Nữ hoàng tin đồn - Chương 01 - Phần 2

Ba
phút sau, những lời đồn đại có liên quan đến họ lan khắp phòng làm việc.

Trong
phòng, Dịch Nhĩ Dương không thể chịu được sự mè nheo của Ca Nam, cuối cùng đã
phải đầu hàng, viết địa chỉ đưa cho anh ta, sau đó thở dài: “Lại thêm một mầm
non bị vùi dập”.

Sau
khi có được địa chỉ trong tay, Đường Ca Nam bộc lộ bản chất lật lọng, phát huy
bản lĩnh qua cầu rút ván một cách xuất sắc, ra công ra sức dúi Dịch Nhĩ Dương
xuống bàn…

Nghe
thấy tiếng kêu thảm thiết không ngớt, mấy cô nhân viên ở ngoài phòng không khỏi
ngạc nhiên nhìn nhau, người run lên cầm cập.

Sau
khi trút giận xong, Đường Ca Nam cảm thấy rất sảng khoái, ung dung sửa sang lại
quần áo, vuốt tóc rồi nói: “Suýt nữa thì bị cậu lừa”.

Dịch
Nhĩ Dương ngẩng mặt, giơ ngón tay đang run rẩy, kêu gào: “Đường Ca Nam, tên ác
quỷ coi phụ nữ như trò chơi, bắt đầu từ giờ này, phút này, tôi cầu cơn ác mộng
sẽ giáng xuống đầu cậu”.

Đường
Ca Nam rất khoái chí, ngẩng mặt cười ba tiếng rồi kéo cửa bước ra ngoài.

Mọi
người trong phòng làm việc thấy anh mặt mày hớn hở, sắc mặt hồng hào, tinh thần
sảng khoái, ai ai cũng thấy rùng mình. Nhiếp ảnh Đại Lưu nghiêng người, khẽ tựa
vào bàn làm việc, dõi theo bước đi của anh rồi thốt lên một câu ai oán: “Chỉ cần
anh ấy tốt thì người ta vẫn còn hy vọng…”.

Đường
Ca Nam đến tìm Phong Bình, một tháng ba lần nhưng đều không gặp cô. Lần thứ tư
đi cũng là lúc sự kiên nhẫn đã lên đến cực điểm, anh không đến mức vô vị như thế
này, hơn nữa chẳng may bị lũ thợ săn ảnh bắt được, truyền ra ngoài thì chẳng phải
cô ta sẽ càng đắc chí còn mình thì công cốc sao?

Lần
này anh khá may mắn, tuy nhấn chuông không có ai ra mở cửa nhưng dường như
trong phòng có tiếng động, chắc là có nhà. Thế là anh nắm tay đập uỳnh uỳnh vào
cửa, đập hơn chục cái mà vẫn không thấy người ra mở cửa, không những thế còn
làm kinh động cả bà hàng xóm.


ta ngó đầu ra nhìn, một người đàn ông cao mét tám, đeo kính đen, mặc complet
đen, hung ha hung hăng, trông rất giống dân xã hội đen trong phim. Bà ta sợ
quá, vội rụt đầu vào.

Đường
Ca Nam nhanh như chớp giơ chân chắn ngang cửa vào nói: “Bác gái khoan đã”.

Mặt
bà ta tái nhợt, đưa tay nắm chặt cổ áo, run rẩy nói: “Anh… anh định… định làm
gì?”.

Đường
Ca Nam thấy “sốc” trước hành động của bà ta, vội lùi lại nửa bước, mỉm cười và
nói: “Tôi muốn hỏi bác một chuyện, người sống ở phòng 101 thường về nhà lúc mấy
giờ?”.


ta bình tĩnh lại và nói: “Phòng 101 không có người. Trước đây là của một cặp vợ
chồng, nhưng về sau họ bán nó đi rồi. Chúng tôi chưa thấy chủ nhân hiện tại của
căn phòng”.

“Không
thể nào”.

Đường
Ca Nam không tin vào tai mình, anh nhìn địa chỉ, không sai một chữ.

“Bác
chắc chứ? Ở đây không có cô gái nào cao một mét bảy hai, tóc dài, khoảng hơn
hai mươi tuổi, rất xinh đẹp, gặp một lần thì sẽ rất khó quên sao?”.

“Gặp
một lần sẽ rất khó quên? Hà hà, vậy thì chắc chắn là tôi chưa gặp”, bà ta cười
nhạt hai tiếng rồi làm ra vẻ đóng cửa, “Anh xuống tầng dưới hỏi xem sao?”.

Đường
Ca Nam không thể giải thích nổi, chỉ có thể nghi ngờ Dịch Nhĩ Dương giở trò, lập
tức rút điện thoại gọi cho anh ta rồi lớn tiếng quát tháo.

Dịch
Nhĩ Dương cũng bị anh ta dọa cho tới mức cũng nảy sinh ngờ vực, vội tìm hồ sơ,
nhìn vào nét chữ trên đó rồi đọc lại cho anh ta nghe: “Phong Bình, phòng 101, tầng
13, tòa nhà số 3 số 1108 đường Anh Hoa. Điện thoại: Không. Di động: Không.
Email: Không”. Kết quả là đọc xong anh ta cũng thấy nghi ngờ: “Lẽ nào cô ấy là
người cổ?”.

Sở
dĩ Đường Ca Nam nhớ nhung Phong Bình, một là xuất phát từ căn bệnh chung của
các công tử nhà giàu - ăn no rửng mỡ, những lúc nhàn rỗi không biết làm gì. Hai
là Phong Bình rất xinh đẹp. Bây giờ thêm cái thứ ba là tò mò.

“Thế
lúc đầu cậu tìm thấy cô ấy ở đâu?”

“Lúc
chuẩn bị show diễn thời trang, thiếu người, mình đăng quảng cáo tìm người, cô ấy
đến phỏng vấn”.

“Sơ
yếu lý lịch ghi gì? Học trường nào?”.

“Không
có sơ yếu lý lịch, không có trường. Nói là đã từng giúp người ta thiết kế quần
áo, có thể đảm nhận được công việc này. Sau khi làm thử một vài việc, thấy cô ấy
làm tốt hơn mấy sinh viên đại học cùng đến phỏng vấn nên mình nhận cô ấy vào
làm”.

“Ặc
ặc, cách dùng người của cậu quả là khác người”.

Dịch
Nhĩ Dương không thèm để ý đến lời châm biếm của anh ta: “Tuy cô ấy nói chưa từng
được đào tạo chuyên nghiệp nhưng mình rất hy vọng cô ấy là thợ chuyên nghiệp”.

“Cô
ta nói dối sao?”.

“Mình
hy vọng cô ấy nói dối”.

“Vì
sao?”.

“Nếu
không phải là nói dối thì cô ấy đúng là thiên tài trong lĩnh vực thời trang”.

Dịch
Nhĩ Dương thở dài, thốt lên những lời từ tận đáy lòng: “Điều mà mình cảm thấy
may mắn nhất bây giờ là cô ấy chưa có tiền để kinh doanh riêng, nếu không e rằng
giới thời trang trong nước không có chỗ cho Dịch Nhĩ Dương này”.

Đường
Ca Nam không nói gì, dường như đang suy đoán độ chính xác trong câu nói của anh
ta.

“Bây
giờ thì cậu biết vì sao mình không nói cho cậu biết địa chỉ của cô ấy rồi chứ?
Ba chữ ‘Đường Ca Nam’ chính là tiền”, Dịch Nhĩ Dương nửa đùa nửa thật, “Nếu hai
người liên kết với nhau thì mình chết chắc”.

Đường
Ca Nam hét lên: “Nói như vậy thì cậu cũng công nhận là những lời nói của cô ta
trên máy bay là để tán tỉnh tôi, đúng không, đúng không?”.

Dịch
Nhĩ Dương ghét nhất là tính tự kỷ của anh ta, anh cười nhạt và nói: “Cũng chưa
chắc, biết đâu cô ta thực sự không biết cậu là ai”.

Đường
Ca Nam nhắc nhở: “Lòng đố kỵ sẽ làm mất đi khí chất tao nhã của cậu…”.

“Hứ!”

“Cậu
đánh giá cô ta cao như vậy sao không giữ cô ta ở phòng làm việc? Hại tôi không
tìm thấy cô ta…”.

Dịch
Nhĩ Dương lớn tiếng quát mắng: “Cậu đần thế, cô ta mà chịu bị người khác quản
lý à?”.

Đường
Ca Nam cười ha hả: “Bị người ta từ chối đúng không? Ha ha… không sao, để mình
giúp cậu báo thù…”.

Anh
chưa nói hết câu thì đầu bên kia đã dập máy.

Mấy
ngày sau đó, Đường Ca Nam rất bận, đi công tác hơn nửa tháng, lại vội vội vàng
vàng bay sang New York để họp hội đồng quản trị, ba bốn cuộc họp liền nhau, khối
lượng công việc tăng vọt, lịch kín mít, không chút thời gian rảnh rỗi.

Khoảng
hai tháng sau, vào một buổi tối đẹp trời, anh và khách hàng cùng dùng bữa trên
tầng thượng của khách sạn Thời Quang. Sau khi ngồi xuống, anh lướt nhìn xung
quanh một lượt, vô tình nhìn thấy Phong Bình.

Ngồi
cùng bàn với cô là một chàng trai trẻ, ăn mặc sang trọng, nhìn nghiêng thấy mặt
rất quen nhưng chưa nghĩ ra đã gặp ở đâu.

Đúng
là mất bao công sức tìm kiếm không thấy giờ lại gặp nhau ở chốn này, thù cũ thù
mới của Đường Ca Nam trỗi dậy. Thù mới dĩ nhiên là mấy lần đến nhà tìm không có
kết quả gì. Từ trước đến nay đều là phụ nữ chủ động bám lấy anh, đã bao giờ anh
tích cực đi tìm phụ nữ như vậy đâu? Thù cũ là lần cô ta giả ngây giả ngô trên
máy bay, tài diễn xuất quèn mà cũng dám lấy ra để dọa người, đúng là sỉ nhục
người quá đáng.

Trông
cô ta có vẻ đen hơn trước, tóc cắt ngắn, để kiểu mái manơcanh rất được tuổi
teen ưa chuộng. Kiểu mái này khá hợp với cô ta.

Giả
nai ư? Đường Ca Nam thầm coi thường, không hiểu chàng trai ngồi cùng cô ta là
ai.

Dùng
bữa trên tầng thượng của khách sạn Thời Quang không phải là người thường, thành
phố Thánh Anh nhỏ thế này, không có cớ gì mà không quen.

Anh
không rời mắt khỏi Phong Bình khiến khách hàng của anh, giám đốc Lưu của doanh
nghiệp Thiên Diệu cũng phải quay lại nhìn. Anh ta nhận ra chàng trai ngồi cùng
Phong Bình.

“Ô?
Kia chẳng phải là cậu Phương sao, nghe nói hai bố con mâu thuẫn với nhau nên
đang định tách ra làm ăn riêng…”.

Thấy
anh ta nói vậy Đường Ca Nam mới chợt nhớ lại.

Phương
Quân Hạo, khách sạn Thời Quang là của cha anh ta, toàn thế giới có mười ba
khách sạn, trong nước có hai cái, ngoài thành phố Thánh Anh còn có một cái ở thành
phố Vũ Minh - thành phố văn hóa nổi tiếng. Nghe nói cô con gái út của nhà họ
Phương, Phương Quân Di là một đại mỹ nhân, hai người anh em của Đường Ca Nam
cùng học bên Anh với cô ta, vì vậy mà cũng có quen biết.

Không
hiểu hai người đang nói chuyện gì mà bỗng nhiên Phương Quân Hạo ngẩng đầu cười
rất to. Phong Bình cầm ly rượu, miệng khẽ mỉm cười, trông rất cao quý.

Đường
Ca Nam không tin vào mắt mình, không biết có phải mình hoa mắt hay không, hai
tháng không gặp, phải chăng cô ta đã đi học lớp lễ nghi?

Giám
đốc Lưu thấy Đường Ca Nam không tập trung, nói chuyện hoàn toàn không ăn nhập với
chủ đề, chốc chốc lại liếc nhìn sang bàn bên kia nên không khỏi thầm than thở:
Mọi người thường nói công tử thứ hai nhà họ Đường là công tử đa tình, xem ra
không sai chút nào, cô gái kia quả là nhan sắc hơn người, nhưng anh ta cũng
không đến nỗi ngồi trước mặt người khác mà hồn vía trên mây như vậy chứ?

Trong
lòng thì nghĩ vậy nhưng ngoài mặt thì vẫn cười rất tươi, tỏ vẻ rất hiểu ý người
khác: “Nếu giám đốc Đường quen họ thì chi bằng sang chào một câu”.

Đường
Ca Nam không nói gì, dường như đang cân nhắc.

Đúng
lúc ấy, bỗng nhiên Phương Quân Hạo cầm điện thoại đứng lên, gật đầu với Phong
Bình rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.

Anh
ta vừa đứng dậy, Phong Bình liền quay sang nhìn Đường Ca Nam, vẻ mặt như cười
mà không phải là cười.

Đúng
là lẳng lơ.

Đường
Ca Nam cười thầm, đứng dậy vứt chiếc khăn ăn xuống bàn và nói: “Vậy thì xin
giám đốc Lưu chờ một chút, tôi qua chào một câu”.

Anh
bước đến trước bàn ăn của cô, chưa kịp nói gì thì Phong Bình đã hỏi trước.

“Chào
anh Đường, lâu lắm không gặp”.


ngồi đó, đầu hơi ngẩng mỉm cười với anh, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, đôi mắt
long lanh như sương mai ngước nhìn anh. Đường Ca Nam như thấy ánh sáng chói lọi
chiếu thẳng vào người, những lời định nói dường như đã quên hết, chỉ thuận miệng
tiếp lời cô: “Đúng vậy, cô Phong dạo này vẫn khỏe chứ?”.

“Vẫn
vậy”. Phong Bình mỉm cười, đưa tay mời anh ngồi.

Đường
Ca Nam kéo ghế ngồi đối diện với cô, đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói cô đã rời
phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương, không biết bây giờ đang làm việc ở đâu?”

“Đang
chờ việc”.

“Vẫn
đang đi học sao?”.

“Không”.

“Vậy
thì mới tốt nghiệp à?”.

“Không”.

Từ
đầu đến cuối cô đều mỉm cười nhưng cách trả lời dứt khoát ngắn gọn như vậy khiến
Đường Ca Nam không hỏi thêm nữa, dường như đã hiểu được vài phần. Loại con gái
như cô ta anh gặp không ít, không cần đi làm nhưng cũng không phải lo đến cái
ăn, ngày nào cũng trang điểm thật lộng lẫy, tự khắc có xe đến đón. Nếu không,
cô ta dựa vào cái gì mà dùng bữa trong khách sạn cao cấp nhất thành phố? Chỉ một
bữa ăn ở đây cũng đủ trả tiền lương hai tháng cho một nhân viên văn phòng bình
thường.

Đường
Ca Nam lướt nhìn các món ăn rồi nhìn Phong Bình.


đang mỉm cười nhìn anh, từng đường nét trên khuôn mặt đều vô cùng hoàn mỹ,
không chê vào đâu được, nhìn gần mới thấy cô không đánh phấn, làn da trắng mịn
tự nhiên, không tì vết, quả là một “sản phẩm hoàn hảo” của tạo hóa.

Trong
số những cô gái mà anh quen, hiếm có ai không trang điểm mà lại xinh đẹp đến vậy.
Điều này khiến Đường Ca Nam không khỏi thốt lên: Xinh đẹp như vậy, lợi dụng vẻ
đẹp của mình thì có gì là xấu đâu.

Anh
rút card visit, đưa cho cô và nói: “Đây là card visit của tôi”.

Phong
Bình nhận lấy tấm card, trên đó chỉ ghi tên và một dãy số, ngoài ra có in biểu
tượng của tập đoàn Bắc Thần, kiểu card visit điển hình của người nổi tiếng. Cô
mỉm cười nói khách sáo vài câu rồi nhét nó vào chiếc xắc nhỏ của mình.

Đường
Ca Nam chờ một chút, không thấy cô có ý trao đổi phương thức liên lạc nên có ý
nhắc khéo: “Không biết cô Phong…”.

Anh
vẫn chưa nói hết câu thì Phương Quân Hạo đã quay lại, nét mặt rất kỳ quái. Anh
ta nhìn Đường Ca Nam rồi lại nhìn Phong Bình, sau đó hướng ánh mắt về phía Đường
Ca Nam, ngạc nhiên hỏi: “Hai người quen nhau?”.

Đường
Ca Nam ngẩng đầu mỉm cười với anh ta, coi như là đã đáp lời.

“Quân
Hạo, anh còn nhớ số điện thoại nhà tôi không?”.

“Nhà
cô?”. Phương Quân Hạo nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

“Chỗ
tôi ở”. Phong Bình nhấn giọng.

“Dĩ
nhiên”. Phương Quân Hạo hiểu ý, nhưng vẫn cảm thấy ngạc nhiên.

“Vậy
thì phiền anh viết cho anh Đường. Anh biết đấy, tôi chẳng bao giờ nhớ được số
điện thoại của mình”.

Nghe
cô ta nói vậy, Đường Ca Nam thực sự “choáng”.

Thật
quá trắng trợn! Cô ta nói như vậy trước mặt Phương Quân Hạo chẳng phải là ngầm
nói rằng mình muốn tán tỉnh cô ta sao. Tuy anh cũng có ý đó nhưng không đến nỗi
vô liêm sỉ đến mức thọc gậy bánh xe trước mặt người khác mà vẫn bình thản không
chút xấu hổ ngượng ngùng như vậy.

Quả
nhiên sau khi nghe thấy câu nói ấy, Phương Quân Hạo lập tức quay đầu nhìn anh,
ánh mắt như thiêu đốt.

Anh
chỉ có thể đáp lại bằng nụ cười tao nhã: “Phiền cậu rồi”.

Nếu
cô ta đã không để ý thì anh cũng không cần biểu lộ thiếu tự tin như thế. Mặc kệ
cô ta muốn kích Phương Quân Hạo hay có ý gì khác, dù sao cứ có được số điện thoại
đã rồi tính sau.

Phương
Quân Hạo lấy tờ giấy ăn trên bàn, vung bút viết một dãy số dài rồi đưa cho anh
ta, vẻ mặt tỏ ra rất nghiêm nghị.

Đường
Ca Nam cầm lấy tờ giấy, cảm ơn một tiếng rồi đứng dậy và nói: “Vậy thì tôi
không làm phiền hai người dùng bữa nữa. Cô Phong, chúng ta sẽ liên lạc sau”.

Phong
Bình mỉm cười: “Được”.

Sau
bữa tối hôm ấy, giám đốc Lưu trên đường lái xe về nhà, nhớ lại khung cảnh của bữa
tối, càng nghĩ càng thấy nực cười. Nửa tiếng trước, Đường Ca Nam dài cổ nhìn về
chỗ ngồi của Phương Quân Hạo, nửa tiếng sau Phương Quân Hạo không ngừng liếc
nhìn Đường Ca Nam. Hai người đều là những chàng trai độc thân giàu có, cao quý
của thành phố này, nếu cô gái ấy nhan sắc bình thường thì e rằng anh ta sẽ nghĩ
lệch lạc mất.

Người
xưa nói sắc đẹp là mầm của tai họa, quả là không sai chút nào.

Vốn
dĩ Đường Ca Nam rất chắc chắn rằng Phong Bình muốn tán tỉnh anh, nhưng từ sau
khi gặp Phương Quân Hạo, anh không nghĩ như vậy nữa, ngược lại thấy cô “cao
giá” hơn.

Cứ
phải có người cạnh tranh thì mới là “hàng” tốt, đàn ông thường thích như vậy.

Anh
không biết quan hệ giữa Phong Bình và Phương Quân Hạo tiến triển đến mức nào,
nhưng chắc chắn là quan hệ khá thân mật, chí ít thì Phương Quân Hạo biết số điện
thoại nhà cô, riêng điều này anh ta đã mạnh hơn anh. Nhưng nói đi cũng phải nói
lại, Phong Bình quả là tài giỏi hơn người, Phương Quân Hạo thường sống ở châu
Âu giúp cha anh ta lo việc kinh doanh khách sạn bên đó, sao lại có thể gặp cô
ta được nhỉ?

Nhưng
nghĩ lại lại thấy, bước vào làng thời trang có thể quen rất nhiều người nổi tiếng,
chả trách cô ta muốn đến phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương, đó là nơi mà biết
bao cô gái vỡ đầu chảy máu cũng muốn vào, nhưng vì sao cô ta lại nỡ rời đi nhỉ?
Nghĩ mãi mà không tìm được đáp án.

Đường
Ca Nam suy nghĩ linh tinh, đoán già đoán non, thoắt cái đã đến cuối tuần.

Anh
đi làm về cũng đã năm giờ rưỡi, chuẩn bị tinh thần một lúc rồi rút điện thoại
ra, tìm số điện thoại nhà Phong Bình. Trong khoảng thời gian chờ đối phương nhấc
máy, lần đầu tiên anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, chợt thấy má
nóng bừng. Thật xấu hổ, lần đầu yêu cũng không căng thẳng đến mức này.

Đáng
tiếc là không ai nghe máy.

Anh
không cam tâm, liên tiếp gọi ba lần nhưng vẫn không thấy ai nghe máy. Lần này
anh cảm thấy buồn bực, xuống quầy bar uống cốc rượu, ngồi trên chiếc sofa rộng
thênh thang, rút điện thoại gọi cho Hạ Dao. Hạ Dao đang quay phim, nhưng thấy
giọng anh rất lạ nên lập tức nói sẽ thương lượng với đạo diễn, sau đó ra ngoài
uống rượu với anh.

Đường
Ca Nam chỉ muốn khẳng định lại cảm giác ưu việt vốn có từ trước đến nay của
mình, hoàn toàn không cần có người uống rượu cùng, vì vậy anh lạnh lùng từ chối
Hạ Dao. Sau đó anh gọi cho Ngô Niệm Chân và Dư Man Văn, giọng nói của họ tràn đầy
vẻ ngạc nhiên và vui mừng, thái độ dịu dàng, tuy Dư Man Văn có trách cứ vài
câu, làm nũng vài câu nhưng đó là biểu hiện của tình yêu.

Hãy
nhìn mà xem, mọi lúc mọi nơi luôn có vô số cô gái chờ đợi tiếng gọi của anh, chỉ
có cô gái đáng ghét tên Phong Bình là không thể gọi điện thoại được. Không có ở
nhà, lẽ nào không chuyển điện thoại nhà thành điện thoại di động được à? Chắc
không đến nỗi không có điện thoại di động chứ? Thật là ngu ngốc hết chỗ nói.

Đường
Ca Nam ức chế, ngâm mình trong bồn tắm một lúc rồi leo lên giường đi ngủ.

Sáng
hôm sau tỉnh dậy nhìn đồng hồ, sáu giờ mười lăm phút. Anh nằm trên giường nghĩ
ngợi lung tung một lúc, cầm điện thoại ấn dãy số đã trở nên quen thuộc.

Lần
này, mới đổ hai chuông đã có người nhấc máy, một giọng nói trong trẻo thanh
thoát cất lên: “A lô”.

Đường
Ca Nam vốn không mong chờ có người nhấc máy, càng không mong chờ nhấc máy nhanh
như vậy, nghe thấy tiếng nói anh vội ngồi phắt dậy: “Cô Phong à?”.


khẽ cười: “Anh Đường, anh không gọi nhầm đâu”.

Đường
Ca Nam cảm thấy khó xử: “Không ngờ cô dậy sớm vậy?”.

Tiếng
cười của cô vang hơn: “Nếu tôi không dậy sớm như vậy thì anh Đường nói chuyện với
ai?”.

Đường
Ca Nam ho vài tiếng, cảm giác mới ngủ dậy não hoạt động chậm, đành phải nói toạc
móng heo: “Tối hôm qua tôi gọi điện cho cô, cô không có nhà…”.

“Xin
lỗi, tối qua tôi về muộn”.

“Hôm
nay cô có kế hoạch gì không? Tôi muốn mời cô ăn cơm”.

“Hi
hi, e rằng phải sau tám giờ tối mai tôi mới có thời gian…”.

Đường
Ca Nam vội nói: “Vậy thì tám giờ tối mai. Tôi đến đón cô”.

Phong
Bình im lặng.

Đường Ca Nam thấy tim đập thình thịch.

“Anh Đường”, sau một hồi im lặng,
Phong Bình nói tiếp, giọng nói có vẻ hơi lưỡng lự, “Anh Đường, xin lỗi tôi nói
thẳng, thời gian của tôi rất quý báu”.

Một tay Đường Ca Nam nắm chặt điện
thoại, tay kia gõ nhẹ vào đầu hai cái, lẽ nào chưa tỉnh ngủ hay sao?

“Tôi không hiểu ý cô lắm”.

“Ý của tôi là muốn mời tôi ăn cơm
thì phải trả tôi tiền”.

Nghe thấy câu ấy, Đường Ca Nam suýt
ngất, quả thực không dám tin vào tai mình. Thẳng đến nỗi không thể chấp nhận được.

Cô ta có thể nói câu đó một cách rõ
ràng, lưu loát, tự nhiên, không chút ưỡn ẹo, Đường Ca Nam phục sát đất. Anh gặp
không ít những cô gái ham công danh, lợi lộc nhưng phần lớn họ biết dùng tình cảm
để che đậy, chỉ có cô ta là biểu lộ một cách trắng trợn như vậy. Lòng khâm phục
của anh dành cho cô quả giống như nước sông chảy dạt dào…

“Tôi làm anh sợ à, anh Đường?”.

“Đâu, đâu có”, bộ não của Đường Ca
Nam nhanh chóng hoạt động, “Tôi đang nghĩ không biết cô thu phí thế nào?”.

Nói xong anh lại muốn bóp chết
mình. Trời ơi, sao anh có thể nói ra những lời như thế chứ. Cô ta có thể coi
mình là xx(1), lẽ nào anh cũng coi mình là x x sao? Trời ơi!

(1)
XX: ngôn ngữ mạng, ý thóa mạ, chửi mắng. Nhưng tác giả viết tránh đi.

Giọng của cô rất có sức hút: “Bốn
trăm USD một tiếng. Không kể người già hay trẻ nhỏ”.

Đường Ca Nam “choáng” nặng vì câu
nói sau của cô ta, lẽ nào ý cô ta muốn nói thị trường của mình rất rộng sao?”.

“Nếu tiêu thụ trong thời gian dài
thì có được giảm giá không?”. Cuối cùng anh cũng lấy lại được phong độ, giở trò
đùa giỡn ác ý, đây vốn là sở trường của anh.

Cô trả lời rất nghiêm túc: “Chuyện
này hoàn toàn không tồn tại khả năng tiêu thụ lâu dài, tôi nói rồi thời gian của
tôi rất quý báu”.

Đường Ca Nam cố tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Tôi rất tò mò không biết cô Phong dùng thời gian quý báu của mình vào những việc
gì?”.

Phong Bình khẽ cười: “Thế này nhé
anh Đường, nếu tôi muốn đi tiêu khiển thì sẽ có nhân viên riêng chịu trách nhiệm
sắp xếp chuẩn bị. Khi nào tôi muốn yên tĩnh một mình, không muốn bị làm phiền
thì họ sẽ tự động biến mất, đến khi nào tôi cần họ”. Nói đến đấy cô ngừng lại một
lát, rồi nói tiếp: “Vì vậy, anh Đường ạ, nếu anh muốn hẹn tôi thì ngoài việc
chuẩn bị sẵn bốn trăm USD, anh còn phải chờ khi nào tôi có thời gian”.

Suýt nữa thì Đường Ca Nam ngạt thở.

Cô ta quả là hung hăng hết chỗ nói.

Phong Bình im lặng một lúc, không
nghe thấy đối phương trả lời, liền dùng giọng điệu cười nhạo, nhẹ nhàng hỏi
anh: “Vậy thì anh Đường, tám giờ tối mai anh…”.

Cô chưa nói hết câu, chỉ nghe thấy
tiếng cạch một cái, đầu dây bên kia đã dập máy.

Phong Bình cầm điện thoại, im lặng
ba giây rồi nhẹ nhàng đặt máy xuống.

Nụ cười bí hiểm xuất hiện trên đôi
môi gợi cảm của cô, lan tận đến khóe mắt, cuối cùng cô không kiềm chế được nằm
lên giường cười ha hả.

Hai phút sau, điện thoại lại đổ
chuông.

Cô vừa nhấc điện thoại thì nghe thấy
giọng nói như đang nghiến răng nghiến lợi của Đường Ca Nam: “Tám giờ tối mai,
tôi đến đón cô”.

Sau đó “cạch” một cái, anh ta đã dập
máy.

Phong Bình lại nằm ra giường cười
không dứt.

Mười phút sau, điện thoại đổ
chuông, cô ấn nút phóng to âm thanh, giọng nói hoàn mỹ của một người đàn ông
trung niên vang lên, ông ta cung kính nói: “Thưa tiểu thư, du thuyền và máy bay
đã chuẩn bị xong rồi ạ, phu nhân bá tước sẽ cung kính đón cô ở khu vườn dưới
quê. Bây giờ xe đã đến bến cảng đã ở tầng dưới rồi ạ”.

Báo cáo nội dung xấu