Nữ hoàng và kẻ cướp - Ngoại truyện 2 - Phần 2

Cô biết lí do tại sao, làm gì có anh chàng nào chịu được một cô bạn gái
động tí lại công kích rằng suy nghĩ của anh ta có vấn đề, có một anh chàng làm
luật sư có vẻ như là người thẳng thắn nhất, lần thứ ba sau khi bị á khẩu trước
mặt cô đã thốt ra rằng, “Cô Ân, cô đã từng nhìn thấy những quý bà phải ôm mèo
sống cô độc tới cuối đời bao giờ chưa? Ừ thì cứ cho giờ là thời đại mới rồi,
phụ nữ cũng nên có những đức tính hiền lành, khiêm tốn, nhẫn nhịn chứ, cô không
thể đắc ý như thế cả đời được đâu”.

Lúc đó hai người đang cùng nhau ăn cơm trong một nhà hàng sang trọng, cô đã
đứng dậy, lạnh lùng nói: “Này anh, anh đã bao giờ nhìn thấy những ông già sống
cô độc tới một con chó cũng chẳng có chưa? Đàn ông thời đại mới cũng nên có sự
tự giác về đức tính hiền lành, khiêm tốn, nhẫn nhịn chứ, nếu không anh rất có
khả năng sẽ trở thành một ông già như thế đấy”.

Sau khi về nhà cô thấy mình thật trẻ con, tranh cãi với loại người đó làm
gì, nhưng cũng cảm thấy rất sảng khoái, từ đó về sau cô không hứng thú hẹn hò
lung tung với đàn ông nữa.

Còn loại đàn ông như Liêm Vân, ngay từ lần gặp đầu tiên cô đã đóng cho anh
một cái mác “Người đàn ông gia trưởng truyền thống Trung Quốc kiêm nhân vật
tiêu biểu trong vấn đề coi trọng nam quyền”, chẳng có điểm nào phù hợp với cô.

Chính người đàn ông không phù hợp với cô này từ sau hôm đó càng ngày càng
dành cho cô nhiều ánh mắt quan tâm hơn, càng ngày càng có nhiều đề nghị kì quái
hơn, sau này đến ngay các nhân viên trong tổ cũng biết, tổng giám đốc Liêm có ý
với nữ tổ trưởng vạn năng của họ, khiến cô không chống đỡ nổi.

Cô thầm oán trách anh, càng ngày càng lạnh nhạt với anh hơn, nếu có thể
tránh tiếp xúc là tránh, trừ khi phải liên hệ vì yêu cầu công việc, bình thường
đến xã giao cơ bản nhất cũng giảm bớt.

Liêm Vân hoàn toàn không để tâm đến sự lạnh nhạt của cô.

Anh là người có tính cách thẳng thắn, tác phong mạnh mẽ hiếm thấy trong số
những người Trung Quốc, nếu không năm đó cũng không đến nỗi quyết định bỏ học
giữa chừng về nước mà không nói một tiếng với người nhà.

Chẳng suy nghĩ nhiều, anh chỉ càm thấy Ân Như xứng đáng để anh theo đuổi.

Cô đích thực không phải là kiểu phụ nữ hiền lành truyền thống, cũng khác xa
với yêu cầu về tiêu chuẩn đối với phụ nữ của gia đình anh, nhưng khi ở bên cô,
dù nói chuyện gì hai người cũng dễ dàng hiểu nhau mà không gặp trở ngại, có
những điều bình thường anh không thể nói cho các bậc cha chú của mình hiểu được
thì cô chỉ cần anh chớm nói đã hiểu toàn bộ vấn đề.

Phụ nữ như vậy chính là báu vật quý hiếm trên thế gian này.

Dù sao dự án của cô ít nhất cũng phải làm khoảng hơn nửa năm nữa, thứ anh
có bây giờ là thời gian.

Hai tuần sau cuối cùng họ cũng đã có cuộc hẹn hò đầu tiên.

Nói là hẹn hò, thực ra là cơ hội do anh đã dùng mọi thủ đoạn để có được.

Nơi cô ở là khu căn hộ do tập đoàn bố trí, đương nhiên anh cũng biết địa
chỉ, đã sắp nghỉ Tết, hầu hết nhân viên trong tổ tư vấn của cô là người nước
ngoài, bọn họ tận dụng dịp nghỉ lễ dài ngày này để đi du lịch Trung Quốc hoặc
về nước đoàn tụ với gia đình.

Nhưng theo anh biết, kì nghỉ này Ân Như sẽ không rời khỏi Thượng Hải.

Đây là tin mà thư ký của anh đã lấy được từ một trong những nhân viên trong
tổ của cô, còn việc cô thư ký đã làm thế nào để lấy được thông tin đó hay cô
thư ký của anh đã đi du lịch với anh chàng người nước ngoài cung cấp thông tin
kia trong dịp nghỉ lễ như thế nào anh không quan tâm, anh chỉ quan tâm tới kết
quả, không quan tâm quá trình.

Anh cũng quen biết với bảo vệ của khu nhà, yêu cầu họ khi nào thấy cô Ân về
tới nơi thì gọi điện cho anh.

Tính toán thời gian rất kĩ rồi lái xe tới dưới khu chung cư cô ở anh mới
gọi cho cô, đầu dây bên kia giọng cô đầy thắc mắc, “Chuyện gì thế?”.

“Có ý tưởng này muốn bàn bạc với cô, muốn quyết định trước khi nghỉ lễ, giờ
gặp nhau có tiện không?”.

Cô im lặng một lát rồi nói: “Giờ đang là thời gian riêng tư của tôi”.

“Rất gấp, cứ coi như là làm thêm giờ đi, chi phí tính riêng, thu phí theo
giờ cũng được”.

Biết cô là người rất nghiêm túc trong công việc, anh nói dối không chớp
mắt.

Cô vẫn chần chừ, sau cũng đồng ý.

Tin tức mà phòng bảo vệ cung cấp có sự nhầm lẫn, cô không ở nhà mà một mình
ăn cơm trong quán ăn Nhật bên kia đường của khu chung cư.

Đúng là một mình, quán ăn khá nhỏ, mùa đông nên cũng vắng khách, vừa vào
tới cửa anh đã nhìn thấy Ân Như đang ngồi ở một góc trong quán.

Cô đang uống rượu, trước mặt có một đĩa đuôi cá màu đen, một đĩa sashimi
ngon mắt, một đĩa cá hồi màu đỏ tươi đầy đặn, cá hồng sốt dầu trắng, một đĩa sò
Bắc Cực, xung quanh xếp đầy trứng cá muối và những sợi củ cải trắng rắc trang
trí bên trên.

Ân Như rất rộng rãi, nhìn thấy anh liền vẫy tay yêu cầu bà chủ mang thêm
rượu và chén tới, sau đó nhận tập tài liệu cúi đầu chăm chú đọc, còn đẩy đĩa
sashimi về phía anh, “Anh nếm thử đi, nhà hàng này khá được”.

Đấy là tập tài liệu anh tiện tay nhặt ở văn phòng mang theo, làm gì có nội
dung gì đáng xem, nhưng vẻ mặt cô vẫn hết sức nghiêm túc, những lọn tóc mai vén
sau tai rơi ra, xiên xiên trước mắt, anh ngồi phía đối diện, tay rót rượu nhưng
đôi mắt lại nhìn vầng trán cúi thấp của cô. Đôi mắt phượng khó đăm đăm kia bị
những sợi tóc xòa xuống che tầm nhìn, cô rất dứt khoát dùng hai ngón tay vén
chúng ra phía sau.

Anh nhìn mà ngẩn ngơ, một thái độ làm việc rất nghiêm túc, bất kì người phụ
nữ nào trong cuộc đời anh đều không thể sánh được với cô khi bắt tay vào làm
việc.

Nhìn chăm chú quá tới nỗi quên rằng tay mình còn đang rót rượu, thứ chất
lỏng trong suốt trắng tinh đó bắt đầu tràn ra, theo miệng chén chảy xuống bàn,
mùi thơm tỏa ra xung quanh.

Tay anh có cảm giác mát lạnh, là bàn tay trắng như tuyết của cô, những ngón
tay khép lại với nhau đưa ra ngăn anh lại, “Cẩn thận”.

Chắc bộ dạng si mê của anh trông rất tức cười, vì ngay sau đó cô đã cười,
hàm răng trắng đều tăm tắp.

Cũng đã từng có người đàn ông si mê ngắm nhìn cô như thế, nhưng ngẩn ngơ
nhìn khi cô đang tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc thế này thì đây là
lần đầu tiên, tự nhiên Ân Như cảm thấy vui vui.

Nhờ đó mà không khí bữa ăn thoải mái hơn, hai người nói vài câu về dự án,
sau đó tập tài liệu bị đẩy sang một bên, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.

Anh hỏi vì sao nghỉ Tết không về nhà, cô mỉm cười, ngón tay linh hoạt làm
động tác bay lên trên không trung, “Ba mẹ tôi đang đi du lịch tuần trăng mật
thứ n lần ở châu Phi, không làm kì đà cản mũi cũng là trách nhiệm của người con
gái hiếu thảo”.

“Vậy thì cô cũng có thể đi du lịch một mình mà?”.

“Ngồi máy bay nhiều quá rồi, nhìn thấy sân bay là muốn ói, có được vài ngày
để nghỉ ngơi yên tĩnh chẳng phải tốt hơn sao”.

Sau khi uống hết hai bình rượu nhỏ, Ân Như bắt đầu nói nhiều hơn.

Đó là bình rượu đế bằng và những chiếc chén sứ trắng rất nhỏ, ngón tay cô
thon dài và trắng muốt, đầu ngón tay nhẹ nhàng cầm chén như đang điều khiển
dụng cụ múa rối, trông rất đẹp mắt.

Trong giây phút đó Liêm Vân cảm thấy mình đã yêu cô, Ân Như thật đáng yêu,
những người đàn ông khác trên thế giới này có cảm nhận được điều đó không?

“Hai ngày nữa tôi sẽ về Hà Nam, nghỉ Tết tất cả mọi người ở khắp mọi nơi
đều sẽ bay về để tụ họp, đấy là truyền thống nhiều đời của gia đình tôi”.

“Thật không? Chắc là vui lắm nhỉ, có múa lân múa rồng không?”. Cô mỉm cười,
đã được nghe về truyền thống của nhà họ Liêm nên có phần hiếu kì.

“Rất truyền thống, còn có cả nghi lễ tế Tổ ở quê nữa, cô có muốn cùng về
một chuyến không?”.

Câu nói này anh cũng buột miệng hỏi rất tự nhiên, phản ứng của cô lại giống
như lần trước, nhìn anh với ánh mắt kì lạ, ánh mắt hiện lên đầy dấu hỏi như mới
quen anh lần đầu.

Đương nhiên, Ân Như không đồng ý với suy nghĩ bộc phát của anh, cùng anh về
quê ăn Tết.

Sau này nhớ lại, thấy thật may vì lần đó đã không về, ở quê chỉ toàn đàn bà
và trẻ con, đàn ông thường một năm nghỉ Tết mới về một lần, hơn nữa ở đó còn có
một nhân vật gần như đã bị anh lãng quên - Trần Lệ.

Sau khi tiếp nhận quyền điều hành tập đoàn anh trở nên vô cùng bận rộn, đã
hai năm rồi anh không về nhà, trong ấn tượng của anh Trần Lệ là cô gái suốt
ngày lặng lẽ ra vào bên cạnh mẹ, không ngờ lần này về nhà, hai bậc phụ mẫu vốn
rất ít khi có tiếng nói chung lại cùng
ra mặt nói chuyện với anh, yêu cầu anh nhanh chóng kết hôn với Trần Lệ.

Thế này là thế nào? Hôn nhân là chuyện đơn giản vậy thôi sao? Rõ ràng là
đang đùa anh mà.

Nhưng nhìn thái độ của ba mẹ rất nghiêm túc, không hề có ý gì là đùa, anh
nói mãi vẫn không đả thông được hai người, không còn cách nào khác, trong lúc
tức giận anh đã bay trở lại Thượng Hải khi chưa đến mùng ba Tết.

Đang là kì nghỉ lễ lớn, công ty không có ai, đến công nhân cũng đã về quê
ăn Tết, không còn một ai.

Giờ ở thành phố này, người duy nhất anh có thể nghĩ tới là Ân Như.

Gọi điện cho cô, không nghĩ cô ở lại Thượng Hải thật, không hề đi đâu.

Anh lái thẳng xe tới nơi cô ở, xác pháo đốt tối qua trải đầy đường, cô rất
bất ngờ vì sự viếng thăm đột ngột của anh, nhưng thấy anh xách rất nhiều quà
Tết trên tay, cô cũng đành mời vào nhà.

Căn hộ không lớn lắm nhưng bày biện khá tinh tế, rất dễ chịu, ở nhà cô ăn
mặc vô cùng thoải mái, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh nghiêm túc được xây
dựng trong suy nghĩ của anh trước kia, bộ quần áo bằng vải mềm, ống tay áo may khá
rộng, trên bàn là bát và thìa màu xanh nhạt, cúi đầu xuống xem thì ra là món
bánh trôi dành cho ngày Tết của người phương nam.

Có khách đến, cô cũng ngại không ăn một mình, hỏi khách sáo một câu, “Anh
đã ăn gì chưa? Trong bếp vẫn còn một ít, anh có muốn ăn cùng không?”.

Đương nhiên muốn, anh gật đầu rất nhanh.

Ăn miếng đầu tiên anh giật mình, bột gạo nếp rất mịn, bên trong còn có nhân
thịt cỏ Tể Thái(*) rất đúng vị, viên nào viên nấy được nặn rất tròn trịa, hơi
nhọn ở đầu, rõ ràng là làm thủ công ở nhà, không giống với loại thực phẩm đông
lạnh được mua về từ siêu thị.

(*) Cỏ Tể Thái: Vị thuốc đông y có hoa
trắng, lá non có thể ăn được, có tác dụng lợi tiểu, giải nhiệt, cầm máu, vị
ngọt.

Vẫn không dám tin, anh bưng chiếc bát lên thận trọng xác nhận lại, “Giúp
việc nhà em làm à?”.

“Giúp việc? Lúc này lấy đâu ra giúp việc chứ, chỗ này chẳng còn ai”. Cô
cũng đang ăn, nghe thấy anh hỏi vậy ngẩng đầu lên trả lời, “Tôi tự làm đấy”.

Lần này thì đúng là khiến anh quá bất ngờ, khiến anh phải nhìn cô bằng ánh
mắt hoàn toàn khác.

Ai nói Ân Như không giống phụ nữ, từ đầu tới chân cô chỗ nào cũng như có
hai từ phụ nữ, có đóng dấu ký tên đầy đủ.

Bên ngoài lại có tiếng pháo nổ rộn ràng, ồn ào náo nhiệt, nhưng anh cảm
thấy rất vui, âm thanh vui vẻ đó dường như phát ra từ chính trái tim anh, sung
sướng vô cùng.

Anh vừa ăn vừa ngắm nhìn cô, càng nhìn càng rung động, sau đó buột miệng
hỏi: “Hôm nay em không có việc gì chứ? Hay là chút nữa ra ngoài cùng đi dạo?
Gần Thượng Hải có vài thành phố phong cảnh cũng rất được, hay là chúng ta đi Tô
Châu hoặc Hàng Châu nhé?”.

Đang cúi đầu múc bánh trôi, nghe thấy câu này, Ân Như ngẩng lên nhìn anh,
ánh mắt lạnh lùng, giọng nói cũng vậy, “Tổng giám đốc Liêm, thứ lỗi cho tôi hỏi
thẳng, anh đang tán tỉnh tôi phải không?”.

Thẳng thắn như vậy sao, không có kinh nghiệm đối phó với kiểu phụ nữ này,
Liêm Vân cứng lưỡi.

Đối với Ân Như trong cuộc sống của
cô có tồn tại một người đàn ông hay không cũng chẳng phải là điều gì đặc biệt.

Vì vậy sau khi nghe Liêm Vân thẳng thắn đề nghị hẹn hò như thế, cô cũng
không lấy gì làm hãnh diện hoặc cảm động, chỉ cảm thấy kinh ngạc.

Tại sao một người đàn ông thoạt nhìn rất có tướng một anh chàng gia trưởng
kiểu Trung Quốc truyền thống lại chọn
cô? Cô rõ ràng không phải là tuýp người anh ta thích hoặc là tuýp phụ nữ phù
hợp với anh ta. Hai người không có điểm nào chung, về tư tưởng lại càng khác
biệt, sao có thể chứ?

Tuy nhiên đề nghị về việc đi ngắm cảnh ở các thành phố xung quanh Thượng
Hải cũng không tồi, cô vốn cũng định nhân dịp nghỉ dài ngày này đi tham quan vài
nơi, nhưng dù có đi thì cô cũng sẽ đi một mình, cần gì phải nhờ anh ta tháp
tùng chứ?

Làm người đúng là không nên nói trước, nói trước bước không qua.

Hôm sau Ân Như thuê một chiếc xe và tự mình lái như bay trên đường cao tốc,
tâm trạng vui vẻ, cô lái xe rất cẩn thận, giới hạn tốc độ là bao nhiêu thì cô
khống chế bấy nhiêu, nhưng đi được nửa đường thì nghe thấy có tiếng gì đó rất
kinh khủng, ngay sau đó chiếc xe như nghiêng hẳn về một bên, đúng lúc đó bên
cạnh lại có một chiếc xe đang rẽ vào làn đường phía trước mặt cô, cả hai bên
đều vội vàng thắng gấp, nhưng đầu xe vẫn đâm vào nhau.

Xuống xe mới biết xe bị nổ lốp, xe bên kia cũng có mấy người đàn ông bước
xuống, nói gì đó đặc giọng địa phương, người thì gọi điện thoại kẻ thì xông
ngay ra nhìn đầu xe, hiện trường rất náo nhiệt.

Cô nghe không hiểu họ nói gì, Ân Như bấm máy gọi 110. Cô rất có ý thức ghi
nhớ các số điện thoại khẩn cấp ở mọi quốc gia, thấy tình hình có vẻ không được
ổn lắm, tốt nhất là mời cảnh sát tới phán xét công bằng hơn.

Không ngờ đúng là có cảnh sát đến, sau khi xem xét hiện trường nhận liền
mấy cuộc gọi, rồi cứ thế kéo thẳng xe đi, còn yêu cầu tất cả mọi người về đồn
để giải quyết, cô cũng không ngoại lệ.

Thấy lạ, nhưng cô vẫn đi, đến nơi cảm thấy có điều gì đó không bình thường,
mấy người đàn ông kia hung hăng càn rỡ, lại liên tục nói gì đó với cảnh sát, cô
không biết tiếng địa phương, quay sang hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh,
người đó ban đầu không nói gì, sau đó đi ra góc phòng nói nhỏ với cô, “Cô gái,
những người này có quan hệ với nhau, tí nữa thể nào cô cũng sẽ thiệt thòi đấy,
mau tìm người đến giúp đi, một mình cô không thắng nổi bọn họ đâu”.

Nói vậy là có ý gì? Quan hệ? Không phải là lần đầu tiên làm việc trong nước
nên cô không xa lạ với từ này, thấy tình hình có vẻ không ổn, nhưng ở thành phố
này cô chỉ là khách qua đường, lại đang nghỉ Tết, bảo cô tìm người giúp cô biết
tìm ai?

Cuối cùng cũng nghĩ ra, đúng là có một người cô có thể tìm, đó là Liêm Vân
của tập đoàn Liêm Thị.

Liêm Vân gần như lập tức lên đường ngay, trên đường đi chỉ gọi mấy cuộc
điện thoại nhưng khi anh đến thái độ của cảnh sát đã thay đổi một trăm tám mươi
độ, vốn đang bị bỏ quên ở một góc không ai hỏi tới, Ân Như nhanh chóng đã được
họ bố trí vào ngồi trong phòng đợi ấm áp và còn được phục vụ trà và hỏi thăm ân
cần.

Nhìn thấy anh cô giơ tay lên chào, khóe miệng khẽ cong lên, hơi mỉm cười,
nhỏ nhẹ cảm ơn.

Anh mang người theo, lập tức giải quyết những việc còn lại, vui sướng vì
không phải bận tâm tới mấy việc lặt vặt đó nữa, Ân Như cùng anh ra khỏi đồn
cảnh sát.

Sau đó hai người cùng nhau tới Tô Châu, vừa nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình
của anh, Ân Như thấy không nên tỏ ra khó chịu quá, dù sao ngồi cùng một xe thì
cũng phải nói chuyện, chủ đề mà họ nói không ngoài lĩnh vực kinh doanh, càng
nói càng hăng say, chớp mắt đã đến nơi cần đến, đến cô cũng có cảm giác đoạn
đường đó thật ngắn ngủi.

Tô Châu là một thành phố nhỏ trang nhã, những khu vườn được thiết kế tinh
tế và rất đẹp, những hòn giả sơn tinh xảo, phong cảnh thay đổi theo từng bước
chân, hai người có cảm giác như bị mất phương hướng thì đột nhiên cảnh sắc tươi
sáng hiện ra trước mắt, khu đình nghỉ chân bên cạnh hồ nước không khác gì một
cõi trời riêng.

Hai người tới phố Quan Tiền tìm một nhà hàng có các món ăn truyền thống của
Tô Châu để ăn cơm, tinh thần sảng khoái, lại có đồ ăn ngon và cảnh đẹp, chỉ
trong một ngày, sự thân thiết giữa hai người gia tăng nhanh chóng.

Đường về yên ả thẳng tắp, cảnh sắc hai bên nhàm chán, cảm thấy mệt, lúc đầu
còn cố gắng để không ngủ thiếp đi, nhưng khi xe đi qua trạm thu phí đầu tiên cô
không thể chống cự nổi cơn buồn ngủ nên đã chìm dần vào trong mơ.

Khi tỉnh lại cô phát hiện xe đã vào thành phố Thượng Hải, đang ở trên đường
cao tốc Diên An, ánh đèn neon chiếu trên đầu, hai bên đường các cột đèn xếp
hàng thẳng tắp, cảnh sắc mỹ lệ của thành phố phồn hoa hiện ra trước mắt.

Cô quay đầu sang bên cạnh, Liêm Vân cũng đang nhìn về phía cô, bốn mắt giao
nhau, ánh mắt anh sáng lên, sau đó mỉm cười với cô, “Ân Như, đúng là anh muốn
theo đuổi em, có được không?”.

Vấn đề này là do cô đưa ra trước, lần trước anh đã không thể nói gì. Ân Như
vừa ngủ dậy, lại lần đầu tiên gặp một người đàn ông nói thẳng với mình những
lời như thế, cô đang vặn người liền đột ngột dừng lại, lần này tới lượt cô
không biết nói gì.

Cũng có thể vì không khí ngày Tết quá vui vẻ, cũng có thể do hai người đều
cô độc trong thành phố này, cũng có thể là vì mùa đông sắp qua đi, mùa xuân sắp
tới, hormone của chim trống và chim mái bắt đầu rục rịch, tóm lại là kì lạ lẫn
cổ quái, sau chuyến du lịch ngắn ngủi đó, Ân Như đã không còn từ chối tần suất
xuất hiện ngày càng dày đặc của người đàn ông này trong cuộc sống của mình nữa,
thậm chí đôi khi còn tận hưởng cảm giác có một người bên cạnh, coi như ngầm
chấp nhận việc tán tỉnh hay theo đuổi kia.

Sau đó họ đến với nhau thật, mọi thứ đến rất tự nhiên, rõ ràng khác nhau
một trời một vực, rõ ràng không hề có điểm nào chung nhưng mọi chuyện diễn ra
tự nhiên như một lẽ tất yếu, cả hai đều rất vui.

Báo cáo nội dung xấu