Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh - Chương 28 - 29

Chương 28

MỘT ĐỜI CHÂU SA(*), MỘT ĐỜI ĐAU

(*) Nốt ruồi son.

Tôi gặp Thụy Lâm ở Anh.

Anh ấy là một người Anh gốc. Theo lời của anh ấy thì, đến bây giờ anh ấy
vẫn là quý tộc.

Đi dạo đêm với một người con trai Anh trên cầu Cambridge, nhớ lại những năm
hai mươi, Từ Chí Ma và Lâm Huy Nhân cũng đã đi dạo trên cầu Cambridge vào ban
đêm, chúng tôi cũng chèo một con thuyền nhỏ, du ngoạn trên Cambridge, tôi khe
khẽ hát bài Bông hoa nhài xinh đẹp, Thụy Lâm nói, Âu Dương, em có thứ khí chất
u buồn bẩm sinh.

Thụy Lâm, tôi khẽ gọi tên anh ấy. Tôi có tình cảm tốt với người con trai
này, xuất thân quý tộc, có sự anh tuấn và cao lớn của đàn ông châu Âu trung cổ,
thích đưa tôi đến nhà thờ làm lễ, thích đưa tôi đi ăn những món ăn vặt hương
đồng gió nội của nước Anh, còn đưa tôi đến những tòa lâu đài cổ kính nhất nước
Anh.

Tôi hiểu ý của anh ấy, đúng thế, anh ấy thích tôi.

Bởi vì anh ấy say mê phương Đông, say mê một người con gái có đôi mắt trong
sâu thăm thẳm và tết tóc đuôi sam.

Chúng tôi thường ngồi bên nhau ngẩn ngơ, anh ấy thích ngắm tôi, còn tôi lại
thích hoài niệm.

Tâm sự của tôi, anh ấy không hiểu.

Tôi cứ nghĩ rằng rồi sẽ có ngày, tôi quên được tình yêu đó, quên được anh,
nhưng, đột nhiên một hôm, nghe thấy một bài hát cũ, nước mắt của tôi lại rơi,
vì bài hát này, tôi đã từng nghe vào thời gian tôi yêu Thẩm Gia Bạch say đắm
nhất. Là Quân cờ của Vương Phi:… Em đã không còn đường để lui nữa.

Sau khi sang Anh, tôi gửi cho Xuân Thiên một email, nói với anh rằng: Sương
mù ở Anh rất đẹp, cầu Cambridge rất đẹp, em thích nơi này.

Anh viết thư lại nói: Tình yêu của anh dành cho em như mưa xuân âm ỉ, sự
bịn rịn của anh đối với em là con đường không có lối ra, đi vào bóng tối, vẫn
tiếp tục đi sâu hơn nữa.

Chỉ mình tôi biết, không có Thẩm Gia Bạch, đi đến đâu thì trái tim cũng đã
chết, cũng đã nguội lạnh!

Tôi không có địa chỉ liên lạc với Thẩm Gia Bạch, cũng không thể mở miệng ra
để hỏi, rất nhiều đêm, tôi cứ ngồi ngẩn ra để nhìn cái dấu anh tặng.

Chớp mắt đã qua một năm, Thẩm Gia Bạch ở lại Thượng Hải, nhân tài của Phúc
Đán, làm cho một công ty chứng khoán, còn Chương Tiểu Bồ muốn đi Nhật, cô ấy
nói, muốn sang Nhật du học, nhưng tôi biết, bên cạnh cô ấy, nhất định là có một
người đàn ông.

Những lá thư của Xuân Thiên, cứ ba bốn ngày lại được gửi đến, những bức ảnh
anh đi công tác, ảnh đồng nghiệp của anh, còn cả những thay đổi rất rất nhỏ của
thành phố Bắc Kinh, có Xuân Thiên, tôi gần như không có cảm giác rời xa Bắc
Kinh.

Thỉnh thoảng, anh gọi điện thoại sang cho tôi. Mà đã nói là nói cả hơn nửa
tiếng đồng hồ.

Thôi được rồi, tôi luôn khuyên anh, đang gọi điện thoại quốc tế đường dài
đấy.

Nhưng để được nghe tiếng em thì cũng đáng mà.

Trong điện thoại, anh luôn nói những chuyện đâu đâu, nói anh đã nuôi một
chú chó nhỏ và anh đặt tên là nó Hạ Hạ. Hạ Hạ, hay không? Anh hỏi tôi, Anh cứ
gọi tên nó, là có cảm giác như em đã đến, Hạ Hạ, cái tên đẹp thế.

Tôi nói: Anh thật đáng ghét, anh thừa biết em tên là Tịch Hạ.

Đúng thế, nó là em gái em!

Là em gái anh ấy!

Tôi và Xuân Thiên ồn ào cãi cọ trên điện thoại, tôi nói: Anh đổi tên cho nó
đi.

Gọi nó là gì? Anh sẽ nghe em.

Là Xuân Thiên. Ha ha, gọi nó là Xuân Thiên đi. Lúc này, Xuân Thiên đang kêu
ầm ĩ trong điện thoại, nghe rất giống tiếng cún con, cuối cùng tôi cũng phải
phá lên cười.

Bạn thấy đấy, tôi và Xuân Thiên lại nhắc đến chó trong một cuộc điện thoại
quốc tế đường dài.

Mỗi lần anh gọi điện thoại đều khiến tôi rất vui vẻ, cuối cùng anh hỏi tôi:
Còn đeo đồng hồ không?

Đương nhiên vẫn đeo.

Nghĩ đến ba mươi năm sau anh sẽ thay pin cho em nhé.

Đáng ghét. Ba mươi năm sau em sẽ không gặp anh nữa, người cũ không thích
hợp cho chuyện gặp gỡ đâu, lúc ấy em hơn năm mươi tuổi rồi, là bà lão rồi, tóc
đã bạc trắng, để cho anh nhìn thấy chắc? Còn lâu, nói cho anh biết, em định sẽ
ở lại Anh đấy, không về nữa.

Không không không, em vẫn phải về chứ: Tổ quốc đẹp biết bao, cho dù không
lấy anh, cũng phải lấy một người Trung Quốc, hoa thơm không thể cho người ngoài
ngửi.

Xì, tôi mắng anh, chẳng nghiêm túc gì cả.

Nửa năm sau, Chương Tiểu Bồ cũng ra nước ngoài, sau đó thì bặt vô âm tín.
Xuân Thiên nói: Cô ấy bỏ đi cùng với một người Nhật, còn nói không muốn để Thẩm
Gia Bạch đi tìm cô ấy, em xem, chuyện này xong rồi.

Tôi không ngờ chuyện lại thế này, đúng thế, dù sao đấy cũng là người cô ấy
đã yêu cuồng nhiệt, sao nói đi là đi?

Nhưng không ngờ sự việc không chỉ dừng lại ở đó!

Nửa đêm Xuân Thiên gọi điện cho tôi, Tịch Hạ, em ngủ chưa?

Lại chuyện gì nữa?! Tôi có chút chán nản hỏi: Lẽ nào anh định không cho
người khác ngủ sao? Ngày mai em thi rồi.

Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia Bạch bị mù rồi.

Cái gì?! Anh nói cái gì!

Thẩm Gia Bạch mù rồi!

Cậu ấy đột nhiên mù, bác sĩ nói khả năng
hồi phục được là rất ít, e là cả đời này cậu ấy sẽ phải sống một cuộc sống tăm
tối.

Trong giây lát, tôi cứng đờ người lại.

Lặng lẽ ngồi trong bóng đêm, nước mắt của
tôi đột nhiên rơi xuống, Thẩm Gia Bạch không nhìn thấy nữa, không bao giờ nhìn
thấy nữa, anh nhất định sẽ vô cùng đau khổ buồn bã, nhất định là do Chương Tiểu
Bồ khiến anh quá đau lòng!

Nếu không phải là tôi, năm đó nếu tôi không
trả lời lá thư ấy, thì sao anh có thể gặp tai nạn như thế này. Tất cả là tại
tôi! Tôi không nên trả lời thư của anh, không nên khiến chuyện này sai nối tiếp
sai! Tôi hối hận, nhưng cũng muộn rồi. Khiến anh tổn thương, tôi cũng làm tổn
thương chính mình!

Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia
Bạch, tôi khe khẽ gọi tên anh: Em có thể làm gì cho anh? Em có thể giúp gì cho
anh?

Nhớ lại quãng thời gian tiếp xúc với Thẩm
Gia Bạch, tôi câm lặng chỉ biết khóc, ông trời nhất định phải trừng phạt anh
sao? Vì thế, mới để anh gặp Chương Tiểu Bồ?

Lúc ấy tôi hoàn toàn không biết những gì mà
Chương Tiểu Bồ đã phải trải qua, chỉ ra sức oán trách cô ấy, nếu sớm biết thế
này, thì hà tất phải có ngày ấy?

Đêm hôm đó thật dài, dài tới mức dường như
quay trở về tuổi mười bảy, lần đầu chúng tôi gặp nhau, dưới gốc cây hợp hoan,
chỉ một giây lướt qua ấy, khiến tôi sốc vô cùng, mối duyên cả đời, nỗi đau cả
đời, cũng bắt đầu từ đấy!

Trái tim tôi, vẫn là con rắn nhỏ đang tơ
tưởng. Nhưng, tất cả đều trống rỗng, tôi sẽ kiên trì tới bao giờ?

Xuân Thiên sẽ kiên trì tới bao giờ? Tại sao
lúc nào cũng lướt qua nhau trùng hợp thế? Tại sao?

Kì nghỉ hè đến gần, tôi quyết định về nước!
Hai tháng, tôi chuẩn bị để ở bên cạnh Thẩm Gia Bạch, đúng thế, quả do tôi
trồng, tôi phải từ từ mà thu hoạch.

Khi Xuân Thiên nghe xong quyết định của
tôi, im lặng rất lâu, cuối cùng anh nói: Về đi, cũng có thể, Thẩm Gia Bạch thật
sự cần một cô gái dịu dàng lương thiện ở bên cạnh.

Khi Xuân Thiên nói ra những lời đó, tôi
biết anh đã phải cố gắng dũng cảm bao nhiêu. Tình cảm trên thế giới này, bao
giờ cũng là sự mắc nợ lẫn nhau, anh nợ tôi, tôi lại nợ anh, sau đó - cùng nhau
hoàn trả.

Là Xuân Thiên giúp tôi nghe ngóng tin tức
của Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia Bạch về một thị trấn nhỏ ở Giang Nam. Xuân Thiên
nói: Cậu ấy chọn cách chạy trốn, chọn cuộc sống yên tĩnh, chúng ta cùng đi thăm
cậu ấy.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh,
tôi nhìn thấy Xuân Thiên đang đi về phía tôi. Thời gian một năm, anh gầy hơn
cao hơn, trên nét mặt phảng phất sự hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành,
hai mươi ba tuổi, rực rỡ như thế, tỏa sáng như thế, giống như cây bạch dương
trong gió, trên thế giới này, người hiểu tôi nhất chính là Xuân Thiên.

Vào giây phút nhìn thấy tôi, anh lao đến
như một cơn gió, sau đó kéo tôi vào lòng. Người anh em! Anh ấy gọi tôi.

Người anh em! Tôi cũng gọi anh.

Bốn mắt nhìn nhau, chúng tôi không còn là
chàng trai cô gái ngây thơ của năm đó nữa, trong mắt chúng tôi, có sự cô đơn
sâu thăm thẳm!

Xuân Thiên đưa tôi về thành phố ven biển,
bố đã khoẻ hơn nhiều rồi, mẹ ngày nào cũng cùng bố đi dạo, anh trai và Vân Cẩm
đang làm thủ tục để sang Anh, là bố đích thân lo giúp. Bố nhìn tôi, xoa đầu
tôi, Tịch Hạ, con lớn rồi, cao hơn cả bố rồi.

Trên bàn tay bố đã bắt đầu có nếp nhăn, mái
tóc điểm bạc, mẹ vẫn nhìn bố với ánh mắt sùng bái như thế. Sóng gió qua đi,
cuối cùng đổi lại là cuộc sống yên bình, từ trong ánh mắt của bố mẹ khiến tôi
hiểu ra, tình yêu thì ra là sự níu giữ của cả hai người!

Lên tàu đi đến Giang Nam, Xuân Thiên luôn ở
bên tôi.

Trên tàu, cũng là anh đi đi lại lại vào
trong bếp để lấy nước nóng cho tôi uống, không muốn tôi nổi giận, là anh đã
chạy tới phòng phát thanh ở ga tàu để yêu cầu phát bài Nếu kiếp sau em vẫn còn
nhớ anh cho tôi nghe. Tôi nói: Anh lúc nào cũng khiến người khác cảm động, nếu,
nếu có kiếp sau, em…

Được rồi được rồi, anh ngắt lời tôi, đừng
bao giờ ước có kiếp sau với anh, anh không cần.

Kiếp sau, anh sẽ làm chú chó nhỏ của em,
nằm giữ cửa nhà em, nhìn thấy đàn ông con trai sẽ kêu gâu gâu!

Đấy, đấy là Xuân Thiên, khi bạn muốn nghiêm
túc, anh lại không nghiêm túc, khi bạn không muốn nghiêm túc, anh lại nhất định
phải nghiêm túc!

Tôi chìm vào giấc ngủ trong nặng nề, khi
tỉnh dậy tôi thấy mình vẫn đang dựa vào Xuân Thiên. Anh nói: Anh không dám cử
động, sợ lại đánh thức em trong lúc đang ngủ say, anh phát hiện ra trên đầu em
có một sợi tóc bạc, nào, để anh nhổ cho em. Nói xong, anh cẩn thận giúp tôi nhổ
sợi tóc bạc đó, sau đấy nhìn tôi nói, Oh, lúc này nhìn cũng đâu đến nỗi già!

Đáng ghét!

Tôi giơ nắm đấm lên!

Anh chàng này!

Nhưng, anh lại muốn em già, già tới mức
rụng hết răng càng tốt.

Tại sao?

Bởi vì nếu em già rồi, thì sẽ không có
người con trai nào muốn cướp em đi nữa, em chỉ thuộc về một mình anh.

Xuân Thiên kéo tay tôi, thương cảm nói. Sự
biệt li của sinh tử, một lần là đủ rồi. Nếu em yêu anh, em sẽ không nỡ.

Tôi quay mặt ra ngoài cửa sổ, giả vờ như
không nghe thấy gì.

Ngoài cách giả vờ ra, tôi còn có thể làm
thế nào? Trái tim tôi, vẫn chỉ có, chỉ có người con trai tên Thẩm Gia Bạch kia,
đấy là hình xăm cả đời, là nỗi đau cả đời tôi!

Chương
29

THÌ
RA, TÌNH YÊU LÀ MỘT CÂY XOAN

Khi gặp Thẩm Gia Bạch, tôi sững lại.

Chàng trai phong độ ngời ngời thần sắc phi
phàm đây sao? Đây là người đàn ông trong giấc mộng thiếu nữ của tôi sao?

Một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi
tuổi đang nhóm lò bên ngoài giếng trời, bên cạnh bếp lò là một cái ấm sắc thuốc
bắc, còn Thẩm Gia Bạch ngồi trên một chiếc ghế dài, hai mắt trống rỗng nhìn về
phía trước!

Tôi và Xuân Thiên đều sững lại.

Đúng thế, so với Thẩm Gia Bạch trước kia,
chúng tôi thật không dám tin đây là anh.

Anh gầy, đen, quần áo tơi tả, trên chiếc áo
sơ mi trắng có vết dầu. Chắc là vì không nhìn thấy, nên cũng không kén chọn,
giày cũng rất bẩn, dầy cả lớp đất, quay về nhà tôi mới nghe nói, mẹ anh bị chảy
máu não nên đã qua đời, anh trở thành trẻ mồ côi, vì thế, dù bị mù nhưng cũng
không về quê, mà chọn một thị trấn nhỏ không người nào biết ở tận Giang Nam,
Xuân Thiên phải tốn rất nhiều công sức mới có thể thăm dò được tin tức của anh.

Ai thế? Ai thế? Thẩm Gia Bạch lên tiếng.

Con người nếu mất đi đôi mắt, thì tai sẽ
rất nhạy cảm, điều này cũng đã được khoa học chứng minh.

Tôi bước từng bước về phía trước, sau đó
ngồi xổm xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Đây là người đàn ông tôi nhớ nhung, người
đàn ông tôi yêu bao nhiêu năm nay, anh làm sao mà biết được, khi tôi hay tin
anh bị mù, trong lòng tôi dậy lên bao nhiêu thứ cảm giác phức tạp muốn quay về
chăm sóc cho anh, làm sao anh có thể hiểu tôi?

Ai?

Anh giơ tay ra.

Là Chương Tiểu Bồ phải không? Em về thăm
anh phải không?

Tôi không lên tiếng, nước mắt lã chã rơi.

Anh nắm chặt tay tôi, chúng tôi mười ngón
tay đan vào nhau, đây là lần đầu tiên, chúng tôi nắm tay, mười ngón đan xen, tôi
nguyện để anh ấy coi tôi là Chương Tiểu Bồ!

Dù sao cũng sai rồi!

Anh lại đưa tay ra, sờ khắp mặt tôi, lông
mày, mắt, môi tôi… Chương Tiểu Bồ, sao em lại khóc, không sao đâu, không nhìn
thấy, nhưng vẫn còn trái tim.

Tôi muốn nói biết bao, Thẩm Gia Bạch, anh
không nhìn thấy, thì vẫn còn có em! Mắt của em, sẽ là mắt của anh.

Nhưng, người anh yêu lại là Chương Tiểu Bồ!

Anh nợ cô ấy!

Là em. Cuối cùng tôi cũng thốt ra được một câu.

Ah, là Tịch Hạ, đấy, anh lại nhận sai người rồi, xin lỗi em.

Còn cả tôi nữa! Xuân Thiên đứng sau tôi nói.

Hai người đều đến à, thật tốt quá, thím Lí, mau đi mua mấy con cá, thêm cả
cua nữa, chúng ta phải ăn mừng một bữa, đây là những người bạn thân của cháu,
Tịch Hạ không phải em đang du học ở Anh sao? Xuân Thiên, không phải cậu ở Bắc
Kinh à?

Đúng thế, tôi nói, bọn em về để thăm anh.

Em có hai tháng nghỉ hè, em muốn ở lại chăm sóc anh, Chương Tiểu Bồ không
có ở đây, em là bạn thân của cô ấy, cứ để em chăm sóc anh.

Không, không cần. Anh không sao.

Nhất định cần! Xuân Thiên nói: Đây là tấm lòng của Tịch Hạ, cậu cứ coi cô
ấy là một bảo mẫu miễn phí đi, không sao đâu!

Em không cần tiền, tôi nói lớn, trêu đùa để che giấu đi sự hoảng loạn trong
trái tim.

Công ty Thẩm Gia Bạch trả cho anh ấy không nhiều tiền, vì vậy, về cơ bản
thì anh chỉ có thể duy trì cuộc sống một cách khó khăn, mà việc bị mù khiến anh
đau khổ vô tận, anh nói: Anh đã làm mất Chương Tiểu Bồ rồi, sẽ có ngày, anh tìm
lại được cô ấy.

Cô ấy ở Nhật có tốt không? Thẩm Gia Bạch hỏi chúng tôi.

Vẫn ổn, Xuân Thiên trả lời, cũng bận, nên ít liên lạc với bọn mình. Tôi
phát hiện, khi Thẩm Gia Bạch nhắc đến Chương Tiểu Bồ, hai mắt anh lấp lánh, mặc
dù anh không nhìn thấy, nhưng, tôi vẫn cảm nhận được sự xao động trong trái tim
anh.

Ngày hôm đó tôi tự tay làm mấy món, sau đó ra ngoài mua rượu, sau một năm
chúng tôi lại ngồi cùng ăn cơm uống rượu, chỉ thiếu một người, người đó, đã
sang Nhật rồi.

Không khí thanh bình, lại thêm có cố nhân đến, Thẩm Gia Bạch vui nên uống
rất nhiều, Thẩm Gia Bạch không nhìn thấy, tôi gắp thức ăn vào chiếc bát trước
mặt anh, để anh nếm thử tay nghề của tôi.

Không ngờ em còn biết nấu ăn, Thẩm Gia Bạch nói, thật không ngờ.

À, sau khi đi Anh em đã học đấy, ăn không quen đồ ăn ở Anh, thường xuyên
phải chạy ra đường Chinatown để mua nguyên liệu, rồi nấu theo công thức, một
lần hai lần, là học được ngay thôi.

Xuân Thiên khen tôi, Tịch Hạ là thiên tài, học cái gì cũng rất nhanh.

Buổi tối hôm đó, chúng tôi uống tới muộn, nên ai cũng uống nhiều, tâm trạng
Thẩm Gia Bạch rất tốt, thím Lí kể: Anh ấy hiếm hoi lắm mới nói một hai câu, mọi
người đến, nên mới nói nhiều thế này, thật tốt quá.

Đi ngắm cảnh đêm Giang Nam.

Tôi và Xuân Thiên tích cực hưởng ứng.

Ánh trăng trong như nước, ngồi trên chiếc
thuyền nhỏ, tôi ngồi ở đầu thuyền, Thẩm Gia Bạch ngồi ở cuối thuyền, Xuân Thiên
ngồi giữa, không ai nói gì, chỉ có tiếng gió và tiếng nước. Tôi nhìn trăng, nhớ
lại bao nhiêu năm trước, một mình tôi ở quê, đi đến trước cổng trường Nhị Trung
để chờ Thẩm Gia Bạch, lần gặp đầu tiên, tôi như Dante(*) nhìn thấy Beatrice, là
nỗi đau của cả một đời, giây phút ấy, đã xác định nhân ngày hôm qua là quả ngày
hôm nay của tôi.

(*) Dante
(1265-1321) là một nhà thơ người Ý. Beatrice là mối tình đầu và là vị hôn thê
của ông.

Hát đi, Thẩm Gia Bạch nói.

Được, tôi đáp.

Tôi khe khẽ cất tiếng hát, là bài Quang mây trời sáng của Hứa Ngụy.

Tất cả giống như một bộ phim

Sinh động hơn cả phim

Một cảnh tượng thật chân thực

Khiến anh không biết mình buồn hay vui

Đấy là cảm giác của lần đầu tiên

Anh muốn hiểu cả thế giới này

Cuộc sống thấp thỏm nhớ mong

Khiến trái tim anh thổn thức…

Hát xong, Thẩm Gia Bạch nói, Tịch Hạ, giọng
em rất hay. Tôi nhìn người đàn ông tôi đã yêu suốt bao nhiêu năm qua, anh không
còn nhìn thấy được nữa, nhưng mắt anh vẫn sáng như thế, tôi nhìn anh, mắt nhòe
đi.

Xuân Thiên cũng hát một bài, anh hát bài
Thất lí hương của Châu Kiệt Luân, chúng tôi đều cười, bởi vì, giọng của anh rất
tệ, phát âm không rõ ràng, anh nói thôi thôi, để anh kể chuyện cười vậy.

Anh kể một câu chuyện cười liên quan tới
vấn đề ăn tiệc, đồng thời hỏi: Em nói xem các bữa tiệc mang tính quốc gia có ý
nghĩa không, một bữa tiệc, vừa là sự giao lưu trò chuyện giữa người thân bạn
bè, cũng là chỗ để đàm phán bàn bạc của những người làm ăn kinh doanh. Tất cả
những cái gọi là các mối quan hệ vòng tròn, quan hệ xã hội, tài nguyên, cái gọi
là năng lượng của một con người, tình bạn, việc làm ăn và giao dịch, cuối cùng
cũng đều xoay quanh bàn tiệc mà thôi. Cái hay của bữa tiệc, không phải ở tiệc
mà là ở hình thức, cái đẹp của một bữa tiệc theo nghi thức quốc gia chính là ở
chỗ có bố trí chỗ ngồi, sắp xếp bàn ăn, dụng cụ, tiếp khách, bình hoa, không
thể thiếu dù chỉ một người, có tổ chức, có phái đoàn, có kết giao, có hứa hẹn,
có âm mưu, có xưng huynh gọi đệ, có mượn đông đánh tây, có cả các nguyên lão
trong bữa tiệc nhưng cũng có cả những người mới. Tiệc tùng ở Trung Quốc, cũng
là cách để thể hiện thân phận của người tổ chức tiệc trong xã hội, những người
Trung Quốc thông qua tiệc tùng, có thể nhìn thấy lợi ích xã hội, quan hệ xã
hội, cuối cùng việc ăn uống chỉ là chuyện nhỏ, mục đích tổ chức tiệc mới là
chuyện lớn… Nghe Xuân Thiên nói một hồi, tôi và Thẩm Gia Bạch đều cười: Anh
được lắm, chẳng mấy chốc sẽ trở thành nhà nghiên cứu xã hội học!

Đương Nhiên, Xuân Thiên chỉ nói đùa thôi,
tôi hiểu anh, con người chỉ thích bông đùa này không muốn không khí của ngày
hôm nay trở nên nặng nề.

Đến gần sáng ngày hôm đó chúng tôi mới quay
về, ba người cùng hát. Thanh xuân, thanh xuân là cái gì? Thật ra, theo cảm giác
của tôi khi đó thì thanh xuân chỉ là một bài hát sắp hết, đừng nghĩ vừa rồi bạn
còn đang hát, chớp mắt đã hết bài rồi, khi tôi nhìn thấy Thẩm Gia Bạch lần mò
đi về phía trước, thì mùi vị thanh xuân trôi dạt trong gió thoảng tới cũng
không còn nữa.

Ba ngày sau, Xuân Thiên quay về Bắc Kinh để
đi làm, còn tôi ở lại chăm sóc cho Thẩm Gia Bạch.

Từ sáng đến tối, chúng tôi cùng ngồi nói
chuyện với nhau, cùng nhau đi dạo trong thị trấn nhỏ, nhắc chuyện ngày xưa ở
quê nhà, chúng tôi đều tránh nhắc đến một vấn đề, cố gắng ít nhắc tới Chương
Tiểu Bồ.

Tôi đã quen dậy vào sáu giờ sáng, ra ngoài
mua ít rau tươi, sau đó nấu bữa sáng, rồi sắc thuốc cho Thẩm Gia Bạch, nghe nói
đấy là một bài thuốc dân gian. Anh đột nhiên bị mù khi ngồi trước màn hình máy
tính, tôi vẫn cảm thấy anh còn hi vọng.

Đa phần thời gian, chúng tôi ngồi nói
chuyện. Trong một buổi chiều hoàng hôn rất đẹp, chỉ có tôi và anh, chúng tôi
ngồi ngoài giếng trời, anh đột nhiên gọi tên tôi.

Tịch Hạ.

Em ở đây. Tôi nói: Em đang nấu canh.

Tịch Hạ.

Ừ, em đây.

Giọng nói của anh vẫn rất hấp dẫn như bao
nhiêu năm về trước, có điều giờ đã trầm hơn. Tôi ngồi đối diện với anh, anh vẫn
lịch lãm, vẫn chỉ cần liếc tôi một cái cũng khiến trái tim tôi xuyến xao, đúng
thế, tôi đã mắc nợ anh!

Nói với anh, tại sao em lại tới tìm anh,
tới thăm anh? Tới chăm sóc cho anh?

Có thể nói cho anh biết không?

Tim tôi đập thình thịch, tôi có thể nói
không? Có thể nói tôi yêu anh nhiều thế nào không? Anh luôn ở trong trái tim
tôi, luôn là như vậy, luôn là hình xăm trong trái tim tôi, luôn là nốt ruồi son
trong trái tim tôi!

À à, nhưng tôi lại nói là, tại sao nhỉ? Bởi vì anh là bạn trai của Chương
Tiểu Bồ, bởi vì em nghe nói mắt anh đột nhiên không nhìn được nữa nên tới thăm
anh, kết quả khi đến thăm thì thấy phong cảnh ở thị trấn nhỏ của Giang Nam này
đẹp như tranh, em nghĩ hay là ở lại đây, coi như là đi nghỉ hè, anh không trách
em làm phiền anh chứ?

Không không, anh chỉ sợ làm phiền em thôi.

Chúng tôi nói với nhau lịch sự và khách sáo.

Anh phiền em một việc, anh nói, nếu tìm thấy Chương Tiểu Bồ, viết cho cô ấy
một lá thư, nói với cô ấy…

Giọng của anh có chút nghẹn ngào, tôi ghé sát tai mình lại gần miệng anh
hơn, ngẩng đầu nhìn anh hỏi, nói với cô ấy thế nào?

Nói với cô ấy hãy tha thứ cho anh, khi cô ấy nói không cần anh nữa, anh đã
từng phát điên lên và giày vò cô ấy, hỏi cô ấy tại sao lại bạc tình như thế?
Bọn anh đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng anh nhận thấy, anh vẫn còn
yêu cô ấy. Cô ấy từng nói sẽ đối tốt với anh cả đời, lẽ nào chỉ vì anh bị mù mà
không cần anh nữa sao? Nếu anh làm cô ấy tổn thương, vậy thì xin cô ấy tha thứ
cho anh có được không?

Tôi cảm thấy Chương Tiểu Bồ không đáng được tha thứ, vào lúc Thẩm Gia Bạch
cần sự an ủi và giúp đỡ của cô ấy nhất, cô ấy lại lựa chọn sự ra đi!

Còn Thẩm Gia Bạch đối với tôi mà nói, cho dù hai chân anh có tàn phế, tôi
cũng vẫn cần anh!

Đúng thế, tôi cần!

Rất nhiều việc Chương Tiểu Bồ làm không thể tha thứ được, nhưng Thẩm Gia
Bạch đều tha thứ cho cô ấy tất cả, tôi hỏi anh tại sao.

Em biết tại sao không?

Không biết, tôi trả lời, em vẫn luôn muốn
biết.

Thẩm Gia Bạch thở dài một tiếng: Anh vẫn
luôn tin, Chương Tiểu Bồ giống như những gì cô ấy viết trong thư, em có biết vì
sao anh khó lòng có thể tách ra khỏi Chương Tiểu Bồ không, bởi vì những lời ước
hẹn trong thư khiến anh không nỡ rời bỏ cô ấy, làm tổn thương cô ấy. Cô ấy, mãi
là người con gái trong mộng của anh!

Nước mắt, không thể kìm nén hơn được nữa,
người mà Thẩm Gia Bạch yêu đến thế, là tôi, là tôi đây!

Tôi đã hỏi anh một câu: Anh yêu Chương Tiểu
Bồ tới nhường nào?

Rất yêu rất yêu.

Rất yêu rất yêu là yêu bao nhiêu?

Có thể yêu tới tận kiếp sau, kiếp sau, yêu
đến ba đời ba kiếp.

Chỉ là bởi vì những lá thư đó?

Đúng, chính là vì những lá thư đó.

Tôi thèm biết bao được buột miệng ra nói,
những lá thư đó là do em viết, là tình cảm của anh và em, nhưng tôi lựa chọn sự
im lặng, bởi vì, trong trái tim anh đã tràn ngập hình ảnh của Chương Tiểu Bồ.
Chờ đợi đi, chờ đợi cho đến khi anh nhổ tận gốc rễ hình ảnh Chương Tiểu Bồ ra
khỏi tâm trí, lúc ấy tôi nhất định sẽ nói với anh, Thẩm Gia Bạch, em ở đây, vẫn
luôn ở đây, đợi anh.

Tôi mờ mịt hỏi một câu cũng mờ mịt, Thẩm
Gia Bạch, anh còn có thể yêu nữa không?

Tôi hi vọng anh gật đầu biết bao, đúng, chỉ
cần anh gật đầu, tôi sẽ nói với anh người con gái viết thư kia là tôi, là tôi!

Tôi sẽ nói với anh, Thẩm Gia Bạch, anh có
biết em yêu anh biết bao nhiêu không, những buổi chiều hoàng hôn đạp xe trong
mưa gió đi đợi anh, những chuyến tàu hàng tuần đến Thượng Hải, những lần đi
lướt qua nhau! Chiếc khăn quàng màu đỏ, chiếc bút ghi âm điện tử nữa! Thậm chí,
tôi còn có thể đọc thuộc lòng nội dung của những lá thư kia.

Nhưng, anh kiên định lắc đầu, Tịch Hạ, em
nên hiểu tính cách của anh, một người đàn ông đã bị tổn thương bởi tình yêu,
đời này, rất khó để có thể yêu nữa! Anh là một viên than, không dễ dàng gì để
có thể đốt cháy, nhưng khi đã cháy rồi, thì sẽ cháy thành tro, có muốn đốt nữa,
e là không thể.

Trái tim tôi lạnh giá, tôi phủ phục trên
đầu gối anh, khẽ nói: Em biết rồi.

Bởi vì tôi đã từng nghe anh nói mơ, trong
giấc mơ, anh vẫn gọi tên của Chương Tiểu Bồ!

Đời này, kiếp này, chúng tôi sẽ đi qua nhau
như vậy sao?

Tôi nghĩ, tôi có thể đợi được, đợi đến khi
Thẩm Gia Bạch quên đi tình yêu cũ, có thể làm lại tất cả từ đầu!

Tình yêu là gì chứ? Tình yêu chính là một chiếc răng, khi nó bị hỏng, phải
nhổ đi, nhổ rồi nhất định sẽ để lại một lỗ hổng, khi chiếc răng từ từ mọc lên,
tình yêu cũ cũng sẽ bị quên đi.

Tình yêu là gì chứ? Tình yêu là một cây xoan, chỉ khi những chiếc lá cũ đã
rụng hết, lá mới mới có thể mọc ra!

Vì vậy, tôi biết, mình vẫn sẽ chờ đợi với trái tim u buồn. Lúc này, Thẩm
Gia Bạch vừa phải trải qua việc bị mù lòa và việc bị thất tình, anh làm gì có
tâm trạng mà nói đến tình yêu mới?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.