Tiểu Thần - Chương 8 - Phần 3

-
Người đã tìm thấy chưa? - Phong Ngạo trầm giọng hỏi người mặc áo đen đang quỳ
dưới đất.

-
Chủ nhân, thuộc hạ đã lần tìm khắp nơi, cuối cùng đã phát hiện được một bô lão
của giáo phái Tái Nguyệt năm xưa. Ông ta ẩn mình ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh
nằm trên núi Tĩnh Sơn thuộc lãnh thổ Yên Lam, hiện đang sống cùng một đứa cháu
trai. Thuộc hạ đã bắt cả hai ông cháu về đây, một mặt bảo vệ tính mạng cho bọn
họ, một mặt có thể dùng đứa cháu này làm điều kiện uy hiếp.

-
Làm rất tốt - Phong Ngạo gật đầu hài lòng:

-
Ông ta đã nói gì chưa?

-
Chủ nhân, thuộc hạ đã nhiều lần tra hỏi. Ông ta không muốn nhắc lại chuyện cũ,
sợ sẽ mang họa vào thân. Thuộc hạ muốn xin mệnh lệnh của người, bây giờ có thể
đem tính mạng cháu ông ta ra để uy hiếp hay chưa?

-
Khoan đã, cứ tiếp tục thuyết phục. Chưa đến lúc bất đắc dĩ thì đừng dùng cách
này, dù sao đó cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội, những gì Tái Nguyệt gây ra năm
xưa vốn không liên quan đến nó. Ngươi về đi, ghi nhớ kĩ chuyện này, không được
tiết lộ cho bất kì ai.

-
Thuộc hạ tuân lệnh!

Người
áo đen kính cẩn cúi đầu lui ra ngoài.

Còn
lại một mình, Phong Ngạo lặng lẽ đi đến bên thanh bảo kiếm của cha để lại. Khi
còn sống, Phong Hạ là một người cha rất tốt, là tấm gương đáng kính để các con
noi theo. Trong bảy huynh đệ, Phong Ngạo chính là người có nhiều kí ức nhất về
phụ thân: những ngày tập bắn cung, luyện võ, học cách đối đãi với kẻ dưới, cai
trị dân chúng… Mọi thứ Phong Ngạo làm hiện nay đều đi theo những phương hướng
mà cha mình đã vạch ra. Tính tình Phong Hạ rất hóm hỉnh, thích vui đùa, thường
hay chọc cho Phong Ngạo mỉm cười. Thật ra về mặt này Phong Hoan dường như giống
cha nhiều hơn. Từ nhỏ đã nghiêm nghị hơn những đứa trẻ khác, thường hay nhíu
mày suy tư, Phong Ngạo còn nhớ rất nhiều lần vì điều đó mà bị cha trêu chọc:
“Phong Ngạo, con là một chàng trai rất tuấn tú, không cần phải tỏ ra như vậy
cũng đã có rất nhiều cô nương yêu thích. Con phải cười nhiều một chút nếu không
sau này sẽ mau già hơn cả cha có biết không?”. Mỗi lần nghe những lời này hắn
đều bật cười, đến bây giờ vẫn còn nhớ gương mặt của cha khi ấy rất vui vẻ.
Phong Ngạo từng nghĩ sẽ bắt chước cha thoải mái một chút, cười nhiều một chút,
đem niềm vui đến cho người khác… chỉ là không ngờ sau khi xảy ra biến cố, bản
thân cũng trở thành người lãnh đạm, nghiêm khắc, rất ít khi có biểu hiện thoải
mái, tự nhiên.

Phong
Ngạo đột nhiên cảm thấy nhớ cha sâu sắc, chợt thèm nghe giọng cười sang sảng ấm
áp của người! Hắn nhớ thường ngồi xem cha đem thanh bảo kiếm này ra lau chùi,
miệng dặn dò: “Con phải biết yêu thương mẫu thân, chăm sóc cho các huynh đệ
khác, sau này thay cha cai quản đất đai Phong Gia.” Mẹ hay ngồi gần đó thêu
thùa, nghe những lời này vẫn mỉm cười trách cha đã quá lo xa, không nên để con
trẻ cảm thấy gánh nặng. Cảnh tượng ấm áp này vẫn thường hiện ra trước mắt, mỗi
lần đều để lại cho Phong Ngạo cảm giác cồn cào, day dứt khôn nguôi.

Rời
khỏi phòng, muốn hít một chút khí trời lành lạnh cho tỉnh táo nhưng không hiểu
sao chân đi loanh quanh một lúc Phong Ngạo đã nhìn thấy ánh sáng tỏa ra từ
Thính Phong các. Không suy nghĩ nhiều, Phong Ngạo tiến về phía đó.

Bây
giờ có lẽ Tiểu Nghi vẫn đang say ngủ. Trong đầu có thể hình dung rõ ràng hình
ảnh nàng khi nằm trên chiếc giường nhỏ lúc ở doanh trại trên đất Châu Dương!
Nét mặt khi đó tuy có phần mệt mỏi vì kiệt sức nhưng vẫn toát ra vẻ bình an,
tĩnh lặng. Ngay từ lần đầu nhìn thấy nữ y này xuất hiện, dường như chủ nhân nhà
họ Phong luôn bị sự thanh thản ấy cuốn hút. Cảm giác an tâm, dễ chịu mà Tiểu
Nghi mang đến làm cho Phong Ngạo không dứt ra được nhưng cũng cảm thấy sợ hãi.
Lí trí không thể giải thích được, cũng không hiểu tại sao lại quá dễ dàng nhanh
chóng tin tưởng một người xa lạ. Lí trí cũng bắt đầu kêu gào, nhắc nhở, cảnh
cáo rằng hắn có thể đang bị tình cảm chi phối, sợ hắn mất đi sự sáng suốt và
tỉnh táo. Chính mình đã gọi Phong Nhàn điều tra thân phận, cũng từng tỏ ra xa
cách đề phòng với Tiểu Nghi nhưng thật ra Phong Ngạo chưa từng quan tâm đêń
kết quả mà Phong Nhàn điều tra được là gì. Đó chỉ đơn giản là một hành động
tuân theo lí trí giúp bản thân cảm thấy vẫn đang xử sự một cách đúng đắn. Chỉ
là một cách tự làm yên lí trí hỗn độn vào lúc đó mà thôi.

Phong
Ngạo đã đặt bàn chân lên bậc thềm của Thính Phong các. Bước qua mái hiên rộng
lớn này sẽ là cánh cửa dẫn vào phòng nghỉ của Tiểu Nghi. Có lẽ chỉ nên ở ngoài
này thôi, gần cô nương ấy một chút là được! Nếu xuất hiện đột ngột giữa đêm
khuya, không biết Tiểu Nghi sẽ hoảng sợ đến mức nào. Khi gặp hiểm nguy Tiểu
Nghi có thể bình tĩnh đương đầu, bị người khác đối xử tệ cách mấy cũng không
phiền não, nhưng đối với tình cảm lại có phần e ngại, xa lánh. Nàng giống như
thần tiên không thích lấm bẩn bụi trần, muốn phủi sạch hết yêu mến của chủ
nhân. Nghĩ đến quả thật Phong Ngạo chỉ biết tự cười bản thân, hóa ra cũng có
một ngày không thể tự mình làm chủ!

Lúc
này chủ nhân của Phong Gia đột nhiên cảm thấy rất đơn độc. Hắn không muốn các
huynh đệ biết rõ những chuyện liên quan đến tai nạn năm xưa, tránh cho họ phải
mang theo nhiều phiền muộn. Mơ hồ về cái chết của người thân là một cảm giác
không hề dễ chịu.Thời gian trôi qua, Phong Ngạo đều phải dặn lòng nhẫn nại từng
bước làm sáng tỏ mọi chuyện. Tất cả những thứ này hắn đã nếm trải quá đủ, tốt
nhất không nên để các huynh đệ phải nếm trải qua. Người làm đại ca, có thể gánh
được bao nhiêu thì cứ gánh! Nhưng hắn chẳng qua cũng chỉ là một con người bình
thường, đôi lúc vẫn thèm được nói cho ai đó nghe những bức bối trong lòng.

Trời
về khuya càng lạnh. Không gian ở đây thoáng đãng nhưng Phong Ngạo cảm thấy có
cái gì đang đè ở ngực rất ngột ngạt, khó thở. Gió đêm làm cho đôi mắt trở nên
rát buốt. Ngọn nến bên trong vẫn tỏa ra thứ ánh sáng yên bình, dịu dàng như
chào đón, khiến Phong Ngạo đắm chìm không nỡ rời. Một cơn gió thổi nhẹ qua làm
ánh sáng lung linh lay động sắp tắt rồi lại vụt sáng. Phong Ngạo cứ chăm chăm
nhìn, vô thức đi về phía ấy hoàn toàn quên mất những gì đã tự dặn dò bản thân.

-
Chủ nhân… người… sao lại đến đây?

Tiểu
Nghi bị tiếng động đánh thức, mở mắt nhìn đã thấy người đứng trước mặt ngơ
ngẩn, thảng thốt kêu lên.

Phong
Ngạo giật mình bối rối, không muốn làm cho Tiểu Nghi sợ hãi. Nếu không tìm ra
lí do thích hợp không chừng nàng sẽ vì chuyện hôm nay mà tức giận, sẽ lại dọn
khỏi Thính Phong các, có thể càng lúc càng né tránh. Đáng lẽ chỉ nên ở bên
ngoài, từ lúc nào đã trở nên hồ đồ như vậy… - đủ thứ suy nghĩ dồn dập kéo đến
khiến Phong Ngạo hoàn toàn bị choáng ngợp, ấp úng mãi vẫn không nói nên lời:

-
Ta… xin lỗi.. là vì… ta… không cố ý vào… đừng sợ…

Tiểu
Nghi nhìn nét mặt khổ sở của Phong Ngạo. Đôi mắt kia hình như hơi đỏ, đang lấp
lánh nước dưới ánh đèn. Đột nhiên nàng cảm thấy không muốn trách cứ gì, chỉ ân
cần hỏi:

-
Người có chuyện gì sao?

Im
lặng nhìn nàng. Gương mặt khả ái tràn đầy quan tâm khiến Phong Ngạo vô thức thở
dài nặng nhọc:

-
Ta khó chịu quá, thấy rất mệt nhưng không ngủ được. Làm sao bây giờ?

Tiểu
Nghi nhìn người trước mặt mà trong lòng thương xót. Ép buộc bản thân kiên cường
chịu đựng quá nhiều thứ, bây giờ ngay cả việc bộc lộ cảm giác khổ sở cũng khiến
chủ nhân của nàng cảm thấy khó khăn.

Phong
Ngạo âm thầm ngắm nhìn Tiểu Nghi, từ khi bước vào đây đã cảm thấy dễ thở hơn
nhưng hắn vẫn không biết nên làm thế nào, chỉ sợ vô ý sẽ làm nàng tức giận.

Tiểu
Nghi không nói gì, chỉ lặng lẽ rời khỏi giường đến bên cạnh, lần đầu tiên chủ
động nắm tay chủ nhân của nàng. Trong lúc Phong Ngạo còn đang kinh ngạc đã được
Tiểu Nghi kéo đến bên giường, ấn ngồi xuống.

-
Nếu thấy khó chịu thì người cứ ngồi ở đây một lát, Tiểu Nghi vẫn thường giữ một
ít cỏ thơm giúp thư giãn tinh thần, lát nữa đốt lên người sẽ thấy dễ chịu hơn.

Nói
rồi lại bỏ tay ra, Phong Ngạo muốn giữ lại nhưng sợ làm nàng phật ý, đành lặng
lẽ ngồi lại một mình.

Chẳng
bao lâu căn phòng đã tràn ngập mùi dễ chịu, có cảm giác êm ái như hương cỏ trên
cánh đồng vàng nắng mùa thu. Gió khẽ xao động bên ngoài cửa sổ tạo ra âm thanh
khoan nhặt nhịp nhàng.Tiểu Nghi nhìn Phong Ngạo, khẽ cười:

-
Chủ nhân, mắt người sắp díp lại rồi. Mau về ngủ đi, mang theo cả thứ này nữa.
Nó sẽ làm cho người ngủ ngon hơn.

Phong
Ngạo giật mình, tưởng tượng lúc trở về căn phòng lạnh lẽo, vội lắc đầu:

-
Ta chưa buồn ngủ, để ta ở đây thêm một chút có được không?

Nhìn
ánh mắt tha thiết của người trước mặt, Tiểu Nghi không nỡ xua đuổi, đành bảo:

-
Được rồi, nếu người thật sự chưa buồn ngủ thì nằm ở đây một lát, để cho cơ thể
được thả lỏng trong nửa canh giờ hiệu quả sẽ cao hơn. Sau đó phải trở về phủ,
được chứ? Tiểu Nghi ngồi bên cạnh trông chừng, lát nữa sẽ gọi người, bây giờ
phải nhắm mắt lại.

Lập
tức vui sướng gật đầu, Phong Ngạo nhắm mắt ngả người nằm trên chiếc giường êm
ái của Tiểu Nghi, hít thật sâu mùi cỏ thơm phảng phất, cố gắng ngăn mình không
nhoẻn miệng cười tươi. Khẽ mở mắt liếc sang bên cạnh, Tiểu Nghi im lặng ngồi
đọc sách không nhìn đến hắn, nhất định cũng không thích bị nhìn lại chăm chăm.
Phong Ngạo cảm thấy lúc này cần phải ngoan ngoãn nghe lời, chỉ cần biết nàng ấy
đang ngồi bên cạnh cũng khiến bản thân rất dễ chịu, cảm giác nặng nề ở ngực
cũng không còn nữa. Nhắm mắt tận hưởng niềm vui tỏa ra trong từng thớ thịt, cả
người càng lúc càng nhẹ bẫng, mơ hồ chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Nửa canh giờ trôi qua. Tiểu Nghi gấp sách lại, khẽ khàng
đến bên cạnh kéo chăn đắp cho người nằm trên giường, mỉm cười lắc đầu. Rõ ràng
làm việc cả ngày đã rất mệt mỏi lại bảo là không buồn ngủ, chỉ cần một ít cỏ
thơm bình thường đã say giấc! Không rõ đang gánh vác điều gì khiến cho bản thân
khổ sở như vậy. Xem như giúp người thì giúp cho trót, để Phong Ngạo ngủ lại ở
đây một đêm. Nàng sẽ sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi…

* * *

Từ sau đêm để Phong Ngạo ngủ lại Thính Phong các, Tiểu
Nghi không ngờ mình đã tự chuốc một phiền phức lớn. Phong Ngạo được voi đòi
tiên, hai ba ngày lại đến chỗ nàng, cuối cùng đều tìm cách ở lại Thính Phong
các không chịu về, cũng giành luôn giường của Tiểu Nghi nghỉ ngơi khiến cho hôm
nào nàng cũng phải sang phòng bên cạnh ngủ. Tiểu Nghi đã cố tình tự mang cỏ
thơm đến tận phủ cho chủ nhân, thậm chí giúp đỡ người hầu chuẩn bị sẵn ở nơi
Phong Ngạo nghỉ ngơi. Nhưng mặc kệ, có sẵn bao nhiêu cỏ thơm thì Phong Ngạo vẫn
than thở không thể ngủ được, chỉ dùng ánh mắt ra vẻ tội nghiệp nài nỉ. Cuối
cùng, Tiểu Nghi không có cách nào đành cho ngủ lại. Nàng không biết rằng trong
suy nghĩ của Phong Ngạo, một đêm ngon giấc nhất chính là khi hai người cùng ngủ
dưới một mái nhà.

Chuyện này kéo dài hơn nửa tháng, đột nhiên suốt năm ngày
liền Phong Ngạo đều không xuất hiện. Ít khi có lại được sự an tĩnh, Tiểu Nghi
đương nhiên cảm thấy vui vẻ thoải mái. Nhưng nhiều ngày liên tục không nhìn
thấy Phong Ngạo, nàng lại đột nhiên lo lắng, không hiểu xảy ra chuyện gì. Ban
ngày, ngoại trừ khi ở dược phòng Tiểu Nghi vẫn thường lên điện Khán Vân trao
đổi cùng các huynh đệ nhà họ Phong một số công việc. Dáng vẻ Phong Ngạo tuy
rằng không có gì khác lạ nhưng Tiểu Nghi lại cảm thấy chủ nhân của nàng nhất
định đang có chuyện muốn che giấu. Cả người toát ra sát khí lạnh lẽo mơ hồ.

Nhớ lại đêm đầu tiên Phong Ngạo ghé qua, hình như trong
lòng đã trải qua cảm giác rất nặng nề. Hiện nay ở khắp Phong Gia, mưa thuận gió
hòa, cuộc sống dân chúng thịnh vượng, các huynh đệ trong nhà tình cảm cũng rất
tốt, điều gì khiến cho chủ nhân băn khoăn đến vậy? Tiểu Nghi vẫn nhớ đến lời
Thượng lão dặn dò, đến lúc cần phải ra đi nhất định sẽ tự mình cảm thấy. Phong
Gia trải qua nhiều phen sóng gió, lúc này là khi trời quang mây tạnh. Bao lâu
nay bản thân nàng luôn tự hỏi tại sao mình chưa muốn rời khỏi, có phải bởi vì
còn việc vẫn chưa làm xong, lẽ nào chính là việc Phong Ngạo đang che giấu.

Trời đã khuya, Tiểu Nghi vẫn chưa ngủ được, trong lòng
luôn cảm thấy bứt rứt, lăn qua lăn lại trên giường cuối cùng đột nhiên trong
đầu lóe lên ý nghĩ: tự mình đến phủ xem chừng người kia. Mặt nàng đột nhiên đỏ
bừng, cảm thấy vốn không nên làm việc này. Nhưng cảm giác bất an không ngừng
dâng lên, Tiểu Thần không có ngọc, thứ quan trọng nhất cần phải tuân theo chính
là trực giác nhạy bén. Cuối cùng sau một hồi đắn đo, Tiểu Nghi quyết định rời
khỏi giường, lặng lẽ khoác chiếc áo choàng sẫm màu, âm thầm đến phủ của Phong
Ngạo. Nhưng chưa đến nơi cả người bỗng nhiên khẽ nhói đau, trong đầu đột nhiên
vang lên tiếng gọi gấp gáp: “Mau đến núi Lĩnh Thiên”.

Là ngọc thần nhắn nhủ? Hay đơn giản chỉ là trực giác?
Nhưng hình chư có chuyện chẳng lành! Tiểu Nghi không có thời gian suy nghĩ quá
nhiều. Núi Lĩnh Thiên nằm ở phía bắc thành Phong Tụ, chỉ cần ra khỏi thành một
đoạn sẽ gặp được ngay. Nhưng hiện giờ đang lúc đêm khuya, một mình muốn ra khỏi
thành khó tránh làm kinh động người khác, có thể sẽ bị Phong Ngạo ngăn cản. Bản
thân không có võ công, muốn đến đó bí mật cũng mất rất nhiều thời gian. Tiểu
Nghi mím môi suy nghĩ, cuối cùng quyết định nhờ đến ngọc thần.

Trong chớp mắt nàng đã ở trên núi Lĩnh Thiên. Tiểu Nghi
quan sát xung quanh xem nơi ngọc thần đưa đến là chỗ nào. Ở đây, phía sau và
hai bên đều là cây cối um tùm, trước mặt hình như trống trải hơn, gió thổi về
từ hướng kia dường như mang theo âm thanh trò chuyện của ai đó, Tiểu Nghi nhẹ
nhàng tiến tới phía trước.

Chẳng bao lâu trước mặt đã thấy bóng dáng ba người đang
đứng cùng nhau ở một khoảng đất trống, bọn họ dường như chia làm hai phía đối
lập. Mỗi người đều mặc áo choàng phủ kín đầu không thể nhìn rõ mặt mũi. Trong
đó hình như có một người đã lớn tuổi, lưng hơi còng xuống đứng bên cạnh một kẻ
khác, người còn lại đứng đối mặt với bọn họ. Tiểu Nghi giấu ngọc đi tránh làm
người khác phát hiện, ẩn mình trong một bụi cây to lắng nghe:

- Nhà ngươi giao lão già này cho ta xem như đã lập được
công lớn, ta sẽ trả cho ngươi hậu hĩnh - Kẻ đứng một mình lên tiếng, giọng nói
của y có phần kì lạ, không được tự nhiên nhưng ngữ điệu lại có cảm giác đã từng
nghe qua.

- Lần này ngài nhất định phải trả cho ta thật hậu hĩnh,
còn nữa, hãy giúp ta sắp xếp rời khỏi thành Phong Tụ đến chỗ ngài làm việc. Sau
hôm nay, nhất định Phong Ngạo sẽ nhanh chóng lần ra ta là nội gián. Hắn tuyệt
đối sẽ không dễ dàng buông tha - Kẻ kia lớn tiếng đáp lời, âm thanh rõ ràng là
của một nam tử trẻ tuổi. Tay y đặt trên vai người trùm áo choàng bên cạnh dường
như có ý giữ chặt, Tiểu Nghi nghe thấy tiếng ho khan nhẹ, mơ hồ nhìn thấy người
đó hình như là một ông lão.

- Ta chỉ có thể trả tiền cho ngươi, những việc còn lại
hãy tự mình lo liệu, ta không muốn nhúng tay quá nhiều. Phong Ngạo rất thông
minh, ngươi nghĩ ta làm sao có thể giữ ngươi ở bên cạnh. Nếu hắn lần ra ngươi
thì khác nào ta tự tố cáo chính mình. Giao dịch của chúng ta đến đây chấm dứt,
mau đi đi - Kẻ nọ cười nham hiểm, tiến về phía hai người kia.

- Không được, thế lực của Phong Ngạo rất lớn, nếu hắn
biết ta là nội gián nhất định sẽ truy tìm đến cùng trời cuối đất, ngài phải bảo
hộ cho ta, nếu không ta sẽ nói cho hắn biết những chuyện của ngài - người trẻ
tuổi tức giận phản đối.

- Ha… ha… ha… nói cho hắn biết chuyện của ta? Ngươi biết
được bao nhiêu về chuyện của ta, mọi thư từ trao đổi ta đã cố tình không để lại
bất kì dấu vết nào, dù ngươi có giữ lại cũng chỉ vô ích. Ngươi chẳng qua là một
kẻ ham tiền nhắm mắt làm theo lời ta sai khiến, hoàn toàn không nắm được bí mật
gì. Ngươi nghĩ sẽ cho Phong Ngạo biết được bao nhiêu về ta? - Kẻ nọ hừ lạnh một
tiếng, tiếp tục tiến về phía trước:

- Nhưng ngươi quả thật làm cho ta suy nghĩ một chút, có
lẽ làm cho ngươi hoàn toàn biến mất trên cõi đời này để Phong Ngạo không có
cách nào tìm ra chẳng phải là một biện pháp giữ bí mật càng tốt hơn ư? Không,
làm cho cả hai ngươi biến mất thì đúng hơn.

Y nói xong lập tức rút kiếm lao thẳng về hai người nọ,
tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không kịp đề phòng. Người thanh niên trẻ
tuổi xoay người né tránh nhưng ông lão trùm áo khoác bên cạnh chỉ đứng yên chờ
đợi. Tiểu Nghi vừa định ra tay ngăn cản đã nhìn thấy mũi kiếm bị chặn lại… là
ông lão đó dùng hai ngón tay nắm lấy lưỡi kiếm, dáng vẻ nhẹ nhàng thong dong.
Kẻ tấn công chưa hết bàng hoàng, người nọ đột nhiên đứng thẳng người, cởi bỏ mũ
trùm đầu, lột bỏ mặt nạ nhìn y cười khẽ:

- Mạc thúc! Người ra tay quá sớm rồi. Ta còn nghĩ sẽ nghe
thúc nói thêm một ít chuyện không ngờ lại vội vã rút kiếm như vậy. Mặt nạ này
không thể dùng nữa, đúng là phí công sức đã chuẩn bị.

Người đó là Phong Ngạo!

Kẻ kia giật mình kinh hãi, vội lùi ra xa. Sau khi hết cơn
bàng hoàng y bật cười, gỡ mũ trùm đầu thoải mái nói:

- Phong Ngạo! Ngươi quả là rất thông minh. Chuyện này là
do một tay ngươi sắp xếp? Trước đây ta vẫn thường nói với cha ngươi rằng ngươi
rất tài giỏi, nhất định còn vượt trội hơn cả ông ấy.

- Thúc quá khen rồi. Thật ra nếu không phải thúc quá cẩn
trọng, bày ra nhiều trò đánh lạc hướng, sự thật cũng không thể chôn giấu bao
nhiêu năm nay. Người phải được ngưỡng mộ là thúc mới đúng. - Phong Ngạo lãnh
đạm đáp lời, nhìn người kia một chút lại tiếp tục nói:

- Hôm nay, chúng ta phải nói rõ ràng mọi chuyện đúng
không? Thật ra, ta và những thuộc hạ thân tín của cha đều cảm thấy cái chết của
ông ấy nhất định có vấn đề. Nhưng vì không muốn làm rối loạn lòng dân, bọn ta
chỉ có thể công bố thiên hạ đó chẳng qua là một tai nạn, tiếp tục âm thầm điều
tra từng bước một. Nhưng thúc rất khôn ngoan, thúc bọc một sự giả dối bằng một
sự giả đối khác. Khi chúng ta tách bỏ lớp bề ngoài, cứ tưởng rằng mình đã chạm
đến chân tướng sự thật, hóa ra chúng ta chỉ tìm thấy một sự dối trá khác. Thúc
mượn tay tộc Bất Linh gây ra mọi chuyện, biến những kẻ ngu muội đó thành tay
sai đắc lực cho mình. Vì vậy tất cả mọi manh mối để lại nơi đó mặc nhiên đều
dẫn đến việc buộc tội cho tộc Bất Linh. Bao năm nay chúng ta không ngừng truy
tìm tộc Bất linh. Nhưng dù có tìm ra họ thì thúc vẫn được an toàn. Bởi vì họ
vốn không hề biết thúc là ai ngoài việc là một vị thần linh bí ẩn dẫn đường chỉ
lối.

- Làm sao ngươi… - Kẻ họ Mạc kia kinh ngạc không hiểu.

- Đừng ngạc nhiên, lần trước thúc bày vẽ mưu kế cho tộc
Bất Linh nhằm sát hại huynh đệ chúng ta, vì muốn đảm bảo những kẻ ngốc nghếch
nhưng tàn bạo đó có thể thành công, thúc đã dạy bọn họ mai phục, tìm cách tách
nhóm Phi Dương, còn dùng cả khói độc. Tuy rằng thúc rất khéo léo, làm việc gì
cũng suy tính trước sau muốn chừa lại cho mình một con đường, thúc chỉ dạy cho
họ cách làm khói độc từ những cây dại mọc trên núi, khiến ai cũng cho rằng tộc
Bất Linh tự mình nghĩ ra. Nhưng không may cho thúc, Tiêu Hàn lại giúp ta bắt
được một người của tộc Bất Linh vẫn còn sống. Mặc dù người này hoàn toàn không
biết đến sự tồn tại của thúc, cũng chẳng qua chỉ là tầng lớp thấp nhất trong
tộc, nhưng y đã vô tình cho ta biết một chi tiết quan trọng. Đó là những kẻ
hiếu chiến trong tộc chỉ nghe theo lệnh của thần linh hành sự. Vị thần linh này
bắt đầu xuất hiện trong tộc từ hơn mười năm trước. Ta bắt đầu cảm thấy hứng thú
về cái được gọi là thần linh này, sao lại xuất hiện đúng lúc như vậy, vào đúng
khoảng thời gian cha ta xảy ra chuyện? Ta bắt đầu suy nghĩ theo một chiều hướng
khác, có thể ai đó đã mượn tay tộc Bất Linh vốn có thù hằn với Phong Gia chúng ta
để mưu lợi riêng. Nếu vậy, việc tiếp theo cần làm là truy ra thời gian đó, nếu
cha ta còn sống thì sẽ trở thành mối họa lớn nhất cho ai? Thông qua các thuộc
hạ thân tín của cha, ta biết được khi cha rời khỏi là lúc sắp diễn ra họp mặt
Tứ Tinh hội. Cha ta từng nói có thể sẽ nói ra một chuyện quan trọng trước mặt
các thành viên, nhưng hi vọng sẽ có người khác thay ông ấy làm điều đó. Bọn họ
còn nói trước đó không lâu, điều luôn khiến cho cha ta trăn trở chính là việc
nghi ngờ có kẻ cố tình thông báo cho Tái Nguyệt về một số tin tức điều quân năm
đó của Tứ Tinh hội, gây ra tổn thất rất nhiều nhân mạng mới có thể tiêu diệt
được bọn chúng. Ghép hai thông tin này lại, ta bắt đầu nghĩ có phải kẻ muốn cha
ta chết chính là người đã tiết lộ tin tức hay không?

Mạc Trung cười cười, gật gù:

- Đầu óc của ngươi quả nhiên rất linh hoạt, chỉ với vài
manh mối nhỏ nhặt này lại có thể xâu chuỗi lại, lần tìm những kẻ đứng đầu còn
sót lại trong giáo phái Tái Nguyệt năm đó, cuối cùng truy ra được ta.

Phong Ngạo hừ một tiếng, lắc đầu:

- Mạc thúc, ta không hề tìm được những kẻ còn lại của Tái
Nguyệt năm đó, cũng không thể từ miệng họ biết được thúc chính là kẻ đã phản
bội Tứ Tinh hội. Ông lão và đứa trẻ mang về Phong Gia chẳng qua chỉ là một màn
kịch được ta dựng lên để dụ thúc ra mặt. Vì thúc quá mức cẩn trọng lo xa,
chuyện gì cũng muốn xử lí triệt để nên ta mới có cơ hội này.

Họ Mạc sửng sốt không dám tin:

- Nhưng… rõ ràng các người đã rất vất vả mới đưa được
những kẻ đó về kia mà… Là giả vờ sao?

Phong Ngạo tiến lại gần ông ta, cười mỉa mai:

- Chỉ cần tìm hiểu một chút về giáo phái Tái Nguyệt, đến
một nơi mà thúc không thông thuộc bố trí người giả dạng, tiếp theo mua chuộc
những kẻ ở quanh đó, tạo ra màn kịch truy tìm, bắt người… À - Phong Ngạo chỉ
tay về phía người trùm áo choàng trẻ tuổi đứng ở phía xa:

- Còn nhờ người mà thúc phái đến làm nội gián ở Phong Gia
ta bao lâu nay, hộ vệ Huỳnh Di này giúp sức một tay âm thầm báo tin. Giống như
thúc nói, cậu ấy chỉ là tham tiền nhắm mắt làm theo, cho nên hoàn toàn không
nắm được chuyện gì của thúc. Cho nên đến tận lúc nãy chúng ta gặp mặt ở đây, ta
vẫn không hề biết kẻ hãm hại cha mình lại là Mạc Trung, em trai của Mạc Lâm -
người đứng đầu lãnh thổ Xích Hà, bạn thân của cha ta năm xưa. Ta quả thật có
chút bất ngờ.

- Không ngờ Phong Hạ tính tình bộc trực lại có một đứa
con đa đoan quỷ kế như ngươi, ta thua khâm phục khẩu phục rồi. Muốn giết cứ
giết, ta biết đánh không lại ngươi, xem như mạng của ta đến đây là tận. - Mạc
Trung chua chát.

- Chưa được, ta vẫn muốn tự ông nói rõ tại sao hãm hại
cha ta? - Phong Ngạo tức giận.

- Chẳng phải ngươi đã đoán ra cả rồi ư? Năm xưa vì một
phút nông nổi muốn có được báu vật từ Tái Nguyệt, ta đã bí mật thông báo tin
tức điều quân cho bọn họ. Tuy rằng có ảnh hưởng đến nhiều mạng người nhưng cuối
cùng Tứ Tinh hội đã chiến thắng, những kẻ biết chuyện của ta hoặc chết hoặc đã
lẩn trốn biệt tích. Ta cứ tưởng mọi chuyện sẽ được mãi mãi giấu kín, không ngờ
cha ngươi hoài nghi trong lòng, không chịu bỏ qua, nhất định tra rõ. Cuối cùng,
ông ấy đã lần ra ta, vì nể tình đại ca Mạc Lâm, ông ấy muốn ta tự mình thú tội
trước mặt Tứ Tinh hội, chịu sự xử phạt đích đáng. Cha ngươi hứa rằng nếu ta hối
lỗi sẽ cầu xin mọi người giữ lại mạng cho ta.

Mạc Trung nhíu mày, dường như khó chịu vì những chuyện đã
xảy ra năm xưa:

- Nói thật, ta vẫn cảm kích cha ngươi, nhưng ta không thể
chịu đựng cuộc sống suốt đời bị giam hãm trong ngục. Cuối cùng không có cách
nào, nhân lúc cha ngươi ra ngoài thăm hồng nhan tri kỉ bí mật của ông ấy, ta đã
bày mưu cho người của tộc Bất Linh bắt cóc bốn mẹ con bọn họ, dụ cha ngươi đến
bẫy của chúng ta, dùng khói độc làm ông ta mất sức rồi lăn đá xuống đè chết bọn
họ, sau đó những gì ngươi cần biết đều đã biết cả rồi. Nhưng mà… - Mạc Trung
nhìn Phong Ngạo đang căm phẫn nhìn mình:

- Năm đó nếu ta không có nội gián bên cạnh cha ngươi báo
tin, muốn tìm ra chỗ ở của bốn mẹ con bọn họ quả thật không phải là chuyện dễ
dàng. So với ta, kẻ đó cũng không nhẹ tội hơn. Phong Hạ luôn đối đãi với y rất
tốt, không ngờ lại bị chính kẻ mình tin tưởng nhất phản bội. Phong Ngạo, ngươi
nghĩ xem có phải vì cha ngươi làm trái lời di huấn của tổ tiên, không một lòng
chung thủy cho nên mới có kết cục này hay không?

- Không được nhục mạ cha ta! - Phong Ngạo quắc mắt - Kẻ
năm đó báo tin cho ông biết là ai?

Mạc Trung cười nhạt:

- Là Nguyên Khang, tướng quân đắc lực bên cạnh cha ngươi.
Sau khi xảy ra chuyện, hắn biến mất khỏi nhân thế, hoàn toàn không để lại chút
dấu vết nào. Ta nghĩ so với ta, quả thật bản lĩnh của hắn cũng không kém, đến
nay ngươi vẫn chưa thể tìm ra.

- Là Nguyên thúc sao? Ông ấy luôn đối xử tốt với huynh đệ
chúng ta, có lẽ nào… - Phong Ngạo rút kiếm chỉ về phía họ Mạc:

- Tốt nhất ông đừng nên bày trò xảo trá cố tình tìm cách
thoát tội.

Mạc Trung cười một tràng dài bi ai:

- Đến giờ phút này, ta còn cần gì phải đổ tội cho ai
khác.Năm xưa ta nhờ nội gián mà giết được cha ngươi, nay ta lại bị chính nội
gián của mình phản bội. Phong Ngạo, nếu ngươi muốn giết ta thì mau ra tay đi.
Ta chết trong tay ngươi xem như cũng không quá hổ thẹn kiếp này.

Phong Ngạo nhìn ông ta nhíu mày, lắc đầu:

- Không, nếu ta giết ông lúc này mọi chuyện năm xưa sẽ
chìm vào bóng tối, ta cũng rất khó ăn nói với Mạc Lâm thúc. Ông theo ta về
thành, làm rõ mọi chuyện trả lại công bằng cho cha ta, Phan phu nhân và các
huynh đệ đã mất, sau đó ta mới xử tội ông.

Báo cáo nội dung xấu