Không yêu thì “biến” - Chương 26 - 27

Chương 26

Tôi bĩu môi: “Đúng đấy,
tôi ngốc, con ngốc tôi đây còn phải nhọc công ngài gọi điện tới thăm hỏi thật đúng
là có lỗi”.

Bên kia đường hoàng
chấp nhận lời xin lỗi móc mỉa của tôi không hề khách sáo: “Ừ, tôi tha lỗi cho em
đó”.

Giọng điệu của hắn cứ
như vừa ban cho tôi ân huệ lớn lao nào đó, tôi tức tới ngứa cả răng: “Anh có chuyện
gì hả?”.

Ngữ khí hung dữ của
tôi khiến bên kia khựng lại một lát, rồi một tiếng hừ khe khẽ vang lên, tôi có thể
tưởng tượng được cảnh Tần Mạch đang khẽ cau mày, hắn nói: “Hà Tịch, là em ngốc hay
tôi ngốc hả? Trước đó tôi đã nói với em rồi mà, sao em còn hỏi câu này? Một thằng
đàn ông như tôi nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại cho em, ngoài việc muốn theo đuổi
em, em cảm thấy còn có thể có chuyện gì?”.

Câu này thẳng thắn quá
mức cho phép, khiến tôi chấn động, toàn thân cứng đờ, sau một thoáng đầu óc trống
rỗng thì cảm giác nong nóng chậm rãi bò lên trên má, mặt tôi nóng lên bừng bừng
trong đêm đông lạnh lẽo.

“Anh, anh anh...”. Tôi
vất vả lắm mới ổn định lại tâm trạng, nghiêm túc chỉ ra lỗi sai của hắn, “Anh Tần,
anh không thích tôi, xin đừng nói ra những lời khiến người ta hiểu nhầm…”.

“Tôi cần em”. Giọng
nói thản nhiên của hắn khuấy động trái tim tôi khiến nó nhảy lên thùm thụp, hắn
hơi dừng lại, rồi khẽ cười nói, “Có lẽ giờ em cũng cần tôi”.

Câu nói này của hắn
rất mờ ám, mùi khêu gợi trong giọng nói chắc chắn là ám chỉ cái đó, nhưng tôi cũng
không phủ nhận, giờ tôi quả thực cần một người đàn ông, một người bạn trai nghiêm
túc, một người đàn ông có thể kết hôn cùng tôi.

Tôi bị hiện thực trầm
lặng mà nặng nề ép tới nỗi thở dài một tiếng: “Anh nói đúng, tôi cần”.

Hắn không trêu tôi nữa,
im lặng cùng tôi được một chốc, lát sau bèn lên tiếng: “Nhà em ép cưới hả?”.

Tôi bật lại: “Mẹ kiếp
Tần Mạch, anh có thể đừng sắc bén thế được không?”.

Hắn nói như bất đắc
dĩ: “Tình cờ là tôi hiểu em một chút thôi”. Hắn nói, “Phải thông cảm cho sự quan
tâm của người lớn, trong mắt họ thì con gái nên kết hôn sớm một chút”.

Không ngờ hắn lại an
ủi tôi, tôi không kìm được lại mềm lòng, tôi ngồi trên giường ngắm những nét trang
trí quen thuộc trong phòng, nhớ hồi cấp hai, cấp ba cho tới tận đại học, cả nhà
đều bảo tôi đừng yêu, nhưng vừa bước chân ra khỏi trường thì họ lại muốn gả tôi
ra ngoài ngay lập tức, nhưng người đáng để tôi gửi gắm cả cuộc đời này đâu dễ tìm
như thế? Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một nỗi ấm ức, ma xui quỷ khiến thế nào
tôi lại kể hết sạch mấy chuyện đã xảy ra trong ngày, nhỏ nhặt tới không thể nhỏ
nhặt hơn cho hắn nghe, thằng nhóc con anh họ nghịch ngợm nhưng đáng yêu, chuyện
cưới xin của chị họ, bài ca cẩm của mẹ, tôi cứ thao thao bất tuyệt, hắn im lặng
lắng nghe, nói tới cuối cùng, tôi thở dài một tiếng: “Đều là lỗi của chuyện trai
gái trời đánh”.

Nhưng hắn bật cười:
“Có một người dâng lên tận cửa, em không cần à?”.

“Tôi là người có nguyên
tắc”.

“À, được rồi, nguyên
tắc”. Hắn nói mơ hồ, tôi không nghe rõ, cũng chẳng thèm truy hỏi, bĩu môi nói buồn
ngủ, chúc ngủ ngon, rồi ngắt máy.

Cả đêm, tôi ngủ ngon
tới không ngờ.

Đánh một giấc tới mười
một giờ sáng hôm sau, cửa phòng tôi đột nhiên bị mẹ đẩy mạnh ra, tôi chẳng thèm
mở mắt, kéo chăn phủ quá đầu mình, làu bàu: “Lát nữa mà mẹ… để con ngủ thêm lát
nữa đi, ngoài kia lạnh lắm”.

“Có người tìm con”.
Trong giọng mẹ còn mang theo sự kích động muốn nén lại mà không nén nổi, “Dậy nhanh
lên, con xem cái bộ dạng con kìa!”.

Tôi cuộn chăn lại, ngọ
ngoạy như sâu mấy cái, làm nũng: “Ngủ thêm lát nữa thôi mẹ”.

“Hà Tịch!”. Âm cuối
của mẹ cao vút lên, cứ như sắp đánh người tới nơi.

“Cứ để em ấy ngủ thêm
lát nữa đi, không sao ạ”.

Giọng nói này...

Tôi mở choàng mắt, ngồi
bật dậy, khi nhìn thấy bóng người ở cửa phòng ngủ, tôi chợt ngẩn tò te, cốc mạnh
lên đầu mình mấy cái, sau khi tin chắc rằng đây không phải là mơ, tôi kinh ngạc
thốt ra tiếng: “Anh! Anh chui từ chỗ nào ra thế?”.

Tần Mạch, anh đang muốn
triệt phá hang ổ của tôi đấy à?

Tần Mạch nhướn mày,
trong ánh mắt thoáng qua chút không vui, nhưng mẹ tôi còn đang ở đó nên hắn không
nổi giận. Mẹ nghe tôi nói thế thì bực mình: “Chui cái gì mà chui? Con nhìn thử xem
con giống cái gì hả! Đi đánh răng rửa mặt nhanh lên!”.

Tôi cào cào tóc: “Mẹ,
anh ta...”.

Ánh mắt mẹ dịu lại,
bước tới xoa đầu tôi, nói: “Mẹ biết con hiếu thảo, nhưng năm hết Tết đến, Tiểu Mạch
cũng phải về thăm nhà cậu ấy chứ, cứ chạy theo con thì đâu có được? Mẹ cậu ấy cũng
chỉ có một đứa con trai, con gái phải thấu tình đạt lý một chút. Con xem, không
phải hôm nay Tiểu Mạch tới tìm con rồi sao?”.

Tôi đần ra: “Dạ?”.

“Thanh niên trẻ tuổi
cãi nhau vài bận là rất bình thường, con cũng đừng bướng nữa, người ta đã nhận sai
suốt, tới nỗi mẹ cũng thấy ngượng. Con sửa soạn nhanh lên, nói chuyện tử tế với
Tiểu Mạch nhé”.

Đầu óc chậm rãi tiêu
hóa lời mẹ vừa nói, tôi lạnh lùng cười, gian thương ơi là gian thương, anh lừa người,
lừa tới tận nhà tôi đấy hả. Tôi trợn mắt lên trừng Tần Mạch, nhưng thấy hắn đang
thừ người ra nhìn mấy bức ảnh nghệ thuật của tôi treo trên tường, rồi nhanh chóng
lấy lại tinh thần như cảm nhận được ánh mắt muốn giết người của tôi, hắn thản nhiên
đưa mắt nhìn lại, ra vẻ chuyện chẳng liên quan gì tới mình, nhưng tôi thì nhìn thấy
rõ ràng ý cười xấu xa trong đáy mắt hắn.

Đánh răng rửa mặt xong
xuôi, tôi mượn cớ xuống nhà mua bữa sáng, kéo theo cả Tần Mạch. Rời khỏi phạm vi
có thể quan sát được từ ban công nhà mình, tôi lạnh lùng nhìn hắn một lát, hỏi:
“Sao anh biết địa chỉ nhà tôi hả?”.

Hắn hờ hững trả lời:
“Em có cô bạn rất thân, tôi nói tôi muốn đến tỏ tình với em, có bao nhiêu cô ấy
khai ra hết”.

Trình Thần, chị đúng
là đồ ngốc tư thông với địch phản quốc!

Tôi đỡ trán: “Anh Tần,
anh muốn ép tôi tới đường cùng à?”.

Hắn nói: “Nếu cuối đường
cùng là tôi, em cứ to gan mà bước lên, chẳng sao cả”.

“Anh biết hậu quả khi
làm như thế là gì không? Mẹ tôi sẽ xem anh là đối tượng kết hôn sau này của tôi!
Chuyện này và chuyện chúng ta đến với nhau hoàn toàn là hai chuyện khác biệt!”.

“Đương nhiên là thế
rồi, mẹ tôi cũng nghĩ như thế”.

Cằm tôi lặng lẽ rớt
ra, tôi lừ mắt nhìn hắn: “Anh chơi thật à?”.

Hắn cau mày đánh giá
tôi, khóe môi hơi mím lại tỏ ý hắn không hề vui, im lặng một hồi, hắn nặng nề lên
tiếng: “Em vẫn luôn cho rằng tôi đang đùa giỡn sao?”.

“Không thì sao?”.

Hắn khoanh tay lại,
làm ra vẻ thanh tao: “Bạn Hà này, Mao chủ tịch đã từng nói, tình yêu mà không lấy
hôn nhân làm mục đích thì chỉ là đùa giỡn lưu manh. Tôi là quý ông, chưa bao giờ
đùa giỡn lưu manh”.

Tôi thở dài thườn thượt,
lần đầu tiên cảm thấy mình lại có thể bó tay bất lực trước một chuyện nào đó như
vậy...

“Thôi bỏ đi”. Tôi lắc
đầu, “Trước tiên đi ăn sáng cái đã, tôi trám đầy bao tử mới có sức lực đối phó với
anh”. Tôi quay người định đi thì chợt dừng bước, “Tần Mạch, anh lái xe tới đây à?”.

“Ừ”.

Từ thành phố A tới thành
phố C, lái xe mất ít nhất cũng phải bốn tiếng, giờ là mười một giờ, vậy thì chắc
chắn anh ta đã xuất phát từ bảy giờ sáng nay rồi...

“Anh chưa ăn sáng hả?”.
Trong lòng tôi có hơi bực bội, “Anh coi mình là King Kong thật đấy hả? Cứ hành hạ
thỏa thuê không sợ đau chắc? Mắc bệnh dạ dày cũng không biết chăm sóc cho bản thân”.

Hắn bị tôi mắng cho
một chập, sững người đằng hắng một tiếng mà chẳng phản kháng gì. Tôi kéo tay hắn
ra khỏi khu nhà, định tìm chỗ mua bát cháo, nhưng năm hết Tết đến, gần như chẳng
có hàng quán nào mở cửa buôn bán, tôi lại đành lôi hắn về nhà.

Suốt đường đi Tần Mạch
đều im lặng. Lúc mới đầu còn là tôi nắm ngón tay khô ráo ấm áp của hắn, nhưng tới
cuối cùng lại là hắn nắm trọn lấy cả tay tôi, truyền cho tôi sự ấm áp trong ngày
đông gió rét, khiến cả người tôi mềm đi.

“Hà Tịch”. Trong không
gian kín bưng của thang máy chỉ còn lại hai người chúng tôi, hắn chợt dịu dàng gọi
tôi, “Mấy hôm nữa tới nhà thăm bố mẹ tôi nhé”.

Tôi hiểu được ý tứ đằng
sau câu nói này của hắn.

Tôi im lặng không trả
lời, ngón tay hắn siết lại, mở lòng bàn tay của tôi ra, mười ngón tay đan vào nhau.

“Tôi có thể từ chối
không?”. Tôi hỏi.

“Không thể”. Hắn bướng
bỉnh lại ngang phè phè.

Tôi trợn mắt: “Thế anh
còn hỏi làm gì?”. Cửa thang máy kêu “tinh” một tiếng rồi mở ra, tôi bước ra ngoài.
Ra khỏi thang máy, trong hành lang hơi tối, hắn kéo giật tôi lại phía sau: “Hà Tịch...”.

Tôi không để hắn nói
hết câu, cũng chẳng đè nén nổi tâm tình của mình nữa, bèn quay người lại thô lỗ
đẩy Tần Mạch lên tường, cướp lấy đôi môi hắn, lưỡi xộc vào giữa môi răng hắn, đây
là nụ hôn sâu đầy xâm lược.

Khi hắn còn chưa phản
ứng lại, tôi bỏ dở công việc chiếm thành đoạt đất, rút lui toàn vẹn.

Trong đôi mắt nâu của
hắn lóe lên tia sáng lạ lùng. Tôi lên tiếng: “Tần Mạch, rồi có một ngày anh sẽ phải
hối hận vì đã trêu chọc tôi”.

“Không phải anh đã nói
giờ anh không thích tôi sao?”. Tôi nheo mắt, cười nói, “Một ngày nào đó trong tương
lai, tôi sẽ khiến anh khóc lóc nói rằng anh yêu tôi”.

Trong hành lang tối
vô cùng yên tĩnh, tôi nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của hắn dần dần bình ổn lại.

“Cô Hà, tôi cũng mong
chờ tới ngày ấy”.

Chương 27

Nhận lời đề nghị của
Tần Mạch, có lẽ tôi sẽ kết hôn với hắn, đó là cuộc sống như thế nào thì tới tận
bây giờ tôi cũng không cách nào tưởng tượng ra được.

Nhưng tôi biết là cuộc
sống như thế sắp bắt đầu rồi.

Nghỉ Tết năm nay, tôi
rời nhà sớm ba ngày, mẹ không những không giữ lại mà còn thu dọn hành lý giúp tôi,
sung sướng tiễn tôi lên tận xe Tần Mạch. Với mẹ tôi mà nói, có lẽ con gái có thể
tới nhà một người đàn ông khác để đón Tết là chuyện còn vui hơn đón Tết ở nhà mình.

Bà lúc nào cũng lo lắng
với cái tính mạnh mẽ của tôi sẽ khó tìm được bạn trai tốt, nửa đời sau chẳng có
bến đậu, giờ tôi gặp được Tần Mạch, bà mới xem như có thể tạm thời yên tâm.

Tạm thời...

Đến nhà Tần Mạch, bà
Tần vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng chẳng hiểu sao lần này gặp tôi, ánh mắt bà còn
lấp lánh sáng ngời hơn cả lần trước, bố Tần Mạch là người đàn ông nghiêm nghị và
ít nói, có lẽ bởi sự tôi luyện của thương trường đã khiến ông ít khi thể hiện tâm
trạng của mình, ở điểm này Tần Mạch và ông như cùng một khuôn đúc ra, nhưng sự cơ
trí và lão luyện của ông Tần thì hơn hẳn Tần Mạch. Thế nhưng khi đối mặt với bà
Tần, tất cả biểu cảm của người đàn ông này đều trở nên dịu dàng, chỉ liếc qua thôi
là có thể nhận ra được sự thương yêu ngập trong ánh mắt.

Tôi nghĩ, Tần Mạch thực
sự quá may mắn, một gia đình hoàn hảo lại giàu có, bố mẹ ân ái…

Một miếng thịt được
ném vào trong bát tôi, giọng nói trầm thấp của Tần Mạch vang lên bên cạnh: “Bố tôi
đã là của mẹ tôi rồi, thu ánh mắt của em lại cho tôi chút đi”.

Tôi nhìn miếng thịt
trong bát cơm, rồi lại đưa mắt nhìn người đàn ông ở bên cạnh, kỳ lạ hỏi hắn: “Anh
đang ghen đấy à?”.

Hắn lạnh lùng hừ một
tiếng, không để ý tới tôi.

Tôi cau mày nhìn miếng
thịt trong bát, nói: “Còn nữa, Tần Mạch, đừng cho rằng anh thích ăn thịt thì người
khác cũng sẽ thích. Tôi không trả được cái giá của mấy cân thịt sau dịp Tết đâu”.

Hắn nuốt miếng cơm trong
miệng xuống, liếc mắt nhìn tôi, “Tôi gắp thức ăn cho em mà em còn không thấy vui
à?”.

Tôi bực mình, gắp một
đũa cải thảo bỏ vào bát hắn, thấy hắn đang cau mày thì cười nói: “Anh có vui không?”.

Tần Mạch còn chưa kịp
cáu, bà Tần đã cười: “Đúng đúng, phải dạy dỗ nó đi. A Mạch, nghe lời con dâu của
mẹ đi, ăn chút rau nào”.

Tiểu nhân đắc chí cười
gian, tôi định khiến Tần Mạch tức tới dở sống dở chết, ai dè hắn nhìn tôi hồi lâu
rồi đột ngột mỉm cười. Tôi nhìn sự dịu dàng và nuông chiều trong nụ cười đó mà huyết
áp vọt lên cao, tim gan nhất thời nhảy loạn lên. Hắn nghiêm chỉnh ngoan ngoãn vùi
đầu ăn rau, tôi ngẩn ngơ nhìn ông bà Tần, hai người họ đều cười thân thiện.

Tám chữ “gia đình hòa
thuận, đầm ấm vui vẻ” chợt thoảng qua trong đầu tôi, tôi cảm thấy, lúc này chúng
tôi chỉ còn thiếu mỗi đứa nhóc ầm ĩ là vẽ được một bức tranh gia đình hoàn mỹ rồi…

Ăn xong bữa cơm, Tần
Mạch vào phòng nói chuyện với bố, tôi và bà Tần ngồi trên sofa xem tivi. Đang kỳ
nghỉ Tết, các chương trình hài trên truyền hình không thiếu, tôi và bà Tần xem rất
say sưa, khi xem tới chỗ buồn cười, hai bác cháu đều cười không ngớt, đồng thời
cũng khiến tôi liên tưởng tới một vài chuyện khá lúng túng mà mình đã từng gặp.

Tôi cầm tay bà Tần vui
vẻ kể: “Bác đừng cười diễn viên, lần trước lúc cháu đi xe bus cũng gặp phải chuyện
thế này, vừa lên xe thì hết chỗ, cháu còn chưa tìm được chỗ bám thì tài xế đột ngột
lái xe đi, cháu lại đi giày cao gót, làm sao có thể đứng vững được, thế là lảo đảo
ngã ngửa về phía sau”.

“Thế có ngã không?”.

“Không ạ, cháu phản
ứng rất nhanh, lúc đó bèn tiện tay chộp sang bên cạnh một cái, chộp phải một thứ
mềm mềm, rốt cuộc đến khi cháu đứng vững quay đầu nhìn lại, bác đoán thử xem thứ
cháu nắm được là gì?”. Bà Tần hiếu kỳ nhìn tôi, tôi cười một lát rồi mới đáp, “Đó
là mặt một ông cụ hơn sáu mươi tuổi! Răng giả của ông ấy sắp bị cháu bóp rơi cả
ra ngoài, lúc đó trong lòng cháu vừa áy náy lại thấy buồn cười, liên tục xin lỗi,
may mà ông cụ ấy tốt tính, chỉnh lại răng giả xong còn khen cháu ‘Cháu gái, được
lắm! Phản ứng không tồi, chỉ là chỗ hạ tay không đúng!’, bác không biết chứ, lúc
đó những người trong xe đều cười ồ lên”.

Bà Tần cười nắc nẻ không
ngừng, cứ kêu đau bụng: “Ôi chao ơi, Tịch Tịch, con đúng là bảo bối sống”.

Chưa xem tivi được bao
lâu, tôi và bà Tần vẫn đang vui vẻ thì hai bố con Tần Mạch đã ra khỏi phòng làm
việc, hai người đàn ông vừa bàn xong chuyện làm ăn, nét mặt vẫn có chút nghiêm nghị,
thấy tôi và bà Tần đang vui vẻ cười nói, chân mày không khỏi giãn ra.

“Nói chuyện gì mà vui
thế?”. Ông Tần hỏi.

“Con trai anh tìm được
một bảo bối sống, em buồn cười chết mất”. Bà Tần nắm lấy tay chồng, giả vờ bực bội,
“Anh nhìn thử con trai của anh xem, ngơ ngơ giống hệt anh, chẳng làm người ta thích
như Tịch Tịch của em”.

Ông Tần khẽ cười đáp:
“Không phải nó đã tìm được một nàng dâu đáng yêu như thế về cho em sao? Tha thứ
cho nó đi”.

“Được rồi, nể mặt anh
đấy”.

Bà Tần sức khỏe yếu,
nói chuyện chưa được bao lâu thì được ông Tần đưa về phòng ngủ. Trong phòng khách
chỉ còn lại tôi và Tần Mạch, hắn liếc mắt nhìn tôi: “Được lắm, đã thu phục được
bố mẹ tôi nhanh như thế”.

“Quá khen quá khen,
còn không nhanh bằng anh Tần”.

Hắn khẽ cười: “Thế thì
cô Hà ạ, giờ có phải chúng ta cũng nên về phòng ngủ rồi không? Nói chút chuyện thú
vị nhé?”.

Mặt tôi hơi đỏ lên,
trừng mắt nhìn hắn: “Đồ lưu manh”. Sau đó quay người chạy vào phòng ngủ của hắn,
“Tôi đi tắm trước”.

Bóng đêm ngoài cửa sổ
như sâu hơn, còn tôi và Tần Mạch thì đang vui vẻ quấn lấy nhau trên chiếc giường
lớn, đột nhiên tiếng thở dốc ngừng lại, Tần Mạch khàn khàn khẽ hỏi: “Em nói trước
đi nào, đêm nay có cần tắt đèn không?”.

“Đã… đã làm tới nước
này rồi, anh… mẹ kiếp, có phải anh hỏi quá muộn rồi không!”.

“Tôi cảm thấy, chuyện
tiếp theo đây cứ tắt đèn thì tốt hơn”.

Ánh đèn chợt tắt ngúm.

“Ưm…”. Tiếng kêu hoảng
hốt của tôi còn chưa thốt lên trọn câu đã bị cắt đứt, sau đó là bị va chạm liên
tục, tôi kêu lên ngắt quãng, mang theo chút phẫn nộ, “Tôi… tôi chưa nói, chưa từng
nói... muốn, muốn ở trên!”.

“Không phải chúng ta
đang nói chuyện sao?”.

Và thế là đêm nay, tôi
và Tần Mạch nói chuyện suốt đêm...

Sáng sớm hôm sau, tôi
tỉnh dậy trong vòng tay Tần Mạch, ánh nắng ngoài cửa sổ len vào phòng, tôi nhìn
cặp mi dài của hắn khẽ rung lên, hình như hắn cũng sắp tỉnh.

“Tần Mạch”. Tôi gọi
hắn, nhìn đôi mắt nâu chậm rãi nhìn thẳng vào mắt mình, hắn vẫn còn có chút mơ màng,
mơ hồ đáp lại một tiếng rồi nhắm mắt ngủ tiếp. Tôi nói, “Tôi chợt nghĩ tới một cách
quyến rũ anh”.

Tai hắn khẽ động đậy,
rồi mở một mắt ra, sau đó cả hai mắt đều mở, chớp chớp một lát rồi nhìn tôi: “Tôi
có thể nói mình có chút mong chờ không?”.

“Nhất định rồi”.

Khu trò chơi thành phố
C.

Tôi dạo quanh một vòng,
nhìn tàu lượn siêu tốc đang lượn vòng, máy nhảy lầu đột ngột rơi xuống, đu xoắn
ốc quay tròn, nghe tiếng gào thét đinh tai nhức óc mà kích động lòng người, tôi
vỗ vỗ lên vai Tần Mạch đang hơi hóa đá: “Cho anh được biết vẻ anh dũng khi càn quét
khu trò chơi của tôi!”.

Hắn ôm trán thở dài,
lẩm bẩm như tự nói với mình: “Lẽ ra mình phải nghĩ tới, lẽ ra mình phải nghĩ tới...”.

Tôi đâu thèm nghe mấy
lời vớ vẩn của Tần Mạch, lôi tuột hắn đi chơi một loạt trò mạo hiểm mà kích thích,
trò chơi càng mạo hiểm thì tôi chơi càng vui, thi thoảng Tần Mạch sẽ vùng vẫy rất
lâu, cuối cùng thì bị một câu “anh yếu quá” của tôi đánh bại.

Chơi được một vòng,
tôi có hơi chóng mặt chùn chân, nhưng tâm trạng thì vô cùng vui vẻ, Tần Mạch thì
vẫn thản nhiên như thường lệ, chỉ là sắc mặt đã xanh lét đi, tôi chống nạnh nhìn
hắn rồi phá ra cười: “Tần Mạch, có sướng không?”.

Hắn ngồi trên ghế, lạnh
nhạt liếc nhìn tôi một cái: “Cô Hà, liệu cô có thể dùng cách uyển chuyển hơn một
chút để quyến rũ người ta không hả?”.

Tôi nhe răng cười, nâng
cằm hắn lên: “Anh Tần, đây chính là cô gái mà anh thích, anh còn dám mang về nhà
sao?”.

Hắn hờ hững quay đầu
đi tránh khỏi bàn tay của tôi, nuốt nước miếng nói: “Đã mang về nhà bao nhiêu lần
rồi, Hà Tịch, em tỉnh lại đi, người đã bị ăn sạch sẽ thì đừng giãy giụa nữa”.

Tôi lạnh lùng hừ một
tiếng, vẻ thản nhiên của hắn khiến tôi bực bội vô cùng, tôi nhìn nhà ma cách đó
không xa, nói: “Tần Mạch, chúng ta đi chỗ đó đi”.

Hắn nhìn theo hướng
tôi vừa chỉ, khinh bỉ nói: “Tôi sẽ đi chỗ trẻ con như thế sao?”.

Tôi lạnh lùng đưa mắt
nhìn hắn, hắn không nghe thấy tiếng phản bác của tôi nên thấy lạ, ngẩng đầu lên
nhìn tôi, tôi và hắn lẳng lặng chọi mắt hồi lâu...

Và thế là, tôi nắm tay
hắn tới chỗ vô cùng trẻ con kia.

Nhà ma này thiết kế
cũng rất được, nhưng với người có số má như tôi và Tần Mạch thì chỉ là chỗ trẻ con,
đường đi tối om, hắn dắt tay tôi đi khá thản nhiên, dù nửa đường đột nhiên có ánh
sáng xanh lóe lên hay có xác ướp thình lình nhảy bật lên từ dưới đất, hắn cũng làm
như không thấy mà kéo tôi đi qua.

Không thể không nói
rằng, tấm lưng và bàn tay nóng ấm của hắn khiến tôi có cảm giác an toàn nhiều hơn
là thất vọng.

“Tần Mạch, anh không
sợ à?”. Tôi chỉ vào bàn tay trắng phếch đang túm lấy cổ chân hắn, nói: “Tôi cũng
bị thứ này dọa tí ti đấy”.

Hắn quay đầu lại, gương
mặt trong ánh sáng lờ mờ từ bốn phía hắt tới càng có vẻ âm u, hắn nói: “Mấy thứ
này quá vụng về”.

“Thế sao anh không đi
tiếp?”.

“Nó kéo tôi không chịu
thả ra”. Tần Mạch chỉ vào bàn tay ở cổ chân mình, đáp.

Tôi im lặng, cười gượng:
“Tôi nghĩ, có lẽ là vì lúc nãy tôi hoảng hốt nên đạp nó một cái đấy...”.

Mấy cái móng vuốt trong
nhà ma đột ngột thò ra bắt lấy người đương nhiên đều là do người đóng, lúc nãy nó
thình lình tóm lấy cổ chân tôi, tôi chỉ giãy ra theo bản năng rồi lấy gót giày nghiến
một cái lên thứ “vật thể bất minh” kia, tôi nghĩ cái tay này hẳn là đau tới chết
rồi...

Tần Mạch im lặng, tôi
vội vàng cười trừ: “Anh chờ một lát, tôi xin lỗi người ở trong một tiếng”.

“Sư phụ!”. Tôi vỗ lên
bức tường làm bằng gỗ, nói: “Lúc nãy tôi không cố ý đâu! Xin lỗi anh!”.

Bên trong không có ai
đáp lại, tôi thấy là lạ: “Anh ta vẫn chưa chịu bỏ anh ra hả?”.

Tần Mạch bĩu môi chẳng
ừ hữ lấy một tiếng. Tôi nhủ thầm nhân viên làm việc trong cái nhà ma này đúng là
chẳng biết lý lẽ gì cả, trong tình huống bị dọa sợ hãi thì tôi có phản ứng như thế
cũng là thường thôi, tôi đã nói xin lỗi rồi, sao vẫn còn muốn làm khó bọn tôi chứ.

Tôi lại gõ gõ lên tường,
nhẹ nhàng tình cảm xin lỗi, nhưng cái móng túm lấy mắt cá chân Tần Mạch vẫn không
buông, tôi bực bội ngồi xổm xuống định gỡ năm ngón tay kia ra, nhưng khi chạm vào
bàn tay ấy, ngón tay tôi chợt rụt lại: “Sao… sao tay người này lại lạnh như thế...”.

Tần Mạch nói: “Ừ, chân
tôi sắp bị cóng tới đau nhức rồi”.

Tôi ngước lên nhìn Tần
Mạch, chỉ thấy sắc mặt của hắn dưới ánh đèn mờ nhạt chợt lóe lên có vẻ vô cùng quỷ
dị, tim tôi lạnh toát, cố giả vờ trấn tĩnh nói: “Thôi đi, anh cho rằng có thể dọa
được tôi à?”.

“Tiếc quá”.

Chân tường ở dưới chân
có một cái lỗ đen to khoảng nửa đầu người, bàn tay đang túm lấy Tần Mạch thò ra
từ chỗ này. Trong lòng tôi có chút sợ hãi pha lẫn tò mò, chầm chậm cúi đầu xuống,
nhìn vào trong cái lỗ tối om kia: “Sư phụ…”.

Đột nhiên, một gương
mặt trắng bệch lướt qua cái lỗ ấy, tim tôi giật thót, tiếng thét kinh hãi vuột ra
khỏi cổ họng không tài nào kiềm chế nổi, tôi vội vã đứng dậy, lảo đảo lui về phía
sau hai bước. Tần Mạch định kéo tôi nhưng không kéo được, tôi đập lưng vào tường
gỗ ở phía sau, đập mạnh tới nỗi bức tường rỗng ruột ấy phát ra một tiếng vang lớn,
tôi chỉ cảm giác bức tường sau lưng mình rung lên, rồi có một thứ không rõ là thứ
gì rơi trên đầu, vẩy lên mặt tôi một chất lỏng gì đó.

Là thứ gì... Mùi này
hôi quá, không phải là axit đấy chứ!

Trong lòng hoảng sợ,
tôi liên tục hét lên sợ hãi.

“Hà Tịch!”. Trong giọng
Tần Mạch có chút hốt hoảng, tôi vẫn chìm trong hoang mang, hắn chộp lấy tay tôi
rồi kéo tôi ôm vào trong lòng, “Không sao, không sao”. Hắn nhẹ nhàng an ủi, nhưng
tay thì hơi run rẩy, “Tôi đưa em ra ngoài trước”.

Lúc này tôi cũng chẳng
đi nghiên cứu xem rốt cuộc bàn tay nắm lấy cổ chân Tần Mạch là như thế nào, đầu
óc rối bời được hắn đưa ra khỏi nhà ma.

Thấy ánh mặt trời, cuối
cùng trái tim hỗn loạn của tôi cũng bình tĩnh lại khá nhiều, lúc này tôi mới phát
hiện xung quanh có rất nhiều nhân viên đang vây lại, vẻ mặt mọi người đều có chút
không thể tin nổi, thậm chí là có cả kinh hoảng.

Tôi hơi hoang mang,
Tần Mạch cũng cau mày lại, không ngừng hỏi tôi có đau chỗ nào không?

Tôi nhìn dáng vẻ cuống
cuồng lại chẳng biết làm gì của Tần Mạch rất lâu, cuối cùng đột ngột phì cười mà
chẳng hiểu tại sao.

Bốn bề vang lên tiếng
hít hơi kinh ngạc, Tần Mạch cũng ngẩn ngơ đứng đó.

Lúc này tôi mới cảm
giác mặt mình có hơi rin rít, đưa tay lên quẹt một cái, á, ôi mẹ ơi cả tay đỏ choét!
Bản thân tôi cũng giật nảy mình, tôi bị chảy máu lúc nào nhỉ... Nhưng nhìn kỹ lại
thì màu đỏ tươi này rõ ràng không phải là máu.

Mà giống như là…

“Ai da! Đó là màu mà!”.
Cuối cùng cô gái mặc đồng phục nhân viên cũng nhận ra thứ chất lỏng ở trên mặt tôi,
“Để lại đó từ lần tu sửa lại mấy hôm trước, người đẹp ơi, chị mau lại đây, em đưa
chị đi rửa, màu này khô lại thì khó gột ra lắm”.

Nghe thấy thế, cả người
tôi chấn động, vội vàng đi theo cô nhân viên kia. Còn Tần Mạch thì ở phía sau kéo
tôi không chịu thả tay ra, tôi bực mình: “Anh muốn tôi bị hủy hoại dung nhan à?
Sau này ngày nào tôi cũng vẽ mặt như diễn viên Xuyên kịch ra ngoài với anh, xem
ai mới mất mặt!”.

Tôi quát lên khiến hắn
ngẩn người ra, lúc này mới buông tay.

Tôi chẳng có lòng dạ
mà để tâm tới mấy sắc thái tình cảm trong mắt hắn, vội vã bước đi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.