Điều Bí Mật - Chương 70 - 71
Chương
70:
Cháu
bị lạc mất daddy rồi
Công viên giải trí Fairy Tail nằm
ngay ngoài rìa thành phố, cạnh một trong những con đường giao thông lớn dẫn lên
phía Bắc. Mất ba năm xây dựng không ngừng nghỉ, hiện tại, dù mới đi vào hoạt động
được hơn một năm nhưng Fairy Tail đã trở thành điểm tới lý tưởng cho rất nhiều
khách, đặc biệt là trẻ em. Ngoài những trò chơi vận động ngoài trời, trẻ em còn
có thể tham gia các trò chơi điện tử, chơi bắn súng sơn, có sân trượt patin, hồ
câu cá, còn có bể bơi cao cấp. Ngoài ra, tại đây còn có mô hình rừng núi thu nhỏ
để phục vụ cho các hoạt động cắm trại dã ngoại và giáo dục các em ý thức bảo vệ
môi trường, bảo vệ rừng. Đặc biệt nhất là nơi này có các khu mô phỏng cảnh sắc
và trang phục của các câu chuyện cổ tích như nhà của Bảy chú lùn, vỏ ốc sên khổng
lồ trong truyện “Chú bé tí hon”, thế giới của “Nghìn lẻ một đêm” hay không gian
của “Tấm Cám”, của “Cây tre trăm đốt”, của “Thánh Gióng”. Nơi này còn có một hệ
thống các cửa hàng ăn nhanh độc quyền của Vietfood, làm cho thương hiệu của
Vietfood càng ngày càng nổi tiếng.
Không có nhiều người biết ông chủ
thực sự của Công viên giải trí này là ai, nhưng người ta không thể không thán
phục ý tưởng xây dựng của con người đó. Phải yêu trẻ con tới thế nào mới có thể
tạo ra được một nơi như thiên đường dành cho chúng thế này? Hơn nữa, dù chi phí
các dịch vụ có cao một chút nhưng vẫn khiến người ta hài lòng khi rời đi, khiến
người ta cảm thấy số tiền mình bỏ ra không uổng phí chút nào.
Lúc này, ông chủ trẻ đó đang nhàn tản
đi bộ trong bãi cỏ cạnh hồ câu cá, giống như một người khách hơn là ông vua của
nơi này. Anh nhìn những đứa trẻ đang ngồi cạnh người thân trong các chòi câu,
thấy chúng cười hồn nhiên, dù miệng không cười nhưng đôi mắt anh cũng ngập tràn
hài lòng. Khi anh xây công viên giải trí này, anh luôn nghĩ tới cô con gái bé bỏng
của mình, muốn con gái mình sẽ là cô công chúa xinh đẹp nhất trong xứ sở cổ
tích diệu kỳ tại Fairy Tail. Anh xây dựng nó vì tình yêu với con gái nhiều hơn
là mục đích kinh doanh, chỉ không ngờ tới giờ phút này, Fairy Tail đã mang lại
cho anh một nguồn lợi nhuận khổng lồ, không thua kém gì hệ thống cửa hàng ăn
nhanh Vietfood.
Đang đi chầm chậm, chợt ánh mắt Đại
dừng lại trong một chòi lá nhỏ. Trong chòi ngoài hai bộ đồ câu cá, một cho người
lớn, một cho trẻ con, một hộp bánh bóc dở, hai chai nước suối đã vơi nửa và một
cậu bé con đang ngủ lăn trên sàn chòi. Ánh nắng chiếu vào, hắt thẳng lên khuôn
mặt bụ bẫm và trắng trẻo của cậu bé, nhưng nó vẫn không tỉnh lại. Nếu chỉ bình
thường thì anh sẽ bỏ qua, nhưng lúc này, tư thế ngủ của cậu bé làm cho anh cảm
thấy chỉ cần nó lật người một cái sẽ lập tức bị rơi xuống hồ. Đại nhìn quanh,
không thấy có bảo vệ nào ở gần, anh đành thở dài một hơi và tiến tới, trong đầu
thầm nghĩ không biết người nhà của cậu nhóc này ở đâu mà để con cái ngủ ở một
nơi nguy hiểm như thế này?
Đại nhẹ nhàng bước vào chòi, cậu bé
vẫn ngủ say, đầu gối lên một cái túi vải mềm màu xanh, rất phù hợp với trang phục
trên người. Khuôn mặt cậu bé nhìn nghiêng rất xinh và đáng yêu. Anh cúi xuống,
ôm lấy cậu bé, định đánh thức nó. Không ngờ vừa mới ôm lấy cậu nhóc thì cậu
nhóc đã ôm chặt cổ anh, mắt nhắm mắt mở nói bằng giọng ngái ngủ:
- Daddy, sao bố đi lâu vậy?
Đang trong tình trạng ngái ngủ, mà
Đại lại đứng chắn ánh nắng mặt trời nên cậu nhóc chưa thể phân biệt được người
đang ôm nó là một người lạ. Nó lại gục đầu lên vai anh ngủ ngon lành. Đại thấy
tim mình ấm áp hẳn, không hiểu sao lại có cảm giác gần gũi với cậu nhóc này như
thế, giống như đó là con trai anh vậy. Anh vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, sau đó bước
ra ngoài.
Đại đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng
cũng nhìn thấy anh chàng bảo vệ đang lững thững ở đằng xa, anh lập tức vẫy tay
ra hiệu cho anh ta tới gần.
Tất nhiên người bảo vệ này không biết
đây là ông chủ của mình, nhưng do được đào tạo khá tốt nên thái độ của anh ta vẫn
vô cùng lịch sự.
- Anh có phải người quản lý khu vực
hồ câu này hay không?
- Dạ đúng, anh cần gì ạ?
- Vậy anh có biết ai là người thuê
chòi câu số chín này không? – Đại quay đầu hướng về nơi mình vừa bước ra.
Người bảo vệ tỏ ra kinh ngạc. Anh
ta tất nhiên biết người thuê chòi số chín này là hai bố con, giờ này thấy Đại
ôm thằng nhóc bước ra từ đó nên anh ta vẫn nghĩ Đại và thằng nhóc chính là hai
người đó. Không ngờ bị hỏi một câu như thế, anh ta cứ thừ người ra không biết
đáp thế nào. Lúng túng một hồi, cuối cùng anh ta cũng gật đầu:
- Vâng, có một người đàn ông cùng
con trai của họ ở đây. Họ thuê ba tiếng, lúc này cũng còn ba mươi phút nữa mới hết giờ câu.
- Vậy anh có biết bố chú nhóc này
đi đâu không?
Người bảo vệ lắc đầu. Hỏi thế này
khác gì làm khó anh ta. Anh ta quản lý cái hồ câu này có tới hơn chục chòi, làm
sao có thể quan tâm tới một người nào đó được.
Đại thừ người ra suy nghĩ, sau đó
nói:
- Nếu người đàn ông đó quay lại,
nói với anh ta lên đón con ở phòng Trưởng quản lý. Thằng bé này ngủ một mình ở
đây sẽ có thể bị rơi xuống hồ, rất nguy hiểm.
Người bảo vệ cau mày, mặc dù không
thích cách nói chuyện như ra lệnh của người đàn ông này, nhưng lại không thể phản
kháng trước uy áp vô hình tỏa ra từ anh ta. Đại thấy anh ta biểu hiện như thế
thì khẽ thở dài, sau đó nói:
- Thôi, vậy anh kiếm một tờ giấy,
viết và để lại trong chòi đó, nếu anh ta quay lại sẽ thấy và tới nhận con.
Nói rồi, Đại ôm cậu bé đi về phòng
Trưởng quản lý.
Sáu giờ tối, Đại định bụng sẽ về
nhà sớm thì lại thấy quản lý hớt hải chạy tới:
- Anh Đại, vẫn chưa có ai tới nhận
thằng bé kia? Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ có người cố ý bỏ nó ở đây?
Đại giật mình, bận bịu một hồi khiến
anh quên đi việc mình đã để thằng nhóc ngủ lại ở phòng quản lý. Lúc này, không
ngờ người nhà của nó vẫn chưa tìm tới, chẳng lẽ là không nhận được lời nhắn của
anh? Nhưng nếu bị lạc con, người ta thường sẽ tìm tới ban quản lý để thông báo
tìm trẻ lạc chứ? Linh cảm có chuyện gì đó khác thường, anh hỏi:
- Thằng bé dậy chưa?
- Đã dậy, đang khóc bù lu bù loa
lên, nhưng nó nói bằng tiếng Anh, bọn em nghe không hiểu – Người quản lý nhăn
nhó đáp.
- Được rồi, để tôi đến.
Đại mặc lại áo vest sau đó rảo bước
theo chân người quản lý về phòng của anh ta. Chỉ thấy thằng nhóc đang khóc, mặt
tèm lem nước. Lúc anh bước vào, nó nhìn anh nhưng không nói gì, miệng chỉ lặp
đi lặp lại một câu bằng tiếng Anh:
- Cháu muốn mẹ.
- Được rồi, nhóc, cháu là đàn ông
và cháu không nên khóc – Đại bước lại gần, xoa tóc thằng bé và nói với nó bằng
chính ngôn ngữ mà nó đang nói.
Thằng nhóc ngẩng đầu nhìn anh, đôi
mắt to tròn, ngây thơ của nó dường như đang tìm kiếm một sự thân thiện từ người
đàn ông này.
-
Chú là ai? Cháu muốn mẹ.
-
Cháu biết nói tiếng Việt mà, đúng không? – Đại đột ngột chuyển sang hỏi nó bằng
tiếng Việt.
Thằng
bé gật đầu, không hiểu tại sao đột nhiên anh lại hỏi vấn đề này.
-
Chú sẽ đưa cháu về với mẹ. Nhưng cháu có biết mẹ cháu đang ở đâu? Hôm nay cháu
tới đây cùng bố mẹ sao?
-
Không. Cháu với daddy tới đây. Nhưng daddy bỏ cháu đi rồi. Oa oa... Daddy không
cần cháu... – Thằng nhóc đang nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa nói tới đây thì lại
khóc ầm lên một cách đầy tủi thân.
-
Nào, có phải chú đã nói, là con trai thì nhất định không được khóc, đúng không?
– Đại ngồi xuống cạnh nó – Trước hết nói cho chú biết tên của cháu, sau đó nói
cho chú biết cháu ở đâu, chú sẽ đưa cháu về.
Thằng
nhóc nhìn anh, cảm thấy anh rất đáng tin cậy thì lập tức lục từ trong chiếc túi
vải cạnh người ra một mẩu giấy gấp tư và đưa cho anh. Đại ngạc nhiên, mở ra thấy
trong có mấy dòng chữ:
“Alex
Vũ. Địa chỉ: Ẩm Thực Đạo Quán, số 8, ngõ 201, đường X, Hà Nội. Số điện thoại:
0915 xxx xxx hoặc 0944 xxx xxx.”
-
Cháu ở đây sao? – Đại giật nảy người khi đọc tới dòng địa chỉ và số điện thoại
trên tờ giấy.
Một
trong hai số điện thoại này chẳng phải là của ông Cương, ông chủ của Ẩm Thực Đạo
Quán hay sao? Thằng nhóc này không ngờ lại là con cháu của ông. Đại còn đang ngẩn
ra trước sự trùng hợp này thì người quản lý, sau khi gặp một nhân viên bảo vệ,
lúc này đã trở lại, nói nhỏ với anh:
-
Anh Đại, có thể bố cậu nhóc này chính là người đã được người của chúng ta đưa
xuống bệnh viện dưới Hà Nội chiều nay.
-
Sao? Anh ta bị làm sao? – Đại giật mình hỏi lại.
-
Anh ta đột nhiên nôn ra rất nhiều máu, sau đó ngất đi ở bãi gửi xe. Nhân viên của
chúng ta đã đưa anh ta vào thẳng trong thành phố. Xe ô tô của anh ta hiện vẫn ở
trong bãi.
-
Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đưa cậu bé này về nhà nó.
Nói
rồi anh lại quay sang nhìn thằng bé, sau đó rút điện thoại ra và bấm gọi số của
ông Cương.
-
Cháu là Đại. Hiện tại bé Alex Vũ đang ở chỗ cháu, bố thằng bé bị bệnh nên đã được
chuyển thẳng về bệnh viện bằng xe cấp cứu. Một lát nữa cháu sẽ đưa thằng bé về
chỗ bác.
Đại
nghe ông Cương cảm ơn, sau đó đưa máy cho Alex:
-
Ông cháu muốn nói chuyện với cháu.
Thằng
bé cầm lấy điện thoại áp lên tai, sau khi nghe tiếng của ông Cương ở đầu máy
bên kia thì nó bổng trở nên vui vẻ hẳn:
-
Con không sao? Chú nói chú sẽ đưa con về.
- ...
- Vâng, con sẽ ngoan mà. Ông ngoại
không cần lo lắng.
Nói xong, thằng nhóc đưa điện thoại
lại cho anh, Đại lại nói thêm với ông Cương vài câu, hứa sẽ đưa thằng bé về nhà
an toàn, sau đó ông Cương mới yên tâm cúp máy.
- Đi nào nhóc, chú đưa cháu về.
Đại vừa lái xe, thỉnh thoảng lại
ngoảnh sang nhìn gương mặt đang dán chặt vào cửa kính nhìn ra bên ngoài của thằng
nhóc. Bất chợt, anh nghĩ ra một vấn đề, ông Cương vốn không hề có con gái, tại
sao thằng nhóc này lại gọi ông là ông ngoại? Rồi như có một linh tính, anh thấy
tim đập loạn lên, khó khăn lắm anh mới kìm lại được sự kích động của mình. Anh
hỏi thằng nhóc một câu bâng quơ.
- Alex, chú thấy tiếng Anh của cháu
rất giỏi. Cháu mới ở nước ngoài về sao? Bố mẹ cháu cũng ở đó luôn à?
Alex quay vào nhìn anh, sau đó đưa
tay xoa xoa đầu, cuối cùng gật đầu, ngay sau đó lại lắc lắc đầu. Đại bật cười hỏi:
- Sao thế? Sao lại gật rồi lại lắc?
- Chỉ có cháu với mẹ ở nước ngoài về
thôi. Còn daddy ở Việt Nam.
- Sao vậy? Bố mẹ cháu không sống
cùng nhau sao? – Lúc này, Đại gần như có thể chắc chắn thân thế của thằng nhóc
này rồi.
Nó là con cô, là con trai của người
mà anh yêu thương nhất, nhớ nhung nhiều nhất. Nó cũng là con của người bạn thân
nhất của anh, người đã vì tình yêu mà đẩy anh vào con đường phá sản, khiến anh
mất đi Phương Đông, và cướp mất cả người mà anh yêu. Nhưng anh không thể ghét bỏ
đứa bé này, thậm chí vừa gặp đã thấy yêu thích nó.
- Mẹ và daddy không sống chung với
nhau. Chỉ có cháu và mẹ thôi.
- Mẹ cháu làm nghề gì?
-
Mẹ cháu là đầu bếp.
-
Woah, chắc là mẹ cháu nấu ăn rất ngon, đúng không? – Anh cười, giọng điệu tỏ ra
vô cùng ngưỡng mộ.
-
Chắc chắn rồi – Alex hếch cái mũi nhỏ lên một cách tự hào – Mẹ xinh đẹp của
cháu nấu ăn là tuyệt nhất.
-
Mẹ cháu rất đẹp sao?
-
Đúng vậy, mẹ rất đẹp. Các chú mang hoa tới tặng mẹ đều nói như thế.
-
Chà, vậy là mẹ cháu được rất nhiều người theo đuổi? Cháu có thích ai trong số họ
không?
-
Các chú cho cháu rất nhiều chocolate và đồ chơi đẹp, nhưng cháu không thích chú
nào hết.
-
Vì sao?
-
Vì mẹ đều không thích. Mẹ không thích thì cháu cũng không thích.
-
Vậy nếu mẹ cháu thích thì cháu sẽ thích? – Đại cười hỏi.
Nghe
anh hỏi vậy, thằng nhóc ra chiều ngẫm nghĩ, sau đó đáp:
-
Cháu sẽ thích, nhưng chắc chắn sẽ không thích bằng daddy.
Đại
cười không nói gì nữa mà lại tập trung vào lái xe. Con trai của Linh thật sự rất
đáng yêu giống mẹ và thông minh giống bố. Chắc hẳn cô đã dạy dỗ nó rất tốt? Anh
chỉ không ngờ là cô có thể gan lỳ sống độc thân và nuôi đứa trẻ này một mình ngần
ấy năm trời. Trong lòng Đại chợt thấy vui vui. Anh lại đề nghị:
-
Alex, chú cháu mình đi ăn tối đã nhé!
-
Vâng. Cháu cũng đói lắm rồi – Alex xoa xoa cái bụng nhỏ của nó, đầu gật lia lịa.
-
Nhưng nếu chúng ta về trễ, mẹ cháu sẽ không phạt cháu chứ?
-
Mẹ cháu về quê rồi, chú đừng lo. Nếu mẹ cháu có biết thì chắc chắn ông ngoại
cũng sẽ nói cho mẹ biết là cháu không sao.
- Nhóc con thông minh lắm. Vậy cháu
muốn ăn gì, chú chiêu đãi.
- Gà rán nhé chú!
- Đồng ý.
Đại gật đầu cười, còn thằng nhóc ngồi
bên cạnh thì hoan hô không ngớt. Mặc dù mẹ yêu chiều nó nhưng cũng rất khắt khe
trong việc ăn uống, rất ít khi mẹ cho phép nó ăn KFC. Mẹ còn nói nếu ăn nhiều
gà rán, nó sẽ bị phình to ra như quả bóng, sẽ rất xấu xí. Thế nên lúc này khi Đại
hứa đưa nó đi ăn gà rán, tất nhiên là nó rất vui vẻ rồi.
Chương
71:
Những
nỗi đau âm thầm
Trong nhà hàng Vietfood trên phố Bà
Triệu, lúc này là gần tám giờ tối, trên tầng hai, ngay ở góc phòng nơi có thể
nhìn xuống con đường phía dưới, có một người đàn ông và một chú nhóc đang ngồi.
Thằng nhóc đang cầm một cái đùi gà rán trên tay, phùng má trợn mắt mà gặm một
cách ngon lành, dầu rán dính đầy trên tay và má nó khiến người đàn ông ngồi đối
diện không khỏi bật cười. Anh không ăn gì, chỉ có một chai bia trước mặt đã vơi
đi một nửa.
- Ngon chứ? – Đại thích thú ngắm
nhìn thằng bé ăn.
Alex không đáp, chỉ gật đầu một
cái. Sau khi nuốt vào một miếng thịt gà lớn, nó vươn bàn tay nhỏ dính đầy dầu
ra, cầm lấy cốc pepsi của mình và hút một hơi thật mạnh. Cái bụng đã tạm thỏa
mãn rồi, nó mới tạm buông chiếc đùi gà rán đã bị gặm nham nhở xuống, để yên cho
Đại lau tay, lau mặt giúp nó.
- Nếu ngon, lần sau chú lại đưa
cháu tới đây ăn, chịu không?
- Nhưng chú đừng nói với mẹ cháu
nhé, mẹ không thích cho cháu ăn gà rán – Alex gật đầu, sau đó còn cẩn thận dặn
dò.
- Được, có chú, mẹ cháu nhất định
cho phép.
- Chú quen mẹ cháu sao? – Alex chớp
chớp mắt hỏi.
Đại ngẩn ra, sau đó lại cười đáp:
- Ừ, chú và mẹ cháu là người quen
cũ.
- Mẹ sẽ không cho phép nếu chúng ta
xin phép đâu. Bác Phong nói mà mẹ còn không đồng ý – Alex lắc lắc cái đầu nhỏ của
nó, thì thào nói với anh như đang nói một chuyện vô cùng bí mật.
- Bác Phong là ai? – Đại nhíu mày hỏi,
một chút không vui chợt xuất hiện khi nghe tới tên một người đàn ông khác ở bên
cô.
- Là bác Phong ạ! – Alex ngây thơ
giải thích.
-
Là bạn của mẹ cháu à?
Alex
ra chiều suy nghĩ, sau đó gật đầu thay cho câu trả lời. Rồi nó lại tiếp tục
chuyên chú vào việc gặm cho hết cái đùi gà rán.
Đại
quay mặt nhìn ra bên ngoài, nhưng ánh mắt cũng chẳng tập trung được vào một cái
gì cả. Trong đầu anh lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: vậy là cô cũng chẳng
chịu nổi sự cô đơn. Nhưng tại sao cô lại không tái hôn? Chẳng lẽ cô thực sự muốn
sống như vậy cả đời?
-
Thế mẹ cháu không cho phép thì chúng ta bó tay à?
-
Không ạ. Bác Phong thường lén dẫn cháu đi. Mẹ không biết, hoặc có biết thì cũng
chỉ mắng bác Phong thôi. Hi hi.
-
Cháu thích bác Phong không?
-
Có. Thích chứ ạ! Bác Phong là người chiều cháu nhất, sau daddy. Nhưng daddy rất
ít khi ở với cháu. Nên chỉ có bác Phong là người hay bênh cháu mỗi khi mẹ muốn
phạt cháu.
-
Cháu có muốn bác Phong làm daddy của cháu không?
Alex
lắc đầu.
-
Tại sao? – Đại mỉm cười hỏi.
-
Vì mẹ không thích.
Đại
ngẩn người. Trẻ con không khi nào nói dối, nhưng anh cũng không nghĩ rằng thằng
bé này lại hiểu chuyện tới như thế. Những đứa trẻ khác, nó có thể sẽ không
thích cha hay mẹ nó tái hôn, không thích phải chia sẻ người mà nó yêu nhất với
một người xa lạ khác, đó chỉ là sự ích kỷ đáng yêu của con trẻ. Nhưng Alex lại
không như thế, nó không thích ai đó chỉ vì mẹ nó không thích người ấy. Vậy nếu
Linh muốn ở bên ai đó, hẳn là đứa nhóc này sẽ không phản đối gì?
Hai
chú cháu ngồi ăn tới hơn chín giờ, sau đó có lẽ vì chơi cả ngày mệt nên vừa ngồi
vào xe là Alex ngủ luôn. Kể cả khi Đại bế nó vào Ẩm Thực Đạo Quán, theo chân
ông Cương đưa nó vào giường, thằng nhóc vẫn không hề tỉnh lại. Đại lặng nhìn
ông Cương kéo chăn cho Alex, sau đó theo sự ra hiệu của ông, hai người đi tới
phòng khách. Đại vừa uống trà vừa kể lại cho ông Cương nghe chuyện xảy ra ngày
hôm nay, kể cả chuyện Cường đột nhiên bị ngất và được đưa đi cấp cứu anh cũng
không giấu giếm. Mấy năm qua, Đại thỉnh thoảng vẫn ghé thăm ông Cương những khi
rảnh rỗi, đôi khi còn đưa cả con gái theo.
-
Cháu còn giận Linh ư? – Ông Cương trầm ngâm nhấp một ngụm trà, sau đó mới nhìn
thẳng vào anh hỏi.
Đại
lặng yên không đáp. Anh không biết cách nào để nói rõ cho người khác hiểu những
mâu thuẫn trong lòng mình, và anh cũng không muốn nói. Ông Cương thấy anh không
trả lời chỉ khẽ thở dài nói tiếp:
-
Rốt cuộc thì các cháu cũng vẫn phải đối mặt với nhau. Con cái của cả hai đều đã
lớn, chú nghĩ các cháu cũng đủ chín chắn để không cư xử như những đứa trẻ mới
yêu nhau nữa.
-
Chú đừng hiểu lầm. Chuyện của chúng cháu đã hoàn toàn kết thúc từ hơn sáu năm về
trước rồi – Đại lắc đầu.
-
Không có cách nào sao? Chú vẫn nghĩ các cháu còn có cơ hội tái hợp với nhau.
-
Chuyện đó là không thể – Đại kiên quyết lắc đầu.
-
Phải rồi, chuyện này chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Chú cũng không thể
cưỡng cầu – Ông Cương khẽ gật đầu.
Đại
ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông Cương, chỉ thấy trong đôi mắt ấy có thêm chút
ưu phiền. Nhưng trong lòng anh đã quyết, mà một khi anh đã quyết thì sẽ không
thay đổi nó, chuyện hàn gắn sẽ không bao giờ xảy ra. Anh yêu cô thì sao? Cô có
đoái hoài tới anh ư? Ngay cả khi cháu gái của mình phải đứng giữa lằn ranh sinh
tử cô cũng đâu có đoái hoài tới. Thay vào đó, cô thậm chí vẫn còn tâm trí đi
thi đấu và giành giải quán quân Đầu bếp Toàn cầu. Với một người đàn bà tham vọng
và ham hư vinh như thế, anh có hy vọng có thể giữ cô cho riêng mình ư?
Chào
tạm biệt ông Cương, Đại ra xe trở về. Nhưng đi được tới nửa đường, anh lại như
nhớ ra liền lái xe về hướng bệnh viện, nơi mà Cường được đưa về cấp cứu chiều
nay.
Sau
khi cấp cứu, Cường đã được đưa về phòng hồi sức. Nhưng Đại không vào phòng bệnh
thăm mà chỉ ghé qua nhìn. Có một y tá riêng được phụ trách chăm sóc anh, ngoài
ra không có người nhà nào cả.
-
Ung thư gan? – Đại nhướng mày khi nghe vị bác sĩ nói ra căn bệnh của Cường.
-
Đúng, thậm chí đã là giai đoạn cuối.
-
Không điều trị gì sao? – Đại sững sờ khi nghe tin này.
-
Bệnh nhân đã từng làm phẫu thuật cắt bỏ một phần gan một năm trước, nhưng hiện
tại thì tế bào ung thư gan đã lan khắp hai lá gan rồi. Không có cách nào cả.
Hơn nữa, dù biết bệnh nhưng bệnh nhân này vẫn liên tục uống rượu có nồng độ cồn
cao, chúng tôi có muốn cứu cũng lực bất tòng tâm.
-
Vậy... còn có thể sống được bao lâu? – Đại chần chừ một chút rồi lại hỏi, trong
lòng không khỏi cảm thấy đau xót thay cho bạn mình. Những oán hận với Cường
cũng đã hoàn toàn tan biến.
-
Cầm cự được cùng lắm chỉ hai, ba tháng thôi – Bác sĩ lắc đầu.
Đại
thẫn thờ đi về phía phòng bệnh đặc biệt của Cường. Chỉ thấy Cường nằm trên giường,
nước da vàng vọt, gương mặt tràn đầy sức sống trước đây lúc này cũng trắng xác,
đáng thương. Vậy mà lúc này Cường lại chỉ có một mình trong bệnh viện. Đại
không cần hỏi cũng có thể tưởng tượng ra được những tháng ngày qua của Cường
như thế nào. Biết bệnh mà vẫn thường xuyên uống rượu ư? Phải ở trong một tâm trạng
thế nào thì Cường mới tìm tới rượu điên cuồng như thế, hẳn là rất tồi tệ, chắc
chắn còn tệ hơn cả trước đây, khi bản thân anh bị Cường gián tiếp xô vào đường
cùng. Nhưng lúc đó, anh có Linh. Cô từ bỏ tất cả và tới với anh, kéo anh ra khỏi
những suy nghĩ tiêu cực và tối tăm. Còn Cường thì cô độc, hoàn toàn cô độc.
Cường
đã bất chấp tất cả, đánh đổi tất cả, kể cả tình bạn để có được Linh, nhưng cuối
cùng lại vẫn không giữ được cô. Điều ấy với Cường là một cơn ác mộng khủng khiếp.
Đại cũng từng nghe nói, một thời gian dài Cường luôn tha thẩn tại các quán rượu,
uống tới tận khi say mèm và được người ta đưa đi. Chính trong thời gian này, một
cô gái phục vụ ở quán bar đã mang thai với Cường và sau đó sinh ra một đứa bé
gái. Gia đình Cường đã bỏ ra một số tiền rất lớn để ép cô gái để lại đứa con
này cho họ, còn cô ta thì phải hứa sẽ không bao giờ quay lại tìm con. Đứa bé
gái ấy năm nay cũng đã bốn tuổi, đang ở cùng bố và bà nội nó. Nhưng Cường không
có nhiều tình cảm dành cho đứa nhỏ đáng thương này, trong lòng anh vốn chỉ có đứa
con trai do người mà anh yêu sinh ra. Hầu hết thời gian ở Việt Nam, Cường đều
giành cho công việc của mình, sau khi mọi công việc hoàn tất trước thời hạn thì
anh lại sang Mỹ với con trai. Tất cả những chuyện này Đại đều điều tra được, vậy
mà chuyện Cường bị bệnh thì anh lại hoàn toàn không biết.
Đại
thở dài rồi lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, trở về nhà.

