Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh - Chương 30
Chương 30
YÊU ĐẾN SÂU ĐẬM SẼ CÔ ĐƠN
Hai tháng sống ở thị trấn nhỏ, Thẩm Gia Bạch đã quen với việc có tôi bên
cạnh, tôi chỉ cần đi đâu khoảng ba phút là anh đã gọi, Tịch Hạ Tịch Hạ. Từng
con đường trong thị trấn quê này chúng tôi đều quen thuộc như lòng bàn tay, khi
tôi chuẩn bị phải rời đi để quay lại Anh, Thẩm Gia Bạch đã ôm tôi.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi có tiếp xúc thân mật về mặt thể xác!
Nó không thật biết bao, như mơ như ảo vậy!
Chỉ là một cái ôm nhẹ, nhưng với tôi, lại như một giấc mơ!
Linh lạc thành nê niễn tác trần, chỉ hữu hương như cố(*).
(*) Câu thơ trong bài Bốc toán tử - Vịnh mai của Lục Du.
Dịch nghĩa:
Khi rụng thành bùn hóa bụi bay, vẫn có hương như cũ.
(Nguyễn Xuân Tảo dịch).
Tôi thậm chí còn hi vọng giây phút này kéo dài mãi, với trời, với đất! Trải
qua nhiều năm, chỉ có giây phút này!
Em sẽ còn quay về chứ, phải không? Sẽ lại đến thăm anh, đúng không?
Vâng, tôi đáp, em sẽ còn quay lại.
Là Xuân Thiên đến đón tôi, anh nói tôi đã nuôi Thẩm Gia Bạch béo lên, ngày
ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, y như trình tự nuôi heo vậy! Anh chàng này,
luôn đùa cợt như thế!
Thời khắc biệt li cũng đã đến, tôi hứa với Thẩm Gia Bạch, nghỉ tết sẽ lại
về thăm anh, trước khi đi, tôi đưa cho thím Lí hai vạn tệ để thím mua thêm ít
đồ bổ dưỡng cho Thẩm Gia Bạch, thuốc vẫn phải kiên trì uống, biết đâu có ngày
sẽ có tác dụng.
Lúc lên xe, tôi nghe thấy Thẩm Gia Bạch gọi tên tôi, Tịch Hạ, thuận buồm
xuôi gió nhé.
Vâng, tôi nói, anh về đi, ở ngoài này gió lớn lắm.
Quay mặt đi, nước mắt rơi xuống.
Xuân Thiên đưa khăn tay cho tôi, thời này mà vẫn còn có người con trai dùng
khăn tay! Chiếc khăn tay màu xanh, rất tinh xảo. Em yêu, dùng nó để lau nước
mắt thì được, đừng lau nước mũi đấy, cho dù em là người đẹp, nước mũi của người
đẹp cũng vẫn bẩn như thường.
Đáng ghét! Tôi giơ nắm đấm lên.
Trên máy bay, Xuân Thiên khẽ hỏi tôi: Thế nào? Tiến hành thế nào rồi? Anh,
còn có hi vọng không?
Tôi giả vờ ngủ, không trả lời.
Haizz, tình yêu, tình yêu rút cục là thứ gì chứ.
Xuân Thiên nói: Cũng có thể tình yêu phải trải qua cả ngàn cánh buồm, cũng
có thể tình yêu thật sự cần hàng trăm ngàn chuyến đi đi về về, nhưng, tôi không
hối hận, bởi vì, tình yêu thật sự, luôn xứng đáng với sự chờ đợi.
Nếu Thẩm Gia Bạch là tả ngạn của tôi, là gió bão ngắm hoa trong sương, thì
Xuân Thiên chính là hữu ngạn, là sự ấm áp hiện thực, còn tôi, luôn luôn đứng
giữa, tôi không biết có thể lên bờ nào, tôi lặng lẽ cứ treo thuyền ở đó!
Đến Bắc Kinh, Xuân Thiên nói, Âu Dương Tịch Hạ, anh chính thức thông báo
với em, anh, tức Xuân Thiên, đã được công ty cử sang Anh để bồi dưỡng, điều đó
có nghĩa là, em phải đứng trên cương vị chủ nhà làm công việc tiếp đón trong
suốt ba tháng anh ở đó, em chính là văn phòng của anh ở Anh, chúng ta cùng bay
đến Anh, em nhất định phải trở thành “Tam cùng” (cùng ăn, cùng chơi, cùng ở)
đấy!
Anh chàng mặt dày này, thật hết cách với anh!
Tôi quá hiểu suy nghĩ của anh! Ai biết anh đã dùng cách gì để giành được cơ
hội đi học kia, dù sao anh cũng sẽ đi Anh, dù sao anh cũng sẽ đi theo tôi.
Trời ơi! Anh sang Anh để học? Tôi trợn mắt nói, Xuân Thiên, anh đúng là một
đống rắc rối!
Không, anh chỉ là một chú ong nhỏ, o o o, o o o, mặc dù thỉnh thoảng cũng
sẽ có người ghét, nhưng đa phần, anh mang lại cho em sự ngọt ngào.
Nghĩ thấy cũng đúng, từ khi đụng phải anh đến nay, những lúc không vui,
những lúc khó khăn, anh lúc nào cũng o o kêu bên tai, sau đó tất cả mọi chuyện
đều trở thành chuyện nhỏ đối với anh, haizz, anh chàng này!
Sau khi đặt chân lên nước Anh, tôi đặt một tour du lịch, chuẩn bị đưa anh
chàng này đi khắp Anh, có điều, hướng dẫn viên không phải là tôi, là mà Thụy
Lâm.
Khi Xuân Thiên gặp Thụy Lâm, anh nói: Em được lắm Âu Dương Tịch Hạ, còn tìm
cho anh một hướng dẫn viên người nước ngoài, có điều, anh ta làm hướng dẫn viên
thì được, nếu anh ta muốn làm bạn trai em thì sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất của
anh!
Anh chàng này, lúc nào cũng chọc cho tôi cười được.
Tuy nhiên chúng tôi cũng chơi rất vui vẻ, Thụy Lâm đưa chúng tôi đi gần như
khắp nước Anh, Xuân Thiên nói: Nếu như mua hai căn hộ ở đồng quê nước Anh để về
đó dưỡng già cũng hay đấy!
Phải, tôi nói, nơi này giống như trong truyện cổ tích.
Mặc dù chơi rất vui, nhưng tôi không quên gọi điện thoại cho Thẩm Gia Bạch,
hỏi tình hình của anh thế nào, anh nói: Rất tốt, đang học chữ nổi. Cuộc điện
thoại của tôi khiến anh cảm thấy ấm áp, bởi vì ở thị trấn nhỏ này rất yên tĩnh,
đa phần thời gian chỉ nghe thấy tiếng nước và tiếng máy cày.
Chớp mắt ba tháng đã trôi qua, đợt tập huấn của Xuân Thiên kết thúc, tôi ra
sân bay tiễn anh về nước, anh nói, Hồ Hán Tam ta sẽ còn quay lại!
Khi qua cửa an ninh, Xuân Thiên hét lên với tôi một câu, Âu Dương Tịch Hạ,
em sẽ nhớ anh, đúng không?
Tôi gật gật đầu: Đừng tham quá, em sẽ nhớ.
Anh cũng sẽ nhớ, rất nhớ rất nhớ!
Anh giơ tay lên vẫy, trong khoảnh khắc anh quay người đi, tôi nhìn thấy mắt
anh ướt.
Sự chia li như thế lúc nào cũng khiến người ta phải buồn, đa phần thời
gian, anh trêu đùa, lạc quan, toàn tâm toàn ý làm cho tôi được vui, nhưng lúc
này, bóng dáng đáng thương của anh khiến tôi vô cùng buồn bã.
Anh không đẹp trai bằng Thẩm Gia Bạch, không cao bằng Thẩm Gia Bạch, nhưng
anh có một khí chất lạc quan bẩm sinh, lúc nào cũng vui tươi, rộng lượng, hài
hước, ở cùng anh không hề có chút cảm giác áp lực nào.
Khi anh kéo vali đi về phía trước, tôi phát hiện ra vai anh không cân, đúng
thế, vai trái của anh thấp hơn vai phải nửa centimet! Ít nhất là nửa centimet!
Tôi gửi tin nhắn cho Xuân Thiên, Xuân Thiên, vai trái của anh thấp hơn vai
phải nửa centimet đấy!
Anh nhắn tin trả lời tôi, Tịch Hạ, đừng có không chịu thừa nhận rằng em yêu
anh nữa, bởi vì, chỉ khi yêu một người đàn ông, mới quan sát người đàn ông đó
kĩ đến thế!
Tôi suy nghĩ kĩ lại, tôi yêu Xuân Thiên sao? Hay là bởi vì anh luôn ở bên
cạnh, vì vậy, tôi mới có cảm giác đó?
Khi bóng hình Thẩm Gia Bạch xuất hiện trong tâm trí tôi, tâm trí tôi nhói
lên, trái tim mềm đi vì đau đớn, từng lớp từng lớp mở ra, dường như tôi nhìn
thấy trái tim của mình.
Trái tim đó vẫn đang đập vì một người, đập nhanh, đúng thế, cho dù Thẩm Gia
Bạch có biến thành thế nào, chỉ cần anh yêu tôi, tôi sẽ lập tức đến bên anh,
tôi nghĩ, tôi vẫn còn yêu Thẩm Gia Bạch. Một tháng sau, tôi đột nhiên nhận được
điện thoại của Thẩm Gia Bạch.
Là anh, Tịch Hạ!
Giọng anh vô cùng kích động, gần như không thể kiểm soát được, tôi hỏi, Anh
sao thế? Thẩm Gia Bạch, anh làm sao thế? Là nửa đêm, anh hét lớn, Tịch Hạ, anh
có thể nhìn thấy rồi, anh lại có thể nhìn thấy rồi.
Hả?
Thật không? Tôi nhảy từ trên giường xuống, quên mất là mình mặc rất ít quần
áo, bên ngoài sương mù dày đặc, lạnh vô cùng, nhưng tôi lại sung sướng nhảy ra
khỏi giường, chạy ra trước cửa sổ, cứ như thể đến trước cửa sổ thì tôi có thể
gần Thẩm Gia Bạch hơn một chút!
Thật thật thật!
Tôi vui quá bật khóc!
Tịch Hạ, bỗng nhiên lại có thể nhìn thấy, anh liền gọi điện cho bác sĩ, sợ
đây chỉ là ảo ảnh, bác sĩ nói, trong y học cũng đã có tình huống này, rất bình
thường, có điều tỉ lệ xuất hiện rất thấp. Anh không ngờ anh lại may mắn như
thế!
Tôi nghẹn ngào nói: Tốt quá rồi, Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia Bạch…
Tôi nói một tràng câu tốt quá rồi, ngoài câu tốt quá rồi ra, tôi không biết
nên nói gì nữa, tốt quá rồi, thật sự là tốt quá rồi. Thẩm Gia Bạch lại có thể
nhìn thấy, các thiên thần ban cho anh đôi mắt, để anh lại một lần nữa được nhìn
thấy mặt trời.
Trong điện thoại, chúng tôi cứ điên cuồng như thế!
Thẩm Gia Bạch nói, Tịch Hạ, anh vui quá, ngay lập tức gọi điện thoại cho
em! Anh quá hưng phấn, anh muốn gọi điện cho tất cả bạn bè, em cúp máy đi, anh
phải gọi cho một người khác nữa!
Đặt điện thoại xuống, rất lâu sau tôi vẫn không thể bình tĩnh lại được,
người đầu tiên anh gọi lại là tôi! Điều này có nghĩa là gì, trong lòng anh có
tôi!
Bởi vì, anh làm việc này trong vô thức!
Không biết từ lúc nào, nước mắt của tôi cứ từng giọt từng giọt rơi xuống,
thấm ướt chiếc áo mới của tôi, tôi ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh trăng bên ngoài,
cảm giác thế giới này thật đẹp!
Sáng sớm trong làn sương mù mỏng, tôi đi lên cầu Cambridge, một mình cứ thế
đi, một tin như thế đối với tôi mà nói thật quá vui. Thẩm Gia Bạch yêu quý,
cuối cùng anh lại có thể nhìn thấy rồi!
Dựa vào thành cầu, tôi đang nghĩ, tôi có nên về nước không? Tôi phải đi tìm
anh!
Đúng, đi tìm anh!
Thẳng thắn nói với anh rằng, tôi mới là người con gái viết thư đó, tôi mới
là người con gái đợi anh qua hàng nghìn cánh buồm đó!
Tôi không muốn phải đợi nữa!
Tôi phải về nước, tôi phải đi tìm anh!
Khi suy nghĩ này lướt qua đầu tôi, dường như có một sức mạnh to lớn đang
thôi thúc tôi, tôi thu dọn hành lí, sau đó chuẩn bị về nước, tôi phải để anh
nhìn thấy tôi, sau đó tôi hỏi anh, Thẩm Gia Bạch, anh, yêu em không? Tôi phải
hỏi!
Đương nhiên, chuyện về nước tôi không nói với Xuân Thiên, đây là tình yêu
của một mình tôi, tôi nguyện lao xuống nước xông vào lửa, nguyện vì ngọc mà vỡ!
Tôi không muốn câm nín nữa!
Tôi mang theo toàn bộ những lá thư mà anh viết cho tôi, tôi mang theo cả
con dấu có khắc ba chữ Mạch Thượng Hoa anh tặng, tôi còn chuẩn bị tinh thần để
viết chữ ngay trước mặt anh, giúp anh nhận ra chữ của tôi, để anh hiểu, tôi
đúng là người con gái đã viết thư kia!
Mười ngày sau, tôi xuất hiện tại thị trấn nhỏ ở Giang Nam mà tôi vừa đến
vài tháng trước.
Khi tôi đẩy cánh cửa đó, tôi liền nhận ra, tất cả đã thay đổi, cảnh còn đây
nhưng người đã không còn.
Chuyển tới đó là một gia đình khác, một gia đình người Lục An, họ tới đây
để làm ăn.
Thẩm Gia Bạch đâu? Tôi hỏi, Thẩm Gia Bạch đâu rồi ạ?
Thẩm Gia Bạch? Không quen.
Thím Lí đâu, thím Lí?
Thím Lí? Cô muốn nói tới người đàn bà trung
niên hơi béo đó hả, bà ta về nhà rồi, chỗ chúng tôi đâu cần bảo mẫu chứ?
Trời ơi, Thẩm Gia Bạch đã đi rồi.
Tôi gọi vào di động của anh, tắt máy, Thẩm
Gia Bạch tắt máy!
Anh đã đi đâu? Anh đã đi đâu? Tại sao khi
tôi đi hàng nghìn cây số về để tìm anh, anh lại đi rồi?! Qua người dân địa
phương, tôi tìm thấy nhà thím Lí, thím Lí nói: Cậu ấy chỉ nói là phải đi tìm
một người, không nói đi đâu!
Trong sự bất lực, tôi đến Bắc Kinh, Xuân
Thiên tới đón tôi, anh thấy rất lạ vì tôi trở về, tôi nói: Mắt của Thẩm Gia
Bạch đã nhìn lại được rồi, anh ấy đã có thể nhìn thấy, em suy nghĩ kĩ rồi, em
phải nói với anh ấy, em không muốn bạc đãi mình nữa.
Cô nàng ngốc, anh vò vò đầu tôi, em thật ngốc.
Nhìn vào mắt anh, tôi có thể hiểu hết,
nhưng hiểu rồi thì sao?
Xin anh, hãy giúp em tìm xem anh ấy ở đâu
được không?
Haizz, anh thở dài một tiếng, ngửa mặt lên
trời, lần đầu tiên, tôi phát hiện ra mắt của Xuân Thiên cũng đã trở nên buồn
bã, chẳng phải anh luôn là một chàng trai vui vẻ sao?
Còn cần phải tìm sao? Em và Thẩm Gia Bạch
rất giống nhau, kiên trì, cho dù biết người đó không thuộc về mình. Thẩm Gia
Bạch, cậu ấy rất có thể đã đi Nhật rồi, cậu ấy đi tìm Chương Tiểu Bồ, em có tin
không?
Đúng thế, tại sao tôi lại không nghĩ đến
chứ?
Tôi cũng muốn sang Nhật, tôi phải đi tìm
anh!
Tôi nghĩ tôi chính xác là bị điên rồi, cho
tới hôm nay tôi mới biết tôi là một kẻ cố chấp, không thấy Hoàng Hà không buông
tay, đến được Hoàng Hà rồi cũng không chịu buông tay.
Nửa trời pháo hoa, vẫn khiến tôi cô đơn như
thế! Tình yêu của một người tới mức độ nào mới có thể được coi là khắc cốt ghi
tâm? Tôi ngẩn ngơ suy nghĩ, nhìn một cái tên tiếng Anh được xăm lên cánh tay
mình, tôi đã xăm nó khi mười tám tuổi. Jess, là hình xăm tôi đã xăm, cánh tay
của tôi, bởi vì có hình xăm này, tôi thường xuyên phải mặc áo dài tay!
Đây là bí mật của riêng tôi, còn cái tên
tiếng Anh đó, chúng tôi chỉ dùng khi viết thư!
Thẩm Gia Bạch gọi tôi là Anita, đấy cũng là
bí mật chỉ anh và tôi mới biết, liệu anh có gọi Chương Tiểu Bồ như thế không,
còn liệu Chương Tiểu Bồ có gọi anh là Jess không?
Hậu Hải. Trong quán bar cũ.
Tôi và Xuân Thiên ngồi đối diện nhau.
Hai mươi mấy chai Heineken đã hết.
Tôi khóc, anh cũng khóc.
Anh yêu em, Xuân Thiên nói, luôn yêu em,
ngay từ lần gặp đầu tiên.
Em biết, tôi đáp.
Anh nguyện chỉ yêu một người, đến khi đầu
bạc cũng không chia li! Giọng Xuân Thiên như run lên, tôi nhìn anh như kẻ có
tội, Xuân Thiên, đừng, đừng si tình quá như thế!
Anh sẽ yêu em đến già, đến khi đầu bạc cũng
chỉ ở bên một mình em, anh hi vọng sẽ già đi ngay ở giây tiếp theo. Nhưng em,
luôn khiến anh phải đau lòng, em luôn chạy theo tình yêu của em, còn anh, giúp
em chạy theo tình yêu đó, cả hai sự theo đuổi đó, một là vì em, cái còn lại
cũng là vì em.
Trong kí ức của tuổi thanh xuân, ngoài em
ra, anh chẳng có gì, tất cả những kí ức có liên quan đến tình yêu, đều là em!
Không có em, nghĩa là cũng không có thế
giới này nữa. Em là cả thế giới của anh, vũ trụ của anh, tất cả của anh. Nước
mắt Xuân Thiên chảy giàn giụa.
Em biết, em biết. Đến lúc này, tôi chỉ có
thể nói với Xuân Thiên rằng tôi biết, tôi còn biết, tôi cũng mang trong mình
một trái tim cố chấp như thế.
Anh mở điện thoại ra, em xem đi, tin nhắn
em gửi cho anh, tin nhắn nói vai trái của anh thấp hơn vai phải, anh vẫn còn
giữ đây, anh không nỡ xóa, anh luôn cảm thấy em yêu anh, nhưng chính em cũng
không biết điều ấy!
Anh có yêu em không?
Yêu.
Yêu bao nhiêu?
Rất yêu rất yêu.
Rất yêu rất yêu là yêu bao nhiêu?
Anh nghĩ một lát rồi nói, là có thể yêu đến
chết.
Đây là đoạn đối thoại của tôi và Xuân
Thiên, hỏi xong rồi, nước mắt tôi tuôn rơi.
Lần đầu tiên tôi đưa tay ra, vuốt ve gò má
của người con trai ngồi đối diện với mình, Xuân Thiên, đợi em được không? Em
không tìm được Thẩm Gia Bạch, em sẽ quay về, sau đó, chúng ta kết hôn sinh con
và sống tới già, được không - nếu anh đồng ý đợi em!
Đợi! Anh nhất định sẽ đợi! Cho dù phải đợi
một nghìn năm một vạn năm, cho dù đợi tới khi tóc bạc, anh sẽ đợi. Cho dù đợi
đến kiếp sau, nếu trên thế giới này còn có một người yêu em, thì người đó nhất
định là anh!
Còn nữa, Xuân Thiên nói, anh hi vọng em sẽ
chết trước anh, bởi vì, anh sợ em ở lại trên thế giới này một mình sẽ cô đơn.
Nước mắt, từng giọt từng giọt rơi vào trong
cốc, tôi uống một hơi cạn, tại sao tình yêu trên thế gian này chia li nhiều hơn
hoan hợp, tại sao luôn có hai người lướt qua nhau?
Xuân Thiên cầm một điếu thuốc và châm lửa
hút.
Nhìn cách anh hút thuốc tôi cuối cùng cũng
hiểu ra, thì ra, yêu tới sâu đậm sẽ cô đơn!
Tôi cứ nghĩ rằng lau hết đợt nước mắt này
thì sẽ không còn nữa, nhưng, vừa lau xong, lại một đợt khác rơi xuống, điều này
giống tình yêu biết bao, hết đợt này đến đợt khác, không ngừng không nghỉ.

