Cung khuynh - Chương 116 - 117
Đệ nhất bách linh thập lục chương
Mâu thuẫn
“Hiện tại bản cung muốn xây
một tòa cung điện mới ở bên cạnh Phượng Tường điện, các ngươi mau chóng tìm
người phụ trách mọi việc của công trình này.” Sau khi Dung Vũ Ca hồi cung vẫn ở
tại Phượng Nghi cung, nhưng vì Phượng Nghi cung chứa đựng rất nhiều hồi ức mà
Dung Vũ Ca không muốn nhớ lại, vì để tránh cho tức cảnh sinh tình nên Dung Vũ
Ca quyết định xây thêm một tòa cung điện mới gần tẩm cung Vệ Minh Khê.
“Kể từ khi Thái hoàng Thái hậu
ở đó, Phượng Nghi cung đã trùng tu một lần, quy mô hoành tráng và vẫn còn rất
mới, vì sao Thái hậu không ở mà lại muốn tân trang cung điện lần nữa, dẫn đến
tiêu hao quốc khố?” Đại thần lập tức dị nghị.
“Thứ nhất, Phượng Nghi cung
từ trước là tẩm cung Hoàng hậu, nay với thân phận của bản cung mà nói thì ở đó
đã là không thỏa đáng. Thứ hai, quốc khố sung túc, tu kiến một tòa cung điện
nho nhỏ cũng không tổn hại gì đến nền tảng quốc gia. Thứ ba, tân cung điện cách
Phượng Tường điện gần nhất, tiện cho bản cung ngày đêm phụng dưỡng mẫu hậu làm
tròn hiếu đạo, vương triều ta từ khi khai quốc chính là lấy đức hiếu trị thiên
hạ, bản cung là Thái hậu đương nhiên phải biết tự thân làm gương cho thiên hạ,
các ngươi còn cảm thấy không thể sao?” Dung Vũ Ca hùng hồn đưa ra lí do chính
đáng.
Văn võ bá quan vốn nghĩ rằng
dù sao bây giờ cũng là nữ đế, nếu đã không thể có Hoàng hậu thì Phượng Nghi
cung tất nhiên cũng để không, nên dù cho là Thái hậu hay Hoàng hậu ở thì sao mà
chẳng được. Điều bá quan buồn bực nhất chính là, bộ dáng Dung Thái hậu hại nước
hại dân không nói đến thì thôi, quan trọng nhất là mới hơn hai mươi tuổi, vẫn
còn rất trẻ, bối cảnh hiển hách, cá tính lại bá đạo, ngày sau nếu âm thầm nuôi
dưỡng nam sủng, người khác cũng chỉ có thể giận mà không dám nói gì, nhưng giờ
nàng lại muốn dời đến ở kề cận trước mặt Vệ Thái hoàng Thái hậu làm gì chứ? Để
bá quan tin tưởng Dung Vũ Ca muốn tận hiếu thì đánh chết bọn họ cũng không tin,
nhưng Dung Vũ Ca lấy chữ hiếu ra để nói, bọn họ cũng không thể phản bác, dù sao
chữ hiếu là gốc để trị quốc.
Cao Mộ Ca nhíu mày, nếu để
nàng ta ở gần hoàng tổ mẫu, ngày sau sợ là muốn gặp hoàng tổ mẫu đã khó lại
càng thêm khó, Cao Mộ Ca nàng thực hối hận, hối hận vì sao lúc trước lại nói
cho hoàng tổ mẫu biết nàng ta đã trở lại, mà nàng ấy lúc nào cũng muốn độc
chiếm hoàng tổ mẫu, so với tiểu hài tử còn ấu trĩ hơn! Cao Mộ Ca càng nghĩ càng
phẫn hận bất bình, gần nửa tháng nay mình muốn nói chuyện với hoàng tổ mẫu
nhiều một chút cũng không được, lần nào cũng bị Dung Vũ Ca tìm cớ đuổi đi.
“Tuy rằng quốc khố sung túc,
nhưng tu kiến cung điện dù sao cũng là chuyện hao tài tốn của, trẫm nghĩ hoàng
tổ mẫu cũng sẽ đồng ý quan điểm này của trẫm.” Tiểu hài tử mặc long bào dùng
thanh âm non nớt của mình lớn tiếng nói. Từ khi Dung Vũ Ca nhiếp chính tới nay,
tuy Cao Mộ Ca nghe nhiều nói ít nhưng mỗi lần lên tiếng đều là chấn động nhân
tâm, làm cho chúng đại thần âm thầm thán phục. Tiểu hoàng đế này thật sự thiên
tư thông minh, hơn nữa nàng còn dám trực tiếp phản bác ý kiến mẫu thân, thực là
gan dạ sáng suốt hơn người.
Dung Vũ Ca nheo mắt lại, tiểu
hài tử này da thật dày, dám khiêu khích lão nương sao, nhớ cho kĩ, mình tuyệt
đối sẽ không nhân nhượng nàng!
“Hoàng thượng nên thận trọng
từ lời nói đến việc làm, Hoàng thượng có biết hành vi của mình đã phạm vào tội
bất hiếu chứ? Hoàng thượng không biết tận hiếu, vậy bản cung lại càng phải lấy
thân làm gương mới được.” Dung Vũ Ca nhướng mày, ngữ khí tràn ngập tức giận,
văn võ bá quan nghe đều rõ.
Ngươi không hề nhận ta làm
con, ta còn tận hiếu làm gì? Cao Mộ Ca rất muốn cãi lại Dung Vũ Ca, nhưng vẫn
phải bất đắc dĩ ngậm miệng lại, nếu không phải sợ cùng nàng tranh cãi ở đây sẽ
khiến hoàng tổ mẫu không vui thì mình sẽ không tha cho nàng.
Sách sử đời sau ghi lại, nữ
đế không bao lâu đã có thể hiểu cái khổ của dân, phản đối mẫu thân Dung Thái hậu
tân tu cung điện, trở thành một giai thoại ngàn đời.
***
“Mộ Ca, ngày sau nếu mẫu hậu
có nói gì không đúng trên triều thì sau khi hạ triều hãy thảo luận sau, không
thể ở trước mặt quần thần mà phản bác nàng như vậy, làm vậy không tốt chút
nào.” Vệ Minh Khê nghiêm túc nói với Cao Mộ Ca, cũng không phải nàng thiên vị
Dung Vũ Ca, mà là Vệ Minh Khê từ trong cốt tủy vẫn bị lễ giáo ảnh hưởng sâu
sắc.
Dung Vũ Ca ở một bên đắc ý
nhìn Cao Mộ Ca, Chỉ nhi quả nhiên là thiên vị mình.
Vốn Vệ Minh Khê nói cái gì,
Cao Mộ Ca cũng không để bụng, nhưng nhìn Dung Vũ Ca một bên dáng vẻ đắc ý,
trong lòng nàng bỗng nhiên ngập tràn nóng giận và ủy khuất.
“Ta đã nhân nhượng nàng lắm
rồi, nàng muốn tu kiến cung điện cũng không nói với ta, không phải nên nói
trước với ta một tiếng sao...” Cao Mộ Ca đề cao âm lượng, không phải hoàng tổ
mẫu đã nói một vị Hoàng đế tốt thì không nên vì ý thích bản thân mà hao tài tốn
của sao?
“Nàng là mẫu thân của ngươi...”
“Nàng không hề nhận ta, ta
cũng thế, người chỉ biết đứng về phía nàng thôi, từ khi nàng trở về, người
không thương ta nữa, người chỉ thương nàng thôi, ta chán ghét nàng, rất chán
ghét nàng!” Cao Mộ Ca nói xong liền đẩy Vệ Minh Khê ra, xoay người chạy ra
ngoài.
Vệ Minh Khê nhìn Cao Mộ Ca
chạy đi, trong lòng có cảm giác khó chịu khiến nàng nghẹn thở, chẳng lẽ nàng
chỉ có thể trơ mắt nhìn mâu thuẫn giữa mẫu tử các nàng càng lúc càng lớn sao?
“Tiểu hài tử thối, tính tình
thật nóng nảy.” Dung Vũ Ca nói thầm.
“Mộ Ca chỉ là một hài tử thôi,
nó không nợ nàng, người nợ nàng là ta, ta không muốn hai người mỗi ngày đều như
kẻ thù vậy. Dung Vũ Ca, nếu nàng không muốn thấy Mộ Ca, vậy chuyện triều chính
ngày sau để ta quản.” Vệ Minh Khê thở dài nói, trên triều Vũ Ca quá mức hà khắc
với Mộ Ca.
“Ta không có cách nào khống
chế bản thân mình, nhưng được rồi, từ nay ta sẽ tận lực khắc chế.” Dung Vũ Ca
nhìn bộ dáng mất mát của Vệ Minh Khê, trong lòng cũng không chịu nổi, chỉ là
nàng không có cách nào thản nhiên đối mặt với Cao Mộ Ca, nàng cũng không muốn
có người ở giữa mình và Vệ Minh Khê.
Vệ Minh Khê khẽ thở dài, khúc
mắc này là do mình tạo thành, đã khảm sâu trong tâm tưởng của Dung Vũ Ca, nàng
không thể vượt qua quá khứ, dù là ai cũng không có biện pháp nào.
***
“Ngoại tổ mẫu, ta chán ghét
Dung Vũ Ca!” Cao Mộ Ca tức giận nói.
“Nàng là mẫu hậu ngươi, không
nên gọi thẳng tên như vậy.” Vũ Dương xoa đầu Cao Mộ Ca, yêu chiều nói.
“Nào có mẫu hậu nào giống như
nàng đâu, vì sao nàng lại không giống như những vị mẫu thân khác?” Cao Mộ Ca
ngẩng đầu hỏi Vũ Dương.
“Cái này phải hỏi hoàng tổ
mẫu của ngươi, vì nàng nên mẫu thân ngươi mới không thích ngươi.” Vũ Dương vừa
nói đã nói thẳng vào vấn đề, trong giọng còn chất chứa hàm ý khiêu khích. Thật
ra trong lòng Vũ Dương vốn rất bất bình, nữ nhi đã hướng về phía Vệ Minh Khê
thì chớ, ngay cả ngoại tôn nữ cũng hướng về phía nàng, không hiểu Vệ Minh Khê
có cái gì tốt nữa.
“Ta chỉ biết Dung Vũ Ca rất
ấu trĩ, nàng thích dính lấy hoàng tổ mẫu, nhưng không muốn người khác cũng dính
lấy hoàng tổ mẫu giống nàng, nàng làm như mình là tiểu hài tử không bằng, ta
mới chính là tiểu hài tử đây này!” Dung Vũ Ca không có quyền bám lấy hoàng tổ
mẫu, mình là tiểu hài tử mới có quyền đó, trong lòng Cao Mộ Ca khi dể Dung Vũ
Ca thậm tệ.
“Ừ.” Vũ Dương lấy giọng mũi
trả lời, trong lòng lại càng bất mãn, mình thương yêu nha đầu kia nhiều năm như
vậy, rốt cuộc đều bằng không. Việc Vũ Dương đồng ý làm cho tâm tình Cao Mộ Ca
tốt hơn không ít, vẫn là ngoại tổ mẫu tốt.
“Vì sao hoàng tổ mẫu chỉ
thương nàng mà không thương ta? Nàng là ngoại tổ mẫu sinh, cũng không phải
hoàng tổ mẫu sinh, ta là phụ hoàng sinh ra, phụ hoàng là do hoàng tổ mẫu sinh,
hoàng tổ mẫu lẽ ra phải thương ta hơn mới đúng.” Cao Mộ Ca tiếp tục khó hiểu
hỏi, tuy rằng nàng trưởng thành sớm hơn so với hài đồng bình thường nhưng rốt cuộc
cũng chỉ là một hài tử.
Vấn đề này lại càng khiến Vũ
Dương đau lòng hơn, nuôi phải loại bạch nhãn lang thì còn có biện pháp nào đâu,
cũng đành chịu, bất quá đối với tình cảm nghịch luân của các nàng, Vũ Dương
thật muốn nhìn xem ngày sau Vệ Minh Khê sẽ đối mặt với hài tử này thế nào.
“Vậy ngươi lại càng phải đi
hỏi hoàng tổ mẫu của ngươi, ngoại tổ mẫu cũng không biết phải nói thế nào.” Vũ
Dương nhìn Cao Mộ Ca phức tạp nói.
***
Đệ nhất bách linh thập thất chương
Hóa giải khúc mắc
Vì những ngày qua chính sự vô
cùng bận rộn nên cho dù ngay cả ban ngày Dung Vũ Ca cũng không có thời gian đi
tìm Vệ Minh Khê, chỉ đến khi tối mịt mới có thể đến ngủ qua đêm với nàng, sáng
sớm lại phải vội vội vàng vàng trở về Phượng Nghi cung. Vệ Minh Khê nhìn thấy
Dung Vũ Ca ngày ngày đều bận rộn như thế, trong lòng thương xót không thôi liền
nhanh chóng hạ lệnh cho ngự trù hầm canh gà bồi bổ cho Dung Vũ Ca, còn do đích
thân nàng đưa đến, mà thật ra chính yếu vì trong lòng nàng cũng nhung nhớ Dung
Vũ Ca.
Hôm nay thật vất vả Dung Vũ
Ca mới xử lí xong mấy việc chính sự, định tắm rửa xong xuôi sẽ sang tìm Vệ Minh
Khê bên đấy, lúc này nàng đang thoải mái nằm trong hồ nước, hưởng thụ chút nước
ấm để tiêu tan hết mọi mệt mỏi trong ngày.
“Thái hậu đâu?” Vệ Minh Khê
hỏi Thiến Nhi, cung nữ thân cận của Dung Vũ Ca.
“Thái hậu đang ở bên trong
tắm rửa, nô tì sẽ vào trong bẩm báo với Thái hậu.” Thiến Nhi cũng biết Thái hậu
cùng Hoàng Thái hậu quan hệ vô cùng thân thiết, không giống mẹ chồng nàng dâu
bình thường, nhưng mặc dù trong lòng có chút kì quái nhưng cũng chưa bao giờ
dám nghĩ sâu xa.
“Không cần đâu, bản cung chờ
ở đây được rồi.” Vệ Minh Khê biết Dung Vũ Ca nhất định là rất mệt mỏi, mà bản
thân nàng cũng không muốn quấy rầy nàng ấy tắm rửa. Nhưng không ngờ đợi một lúc
lâu mà Dung Vũ Ca vẫn còn chưa xong, đến mức canh gà cũng nguội lạnh cả, Vệ
Minh Khê sợ Dung Vũ Ca ngủ quên trong hồ tắm nên trong lòng có chút lo lắng
không yên.
“Khởi bẩm Thái hoàng Thái hậu,
người đợi cũng đã lâu rồi, xin cho phép nô tì vào trong bẩm báo Thái hậu, nếu
để người biết nô tì bẩm báo chậm trễ nhất định sẽ khiển trách nô tì.” Có thể
làm cung nữ thân cận bên người Dung Vũ Ca, tất nhiên nàng cũng không phải cung
nữ bình thường mà rất có năng lực quan sát sắc mặt người khác.
“Thôi được rồi, các ngươi lui
xuống cả đi, bản cung có chút việc riêng muốn nói cùng Thái hậu.” Vì muốn vào
tìm Dung Vũ Ca ngay lập tức nên Vệ Minh Khê đành tìm cái cớ để cho các cung nữ
đều lui xuống.
Ngay khi nàng vừa bước vào,
đập vào mắt chính là thân hình mềm mại như linh xà ẩn hiện trong nước của Dung
Vũ Ca, trên mặt nước là cần cổ xinh đẹp và bờ vai trắng nõn nà, riêng đôi bồng
đảo xinh đẹp thì vẫn ẩn mình dưới làn nước ấm, mái tóc thật dài xõa tung tán
lạc, hòa theo đó là gương mặt tuyệt mĩ, thật là mị hoặc nói không nên lời, làm
cho Vệ Minh Khê vốn thanh tâm quả dục trong nhiều năm nay trong nháy mắt cũng
đỏ mặt, cố gắng dời đôi mắt mất tự nhiên đi.
Kể từ khi Dung Vũ Ca lưu lại
thì hàng đêm hai nàng đều ôm nhau ngủ, dù sao đối với Vệ Minh Khê mà nói thì
chỉ cần như thế đã là hạnh phúc lớn nhất mà trời xanh ban xuống cho nàng rồi,
hơn nữa nàng đối với Dung Vũ Ca vốn hết sức tinh ý, chỉ sợ làm cho Dung Vũ Ca
nhớ tới những chuyện không nên nhớ trước kia, vì thế từ đó đến nay trong lòng
Vệ Minh Khê không hề sinh ra bất kì ý muốn quá phận nào. Có lẽ nếu không có
khoảnh khắc này thì Vệ Minh Khê vẫn nghĩ mình không có dục niệm, nhưng hiện tại
chỉ mới nhìn Dung Vũ Ca như thế thôi mà nàng đã mặt đỏ tai hồng, thế mới biết
thì ra không phải nàng hoàn toàn không có động tâm, chỉ là giấu kín thật sâu trong
đáy lòng mà thôi.
Đằng này là một Vệ Minh Khê
thanh tâm quả dục, đằng kia lại là một Dung Vũ Ca trong lòng chứa đầy vướng
mắc, nên mặc dù nàng đối với Vệ Minh Khê có dục niệm thì cũng nhất quyết không
chủ động nữa, bởi vậy từ đó hai người đem việc này trở thành một cấm kị, chỉ ôm
lấy đối phương ngủ thì đã cảm thấy đủ rồi. Mà Vệ Minh Khê cũng không biết rằng
đối với vấn đề này nàng càng cẩn thận, thì lại càng làm cho Dung Vũ Ca thêm bất
bình, vướng mắc trong lòng càng khó giải.
Dung Vũ Ca cũng cảm giác được
Vệ Minh Khê đang đến gần, nàng đối với hơi thở của Vệ Minh Khê trước giờ đều
cực kì mẫn cảm, khẽ mở mắt thì thấy Vệ Minh Khê đang quay mặt sang một bên
không dám nhìn, bất quá Dung Vũ Ca vẫn tinh mắt nhìn thấy được trên cổ Vệ Minh
Khê một phiếm đỏ hồng… Nhìn thấy Vệ Minh Khê đã biết động dục vọng đối với
mình, quả thật Dung Vũ Ca không nói nên được cảm giác trong lòng. Loại cảm giác
này rất kì quái, kì quái đến mức làm cho Dung Vũ Ca không biết hình dung thế
nào, đủ loại tư vị tràn ngập trong lồng ngực.
Vốn tâm tình Dung Vũ Ca rất
phức tạp, chính nàng cũng từng nghĩ thân thể này rất xinh đẹp mê người, nhưng
nay thân thể này đã dơ bẩn mất rồi, vô luận nàng cố gắng tẩy rửa bao nhiêu lần
thì vẫn cảm thấy nó dơ bẩn như thế, ngay cả hiện tại cũng cảm thấy không sạch
sẽ. Do đó, nhiều năm nay nàng vẫn oán hận tấm thân này, cảm thấy nó xấu xí vô
cùng, nhưng đến khi nhìn thấy Vệ Minh Khê vẫn còn có thể động tâm vì mình, Dung
Vũ Ca đột nhiên có ảo giác thân thể mình lại trở về xinh đẹp như trước. Loại
tâm tình này, cơ hồ làm cho Dung Vũ Ca xúc động muốn khóc.
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng
Dung Vũ Ca cũng không nói gì, chỉ nhắm hai mắt lại, làm bộ như không biết Vệ
Minh Khê đang bước đến gần.
Sau khi Vệ Minh Khê khắc chế
nỗi xao động trong đáy lòng thì quay lại nhìn Dung Vũ Ca, thấy nàng vẫn nhắm
chặt hai mắt như trước, nghĩ Dung Vũ Ca đang ngủ bèn đi về phía nàng.
Vệ Minh Khê đưa tay, nhẹ
nhàng vỗ vào bờ vai mềm nhẵn của Dung Vũ Ca, cảm giác mềm mại mịn màng đến mức
làm cho Vệ Minh Khê như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại.
“Vũ Ca, thức dậy đi, cẩn thận
kẻo nhiễm phong hàn.” Thanh âm dịu dàng như ngọn gió mơn man khuôn mặt nàng, an
ủi vết thương lòng của Dung Vũ Ca.
Lúc này Dung Vũ Ca mới từ từ
mở mắt, nhìn thẳng vào Vệ Minh Khê rồi đưa tay quàng lấy cổ nàng, tư thế vô cùng
mờ ám.
“Chỉ nhi muốn cùng ta tắm rửa
sao?” Nụ cười của Dung Vũ Ca vốn đã rất xinh đẹp, còn cố tình phả một làn hương
khí vào mặt Vệ Minh Khê, cử chỉ quen thuộc này của Dung Vũ Ca chính là của Dung
Vũ Ca vài năm trước, là một thiếu nữ phóng khoáng vô tư, làm cho trong nhất
thời Vệ Minh Khê nhìn đến ngây ngốc.
Cho đến khi Vệ Minh Khê kịp
phản ứng lại thì vừa khôi phục chút mặt đã đỏ lên: “Ta… ta… lúc nãy… tắm rồi...”
Vệ Minh Khê ngượng ngùng nói.
Vệ Minh Khê từ trong xương
cốt vẫn là một Vệ Minh Khê bảo thủ, cố chấp tuân theo lễ giáo, không hiểu phong
tình, nhưng người nàng yêu lại chính là Vệ Minh Khê như vậy, làm cho người ta
luôn muốn trêu đùa.
“Nhưng mà ta muốn nàng cùng
ta tắm rửa...” Dung Vũ Ca bốc đồng, miệng thì nói còn tay khẽ dùng sức kéo Vệ
Minh Khê xuống nước. “Phốc” một tiếng, Vệ Minh Khê không tự chủ được liền bị
rơi xuống nước theo, làm cho Thái hoàng Thái hậu vốn luôn tao nhã cao quý bây
giờ trông vô cùng chật vật.
“Ha ha, Thái hoàng Thái hậu
à, sao người chật vật thế này...” Dung Vũ Ca cười vui vẻ, đã nhiều năm rồi nàng
chưa từng vui như vậy, oán hận đối với Vệ Minh Khê như thể được giải khai. Rõ
ràng Dung Vũ Ca là cố tình trả đũa, khi dể Vệ Minh Khê, hơn nữa biết rõ cấm kị
sợ hãi trong lòng Vệ Minh Khê còn cố ý gọi Vệ Minh Khê là Thái hoàng Thái hậu,
chính yếu là muốn làm cho Vệ Minh Khê biết rõ, các nàng ở cùng một chỗ chính là
điều cấm kị.
Có lẽ Vệ Minh Khê chưa từng
chật vật như thế, nhưng nhìn Dung Vũ Ca cười vui vẻ, trong lòng nàng lại sung
sướng như được nếm mật ngọt. Dung Vũ Ca giờ phút này đích thị là một tiểu hài
tử đắc ý vì thực hiện được trò đùa dai, xem ra Mộ Ca so với nàng còn chín chắn
hơn nhiều, nữ nhân này, sao mà thơ ngây quá! Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca bốn
mắt nhìn nhau, quẩn quanh trong không khí lúc này là hơi thở mập mờ dục vọng
được che giấu thật sâu, Vệ Minh Khê không kiềm được mình nữa, đưa tay ôm lấy
vòng eo mềm mại đang che giấu trong nước, dùng đôi môi lấp lên nụ cười lớn lối
kia.
Làn môi quấn quýt làn môi,
đôi môi Vệ Minh Khê cũng nhát gan như chủ nhân của nó, nhẹ nhàng và chậm rãi,
nhưng Dung Vũ Ca làm sao thỏa mãn với một nụ hôn chỉ lướt qua như thế, chầm
chậm đảo khách thành chủ, ngón tay bắt đầu trượt trên thân thể Vệ Minh Khê, dồn
dập mà không kiên nhẫn cởi bỏ y phục vướng bận trên người nàng, tay Vệ Minh Khê
cũng giống như tự mình có ý thức, ở trên làn da căng mịn của Dung Vũ Ca nhẹ
nhàng vuốt ve, dục vọng căng tràn...
***

