Pendragon (Tập 8) - Chương 42
NHẬT KÍ #32
IBARA
Đây là nhật kí cuối
cùng của mình.
Biết là trước đây
mình đã từng viết như thế, nhưng đó là vì mình luôn sợ có chuyện xảy ra, cản
trở mình viết. Lần này không giống thế. Không gì sẽ xảy ra. Không có gì xảy ra
với mình nữa. Mình bảo đảm. Khi viết nhật kí này – lần đầu tiên kể từ khi ra
khỏi nhà để trở thành Lữ khách – mình cảm thấy an toàn. Tới được giai đoạn này
chẳng dễ dàng gì. Thật ra, đó là một cơn ác mộng. Nhưng bây giờ đã chấm dứt
rồi. Gần như vậy. Mình sẽ phải hồi tưởng lại chuyện đó trong những trang này.
Mình muốn tránh né việc viết tất cả ra, vì quá đau đớn. Nhưng làm vậy là sẽ
không công bằng. Không công bằng với bạn, Courtney. Với các Lữ khách. Với cậu
Press. Mình phải kết thúc những gì mình đã khởi động, đúng như mình đã làm tại
Ibara này. Nhìn lại tất cả những gì đã xảy ra từ sau khi mình viết nhật kí
trước, mình có thể đoán chắc một điều: Trận chiến vì Halla đã chấm dứt. Chuyện
đó xảy ra như thế nào sẽ được thuật lại với bạn trong nhật kí cuối cùng này của
mình. Hi vọng mình có thể tìm đúng từ ngữ để vẽ lại bức tranh như nó đã xảy ra.
Như mình đã thấy. Như chuyện phải thế thôi.
Khi trở lại Ibara
cùng với tak, chúng mình cho Alder mặc quần áo địa phương, rồi vội vã ra khỏi
đường hầm mới đào, tiến tới Núi Hội Đồng. Không hề bị một con ong-quig nào quấy
rầy. Chắc thuốc độc đã giết chúng chết ráo rồi. Khi tụi mình tới làng, mọi
người vẫn đang vất vưởng lo lắng, kẻ than khóc, người an ủi. Một không khí báo
điềm chẳng lành.
Siry kinh ngạc nói:
- Cứ như chúng mình
chưa bao giờ đi khỏi đây.
- Tôi nói rồi. Ống
dẫn đưa chúng ta tới đúng nơi, đúng thời điểm chúng ta cần có mặt. Trông như
những kẻ Đào tẩu chỉ mới tấn công những người hành hương mấy giờ trước.
Nó sợ sệt thì thầm:
- Thật đáng kinh
ngạc.
Mình chẳng thấy có
gì kinh ngạc. Điều đáng kinh ngạc là mình đã không nghi ngờ sự kiện đó. Khi qua
làng, mình thấy Alder đang quan sát tất cả, phân tích cơ hội của chúng mình, và
không một lời nhận xét hay ho nào được thốt ra. Anh ta hỏi:
- Quân đội đâu?
Mình rầu rĩ trả
lời:
- Không có quân
đội.
- Vậy thì ai chiến
đấu với dado?
- Anh đang nhìn họ
đó.
- Những con người
này không được chuẩn bị để đương đầu với chiến tranh. Họ không được huấn luyện.
Sao cậu có thể dự định đánh đuổi một đạo quân người máy với những ngư dân này
chứ?
- Giờ thì anh biết
vì sao chúng ta cần tak rồi đó.
Tới gần núi hơn,
mình thấy ông Genj đã làm theo yêu cầu của mình. Một đám đông đang tụ tập dưới
chân núi. Lực lượng an ninh đã gom góp tất cả những ai sẵn lòng tự nguyện và có
khả năng chiến đấu. Nhìn đám đông dân làng nhút nhát, mình nhận ra Alder thật
chí lí. Những con người này không thể bảo vệ nổi hòn đảo của họ.
Hội đồng đang chờ
tụi mình trong căn phòng hang động. Telleo cũng có mặt tại đó. Mấy gã an ninh
vẫy gọi chúng mình vào ngay. A, sự việc đã đổi thay. Chúng mình không còn là
những tên tội phạm nữa.
Mình lên tiếng:
- Đây là Alder. Một
chiến binh. Anh ấy có thể giúp chúng ta.
Ông Genj nhíu mày:
- Cậu đi cầu cứu,
và trở về chỉ với một người độc nhất sao?
Ông ta, cả Moman và
Drea, tỏ vẻ đầy nghi hoặc. Telleo cũng không tỏ ra chút vui mừng nào. Không
sao. Họ chưa biết về Alder. Mình nói:
- Không thể biết
còn bao lâu nữa, chúng ta cần phải thành lập phòng thủ ngay từ bây giờ.
Moman nói:
- Tôi không hiểu.
Đám Đào tẩu đã tấn công. Thuyền hành hương đã bị phá hủy. Vì sao chúng lại tấn
công nữa?
- Vấn đề ở đây là
chúng ta không lo sợ đám Đào tẩu tấn công. Có một đạo quân tập hợp trong thành
phố Rubic đang sửa soạn xâm lăng Ibara. Chúng đáng sợ hơn những kẻ Đào tẩu
nhiều, vì chúng là những bộ máy.
Ba thành viên hội
đồng nhìn như mình đến từ Hải Vương Tinh, hoặc từ bất kì nơi nào có những tên
điên khùng tới Veelox.
Siry tiếp lời mình:
- Tôi đã thấy.
Chúng sẽ tới đây trên những thuyền nhỏ. Hàng ngàn tên.
Genj nói:
- Con người đó –
con người điều khiển đoàn quân đó – tay đã giết chết Remudi – là ai?
- Hắn là thủ lĩnh
của đám Đào tẩu.
Mình trả lời. Chỉ
là một lời nói dối nhỏ. Hắn đã lãnh đạo tụi Đào tẩu. Tất nhiên hắn có mưu đồ
lớn hơn, nhưng lúc này – hoặc mãi mãi – mình không muốn đả động tới điều đó.
Hội đồng trao đổi ánh mắt với nhau. Họ vẫn cần được thuyết phục thêm.
Mình nói thẳng:
- Xin nghe tôi nói.
Hoặc các vị để chúng tôi giúp tất cả những gì quý vị đã nỗ lực, tất cả những gì
tổ tiên các vị nỗ lực, tất cả những gì Aja Killian đã hình dung về Ibara đều sẽ
bị hủy diệt. Tùy các vị chọn lựa.
Lời nói của mình
làm họ day dứt.
Telleo lên tiếng:
- Tôi tin Pendragon. Bọn Đào tẩu đã hủy hoại tương lai chúng ta. Sao chúng
ta có thể tin chúng sẽ ngừng lại tại đó.
Ông Genj tuyên bố
ngay:
- Chúng ta không là chiến binh.
Mình vội nói:
- Tôi biết. Vì vậy chúng ta phải cần thông minh và… may mắn.
Đây là lúc chuẩn bị phòng thủ Ibara. Dự tính của mình là sử dụng tak như
một vũ khí chống lại dado, ngoài ra mình không nghĩ gì hơn. Bây giờ sự có mặt
của Alder bỗng lại là một sáng kiến. Anh ấy biết chiến thuật. Thành viên trong
một đội quân. Một đoàn hiệp sĩ, nhưng vẫn là một đội quân. Chúng mình trải mấy
tấm bản đồ Ibara của Aja lên bàn hội đồng. Ông Genj kinh ngạc hỏi:
- Cậu lấy những thứ này ở đâu?
- Thành phố Rubic.
Mình không nói đó là thành phố Rubic mấy trăm năm trước, và do chính tay
Aja Killan trao cho mình. Nói vậy, sẽ làm ông ta bị nhũn não mất.
Liếc qua bản đồ mình nhận ra ngay vịnh lớn nơi làng Rayne đã được thiết
lập. Alder cúi xuống quan sát chi tiết đảo, rồi kết luận:
- Chỉ một nơi trên đảo có thể là điểm đổ bộ lớn. Trong vịnh này đây.
Ông Genj giải thích:
- Đó là lí do làng Rayne được dựng lên tại đây. Nơi duy nhất có thể mở
cảng. Toàn thể phần còn lại của đảo bị bao quanh bằng dốc đá và những bãi biển
hiểm trở.
- Vậy là chúng ta đã biết nơi đặt hệ thống phòng thủ.
Alder chỉ những ô vuông màu đỏ đặt dưới nước, ngay bên ngoài vịnh, hỏi:
- Còn những cái này là gì?
Monan trả lời:
- Đó là những khẩu súng lực lượng quân sự đã lắp đặt từ nhiều thế hệ trước,
để bảo vệ cửa vào vịnh.
Alder ngó mình. Anh ta còn xa lạ với những từ về súng đạn.
Mình hỏi:
- Chúng tự động khai hỏa?
Ông Genj trả lời:
- Không. Chúng được kiểm soát và bảo quản bởi lực lượng an ninh của chúng
tôi từ núi này.
- Chúng tôi cần biết chúng hoạt động như thế nào.
Ông ta lắc đầu như có điều không ưng ý:
- Chuyện này làm chúng tôi rất khó xử. Từ khi Ibara được ổn định, hội đồng
đã phải giữ bí mật với dân chúng về những hoạt động quân sự trên đảo này. Súng
hiếm khi được sử dụng và chỉ dùng đề huấn luyện về đêm.
Mình cố tỏ ra kiên nhẫn:
- Ông Genj. Ông nghiêm túc tin rằng: sau những gì xảy ra với di dân, vẫn
còn có người trong làng Rayne không biết gì về những khẩu súng này sao?
Genj thiểu não nhìn
Moman và Drea. Mình thông cảm. Suốt đời họ đã hi sinh để theo đúng đường lối
chỉ đạo của Aja Killian đặt ra từ nhiều thế kỉ trước. Bây giờ họ đang thấy
chuyện đó không còn quan trọng nữa. Nhiệm vụ của họ đã đổi thay từ một niềm hi
vọng thành một nỗi tuyệt vọng
Sau cùng ông bảo
mình:
- Tiếp tục đi.
Chỉ một vạch đen
sẫm ngay dưới làng, song song với bờ biển, mình hỏi:
- Đây là gì?
- Một địa đạo. Lực
lượng quân sự dùng làm kho vũ khí.
- Còn gì dưới đó
không? Ý tôi là còn vũ khí không?
- Không. Chúng đã
được phá hủy khi lực lượng quân sự bỏ đảo.
Alder hỏi:
- Ở đây các vị còn
vũ khí nào khác nữa không?
Siry trả lời:
- Súng thổi, với
đầu tên tẩm độc.
Alder và mình chán
nản nhìn nhau. Mình nói:
- Tên độc thì làm
sao chống lại máy móc.
Ông Genj nói thêm:
- Chúng tôi cũng có
nỏ bắn tên lửa tầm xa. Giúp được gì không?
Alder tươi tỉnh
hẳn:
- Được đó.
Mình biết anh ta
nghĩ gì. Tên có thể phóng tak đi.
Alder kết luận:
- Đừng phí thời
gian nữa. Tôi có một kế hoạch đây.
Kế hoạch là một
phần tài năng, một phần sáng suốt, và tám phần tuyệt vọng. Hi vọng thật sự duy
nhất để bảo vệ hòn đảo là tỉa từng dado khi chúng lên bờ. Lợi thế duy nhất của
tụi mình là có thể che giấu hệ thống phòng thủ. Dado phải tiến tới đúng tuyến
phòng thủ. Tụi mình chỉ biết chờ đợi.
Việc đầu tiên là
hiệu triệu nhân dân Rayne. Rạp hát ngoài trời chật ních những con người lo lắng
sợ sệt. Tất cả đều đã thấy những thuyền buồm hành hương bị tấn công. Việc
thuyết phục họ tin một cuộc tấn công nữa sắp xảy ra không quá khó. Ông Genj nói
với mọi người, họ không là những người cuối cùng của một thế giới lụi tàn, mà
là những người đầu tiên của một thế giới mới. Ông cho họ cả niềm hi vọng và nỗi
lo sợ – hi vọng một khởi đầu mới và lo sợ họ sẽ không có cơ hội nếu không bảo
vệ được đảo. Rất tuyệt. Mình cảm thấy một niềm kính trọng mới đối với ông. Ông
đã muốn làm những gì là đúng với nhân dân của ông. Mình có thể phản biện: đáng
lẽ không nên để người dân Ibara sống trong tăm tối quá lâu như vậy. Nhưng đó
không là lỗi của Genj. Ông chỉ tuân theo chỉ đạo đã truyền lại từ nhiều đời
trước. Những chỉ đạo từ Aja. Thật kì lạ làm sao?
Ông Genj giới thiệu
mình và Alder với đám đông. Ông nói với họ, chúng mình đến từ bên kia đại dương
và biết cách bảo vệ Ibara. Ông bảo họ hãy làm theo lệnh của hai đứa mình, như
chúng mình là thành viên hội đồng.
Ông đặt lòng tin
của nhân dân và tương lai của Ibara vào tay hai đứa mình.
Nhiều việc phải làm
cấp kì. Alder giao cho Telleo việc sắp xếp tất cả những ai không thể chiến đấu.
Đó là trẻ con và người già. Nhiều người được chỉ định đưa khỏi làng, tới nơi an
toàn trong một ngôi làng bên kia đảo. Trong khi đoàn di cư đó lên đường, Siry
dẫn một nhóm ba mươi người tới những hang đá bên bờ biển, chuyển tak vào làng.
Nó hỏi mình:
- Tôi phải nói sao
với họ về dygo?
- Bảo họ, đó là một
thứ chúng ta đã đem tới Ibara từ một nơi rất xa xôi. Họ sẽ mê tơi và hoàn toàn
tin tưởng chúng ta. Nhớ… không để một thứ gì bị rơi rớt. Nếu làm rơi, âm thanh
cuối cùng họ nghe, sẽ là một tiếng “bùm” khủng khiếp.
Với sự tỉnh táo,
Siry tiến bước cùng nhóm.
Alder và mình theo
một gã an ninh làm một vòng quan sát những khẩu súng của Ibara. Phòng hỏa lực
được xây dựng trong núi, tầm nhìn cao hơn vịnh. Từ đó có thể nhìn thấy mọi vị
trí. Một chiếc ghế đơn có thể xoay sang hai bên phải trái. Trước ghế là một
bảng điều kiển và một cần điều chỉnh với cò súng. Từ điểm đó có thể điều khiển
mười khẩu. Gã an ninh giải thích, từ ngày đầu tiên Ibara ổn định, luôn có một
người túc trực, phòng xa bị tấn công. Không có gì xảy ra, cho đến gần đây mới
phải cần tới súng.
Trước khi ra khỏi
phòng, mình nhìn qua hốc núi, về phía thành phố Rubic. Biển trống trơn. Chúng
mình còn thời gian.
Ngay sau khi chuyển
tak vào núi, Siry và đội của nó bắt tay vào công việc gắn kết những mảnh nhỏ
chất nổ vào đầu mũi tên. Mấy ngàn cung tên được đưa lên từ kho sâu trong lòng
núi. Siry chỉ huy, tổ chức cho đàn ông, đàn bà vào hàng lối, để sản xuất tên
tẩm chất nổ được hiệu quả. Nó đúng là một lãnh đạo bẩm sinh. O bế, ra lệnh, đe
nẹt, năn nỉ mọi người để đảm bảo tối đa sản phẩm. Kết quả sau cùng là họ đã tạo
ra một kho vũ khí với mấy ngàn mũi tên. Không may là có nhiều ngàn dado.
Kế hoạch của Alder
là bốn hàng cung thủ được đặt song song với bờ biển. Hàng thứ nhất gần mặt
nước, lần lượt ba hàng sau lùi dần về phía núi. Các cung thủ sẽ tỉa dado khi
chúng lên bờ. Tất nhiên không có cách nào hạ được tất cả bọn chúng. Khi dado
tiến gần hơn, hàng cung thủ sẽ lùi lại, nhập cùng các hàng sau, và tiếp tục
bắn. Mục tiêu là càng hạ nhiều địch càng tốt, trước khi chúng tiến tới Núi Hội
Đồng.
Điểm kháng cự quyết
định của tụi mình là từ núi. Đây là vị trí phòng thủ tốt nhất có được. Cung thủ
sẽ từ từ rút lại phía sau, cho đến khi vào trong lòng núi. Nếu may mắn, dado bị
hạ đủ để chúng mình có thể bảo vệ núi thành công. Nếu không, núi sẽ trở thành
nấm mồ của tụi mình.
Trong khi Siry giám
sát công việc làm tên, mình và Alder được đưa vào những địa đạo bên dưới làng.
Đường vào nằm dưới Núi Hội Đồng. Xuống khỏi những bậc đá, tụi mình vảo một hành
lang dài và hẹp, giống như một hầm mỏ đục qua đá cứng. Cảm giác phương hướng
cho mình biết là lối này dẫn ra bờ biển. Chúng mình chạy suốt chiều dài của
đường hầm, vượt qua vài ngã tư không có trên bản đồ. Sau cùng, chúng mình tới
cuối đường có một ngã ba, với hai ngã rẽ phải hoặc trái. Đây là một địa đạo lớn
trong bản đồ. Nó trải dài vào bóng tối của cả hai phía, song song với bờ biển.
Khoảng ba mét lại có một thang chống lên mái trần. Alder leo lên một thang, ngó
qua một kè đá.
- Mình thấy nước
rồi. Đây là những vị trí phòng thủ. Chúng ta sẽ đặt hàng cung thủ thứ ba ở dưới
này. Dado sẽ không biết bị tấn công từ đâu.
Nhảy xuống thang,
mặt anh tươi rói với nụ cười:
- Pendragon, sau
cùng thì hình như chúng ta đã có được một cơ hội.
Mình nhìn ngược
xuôi địa đạo tăm tối. Một ý tưởng thành hình. Alder hỏi:
- Cậu nghĩ gì vậy?
- Đường hầm này là vũ
khí bí mật của chúng ta. Vấn đề là tìm cách sử dụng hiệu quả nhất.
Ngày sắp tàn. Mặt
trời chìm sâu sau núi, trải bóng dài lên làng Rayne. Alder nghĩ khả năng dado
tấn công vào ban đêm là rất nhỏ. Điều đó làm giảm bớt áp lực. Một chút thôi.
Ngày hôm sau, khi mặt trời lên, áp lực sẽ ở trên mặt nước. Nghĩa là sẽ ở trước
mắt chúng mình.
Alder nói:
- Nếu thông minh,
chúng sẽ tấn công vào hừng sáng, khi mặt trời mới lên.
- Ý anh là khi
chúng ta bị lóa mắt.
Alder gật. Tuyệt
vời. Tụi mình phải chuẩn bị như bình minh sẽ đưa dado tới. Rạng đông của dado.
Nghe như một phim kinh dị tồi. Có thể đúng như vậy.
Sau khi trời tối,
Telleo trở lại báo cáo: trẻ con và người già đã được an toàn nơi cuối đảo. An
toàn? Mình nói “an toàn” hả? Được bao lâu? Mình không dám nghĩ tiếp.
Sự việc cuối cùng
trong đêm đó, là đưa đội quân tạm thời trở lại điểm tập kết để nhận lệnh cuối
cùng. Đây không là một đội quân thực sự. Không sĩ quan, không trung sĩ, không
có bất cứ một sự tổ chức sắp xếp nào. Ngoài Alder, không ai trong chúng mình có
chút xíu kinh nghiệm nào về việc tiến hành một cuộc chiến tranh. Tới đâu, chúng
mình tính tới đó.
Mình nhường việc tổ
chức nhân sự cho Alder. Anh chia họ thành mấy nhóm. Những ai cảm thấy tự tin
vào khả năng bắn cung được chuyển sang một bên. Mình thoáng đếm khoảng chừng
một trăm cung thủ tương lai. Nhóm kia được chọn theo tốc lực. Họ sẽ là liên lạc
viên, chuyển lệnh từ vị trí chỉ huy trong núi tới các hàng cung thủ. Nhóm cuối
cùng là tạp vụ, di chuyển tới những nơi cần thiết, như chuyển đạn dược, giúp thương
binh, hay trong trường hợp xấu nhất, lấy cung và tên tẩm tak của những người
ngã xuống, để chuyển tới nơi khác.
Chiến tranh sắp tới
và điều đáng sợ sẽ đến.
Alder giải thích
chiến lược của anh cho cả nhóm, chỉ cho họ thấy trên bản đồ, mỗi hàng cung thủ sẽ
ở vị trí nào khi cuộc xâm lăng bắt đầu. Anh bảo họ phải ở lại vị trí càng lâu
càng tốt, chờ lệnh di chuyển về phía sau mới được rút lui. Lần thay đổi vị trí
sau cùng sẽ là di chuyển vào núi. Tại đó họ sẽ tiếp tục nhiệm vụ phòng thủ càng
lâu càng tốt.
Càng lâu càng tốt.
Ai biết sẽ là bao lâu? Saint Dane đã ra lệnh cho dado làm gì? Vụ này sẽ kết
thúc ra sao? Liệu có cơ hội đầu hàng không? Hay nhiệm vụ của chúng là quét sạch
hết dân số? Mình không muốn điều đó xảy ra, nhưng khả năng đó rất có thể là sự
thật.
Trong khi Alder
nói, mình ngồi sau anh ta, nhìn những khuôn mặt người dân Ibara. Khoảng hai
trăm người ở lại chiến đấu. Không ai nói một lời. Họ chăm chú lắng nghe. Tất cả
đều có vẻ khiếp sợ. Họ lắng nghe bất cứ điều gì có thể cho họ một chút bảo đảm
nhỏ nhoi là họ thật sự có được một cơ hội. Họ đã thấy những gì xảy ra cho những
người hành hương. Có thể họ không hiểu biết gì về kẻ thù, nhưng họ biết khả
năng của họ là gì. Chín trăm người hành hương lên thuyền sáng hôm đó, chỉ một
nửa sống sót sau cuộc tấn công.
Cho đến thời khắc
đó, mình chỉ bận tâm tới một điều: hạ gục Saint Dane. Như mình đã nói, trận
đánh vì Ibara rất có thể là trận đánh đầu tiên vì toàn thể Halla. Nhưng nhìn
những khuôn mặt hãi hùng kia làm mình nhận thấy: đây cũng là trận đánh của họ.
Đây không là những con tốt được thí cho cuộc xung đột lớn lao hơn nào đó. Họ là
những con người hồn nhiên vô tội, có cuộc sống yên bình và hữu ích. Đây là quê
hương của họ. Họ không hề làm gì để gây ra sự khủng khiếp sắp trút xuống đầu
họ. Bây giờ tương lai của tất cả muôn loài đã đặt lên vai họ. Thật không công
bằng. Saint Dane từng nói, con người của các lãnh địa luôn tự đem lại bất hạnh
cho chính họ. Những con người này đã làm gì sai trái? Nhiệm vụ duy nhất của họ
là sống còn và cố gắng hồi phục một nền văn hóa đang lụi tàn. Họ đã làm gì để
phải chịu cảnh này? Câu trả lời là: chẳng có gì. Điều đó càng làm mình căm ghét
Saint Dane hơn bao giờ hết. Mình muốn chiến thắng Saint Dane vì tất cả những
nguyên nhân vừa nói, nhưng sau thời gian sống cùng những con người này, và cảm
nhận nỗi sợ của họ, mình cũng muốn sẽ thắng vì họ.
Khi Alder dứt lời,
anh hỏi mình muốn nói gì với mọi người không. Đây là một việc rất khó. Mình có
thể nói gì để họ hiểu rằng cuộc chiến này quan trọng đến thế nào? Hay cho họ hi
vọng có một cơ hội không bị tàn sát? Mình đứng trên sân khấu, một mình, nhìn
xuống những khuôn mặt hãi hùng. Hội đồng ngồi một bên sân khấu, cố tỏ ra bình
tĩnh, nhưng mình biết họ cũng đang lo sợ như mọi người, kể cả mình. Telleo ngồi
kế bên cha, mỉm cười và gật đầu khích lệ mình. Mình muốn nói mấy câu để họ cảm
thấy yên tâm hơn, nhưng nói gì đây? Đa số họ đều không biết gì bên ngoài bờ
biển này. Sao mình có thể giải thích về Halla? Họ không có một khái niệm nào là
họ đang đóng một vai trò mấu chốt trong tương lai của tất cả những gì hằng hiện
hữu, hoặc sẽ hiện hữu. Mình phải nói gì để đem lại niềm tin cho những con người
này? Tất cả đều lom lom nhìn mình, chờ đợi câu trả lời. Hay một nguồn cảm hứng.
Hay một thứ gì đó.
Sau cùng mình nói:
- Trận chiến này
không là toàn thể tương lai của chúng ta. Đây không là sự kết thúc. Nó chỉ là
một khoảnh khắc trong thời gian. Bất kể chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ luôn có tương
lai. Nó tùy thuộc vào chúng ta để làm cho tương lai tốt đẹp hơn. Tôi tin là
chúng ta sẽ làm được điều đó. Đừng bao giờ mất hi vọng, vì chính xác đó là điều
kẻ thù mong muốn. Dù kết cuộc trận chiến này như thế nào, nếu chúng ta tiếp tục
tin rằng vẫn còn hi vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn, chúng ta sẽ chiến
thắng.
Mình chỉ nói vậy
thôi. Rời sân khấu, mình cảm thấy như đã thất bại. Bước xuống, người đầu tiên
mình gặp là Siry. Mắt nó đầy lệ. Mình hỏi:
- Sao vậy?
- Với tất cả những
gì anh đã nói với tôi, đây là những lời tôi sẽ ghi nhớ.
Một bàn tay đặt lên
vai mình. Đó là Telleo. Cô nói:
- Định mệnh đã đem anh tới với chúng tôi, Pendragon. Anh là tương lai của
chúng tôi.
Cô nghiêng người, hôn lên má mình và ôm mình thật chặt. Mình ôm lại cô.
Trong khoảnh khắc đó, mình tự cho phép tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Alder và mình trở lại lều cộng đồng, nơi mình tạm coi như nhà mình. Tại
đây, mình đã viết xong nhật kí cuối cùng, gửi cho bạn. Mình không thể ngủ được.
Bình minh sẽ đem lại gì đây? Vụ này sẽ diễn ra như thế nào? Đây có là khởi đầu
cho một kết cuộc không? Có là một chiến thắng vĩ đại nhất của mọi thời đại? Không,
của mọi thời gian.
Trong quá nhiều năm mình đã sống với chỉ thị của cậu Press: không bao giờ
được xáo trộn các lãnh địa. Mỗi lãnh địa cần phải sống với số phận riêng, không
được quyền can thiệp vào. Đó là đường lối của chuyện phải thế thôi. Nhưng Saint
Dane đã thay đổi luật lệ, ép mình phải có một sự chọn lựa đầy khó khăn. Sẽ có
cái giá quá đắt phải trả cho chiến thắng này không? Mình có nên phải để klee
giết gar trên Eelong? Mình có nên rời khỏi Quillan, không bước vào Đại Hội X?
Nói rằng để sự việc xảy ra theo đường lối của chuyện phải thế thôi, không có
nghĩa sự việc luôn có một kết quả tốt đẹp nhất. Chúng ta không nên can thiệp
vào trật tự tự nhiên của các lãnh địa, nhưng Saint Dane cũng không được can
thiệp vào. Vì tác động xảo quyệt của hắn, sự việc – tại khắp nơi – đã không xảy
ra như đáng lẽ phải xảy ra. Có thể nào, hai điều sai làm thành một điều đúng?
Mình không biết. Mình chỉ có thể nói chắc rằng: bây giờ đã quá muộn để quay
lại.
Courtney, khi kết thúc nhật kí cuối cùng đó, mình vẫn còn hi vọng là bạn đã
gặp Mark. Mình tưởng tượng vầng dương lên và không có bóng dado nào phía chân
trời. Mình tưởng tượng là đang chờ đợi một trận chiến không xảy ra, vì dado đã
ngưng tồn tại. Sự tưởng tượng đó còn làm mình lo lắng hơn. Mình không nên nghĩ
theo cách đó. Mình phải chuẩn bị tinh thần như trận chiến là điều không thể
tránh được. Mình phải đối diện với cuộc chơi. Dưới chân mình là vũ khí giết
dado đem từ Quillan tới. Mình muốn sử dụng nó. Mình muốn mặt trời lên.
Mình muốn chiến đấu.

