Bữa trưa tình yêu - Chương 19 - 20
Chương 19
Sam Sam ngủ một mạch đến mười giờ hơn ngày hôm sau,
mở mắt ra, cô mơ mơ màng màng mặc đồ vào rồi lê đôi dép vào phòng vệ sinh theo
quán tính, mơ mơ màng màng nặn kem ra bắt đầu đánh răng, đánh rồi đánh… đánh rồi
đánh… đánh đánh đánh…
Đột nhiên, Sam Sam cắn phập lấy bàn chải!
Không… không thể nào…
Sam Sam ngẩng lên, mắt nhìn trân trối vào bóng mình
trong gương.
Có phải cô vẫn chưa tỉnh ngủ không, nếu không thì là
uống rượu say quá nên sinh ra ảo giác. Sao cô lại nhớ là… nhớ là tối qua tổng
giám đốc tỏ tình với cô chứ? Mà cô lại còn… lại còn từ chối rất oanh liệt nữa?
Từ chối…
Sam Sam suýt nữa cắn đứt luôn bàn chải.
Vội vàng đánh răng, Sam Sam không cả thay áo ngủ mà
chỉ khoác áo ngoài vào rồi lao xuống lầu. Thực ra cô cũng không biết mình chạy
xuống để làm gì, chỉ do một sự xúc động xui khiến cô chạy xuống xem hiện trường
vụ án xảy ra trong ảo giác.
Cũng may bên dưới không có ai, con đường nhỏ vắng ngắt,
một phong cảnh tiêu điều điển hình của mùa đông. Sam Sam thẫn thờ đứng một lúc ở
nơi Phong Đằng đậu xe đêm qua, nhìn mặt đất, rồi lại ngước lên nhìn trời…
Tuy mỗi một câu nói đều nhớ rất rõ, nhưng… nhưng chắc
chắn là ảo giác…
Sao cô có thể to gan đi phản kháng tổng giám đốc chứ.
Không không, mấu chốt là, Đại boss sao có thể ám chỉ
với cô cái gì được.
Sam Sam vừa thôi miên mình vừa đi lên lầu, gặp ngay
bà bác phòng kế bên đi xuống, thấy cô, bà bác cười hỏi thăm: “Cô bé, định đi
đâu thế?”.
Tuy rằng trong thành phố lớn, tình láng giềng khá lạnh
nhạt nhưng những cô gái như Sam Sam vẫn khá được mọi người yêu mến, lần nào gặp
nhau cô cũng ngoan ngoãn chào hỏi, xách giùm đồ đạc, cứ như vậy nên cũng thân
thuộc hết.
“Hi hi, dì ra ngoài
à? Cháu đi chơi vòng vòng thôi”. Sam Sam nhận ra dáng vẻ cẩu thả của mình quá kỳ
quặc nên cười giả lả cho qua chuyện, ai ngờ bà bác lại sán lại vẻ rất nhiệt
tình.
“Tối qua đưa cháu về
là bạn trai của cháu à?”.
“Hả?”. Tối qua? Bạn
trai? Sam Sam rùng mình.
“Dáng người cao lắm,
mà cũng rất đẹp trai, có xe, hình như giàu có lắm?”.
“…”.
Nụ cười của Sam Sam cứng đờ.
A a a!
Nội tâm Sam Sam kêu gào, cô lao về phòng mình, lao
thẳng lên trên giường.
Không phải là ảo giác… Toi rồi toi rồi, cô lại dám từ
chối lời tỏ tình của Đại boss, tỏ tình đó! Đại boss ơi sao anh tỏ tình cũng
không hẹn trước chứ, cô rất dễ nông nổi mà!
Sam Sam nhất thời điên loạn quá mức, tâm trí rối bời.
Nhưng, những vòng bong bóng nước cứ nổi “lục bục” trong tim đó lại là niềm vui
sướng khó thể phủ nhận.
Có thích anh ấy không?
Sam Sam chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề đó, thậm chí một
ý nghĩ về chuyện đó cũng không. Nhưng nếu không có tí suy nghĩ gì thì cái thứ
đang nổi phồng lên trong tim là gì đây?
Chết thật! Chuyện gì thế này, rõ ràng trước ngày hôm
qua thì cô chẳng có tí suy nghĩ gì về Đại boss cơ mà…
Trong đầu lại ẩn hiện lời Phong Đằng nói.
Tại sao ngày nào cô cũng đến văn phòng tôi, là do
tôi ra lệnh?
Tại sao cô lại ăn cơm cùng tôi, là do tôi ra lệnh?
Đương nhiên là do anh ra lệnh cho tôi!
Sam Sam trả lời rất nghiêm chỉnh đứng đắn trong
lòng.
Nhưng lại có một tiếng nói đang yếu ớt biện bạch:
Hình như cũng không hẳn là thế…
Vậy nên, thực ra cô luôn lừa người lừa mình, bịt tai
trộm chuông?
… Chính Sam Sam cũng cảm thấy bản thân khó lý giải
quá.
Nhưng mà nhưng mà… dù sao đi nữa, Đại boss cũng tỏ
tình rồi.
Sam Sam đưa tay lên che mặt, cảm giác gò má nóng bừng,
tiếng hát vui sướng trong lòng mỗi lúc một lanh lảnh, thế là cô không nằm nổi nữa,
lồm cồm bò dậy mặc quần áo mang giày thật nhanh vào.
Cô phải đến nơi đông người.
Ăn cơm, dạo phố, đi siêu thị, cho dù là đi đánh bóng
mặt đường, làm gì cũng được, nếu không cô sẽ bị cảm xúc đang nở phồng lên này
làm cho nổ tung ra mất.
Tim cô đã không chứa nổi nữa, nhất định cô phải xả hết
cái thứ vô danh đang đầy ắp trong tim ra ngoài mới được.
Lúc đi trên phố, bước chân dường như cũng nhanh nhẹn
nhẹ nhõm hơn trước, rõ ràng vẫn còn bước từng bước trên đường, nhưng trong đầu
lại cảm thấy như mình đang bay nhẹ nhàng trên phố vậy.
Đầu óc trống rỗng theo dòng người ra khỏi bến xe điện
ngầm, đứng trên quảng trường trung tâm kẻ qua người lại tấp nập, Sam Sam có phần
lạ lùng, sao mình lại đến đây trong vô thức nhỉ?
Nhưng, không quan trọng.
Lúc này đây đứng ở chỗ này, cô chỉ cảm thấy tất cả đều
kỳ diệu biết bao.
Bầu trời tươi sáng.
Gió dịu dàng và ấm áp.
Mặt đất lát đá khi bước lên lại có cảm giác mềm mại
như đi trên thảm cỏ.
Mỗi một thứ gì đó khi nhìn thấy lại vô cùng sinh động
mới mẻ.
Ngay cả những ông cụ qua đường cũng đáng yêu nhường
nào.
Sam Sam đi hết vòng này đến vòng khác trong khu mua
sắm, cuối cùng mệt mỏi ngồi trên chiếc ghế dài ven đường thở hổn hển.
Tiết Sam Sam ơi Tiết Sam Sam, toi mày rồi, Đại boss
chẳng qua chỉ tỏ tình vu vơ thôi, thế mà mày lại mê mẩn cả thế giới này!
Cứ thế, cô ngồi trên chiếc ghế dài giữa quảng trường
lạnh giá, nhưng lại không hề cảm thấy lạnh, trên gương mặt thậm chí còn phủ một
màn sương màu hồng đào nóng rực. Thẫn thờ ngồi một lúc, Sam Sam lôi di động ra,
lật tìm danh bạ rồi cúi đầu đờ đẫn nhìn hai chữ Phong Đằng.
Khi tâm trí bay bổng không biết đến mấy tầng mây,
chuông di động bỗng nhiên réo vang.
Sam Sam run lên, tim đột ngột đập thình thịch, ngón
tay cái run rẩy nhấn phím back, lúc nhìn thấy màn hình hiển thị hiện lên ba chữ
“Lục Song Nghi” thì nhịp tim mới dần dần bình thường trở lại.
Cô nghe máy, nói bằng giọng có phần hụt hẫng và nhẹ
nhõm: “A lô, Song Nghi à”.
“Sam Sam hả, dậy chưa?”.
“… Cậu tưởng tớ là
cậu à = =”. Người suốt ngày ngủ nướng đừng có bon chen nói đến việc thức dậy với
người đi làm chứ, vô ích thôi!
“Hê hê, tớ hỏi cậu
này, năm nay bao giờ cậu về nhà?”.
“Chuyến tàu tối hôm
cúng ông Táo ấy”.(*)
(*) Nguyên văn: 小年
“Tiểu niên” (đưa ông Táo về trời) còn gọi là “tiểu tuế”, “tiểu niên dạ”. Trong
văn hóa cổ truyền Trung Quốc, ngày này khác nhau ở từng địa phương, phần lớn là
hai ngày hai mươi ba và hai mươi bốn tháng chạp. Ở Hoài Bắc, An Huy lại là ngày
mười lăm tháng giêng, ở Sơn Đông có nơi là ngày mồng một tháng sáu, còn có nơi
là ngày mồng tám tháng chạp. Tối ngày hai mươi bốn tháng chạp, làm rượu ngọt
kính tổ tiên, từ trong nhà ra đến ngoài cửa, suốt từ trong ra ngoài đèn đuốc
sáng trưng, tiếng pháo hoa vang dội, không khác gì ngày tết, người địa phương gọi
là ăn “tiểu niên”. Ăn “tiểu niên” ngoài việc “rót rượu kính tổ tiên” ra còn có
phong tục quét dọn và cúng ông Táo (ND).
“Ồ ồ ồ, vậy tớ về sớm
hơn cậu, hì hì, cậu về đúng đợt cao điểm mùa xuân đó, Sam Sam cậu bảo trọng
nhé”.
Giọng điệu Song
Nghi rất ư là “vui trên nỗi đau kẻ khác”, nhưng tâm trí Sam Sam giờ hoàn toàn
không nghĩ đến, cũng không nghe kỹ cô nàng nói gì, gần như nói theo quán tính:
“Song Nghi, tớ có chuyện muốn hỏi cậu”.
“Chuyện gì? Nói
mau, tớ sắp đi ‘update” bản thân đây”.
Sam Sam ngập ngừng
nhưng lại không nói được, ấp úng một lúc lại bảo: “Thôi, cậu bận gì đi, về rồi
tớ nói sau”.
“Nói ngay bây giờ!”.
Song Nghi hậm hực, “Ghét nhất kiểu úp úp mở mở, đáng ghét y hệt viết truyện đến
đoạn hồi hộp thì bỏ ngang ấy”.
“… Ờ”. Sam Sam ngần
ngại, “Song Nghi, nếu có một người đàn ông rất giỏi, rất hoàn hảo tỏ tình với một
cô gái rất bình thường thì phải làm sao?”.
“Ồ, nếu là tiểu
thuyết thì cô gái ngốc nghếch vội vàng nhận lời, sau đó tác giả có thể kết thúc
được rồi, he he he he”.
“… Nếu không phải
là tiểu thuyết thì sao?”.
“Hả? Thế thì là
trên trời rơi xuống một tấm thẻ vàng, mau mau nhặt lên!”. Song Nghi cười gian xảo,
sau đó nói vẻ đứng đắn, “Nhưng ngắm một lúc, sờ một lúc là được, sờ xong thì vứt
nhanh”.
“Tại sao?”.
“Ngốc!”. Song Nghi
tỏ vẻ sáng suốt, “Nhặt thẻ vàng có tác dụng gì, cậu có biết mật mã đâu!”.
Chương 20
Sam Sam cầm điện thoại đờ đẫn.
Cô chưa yêu bao giờ, nhưng mấy năm đại học cũng từng
thấy bạn bè trong phòng yêu đương. Một cô bạn cùng phòng đã nói, tìm bạn trai
nhất định phải tìm người nào mà bạn thấu hiểu, đọc vị được, nếu không dù tốt mấy
cũng phải suy đi nghĩ lại kỹ càng rồi mới quyết định.
Nói cách khác là, phải biết mật mã của anh ta.
Đại boss…
Đừng nói là mật mã, ngay cả nhập mật mã ở đâu cô
cũng không biết nữa là…
Như thể có một chậu nước lạnh đổ ụp xuống đầu, tâm
trạng vui vẻ của Sam Sam bỗng dưng nguội lạnh hẳn.
Song Nghi bên kia bỗng thông minh đột xuất, hỏi với
vẻ ngờ vực: “Sam Sam, chuyện cậu kể không phải là chuyện của chính cậu đấy chứ?”.
“… Không phải”. Sam Sam lờ đờ chối ngay.
“Ha ha ha, tớ biết ngay không phải cậu mà, haizz, cậu
giống tớ thôi, dù có nhặt được thẻ vàng thì chưa biết chừng còn là thẻ tín dụng
mắc nợ nữa kìa…”.
Sam Sam: “…”.
Cúp máy, Sam Sam không còn hứng thú dạo phố nữa, buồn
rầu lê bước về nhà. Trên đường về ăn mì thịt bò nhưng lại chẳng thấy ngon tí
nào, rõ ràng là cũng có đói, nhưng phần còn lại ăn mãi cũng không hết.
Sau đó lại là đi
làm.
Liên tiếp mấy ngày,
Sam Sam đều trải qua trong bận rộn và hoang mang.
Cô không lên lầu ăn
cơm, Phong Đằng cũng không gọi cô, Linda và những người khác cũng chẳng thấy
tin tức gì, chỉ có A May nhắn tin than thở, bảo phải tiếp đãi ai, ai, ai đó đến
thị sát sắp bận chết đi rồi.
Hình như đó mới là
thế giới bình thường, cuộc đời bình thường, nhưng Sam Sam bỗng dưng nhận ra thế
giới như thế lại đáng ghét đến nhường nào, khiến con người mệt mỏi bất lực đến
nhường nào.
Cũng may còn có
chuyện khác có thể chuyển hướng chú ý.
Chủ nhà nơi cô thuê
sắp bán nhà, hình như có việc gấp cần tiền nên không đợi đến sau Tết được, vậy
nên Sam Sam bắt buộc phải dọn đi trước Tết. Nhưng gấp như vậy làm sao tìm ra
nhà, hơn nữa cuối năm phải kết toán cũng rất bận, cuối cùng phải liên lạc với Đại
Hoa - bạn cùng học đại học và nay cùng làm việc ở thành phố này, Đại Hoa đồng ý
trong mấy ngày Tết sẽ cho cô gửi đồ đạc đóng gói sẵn ở đó. Còn về chuyện tìm
phòng thì chỉ có thể đợi sau Tết mà thôi.
Vì chủ nhà hủy hợp
đồng nên bồi thường cho Sam Sam hai tháng tiền thuê nhà, cũng phải đến mấy ngàn
tệ. Một món tiền bất ngờ như thế, thường thì Sam Sam phải rất vui mới đúng,
nhưng tiền vào tay rồi cô lại chẳng có cảm giác gì.
Ngay cả niềm vui
cũng mệt mỏi biết bao.
Kết toán cuối năm
đã xong thì Tết cũng sắp đến, mọi người trong phòng cuối cùng đã rảnh rỗi hơn,
tụ tập lại bàn tán kế hoạch cho năm mới. Sam Sam kết thúc công việc xong, bất
giác lại vào mạng trong vô thức.
“Tiết Sam Sam”.
“Click”. Nghe có
người gọi cô, Sam Sam nhanh chóng đóng trang web lại.
“Ủa, Sam Sam, cậu
lên mạng công ty làm gì vậy?”.
A Giai tinh mắt
nhìn thấy ngay đầu của trang web cô vừa đóng chính là hình của tổng giám đốc họ
đón tiếp các lãnh đạo cao cấp đến thị sát.
“Ừm…”. Thực ra cô
cũng không biết để làm gì, vô thức mở nó ra thôi mà…
Sam Sam vội vã đánh
trống lảng: “Có chuyện gì sao?”.
Nghe cô hỏi thế,
gương mặt A Giai đột nhiên xuất hiện nụ cười nịnh nọt: “Sam Sam mùng mấy cậu về
nhà nhỉ?”.
“Đêm cúng ông Táo ấy,
vé ban đêm”.
Nhà Sam Sam ở tỉnh
G, lúc về phải đi tàu hơn mười tiếng đồng hồ, lúc xuống tàu còn phải chuyển một
chuyến xe, rất mệt mỏi, có lẽ đến nhà có thể ăn luôn cơm Tết được rồi.
“Là thế này, nhà tớ
vốn định về quê, sáng ba mươi ấy, nhưng đột nhiên quyết định đi Hải Nam ăn Tết,
cậu thấy đấy, bọn này cũng không có thời giờ đến ga tàu, lúc cậu đi có thể giúp
trả vé được không?”.
“Ừ được, không sao”.
Sam Sam nhận lời ngay. Dù sao cô cũng đến ga tàu, trả
vé cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.
A Giai cảm ơn rối rít: “Ha ha, Sam Sam cám ơn cậu
nhé, lúc về sẽ khao cậu ăn”.
Đợi đồng nghiệp đi rồi, Sam Sam lại chìm đắm vào thế
giới nhỏ bé của mình.
Ngày mai sắp về nhà rồi, tổng giám đốc ơi, rốt cuộc
anh là bồng bột nhất thời hay là cao hứng nhất thời đây?
Trong văn phòng rất náo nhiệt, Sam Sam lại cảm thấy
như cô đang cách không khí náo nhiệt ấy bởi một tầng kết giới trong suốt. Cô thẫn
thờ một lúc rồi lấy di động ra, lặng lẽ bấm bốn chữ…
Năm mới vui vẻ.
Sau đó cài đặt thành tự động gửi tin vào tám giờ tối
đêm Trừ tịch.
Người nhận là Phong
Đằng.
Sau đó cô thở dài
thườn thượt.
Cô đây có tính là
chết đi sống lại không nhỉ?
Sợ gì chứ Tiết Sam
Sam, cùng lắm thì Đại boss chỉ đùa mà thôi, nhưng nếu không làm rõ thì chỉ e
năm nay cô khó sống rồi!
Cô không biết đó có
tính là đang mở một đường sống cho mình, hay là kết thúc nữa, tóm lại, làm chuyện
đó hình như cảm thấy thoải mái hơn một tí.
Chớp mắt đã tới kỳ
nghỉ, hôm cúng ông Táo, Sam Sam đưa đồ đạc đã đóng gói sẵn đến chỗ Đại Hoa, sau
đó kéo hành lý phóng thẳng ra ga tàu.
Năm nay là năm đầu
Sam Sam đi làm, cũng là lần đầu tận mắt thấy đợt cao điểm tàu xe về Tết này.
Năm ngoái tuy cũng phải từ trường về nhà, nhưng dù sao sinh viên cũng được nghỉ
sớm, nào giống bây giờ, trong ga tàu thật sự ngay cả chỗ đặt chân cũng không
có, không khí ồn ã đến mức khó chịu.
Sam Sam hơi hối hận
vì tiết kiệm tiền mà không mua vé máy bay. Chen lấn đến chỗ quầy bán vé để giúp
đồng nghiệp trả vé lại, thế mà ở ô trả vé cũng phải xếp hàng nữa.
Bên cạnh vẫn còn rất
nhiều người chen chúc, liên tục hỏi người khác có vé đi đâu đi đâu không, ước
chừng là muốn mua lại vé từ tay những người muốn trả vé. Trong đó có một người
cứ hỏi xem có vé đến thành phố H không, Sam Sam bất giác liếc nhìn anh ta một
cái.
Người kia vô cùng
nhạy cảm, lập tức chạy lên hỏi Sam Sam: “Cô ơi, có phải cô muốn trả vé đi thành
phố H?”.
Sam Sam gật đầu,
người đó mừng rỡ hỏi: “Cô có mấy vé?”.
“Ba vé”.
“Tốt quá, tôi đang
cần ba vé”. Người đó càng mừng rỡ, vội hỏi: “Cô có thể bán lại giá gốc cho tôi
không, cả nhà chúng tôi đợi ở đây cả ngày trời rồi mà không có vé”.
Sam Sam nhìn nhà
người đó quần áo cũ kỹ, có vẻ sống không dư dả lắm nên nói: “Tôi giúp trả vé
cho người khác, anh đưa cho tôi bằng giá trả vé là được”.
Người kia lại trở
nên do dự, nghi ngờ nhìn cô: “Vé của cô là thật chứ?”.
Sam Sam bực bội,
không ngờ mình tốt bụng lại phản hiệu quả thế, lúc đó cũng không khách sáo gì:
“Anh không cần thì thôi!”.
“Cần, cần”.
Người đó thấy cô
nói thế thì vội vã đếm ra mấy trăm tệ.
Sam Sam nhận tiền
cũng thấy khả nghi, nhìn kỹ tiền trong tay không vấn đề gì mới đưa vé cho anh
ta. Người đó cầm vé rời đi, Sam Sam kéo va li định vào siêu thị trong ga mua ít
đồ để ăn dọc đường.
Chuyến tàu của cô
còn hơn một tiếng nên cũng không cần vội, cô thong thả chọn mấy món ăn để trên
quầy rồi xếp hàng tính tiền. Ai ngờ vừa thanh toán xong ra khỏi siêu thị, thì
người mua vé của cô dẫn hai viên cảnh sát lao đến trước mặt, chỉ vào Sam Sam tức
tối nói: “Chính là cô ta! Vé giả tôi mua từ tay cô ta!”.
Sam Sam đần mặt.

