Không yêu thì “biến” - Chương 24 - 25
Chương 24
Mặt nóng lên đỏ rực,
tôi híp mắt lại không dám nhìn hắn, kêu tắt đèn liên tục.
Hắn chê tôi ồn ào, đầu
tiên là bịt miệng tôi rồi chậm rãi lần mò tắt đèn ngủ đi, cả căn phòng đột ngột
chìm vào bóng đêm đen, trong màn đêm im lặng, tiếng thở dốc của tôi và hắn nghe
càng rõ ràng.
Đầu ngón tay hắn lướt
trên làn da tôi như đang nhảy múa, khiến tôi run lên từng đợt.
“Tần, Tần Mạch, bật
đèn lên, anh cứ bật đèn lên đi”.
“Đừng ồn”. Hắn vừa nói,
vừa luồn xuống xốc áo tôi lên, cởi ra giúp tôi. Ngón tay thon dài lướt qua sống
lưng tôi, khiến cả người tôi mềm nhũn, nhất thời chẳng lấy đâu ra sức lực nữa, tôi
nghiến răng, bụng bảo dạ, người này thật biết tìm điểm nhạy cảm…
Hắn vùi đầu vào bên
cổ tôi, đôi môi dán lên động mạch chủ, mút vào thật mạnh tựa như loài ma cà rồng
bí ẩn, mãi đến khi tôi có thể cảm giác được rằng chỗ đó đã bị hắn đặt lên một quả
dâu tây cực lớn.
Đùa à, mai đây còn phải
đi làm nhé! Cái này mà bị người ta trông thấy thì xấu hổ lắm.
Tôi dúi đầu hắn xuống
phía dưới, hắn không phản kháng lại mà lần xuống phía dưới một chút theo ý của tôi,
ngừng lại nơi xương quai xanh, nhè nhẹ day cắn.
“Tần Mạch”. Giọng tôi
khàn khàn, thở dốc nói: “Sao anh… sao anh khác lần trước vậy?”.
Động tác của hắn chợt
dừng lại, vừa dịch xuống dưới, vừa hỏi tôi: “Lần trước thế nào?”.
“Lần… lần trước, vào
thẳng chủ đề...”.
Tôi nghe tiếng cười
trầm trầm của hắn, rất vui vẻ mà quyến rũ: “Cô Hà à. Cô đang mời gọi tôi đấy à?”.
“Anh Tần… anh đã ăn
tôi rồi đấy thôi”.
“Rất ngon. Thả lỏng
chút nào”.
Tôi dần dần buông ga
giường đang bị nắm chặt ra, nâng hai tay choàng lên lưng Tần Mạch, ôm lấy hắn, tìm
kiếm cảm giác an toàn như muốn dựa dẫm vào người đàn ông ấy.
“Tôi bắt đầu đây”. Hắn
mới nói tới nửa chừng đã bắt đầu hành động rồi.
“Chờ đã... anh”. Động
tác đột ngột của hắn khiến tôi không kịp trở tay, móng tay cắm sâu vào lưng hắn,
dường như đau đớn kiểu ấy lại càng kích thích hắn hơn, động tác của hắn càng lúc
càng mạnh, tôi gần như không thở nổi, đành gọi tên hắn hết lần này tới lần khác,
dường như ngoài hai chữ ấy ra, tôi chẳng còn nhớ được điều gì khác nữa.
Tất cả mọi thứ đều lắc
lư rung động, tiếng nước dính dấp khiến tôi động tình, tiếng thét tới cao trào,
ngón chân tôi duỗi thẳng ra, cái ôm ấm áp và giọng nói khàn khàn đang gọi tên tôi
của hắn.
Những âm thanh ấy đều
hòa thành một bản nhạc tuyệt mỹ, cứ quẩn quanh trong đầu tôi mãi không chịu đi.
Thế nhưng sau khi kiệt
sức rã rời, sóng yên biển lặng, chúng chỉ biến thành bốn chữ lớn đẫm máu: không
bao cao su.
Sau một đêm điên cuồng
như thế, sáng hôm sau tỉnh dậy, phụ nữ rất thảm.
Tôi tỉnh lại, nhưng
không ngồi dậy nổi, bèn dứt khoát nhắm mắt ngủ tiếp. Chẳng bao lâu sau, cảm giác
chỗ bên cạnh mình hơi rung lên một chút, tôi mở hé mắt ra thấy Tần Mạch đã mặc quần
áo xuống tầng dưới. Tôi nằm trên giường gian nan trở mình, quấn chăn chặt hơn.
Lát nữa nên đối mặt
với hắn như thế nào đây? Dù tối qua xem như hắn cưỡng ép tôi, nhưng tôi cũng kiểu
ỡm ờ từ chối nửa vời, hắn ăn tôi, tôi ăn hắn, chẳng ai nói rõ ràng được.
Nhưng dù tôi có chịu
làm chuyện ấy với Tần Mạch, cũng không có nghĩa tôi muốn ở bên hắn.
Bởi phải hoàn thành
một nhiệm vụ trong đời nên hắn mới cần tôi, nếu tôi không thích hắn thì cuộc giao
dịch này chỉ là một cuộc giao dịch song phương cùng có lợi. Nhưng giờ tôi biết mình
thích Tần Mạch, tôi làm sao có thể lấy tình cảm của bản thân ra mà giao dịch, bởi
nếu có tình cảm lẫn vào cuộc mua bán, thì người bỏ tình cảm vào chắc chắn sẽ không
thể lành lặn thoái lui, đến lúc ấy người đi thì phóng khoáng dứt khoát, người bị
bỏ lại thì thương tích đầy mình.
Tôi không thể đùa giỡn
với tình cảm, bởi tôi không thể thua.
Tôi đang nằm nghĩ ngợi
mông lung thì Tần Mạch đã bê bát cháo lên phòng.
“Dậy ăn sáng nào”. Giọng
hắn lạnh nhạt, không nhận ra được bất cứ tình cảm gì. Tựa như chúng tôi là vợ chồng
đã lâu lắm rồi, đây là khởi đầu của một ngày bình thường.
Tôi không thể giả vờ
thêm được nữa, thành thật mở mắt, thò đầu ra khỏi ổ chăn nhìn hắn: “Anh đưa quần
áo cho tôi trước đi”.
Hắn không làm khó tôi,
vứt quần áo lên trên giường rồi tự tay thu dọn cái bát tối qua bị rơi vỡ. Tôi quấn
mình trong chăn, mặc quần áo lại tử tế rồi đỡ thắt lưng ngồi dậy. Đúng lúc hắn đã
nhặt xong mấy mảnh vỡ trên đất mang ra ngoài, hắn quay đầu nhìn, ánh mắt dán chặt
lên cổ tôi. Tôi vội vàng đưa tay lên che cổ mình, khẽ gắt lên: “Nhìn cái gì, ra
ngoài đi”.
Hắn mỉm cười có thêm
chút đắc ý, tôi thấy hắn chỉ giống tên tiểu nhân hớn hở ra mặt, gân xanh trên trán
tôi nổi lên, vừa tới giới hạn sắp chửi người thì hắn biết điều ra ngoài.
Tôi cảm nhận sâu sắc
rằng bị một gã đàn ông hiểu rõ tính tình là một chuyện rất thảm thương.
Nhân lúc hắn ra ngoài,
tôi cuống cuồng xuống giường mặc lại quần, quá trình mặc đã khiến eo tôi chịu sự
giày vò như thế nào thì xin không tả kỹ, sau khi đã mặc quần xong xuôi, tôi quay
người chạy ra ngoài. Chỉ muốn nhân lúc mình còn có thể bứt ra khỏi Tần Mạch thì
bỏ của chạy lấy người, về nhà cho số điện thoại của hắn vào sổ đen, cũng không muốn
liên lạc nữa.
Đi tới đầu cầu thang,
tôi chợt khựng lại, tôi đang ở tầng trên, hắn ở tầng dưới. Tôi cứng đờ, hắn thản
nhiên.
“Đã ăn cháo chưa?”.
Hắn hỏi han nhẹ nhàng, dường như không hề trông thấy bộ dạng toan tính chạy thoát
thân này của tôi.
Tôi im lặng không nói
tiếng nào, đang nghĩ xem có cần phải nói rõ ràng với Tần Mạch không. Hắn chợt lên
tiếng: “Trong bếp còn cháo. Tôi múc thêm bát nữa”.
Mấy thứ trong bếp đó
không phải là đồ tôi nấu từ tối qua sao... Người này biết mượn hoa hiến Phật thật
đấy. Tôi nhếch môi gọi hắn lại: “Tần Mạch, chúng ta nói chuyện đi”.
Hắn nhướn mày: “Có cần
thiết không?”.
“Rất cần thiết”.
“Được rồi”. Hắn xoay
người đi tới bên bàn ăn, ngồi xuống trước. Tôi ngoan ngoãn bước lại, nghiêm túc
ngồi xuống chỗ đối diện với hắn. Hai người chúng tôi nhìn nhau một lát, ánh mắt
bất giác chạm nhau giữa không trung, nhìn tới mức bầu không khí nghiêm túc đứng
đắn này dần trở nên khác lạ, cuối cùng, mắt hắn lóe lên, chuyển ánh nhìn, “Em muốn
nói chuyện gì?”.
Tôi hắng giọng một tiếng:
“Nói thực lòng, anh Tần này, tôi cảm thấy mối quan hệ của chúng ta đã phát triển
hơi bị sai lệch rồi đấy. Sự thay đổi thái độ của anh dành cho tôi trước và sau lớn
tới mức khiến tôi có chút không dám tin, thế nên sau khi cân nhắc lại...”.
“Em lo lắng cũng đúng”.
Hắn cũng làm ra vẻ có chuyện phải nói, “Không tin tôi là điều hoàn toàn đúng đắn,
Hà Tịch, bất ngờ là em lại có một cái đầu tỉnh táo”.
Khóe miệng tôi giật
giật: “Anh đang khen tôi đấy à?”.
“Đúng thế. Không thể
phủ nhận rằng, tôi quả tình là có ý đồ nên mới đột ngột thay đổi thái độ với em”.
Hắn nói, “Lần trước xảy ra chuyện đó, mẹ đã nói với tôi rất nhiều, trong đó có cả
chuyện lập gia đình, tôi đã tuổi này rồi, dù trong sự nghiệp hay trong cuộc sống
đều cần có một gia đình để...”. Hắn ngừng lại một lát, dường như nhất thời không
tìm được tính từ phù hợp.
Nhưng tôi đã hiểu ý
của hắn, hắn cần, mà đúng lúc tôi lại ở bên cạnh hắn, thế nên tôi trở thành mục
tiêu của hắn.
Không thể không nói
rằng tốc độ ra tay của Tần Mạch rất nhanh, đàn ông như hắn, một khi đã quyết định
phải làm chuyện gì đó, không đạt được mục đích thì quyết sẽ không ngơi nghỉ. Thế
nên ngay hôm sau thái độ đã quay ngoắt, dù sao thì với hắn, quyến rũ một cô gái
chẳng cần lãng phí quá nhiều sức lực.
Dù thủ đoạn của hắn
vụng về đến mức làm người ta thấy mà giật mình.
Nhưng tôi vẫn phải than
thở một câu đáng tiếc, trước khi hắn quyết định quyến rũ tôi, tôi đã rung động rồi...
Tôi tiếp lời hắn: “Tần
Mạch, hôm nay tôi nói thẳng với anh nhé. Tôi thích anh, nhưng vẫn chưa tới mức si
mê. Nếu anh đưa ra đề nghị đó trước khi tôi thích anh, không chừng tôi sẽ thoải
mái đồng ý, nhưng giờ tôi không dám nhận lời. Vì anh không thích tôi, tuy chúng
ta ở bên nhau, nhưng tôi không có cảm giác an toàn, tôi là đứa con gái không phóng
khoáng lại có chút bướng bỉnh, còn hơi hung dữ nữa, tôi sẽ là đứa đa nghi rảnh hơi
suy đoán ngờ vực. Nếu thật sự là như thế thì sau này hai chúng ta đều sẽ không yên
ổn được. Thế nên…”.
“Hà Tịch”. Tần Mạch
ngắt lời tôi. Hắn hơi rướn người về phía trước, khiến tôi có chút áp lực, ánh mắt
nhìn thẳng vào tôi, “Em dựa vào cái gì mà khẳng định rằng tôi không thích em?”.
Tôi ngẩn người ra: “Thế...
anh thích tôi à?”.
“Tình hình hiện giờ
rắc rối là ở chỗ này”. Tần Mạch lại tựa người vào lưng ghế, ngón tay gõ liên tục
lên mặt bàn, hắn khẽ nhíu mày, như sắp đưa ra một lựa chọn có liên quan tới sự tồn
vong của một quốc gia.
“Em nói xem, rốt cuộc
tôi thấy em thế nào nhỉ?”.
Câu này... Tôi nghiến
răng, muốn nén lại ham muốn chửi mắng, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, đập
bàn: “Anh thấy tôi ra sao thì sao tôi biết được, tóm lại là, tình hình bây giờ chính
là thế đó, hai chúng ta không được, đường ai nấy đi”. Tôi đứng dậy bỏ đi.
Chân mày Tần Mạch nhăn
tít lại, hắn với một tay qua mặt bàn, tóm chặt lấy cổ tay tôi, dường như có hơi
cáu giận: “Không thử sao em biết không được”. Hắn nói: “Chuyện chưa thử, tôi không
thích bỏ cuộc”.
“Thử đồng nghĩa với
mạo hiểm, tôi không thích mạo hiểm”.
“Tại sao không cho bản
thân một cơ hội?”. Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, như đang nhìn một mục tiêu, “Hà Tịch,
sao không thử làm tôi thật sự phải lòng em?”.
Tôi gỡ từng ngón tay
đang nắm lấy cổ tay mình ra: “Tôi cho rằng anh mãi mãi sẽ không thích tôi”.
“Đừng dễ dàng nói từ
mãi mãi”. Hắn để kệ tôi gỡ tay mình ra, ngồi trở lại ghế bằng một tư thế cao ngạo,
“Tôi cho rằng tôi rất có khả năng sẽ thích”.
Tôi mấp máy môi, muốn
nói cái gì đó để phản bác, nhưng lại bị mê hoặc bởi dáng vẻ nhất định sẽ là như
thế của hắn, nghẹn họng mãi cũng không thốt nên nổi một từ.
“Em suy nghĩ lại đi”.
Cuối cùng hắn cũng thả người, tôi vội vàng chạy về phía cửa như một tên lính bại
trận. Trước khi cánh cửa nhà Tần Mạch đóng lại, tôi nghe thấy tiếng hắn đang lẩm
bẩm như tự nói với mình trong phòng: “Nghỉ Tết đúng là khoảng thời gian để người
ta suy ngẫm về cuộc đời...”.
Đúng vậy… vì trong một
tuần dài lê thê tới đây, sẽ liên tục có đủ thứ người hỏi han về tình hình đời sống
riêng tư của bạn.
Mà cuộc sống riêng của
tôi, sạch sẽ cô độc tới mức chẳng có gì mà kể!
Chương 25
Thành phố A gần thành
phố C, về nhà chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Trước đây khi tôi vừa đi làm thì tháng
nào cũng phải chạy về nhà, sau này Dương Tử ở nước ngoài mãi không về, bố mẹ lo
cho chuyện kết hôn của tôi, về lần nào là hỏi lần ấy, bà mẹ tính tình nóng nảy đang
tuổi mãn kinh của tôi chẳng quan tâm xem tôi có chia tay với Dương Tử không, quăng
tuột tôi vào bữa tiệc xem mặt.
Lâu dần, công việc đi
vào quỹ đạo, càng lúc càng bận rộn, tôi cũng không muốn về nhà chịu sự càm ràm của
mẹ, khi nào lễ Tết mới về.
Năm nay...
Tôi gõ cửa, xách túi
ngoan ngoãn đứng đợi bên ngoài. Lỗ mắt mèo trên cửa chính tối om, tiếng mẹ vang
lên từ trong nhà: “Ai thế này? Còn biết về nhà cơ đấy”.
“Mẹ, con đây”. Tôi ngoan
ngoãn đáp lại.
Cửa mở ra kêu kẹt một
tiếng, mẹ tôi khoanh tay đứng ngay cửa nhà: “Không hết năm là không biết về nhà
phải không, chẳng quan tâm tới sự sống chết của bố mẹ hả?”.
Tôi cười tí tởn xán
lại làm nũng: “Hì hì, mẹ, không phải vì công việc của con bận rộn sao, chờ lát nữa
cho mẹ xem tiền thưởng cuối năm của con, nếu không phải con chăm chỉ làm việc thì
sếp làm gì thưởng cho con nhiều tiền thế? Con làm vậy là để về nhà đón Tết vui vẻ
với bố mẹ mà”.
Mẹ tôi không giả vờ
tức giận được nữa, bèn vỗ vỗ lên tay tôi: “Chỉ có mày nghèo, vào nhà đi. Tối nay
ăn sủi cảo, bố mày tự nhào vỏ bánh, mẹ làm nhân, cả nhà tự gói”.
“Vâng vâng vâng, về
nhà con muốn ăn nhất là sủi cảo của mẹ mà”.
“Tịch Tịch về rồi hả
con?”. Bố tôi cười hì hì bước ra khỏi bếp, miệng chóp chép nhai thứ gì đó.
Mẹ tôi vừa thấy đã phát
cáu lên: “Hà Đại Đông, con gái còn chưa về nhà, có một lát mà ông cũng không đợi
được hả?”.
Bố tôi tiếp tục cười:
“Không phải đã về rồi sao, tôi nghe bà mở cửa mới bỏ vào miệng đó chứ”.
“Tôi xem xem ông đang
ăn nhân gì nào?”.
“Bánh chay mà”.
“Ông lừa được tôi chắc?
Mỡ trong mồm ông sắp chảy ra hết rồi kia kìa! Hà Tịch, mày về nói chuyện với bố
mày đi, mỡ máu cao như thế mà cứ ăn thịt! Hà Đại Đông! Ông còn ăn nữa, ông nhìn
thử cái bụng như chửa tám tháng của mình đi”.
“Không thấy tướng này
có phúc hả”.
Tôi nghe bố mẹ đấu khẩu,
rửa tay rồi vào bếp, sủi cảo trong nồi đã nổi lên, múc đầy hai đĩa to, tôi bưng
đĩa đặt lên bàn, mẹ vẫn còn càm ràm đâm chọc cái bụng của bố, bố thì vừa nuốt sủi
cảo, vừa phá ra cười.
“Mẹ, ăn cơm, ăn cơm
nào, con đói rồi”.
Bữa cơm đầu tiên khi
về nhà vô cùng náo nhiệt.
Hôm sau tôi và bố mẹ
ra ngoài mua sắm đồ Tết, chiều thì tới nhà ông nội ăn cơm tất niên.
Ông nội tôi ở trong
khu tập thể của một nhà máy, nhà cửa không rộng rãi lắm, con cái cháu chắt cứ ngày
một đông, năm này qua năm khác, căn nhà trông lại càng chật chội hơn, nhưng nhà
tôi có truyền thống ăn cơm tất niên ở nhà ông nội, ông lại không chịu chuyển nhà,
thế nên mọi người đành chen chúc, chẳng mấy khi náo nhiệt như vậy.
Tiếng đốt pháo ở bên
ngoài rung cả đất trời, con trai anh họ tôi năm nay đã ba tuổi, sắp thành thằng
giặc con, bên ngoài đốt pháo ồn, nó nhất định phải thi ai làm ồn hơn với người đốt
pháo, gào thét làm cho cả nhà không được yên ổn, anh họ tôi bắt ép dụ dỗ mãi mà
không có hiệu quả, thằng nhóc càng gào càng vui. Tôi chịu hết nổi, bèn nhét luôn
cả hai cây kẹo que vào miệng nó, đe dọa rằng nếu còn làm ồn nữa, tôi sẽ nhét hai
cây kẹo que vào trong mũi nó.
Cuối cùng cu cậu cũng
ngừng hét, nhìn gương mặt hung ác của tôi có chút rụt rè sợ hãi.
Cả nhà bày tỏ sự tán
thành sâu sắc với hành vi này của tôi, rồi hùa vào với tôi dọa thằng bé, bảo nó
không làm ồn nữa.
“Tịch Tịch giỏi đối
phó với bọn trẻ con thật đấy”. Chị nhà anh họ, cũng là chị dâu của tôi cười nói,
“Cái thằng giặc trời nhà chị chẳng ai quát được nó, hôm nay em quản được nó rồi”.
Tôi cười gượng lau mồ
hôi.
Chị dâu cười cười ngồi
xuống cạnh tôi: “Tịch Tịch năm nay chắc tròn hai mươi lăm rồi nhỉ?”.
“À… ha ha, năm ngoái
vừa tròn chị ạ”.
“Hả, đã hai mươi lăm
rồi, thế có ý trung nhân nào chưa, sao không nghe thấy tin tức gì của em hết vậy?”.
Tới rồi, tới rồi! Tôi
thầm thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng không tránh được kiếp nạn này...
“Ha ha”. Tôi dồn sức
nặn ra nụ cười, “Vẫn còn sớm mà chị, công việc của em bận rộn, chẳng bới đâu ra
được thời gian nữa”.
“Có bận đi nữa cũng
không thể để lỡ việc chung thân đại sự được”. Chị dâu nói, “Tuổi này của em kết
hôn thì hơi sớm, nhưng cũng nên có đối tượng rồi, hai người cứ gắn bó bên nhau,
tìm hiểu qua lại thì sau này mới có thể sống cùng nhau được”.
“Ha ha, không vội, không
vội ạ”. Tôi lau mồ hôi, chột dạ nhìn mẹ đang trừng mắt lườm mình.
Trước khi ăn cơm tất
niên tôi cực kỳ thấp thỏm, chỉ sợ có vị họ hàng nào đó rảnh quá không có việc gì
làm đột ngột nói câu, “Ai da, Tịch Tịch à, bác có quen người nào người nào được
lắm, có cần giới thiệu cho hai đứa quen nhau không”. Nhưng sau khi đã ngồi vào bàn
tiệc, tôi mới nhận ra, tiêu điểm của bữa tất niên này là người khác.
Người đó là chị họ của
tôi, chị hơn tôi nửa tuổi, từ nhỏ hai đứa đã nhiều lần giành giật đồ với nhau, cũng
khá thân thiết, sau này lớn lên, hai nhà đều dọn đi xa nhau, dần dần ít liên lạc
hẳn, đặc biệt là sau khi tôi tìm được việc ở thành phố khác thì càng ít hơn nữa.
Sở dĩ hôm nay chị trở
thành tiêu điểm là bởi chị nói mình chuẩn bị làm đám cưới với anh bạn trai đã quen
nhau hai năm, tháng ba năm nay tổ chức tiệc mời khách.
Nghe tin này mà tôi
vui buồn lẫn lộn, kích động tới nỗi suýt nữa không thở được. Vui vì Tết năm nay
chắc chắn mọi người sẽ bỏ lơ sự tồn tại của tôi, buồn vì trong họ Hà nhà tôi, chỉ
còn một đứa con gái vẫn còn ế dài là tôi đây...
Tôi cầm đũa lên vùi
đầu gắp thịt ăn, không bận tâm tới ánh mắt cực kỳ có sức xuyên thủng liên tục hướng
tới tôi của mẹ.
Khỏi cần đoán tôi cũng
biết hôm nay về nhà lại được một bữa ca cẩm rồi.
Với một cô gái Trung
Quốc, áp lực do gia đình gây ra là cực kỳ lớn, không cần thân bằng cố hữu tranh
nhau tới “hỏi thăm ân cần”, chỉ cần mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ ai oán cũng
khiến tôi run rẩy hết lòng mề.
Sau khi về nhà, mẹ không
thèm nói lấy một câu, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi rồi thở dài, tôi phát hoảng, tự
bộc bạch: “Không phải con không muốn tìm, thực sự là vì con không tìm được! Chuyện
này cứ để kệ cho duyên số đi mà. Có phải không bố?”. Tôi túm lấy bố, ông cười hì
hì nói: “Đúng đấy đúng đấy, chuyện thế này gấp không được, gấp không được”. Bố vừa
nói vừa bắt đầu kéo mẹ tôi lại:
“Bà đừng gây áp lực
cho con bé nhiều như thế, đến lúc đó nó mà tìm bừa một mối để cưới thì cả đời cũng
khổ”.
“Ai bảo nó cưới bừa
hả?”. Mẹ tôi vừa bốc hỏa quay đầu lại, nhìn thấy tôi có vẻ đáng thương, lại thở
dài não nuột, “Mắt mấy đứa con trai giờ đều bị nắng độc chiếu mù hết rồi à? Tôi
đẻ được đứa con gái tốt thế này mà sao chúng nó không nhìn thấy hả?”.
Lần đầu tiên nghe mẹ
khen con gái như thế, tôi có chút kinh ngạc xen lẫn mừng vui. Nhưng bà không nói
gì thêm nữa, rửa mặt mũi tay chân rồi về phòng ngủ xem tivi.
Tôi gãi gãi đầu, cũng
về phòng mình.
Mẹ thế này còn làm tôi
phiền não hơn cả khi bà càm ràm, nghĩ bà vất vả nuôi nấng tôi bao nhiêu năm như
thế, vốn còn nghĩ rằng đã nắm được cổ phiếu tiềm năng, rốt cuộc đưa lên sàn rồi
mới phát hiện ra, người cảm thấy tôi là cổ phiếu tiềm năng chỉ có một mình bà, đả
kích mà bà phải chịu quả tình có hơi lớn.
Tôi lôi di động ra,
mở phần danh bạ, dừng lại ở cái tên “Cầm Thú”, suy nghĩ lưỡng lự rất lâu, cuối cùng
vẫn không có can đảm ấn xuống. Đầu óc tôi không thể tự chủ được, đã bắt đầu nghĩ,
giờ Tần Mạch đang ở đâu nhỉ? Có đón Tết cùng với gia đình không? Nhà bọn họ sẽ đón
Tết như thế nào? Liệu khi hắn bị người ta hỏi tới chuyện riêng tư có nhớ tới tôi
không...
Mãi tới rất lâu sau
đó tôi mới biết, Tết năm nay khi tôi vẫn đang lưỡng lự có nên nhận lời Tần Mạch
không, hắn đã tuyên bố thẳng thừng với cả nhà chuyện hắn sắp kết hôn. Hơn nữa còn
lấy lý do này để từ chối thành công hơn N đám mối lái được đưa tới tận cửa, đón
một cái Tết thoải mái vui vẻ...
Đương nhiên, nhiều năm
sau đó, khi tôi biết chuyện đã quả quyết ôm mộng trả thù, nhưng hiện giờ, tôi vẫn
đang ngập trong sầu não.
Trung thành với lý trí,
tôi cảm thấy mình nên dứt khoát nói không với Tần Mạch.
Tính tình của tôi khác
xa với hắn, hoàn cảnh sống từ nhỏ tới lớn cũng không giống nhau, thói quen của chúng
tôi, thậm chí cả giá trị quan cũng khác. Hơn nữa đúng như Dương Tử nói, tôi và hắn
quá kiêu ngạo, chúng tôi rất dễ đối đầu với nhau, mà khi hai người sống bên nhau,
điều đáng sợ nhất là ương bướng.
Hai chúng tôi ở bên
nhau, một khi tình cảm của tôi không còn, lòng kiên nhẫn của hắn đã cạn, chúng tôi
thế là hết.
Tôi không nên đồng ý.
Nhưng ngoài lý trí ra,
cả tình cảm lẫn áp lực đều ra sức mê hoặc tôi, mày nên đồng ý, chẳng lẽ mày không
nhận ra sao? Hắn có cảm giác với mày, chỉ là người như hắn vẫn chưa biết bản thân
đã rung động mà thôi. Mày nên đồng ý, mày nhìn thử xem bên cạnh mày còn có người
đàn ông nào có thể so sánh được với Tần Mạch? Còn có người đàn ông nào chấp nhận
thuộc về mày ngay lập tức, chỉ cần một cái gật đầu của mày? Mày nên đồng ý, vì mày
thích hắn, không ở bên cạnh hắn, thì tình cảm này của mày phải chôn vùi ở chỗ nào
đây?
Tôi chợt nghĩ, không
có hắn, rung động trong tim tôi hẳn là sẽ kết thúc một cách thê thảm - chết không
có chỗ chôn.
Vậy thì đánh cuợc một
lần… đồng ý đi.
Đầu ngón tay của tôi
dừng lại cứng nhắc trên màn hình di động, ấn… hay không ấn...
“Reng reng!”. Di động
đột ngột rung, tiếng chuông vang lên rất lớn, tôi giật mình run người vứt thẳng
di động xuống đất. Mãi một lúc sau, khi tôi đã thở được một lát, tỉnh táo lại, nhặt
chiếc di động may mắn vẫn chưa bị sứt mẻ gì lên, vừa nhìn hiển thị cuộc gọi tới
đã chợt ngẩn người ra.
Đúng lúc này tiếng chuông
ngừng lại.
Mọi thứ cảm giác đang
cuộn dâng trong lòng đều biến thành cảm giác mất mát, vừa ảo não sao hắn không gọi
lâu thêm một tý nữa đi, vừa trách móc bàn tay đê tiện này của mình!
“Reng reng!”.
Tiếng chuông lại vang
lên lần nữa, tôi nhanh chóng quét mắt nhìn hiển thị cuộc gọi tới, nín thở nhận điện
thoại: “Alo?”.
“Sao lúc nãy không nhận
máy?”. Câu này chẳng có gì khác với giọng điệu lạnh lùng thường ngày của hắn, không
nhận ra được chút xíu trách móc nào.
“Lúc nãy, lúc nãy...”.
Tôi vẫn không thể nói với hắn là tôi đang nghĩ có nên đồng ý với cái đề nghị vớ
vẩn của hắn hay không, tình thế cấp bách đành bịa ra một lý do mà tôi chỉ muốn tự
bóp chết mình, “Tôi vừa đi nặng, di động rơi vào trong bồn cầu”.
“... Thế rồi sao...”.
Bên kia bỗng nhiên im lặng, tôi nghe thấy có tiếng gió lướt qua ống nghe, cứ như
hắn đang cười khẽ bên tai tôi, dù nụ cười này mang theo ý mỉa mai: “Thế là giờ em
đang cầm di động vừa vớt từ trong bồn cầu ra để nói chuyện với tôi đấy à?”.
Tôi câm nín.
“Thật đúng là lý do
ngốc nghếch chỉ em mới có thể tìm ra được”.

