Điều Bí Mật - Chương 66 - 67

Chương
66:

Chia
sẻ quá khứ

Linh ngồi trên ghế đá, mỉm cười
nhìn Như Ý đang rụt rè cho một chú dê con ăn lá cây, chiếc váy hồng rực rỡ quét
cả xuống đất. Mỗi khi chú dê con thò đầu ra cố gặm chiếc lá, Như Ý lại rụt tay
trở về và cười khanh khách một cách thích thú. Đúng như bác Ngân nói, con bé
càng lớn càng giống Nhật Lệ, nước da bánh mật, tóc loăn quăn, mắt to và đen,
nhìn rất lanh lợi, đáng yêu.

Nhưng đến khi nhìn sang người đàn
ông điển trai đang ngồi bên cạnh cô bé và chơi cùng nó với một thái độ vô cùng
yêu chiều, Linh lại không khỏi cau mày lại. Thật chẳng hay ho chút nào khi đi cùng
người mang danh là anh chồng của mình thế này, nhưng cô lại không thể làm gì
khác khi Phong kiên quyết đòi hộ tống hai dì cháu đi chơi.

Sáng hôm qua, Linh đang định tới
nhà Đại để đón Như Ý, không ngờ bác Ngân lại bế Như Ý tới nhà cô, còn chuyển lời
của Đại rằng hôm nay anh bận ở nhà, làm giỗ một trăm ngày cho mẹ nên muốn nhờ
cô chăm sóc Như Ý hai ngày. Linh rất cảm kích vì biết Đại cố tình tạo điều kiện
cho hai dì cháu được ở bên nhau. Cả ngày hôm qua, bác Ngân ở lại nhà cô, đợi
cho Như Ý quen cô rồi mới ra về. Như Ý thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của mẹ từ
bé, nhưng ngược lại, con bé được rất nhiều người chăm lo cho nên tính tình dạn
dĩ vô cùng, chơi với Linh nửa ngày là nó đã bén hơi dì, cô đi đâu nó cũng lẫm
chẫm chạy theo như cái đuôi.

Sáng nay, Linh quyết định đưa cháu
gái đi sở thú chơi, không ngờ vừa ra đến cổng thì Phong lái xe tới. Thoạt đầu
anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với cô, sau lại thấy hai dì cháu đang háo
hức đi chơi thì lại đổi ý, nói rằng sẽ đưa hai dì cháu đi chơi ngày hôm nay. Linh
từ chối thế nào cũng không được, còn bị Phong mạnh mẽ ép ngồi và xe, cứ thế một
đường tới thẳng công viên Thủ Lệ.

Bây giờ đang là tháng chín, thời tiết
chưa chuyển mùa nên vẫn rất oi nồng nhưng trận mưa dông đêm qua khiến cho ngày
hôm nay mát mẻ hẳn. Khí trời ôn hòa như đã vào thu, đúng là một ngày cuối tuần
vô cùng lý tưởng để đi chơi. Công viên Thủ Lệ cũng vì thế mà đông như trẩy hội.
Từng gia đình lớn, nhỏ đưa nhau tới đây thăm thú. Phong cưng chiều Như Ý tới mức
cho con bé chơi không sót trò nào, còn chụp cho hai dì cháu tới mấy trăm tấm
hình, mặc kệ cho Linh vẫn luôn trừng mắt không vừa ý.

Dù cho những người xung quanh không
để ý chút nào vì ai cũng cho rằng họ là một gia đình ba người như bao gia đình
khác, nhưng chính vì thế mà Linh lại càng cảm thấy buồn bực hơn. Cô hoàn toàn
không muốn có chút liên quan gì tới con người này, nhưng da mặt của anh quả thật
không mỏng chút nào, hoàn toàn phớt lờ sự khó chịu của cô, dùng cách hiệu quả
nhất để tham gia vào chuyến đi chơi này, đó là lấy lòng Như Ý. Con bé quả nhiên
quấn lấy Phong không rời, hết đòi xem con vật lại đòi chơi trò chơi, điều này
càng làm cho Linh có cảm giác mình như người thừa vậy.

Linh không biết, Phong vì lo rằng
cô đang mang thai, nếu lại phải bế Như Ý nhằng nhẵng cả ngày hôm nay trong công
viên thì cô sẽ không chịu nổi. Chính vì thế anh mới phải biến mình thành một
ông bố bất đắc dĩ, vui vẻ làm theo mọi yêu sách của cô “con gái” nhỏ để cho cô
được yên. Vừa chơi đùa với Như Ý, thỉnh thoảng anh lại len lén nhìn vẻ mặt của
Linh, không thể lý giải nổi tại sao một ngày đẹp trời như thế này, ở một nơi
đông vui đến thế này mà cô lại quá mức để ý tới thân phận như thế.

Phong rất muốn nói cho Linh biết bí
mật kia, nhưng lại sợ những lời mình nói ra sẽ làm hỏng một ngày vui vẻ của cô.
Từ những phản ứng của Linh trước đây, anh có thể đoán được phản ứng của cô với
chuyện anh sắp nói sẽ như thế nào. Chắc hẳn nó sẽ đưa cuộc hôn nhân của cô đến
bên bờ vực thẳm. Một mặt anh rất lưỡng lự, không muốn đôi mắt xinh đẹp kia phải
rơi thêm một giọt nước mắt nào, không muốn cô phải mang thêm đau buồn, nhất là
khi cô đang mang thai. Mặt khác, anh lại muốn chuyện đó xảy ra để anh vừa có cơ
hội kéo cô về bên mình, vừa tạo bàn đạp để hạ gục Cường. Anh biết Cường yêu
Linh thế nào, nếu Linh rời bỏ, đó sẽ là một nhát dao chí mạng khiến Cường không
gượng dậy nổi. Thứ duy nhất ngăn cản anh làm việc đó bây giờ chính là tình cảm
phức tạp của anh dành cho cô gái xinh đẹp này. Phong rất giận mình, không hiểu
sao từ khi biết cô đến giờ anh lại hay mềm lòng đến vậy? Trước đây, anh là người
quyết đoán, tàn nhẫn bao nhiêu thì bây giờ anh lại hay do dự bấy nhiêu.

Đến đầu giờ chiều, Như Ý chơi đã mệt
nên rúc đầu vào lòng Phong mà ngủ. Phong đưa con bé cho Linh sau đó kiếm một
quán nước sạch sẽ cho cô ngồi nghỉ.

- Hôm nay cảm ơn anh nhiều.

Dù không vừa lòng đến cỡ nào thì
Linh vẫn không thể không cảm ơn sự nhiệt tình của Phong. Mặc dù những giờ phút
riêng tư của hai dì cháu đã bị người đàn ông này ngang nhiên cướp mất, nhưng nếu
không có anh ta thì hôm nay cô sẽ rất mệt. Như Ý giống hệt Nhật Lệ, là người hướng
ngoại nên cái gì cũng tỏ ra thích thú, rất hoạt bát, chạy nhảy khắp nơi.

- Vậy mà còn tưởng em ghét tôi vì
đã làm phiền hai dì cháu chứ? - Phong cẩn thận cho đá vào cốc nước dừa, sau đó
mới đưa tới cho Linh.

- Con bé này lớn lên sẽ nghịch như
quỷ, giống mẹ nó – Linh cúi nhìn Như Ý đang ngủ say trong lòng mình, mỉm cười.

- Thật tiếc, nghe nói chị gái em
cũng là một trong những siêu đầu bếp trẻ rất có tiếng tăm.

Linh ngẩng đầu nhìn Phong, thấy vẻ
mặt tràn đầy tiếc nuối của anh thì trong lòng cô lại dâng lên một nỗi niềm khó
tả. Đáng lẽ cô phải thay Nhật Lệ chăm sóc cho Như Ý mới đúng, nhưng lúc này cô
lại vì một mối tình tuyệt vọng mà nhẫn tâm rời bỏ đứa cháu đáng thương
này. Lớn lên rồi, có thể Như Ý sẽ rất
oán trách cô, nhưng cô còn có lựa chọn khác sao? Như Ý là con của Đại, con của
người đàn ông cô yêu nhất, làm sao cô có thể đối mặt với anh mà coi như không
có gì được. Anh đã nói không muốn nhìn thấy cô nữa và cô cũng không thể nào
cùng chung sống với anh dưới cùng một bầu trời như hai người xa lạ. Cô yêu anh
còn nhiều hơn cô nghĩ, tới nỗi mỗi lần nghĩ tới chuyện cả đời này hai người coi
như vô duyên là cô cảm thấy nghẹt thở, giống như đang bị vây trong một không
gian bức bối, chật hẹp vậy. Không thể ở bên, vậy thì chỉ còn một nước là đi thật
xa, để không bao giờ còn tơ tưởng đến những điều xa vời nữa.

- Em thật sự phải đi sao?

- Có thể không đi ư? – Linh nhìn
Phong bằng ánh mắt đầy đau thương.

Đúng thế, cô còn có thể ở lại đây
sao? Rời bỏ Đại, cô thậm chí còn cưới người đàn ông đã đẩy sự nghiệp của anh xuống
đáy vực, cô và anh còn có thể nhìn nhận nhau như hai người bạn bình thường được
sao? Cường là mối tình đầu khiến cô day dứt, còn anh là người đàn ông khiến cô
ghi tâm khắc cốt cả đời. Cô có thể cứ sống ở thành phố chật hẹp này mà không cần
phải ra đi sao? Đi tới đâu, ở góc phố nào cô cũng có thể mường tượng ra quá khứ
ngắn ngủi nhưng vô vàn hạnh phúc của hai người. Cung đường nào cũng có dấu chân
anh.

Người phụ nữ, đôi khi cả đời không
thể quên được người đàn ông đã đi qua trái tim mình.

- Em không yêu nó, tại sao lại cưới?
– Phong bất mãn hỏi.

- Lý do gì thì cũng không quan trọng
nữa rồi – Linh lắc đầu cười.

- Nếu...

Phong định hỏi, nếu bây giờ có cơ hội
quay lại thì cô có dám quay đầu hay không, nhưng sau lại nghĩ câu hỏi này có phần
khiếm nhã nên lại thôi.

Thấy Phong đang nói lại đột ngột
ngưng lại, Linh nhíu mày nhìn anh. Mãi một lúc sau, vẫn thấy Phong im lặng,
quay ra nhìn hồ nước trong mát đang ánh lên nắng chiều vàng ruộm, cô mới tò mò
hỏi lại:

- Sao vậy?

Phong quay vào, âm thầm thưởng thức
đôi mắt đẹp của cô.

- Không, anh chỉ đang nhớ tới những
chuyện ngày anh còn nhỏ, khi ấy mẹ anh chưa mất, đó là thời gian hạnh phúc nhất
cuộc đời anh.

- Đúng thế, thời gian ở bên người
thân luôn là thời gian hạnh phúc nhất.

- Mẹ anh cũng là một đầu bếp, thậm
chí còn là đàn em của bố em. Nếu bà ấy không yêu và theo ông già, có lẽ bà ấy sẽ
có một cuộc sống hạnh phúc hơn nhiều.

Linh lặng im không nói, từ câu chuyện
của Phong, cô chợt nghĩ tới gia đình mình. Nếu bố cô không có người đàn bà khác
ở bên ngoài, có lẽ gia đình cô cũng không sa sút tới mức ấy, và biết đâu, đến
giờ vẫn còn là một gia đình bốn người hạnh phúc.

- Hồi anh còn nhỏ, mẹ cũng thường
hay đưa anh đi chơi công viên thế này. Có lần anh ngồi chơi đu quay, không cẩn
thận bị ngã, gãy một bên tay, mẹ khóc và mất ngủ cả tuần liền.

- Mẹ anh rất yêu thương anh, đúng
không?

- Ừ, mẹ nào mà chẳng thương yêu con
mình. Mẹ em không vậy sao? – Phong ngạc nhiên hỏi lại.

- Vậy bố anh có yêu mẹ anh không? –
Linh không trả lời câu hỏi của anh mà tiếp tục hỏi.

- Anh nghĩ là có. Ông già anh có rất
nhiều người đàn bà bên ngoài, nhưng chủ yếu là chỗ ông ấy muốn phát tiết dục vọng,
chỉ có mẹ là không. Nếu không thì sau khi mẹ anh mất, ông ấy cũng không đưa anh
về sống cùng, thậm chí còn cho anh quản lý một phần công ty.

- Ít ra mẹ anh cũng có được tình
yêu của bố anh – Linh cười - Mẹ em không được may mắn như thế. Suốt đời, bà chỉ
được bố em coi như cái bóng của một người đàn bà khác.

Mẹ Linh vốn chỉ là một nhân viên lễ
tân khách sạn, nơi ông Lâm – bố cô làm bếp trưởng. Là người tài hoa, lại đẹp
trai nên ông Lâm rất được lòng các cô gái trẻ. Mẹ cô là con gái miền sơn cước,
một thân một mình xuôi về thành phố mưu sinh, là người có nhan sắc, lại khéo
léo, ngoan ngoãn nên cũng có không ít người theo đuổi. Nhưng tình yêu của bà lại
thầm trao cho người đầu bếp trẻ trung, đầy tài hoa của khách sạn.

Thời gian ấy, ông Lâm yêu say đắm một
người đàn bà đã có chồng, vốn từng là người yêu của mình thời trẻ, khi ấy cũng
làm cùng trong nhà hàng. Tưởng đứa con trai của người tình là con của mình, ông
Lâm không tiếc tiền bạc, có bao nhiêu cũng đưa hết cho người tình tiêu xài.

Khi chuyện của hai người có nguy cơ
vỡ lở, nhân viên khách sạn xì xào khắp nơi, ông Lâm mới vội vàng kết hôn để che
mắt thiên hạ. Mẹ cô chỉ là kẻ hy sinh cho cuộc tình sai trái đó. Thế nhưng bà lại
bất chấp tất cả, bỏ qua tất cả, chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu chính là
hạnh phúc của bà. Bà còn tin, chỉ cần có con cái, chỉ cần bà đối xử tốt với chồng
thì ông Lâm sẽ hồi tâm chuyển ý mà quay về với bà.

Khi lớn lên Linh mới hiểu duyên cớ
những trận đòn roi của mẹ dành cho hai chị em hồi bé. Khóc đòi bố cũng bị đánh,
ương bướng cũng bị đánh, có lẽ trong thâm tâm bà giận chính mình vì sinh ra
toàn con gái nên không giữ được chồng, vì mình dạy con không tốt nên mới không
thể khiến chồng gắn bó với gia đình. Bà luôn tự đổ lỗi cho mình, yêu không dám
yêu, ghen chẳng dám ghen, nơi trút giận của bà chỉ có thể là hai cô con gái.
Tuy vậy bà cũng rất yêu thương hai chị em cô. Từ nhỏ đến lớn đều là bà dạy dỗ hai
chị em cô, bố cô luôn ở trên thành phố làm ăn, thỉnh thoảng mới về thăm nhà, có
chăng cũng chỉ ôm cô vào lòng và kể chuyện cho cô nghe mà thôi.

Linh chưa bao giờ ghét mẹ, lúc này
lại càng xót xa thay cho cuộc đời bà. Cô cũng vì tình yêu mà từng làm những
chuyện điên rồ nên cô không thể trách mẹ năm đó vì yêu bố mà nhắm mắt đưa chân
được.

- Chuyện năm đó của bố em, mẹ anh
cũng biết một phần, vì họ từng làm cùng trong một nhà hàng.

Linh sững sờ nhìn Phong, nếu vậy chẳng
phải chỉ cần tìm hiểu một chút là cô có thể tìm ra người phụ nữ đã khiến gia
đình cô tan nát, và tìm được cả đứa trẻ mà cô phải gọi là anh trai hay sao?
Nhưng cô có nên hỏi hay không? Linh chần chừ, nên để quá khứ ngủ yên hay một lần
nữa làm rõ tất cả?

Phong liếc nhìn phản ứng của Linh.
Lúc này, khi mục đích sắp đạt được thì anh lại do dự. Không phải tự nhiên mà
anh nhắc về gia đình mình, về quá khứ ngập tràn tủi nhục và nước mắt của người
mẹ mà anh luôn khắc cốt ghi tâm trong lòng, tất cả cũng chỉ vì một mục đích cuối
cùng này mà thôi. Thế nhưng hiện tại, khi nhìn vẻ mặt tái đi của Linh, anh lại
thấy mình thật đê tiện. Từ tư liệu điều tra, Phong đã nắm rõ hoàn toàn chân tướng
của những chuyện năm xưa.

Nếu không phải bởi bà Phượng, sự
nghiệp của ông Lâm có lẽ còn rạng rỡ hơn, và cuộc đời ông cũng không gặp nhiều
phong ba bão táp đến thế.

Những năm ấy, tên tuổi của ông Lâm
như một ngôi sao sáng chói trên bầu trời, các chuyên gia ẩm thực không ai không
biết đến ông. Các nhà hàng, khách sạn danh tiếng không nơi nào không muốn lôi
kéo ông. Khi ấy, ông Lâm làm bếp trưởng tại nhà hàng Sunny, ở đây, ông đã gặp lại
người yêu cũ là bà Phượng, lúc này đã lấy một người giàu có ở Hà Nội. Khi ấy,
bà Phượng vì hận chồng yêu một người đàn bà khác – là mẹ Phong – nên đã quay lại
tiếp tục quyến rũ ông Lâm. Không bao lâu sau, bà Phượng có thai và nói rằng đó
là con của ông Lâm. Dù như thế, bà Phượng kiên quyết không nghe lời ông Lâm ly
dị chồng, tiếp tục giữ mối quan hệ vụng trộm này. Được hơn hai năm thì mọi người
xung quanh bắt đầu đàm tiếu về chuyện của hai người, vì vậy mà ông Lâm mới cưới
một người phụ nữ khác, đó là một cô gái miền núi rất xinh đẹp và đã từng ngỏ lời
yêu ông.

Mặc dù cả hai đều đã có gia đình và
con cái, nhưng mối quan hệ lén lút này vẫn không chấm dứt. Ông Lâm vẫn chu cấp
đều đặn cho bà Phượng và đứa bé mà ông luôn tưởng là con mình.

Vài năm sau, khi những đứa trẻ đã lớn
hơn một chút, ông Lâm nghe lời người tình bán nhà, góp vốn làm ăn với chồng bà
ta, sau đó bị hai vợ chồng bà Phượng ngang nhiên chiếm đoạt số tiền ấy. Nói
cách khác, tập đoàn Hoàn Mỹ có được như ngày hôm nay, một phần là nhờ vào số tiền
khổng lồ góp vốn ngày đó của ông Lâm, và khách sạn Winter được xây dựng cũng dựa
vào chính số tiền ấy. Biết mình bị lừa gạt, ông Lâm không những không oán trách
người tình, mà còn coi đó như một khoản đầu tư cho tương lai của con trai. Năm
Linh được mười tuổi, ông Lâm mắc bệnh nặng nên không thể tiếp tục làm việc
trong nhà hàng được nữa, bắt buộc phải trở về quê. Khi về quê, ông Lâm biết
mình không còn sống được bao lâu nữa, lúc này mới thú nhận với vợ chuyện mình
có con riêng, và muốn được nhận đứa con ấy để có người chống gậy cho mình khi mất
đi. Mẹ Linh ngậm ngùi giấu nước mắt đồng ý với ý nguyện đó của chồng.

Nhưng không ngờ, khi hai vợ chồng
đưa nhau về Hà Nội tìm gặp bà Phượng, lại bị bà ta phũ phàng phủ nhận tất cả, kể
cả chuyện Cường vốn không phải là con của ông Lâm. Cũng vào ngày hôm đó, khi
hai vợ chồng chở nhau về quê đã gặp tai nạn và đồng thời qua đời. Chính bà Phượng
đã nói ra chuyện này cho Nhật Lệ khi cô tới tìm bà ta hơn ba năm về trước. Bây
giờ, Phong lại sắp nói ra cho Linh nghe tất cả sự thật. Hoàn Mỹ nợ gia đình cô,
ông già anh và bà Phượng nợ cô, cả Cường và anh cũng nợ cô quá nhiều. Phong đã
từng vô cùng hối hận khi không quyết tâm phá bĩnh đám cưới của Cường và Linh.

- Thực ra anh đã biết những gì?

Linh không trực tiếp hỏi mẹ Phong
đã từng làm ở đâu. Trong lòng cô biết rõ, không phải tự nhiên mà Phong buột miệng
nói ra chuyện này. Chắc chắn anh ta đã biết được một số chuyện mà cô chưa biết.

- Em có chắc là em muốn biết chứ? –
Phong nhìn cô và hỏi.

- Nếu nó là chuyện liên quan tới
gia đình em... – Linh gật đầu kiên quyết.

- Nhưng nếu em biết nó, cuộc đời em
từ đây có thể sẽ hoàn toàn thay đổi, em vẫn muốn ư?

- Đôi khi, chính những điều bí mật
tạo nên số phận. Nếu chuyện anh nói làm thay đổi cuộc đời em, thì đó là số phận
đã an bài rồi.

- Bí mật tạo nên số phận. Hay! Vậy
khi nào về tới nhà em anh sẽ đưa em một số tư liệu mà anh đã điều tra được. Tin
hay không là tùy ở em. Nếu em nghĩ em có thể đối mặt được với nó thì hãy đọc,
còn nếu không muốn, em hãy đốt nó đi, từ nay về sau hãy quên mọi chuyện trong
quá khứ và sống cho thật hạnh phúc là được.

Linh liếc nhìn Phong, thấy anh có vẻ
cực kỳ nghiêm túc thì chỉ biết gật đầu. Dù sự thật có tệ hại thế nào thì cô vẫn
phải đối mặt với nó như Nhật Lệ đã từng. Và cô sẽ kết thúc nó, kết thúc quá khứ
đau đớn khiến cho bao người phải ngậm ngùi, tiếc hận.

Chương
67:

Tiểu
quỷ

Chuyến bay dài từ Mỹ về Việt Nam cuối
cùng cũng hạ cánh an toàn xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Tại sảnh đợi hành khách,
một người đàn ông chừng ba lăm, ba sáu tuổi, ăn mặc lịch sự và bảnh bao, trên
tay ôm một bó hoa, không ngừng nhìn vào đám đông đang ùa ra, cố gắng tìm cho được
người mình đang chờ. Vì lý do thời tiết nên chuyến bay tới trễ gần hai tiếng
khiến anh ta vô cùng sốt ruột, không ngừng liếc nhìn đồng hồ trên tay. Tìm kiếm
một hồi, cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy người mình cần tìm. Đó là một phụ nữ
trẻ đẹp, mặc một chiếc váy màu cam cổ tim, làm lộ ra những đường cong mê người.
Vẻ thành thục và quyến rũ một cách tự tin của cô khi sải bước trong sảnh làm
không ít người đàn ông phải ngoái đầu nhìn. Nhưng những ánh mắt si tình đó lại
khiến cho cậu nhóc con đang ngồi chễm chệ trên xe hành lý vô cùng khó chịu. Cậu
bé con chừng năm tuổi, mặc quần đùi và áo phông sát nách màu vàng cam giống mẹ,
đeo một cái túi vải đồng màu chéo bên hông, thoạt nhìn đã thấy rất phong cách.
Mấy người phụ nữ đi ngang cũng không ngừng trầm trồ, ước ao có một đứa con xinh
xắn như thế, có người còn giơ máy ảnh lên chụp.

Thấy hai mẹ con vừa đi ra đã làm những
người xung quanh xôn xao như thế, người đàn ông đang đứng đợi họ cũng phải lắc
đầu đầy cảm thán. Hai mẹ con nhà này từ trước đến nay đều như thế, hễ đi tới
đâu là khiến người ta chú ý ở đó.

Người đàn ông còn chưa kịp lên tiếng
gọi thì cậu nhóc con đã nhận ra anh, nó vẫy vẫy bàn tay trắng mũm mĩm, hô to:

- Bác Phong, cháu ở đây.
A...a...aaaaaaaaaa!

Phong cũng đành phải toét miệng cười
đáp lại thằng nhóc con lém lỉnh này.

Mặc dù con trai tỏ ra hào hứng khi
nhìn thấy Phong nhưng Linh lại khẽ cau mày, thầm nghĩ khi trở về khách sạn nhất
định phải phạt thằng tiểu quỷ này một trận. Lần này cô về Việt Nam vốn không muốn
cho ai biết, không ngờ con trai bảo bối của cô lại gọi điện cho bác Phong của
nó thế này.

- Alex, là con gọi điện cho bác
Phong, đúng không? – Linh lừ mắt, hỏi con trai bằng giọng đe dọa.

Thấy mẹ hỏi như thế, Alex quay lại
nhìn cô bằng ánh mắt oan khuất, sau đó đáp lại bằng giọng nịnh nọt:

- Mẹ xinh đẹp đừng tức giận, tuyệt
đối không nên tức giận, sẽ rất không xinh đẹp đâu. Không phải con gọi cho bác
Phong mà, thật đấy.

- Không phải con gọi thì còn ai gọi
nữa. Về khách sạn xem mẹ phạt con thế nào.

Nghe đến từ phạt, thằng nhóc không
dám cãi, chỉ lẩm bẩm:

-
Là bác ấy gọi cho con trước mà. Mẹ xinh đẹp không biết nói lý lẽ.

Nghe
Alex lý sự, Linh bật cười. Mặc dù nói là phải phạt nhưng cô đâu phải người
thích đánh con vô lý. Sự xuất hiện của Phong cũng chỉ gây ra cho cô một chút
phiền chán mà thôi, không phải vấn đề gì nghiêm trọng cả.

Người
đàn ông này, vậy mà theo đuổi cô tới sáu năm liền.

Phong
đưa hoa cho Linh sau đó vui vẻ túm lấy thằng nhóc, in lên má nó mấy cái hôn khiến
nó cười khanh khách, cuối cùng mới thay cô mang hành lý ra xe.

-
Mẹ xinh đẹp, khi nào thì mình đi gặp daddy? – Alex chạy theo mẹ, vươn bàn tay
nhỏ nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, ngẩng đầu sốt sắng hỏi.

-
Nghỉ ngơi đi, chúng ta sẽ ra Hà Nội gặp bố sau – Linh cúi xuống chỉnh lại chiếc
túi vải cho con trai, khẽ đáp.

Phong
đi đằng trước nghe thấy thế thì quay đầu lại hỏi:

-
Bảo Bảo không muốn ở đây đi chơi với bác à? Bác đưa con đi Đầm Sen, đi Đại Nam,
đi Vinpearl chơi – Phong lên tiếng dụ dỗ.

- Đầm Sen, Đại Nam có to bằng
Disneyland không bác? Có khủng long bạo chúa không ạ? Không có cháu không đi.
Cháu muốn đi tìm daddy.

- Thằng tiểu quỷ này càng ngày càng
thông minh, bác sắp không cãi nổi cháu rồi – Phong cười, chỉ tiếc là hai tay đều
đang bận nên không thể véo má thằng nhóc mấy cái.

- Cháu không phải tiểu quỷ, cháu là
Tiểu Bảo Bảo – Thằng nhóc trợn mắt, phồng má phản bác.

- Được rồi, cháu là tiểu bảo bối,
được chưa? – Phong rốt cuộc cũng phải chịu thua nó.

Đang là tháng chín, thời tiết ở Sài
Gòn cũng không khác gì so với California nhưng sự chênh lệch múi giờ khiến Alex
mệt mỏi và lăn ra ngủ ngay sau khi lên xe.

- Em định chừng nào ra Hà Nội để
anh đặt vé máy bay? – Phong vừa lái xe vừa quay sang hỏi Linh.

- Chắc hai hôm nữa. Để Alex thích
nghi đã – Linh ôm con trai trong lòng, đưa mắt nhìn dòng xe cộ ngược xuôi bên
ngoài. Giữa lúc cảm xúc ngổn ngang này, cô cũng không muốn nói dài dòng.

Đã quen với thái độ lãnh đạm của
Linh nên Phong chỉ biết cười trừ.

- Anh không ngờ là em lại đột ngột
về nước thế này.

- Năm nay chú thím quyết định cải mộ
cho chị Lệ nên em phải về.

- Xong việc thì sao? Hai mẹ con lại
quay về Mỹ?

- Ừm, chắc vậy – Linh thờ ơ đáp.

Phong càng tỏ ra quan tâm thì cô lại
càng có cảm giác không thoải mái.

Phong mặc kệ người phụ nữ trẻ im lặng
với những suy nghĩ của riêng cô, thỉnh thoảng anh lại lén ngắm cô qua gương. Cô
vẫn không thay đổi gì nhiều sau ngần ấy năm, chỉ có vẻ quyến rũ thì càng ngày
càng mê người. Anh không ngờ cô lại sắt đá sống độc thân nuôi con tới tận sáu
năm liền.

Sáu năm trước, sau khi biết toàn bộ
sự thật, Linh đã tuyệt tình mà ra đi, bỏ lại sau lưng tình yêu và hạnh phúc gia
đình mới chớm nở, một mình tới xứ người. Cô vừa làm, vừa nuôi con, vừa hoàn thành
nốt chương trình học còn dang dở trước đây. Không có cách nào có thể lay chuyển
được trái tim cô, Cường đành đau khổ kí tên vào đơn ly hôn. Cứ nửa năm anh lại
sang Mỹ thăm con trai một tháng. Dù biết không thể nào xoay chuyển được quyết
tâm trong Linh, nhưng Cường vẫn ôm ấp hy vọng một ngày nào đó cô sẽ vì con mà
hàn gắn lại với anh. Cho đến một năm gần đây, Cường không sang Mỹ nữa nhưng vẫn
thường xuyên gọi điện cho con trai, Linh cũng không ngăn cản anh đến với con,
vì thật tâm cô không hề ghét anh.

Sau khi Linh ra đi, Phong cũng tạm
buông tay với ý định thâu tóm tập đoàn, ông già anh ra mặt ủng hộ Cường, đưa
anh lên ghế chủ tịch tập đoàn khi Cường mới vừa bước sang tuổi ba mươi. Phong
sang Mỹ tìm Linh, mặc cho cô xua đuổi thế nào cũng quyết tâm ở lại giúp cô vượt
qua giai đoạn khó khăn nhất, giúp cô chăm sóc Alex và hiện tại anh đang cùng cô
điều hành một hệ thống siêu thị mini vô cùng lớn ở Việt Nam. Tiền vốn do hai
người cùng bỏ ra, cộng với óc kinh doanh siêu việt của Phong đã giúp cho hai
người không những đứng vững tại thị trường Việt Nam mà còn nhanh chóng mở rộng
mạng lưới làm ăn khắp cả nước. Hiện tại, Phong bắt đầu lấn sân sang cả kinh
doanh nhà hàng.

- Em không thể bắt mình anh đương đầu
với tất cả được. Làm bà chủ như em cũng quá sung sướng nha! – Phong tỏ vẻ đau
khổ.

- Chừng nào anh lấy được Winter,
chúng ta sẽ bàn tới chuyện này. Hiện tại em thấy anh vẫn rất nhàn rỗi đấy, nếu
không thì làm gì có thời gian đợi mẹ con em tới tận hai tiếng đồng hồ ngoài sân
bay như thế.

- Ặc... – Phong tắt tiếng, hoàn
toàn hiểu rõ sự ương ngạnh của Alex là di truyền từ ai.

Nhưng rồi anh chợt nghiêm túc hẳn
khi nói tới Winter:

- Em thật sự muốn lấy lại Winter
sao? Vấn đề đó không khó, tập đoàn Hoàn Mỹ sắp không chèo chống nổi những chi
phí đắt đỏ cho Winter rồi, anh có thể mua lại với giá rẻ nhất có thể. Nhưng nếu
em không làm gì thì cuối cùng Alex vẫn có khả năng thừa kế cao nhất mà.

- Vậy chẳng lẽ để những gì bố em bỏ
ra cứ thế mất đi sao? Em chỉ cần Winter, những tài sản khác của tập đoàn Hoàn Mỹ,
em không có hứng thú. Alex sẽ tự lo được cho cuộc đời nó. Những món tiền thừa kế
chỉ làm nó thiếu đi bản lĩnh đương đầu thôi.

- Những lời này của em làm anh nghĩ
tới ai, em biết không?

- Ai?

- Nguyễn Đại. Hắn ta sinh ra đúng
là để làm kẻ đứng đầu. Chỉ không ngờ sau sáu năm, hắn thậm chí còn tiến xa hơn
cả trước đây. Không chỉ là ông chủ của hệ thống cửa hàng ăn nhanh Vietfood có mặt
trên khắp các thành phố lớn tại Việt Nam mà hiện tại hắn còn đang mở rộng ra khắp
châu Á, thậm chí sắp sang tới châu Âu và Mỹ. Em có tin được không?

Nghe Phong nhắc tới cái tên này,
tim Linh tưởng như đã lạnh băng bỗng nảy lên một nhịp hoảng hốt.

Anh hiện nay đã tiến xa đến thế
sao? Chắc hẳn anh đã làm việc điên cuồng mới có thể đạt được như vậy? Anh có khỏe
không, đã có gia đình mới hay chưa? Như Ý của cô có khỏe không, đã lớn đến chừng
nào rồi? Tính ra thì năm nay con bé sẽ vào lớp hai. Ở Mỹ cô có nhiều bạn bè,
nhưng cuối cùng vẫn không thể nào thoát khỏi cảm giác lạc lõng mỗi đêm ôm con
ngủ. Mặc dù mỗi lần hai mẹ con đi xa, Phong hầu hết đều đi theo, nhưng cô không
thể tiếp nhận tình cảm của người đàn ông này được. Cảm giác cô quạnh luôn đeo
đuổi cô mỗi đêm, và những lúc ấy, cô điên cuồng vùi mình vào quá khứ hạnh phúc
khi còn ở bên Đại và Như Ý. Đó là những tháng ngày ngắn ngủi nhưng đẹp nhất cuộc
đời cô.

Báo cáo nội dung xấu