Điều Bí Mật - Chương 72 - 73

Chương 72:

Cuộc sống mới

Nếu
người nào đó chú ý thì có thể thấy được, sáng sớm nào cũng có hai người một lớn,
một nhỏ đạp xe vài vòng quanh Hồ Gươm. Lớn là một người phụ nữ trẻ chừng hai bảy,
hai tám tuổi, tóc cột gọn gàng, đầu mang mũ bảo hiểm xanh. Nhỏ là một cậu nhóc
xinh xắn, trắng bóc, ăn mặc rất có phong cách, mang mũ có màu giống mẹ. Hai mẹ
con vừa đạp xe vừa nói chuyện với nhau, đôi khi còn cười rất vui vẻ.

Đến
ngày hôm nay, Linh và bé Alex cũng dần hòa nhập được với nếp sống ở Hà Nội. Căn
hộ chung cư cũ của Linh đã được dọn dẹp lại sạch sẽ nên hai mẹ con chuyển về đó
sống. Ông Cương không muốn hai mẹ con chuyển đi, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng
lựa chọn của cô vì biết cô vốn là người tự lập từ rất sớm, hơn nữa đó mới chính
là nhà của cô. Ông cũng lờ mờ nhận thấy Linh có ý định ở lại Hà Nội lâu dài,
lúc nào ông cũng có thể gặp và chơi với Alex, thế nên ông hoàn toàn vui vẻ khi
để hai mẹ con ra sống riêng. Sau sự việc xảy ra bất ngờ tại công viên giải trí
Fairy Tail, Cường đã ra viện và gặp con trai trước khi Linh từ quê trở lại Hà Nội.
Hai bố con nói chuyện và thống nhất với nhau sẽ không cho mẹ biết chuyện gì xảy
ra, vì thế đến nay Linh vẫn hoàn toàn không biết chuyện Cường bị bệnh phải nhập
viện, hay việc Đại đã gặp và chơi với con trai cô suốt một buổi tối.

-
Alex này – Linh gọi con trai khi hai mẹ con ngồi ăn phở mặn tại phố Hàng Giấy.

-
Dạ? – Alex vừa xì xoạp ăn phở, miệng lúng búng thưa.

-
Từ tuần sau mẹ cần phải tới cửa hàng. Con sẽ tới lớp học với các bạn.

-
Con không thể đến cửa hàng với mẹ ạ? Trước đây con vẫn tới cửa hàng của mẹ mà?
– Alex tròn mắt nhìn cô thắc mắc.

-
Không thể – Linh dứt khoát lắc đầu – Bây giờ không giống như khi còn ở
California nữa, con cần phải đến lớp giống các bạn. Sang năm con cũng vào lớp một
rồi, chẳng lẽ con muốn học kém hơn các bạn sao?

-
Không, daddy nói con là người thông minh nhất trên đời – Alex lắc đầu nguây nguẩy,
cho là không đúng.

-
Nhưng nếu con không đi học, thì con chắc chắn sẽ không giỏi bằng các bạn.

-
Không.

-
Thế nên con phải tới lớp, đúng không?

-
Con sẽ là người học giỏi nhất lớp – Alex kiên quyết nói.

- Ừ,
thế mới ngoan chứ – Linh xoa cái đầu tròn tròn của con, mỉm cười dịu dàng.

Linh
nhìn con trai cặm cụi nhặt nốt những miếng bắp bò trong bát phở, lòng cô chợt
nhớ tới Như Ý. Con bé sinh ra đã không có mẹ, nhưng thật may khi nó có được một
người cha tốt. Nhìn Như Ý, cô biết con bé được sống trong một hoàn cảnh không
thiếu thốn về vật chất cũng như tình cảm, có chăng nó chỉ thiếu tình thương của
mẹ mà thôi. Từ hôm về Hà Nội tới nay, cô vẫn rất muốn gặp Như Ý và đón con bé về
chơi với hai mẹ con cô, nhưng đến nay cô vẫn chần chừ khi nghĩ tới việc sẽ phải
đối mặt với Đại. Cách đây không lâu, ông Cương có gọi riêng cô tới và đưa cho
cô một cuốn sổ tiết kiệm, nói rằng Đại mở tài khoản ngân hàng này ngay sau khi
cô đi, và hàng tháng đều gửi một phần tiền lãi từ việc kinh doanh vào đó, nói rằng
đây chính là phần tiền của cô, một trong những người góp cổ phần đầu tiên với
anh. Sau sáu năm, tới nay, số tiền trong thẻ đã lên tới một con số khổng lồ, đủ
để hai mẹ con cô có thể sống thoải mái cả đời mà không cần làm gì. Đại dứt
khoát về tiền bạc như thế càng làm cô có cảm giác anh thật sự tuyệt tình với
mình. Năm đó, mặc dù cô vì cái thai trong bụng Huyền mà tự buộc mình rời xa Đại,
nhưng cô vẫn cảm thấy mình có lỗi. Cô nghĩ Đại vẫn còn giận cô và cho rằng cô
vì ham vinh hoa, phú quý nên mới bỏ anh, và có lẽ đó là lý do anh gửi tiền cho
cô một cách sòng phẳng như thế.

Mặc
dù băn khoăn trong lòng, nhưng buổi sáng hôm ấy, Linh vẫn quyết định đưa Alex tới
thăm ông Phương.

Ngôi
biệt thự cũ có những mảng tường màu rêu vẫn y như trong tâm trí của cô, chỉ là
nó có thêm một phần trống trải. Vườn cây cảnh vẫn như thế, đẹp tới nỗi Alex vừa
bước vào cổng đã reo ầm lên, sau đó chạy ùa vào, sờ hết gốc cây này tới cây
khác.

-
Thằng bé này hoạt bát đấy – Ông Phương cười sau khi đã khép cổng lại cẩn thận
và dẫn hai mẹ con cô vào nhà.

Linh
thắp một nén hương cho bà Nguyệt, sau đó mới dẫn con lại ghế ngồi. Ông Phương
rót cho cô một cốc nước chè tươi, đồ uống ưa thích mà ông vẫn uống nhiều năm
nay, sau đó cười nói:

-
Cháu đi cũng được mấy năm rồi nhỉ?

-
Sáu năm bác ạ – Linh đón lấy cốc nước, vừa đáp, vừa đưa mắt nhìn quanh nhà.

Bài
trí trong phòng khách vẫn không có gì đổi khác, chỉ khác là có thêm một khung ảnh
cưới. Nhật Linh ngỡ ngàng một chút rồi nhận ra người đàn ông trong hình là Lâm.
Lâm đã ra tù, lại còn lấy vợ rồi sao?

Thấy
cô chăm chú nhìn vào khung hình treo trên tường, ông Phương giải thích:

-
Thằng Lâm mới ra tù được mấy tháng, giờ đang làm ở nhà hàng của anh nó. Bác vừa
mới đi thăm nhà vợ chưa cưới của nó tuần trước. Được cái con bé kia cũng ngoan,
hai đứa làm cùng chỗ với nhau.

-
Cháu cũng mừng cho anh ấy – Linh gật đầu cười, nhưng trong lòng lại nghĩ tới chị
gái mình.

-
Tháng sau bác tính tổ chức cho hai đứa nó luôn. Lấy vợ là lấy liền tay cháu ạ –
Ông Phương cười cười – Ông bà dưới quê vẫn khỏe chứ cháu? Tết vừa rồi bác ốm một
trận nên chỉ có hai bố con thằng Đại về chúc Tết được thôi.

-
Dạ, các ông, các bà vẫn khỏe bác ạ. Cháu cũng vừa mới ở quê lên. Sắp tới gia
đình cháu muốn cải mộ cho chị Lệ.

-
Thế à? Thế hai mẹ con về một thời gian hay về hẳn. Cuộc sống ở bên đó tốt chứ?

-
Vâng, nhưng vẫn không bằng ở Việt Nam. Cháu đang suy nghĩ, có lẽ mẹ con cháu sẽ
ở lại Việt Nam luôn. Alex cũng sắp tới tuổi đi học, không thể nay đây mai đó với
cháu như trước được.

-
Alex là tên con trai cháu à? – Ông Phương lại nhìn thằng nhóc lúc này đang nhấp
nhổm nhìn bể cá lớn gần đó.

-
Đó là tên mọi người hay gọi khi ở nước ngoài, còn tên thật của cháu là Gia Bảo!
Như Ý đi học trưa có về không bác?

-
Như Ý học bán trú, sáng bố đưa đi học, tối thì ông đón. Mới vào cấp một mà thấy
khổ thân, học rõ nhiều. Trẻ con bây giờ mất hết cả tuổi thơ.

-
Cháu định hôm nào cuối tuần thì đón Như Ý về nhà cháu chơi, cho hai đứa trẻ này
làm quen với nhau luôn.

-
Thế thì phải đợi tới cuối tuần thôi!

-
Hôm trước cháu có tình cờ gặp anh Minh, anh ấy cũng chưa lập gia đình ạ?

-
Mấy thằng con nhà này nói tới cưới vợ là như đỉa phải vôi, giãy đành đạch – Ông
Phương cười cười – Thằng lớn cũng thế, mà thằng bé cũng thế. Nó mới về lại đơn
vị cách đây hai hôm, chắc tháng sau cưới thằng Lâm, nó mới lại về. Mà trưa nay
hai mẹ con ở lại ăn cơm với bác nhé?

-
Dạ, mẹ con cháu xin phép bác, chắc chút nữa mẹ con cháu về luôn. Trưa nay cháu
muốn đưa Alex sang thăm bác Ngân nữa, bác ấy mới có đứa cháu nội thứ hai mà.

-
Bà Ngân ấy cũng tốt lắm. Mấy năm trước, nếu không phải bà ấy thương tình coi
sóc Như Ý cho thì thằng Đại làm sao có thể yên tâm làm việc được. Mà bà ấy chăm
con bé nhưng không nhận tiền, thằng Đại phải nài nỉ mãi bà ấy mới chịu nhận
cho. Giờ con trai bà ấy đang làm quản lý tại một cửa hàng của thằng Đại, thỉnh
thoảng nó vẫn tới đây chơi mà – Ông Phương cảm thán nói.

Hai
mẹ con ngồi chuyện trò được thêm một lúc, sau đó Linh đứng dậy chào ông Phương
và ra về.

*
* *

Sáu
năm đủ để Linh không thể nhận ra khu phố ẩm thực cũ nữa. Mọi thứ thay đổi tới
ngỡ ngàng. Hai gian hàng nhỏ của Đại và Kiên nằm kề nhau trước đây, bây giờ đã
được thay thế bằng một cửa hàng ăn nhanh cao bốn tầng nhìn vô cùng bề thế. Theo
lời bác Ngân thì Đại đã bỏ tiền ra mua mảnh đất này, sau đó cho xây dựng cửa
hàng Vietfood đầu tiên ngay tại đây. Hiện tại, nơi này đã trở thành cửa hàng
Vietfood có doanh thu cao nhất, cũng là nơi đặt văn phòng làm việc chính của Tổng
giám đốc Nguyễn Đại. Trong vòng sáu năm, vừa bằng những đồng tiền chắt chiu tối
đa, vừa kêu gọi bạn bè đóng góp cổ phần, hiện tại, Vietfood đã lớn mạnh không
thể nào ngờ nổi, có người còn nói nó chính là một Phương Đông thu nhỏ. Và có lẽ
chẳng mấy nữa, Đại sẽ mua lại được Phương Đông, nhà hàng mà cách đây sáu năm
anh đã phải ngậm ngùi nhượng lại cho người ta với giá rẻ mạt vô cùng. Trước đây
Đại cũng từng tâm sự với Linh, mục tiêu lớn nhất của anh sau khi phá sản chính
là tìm mọi cách mua lại bằng được Phương Đông một cách sớm nhất, để Phương Đông
lại bừng sáng như trước đây. Giờ thì anh đã làm được, thậm chí còn làm được rất
tốt nữa.

Còn
Kiên, dưới sự giúp đỡ và dìu dắt của Đại, hiện tại anh chính là một trong những
cổ đông lớn trong công ty, là cánh tay đắc lực nhất của Đại, và là người điều
hành chính tại Vietfood ở phố Ẩm thực này. Gần một năm sau khi Linh rời khỏi Việt
Nam, Kiên có thể mua được một căn hộ chung cư ở gần đây, sau đó lấy vợ và hiện
tại là bố của hai cậu con trai kháu khỉnh. Linh mừng cho anh.

Hai
mẹ con Linh chào bà Ngân và vợ Kiên ra về sau khi dùng bữa trưa tại gia đình họ.
Kiên cũng gọi điện về nhà, mời hai mẹ con ghé qua chỗ anh làm việc, xin lỗi vì
buổi trưa rất đông khách nên anh không thể về nhà tiếp cô được. Linh ngần ngừ một
chút, sau đó cũng vui vẻ đồng ý. Cô không nghĩ mình sẽ xui xẻo tới mức sẽ đụng
độ Đại ở đó. Mà dù có gặp, cô cũng sẽ cố gắng tỏ ra bình thường nhất, coi như
mình chỉ là một thực khách ghé ngang mà thôi.

Chương 73:

Lạnh lùng

Từ
một cửa hàng bán món cuốn có quy mô nhỏ, sau sáu năm, nơi bắt đầu kinh doanh của
Đại và Linh đã trở thành một trong những nhà hàng bán đồ ăn nhanh được ưa chuộng
nhất Hà Nội, nhất là về các món cuốn. Nói tới Vietfood là phải nói tới món cuốn.
Không nơi nào có đa dạng các món cuốn và những đồ chấm độc đáo, hấp dẫn như ở
Vietfood. Tân Phương Đông, tên của nhà hàng này, chính là đầu tàu trong series
đó. Linh không ngờ rằng chỉ từ một ý tưởng bột phát của cô khi ấy, cốt để kéo Đại
ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực, lại được phát triển rực rỡ tới mức này. Đúng
như Phong từng nhận xét, Đại sinh ra để làm người dẫn đầu.

Khi
Linh và Alex tới Tân Phương Đông, Kiên đã chờ cô ở đó cùng với một người mà cô
không ngờ tới, Lâm. Lâm hoàn toàn khác khi xưa, vẻ lãng mạn của một ca sĩ đã
không còn tồn tại nữa, thay vào đó là dáng vẻ phong trần, khí độ trầm ổn của một
người đàn ông đã đi qua cơn sóng dữ. Hiện tại, Lâm đang tới đây để học cách điều
hành nhà hàng với Kiên, có lẽ Đại sẽ giao cho em trai của mình quản lý một
trong những nhà hàng mà anh đang có.

Một
lúc sau, Kiên đưa Alex xuống dưới chơi, còn lại Lâm và Linh ngồi ở trên tầng
hai nói chuyện riêng. Lâm kể cho cô nghe những tháng ngày ở trong tù, rồi tới
việc anh gặp và yêu người vợ sắp cưới như thế nào. Giọng kể của anh buồn buồn
làm Linh không khỏi thầm than thở cho số phận một con người từng đứng trên đỉnh
cao vinh quang của làng giải trí. Đã từng được săn đón, từng được tung hô, từng
được yêu thích ở mọi lúc, mọi nơi, vậy mà có lúc người đàn ông ấy lại sống một
cuộc đời lặng thầm và tẻ nhạt như vậy.

-
Anh nghe nói em đã ly dị và nuôi con một mình ở Mỹ? Cuộc sống có vất vả không?
– Sau khi kết thúc câu chuyện của mình, Lâm mới hỏi tới cuộc sống của cô.

-
Cũng bình thường thôi, lúc đầu Alex còn nhỏ thì hơi vất vả một chút.

-
Em đã gặp Như Ý chưa?

-
Em có tình cờ gặp con bé một lần ở công viên, hôm ấy anh Minh đưa nó đi chơi.
Cũng muốn tranh thủ thời gian rảnh rỗi chưa đi làm này đón con bé về chơi ít
hôm, nhưng bây giờ tụi nhỏ học hành bận rộn quá – Linh thở dài.

-
Như Ý học bán trú, đi cả ngày từ thứ hai tới thứ sáu. Thứ bảy học múa ở cung
thiếu nhi, còn chủ nhật thì học Piano tại nhà với một cô gia sư, lúc nào cũng
thấy con bé tất bật với việc học hành. Đến anh gặp cũng khó, tối mịt đi làm về,
hôm nào may lắm, con bé chưa ngủ thì mới gặp được, không thì cũng chịu. Anh Đại
biết em về nước chưa?

-
Em không biết – Linh lắc đầu.

-
Anh ấy thì lúc nào cũng ôm cả đống việc, trưa nay cũng tranh thủ đi ăn với đối
tác và bàn công việc. Bố anh cũng giục anh ấy lấy vợ để sinh cho ông thằng cháu
nối dõi mà anh ấy lì lắm. Anh cũng nghĩ là anh ấy nên lấy vợ để còn có người
chăm sóc nhà cửa chứ. Như Ý càng lúc càng lớn, nếu dạy dỗ không cẩn thận thì sẽ
rất dễ hư hỏng, nhất là cả ông nội và anh Đại đều rất nuông chiều nó. Anh thấy
cứ thế này mãi cũng không ổn.

-
Con bé vẫn rất ngoan mà, đúng không? – Linh giật mình hỏi.

- Ừ,
nhưng được nuông chiều nên hơi cứng đầu và ích kỷ một chút – Lâm lắc đầu nói.

Linh
liếc nhìn vẻ mặt của Lâm, trong lòng không khỏi chua xót. Như Ý vốn không có mẹ,
ông nội và bố nó lại coi như bảo bối, không nuông chiều mới lạ. Nhưng cây còn
non mà không uốn, lớn lên muốn uốn thì rất dễ gãy cành, chỉ sợ Như Ý nhận được
quá nhiều sự quan tâm sẽ trở thành một đứa trẻ thiếu tính tự giác và ỷ lại mà
thôi. Nhưng cô có thể làm gì được đây? Cô chỉ là dì của Như Ý, hơn nữa nhiều
năm như vậy không gặp, không biết Như Ý sẽ dành cho cô tình cảm như thế nào nữa?
Mà dù Như Ý có yêu quý cô thì cô cũng khó lòng mà đoạt được quyền dạy dỗ con bé
từ tay Đại.

-
Còn chuyện này nữa... – Lâm như sực nhớ ra.

-
Có chuyện gì? – Linh nhìn anh, chăm chú lắng nghe.

-
Cuốn nhật ký của Nhật Lệ, anh sẽ đưa lại cho em, sau này Như Ý lớn, em đưa lại
cho con bé giúp anh nhé!

-
Vậy là anh quyết định không nhận con bé?

-
Không phải là không muốn, mà là anh không thể. Cho con bé biết nó có một người
bố vừa bỏ rơi mẹ con nó, lại vừa ra tù vào tội thì chẳng thà anh giữ im lặng cả
đời còn hơn. Anh không muốn con bé bị tự ti hay bị bạn bè chê cười vì thân phận
thật của nó.

-
Không sao, anh nghĩ như thế cũng đúng.

-
Thực ra em đừng giận Nhật Lệ vì cô ấy đã quên đi chuyện đòi lại ngôi nhà của
gia đình em từ tay người đàn bà kia.

-
Anh cũng biết chuyện này?

- Ừ,
Nhật Lệ từng kể cho anh nghe, cả chuyện em giận cô ấy và hai chị em đã cãi nhau
vì chuyện này. Thực ra, cô ấy không thể giải thích với em rằng cô ấy đã biết mọi
chuyện, và người đàn ông mà em yêu lại chính là con trai của người phụ nữ đó.
Cô ấy đã quyết định từ bỏ mục đích ban đầu ngay sau khi em gửi ảnh hai người chụp
chung cho cô ấy. Cô ấy đã rất khổ tâm, em hiểu không?

-
Cả những chuyện này mà chị ấy cũng kể cho anh nghe, đúng là chị ấy rất tin tưởng
anh – Linh cười nhận xét, bỏ qua chuyện Lâm đang nói.

Từ
những tư liệu điều tra của Phong đưa cho cô sáu năm về trước thì Linh đã lờ mờ
đoán được tại sao chị gái mình lại đột ngột thay đổi như thế. Cũng là vì cô! Nếu
cô không yêu đúng con trai của người phụ nữ đó, mọi chuyện với hai chị em đã dễ
dàng hơn và cô sẽ không giận chị gái mình tới mức tận khi biết tin Nhật Lệ qua
đời cô mới trở về. Cô đã không nói chuyện với chị gái trong một thời gian dài,
do đó càng không biết được chị gái mình mang thai và đã trải qua những chuyện
gì. Một người ích kỷ như cô làm sao có tư cách để giận Nhật Lệ được.

-
Anh và chị em yêu nhau thật lòng. Nếu không phải Trang lén đi gặp Nhật Lệ và
nói những lời bịa đặt với cô ấy thì đã không có chuyện đáng tiếc xảy ra. Là do
anh đã quá coi trọng sự nghiệp mà chần chừ không dám quyết, sau đó nghe chị em
nói đã bỏ cái thai thì anh lại giận, cứ thế để chị em bỏ đi mà không thèm níu
kéo. Đến lúc hối hận thì đã quá muộn rồi.

-
Cuộc đời này chẳng có thuốc chữa hối hận – Linh lắc đầu cười nhạt, dường như cô
cũng đang nói cho chính bản thân mình.

Cùng
lúc này, ở dưới nhà, Alex đang ngồi trên ghế ăn nem nướng một cách ngon lành. Mấy
cô phục vụ xinh xắn còn xúm lại chỗ cậu nhóc, người xoa đầu, người xoa má, người
lại muốn chụp ảnh cùng, đến tận khi Kiên nhắc nhở, họ mới chịu tản ra. Kiên lắc
đầu không thôi, thằng nhóc này lớn lên sẽ còn đẹp trai và sát gái hơn cả bố nó
mất.

Đột
nhiên, Đại và Thủy đẩy cửa bước vào. Vừa trông thấy Alex đang hai tay cầm hai
miếng nem nướng, Đại ngẩn ra, sau đó quay sang nói với Thủy:

-
Em lên phòng chuẩn bị tài liệu rồi mang xuống đây. Mười lăm phút nữa chúng ta
đi.

Thủy
đã làm việc bên Đại được sáu năm, hiện tại chính là thư ký của anh. Thủy đi lên
văn phòng làm việc rồi, Đại mới bước tới bàn mà Alex và Kiên đang ngồi. Ngẩng đầu
lên, nhìn thấy anh, Alex sáng cả mắt, nhưng miệng còn nhai nhuồm nhàm nên lúng
búng mãi mới nói được một câu đầy ngọng nghịu:

-
Áu ào ú bẹp ai! (Cháu chào chú đẹp trai!)

-
Nhóc con, nuốt đi rồi hãy nói, kẻo nghẹn! – Đại cười xoa đầu Alex.

Vừa
nhìn thấy Alex là anh nghĩ tới Linh, có khi nào Linh cũng đang ở đây hay không?
Hình như cô đã quay trở lại Hà Nội rồi? Nhưng cô tới đây làm gì? Đại nhanh
chóng lướt qua mấy câu hỏi trong đầu, lại chợt nghe thấy Kiên lên tiếng:

-
Đã xong rồi sao?

- Ừ,
tôi về lấy tài liệu, chiều gặp đối tác tiếp theo luôn – Đại gật đầu, sau đó
nhìn tới Alex hỏi – Nhóc, cháu tới đây với ai?

Lúc
này Alex đã uống xong nước, nó mở đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn anh, dõng dạc
nói:

-
Mẹ xinh đẹp đưa cháu tới đây.

Quả
nhiên là cô! Đại thầm nghĩ, tim lại đột nhiên đập dồn, trong lòng rối bời, nửa
muốn gặp cô, nửa thì không. Anh sẽ phải nói gì với cô đây?

Dường
như đoán được tâm tình phức tạp của Đại, Kiên cười:

-
Cô ấy đang nói chuyện với Lâm.

Làm
việc với Đại sáu năm nay, từ khi Đại và Linh còn đang ở bên nhau, làm sao Kiên
không biết chuyện của hai người chứ. Anh thậm chí còn đoán được lý do sáu năm
nay Đại vẫn sống độc thân, vì anh không muốn kết hôn thì ít, mà có lẽ vì Linh
thì nhiều. Đại vẫn đặt cược vào một cơ may nhỏ nhoi được quay lại với cô, thế
nhưng chính Đại lại không muốn thừa nhận điều đó. Kiên biết, ông chủ vô tình
trong làm ăn, dày dạn trên tình trường của anh, một khi đã vướng vào lưới tình
thực sự thì cũng chỉ như đứa trẻ con mà thôi.

-
Ăn ngon chứ? – Đại lờ đi cái nhìn đầy ẩn ý của Kiên, lại quay vào với thằng
nhóc.

-
Dạ...

-
Tới đây với chú nào! – Đại cười nói với
nó.

Không
để thằng nhóc lên tiếng đồng ý hay phản đối, Đại nhấc bổng người nó lên và đặt
lên đùi mình. Kiên không nghĩ là Đại và Alex đã quen nhau từ trước thế này, rõ
ràng Linh nói với anh rằng cô chưa gặp Đại từ khi về nước cơ mà? Nhưng thấy thằng
nhóc và Đại thân thiện với nhau như thế, Kiên lại mừng thầm. Nếu thực sự Đại và
Linh quay lại với nhau thì thằng nhóc cũng không phải một trở ngại quá lớn nữa.

- Nói
xem, mấy hôm nay cháu đi chơi những đâu rồi? – Đại cúi xuống, má cọ vào mái tóc
tơ của thằng nhóc, hỏi đầy quan tâm.

-
Daddy đưa cháu đi trượt patin, còn mẹ và cháu thì đạp xe đạp quanh hồ vào buổi
sáng.

-
Cháu biết đi xe đạp rồi sao? Giỏi quá!

-
Hình như Như Ý chưa biết đi xe đạp phải không anh Đại? – Kiên cười – Hay anh
cho con bé tới chơi với Alex và Linh, rồi học đi xe đạp luôn.

Đại
vờ như không nghe thấy đề nghị của Kiên. Anh lấy khăn ướt lau dầu ăn trên hai
bàn tay trắng mũm mĩm của Alex, lại nói với nó:

-
Cháu có thích bơi không? Tuần sau chú cho cháu đi bơi với chị Như Ý.

Nhưng
Alex lại lắc đầu.

-
Sao thế? Cháu không biết bơi à?

-
Không được, mẹ nói tuần sau cháu phải đi học rồi, không có thời gian đi bơi với
chú được – Alex nói một cách đầy người lớn khiến cả Đại và Kiên đều phải phì cười.

-
Chị Như Ý cũng đi học, nhưng buổi chiều chú vẫn đưa chị ấy đi bơi mà. Cháu biết
bơi chưa?

-
Dạ biết.

-
Giỏi quá! Ai dạy cháu bơi? – Đại nhớ là Linh bơi rất kém, chắc không phải là cô
dạy con trai mình bơi rồi.

-
Bác Phong ạ!

Đại
cau mày. Lại là cái gã Phong nào đó! Có vẻ như người này còn thân quen với mẹ
con Linh hơn cả anh tưởng tượng. Anh phải điều tra xem người này là ai.

Đúng
lúc này, từ trên tầng hai có tiếng bước chân đi xuống. Cả Đại và Kiên đều ngẩng
đầu lên nhìn, chỉ thấy Lâm xuống trước, theo sau là một phụ nữ trẻ mặc váy liền
thân màu đen làm nước da trắng bóc của cô càng thêm nổi bật. Gương mặt không
trang điểm đẹp mộc mạc, nhất là đôi mắt sáng thì càng không thay đổi nhiều so với
sáu năm về trước.

Một
giây này nhìn thấy Linh, trái tim Đại như ngừng đập.

Những
kỉ niệm xưa cũ ở bên cô ào ạt hiện về.

Người
con gái trong cơn sốt và mê sảng đã quấn chặt lấy anh. Nụ
hôn đầu say mê, phảng phất men say.

Anh đã điên cuồng trút giận lên cô
khi nhận ra mình là kẻ sau cùng biết thân phận thật của cô.

Đã từng ôm cô từ đằng sau, từng gối
đầu lên đùi cô mà ngủ thật ngon lành, đã từng hôn trộm cô khi thấy cô ôm Như Ý
ngủ say.

Đã từng thề thốt sẽ cho cô trở
thành một bà chủ nhà hàng thật lớn.

Và anh cũng đã từng khóc vì sự rẽ
ngang đột ngột của cô.

Sau sáu năm, cô trưởng thành hơn,
đã làm mẹ, nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng trong và thánh thiện như lần đầu gặp gỡ.
Đôi mắt ấy lẳng lặng nhìn anh, chứa cả bầu trời những tâm tình sâu kín mà anh
không tài nào hiểu hết.

Sau nửa giây bấn loạn, cuối cùng Đại
cũng khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có của mình. Anh đặt Alex xuống đất khi nó
cất tiếng gọi mẹ, thằng nhóc chạy nhanh về phía cô, để lại một vệt dầu ăn màu
vàng loang lổ trên áo sơ mi sáng màu của anh. Linh mỉm cười và hơi gật đầu chào
anh, còn Đại chỉ đáp lại bằng ánh nhìn thờ ơ.

Linh và Lâm vừa xuống tới nơi thì
Thủy cũng chạy xuống. Nhận ra Linh, Thủy chỉ hơi kinh ngạc, sau đó thấy ánh mắt
của Đại dù lạnh lẽo nhưng rõ ràng là chưa từng rời mắt khỏi người tình cũ thì
ánh mắt cô ta hơi sầm xuống.

- Anh Đại, tài liệu em lấy đủ rồi,
chúng ta đi thôi – Thủy bước lên chắn ngang tầm mắt của anh tới Linh, khẽ giục.

- Ừm... – Đại gật đầu, lặng lẽ đứng
dậy.

- A... Áo của anh sao thế này? – Thủy
thốt lên, vội lấy một túi giấy ướt trên bàn ăn, xé ra và tiến tới lau lên áo
anh.

- Không sao đâu, mặc áo vest vào sẽ
không thấy nữa – Đại gạt tay cô thư ký ra, trầm giọng nói, dường như anh hơi
khó chịu vì cử chỉ đụng chạm đầy sỗ sàng này.

Rồi anh quay người, định bước đi.
Lúc này, Linh mới lên tiếng:

- Anh Đại, cuối tuần này em có thể
tới đón Như Ý về nhà chơi với Alex được chứ?

Đại dừng bước chân, nhưng anh không
quay đầu nhìn cô. Hình như anh sợ cô sẽ nhìn thấu tâm can mình.

- Không được. Cuối tuần Như Ý còn bận
học piano, không có thời gian đi chơi.

Alex thấy tay mẹ nó run run, nó ngước
mắt nhìn một hồi. Sau đó, nó buông tay mẹ, trước con mắt kinh ngạc của mọi người,
Alex chạy tới trước mặt Đại, ngẩng đầu nhìn anh nói:

- Chú nói là sẽ cho cháu đi bơi mà.
Tuần sau cháu phải đi học, nhưng cuối tuần này nhất định là được. Chú nói nếu
chú xin phép thì mẹ sẽ cho cháu đi mà.

Linh tròn mắt nhìn con trai, không
biết thằng nhóc này từ bao giờ lại lém lỉnh như vậy nữa. Trước nay Phong luôn
nói nó thông minh và già trước tuổi, tới tận bây giờ cô mới dám tin.

Đại ngồi xổm xuống, xoa xoa cái má
bầu bĩnh của Alex, khẽ cười:

- Mẹ cháu nhất định là không phản đối
rồi. Vậy cuối tuần này chú sẽ đưa cháu và chị Như Ý đi bơi, được chưa?

- Vậy thì chú ngoắc tay với cháu –
Alex giơ ngón tay út bé xíu lên đề nghị.

Đại bật cười, ngoắc tay với nó, sau
đó vội vã rời khỏi nhà hàng.

Đại đi rồi, Alex quay lại nhìn
Linh, toét miệng cười:

- Mẹ xinh đẹp, đi thôi, mau đi mua
đồ bơi cho con...

Linh lắc đầu cười với con, cũng tạm
quên đi lời từ chối lạnh lùng của Đại khi nãy. Cô biết nói Như Ý bận học piano
chỉ là cái cớ, có lẽ Đại thực sự còn oán giận cô và không muốn cho cô gặp cháu
mình thì đúng hơn, nếu không Đại đã không sảng khoái đồng ý với Alex về chuyện
đi bơi như thế!

Báo cáo nội dung xấu