Phi hồ ngoại truyện - Chương 54
54
Vào tửu lâu
gặp lại quần hùng
- Trên bọc đã viết rõ ràng “Gửi cho Trình cô nương”.
Tối hôm qua y cũng đã nói “Được rồi! Ta sẽ tặng cô một con”.
Trình Linh Tố thủng thẳng đáp:
- Đã vậy thì tiểu muội hãy thu cất. Viên cô nương
có lòng hậu ái như vậy, tiểu muội lấy gì đến đáp.
Hai người lên đường tiếp tục tiến về phía Bắc.
Dọc đường không gặp việc gì khác lạ.
Viên Tử Y cũng không xuất hiện nhưng Hồ Phỉ và Trình
Linh Tố lúc nào cũng nghĩ đến cô.
Hai người nói chuyện dưới cửa sổ cũng tưởng tượng
Viên Tử Y đứng đâu đấy nghe lỏm.
Đường xá gập gềnh, hai người cưỡi ngựa cũng tưởng
chừng có nàng ẩn nấp gần miền.
Hai người tuyệt không nhắc đến tên nàng nhưng
miệng càng tránh né, bụng chàng nghĩ đến không lúc nào khuây được và chắc là
đến Bắc Kinh sẽ gặp nàng.
Từ đây đến Bắc Kinh còn dài. Hai người cứ thủng
thẳng thượng lộ.
Cuộc bạt thiệp trường đồ khiến cho Trình Linh Tố
giãi gió dầm sương, dung nhan tiều tụy.
Nhưng rồi cũng đến Bắc Kinh, Hồ Phỉ và Trình Linh
Tố cưỡi ngựa vào cửa thành.
Qua cửa thành rồi, Hồ Phỉ liếc mắt ngó Trình Linh
Tố thấy cặp mắt cô dường như có ngấn lệ.
Nhưng cô quay đầu đi, chàng không nhìn rõ được.
Hồ Phỉ đột nhiên hối hận tự hỏi:
- Ta đến Bắc Kinh làm chi?
Hiện đang vào hồi trung điệp đời Càn Long, tám
phương yên tĩnh bốn bề thanh bình, đất kinh đô trù phú. Bao nhiêu vinh hoa
trong thiên hạ tựa hồ quy tụ cả ở Hoàng kinh.
Hổ Phỉ và Trình Linh Tố mướn hai phòng trong một
khách sạn tại phía Nam kinh thành.
Hai người ăn cơm trưa xong dắt nhau đi du ngoạn
các đường phố.
Cảnh phồn hoa chốn đế đã đẹp rực rỡ không bút nào
tả xiết.
Hai người không thuộc đường cứ phóng tâm mà đi.
Lúc du ngoạn, Hồ Phỉ mua mấy xâu kẹo cầm tay để
hai người vừa đi vừa ăn.
Bỗng nghe bên đường có tiếng thanh la “beng beng”
nổi lên.
Một người lớn tiếng quát tháo. Đây là một bọn mãi
võ.
Hồ Phỉ mừng thầm nói:
- Nhị muội! Chúng ta lại coi chơi.
Hai ngưòi xen vào đám đông thấy một hán tử to lớn
tay cầm đơn đao chắp tay nói:
- Tiểu đệ sử một đường Tứ Môn đao pháp xin các vị
chỉ giáo.
Trong đao quyết có câu “Ngư vũ rồi phong quyết
thắng cường, thiển khai thâm nhập địch nhân thương. Đởm dục đại hề tâm dục tế, cần
thu tề tỉ tư trường...”
Hồ Phỉ nghe nói nghĩ bựng:
- Mấy câu quyết này quả là đúng lắm. Võ công người
này tất vào hạng cao cường.
Hán tử kia đứng theo múa hô, vưng đơn đao lên múa
những kiểu đâm chém đánh móc, từ chiêu Đại Bằng Tiểu Sí, Kim Kê Độc Lập đến
những chiêu Hoài Trung Bảo Nguyệt, Sa Tăng Bái Phật. Chiêu thức nào cũng đúng
chưởng pháp. Có điều chân bước hời hợt, thế đao lệch lạc.
Hồ Phỉ cười thầm nghĩ bụng: Ta thường nghe nói
người đất Kinh Sư phần nhiều ăn nói khoa trương khoác lác. Hán tử này mồm mép
thành thạo mà sử chiêu như vậy đó.
Chàng toan cùng Trình Linh Tố bỏ đi thì trong đám
đông đột nhiên có người hô hố, lớn tiếng hỏi:
- Gã hán tử kia! Ngươi sử đao pháp con khỉ gì vậy?
Hán tử tức giận thu đao về nhìn người kia xẵng
giọng đáp:
- Đường đao của ta là Tứ Môn Đao chánh tông, chẳng
lẽ là không đúng ư? Vậy ta muốn thỉnh giáo.
Một đại hán ở trong đám đông nhảy ra cười nói:
- Được lắm! Ta dạy cho ngươi.
Người này mặc sắc phục võ quan, thân thể cao lớn
coi rất uy võ.
Y bước lại đón lấy thanh đơn đao trong tay hán tử
mãi võ.
Đột nhiên hắn ngó thấy Hồ Phỉ, ngơ ngác một chút
rồi lộ vẻ vui mừng hô:
- Hồ đại ca! Đại ca cũng đến Bắc Kỉnh ư? Ha hả!
Đại ca là một tay hảo thủ về đao pháp hiện nay. Xin đại ca trổ một vài đường để
gã tiểu tử này mở rộng tầm mắt và cho gã biết đao pháp thế nào?
Lúc y ở trong đám đông nhảy ra, Hồ Phỉ và Trình
Linh Tố đã ngó thấy.
Chính là Uông Thiết Ngạc ở vùng Trảo Nhạn Hành
Môn.
Ngày y vây hãm Mã Xuân Hoa gỉa làm cường đạo mà
thực ra là một tên võ quan.
Hồ Phỉ biết y lòng dạ thẳng ngay, miệng môi nhanh
nhảu chẳng phải hạng giảo quyệt.
Chàng liền mỉm cười đáp:
- Tiểu đệ đã ăn thua gì? Uông đại ca! Đại ca phô
trương thân thủ hay hơn.
Uông Thiết Ngạc biết mình bản lãnh còn kém Hồ Phỉ
xa.
Chàng đã ở đây thì khi nào y dám múa rìu qua mắt
thợ?
Y liệng đơn đao xuống đất cười nói:
- Lại đây! Hồ đại ca! Còn vị cô nương này họ... họ
Trình. Phải rồi! Trình cô nương! Chúng ta đi uống mấy chung đã. Hai vị đến kinh
thành. Tại hạ phải làm chủ nhân một phen mới được.
Dứt lời y nắm tay Hồ Phỉ kéo ra khỏi đám đông.
Hán tử mãi võ không dám xung chàng với võ quan, lầm
lũi lượm đao lên, tiếp tục hành nghề.
Uông Thiết Ngạc vừa đi vừa nói lớn:
- Hồ đại ca! Chúng ta không đánh nhau không thành
bạn hữu. Bản lãnh của đại ca, tại hạ khâm phục lắm. Ngày mai tại hạ dẫn đại ca
đến giới thiệu với Phúc đại soái. Lão nhân gia mà ngó thấy đại ca nhân tài như
vậy tất phải hoan hỉ và trọng dụng. Khi đó tiểu đệ còn mong được đại ca chiếu
cố.
Rồi y hạ thấp giọng xuống nói:
- Còn vị Mã cô nương đó, tiểu đệ đón mẹ con cô về
kinh rồi. Hiện giờ ở trong phủ Phúc đại soái, tha hồ mà hưởng vinh hoa phú quý.
Phúc đại soái cái gì cũng có hết, chỉ hiếm đường con cái. Mã cô nương bổ túc
điều khiếm khuyết đó, chỉ mai mốt là trở nên đại soái phu nhân. Ha ha! Chúng ta
mà biết nhau trước thì hôm ấy không xẩy cuộc đánh đấm.
Y càng nói càng hứng thú, tựa hồ trên đường phố
không còn ai nổi lên tràng cười ha hả.
Hồ Phỉ nghe y nói, trong lòng nẩy ra những mùi vị
khôn tả.
Chàng nhận thấy trước khi Mã Xuân Hoa thành hôn
với Từ Tranh đã tư tình với Phúc công tử.
Hai thằng nhỏ đó là cốt huyết của Phúc công tử mà
trượug phu của nàng đã chết rồi thì nàng ở với Phúc công tử chẳng có điều chi
đáng nói nhưng nghĩ tới tình trạng Từ Tranh bị thảm tử trong rừng cây, chàng
không khỏi buồn rầu.
Uông Thiết Ngạc dắt tay Hồ Phỉ vừa đi vừa nói
chuyện, bất giác đã đến trước một tòa đại tửu lâu.
Trên cửa đề ba chữ vàng “Tụ Anh Lâu” rất lớn.
Tửu bảo ngó thấy Uông Thiết Ngạc vội niềm nở chạy
ra đón tiếp hô:
- Uông đại nhân! Bữa nay đại nhân đến sớm. Mời đại
nhân hãy uống mấy chung.
Uông Thiết Ngạc đáp:
- Hay lắm! Bữa nay ta mời hai vị bằng hữu. Rượu
nhắm phải làm cho đặc biệt nghe chưa.
Tửu bảo cười nói:
- Cái đó lão nhân gia còn phải dặn bảo.
Gã dẫn ba người vào chỗ ngồi thanh nhã rồi bưng
trà rượu mời mọc ân cần.
Hiển nhiên Uông Thiết Ngạc là khách thường nhậu ở
tửu lâu này.
Hồ Phỉ thấy tân khách trong tửu lâu mười phần có
đến sáu, bảy mặc sắc phục võ quan.
Ngoài những quan quân còn phần lớn cũng là nhân
vật khí vũ hiên ngang.
Xem chừng tòa tửu lâu này do một võ nhân lập ra.
Những đầu bếp ở kinh sư quả nhiên hơn các nơi nhiều.
Hiện thời đang mùa viêm nhật, tửu bảo đưa lên
những món ăn rất ngon nhưng không béo ngậy.
Hồ Phỉ khen không ngớt miệng.
Uông Thiết Ngạc muốn hãnh diện hô lắm, món ăn đầy
bàn.
Hai người đối ẩm mười mấy chung bỗng nghe phòng
bên có toán người kéo vào.
Lát sau tiếng người huyên náo. Họ mờ cuộc đánh
bạc.
Một người lớn tiếng hô:
- Thiên Vương Cẩu! Ăn hết rồi!
Hồ Phỉ nghe khẩu âm rất quen, chàng không khỏi
sửng sốt.
Uông Thiết Ngạc cười nói:
- Cũng là hảo bằng hữu đây mà.
Rồi y lớn tiếng hỏi:
- Tần đại ca! Đại ca thử đoán coi có ai đến.
Hồ Phỉ lập tức nhận ra là Tần Nại Chi, chưởng môn
Bắc Cực Quyền.
Lại nghe phòng bên kia lớn tiếng đáp:
- Ai mà biết được ngươi đem bạn hữu chỗ nào đến?
Sang cả đây đánh mấy tay được không?
Uông Thiết Ngạc cười nói:
- Đại ca thóa mạ tiểu đệ thì không sao nhưng đắc
tội với hảo bằng hữu thì không ngại đâu.
Y đứng dậy kéo tay Hồ Phỉ nói:
- Hồ đại ca! Chúng ta qua bên đó coi.
Hai người chạy sang, vừa né rèm lên để nghe đã
nghe Tần Nại Chi hô:
- Tam điểm. Một cặp mai hoa, ăn cửa Thiên, giam
cửa Thượng.
Lão ngửng đầu lên ngó Hồ Phỉ, ngẩn người một chút
rồi reo lên:
- Ủa! Huynh đệ đấy ư? Thật là không ngờ! Thật là
không ngờ!
Lão đứng dậy, đập tay vào trán bốp bốp mấy cái
cười nói:
- Đáng chết! Đáng chết! Ta nói nhăng rồi. Ai mà
biết được Hồ huynh giá lâm. Lại đây! Lại đây làm cái đi.
Hồ Phỉ đảo mắt nhìn quanh một lượt thấy mười mấy
võ quan tụ tập trong phòng, vây quanh bàn bài cẩu. Tần Nại Chi làm cái.
Trong mười mấy người này thì quá nửa bữa trước giả
làm đại đạo ngăn chặn Phi Mã tiêu cục và cùng chàng giao thủ.
Gã họ Chữ sử Lôi Chấn Đáng, hán tử họ Thượng Quan
sử dụng Thiểm Diện Trùy, hán tử họ Niếp sừ kiếm đều ở cả đây.
Mọi người thấy Hồ Phỉ đến một cách đột ngột, nhốn
nháo cả lên rồi yên tĩnh tở lại.
Hồ Phỉ chắp tay vái bốn mặt cười nói:
- Đa tạ các vị đã tặng cho ngựa cưỡi.
Hán tử họ Niếp hô:
- Hồ đại ca! Đại ca vào cái đi. Có đem theo tiền bạc không? Bữa nay tiểu đệ vận hên
lắm. Đại ca dùng trước đi.
Gã
nói rồi đẩy ba gói bạc đến trước mặt Hồ Phỉ.
Hồ
Phỉ bản tính thích kết bạn, tuy chàng không có hảo cảm với bọn quan tư nhưng
những người này đều tôn trọng chàng mà chàng lại khoái đánh bạc, liền cười đáp:
- Xin
Tần đại ca tiếp tục làm cái. Tiểu đệ còn thử vận khí xem sao đã. Niếp đại ca!
Đại ca hãy thu bạc về. Tiểu đệ thua sẽ hỏi tới đại ca.
Chàng
quay lại hỏi Trình Linh Tố:
- Nhị
muội! Nhị muội có đánh không?
Trình
Linh Tố bĩu môi cười đáp:
- Tiểu
muội không đánh bạc mà chỉ biết đem bạc về nhà giùm đại ca.
Tần
Nại Chi lại ngổi xuống chỗ nhà cái rửa bài và gieo xúc xắc.
Hồ
Phỉ và Uông Thiết Ngạc đặt cửa.
Bọn
võ quan mới gặp Hồ Phỉ lần đầu không khỏi bỡ ngỡ nhưng bài cẩu rửa rồi, thấy
chàng vui tươi niềm nở, ai nấy lại chú ý đánh bạc không cần giữ ý tứ.
Hồ
Phỉ bàn được bàn thua, chẳng có gì đáng kể.
Chàng
nghĩ thầm trong bụng:
- Nay
là mồng chín tháng tám rồi, còn năm ngày nữa đến tiết Trung Thu. Cuộc đại hội
chưởng môn do Phúc công tử triệu nhất là vào ngày Trung Thu giai tiết. Tên gian
tặc Phụng Thiên Nam làm chưởng môn phái Ngũ Hồ dù không tới đây, ta cũng có thể
dò hỏi được tin tức. Bọn này đều là thủ hạ đắc lực dưới trướng Phúc công tử, ta
cần kết giao với họ. Ta chẳng làm chưởng môn gì ráo nhưng họ dẫn dắt mình vào
hội, bồi tiếp mình một chung rượu là được rồi.
Chàng
nghĩ vậy, cứ tùy ý mà đặt tiền chẳng mang chuyện ăn thua. Nhưng Hồ Phỉ gặp vận
hên, nên chẳng mấy chốc đã ăn được ba, bốn trăm lượng bạc. Đánh một hồi lâu, trời
đã về chiều, tiền đặt mỗi cửa dần dần lớn lên. Đột nhiên nghe tiếng giày lạo
xạo, có ba người vén rèm cửa bước vào. Uông Thiết Ngạc vừa thấy đã vvoji đứng
lên cung kính chào hỏi:
-
Đại sư ca, nhị sư ca, hai vị cũng tới đây rồi!
Đám
người đang bu quanh sòng bài nhao nhao chào hỏi, người thì chào “Chu đại gia, Tăng
đại gia”, kẻ thì chào “Chu đại nhân, Tăng đại nhân”, nét mặt ai cũng lộ vẻ cung
kính.
Hồ
Phỉ và Trình Linh Tố nghe bọn họ chào hỏi bèn nghĩ thầm:
-
Thì ra đây là Chu Thiết Tiêu và Tăng Thiết Âu của Ưng trảo nhạn hành môn. Uy
phong của hai người không phải nhỏ.
Chu
Thiết Tiêu nhìn Hồ Phỉ gật đầu mấy cái. Tăng Thiết Âu cũng tươi cười ngỏ lời
hâm mộ.
Hai
nhân vật này bản lãnh cao thâm nổi danh ở đất kinh sư đã lâu nên chẳng coi
chàng thiếu niên quê mùa này vào đâu.
Uông
Thiết Ngạc nhìn Trình Linh Tố trong lòng lấy làm kì tự hỏi:
- Cô
này sao quen biết Đại sư ca và Nhị sư ca của ta mà sao chẳng chào hỏi gì nhau?
Trình
Linh Tố đã đoán được ý nghĩ của hắn, tủm tỉm cười gật đầu mấy cái Uông Thiết
Ngạc cho là trong vụ này tất có nguyên nhân nên hắn không dám hỏi nhiều.
Tần
Nại Chi làm cái ba bàn nữa rồi nhường cho Chu Thiết Tiêu.
Lúc
này bọn Tăng Thiết Âu, Ân Trọng Tường càng đặt cửa lớn hơn.
Hồ
Phỉ rất hên ăn luôn mấy bàn.
Mới
không đầy nửa giờ chàng đã được hơn ngàn lạng bạc.
Chu
Thiết Tiêu làm cái xấu quá, tiền bạc đem đi mười phần thua hết bảy, tám.
Hắn
đánh một bàn nữa phải giam cả làng liền đẩy bài ra nói:
- Ta làm cái không được. Nhị đệ thay ta đi.
Tăng Thiết Âu làm cái bàn thua bàn được.
Hồ Phỉ vẫn vận đỏ được thêm tám, chín trăm lạng
nữa.
Trước mặt chàng để đống bạc sù sù.
Tăng Thiết Âu cười nói:
- Này lão đệ! Thần tài đón gió cho lão đệ rồi. Lão
đệ làm cái đi?
Hồ Phỉ đáp:
- Dạ.
Chàng rửa bài, gieo xúc xắc rồi lật bài lên so
sánh.
Người đầu được tám điểm, người thứ hai được đôi
Ban đắng.
Chàng ăn được hai nhà.
Chu Thiết Tiêu thua bạc mà vẫn thản nhiên. Tăng
Thiết Âu càng ung dung hơn thình thoảng lại pha trò mấy câu. Nhưng Ân Trọng
Tường không ngớt lảm nhảm chửi bới.
Sau hắn thua hết chỉ còn hai trăm lạng đặt một bàn
nữa. Hắn lại thua.
Ân Trọng Tường vẻ mặt xám xanh đập bàn đánh binh
một tiếng, bao nhiêu con bài tiền bạc cùng xúc xắc nảy tung lên.
Hắn lớn tiếng thóa mạ:
- Trong quân xúc xắc của tên tiểu tử thôn quê này
có ma. Khi nào lại kì thế được? Ba điểm ăn ba điểm. Chín điểm ăn chín điểm. Dù
thời vận đến đâu cũng chẳng có lý nào thế được.
Tần
Nại Chi can gián:
- Ân
đại ca! Đại ca không nên nói âu. Hồ đại ca đây là một hảo bằng hữu.
Mọi
người hết ngó Ân Trọng Tường lại nhìn Hồ Phỉ.
Chúng
đã được biết thân thủ của Hồ Phỉ không khỏi nghĩ thầm:
- Ân
Trọng Tường bảo chàng đánh bạc gian trá, quyết chàng chẳng chịu bỏ qua.
Xẩy
cuộc đánh lộn thì Ân Trọng Tường thật là xíu quẩy.
Không
ngờ Hồ Phỉ tươi cười đáp:
- Thắng
bại là lẽ thường của nhà binh. Thua tiền hà tất phải nóng nẩy.
Ân
Trọng Tường đứng phắt dậy cởi bội kiếm ở trên lưng xuống.
Mọi
người thấy hắn sắp động thủ nhưng cũng không khuyên can.
Nên
biết võ quan đánh bạc rồi đánh lộn là chuyện thông thường.
Không
ngờ hắn đặt bội kiếm xuống bàn nói:
- Thanh
kiếm này của ta ít nhất cũng đánh năm trăm lạng bạc. Vậy ta đặt nó cũng như đặt
năm trăm bạc để đánh với ngươi.
Thanh
kiếm này vỏ dát vàng khảm ngọc cực kì hoa lệ.
Nguyên
một cái vỏ cũng đáng tiền.
Hồ
Phỉ cười đáp:
- Được
lắm!
Ân
Trọng Tường cầm bộ xúc xắc lên nói:
- Ta
đánh tay đôi với gã tiểu tử quê mùa, ta không chịu người ngoài đặt cửa. Tiếng
bạc này nhất định ăn thua.
Hồ
Phỉ đếm năm trăm lạng bạc đẩy ra nói ;
- Các
hạ gieo đi!
Ân
Trong Tường cầm hai con xúc xắc trong tay lắc mấy cái, hà hơi thổi phù rồi gieo
xuống.
Một
con nắm điểm, một con bốn điểm, cộng là chín điểm.
Hắn
lại bắt lấy bốn con bài coi rồi lộ vẻ vui mừng nói:
- Tiểu
tử quê mùa! Lần này người không giở trò quỷ được nữa.
Hắn
lật bài lên có một cặp Thiên bài.
Hồ
Phỉ không lật bài, dùng ngón tay sờ phía dưới rồi để trên bàn.
Ân
Trọng Tường hô:
- Hương
hạ tiểu tử! Lật bài lên!
Hắn
chắc mẩm ăn bàn này, vươn tay ra kéo năm trăm lạng bạc đến trước mặt.
Uông Thiết Ngạc la lên:
- Đừng nóng nảy! Coi xong vài rồi sẽ tính.
Hồ Phỉ đưa ba ngón tay khẽ đập lên hai con bài, đoạn
lại đập lên hai con nữa rồi chàng xóa bài cho rối loạn cười đáp:
- Các hạ được rồi.
Ân Trọng Tứởng rất đắc ý, toan nói huyênh hoang
thì đột nhiên bật tiếng la hoảng:
- Ô hay!
Hắn nhìn xuống bàn thộn mặt ra.
Mọi người nhìn theo mục quang của Ân Trọng Tường
thì rõ ràng trên mặt bàn sơn son in rõ rệt bốn con bài. Hai con bài trước là
đôi Thiên Trường Tam.
Còn hai con sau một con ba điểm, một con sáu điểm,
hợp lại thành Chí Tôn Bảo.
Nét chữ bốn con bài in rõ xuống bàn mà hiển nhiên
Hồ Phỉ chỉ đập ba ngón tay xuống thì nội lực chàng thật kinh thế hãi tục.
Mọi
người đồng thanh hoan hô.
Ân
Trọng Tường mặt đỏ bừng lên.
Cả
bạc lẫn kiếm đẩy tới trước mặt Hồ Phỉ. Hắn đứng dậy trở gót đi liền.
Hồ
Phỉ cầm vội kiếm giơ lên nói:
- Ân
đại ca! Tiểu đệ không biết sử kiếm thì lấy kiếm của đại ca làm chi?
Chàng
cầm kiếm hai tay đưa lên trả.
Ân
Trọng Tường không đón lấy hỏi lại:
- Quý
tính đại danh tên gọi là gì?
Hồ
Phỉ chưa kịp đáp, Uông Thiết Ngạc đã cướp lời:
- Vị
bằng hữu này họ Hồ tên Phỉ.
Ân
Trọng Tường lẩm nhẩm nhắc lại:
- Hồ
Phỉ! Hồ Phỉ!
Đột
nhiên hắn giựt mình hỏi:
- Ủa!
ở Thương Gia Bảo tại Sơn Đông...
Hồ
Phỉ ngắt lời:
- Đúng
rồi! Tại hạ đã có cơ duyên hội diện cùng Ân gia một lần mà Ân gia không nhớ.
Ân
Trọng Tường mặt xám như tro tàn, cầm bội kiếm liệng xuống bàn nói:
- Thảo
nào! Thảo nào!
Rồi
vén rèm lên rảo bước chạy đi.
Mọi
người trong phòng tấm tắc khen ngợi nội lực của Hồ Phỉ.
Chúng
lại chê Ân Trọng Tường thua bạc mà khí độ hẹp hòi.
Chu
Thiết Tiêu từ từ đứng dậy trỏ đống bạc trước mặt Hồ Phỉ nói:
- Hồ
huynh đệ! Chỗ này có bao nhiêu bạc?
Hồ
Phỉ đáp:
- Đại
khái bốn, năm ngàn lạng.
Chu
Thiết Tiêu xoa bài trên mặt bàn, từ từ xếp lại thành bốn đống rồi móc trong bọc
ra cái túi lớn để xuống trước mặt nói:
- Nào!
Ta đánh với huynh đệ một bận. Nếu ta thắng thì lấy bốn, năm ngàn bạc này và
thanh bội kiếm. Nếu huynh đệ thắng thì lấy cái túi này.
Mọi
người nhìn cái túi không thấy đề chữ chẳng hiểu trong đựng cái gì thì nghĩ
thầm:
- Y
đánh được bấy nhiên há phải chuyện dễ mà chịu đánh một tiếng để thua hết sạch, lại
chẳng biết túi đựng gì, hay chỉ có mảnh giấy trắng thì thật là oan uổng.

