục đầu hàng, chán nản
hỏi nàng.

“Nếu muốn đoạt lại vương vị, đương nhiên không
phải là chuyện đơn giản, chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn, để kế hoạch hoàn hảo
không sai sót gì.”

Mã Cơ khẩn trương nhìn Lộ, không rõ Lộ vì sao lại biết những chuyện đó,
cũng không biết vì sao Lộ lại làm như thế, A Liệt muốn đoạt lại vương vị đã là
việc không thể xảy ra, Lộ đã sớm thấy rõ sự thực, vì sao còn nói ra như vậy
chứ?

Trong lòng Lộ nhất định đã có dự định, thế nhưng nàng không ra đoán, nàng
chưa từng thấy Lộ nở nụ cười quyến rũ như vậy, từ khi nàng nhận thức Lộ, thay
đổi này tới quá nhanh, nàng không có cách nào chấp nhận được!

“Bàn bạc kỹ hơn?” Còn tưởng rằng
Lộ sớm đã có dự định gì, kết quả không có, A Liệt không vừa lòng giận tái mặt.

“Đúng vậy.” Không có một chút bất an, Lộ tràn
đầy tự tin nói.

“Ta đây phải ở lại, nếu không sao có thể biết kế
hoạch của ngươi có được hay không.” A Liệt tính toán, dù sao hiện nay
hắn đang bỏ trốn không có nơi nào có thể đi, không bằng ở lại, vừa có thể theo
dõi nàng, đồng thời bất cứ lúc nào cũng có thể bàn bạc kế hoạch phục quốc lâu
dài với nàng, hắn sao không thế mà làm.

“Chuyện này là đương nhiên.” Không phản đối,
Lộ hài lòng để A Liệt ở lại.

Quyết định như vậy, tự nhiên quay sang Mã Cơ liếc mắt, nàng không biết Lộ
suy nghĩ cái gì, sao lại đồng ý để A Liệt ở lại?

Thật không thể tưởng tượng nổi!

“Ha hả! Thật tốt quá! Vậy cứ quyết định như thế
đi.” Sắp có thể kết thúc cuộc sống lưu lạc đầu đường xó chợ, A Liệt thoải
mái cười to.

Lộ, nữ nhân này có tác dụng lớn hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng của
hắn, ở tại nơi này, tuy rằng cuộc sống không thể xa hoa so trước đây khi còn là
đế vương, nhưng ít ra cái gì cũng không thiếu, biết đâu hắn còn có thể khiến Lộ
ở trên giường hầu hạ hắn!

Nhìn A Liệt đắc ý không ngớt, Lộ lại lộ ra nụ cười thần bí.

“Mã Cơ, đi chuẩn bị gian phòng cho vương và người
của hắn.” Nàng nhẹ giọng ra lệnh cho Mã Cơ.

“Vâng!” Trong lòng rõ ràng có trăm nghìn
nghi vấn, nhưng ở trước mặt người khác, Mã Cơ vĩnh viễn không đưa ra nghi vấn
của nàng, nàng ngoan ngoãn theo phân phó đi làm, không có một chút chậm trễ.

“Lộ, thị nữ của ngươi còn cần phải dạy bảo lại.” A Liệt nhìn thân ảnh Mã Cơ đi xa, lúc trước vì bị Mã Cơ ngăn cản nên
bất mãn, làm hắn đem cả một bụng tức giận phát tiết với Lộ.

“Đúng vậy! Ta sẽ chú ý nàng nhiều hơn.” Lộ không có bất kỳ ý kiến gì khác, đem A Liệt nâng lên tận trời,
không để hắn bất kỳ khó chịu nào.

Lời nịnh nọt của nàng khiến A Liệt nhếch miệng cười không ngừng, thật tình
cho rằng nàng coi hắn là đế vương cao quý, hơn nữa sẽ giúp hắn đoạt lại vương
vị.

Sau khi dàn xếp thỏa đáng cho A Liệt và đám người đó, Mã Cơ không kiềm chế
được nghi hoặc tràn đầy trong lòng, đi tới bên trong phòng Lộ.

“Đều dàn xếp ổn thỏa rồi sao?” Lộ lười nhác mở mắt, theo tiếng bước chân đoán ra người.

“Vâng.” Mã Cơ vô cùng
cung kính trả lời.

Đoàn người A Liệt này ở lại đều thể hiện tư cách cao quý, tin rằng không ai
không hoài nghi thân phận thật của hắn.

“Tốt.” Lộ nở nụ cười thỏa mãn, trong nụ
cười ẩn chứa ý đồ đã thực hiện được.

“Tiểu thư, ta không hiểu vì sao người phải để A
Liệt ở lại? Người và nô tì đều hiểu rõ chuyện phục quốc là không có khả năng!” Nhìn Lộ nở nụ cười xinh đẹp, Mã Cơ nói ra nghi vấn của nàng.

Nụ cười kiểu này của Lộ khiến nàng thấy quen hơn, đây là nụ cười sau khi
thực hiện được mưu kế, việc này chứng tỏ rằng Lộ đã làm được chuyện gì đó trong
kế hoạch, mà không cho nàng biết được. Nhưng nàng không thích cảm giác bị loại
ra ngoài, nhất là trong lúc này.

“Ta giữ bọn họ lại, tự nhiên có dụng ý của ta,
ngươi không cần hỏi nhiều.” Lộ không định cho Mã Cơ biết kế
hoạch của nàng.

Ai! Lúc này chỉ cho phép thành công không được thất bại, nàng tuyệt đối
không thể nếm mùi vị thất bại nữa.

“Thế nhưng, tiểu thư, bọn họ ở lại sẽ không ổn!
Nếu để người bên ngoài biết được thân phận của bọn họ, chúng ta lập tức sẽ bị
đại quân Á La Tư vây quanh, đến lúc đó chúng ta sẽ bị liên lụy.” Nàng không muốn có bất kỳ chuyện gì liên quan tới vương quốc Á La Tư
để cuộc sống bị quấy rầy, nàng phân tích tính nghiêm trọng của sự việc, có khả
năng bị làm phiền cho Lộ.

“Có thể ở lại hay không, ta hiểu rõ hơn ngươi,
không cần ngươi nói.”

Lộ không thoải mái liếc mắt nhìn Mã Cơ, ghét nàng nhiều chuyện.

“Tiểu thư, ta biết trong lòng người có kế hoạch,
chẳng lẽ không thể nói cho ta biết sao? Chẳng lẽ người không tin tưởng ta sao?” Mã Cơ đau lòng phát hiện chuyện này.

“Chuyện này ta không muốn để người thứ hai biết.” Lộ không để ý đến Mã Cơ bi thương, chìm đắm trong kế hoạch của nàng.

Mã Cơ xác thực Lộ không nói ra dụng ý vì sao để A Liệt ở lại, hắn đã là
người vô dụng, muốn quyền không có, muốn tiền không có, hoàn toàn không cần
phải để hắn lại, sớm đuổi hắn đi mới là kế sách tốt nhất, để tránh hắn không
biết thời thế mà ham mê sắc đẹp của Lộ.

Thế nhưng Lộ rõ ràng có kế hoạch, thực ra là kế hoạch gì? Lẽ nào A Liệt vẫn
còn có tác dụng?

Khóe mắt Mã Cơ thấy Lộ nở ra nụ cười quyến rũ, trong đầu bỗng nhiên thoảng
qua thân ảnh Tịch Ân, chẳng lẽ… Chẳng lẽ nàng để A Liệt lại, chính là vì Tịch
Ân?

Nàng sợ hãi suy đoán, bất an trong lòng ngày càng tăng, nhưng lại không có
dũng khí hướng Lộ xác thực, bây giờ chuyện nàng có thể làm là yên lặng quan sát
biến đổi, mong rằng Lộ sẽ không làm chuyện gì khiến nàng thất vọng.

Nàng không ngừng cầu xin ông trời.

Chương 46

Thời gian dần trôi, Tịch Ân mang tất cả những xúc động giấu ở trong lòng,
hết sức kiềm chế, không để nó có thể bùng lên dù là một ngày.

Chàng dường như muốn dùng tất cả tâm tư để dạy dỗ cho Khinh Hồng kế nhiệm,
mà mấy ngày này, chẳng biết vì nguyên nhân gì, khả năng tiếp thu của Khinh Hồng
tăng đáng kể, ra sức đưa ra các câu hỏi cho chàng, ra sức học tập, dường như sợ
sẽ không học hết được pháp thuật của chàng. Thái độ học tập của Khinh Hồng rất
kỳ lạ mặc dù khiến chàng nổi lên lòng nghi ngờ, nhưng chàng vẫn luôn lấy tư
cách là sư phụ, ra sức truyền thụ cho hắn, không có truy cứu lý do của Khinh
Hồng.

Bởi vì tà ma nữ Lộ quấy nhiễu cuộc sống của chàng, khiến cho chàng sau khi
tham gia vào cuộc sống tình cảm của Á Khắc Tư, không có thời gian chú ý đến Mại
Nhĩ, Mại Nhĩ vì Cao Mạc rời đi mà thay đổi tính tình, ngày ngày nếu không trầm
mặc không nói câu nào thì nổi cơn điên chạy ra ngoài tìm kiếm. Chàng đã tính ra
đường đi của Cao Mạc, sau một ngày một đêm tìm ra đã nói cho Mại Nhĩ, để tránh
cho Mại Nhĩ không trở thành ruồi nhặng đi tìm kiếm khắp nơi.

Nhìn Khinh Hồng thông minh nhanh nhẹn thi triển thành công pháp thuật chàng
dạy, Tịch Ân thỏa mãn gật đầu, cho dù là thể xác hay tinh thần Khinh Hồng cũng
là người thích hợp nhất đảm đương vị trí tư tế, chàng dường như thấy được hình
dáng Khinh Hồng khi làm tư tế, nhất định sẽ không khiến chàng thất vọng.

Khinh Hồng đang cố hết sức thực hành pháp thuật, để sư phụ chỉ dạy cho
đúng.

Một người từ bên ngoài đột nhiên xông vào chỗ hai người thầy trò luyện tập
pháp thuật, hai người cùng cảnh giác, nhưng sau khi phát hiện thân phận của
người đó, Tịch Ân lập tức dịu đi cảnh giác, sắc mặt ôn hòa.

Thấy sư phụ bỏ đi vẻ mặt cảnh giác, Khinh Hồng suy đoán người sắp tới không
có mối đe dọa, lại nhìn sắc mặt vui mừng của sư phụ, chắc là chỉ một trong hai
người Vương Á Khắc Tư hoặc là Phạm Tước gia, chỉ khi bọn họ xuất hiện, sư phụ
mới có vẻ mặt như vậy.

Sau khi đoán được thân phận người sắp đến, Khinh Hồng yên tâm tiếp tục bài
học ngày hôm nay.

“Tịch Ân!” Người đến là Mại Nhĩ, trước khi đi
hắn vội vã đến đây.

“Làm sao vậy? Mại Nhĩ.” Tịch Ân xoay
người đối mặt với Mại Nhĩ, không giải thích được vì sao hắn lại vội vã, hình
như có việc gấp.

“Ta có chuyện muốn nói cho ngươi.” Mại Nhĩ nhìn thoáng qua Khinh Hồng đang ở đó tu luyện, nhỏ giọng nói
với Tịch Ân.

“Chuyện gì?” Tuy rằng chàng
có biết được Mại Nhĩ muốn nói chuyện gì với chàng, chẳng qua chàng thích dùng
khuôn mặt tươi cười đó nói chuyện với người bằng hữu tốt này.

“Ta vừa nhận được tin tức của A Liệt.” giọng nói của Mại Nhĩ gấp gáp, thần sắc có chút cứng nhắc.

“Vậy thì tốt, ngươi không muốn xuất binh bắt hắn
sao?” Tịch Ân không giải thích được vì sao vẻ mặt Mại Nhĩ lại cứng ngắt,
nhìn hắn như vậy, xem ra tin tức này cũng là chuyện tốt, Mại Nhĩ phụng lệnh Á
Khắc Tư truy bắt A Liệt, hơn nữa A Liệt đã nhiều lần gian xảo mà chạy trốn mất,
nói không chừng bây giờ có thể bắt được A Liệt.

Hơn nữa theo tính toán của chàng, số mệnh của A Liệt đã hết, hơn nữa trốn
cũng không được bao lâu nữa, nếu lúc này Mại Nhĩ hành động nhất định sẽ thành
công.

“Đúng vậy.” Mại Nhĩ khẳng định gật đầu.

“Sau đó thì sao?” Tịch Ân từ giọng
nói của hắn, biết được hắn còn có chuyện chưa nói.

“Theo như tin tức ta thu được, A Liệt trốn ở nơi
ở của tà ma nữ Lộ, hai người bọn họ ở cùng một chỗ, có thể sẽ xảy ra chuyện.” ý của hắn nói hai người A Liệt và tà ma nữ Lộ cấu kết với nhau làm
chuyện xấu.

Nghe bốn chữ tà ma nữ Lộ, Tịch Ân khẽ run lên, ống áo trắng hơi lay động,
vẻ mặt có chút cứng ngắc.

“Ta biết ngươi đã giải trừ tà ma pháp trên người
tà ma nữ Lộ, thế nhưng nàng có thể không cam lòng, có làm chuyện sai lầm hay
không, chúng ta không có cách nào đoán được. A Liệt tới tìm nàng nhất định có
nguyên nhân.” Trước đây hắn thầm nghĩ chỉ cần bắt được A Liệt, không ngờ lúc bắt
được hắn lại là ở chỗ của tà ma nữ Lộ, thật là một mũi tên trúng hai đích!

Thật ra hắn cũng không cần đặc biệt tới đây nói cho Tịch Ân biết, bởi vì
chuyện này không liên quan tới Tịch Ân, nhưng hắn không quên, Tịch Ân từng bắt
được tà ma nữ Lộ, hơn nữa sau khi giải trừ tà ma pháp của nàng, lại thả nàng
đi, lúc đó hắn không biết nguyên nhân vì sao Tịch Ân lại để nàng đi, cũng không
có hỏi, thế nhưng sau khi biết được tin tức của nàng, hắn liền quyết định đến
đây nói cho Tịch Ân, cuối cùng hắn vẫn nghĩ Tịch Ân có quyền biết chuyện này.

“Nàng ở một chỗ sao với A Liệt sao?” Vẻ mặt chàng đăm chiêu suy nghĩ, che giấu tia sáng lóe lên trong đôi
mắt bạc.

“Đúng vậy, lúc này nếu có thể bắt được A Liệt, ta
nghĩ tà ma nữ Lộ cũng trốn không thoát.” Hắn biết có báo cho Tịch Ân, chàng
cũng không có dự định bắt tà ma nữ Lộ.

Tịch Ân thực sự không nên thả nàng đi, xưa nay nàng vốn không phải là người
tốt, suy nghĩ lại ác độc, lúc trước chàng sai lầm khi không giết nàng thì cũng
nên giam giữ nàng lại, bởi vì chuyện cảm hóa nàng là điều không có khả năng.

“Ta đi cùng với ngươi.” Tịch Ân nhẹ
giọng nói.

“Cái gì?!” Mại Nhĩ sửng sốt, không biết Tịch
Ân đi cùng hắn là có mục đích gì. Chắc không phải là… Ôi, tà ma nữ Lộ đã mất đi
tà ma pháp, hoàn toàn không thành vấn đề, Tịch Ân đi theo cùng, chẳng lẽ hắn
lại muốn khuyên nhủ tà ma nữ Lộ quay đầu lại nữa sao?

Vốn đồng ý chuyên tâm tu luyện pháp thuật Khinh Hồng nghe thấy vậy, chấm
dứt thi triển pháp thuật, xoay người lặng lẽ nhìn sư phụ, trong đôi mắt có tia
sáng lóe lên.

Vòng quay của số phận cuối cùng cũng đã không dừng lại được.

Chương 47

“Ta đi theo ngươi, ta muốn xem tà ma nữ Lộ và A
Liệt âm mưu chuyện gì để xoay chuyển tình thế.” Tịch Ân kiên
quyết nói, đôi tay trong ống áo đã nắm chặt lại.

“Thế nhưng…” Trực giác nói
cho Mại Nhĩ biết, hắn nên ngăn cản Tịch Ân đi cùng.

“Ta sẽ không làm gì ảnh hưởng tới các ngươi.” Tịch Ân bỗng nhiên mỉm cười, trong nụ cười đó có chứa một tia tàn
khốc lạnh lùng cùng nghiêm nghị.

Tịch Ân như vậy, Mại Nhĩ chưa từng gặp qua, lúc trước hắn vẫn vì chuyện này
lo lắng không thôi, hắn không bao giờ để ý tới chuyện xung quanh mình, hắn cho
rằng mọi người bên cạnh sẽ không bao giờ thay đổi, không nghĩ người thay đổi
lớn nhất lại là Tịch Ân.

Tịch Ân trước mắt có khí người hơn, hoàn toàn vứt đi giới luật vô cầu, rất
giống… rất giống như một nam tử bình thường có tức giận.

Tức giận? Mại Nhị cố sức lắc đầu, sẽ không, Tịch Ân không có khả năng sẽ tức
giận, hắn chưa bao giờ thấy Tịch Ân phát hỏa, hắn sao có thể vì chuyện của tà
ma nữ Lộ mà phát hỏa? Như vậy thì có phần hơi kỳ quái, cũng không phù hợp hình
tượng của Tịch Ân thường ngày, có thể Tịch Ân không quen thấy tà ma nữ Lộ và A
Liệt, mới có thể dẫn đến chuyện trong lòng không thỏa mái. Là hắn suy nghĩ
nhiều quá chăng!

“Khinh Hồng cũng cùng đi sao?” Tịch Ân đi ra ngoài đều mang theo Khinh Hồng, để hắn theo bên người
vừa quan sát vừa học hỏi, cho nên Mại Nhĩ đoán rằng bây giờ cũng không ngoại
lệ.

Khinh Hồng ngẳng đầu lên nhìn sư phụ, từ trong ánh mắt lương thiện ấy mang
theo suy nghĩ muốn đi theo.

“Không! Khinh Hồng ở lại.” Tịch Ân cự
tuyệt.

Khinh Hồng không nói được một lời, mím chặt môi đứng yên tại chỗ.

Mại Nhĩ sửng sốt, không nghĩ Tịch Ân sẽ muốn để Khinh Hồng ở lại.

“Khinh Hồng, con ở lại, tiếp tục luyện tập pháp
thuật lúc trước ta đã dạy cho con, chờ sau khi ta trở lại, ta sẽ kiểm tra kết
quả.”

Sắc mặt Tịch Ân bình thản về phía Khinh Hồng phân phó nói, đã không còn bộ
dáng phẫn nộ như vừa rồi.

Cơn tức giận của chàng là nhằm vào người nào đó, trước khi chưa nhìn thấy
người đó, chàng sẽ để phẫn nộ xuống, đợi sau khi nhìn thấy người nọ, lửa giận
trong lòng chàng mới có thể bùng lên.

“Vâng!” Khinh Hồng ngoan ngoãn nghe theo
lời của sư phụ mà ở lại.

“Tịch Ân?” Mại Nhĩ không giải thích được suy
nghĩ Tịch Ân thực sự thay đổi, không phải hắn quá nhạy cảm, hắn chợt thấy không
thích ứng được việc Tịch Ân thay đổi, hình như có một cái gì đó trong cơ thể
Tịch Ân đang rục rịch, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát ra ngoài.

“Làm sao vậy? Mại Nhĩ.” Tịch Ân cũng
không cảm thấy có bất kỳ cái gì khác thường, hắn ngẩng đầu nhìn Mại Nhĩ, khóe
miệng chứa ý cười.

Nụ cười của Tịch Ân lại khiến trong lòng Mại Nhĩ nổi lên một luồng khí
lạnh, hắn không muốn để Tịch Ân đi theo, trong lòng không muốn.

“Hay là ngươi ở lại đi, dù sao cũng không có
chuyện gì, chờ sau khi ta mang về A Liệt cùng tà ma nữ Lộ về, ngươi có thể nhìn
thấy bọn họ.” Mại Nhĩ thử khuyên Tịch Ân xóa đi suy nghĩ trong đầu.

“Không! Ta muốn đi, không thể không đi.” Tịch Ân dùng thái độ rất kiên quyết nói.

Xem ra hắn cần phải dần quen với một Tịch Ân như vậy, Mại Nhĩ cứng ngắc gật
đầu với Tịch Ân, miễn cưỡng đồng ý để Tịch Ân đi cùng, hắn không tìm ra lý do
để cự tuyệt.

Mọi chuyện đến nước này, Khinh Hồng sớm đã có chuẩn bị tâm lý, trước khi
Tịch Ân rời đi, hắn bỗng nhiên mở miệng nói:

“Sư phụ, người có thể dạy con chú ngữ phù phép
ánh sáng một lần không?”

“Được.” Tịch Ân quay đầu lại nhìn Khinh
Hồng một chút, gật đầu đồng ý, đi tới bên người Khinh Hồng, nhẹ nhàng giải
thích cho hắn cách dùng chú ngữ phù phép ánh sáng.

“Cảm ơn sư phụ.” Khinh Hồng cố
gắng ghi nhớ tất cả lời Tịch Ân dạy bảo trước đây, trong lòng yên lặng ghi nhớ
chú ngữ phù phép ánh sáng.

“Tập luyện cho tốt nhé.” Thấy Khinh Hồng
đã nhớ, Tịch Ân thả lòng tâm tư xoa đầu của hắn, lập tức cùng Mại Nhĩ dời đi.

Khinh Hồng nhìn bóng lưng bọn họ đã đi xa, cố gắng suy đoán suy nghĩ trong
đầu của sư phụ.

Hắn cố gắng nói với bản thân, đây là số phận! Không chỉ là hắn, sư phụ cũng
nên đối mặt với số phận của mình, đường đi của mỗi người đều khác nhau.

Báo cáo nội dung xấu