Đảo chìm - Phần I - Chương 10 - 11

10 – NÀNG A TA RA MÊ NA

Gọi nàng An Ta Ra Mê Na, có lẽ bạn đọc tưởng đó là một
Hoa hậu Hoàn vũ, một diễn viên điện ảnh quốc tế hay người đẹp thời trang nào
đó. Nhưng không, đấy chính là công dân đảo chìm, một nàng lợn ỉ xinh đẹp ra đời
vào đúng cái đêm lịch sử đáng ghi nhớ ấy. Chị em nàng đông lắm, gồm mười hai
sinh linh. Tất cả đều có tên hẳn hoi. Tên do Hai ùm đặt. Nghe sang trọng lắm.
Mà cũng phải thế thôi. Đã là công dân thì đều bình đẳng trước vầng nhật nguyệt.
Dân đảo chìm cơ mà. Không thể cứ quê mùa chân đất mắt toét mà phải đàng hoàng,
sang trọng, có tầm cỡ quốc tế.

Từ ngày có thêm các công dân ấy, lính đảo chìm như có con
mọn. Do đẻ non, lại phải chống chọi với sóng gió, bà mẹ lợn mất sữa. Thế là có
bao nhiêu sữa hộp, cánh lính đều đục ra, dành hết cho lợn. Rồi sữa hết, lại hì
hụi nấu cháo, nghiền cháo ra làm sữa cho lợn bú. Nhưng rồi chẳng có cái gì nằm
yên được trong bụng lợn. Chúng nôn thốc nôn tháo. Khi không còn gì để nôn nữa
thì chúng lả ra như những cái dãi khoai rồi theo nhau héo hàng loạt. Thoạt tiên
là con lợn khoang đầu đàn, rồi đến bầy em nó và cuối cùng là bà mẹ lợn. Chỉ
trong ba ngày, xứ đảo chìm đã phải chịu đến hơn chục cái tang lợn. May mà còn
một sinh linh. Và cũng chỉ duy nhất có mỗi sinh linh ấy sống sót. Đó chính là
con lợn cái bé bỏng, em út của cả đàn, mà Hai gọi là nàng An Ta Ra Mê Na.

Cho đến tận bây giờ, cánh lính biển vẫn không hiểu vì sao
An Ta Ra Mê Na lại có một sức sống dẻo dai bền bỉ như vậy. Ngay cả những hôm
động biển, sóng quật cấp 8 cấp 9, nhiều thủy thủ nằm bẹp dưới sàn tàu, hoặc vịn
thành giường nôn thốc nôn tháo thì An Ta Ra Mê Na vẫn lón cón chạy chơi trên
boong. Cô nàng dường như chẳng coi sóng gió ra gì. Những lúc như thế, cô nàng
lại ăn khoẻ. Ăn rất ngon miệng. Mà nào có phải cháo, sữa hay sơn hào hải vị gì.
Toàn cơm thừa canh cặn của lính. Đến nỗi Tư Xồm đâm ngờ vực: “Này, không khéo
nó không phải lợn đâu. Nó là con hồ li tinh đấy. Nghĩa là lợn hóa thành tinh.
Trông cứ ghê bỏ mẹ. Rồi không khéo có ngày nó ăn thịt cả chúng mình.”

Nói nghe đến phát khiếp. Nhưng chẳng ai tin. Cánh lính
biển lại thấy quý An Ta Ra Mê Na. Từ ngày có cô nàng, hòn đảo luôn vui nhộn.
Thỉnh thoảng lính lại bơi ra tàu, chơi với An Ta Ra Mê Na. Thì còn có việc gì
để mà làm nữa cơ chứ. ở những hòn đảo cát, dẫu sao còn có cát để vầy. Suốt
ngày, lính đào khoét công sự. Đào sâu đến ngang bụng. Sáng hôm sau, gió
lại lấp cát xuống. Rồi sau một đêm nữa, cát đã san phẳng lì. Chẳng còn thấy
chiến hào đâu nữa. Đảo trở lại thời hoang sơ nguyên thuỷ của nó. Rồi lính lại
hì hụi làm con dã tràng moi vét cát lên. Cứ như thế quanh năm kéo co với gió.
Một trò chơi bất tận. Không có người thắng, cũng chẳng có kẻ thua. Mệt mà vui.
Vì dẫu sao cũng còn có việc để làm. Còn ở đây thì có việc gì? Suốt ngày bó gối
nhìn trời nước. Chán thì lại lần ra tàu. Con tàu trực chiến thực chất cũng chỉ
là một hòn đảo nổi, hòn đảo di động. Rốt cuộc cũng vẫn lại quanh quẩn thế thôi.
Bởi vậy, có An Ta Ra Mê Na, hòn đảo cũng đỡ tẻ. Lính có thêm bao nhiêu việc
làm. Bế cô nàng đi tắm. Dạy cô nàng tập bơi. Rồi chải lông. Rồi bắt rệp. Rồi
tỉa tót, trang điểm cho cô nàng. An Ta Ra Mê Na đã quen dần đám lính đảo, có
thể đùa giỡn với bất kì người lính nào. Nhưng xem chừng, cô nàng có vẻ thân Hai
hơn, có lẽ vì Hai thích những trò nghịch ngợm. Hai hào phóng tặng nàng cái áo
mới nguyên. Anh chàng còn xẻ ra, tỉ mẩn khâu lại thành bộ cánh mới vừa khíp với
tấm thân tròn ủng của nàng. Hai chít được cả eo lưng cho nàng. Trên cổ nàng,
Hai còn đính thêm một cái dải yếm, như trang phục của một thủy thủ thực thụ.
Bây giờ thì cô nàng cũng diêm dúa, cũng xúng xính quân phục Hải quân, chẳng kém
gì cánh lính cựu ở đảo chìm. Hai còn tập cho nàng đi bằng hai chân sau. An Ta
Ra Mê Na có vẻ rất khoái khi được Hai túm chân trước, dắt đi. Nàng dặt dẹo lê
từng bước theo Hai. Rồi từ đấy, hầu như chiều nào trên boong tàu, người ta cũng
thấy nàng cùng Hai lậng cậng nhảy điệu va xi lô với lời ca nghe vừa lạ tai, vừa
thật là kì quái:

– Va - xi - lô

Cà ri cứ òa tồ tồ

Cha cha cha

ở đây có cha con ta

Này trời mây, này nước non đẹp thay

Chẳng ai biết được chúng ta đang ở đây

Va - xi - lô

Cà ri cứ òa tồ tồ

Cha cha cha

Chẳng ai hơn cha con ta...

11 – CUỘC BIỂU DIỄN KHÔNG
SÂN KHẤU

Hai ùm bảo tôi:

– Anh Khoa ạ, nói thật với đại ca, em đọc không được
nhiều. Ở đây làm gì có sách mà đọc. Biết được cuốn nào thì cũng là hồi còn
trong đất liền. Nhưng những truyện kể về lợn mà em đọc được thì chẳng có truyện
nào tử tế. Trong bộ Tây du kí, anh chàng Trư Bát Giới chỉ là gã ngu si đần độn
và phàm tục. Trong truyện dân gian của ta, có con lợn bị giết thịt, khi chết
xuống âm phủ, cậu chàng tìm đến vua Diêm Vương kiện về cái chết oan ức của
mình. Rồi cậu kể rất tỉ mỉ. Đầu tiên là bị chọc tiết. Rồi cạo lông. Rồi xả thịt
ra, ướp hành tỏi, cho vào chảo rán, phi cho thơm lừng. Thế là vua Diêm Vương kêu
ầm lên: “Thôi thôi, đừng có kể nữa nhé. Kẻo tao thấy thèm quá!” Thế có khổ cho
con lợn không! Còn ngoài đời, con lợn chẳng được coi là cái quái gì cả. Mỗi khi
tỏ ra khinh miệt một ai đó, người ta lại rủa: “Cái thằng ngu như lợn!”. Hoặc “Cái
lão bẩn như lợn!”. Thế thì oan cho con lợn quá! Thực ra lợn đâu có bẩn, mà nó
cũng chẳng ngu. Thậm chí, nó còn rất thông minh nữa kia. Nó biết tất cả mọi
chuyện đấy. Chỉ mỗi tội là nó không nói được tiếng người thôi. Mà tiếng của nó
thì loài người lại không thể hiểu được. Lấy ai phiên dịch bây giờ? Thế mới khổ.

Hai khẽ xuýt xoa, vẻ thương cảm. Rồi như để chứng minh
cho sự thông minh, sạch sẽ của con lợn, Hai ngửa cổ gọi, giọng ngân nga như
hát:

– An ta ra mế... ê... ê... na... a... a...

Có tiếng lạch cạch sau trục neo. Rồi con lợn khoang lậng
cậng chạy ra. Toàn thân nó gói kín trong bộ quân phục lính thủy. Trông rất ngộ
nghĩnh.

– Ra chào bác Khoa đi, con!

Hai vỗ vỗ hai bàn tay vào nhau. Tôi giãy nảy:

– Ối thôi thôi! Tớ là không có anh em bác cháu gì với lợn
đâu nhé!

– Thế thì chào nhà thơ đi. Nào, bắt đầu nhá. Em...
chào... nhà... thơ...!

Hai lại kéo dài giọng. Con lợn bỗng nhảy cỡn lên, đứng
chấp chới bằng hai chân sau, rồi nó quay tròn nửa vòng, soài hai chân trước về
phía tôi, chúi rạp đầu xuống mặt boong, điêu luyện và yểu điệu như một diễn
viên xiếc trên sân khấu.

– Tuyệt vời! – Hai reo lên, rồi lại vỗ tay. – Tiếp tục
biểu diễn nhé. Tiết mục thứ hai: nhào lộn. Nào bắt đầu. Một – Hai – Ba...

Con lợn lăn mấy vòng trên boong tàu. Lăn bên phải, lăn
bên trái, rồi nằm ngửa trên mặt boong, giơ cả bốn chân lên trời vẫy vẫy. Cánh
lính trẻ vỗ tay rôm rốp. Con lợn có vẻ càng khoái tợn. Nó nhảy cỡn lên, loạng
choạng đứng bằng hai chân sau, rồi nó ngoẹo cổ, nhếch mép. Trông rất ngộ nghĩnh
và quái đản. Hai bảo đấy là nụ cười bí hiểm. Nụ cười La Giô-công.

Hai bế xốc con lợn lên, rồi quay tròn mấy vòng, vừa quay
vừa nhảy lò cò. Tư Xồm lắc đầu quầy quậy:

– Điên hết rồi!

– Xem con
lợn cũng vui đấy chứ!

– Vui cái khỉ gì! – Tư Xồm lẩm bẩm bảo tôi. – Anh hãy
nhìn lại chúng đi. Rõ là một lũ rồ dại. Lợn thì loè xoè quần áo mớ bảy mớ ba.
Người lại cởi truồng nồng nỗng. Thật chẳng còn ra cái thể thống gì!

Báo cáo nội dung xấu