Tiểu Thần - Chương 8 - Phần 4
Lúc đó mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, phần mỏm
núi nhô ra ngoài nơi Phong Ngạo và Mạc Trung đang đứng phút chốc vỡ thành nhiều
mảnh, chân bọn họ nhanh chóng rơi vào khoảng không chuẩn bị cùng với đám đất đá
khổng lồ rơi thẳng xuống bên dưới. Tiểu Nghi không kịp suy nghĩ gì khác, chỉ
biết cùng với ngọc thần bay thẳng về phía Phong Ngạo, đưa tay ôm chặt. Giữa
những tiếng động ầm ầm bên tai hình như còn nghe thấy tiếng cười của Mạc Trung:
- Chết vì bị đất đá vùi chôn, đây chính là quả báo của
ta!
Sau đó mọi thứ nhanh chóng chìm vào tăm tối.
Khi Phong Ngạo mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt thân
thương ở bên cạnh đang chăm chú nhìn mình. Tiểu Nghi lo lắng hỏi:
- Chủ nhân, người thấy sao rồi?
Phong Ngạo cảm thấy cả người ê ẩm, đầu óc vẫn còn mơ màng
nhìn ra xung quanh:
- Chúng ta về đến thành Phong Tụ rồi sao?
Tiểu Nghi lắc đầu:
- Không tốt đến như vậy, bây giờ hai chúng ta đang mắc
kẹt dưới một đống đất đá khổng lồ. Tiểu Nghi vẫn chưa thể đưa người rời khỏi
đây.
- Mắc kẹt… - Phong Ngạo kinh ngạc nhìn quanh. Quả thật
đằng sau, trước mặt, phía trên đầu đều là đất đá, chỉ có điều hai người dường
như được một quầng sáng kì lạ bao quanh như một chiếc lồng bảo vệ, giữ cho họ
không bị đè chết mà còn có thể thở rất thoải mái. Quầng sáng đó phát ra từ một
viên ngọc kì lạ nằm trên tay Tiểu Nghi.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Phong Ngạo, Tiểu Nghi cười nói:
- Nếu không có ngọc thần, nhất định hai chúng ta sẽ thành
hai con cá khô bị đám đất này đè dẹp rồi.
- Ngọc thần? - Phong Ngạo một lần nữa sửng sốt, đột nhiên
Phong Ngạo mở to mắt nhìn Tiểu Nghi khẽ hỏi:
- Tiểu Nghi, muội là Tiểu Thần của Phong Gia trong truyền
thuyết sao?
Những ngày sau khi ở lại Thính Phong các, Phong Ngạo đều
gọi thân mật như vậy, nghe mãi vẫn không thấy quen. Tiểu Nghi đỏ mặt gật đầu,
nhìn sang xung quanh tránh ánh mắt hắn:
- Có lẽ tiểu nữ ở nhân gian quá lâu, ngọc thần đã bị suy
yếu cho nên không thể đưa cả hai chúng ta lập tức ra khỏi chỗ này, chỉ có thể
duy trì tình trạng hiện tại. Chúng ta nghỉ một lát lấy sức rồi đào đất để ra
khỏi đây. Người đừng nói nhiều, mau nghỉ đi!
- Tiểu Nghi, nhìn ta! - Phong Ngạo ra lệnh. Nàng ngạc
nhiên, miễn cưỡng làm theo - Người có chuyện gì vậy?
- Vì muội là Tiểu Thần nên không thể thích ta, luôn tránh
né tình cảm của ta? Mau trả lời đi, ta không cho phép lảng tránh, nếu không ta
sẽ ở yên đây, muội muốn làm gì thì làm - Phong Ngạo cương quyết nhìn người
trước mặt chờ đợi. Hắn biết lúc này vẫn đang ở trong tình trạng nguy hiểm.
Nhưng Tiểu Nghi bình thường vốn đã rất khó nắm bắt, rất giỏi né tránh. Bây giờ,
hắn đã biết rõ sự thật người này chính là Tiểu Thần, cảm giác không thể níu giữ
càng lớn, nếu không nhân cơ hội hỏi cho rõ ràng thì trong lòng quả thật không
thể yên.
Trong khi đó, Tiểu Nghi thật sự chỉ muốn mắng cho Phong
Ngạo một trận. Người ta vì giữ tính mạng mà tìm mọi cách sinh tồn, hắn ta làm
sao vậy? Ngay cả lúc này vẫn muốn hỏi những chuyện không liên quan? Nhưng nếu
không trả lời thì còn có cách nào khác, người này quá mức cứng đầu, không thể
khuyên bảo được!
- Người đã biết… vậy thì không còn gì để che giấu. Tiểu
Nghi là Tiểu Thần của Tây Lạc, đến để giúp đỡ nhà họ Phong vì tổ tiên khi xưa
của mọi người đã có nhân duyên với chúng tôi. Vì quy tắc của Tiểu Thần không
thể cho chủ nhân biết được thân phận, không được tùy tiện sử dụng ngọc thần,
tránh làm nhiễu loạn nhân gian nên tiểu nữ phải giữ bí mật, mong người đừng
trách. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi đều phải trở về Tây Lạc. Đây là
quy tắc. Cho nên… cho nên… người có thể đừng nhắc đến những chuyện này nữa được
không?…
- Ta không muốn nghe những quy tắc này - Phong Ngạo lớn
tiếng ngắt lời khiến Tiểu Nghi giật mình
- Những quy tắc gì đó ta không có hứng thú. Ta chỉ muốn
biết muội có thích ta hay không, có giống như ta yêu thích muội không? Nhìn
thẳng ta trả lời.
Bị Phong Ngạo giữ chặt vai không cho nhúc nhích, Tiểu
Nghi khổ sở không biết nên làm thế nào, chỉ biết đáp bừa:
- Không thích, Tiểu Thần làm sao có thể thích con người
được. Không thích, người mau bỏ ra đi, chúng ta còn phải ra ngoài.
- Lúc trả lời sao không nhìn ta, rõ ràng muội không thành
thật, Tiểu Thần không được thích người phàm nhưng có thể tùy tiện nói dối à? -
Phong Ngạo nhất quyết không buông.
- Người lầm rồi, cái này đối với Tiểu Thần không gọi là
yêu thích, chỉ là tâm tư không ổn, không tĩnh lặng, là sự nhiễu loạn mà thôi.
Chúng tôi gọi nó là nghiệp duyên, nếu tiểu nữ bị cuốn vào những chuyện này sẽ
không thể trở lại Tây Lạc nữa, người tha cho tiểu nữ đi! - Tiểu Nghi giận dữ
đẩy tay Phong Ngạo ra.
Dù nàng một mực gọi nó là nghiệp duyên nhưng với Phong
Ngạo điều này đồng nghĩa với việc Tiểu Nghi thừa nhận đã có tình cảm, vì vậy
lập tức vui vẻ trêu chọc:
- Như vậy càng tốt, đừng về Tây Lạc nữa, hãy ở lại Phong
Gia.
Ánh sáng của ngọc thần đột nhiên lu mờ, vòng tròn bảo vệ họ cũng bị nhỏ
lại, đất đá xung quanh càng vây chặt, Tiểu Nghi hoảng hốt nhìn viên ngọc khẽ
gọi:
- Ngọc thần, ngươi làm sao vậy, đừng xảy ra chuyện lúc
này. Hai chúng ta đều trông cậy vào ngươi.
Phong Ngạo ý thức được tình trạng đang trở nên nguy hiểm,
liền kéo tay Tiểu Nghi:
- Tiểu Nghi, nếu mang theo ngọc thần một mình muội có thể
ra khỏi đây không.”
- Có lẽ được, nhưng mà…
- Mau rời khỏi đi, tìm người đến cứu ta, đừng cãi lời!
Phong Ngạo nghiêm mặt ra lệnh, thật sự lo lắng viên ngọc này không thể chịu
đựng được lâu, khi đó e là Tiểu Thần cũng gặp nguy hiểm…
- Nếu Tiểu Nghi đi, người ở lại sẽ bị đất đá đè mất, làm
sao sống được? - Nàng lắc đầu cãi lại.
- Ngốc quá, ta vẫn có thể chịu đựng được một khoảng thời
gian, tìm người đến cứu là được rồi. - Phong Ngạo gắt gỏng, mắng.
- Người mới ngốc, có thể chịu được bao lâu? Không đi,
nhất định không đi! - Tiểu Nghi không chịu thua, lớn tiếng nói xong liền để
ngọc vào tay Phong Ngạo, ngồi quay lưng ôm gối không thèm nhìn.
- Bình thường muội rất hiểu chuyện, sao bây giờ nói mãi
không nghe? Ở lại đây chỉ khiến cả hai cùng gặp nguy hiểm. Cứu được người nào
hay người đó, thần tiên các người phải hiểu việc quý trọng sinh mạng chứ? -
Trong lòng Phong Ngạo nóng như lửa đốt, cố gắng dùng lí lẽ hi vọng thuyết phục
Tiểu Nghi.
Tiểu Nghi do dự trong một lát, dường như đã bị những lời
nói kia tác động. Phong Ngạo nén tiếng thở phào định mở miệng tiếp tục khuyên
nhủ. Nhưng nàng đột ngột xoay người, quan sát viên ngọc nằm trong lòng bàn tay
Phong Ngạo một lúc rồi lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình phủ lên trên, khẽ siết
chặt, miệng cười rạng rỡ:
- Đừng tuyệt vọng, chỉ cần chúng ta nắm chặt tay nhau,
nhất định mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Phong Ngạo sững sờ…
Không biết vì sao bao nhiêu lo lắng cũng quên mất, chỉ vô
thức gật đầu...
Hai người một tay nắm chặt tay người kia, một tay gạt bỏ
đất đá ở trước mặt, vui vẻ làm việc, không có lo lắng cũng không có sợ hãi, chỉ
đơn giản bình an với phút giây hiện tại. Ánh sáng của viên ngọc dường như cũng
không còn suy giảm, tiếp tục bảo vệ hai người.
Không biết họ đã đào bao lâu, chỉ biết dường như phía
trên bắt đầu có những tiếng động kì lạ.
Hình như có ai đó đang đào bới… rất nhiều người…
Rồi họ nghe thấy tiếng gọi xuyên qua lớp đất đá.
Tiếng của những huynh đệ nhà họ Phong… càng lúc càng rõ…
Phong Ngạo siết chặt tay tiểu Nghi, lặng lẽ mỉm cười.
* * *
Tiểu Nghi ngồi một mình bên song cửa, ngoài trời đang
mưa. Tiếng mưa rơi nhẹ trên mái nhà tạo nên một khúc nhạc bình yên nhất, không
khí lúc này có một mùi vị riêng biệt: tinh sạch và thuần khiết. Mưa giữa đêm
càng có cảm giác gần gũi, êm ái, giúp nữ y của nhà họ Phong dịu bớt những rối
rắm trong lòng.
Nhờ có Huỳnh Di - người hộ vệ đi cùng Phong Ngạo hôm đó
kịp thời trở về báo tin, nàng và Phong Ngạo được các huynh đệ nhà họ Phong cứu
thoát khỏi đống đất đá ở núi Lĩnh Thiên. Thân phận Tiểu Thần cũng vì vậy không
còn có thể che giấu nữa. Tuy rằng mỗi ngày nàng có thể cùng huynh đệ Phong Gia
nói nói cười cười, kể về những chuyện ở Tây Lạc nhưng việc vi phạm quy tắc Tiểu
Thần vẫn khiến Tiểu Nghi lo lắng.
Hơn nữa, bây giờ Phong Ngạo không hề ngần ngại tỏ rõ tình
cảm của mình trước mặt mọi người, đối với các huynh đệ còn lại đều là chuyện
đáng vui đáng mừng nhưng Tiểu Nghi lại càng cảm thấy khó xử. Ngày hôm đó vì
muốn Phong Ngạo không từ bỏ, nàng đã nói những lời thiếu cân nhắc, bây giờ muốn
né tránh, muốn vạch rõ ranh giới e là Phong Ngạo tuyệt đối không muốn buông
tay. Bản thân nàng cũng không thể nặng lời từ chối, chỉ sợ sẽ làm người này tổn
thương. Tiểu Nghi cảm thấy mình như rơi vào một mớ bòng bong không có lối
thoát, không biết phải làm gì. Tình trạng này trước giờ nàng chưa từng trải
qua. Hai chữ nghiệp duyên của Thường lão vẫn luôn văng vẳng bên tai. Cái mà
Phong Ngạo gọi là yêu thích, những cảm giác kì lạ của bản thân chính là nghiệp
duyên đó sao? Muốn thoát khỏi tình cảnh này chẳng lẽ chỉ còn một cách…
Phía sau có tiếng động, Tiểu Nghi xoay người. Trước mặt
là ông lão râu tóc bạc phơ, cả người tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh dịu.
- Tiểu Nghi! Ta làm con giật mình sao?
Ánh mắt Thường lão đầy vẻ thấu hiểu nhưng lại khiến Tiểu
Nghi cảm thấy bối rối:
- Dạ… không có! Chỉ là… con lơ đãng một chút!
Thường lão vuốt râu lắc đầu:
- Đắm chìm vào suy tưởng miên man sẽ khiến bản thân mất
đi sự sáng suốt vốn có, con đã học được thói quen xấu của người ở nhân gian từ
lúc nào vậy? - Con…
Ông lão râu tóc bạc trắng cười đôn hậu, vuốt tóc cô gái
nhỏ:
- Không sao! Ở giữa chốn hồng trần nhuốm bụi này, muốn
cho tâm tinh sạch không tì vết vốn không phải là chuyện dễ dàng! Tiểu Nghi, con
đến Phong Gia này đã bao lâu rồi?
- Dạ, tính đến nay đã gần năm năm! - Tiểu Nghi khe khẽ
đáp.
- Theo thời gian ở đây, năm năm không ngắn cũng không
dài. Con đã giúp Phong Gia nhiều chuyện, con có nghĩ đến việc… Tiểu Nghi đột
ngột ngẩng đầu, nói ra điều luôn trăn trở trong lòng:
- Có phải đã đến lúc con nên rời khỏi không?
Thường lão không trả lời, chỉ khẽ vuốt râu hỏi:
- Con đã nghĩ đến chuyện này chưa?
Tiểu Nghi lắc đầu, mắt ngân ngấn nước nắm tay Thường lão
nài nỉ:
- Con đúng là đã bị nhiễm thói xấu của nhân gian! Con có
thể nhờ người chỉ dẫn không?
Vẫn vẻ mặt bao dung, Thường lão không hề trách móc, chỉ
vỗ nhẹ vai nàng:
- Tiểu Nghi, lúc con đến đây là do bản thân tự quyết
định. Ta đã nói lúc cần đến thì cứ đến. Bây giờ cũng vậy, con nên tự hỏi bản
thân mình rốt cuộc đã đến lúc nên rời khỏi hay chưa?
- Con… con không biết… - Tiểu Nghi đột ngột nhớ ra ngọc
thần, vội hỏi:
- Liệu có thể hỏi ngọc thần của con được không?
Nói rồi không đợi Thường lão trả lời, Tiểu Nghi vội vàng
nhắm mắt gọi ngọc. Thoáng chốc trong tay đã lấp lánh ánh sáng trắng, tự mình
mang đến một chậu nước nhỏ, cho ngọc vào, nàng thì thầm hỏi:
- Ngọc ơi, xin hãy chỉ dẫn cho ta. Hãy cho ta biết có
phải đã đến lúc nên rời khỏi nhà họ Phong chưa?
Mặt nước sáng lóa khẽ rung động hiện ra bốn chữ:
- Không thể ở lại.
Tiểu Nghi ngẩn người nhìn bốn chữ trên mặt nước, trong
lòng không rõ mình đang buồn hay vui, chỉ cảm thấy có cái gì đó mơ hồ chua xót.
Thượng lão ở phía sau ôn tồn nhắc nhở:
- Tiểu Nghi, đây là giai đoạn thử thách quan trọng. Có
thể về Tây Lạc hay không, chỉ có thể tùy vào quyết định của con. Cửa ải lớn
nhất không có gì khác ngoài chính bản thân con thôi. Nói xong Thượng lão biến
mất. Căn phòng trở về tĩnh lặng như lúc ban đầu, chỉ có tiếng mưa âm thầm tuôn
rơi.
Buổi sáng ngày hôm sau, nữ y của nhà họ Phong vui vẻ trở
về dược phòng. Hôm nay là ngày Diễm Mạn trở về đoàn ca vũ, cũng có nghĩa là
Phong Ngạo đã bỏ qua cho cô nương ấy. Nhị gia Phong Hoan vui mừng cười mãi
không thôi. Tiểu Nghi nhìn họ cũng bất giác cười theo.
Chợt nghĩ đến Tam gia Phong Bình và Thích Lan tình cảm
rất tốt, thỉnh thoảng vẫn mang đến dược phòng cho Tiểu Nghi những cây cỏ lạ hai
người nhìn thấy trên đường. Mỗi lần đều là tay nắm tay, khiến cho Xuân Hảo
không ngừng trêu chọc.
Phong Cương và Phong Nhàn bây giờ lại rất thường cùng
nhau ra ngoài thành du sơn ngoạn thủy. Trong lòng gạt bỏ bi thương, tâm hồn
Phong Nhàn trở nên cởi mở. Tuy rằng tính tình trầm tĩnh không đổi nhưng đã có
mấy phần khoáng đạt hơn trước, tự tìm cho mình những thú vui thanh nhã, không
còn chỉ biết lo công việc của Phong Gia. Tứ gia đương nhiên sẵn lòng cùng tiểu
đệ của mình bầu bạn.
Thất gia ở xa vẫn thường viết thư thăm hỏi mọi người, ở
bên ngoài quả thật không thiếu niềm vui, đã hứa nửa năm sẽ đều đặn về thăm. Bản
thân Thất gia cũng bắt đầu tìm người thay mình tiếp quản, sau này muốn ở dưới
một mái nhà cùng với mọi người theo đúng nghĩa.
Thập gia… - người vừa nghĩ đến đã xuất hiện trước mặt,
còn lên tiếng tinh quái trêu chọc:
- Tiểu Nghi, có phải đang nhớ đến đại ca không? Sao lại
ngẩn người ra vậy?
Tiểu Nghi cười khẽ, chỉ biết lắc đầu, bỗng nhiên muốn
nhìn người này thật lâu.
Phong Ái bị nhìn chăm chú đến mức thấy lo lắng, vội hỏi:
- Tiểu Nghi làm gì vậy? Mặt ta dính cái gì à? Hôm nay ta muốn
tìm cô hỏi vài thứ rất thú vị, không phải muốn đuổi ta về đấy chứ?
- Sức khỏe của Thập gia bây giờ đã ổn, không còn ham chơi
như trước. Người hãy sống cho thật vui vẻ, tìm nhiều bằng hữu tốt. Đừng chỉ lúc
nào cũng chạy đến đây.
Phong Ái tỏ vẻ phật ý, nhăn mặt nói:
- Ta biết cô quan tâm đến đại ca. Huynh ấy thì càng
không cần phải nói, yêu quý cô đến mức chỉ muốn giữ chặt riêng mình, làm cho
người khác phải ghen tị. Nhưng chúng ta là bằng hữu tốt từ trước kia mà, ta
cũng vì chuyện của hai người thấy rất vui bởi vì sau này cô có thể mãi mãi ở
thành Phong Tụ này làm người thân của chúng ta. Đại ca hiểu rõ điều này, sao cô
lại trở nên cố chấp như vậy? Ta đã nói với huynh ấy sau này cô làm đại tẩu cũng
sẽ chỉ gọi là Tiểu Nghi thôi, huynh ấy cũng cười chấp nhận…
- Tiểu nữ không thích đại ca của người, tiểu nữ sẽ rời
khỏi đây, cho nên muốn Thập gia có nhiều bạn bè hơn một chút, những người mà
Thập gia có thể trò chuyện trao đổi, không chỉ lúc vui thì gặp lúc buồn thì
tan.
Những lời vừa rồi của Phong Ái làm cho Tiểu Nghi thành ra
rối tinh, vội vàng ngắt lời giải thích rõ ràng. Sau khi nói, phát hiện vị Thập
lang này giống như vừa bị sét đánh ngang tai, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, mất một
lúc mới lúng túng nói:
- Tiểu Nghi, cô đang đùa à. Chuyện này đùa không được
đâu, chẳng vui đâu. Để ta kể cho cô nghe vài câu chuyện vui khác vậy.
- Không phải đùa, tiểu nữ sẽ rời khỏi đây thật mà! - Nàng
thật sự cảm thấy khổ sở, làm cho một người đang vui vẻ trở nên buồn bã là một
điều rất khó khăn.
- Sao phải đi? Đại ca… Cô đã nói chuyện này cho huynh
ấychưa? Không thể nào, đại ca nhất định không đồng ý phải không? Ta… Ta không
hiểu? Sao phải đi? - Phong Ái hỏi liên tục đến mức Tiểu Nghi chỉ có thể lặng im
đứng nhìn, đợi đến khi người này không hỏi nữa mới chậm rãi trả lời:
- Tiểu Thần đến lúc cần rời khỏi nhất định phải rời khỏi,
đây là quy tắc.
Phong Ái ngẩn người:
- Tại sao phải rời khỏi, ta vẫn không hiểu? Hơn nữa làm
sao cô biết khi nào là lúc cần rời khỏi?
Tiểu Nghi bối rối, cuối cùng đành trả lời qua loa:
- Đây là bí mật của Tiểu Thần, người đừng hỏi!
- Rốt cuộc lí do mơ hồ gì vậy, ta không hiểu - Phong Ái
nhăn mặt không đồng ý, chợt nhận ra điều bất thường vội hỏi:
- Ta là người đầu tiên sao? Tại sao… Tại sao ta phải là
người biết chuyện này đầu tiên?
- Vì… vì… Tiểu Nghi muốn Thập gia ủng hộ chuyện này,có
được không? - Tiểu Nghi ấp úng trả lời, không dám nhìn Phong Ái, trong lòng cảm
thấy mình có chút sai trái.
- Cô cho rằng ta ngốc nên sẽ dễ dàng chấp nhận chuyện này
với lí do vớ vẩn mà cô đưa ra phải không? Sai rồi, ta vẫn chưa thể chấp nhận
thì làm sao ủng hộ cô được chứ. Tiểu Nghi, nếu cô muốn ta giúp thông báo chuyện
này với những người khác thì không được đâu. Tuy chúng ta là bằng hữu tốt, ta cũng
luôn tin tưởng những quyết định của cô… nhưng lần này ta nghĩ cô sai rồi.
Phong Ái nói xong đã đùng đùng bỏ đi, để lại Tiểu Nghi
bất đắc dĩ nhìn theo...
* * *
Từ ngày chọc cho Phong Ái tức giận, quả thật Tiểu Nghi
không dám nói chuyện này với bất kì ai, bản thân luôn tự nhủ người đầu tiên cần
phải thuyết phục chính là Phong Ngạo. Chỉ cần Phong Ngạo đồng ý, nhất định mọi
chuyện sẽ yên ổn.
Không biết đã phải lấy hết bao can đảm mới quyết định tìm
đến gặp, nhưng nàng không ngờ vào đúng lúc này việc gặp gỡ Phong Ngạo trở nên
vô cùng khó khăn. Chủ nhân của nhà họ Phong không đến dược phòng cũng không
sang Thính Phong các. Nàng chạy đến điện Khán Vân thì chủ nhân lại ra ngoài,
đến phủ cũng không có mặt, hỏi những người khác đều bảo là Phong Ngạo hiện đang
rất bận rộn. Sao đúng lúc này nhất định lại bận rộn chứ! Tiểu Nghi từ chỗ lo
lắng đối mặt lại có quyết tâm tìm gặp cho được người kia.
Sau khi rời khỏi dược phòng, Tiểu Nghi một mình đi thẳng
đến khu vực dành riêng cho khách phương xa. Sáng nay, Phong Ngạo phải tiếp đón
đoàn người từ Miên Điểu đến thăm, nhất định không thể ra khỏi thành, cũng nhất
định sẽ dùng tiệc rượu với họ ở nơi này.
Quả nhiên từ bên trong tiếng nói cười vang vọng, họ vẫn
chưa tan tiệc. Tiểu Nghi có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng thân quen đó,
trong lòng đột nhiên trỗi lên cảm giác kì lạ. Vội hít một hơi thật sâu để trấn
tĩnh, nàng lặng lẽ ngồi cạnh bụi hoa ngoài sân chờ đợi.
Đợi đã rất lâu, không chỉ ăn uống trò chuyện Phong Ngạo
đã để cho đoàn ca vũ của Phong Gia múa một điệu vũ chúc mừng. Trước sự tiếp đãi
trọng hậu, người của Miên Điểu vô cùng hài lòng.
Rất khuya buổi tiệc mới tan, khách được người hầu đưa vào
nghỉ ngơi, dường như đều đã say khướt. Phong Ngạo vẫn còn tỉnh táo, bước ra
khỏi phòng hít một hơi thật sâu, cơn gió đêm làm lay động tà áo. Tiểu Nghi
không vội bước đến, chỉ lặng lẽ nhìn rồi âm thầm theo sau.
Phong Ngạo đang đi về phủ. Bình thường lúc nào cũng cao
ngạo ngẩng đầu, ánh mắt giống như có thể thâu tóm mọi thứ nhưng hôm nay tư thế
của Phong Ngạo có vẻ khác hẳn ngày thường. Rõ ràng người không say nhưng bước
chân lại có chút vô định, không chắc chắn. Ánh mắt chăm chú dõi nhìn theo từng
nhịp bước khiến đầu hơi cúi thấp. Một tay đặt trên bảo kiếm hờ hững, một tay
buông thõng bên mình. Dáng vẻ này trong đêm gợi lên cảm giác vừa mệt mỏi vừa cô
độc.
Tiểu Nghi lặng lẽ theo sau, cứ như thế họ đã trở về đến
phủ lúc nào không hay. Phong Ngạo đưa tay mở cửa, không quay đầu khẽ gọi:
- Chờ ta lâu như vậy, mau vào đây uống trà cho ấm người.
Tiểu Nghi lẳng lặng làm theo, cùng Phong Ngạo ngồi xuống, uống cạn chén trà,
rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng:
- Đã đến lúc tiểu nữ phải đi rồi!
Một lời thoáng qua như vô tình nhưng vang vọng, xuyên
thấu vào tai gây ra cảm giác vừa ù ù vừa nhức nhối. Luôn trông đợi không phải
nghe những lời này, rốt cuộc vẫn không tránh được.
- Tại sao nhất định phải đi? - Phong Ngạo hớp một ngụm
trà, nặng nề hỏi.
- Tiểu Nghi không thuộc về nơi này, đến đây để làm việc
cần làm, nếu đã làm xong đương nhiên phải ra đi.
Trong lòng Tiểu Nghi, chuyện rời khỏi vốn hiển nhiên,
trước nay chưa từng nghĩ đến phải cân nhắc điều gì, đương nhiên câu trả lời
cũng rất nhẹ nhàng thoát ra khỏi miệng. Đáp trả là một trận cuồng phong.
- Thật nhẫn tâm! Muội cứ tùy tiện đến thay đổi mọi thứ
rồi thản nhiên quay lưng như chưa từng có gì xảy ra? Ta là chủ nhân nhà họ
Phong, nếu muốn đi, Tiểu Thần chẳng phải cũng nên hỏi xem ta đã đồng ý hay
chưa? Muội cho rằng mình không phải người bình thường thì ta không có cách nào
đối phó phải không?
Người trước mặt đằng đằng sát khí, chỉ thiếu chút nữa là
muốn nuốt sống nàng. Nhưng Tiểu Nghi vốn đã lường trước sẽ phải trải qua cửa ải
khó khăn này, tự dặn lòng sẵn lòng đón nhận. Bây giờ nàng đã xem tất cả những
dằn vặt trước mắt chẳng chút liên quan đến mình, một mực điềm tĩnh trả lời:
- Bây giờ người đang nóng giận, đợi đến lúc bình tĩnh lại
chúng ta sẽ…
- Đừng đi! Chẳng phải chúng ta đang rất tốt sao. Chỉ cần
muội ở lại Phong Gia, ta sẽ không nóng giận nữa. Sau này ta sẽ không tùy ý làm
khó người khác, ta sẽ không lạnh nhạt vô tình, sẽ không cố chấp…
Phong Ngạo nắm chặt vai Tiểu Nghi, nhìn nàng với ánh mắt
tha thiết, chân thành nhất. Tình nguyện làm mọi thứ, kể cả sửa đổi những thói
quen cố hữu… liệu có chút hi vọng nào giữ Tiểu Thần lại không?
Tiểu Nghi lạnh lùng nhìn, bình thản đáp
- Người hãy vì bản thân mình, vì nhà họ Phong cố gắng làm
được những điều này. Tiểu nữ ở Tây Lạc sẽ…
- Ta nói bao nhiêu lời, rốt cuộc muội có để tâm chút nào
không?
Phong
Ngạo hét to giận dữ. Người con gái trước mặt dịu dàng, thanh thoát đến vậy
nhưng cũng cứng rắn đến mức dường như không cách gì lay chuyển! Dẫu cho bàn tay
Phong Ngạo có siết chặt đến mức nào, nàng cũng không bận lòng đáp trả, nhẫn nại
chịu đựng. Dù ánh mắt Phong Ngạo có miệt mài tìm kiếm bao lâu, thứ nhận lại
cũng chỉ là một ánh nhìn trong veo không lưu luyến. Có cái gì ở bên trong rơi
xuống thật sâu, không thể giữ lại. Bây giờ hắn đã biết: thất vọng và tuyệt vọng
có khoảng cách rất khác xa! Lần đầu tiên trong đời chủ nhân nhà họ Phong không
thể tự trả lời câu hỏi: bản thân có thể làm điều gì khác?
-
Được rồi, muội ra ngoài đi! - Phong Ngạo buông tay, tự rót cho mình một chén
trà thật đầy, lạnh nhạt nói:
-
Nếu biết trước phải rời khỏi, ta thà rằng muội chưa từng xuất hiện!
Tiểu
Nghi bất đắc dĩ khẽ thở dài, vẫn theo nghi lễ thông thường cúi đầu về phía chủ
nhân trước khi quay lưng bỏ đi.
Căn
phòng tĩnh lặng. Bốn bề yên ắng. Trà cũng đã nguội lạnh từ lúc nào. Từng khắc
từng khắc trôi qua, bóng tối bên ngoài càng lúc càng dày đặc cho đến lúc không
thể đậm đặc hơn nữa, bắt đầu loãng ra dần nhường chỗ cho ánh bình minh buổi
sáng. Phong Ngạo vẫn ngồi đó. Tâm không yên, thân tất sẽ động. Thân người dường
như không chút xê dịch, vậy tâm tư rốt cuộc là tĩnh lặng hay đã đóng băng?…
*
* *

