Định mệnh trái ngang - Chương 08 phần 1

CHƯƠNG 8: BRIAN

Sáng
sớm ngày hôm sau khi Flora xuống nhà ăn sáng thì chuông điện thoại reo. Khi đi
ngang qua hành lang nàng có hơi lưỡng lự. Nhưng chẳng có ai ở gần để nghe điện thoại
cả, thế nên nàng đành phải tự làm cái việc khó khăn ấy một mình. Nàng ngồi lên
chiếc ghế gần đó, nhấc điện thoại lên:

-
Xin lỗi, ai đầu dây đó ạ?


tiếng phụ nữ trả lời trong ống nghe:

-
Phải nhà Fernrigg đó không?

-
Dạ phải.

-
Dì Isobel đấy ư?

-
Không, chị muốn gặp dì Isobel à?

-
À, phải Rose không?

Flora
ngần ngừ:

-
Dạ phải.

-
Ồ, Rose. Tôi là Anna Stoddart đây mà.

-
Chúc buổi sáng tốt lành, Anna. Chị muốn nói chuyện với dì Isobel ư?

-
Không nhất thiết phải thế đâu, gặp chị cũng được mà. Tôi muốn nói cảm ơn về bữa
tiệc hôm thứ bảy. Hôm ấy, tôi vui lắm đấy.

-
Rất mừng vì thấy chị hài lòng như vậy. Tôi sẽ gửi lời của chị đến dì Isobel.

-
Xin lỗi vì đã gọi điện đến quá sớm, nhưng ngày hôm qua tôi lại quên khuấy đi
mất, không gọi lại cho chị. Tôi định đi Glasgow. Ý tôi muốn nói là đi ngay bây
giờ đây.Tôi không muốn ra đi mà không nói lời cảm ơn gia đình Armstrong.

-
À, hi vọng chị có một chuyến đi vui vẻ.

-
Tất nhiên là tôi vui chứ. Vả lại, tôi cũng chỉ đi vài ngày thôi mà. Mong rằng
khi tôi quay về, chị sẽ vui lòng đến Ardmore chơi và gặp tôi ở đó. Chúng ta sẽ
cùng ăn trưa, uống trà hay là… - Giọng chị ta nhỏ dần, như thể đột nhiên Anna
nhận thấy mình nói quá nhiều.

Flora
không sao chịu nổi cái vẻ thiếu tự tin của Anna, nàng nói nhanh cố giữ giọng hồ
hởi.

-
Ồ, tôi thích đi thăm chị lắm đấy. Chị tốt bụng thật. Tôi ước sao có ngày được
đến thăm anh chị.

-
Thật ư, sẽ vui lắm đấy. Khi nào tôi từ Glasgow trở về sẽ điện thoại cho chị
nhé?

-
Chị nói phải giữ lời đấy. Thế chị có nghe nói đến buổi dạ vũ chưa?

-
Khiêu vũ ư?

-
Sẽ có một buổi dạ vũ ở Fernrigg vào ngày thứ sáu tới. Sáng hôm qua, bà nội đã
thu xếp mọi chuyện đâu vào đó rồi.

-
Vào ngày thứ sáu này đó hả? - Giọng Anna thảng thốt như thể điều đó khiến chị
ta rất quan tâm.

-
Phải, chính xác là thứ sáu tuần này đây. Suốt cả buổi sáng ngày hôm qua, dì
Isobel tội nghiệp đã phải ngồi bên điện thoại gọi điện cho tất cả mọi người.
Thôi, để tôi nói với dì ấy rằng tôi đã nhắn chị rồi nhé, như thế thì bớt cho dì
ấy một cuộc gọi.

-
Ồ, thích quá nhỉ. Tôi mừng vì chị nhắn với tôi đấy. Bởi vì thế nào khi đến
Glassgow, tôi cũng phải mua một cái áo mới mới được. Ý tôi nói là nhân tiện đây
thì tôi cũng mua luôn… - Một lần nữa, giọng chị ta lại nhỏ dần.

Anna
quả là người không thích hợp với việc đàm thoại qua điện thoại. Flora vừa định
nói tiếp lời chúc chị ta đi chơi vui vẻ rồi gác máy, thì Anna đã vội nói:

-
À, chị chờ tôi một chút nhé, đừng cúp máy đấy.

-
Không, tôi không cúp đâu.


tiếng thì thầm bên đầu dây bên kia, sau đó Anna bảo:

-
Brian muốn nói chuyện với chị.

Flora
tự nhủ “Brian nói chuyện gì với mình nhỉ.”

-
Ừ, tạm biệt Anna, đi chơi vui vẻ nhé.

Sau
đó, giọng Brian Sotddart vang lên vui vẻ trong ống nghe.

-
Chào Rose.

-
Chào anh. - Flora nói giọng cảnh giác.

-
Thật không thể tưởng tượng bà xã tôi lại có thể gọi điện thoại đến nhà
Armstrong vào giờ này. Sao, cô đã ăn sáng chưa?

-
À, tôi vừa định ăn sáng thì có chuông điện thoại reo đây.

-
Antony đi chưa cô?

-
Rồi. Sau bữa trà ngày hôm qua, anh ấy đã lên đường rồi ạ.

-
Tôi nghĩ là công việc lại tước mất vị hôn phu của cô rồi. Còn Anna thì vừa bỏ
rơi tôi. Tại sao tối nay chúng ta không gặp nhau trò chuyện vui vẻ một tí, tôi
sẽ đưa cô đi ăn tiệm.

Những
ý nghĩ quay cuồng trong đầu óc của Flora. Điều quan trọng nhất là nàng biết
Anna nghe rõ từng lời cuộc nói chuyện của họ và như thế lời mời của anh ta
chẳng có gì là lén lút cả, nhưng bà Tuppy sẽ suy nghĩ gì về chuyện này? Cả dì
Isobel nữa chứ. Có phải khôn ngoan hơn không nếu như đi ra ngoài đi chơi tối
với một kẻ sát gái và kẻ ấy lại không có lương tâm trong sạch, thậm chí dù cho
lời đề nghị của anh ta vô tình và vô hại đi chăng nữa, nàng cũng chẳng đời nào
muốn đi.

-
Rose à!

-
À, tôi vẫn đang nghe đây.

-
Thế mà tôi cứ tưởng cô đi rồi đấy, thậm chí tôi còn không nghe tiếng cô thở nữa
đấy. Tôi nên đến đón cô lúc mấy giờ đây?

-
Tôi cũng chưa nói là mình đi nữa mà.

-
Tất nhiên là cô đi chứ. Thôi đừng có lên mặt làm cao. Khi nào chúng ta đến nhà
hàng Fishers’Arms ở Lochgarry tôi sẽ đãi cô món tôm càng. Nghe này, giờ tôi
phải đi, Anna đang chờ tôi ra tiễn cô ta. Sau đó tôi sẽ ghé qua đón cô vào lúc
7 giờ 30 hay 8 giờ gì đó. Đồng ý không? Nếu như bà Isobel thấy vui vẻ, thể nào
bà ý cũng đãi tôi một li. Nhớ gửi lời nhắn của tôi cảm ơn bà Tuppy và dì Isobel
về bữa tiệc tối hôm trước. Hôm đấy cả hai chúng tôi đều vui lắm đấy. Thôi gặp
cô sau nhé. - Anh ta treo máy.

Flora
đứng đó im lặng với chiếc ống nghe đã mất hết tín hiệu. Thật là quá đáng mà.
Nàng chậm rãi đặt ống nghe xuống và nghĩ: “Tay này thật lập dị.” Nhưng rồi nàng
mỉm cười. Brian quả thật quyến rũ với cái kiểu ra lệnh cho nàng trong điện
thoại như thế. Rõ ràng anh ta chẳng phải là người nham hiểm gì cho lắm. Toàn bộ
việc này chỉ là đi ra ngoài ăn tối với một con người. Hơn nữa nàng cũng thích
tôm càng lắm. Flora nhận ra mình đã đói ngấu, nàng vào bếp tìm đồ ăn bữa điểm tâm.
Jason đi rồi, bà Watty đưa nó đến trường. Dì Isobel vẫn ngồi trong bàn ăn ở nhà
bếp, đọc một lá thư và uống li cà phê cuối cùng, trong bếp còn có cả bà y tá
nữa.

-
Cháu có nghe tiếng chuông điện thoại reo không? - Bà hỏi.


vẫn thích hỏi han để biết chuyện gì đang xảy ra trong nhà.

-
Dạ có và cháu trả lời điện thoại rồi ạ. - Flora ngồi xuống, gắp đầy một tô bánh
bột ngô. - Đầu tiên là Anna Stoddart nói cảm ơn về bữa tiệc ngày hôm trước, dì
Isobel ạ.


Isobel ngước mắt nhìn lên nói giọng ngờ vực:

-
Ồ, họ lịch lãm quá.

-
Cô ấy vừa đi Glasgow và dự định sẽ ở đó vài ngày.

-
Có, dì cũng nghe Anna nói chuyện gì đại loại như vậy.

-
Còn Brian thì mời cháu tối nay đi ăn tiệm với anh ấy.

Nàng
nhìn mặt dì Isobel chờ đợi một dấu hiệu mờ nhạt nhất của sự khó chịu, nhưng dì
chỉ mỉm cười.

-
Một ý kiến hay đấy cháu ạ, anh ta tốt bụng thật đấy.

-
Anh ta bảo cháu thì thiếu vắng Antony, còn anh ta lại không có Anna bên cạnh,
chúng cháu sẽ là bạn cùng cảnh ngộ, và đến 7 giờ rưỡi, Brian sẽ đến đây đón
cháu, anh ta còn bảo nếu dì rộng lòng thì hãy cho anh ta xin một li rượu có
được không ạ?


Isobel cười lớn. Nhưng bà Watty nhận xét:

-
À, tên này hỗn xược thật.

-
Bà Watty ơi! Bà không thích Brian à?

-
À, cũng có mến nhưng càng ngày nó càng tệ.


Isobel nói:

-
Bà Watty ghét Brian bởi vì nó không thể trở thành một người Scotland mẫu mực.
Tuy nhiên ta thấy nó khá là tốt bụng vì thông cảm cho hoàn cảnh của Rose.

-
Cháu cũng có nhắn với họ về bữa tiệc khiêu vũ vào ngày thứ sáu, thế nên dì cũng
chẳng phải gọi lại cho họ đâu ạ. Anna sẽ đi Glasgow và mua một chiếc áo đầm
mới.


Isobel kêu lên:

-
Ôi trời ơi!

-
Sao thế ạ?

-
Anna suốt ngày sắm đồ mới. Con bé vung tiền qua cửa sổ vì đống quần áo ấy mà
rốt cuộc rồi cái nào trông cũng giống cái nào. - Bà thở dài. - Ta cho rằng mọi
người trong nhà cũng nên bắt đầu nghĩ mình sẽ mặc gì trong thứ sáu tới. Ta
chẳng thể nào lại mặc cái áo xanh vừa mặc hôm nọ. Bởi vì cứ mặc mãi cái áo đó,
người ta nhìn cũng phát chán.


Watty an ủi:

-
Nhưng mặc màu xanh rất hợp với cô đấy.

-
Nếu người ta cứ phải nhìn đi nhìn lại tôi mặc cái áo đó, thì họ sẽ chán ngấy
ngay, không cần biết rằng nó thích hợp với tôi hay không. Còn Rose, cháu định
mặc gì hả?

Không
hiểu sao câu hỏi đó khiến Flora phải sững sờ. Chắc có lẽ bởi có quá nhiều
chuyện nàng phải lo lắng, thế nên chuyện mặc gì trong bữa tiệc của bà Tuppy,
không nằm trong đầu nàng lúc này, nàng nhìn quanh, thấy họ đang nhìn nàng chờ
trả lời:

-
Ồ, cháu vẫn chưa quyết định ạ.


y tá tròn mắt ra nhìn Flora. Bà không thể ngờ rằng một phụ nữ nữa trong nhà
Armstrong lại có thể nói rằng mình không biết nên mặc gì vào một bữa tiệc linh
đình như thế. Bà hỏi Flora:

-
Chẳng lẽ cháu không mang theo áo đầm hay sao?

-
Không ạ. Cháu định đến nghỉ vào ngày thứ bảy và chủ nhật thôi. Cháu không nghĩ
mình phải chuẩn bị quần áo cho dạ vũ ạ.

Im
lặng nặng nề. Tâm trí mọi người không sao quên nổi cái câu Flora vừa nói. Dì
Isobel gợi ý:

-
Hay mặc lại bộ đồ cháu vừa mặc hôm trước vậy. Đó chỉ là một chiếc áo đầm bằng
len và một chiếc áo sơ mi giản dị.


Watty thở hổn hển:

-
Ồ, không, không được đâu. Bữa tiệc sắp tới đây, cháu sẽ là nhân vật chính đấy.
Cháu phải mặc cái gì đó lộng lẫy hơn bộ đồ hôm nọ.

Nàng
có cảm giác đang làm cho mọi người thất vọng.

-
Hay cháu nên mua một cái áo đầm nhỉ? - Dì Isobel bảo nàng. - Đừng mua ở
Tarbole. Trong vòng bán kính 100 dặm, cháu không thể mua một cái áo đầm nào ra
hồn đâu. Hay cháu nên đi Glasgow cùng Anna. Có ai trong nhà có thể cho Rose
mượn đồ được không?

Flora
tưởng tượng thân hình mảnh mai của mình sẽ lọt thỏm trong những bộ đồ đi mượn.
Dì Isobel lắc đầu:

-
Cho dù trong nhà có sẵn đi chăng nữa, thì cũng chẳng có bộ nào vừa cả.


y tá đằng hắng:

-
Hồi còn trẻ, tôi vẫn tự tay may lấy quần áo cho mình. Vả lại, tôi cũng có nhiều
thời gian rảnh rỗi hơn bà Watty, dì Isobel và Rose.

-
Thế có nghĩa là bà sẽ may áo cho Rose ư?

-
Nếu có thể được.

Nói
xong, bà Watty bảo:

-
Ở trên gác xép có nhiều cái rương chứa đầy quần áo cũ của bà Armstrong hồi còn
trẻ, toàn bằng vải tốt đấy.


Isobel nói:

-
Nhưng đống quần áo ấy bốc mùi ẩm mốc rồi.

-
Nếu giặt sạch sẽ và phơi trong ngày đầy nắng thì mọi chuyện đều ổn thôi.

Như
vậy mọi chuyện đã được bàn bạc xong. Bà Watty đặt dao xuống, rửa tay và bảo bà
sẽ lên trên gác tìm vải. Nhưng chờ mãi, mọi người đâm sốt ruột. Thế nên cả bốn
người leo hết lên gác xép. Gác rất rộng, trải từ đầu nhà này cho đến đầu nhà
kia. Gác tối mờ mờ, nồng nặc mùi long não, chất đầy những đồ đạc linh tinh. Bà
Watty bật đèn lên, đưa nàng đến thẳng một nơi đặt một dãy rương dọc theo tường.
Bà Watty và dì Isobel nâng nắp của chiếc rương thứ nhất. Quần áo, vải vóc nhét
đầy bên trong. Mùi ẩm mốc nồng nặc rất khó chịu, nhưng khi người ta lôi đống
vải từ bên trong ra thì Flora nhận thấy chưa bao giờ có thứ quần áo nào cầu kì
đến như thế. Một chiếc áo lụa màu đen đính cườm thật đẹp, áo đầm rời bằng sa
tanh màu cánh sen rực rỡ và cả đống áo khoác bằng vải lanh đắt tiền.

-
Hồi ấy, bà nội Tuppy mặc những đồ như vậy sao?

-
Phải, hồi bà còn trẻ, bà để ý tới chuyện ăn mặc ghê lắm. Và với bản tính tiết
kiệm của dân Scotland, không bao giờ bà mang quần áo của mình cho bất cứ ai.

-
Cái này là cái gì đấy ạ?

-
Đó là một áo choàng không có tay để mặc vào buổi tối.


Isobel giơ một tấm nhung nhàu nát, có chiếc cổ viền bằng lông thú lên, lớp lông
thú đã bị nhện cắn nhàu nát.

-
Dì còn nhớ hồi trước bà Tuppy hay mặc chiếc áo này. - Giọng dì càng lúc càng mơ
màng như thể đang nghĩ về những ngày xưa tươi đẹp. Tìm mãi mà chẳng thấy gì có
thể dùng được. Flora đã bắt đầu hình dung ra chuyến lên đường đi Tarbole ngay
bây giờ. Sau đó, lên tàu đi Glasgow mua cho mình một tấm áo mới. Vừa lúc đó, bà
Watty lôi ra một cái gì đó màu trắng bằng thứ vải gai mịn có viền đăng ten
giống như một chiếc găng tay. Lúc đầu, Flora tưởng thế, nhưng hóa ra đó là
chiếc áo đầm có cái cổ cao và hai ống tay dài. Dì Isobel phấn khích hẳn lên:

-
Đây là chiếc áo đầm trước đây bà nội thường mặc để đi đánh tennis.

Flora
không sao tin nổi:

-
Áo đầm để đi đánh tennis ư? Một áo đầm tay dài, cổ cao lòe xòe như vậy thì làm
sao đánh tennis được nhỉ?

-
Có đấy, hồi còn trẻ bà vẫn mặc áo này đấy. - Dì Isobel cầm lấy chiếc áo từ tay
bà Watty và ướm thử vào vai. - Bà y tá ơi, bà thấy sao? Liệu có sửa chữa gì
được không?


McLeod cầm lấy tấm vải, mân mê nó trong những ngón tay, vẻ đầy hiểu biết.

-
Ừ, cũng được đấy. May đẹp đấy chứ.

Flora
phản đối:

-
Nhưng nếu cháu mặc thì ngắn quá.


y tá ướm nó vào người cô: - Đúng là nó ngắn thật. Nhưng lời nhận xét của bà y
tá thì cái gấu áo rất là đẹp. Và phía trong, vải còn dư rất nhiều. Ta sẽ thả
gấu áo xuống cho cháu, khéo đến nỗi không ai có thể nhận ra đâu.

Flora
thầm nghĩ: cái áo trông thấy mà ghê. Nhưng ít nhất thì nó không phải là một tấm
khăn trải bàn khoác tạm lên người nàng mà cũng là một cái áo váy hẳn hoi. Gì
thì gì cũng tốt hơn là phải lặn lội từ đây đến Glasgow.

-
Vải này trong suốt á, chắc bên trong phải mặc thêm cái áo lá.

-
Không sao. Để tôi lót cho. Lớp vải lót mà màu hồng thì đẹp tuyệt.

Màu
hồng ư? - Flora như muốn xỉu, nhưng nàng chẳng nói gì. Bà Watty và dì Isobel
nhìn nhau nghi ngờ. Bà Watty nhớ ra rèm cửa trong phòng dì Isobel mới thay, và
họ đã đặt rất nhiều vải lanh để làm công việc ấy. Họ còn có một tấm vải rất
dài, mới tinh vẫn còn nằm ở đâu đó. Cuối cùng, sau khi suy nghĩ và đào bới khắp
mọi nơi, bà Watty đi xuống lôi nó ra từ trong một cái ngăn kéo bàn.

-
Tôi nghĩ ra đã cất nó ở đâu mà. Cất kĩ quá tìm không có ra.

Đó
là một tấm vải màu xanh chân sáo.

-
Cháu nghĩ sao nào? - Bà hỏi Flora.

Ít
nhất thì màu xanh cũng còn đỡ hơn màu hồng. Mà khi giặt sạch đi thì tấm áo mới
của nàng cũng không đến nỗi tệ lắm. Nàng nhìn lên thấy sáu cặp mắt đang đổ dồn
vào mình nôn nóng mong nàng đồng ý. Chẳng khác nào ba nàng tiên trong truyện cổ
tích cô bé ngủ trong rừng. Họ đứng đó chờ đợi biến nàng trở thành một người đẹp
trong vũ hội của hoàng tử. Flora cảm thấy xấu hổ vì những ý nghĩ chán nản khi
nãy của mình. Nàng cố tươi tỉnh lên cười và bảo họ rằng:

-
Nếu như nàng có lùng sục khắp một tuần ở các cửa hàng thời thượng nhất thì cũng
không thể nào tìm ra được một cái áo nào hoàn hảo hơn cái áo này.

Chiều
đến rồi mà lá thư dày cộm có đề địa chỉ gửi cho Ronald Waring vẫn chưa được gửi
đi. Chỉ vì một lí do rằng Flora chẳng có con tem nào. Lí do khác nữa là nàng
chẳng biết kiếm đâu ra một cái thùng thư. Sau bữa trưa, khi dì Isobel hỏi nàng
giờ nàng định làm gì, Flora mới chợt nhớ ra bức thư.

-
Dì không cảm thấy phiền nếu như cháu định đi Tarbole chứ ạ? Cháu có một lá thư
cần phải gửi đi.

-
Trời ơi, sao dì lại phải phiền vì chuyện ấy cơ chứ? Trái lại, cháu đi quả là
may cho ta, bởi vì trong nhà đã hết kem rồi. Cháu có đi bỏ thư thì nhớ mua về
một ít. Và nếu cháu có thể rước Jason về thì sẽ đỡ cho bà Watty khỏi một chuyến
đi xa. Chợt bà nhớ ra một ý:

-
Cháu lái xe được không?

-
Được chứ ạ. Nếu như mọi người không ngại cho cháu mượn một cái xe.

-
Vậy cháu lái xe tải đi. Xe tải chẳng còn đẹp đẽ gì đâu, nếu như cháu có va quệt
vào đâu đó thì cũng không sao. - Bà Isobel nói tỉnh bơ.

Khi
mọi người đều biết nàng chuẩn bị đi Tarbole thì ngay lập tức, Flora được giao
cho một đống việc lặt vặt cần phải làm. Bà y tá muốn có chỉ may loại tốt, lụa
màu xanh để viền vào chiếc áo mới. Bà Tuppy muốn khăn giấy và khoảng hơn một kí
lô kẹo bạc hà thật là cay, loại cay nhất. Flora với một danh sách đồ cần mua
sắm trong tay vào nhà bếp tìm bà Watty.

-
Cháu sắp đi Tarbole, cháu sẽ đón Jason sau khi thằng bé tan học. Bác có muốn
mua gì không ạ?

-
Ông Watty đã biết là ông ấy không phải đi Tarbole hay không?

-
Chưa ạ, cháu định khi nào đi, cháu sẽ nói cho bác trai hay. Dì Isobel bảo cháu
có thể lấy xe tải ở nhà để đi.

-
À, nếu ông Watty không đi… - Bà Watty vừa nói vừa đi ra phía tủ lạnh. - … thì
cháu hãy trao cái này đến tận tay người nhận cho bác. - Và bà lôi ra trong tủ
lạnh một cái bánh to tướng, đặt trong một cái đĩa khổng lồ.

-
Bác muốn cháu đưa cái bánh này cho ai ạ?

-
Cho bác sĩ Kyle.


lấy cuộn giấy dầu to tướng trong ngăn kéo ra, cắt ra một tấm lớn bọc bánh lại:

-
Nhân tiện làm bánh cho bữa tối ngày mai, ta đã nói với bà Isobel rằng ta cũng
sẽ làm một tấm bánh mì lớn cho người đàn ông tội nghiệp vụng về hiện đang phải
sống thiếu người quản gia. Ít nhất thì thằng bé cũng có thể có một bữa ăn đầy đủ
dinh dưỡng với cái bánh này.

-
Nhưng cháu chẳng biết anh ta sống ở đâu. Cháu không biết nhà anh ta ở chỗ nào.

-
Ở Tarbole ấy, trên đỉnh đồi. Cháu sẽ tìm ra ngay. - Bà Watty nói như thể Flora
đã đến đó rồi. Bởi vì cháu sẽ tìm thấy tấm bảng phòng mạch gắn bên cửa và cả
một tấm bảng bằng đồng gắn ở ngoài cửa chính nữa.


đưa cho Flora cái hộp, trong đựng chiếc bánh. Cái bánh thật lớn, nó có thể nuôi
sống bác sĩ Kyle ít nhất là bốn ngày.

-
Cháu phải giao bánh theo cách nào đây? Cứ để ngay ngưỡng cửa rồi bỏ đi à?


ràng bà Watty nghĩ Flora là một kẻ đầu óc đặc sệt. - Không, mang nó vào trong
nhà bếp và bỏ nó vào trong tủ lạnh nhà bác sĩ ấy.

-
Thế nếu cửa khóa thì sao ạ?

-
Thì có chìa khóa giấu ở hốc tường bên trong cột nhà ấy, bên tay phải, cháu nhớ
chưa?

Flora
đi lấy mấy thứ cần cho chuyến đi Tarbole, nàng bảo:

-
Hi vọng cháu mang cái bánh này đến đúng nhà người cần nhận.

Sau
đó, nàng ra khỏi cửa hậu, mặc bà Watty đứng đó phì cười như thể nàng nói đùa
vậy. Nàng tìm thấy ông Watty ngoài vườn rau. Flora mang lời nhắn đến ông: Bà
Armstrong cho nàng mượn xe tải và nàng sẽ đưa Jason về nhà. Ông Watty bảo nàng:
Xe ở trong gara đấy, chìa khóa cắm nguyên ở trong ổ. Ông còn nói thêm: Lái xe
này không khó, cũng như lái bất cứ cái xe bình thường nào khác mà thôi. Đúng là
lái xe này có thể sẽ rất dễ dàng, nhưng vấn đề ở chỗ, đây là một cái xe tải
trông hết sức kì quái, nó là niềm tự hào của bà Tuppy, là nỗi xấu hổ của bà
Watty và là chủ đề cho mọi lời đàm tiếu ở Tarbole. Bởi vì nó đã quá cổ lỗ và
xấu xí. Khi nhìn thấy chiếc xe lần đầu tiên, Flora đã thấy nó hết sức lạ lùng
rồi. Nàng ngồi vào đằng sau tay lái, khởi động máy và chậm rãi cho xe chạy về
phía Tarbole, thị trấn nhỏ, sôi động trong những hoạt động buổi chiều, cảng đầy
thuyền neo đậu, cầu cảng đông nghẹt toàn xe đông lạnh. Tiếng động cơ ầm ì vọng
vào từ những cần cẩu ngoài xa, tiếng la hét và tiếng kêu buồn thảm của những
con hải âu tham ăn, chỗ nào cũng thấy người là người.

Những
ngư dân mặc bộ đồ đi biển không thấm nước màu vàng. Tài xế xe tải mặc quần yếm,
nhân viên cảng mặc đồng phục. Đây đó có những phụ nữ đi ủng cao su, đeo tạp dề
sọc và tất cả mọi người đều tham gia vào guồng máy thương mại phức tạp, bao gồm
dỡ cá từ tàu lên bờ, cân cá, đóng gói đưa lên những chiếc xe tải đang đợi sẵn
và sẵn sàng chạy xe lên đường tới những miền xa xôi nhất. Nàng còn nhớ những gì
Antony kể cho nàng nghe về Tarbole. Chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã biến
đổi từ một làng chài nhỏ trở thành một trung tâm của nền công nghiệp cá mòi và
như một hiệu quả của sự biến đổi ấy, sự thịnh vượng cũng bắt đầu in dấu lên thị
trấn này. Nàng đi xuôi xuống con đường từ Fernrigg đến Tarbole, Flora đi ngang
qua một ngôi trường mới, đáp ứng nhu cầu số lượng trẻ em tăng đột biến của
Tarbole.

Hội
đồng thành phố ở ngay trên đỉnh đồi, đằng sau thị trấn. Lúc này trên đường
chẳng những đầy ắp những xe đông lạnh chở cá mà xe hơi cũng đã bắt đầu tràn
ngập đường phố gây nạn ách tắc giao thông liên miên trên những con đường xung
quanh cảng. Sau khi lái chiếc xe tải của nhà Fernrigg chạy một vòng khoảng năm phút
đồng hồ, Flora đậu xe ngay bên cạnh một tấm biển có đề cấm đậu xe ở đây. Nàng
đâu có đi mua sắm và cũng chỉ chui khỏi xe một tí thôi mà. Thứ nhất là mua vài
đồ lặt vặt cũng nhanh thôi, thứ hai là nàng đã thấy bưu điện rồi, chỉ thả thư
vào là xong. Nàng mua tem, dán nó vào phong bì, ghi địa chỉ của cha nàng, ngần
ngừ hồi lâu mới thả vào thùng thư. Nàng nghe nó rơi đánh thịch một cái vào bên
trong thùng thư, nhưng vẫn còn đứng đó ngần ngừ một lát, không biết nên mừng
hay nên vui vì cuối cùng cũng đã gửi được cái khối tâm sự ấy đi mà không biết
rồi đây cha nàng sẽ phản ứng với những thông tin trong bức thư ấy như thế nào.
Nàng nghĩ: “Lúc đầu cha nàng sau khi nhận được thư sẽ tự đọc nó một lần trước,
sau đó có thể đọc thật to lên cho dì Marcia cùng nghe. Cũng may là có dì
Marcia, mọi chuyện cũng bớt nghiêm trọng hơn. Chắc ông cũng nghĩ chuyện xảy ra
với Flora cũng chẳng có gì là tồi tệ, quan trọng hơn, bà Marcia sẽ thuyết phục
ông rằng chuyện chẳng có gì hết trơn và thế là đâu lại vào đấy.”

Nàng
quay lại xe, nhưng khi đến ngã tư đường, nàng kinh hoàng thấy một cảnh sát giao
thông còn trẻ đang đứng cạnh xe của nàng, Flora bắt đầu chạy, định xin lỗi mong
anh ta tha thứ, sau đó nhào vào trong xe nổ máy phóng đi thật nhanh, nhưng khi
nàng đến bên, anh ta chỉ hỏi:

-
Cô là người nhà của bà Armstrong phải không?

Nàng
sửng sốt:

-
Vâng, phải ạ.

-
Thấy chưa, nhìn cái xe kì cục này là tôi nhận ra ngay.

-
Xin lỗi, xin lỗi, tôi cứ tưởng…

-
Cô xuống thị trấn giải quyết vài chuyện lặt vặt phải không?

-
Phải, tôi mang bánh đến cho bác sĩ Kyle, sau đó lại còn phải đón Jason, rước nó
về đến nhà nữa.

-
Nếu cô định đến nhà bác sĩ Kyle thì cứ việc để xe ở đây, đi bộ lên trên đồi ấy,
đừng lo, để tôi trông cho.

-
Ôi, cảm ơn anh quá.

Anh
ta mở cửa xe giùm cho cô với một vẻ nịnh đầm hết chỗ nói. Cô lôi hộp bánh trong
xe ở phía sau ra. Viên cảnh sát giao thông nhìn cô với một vẻ nhân từ hiếm
thấy.

-
Anh này, làm ơn chỉ cho tôi nhà Kyle ở đâu?

-
Trên đồi ấy, căn nhà cuối cùng, bên tay trái. Ngay cạnh nó là khách sạn, nó có
vườn ngay đằng trước, nhà bác sĩ Kyle cũng có bảng tên ngay ngoài cổng ấy.

-
Cám ơn anh nhiều.

Viên
cảnh sát cười, ngượng ngập:

-
Không có chi.

Báo cáo nội dung xấu