Loạn Thế Anh Hùng (Tập 2) - Nhất giải - Phần 04

Nói tới đây, thần sắc của tiểu nhị nọ có phần ảm đạm. “... Đúng là hồng nhan bạc phận! Nghe bảo Chu Nghiên cô nương vốn có xuất thân tốt, ai ngờ hồi chạy xuống phía nam, gia đình tan nát, vì sao tới mức lưu lạc vào ngõ Bình Khang làm nghề này để sinh nhai, nàng không nói, cũng chẳng ai biết, tóm lại chẳng phải bởi số khổ sao? Được cái nàng lớn lên xinh đẹp, thân ở giáo phường, nếu lớn lên mà xấu xí thì sẽ càng phải chịu thiệt thòi. Cũng may, nhờ dung mạo ấy mà nàng có được vị trí tốt, tôi nghe một vị chưởng quỹ ở chỗ chúng tôi hay qua lại thành Lâm An kể, điều hiếm có chính là rất ít nam nhân chiếm được nàng, bởi nàng quá đẹp, hiếm ai đối diện với nàng mà không tự thẹn mình xấu xí, suốt mấy năm liền, nàng không động lòng với ai, cũng chẳng tiếp bao nhiêu khách, nhưng danh tiếng trong thành Lâm An thì rất cao, lời rằng: “Chu Nghiên múa một điệu, ngàn vàng cũng khó mua” e cũng chẳng phải ngoa. Bên trên cũng tự có vài quý nhân chiếu cố bảo vệ nàng, chỉ cần nàng không vướng vào yêu đương thì ổn rồi.”

Nói rồi, giọng tiểu nhị bỗng nhẹ đi: “Đáng tiếc, hồng nhan bạc phận, giai nhân thường vướng phải phường kém cỏi. Bao nhiêu vương tôn công tử như thế, nàng chẳng để ý mà lại nhìn trúng Huyện lệnh chỗ chúng tôi. Huyện lệnh chỗ chúng tôi hồi chưa đỗ tiến sĩ, gia cảnh cùng quẫn, chẳng biết thế nào lại quen được Chu Nghiên, nghe nói hắn cũng có chút tài hoa. Chu Nghiên cũng vì quý tài hoa của hắn mà chịu hạ mình bầu bạn, còn đem vàng lụa giúp hắn đỗ đạt. Đáng tiếc, Huyện lệnh chỗ chúng tôi chẳng có chỗ dựa nào trong triều, đành phải ở ngoài làm huyện lệnh của cái huyện bé tí này. Mới đầu, bọn họ còn hay thư từ qua lại, về sau, Ngô Huyện lệnh bèn cắt đứt. Tôi nghe người biết nội tình kể: Ngô Huyện lệnh đã sớm hối hận vì chuyện qua lại với nàng khiến cho thanh danh hắn không được tốt, hắn cũng không được đám công tử quý nhân trong thành Lâm An dung nạp nên mới phải làm quan ở bên ngoài, nhưng vì Chu Nghiên vẫn đang ở trong kinh, giao lưu với toàn những người không tầm thường, cho nên hắn vẫn phải dây dưa với nàng. Về sau, nghe nói từ khi hắn ra ngoài làm quan, Chu Nghiên liền đóng cửa từ chối khách, Ngô Huyện lệnh không hài lòng, bèn không hồi âm thư của nàng nữa. Ai ngờ, Chu Nghiên cô nương này thật sự si tình, dứt khoát vứt bỏ hết phồn hoa, một mình vượt xa xôi nghìn dặm tìm đến đây. Nàng tới Thư thành cũng được ba tháng rồi, nhưng Ngô Huyện lệnh một mực không tiếp. Ài, chẳng ngờ... hôm nay bọn họ cũng đã gặp mặt...” Tiểu nhị dường như cũng chẳng biết nên bình luận cục diện khó xử hôm nay ra sao, bèn nhìn mấy người Đỗ Hoài Sơn, trên mặt hiện nụ cười khổ rồi xách ấm đi.

Điệu khúc Chu Nghiên hát gọi là Đao đao lệnh, vốn có xuất xứ từ phương Bắc, sau vào Giang Nam thì biến hóa phức tạp hơn, hai năm nay rất nổi tiếng. Chỉ thấy nàng hát một câu lại nhìn Ngô Huyện lệnh một cái, ánh mắt chất chứa sự thở than, tựa như một người vốn không dám tin trên đời có thể nương tựa vào ai nhưng lại tình nguyện nhẹ dạ một lần, khuất thân bầu bạn song lại bị phụ bạc, nhìn rồi lại nhìn, nhận ra mình đang đến gần vực sâu của sự thê lương và cảm thán. Thê lương vốn là khổ nhưng trong mắt nàng, thê lương cũng là đẹp. Những người ngồi nghe đều nghiêm nghị ngồi thẳng, chỉ có Bá Nhan là hơi há miệng, ngơ ngẩn nhìn nàng... bởi vì cũng chỉ có gã mới có tư cách này. Chu Nghiên đàn xong một khúc liền thu tỳ bà lại, chầm chậm đứng dậy, thấp giọng hỏi: “Ngọc Trác, chàng thật sự không nhận ra thiếp sao?” Nét mặt nàng lộ vẻ quyết tuyệt.

Ngô Ngọc Trác sững người, dường như không tiện trả lời. Sư gia bên cạnh gã luống cuống, vội chõ miệng cười, đáp: “Chu hiệu thư vang danh thiên hạ, làm gì có ai không biết. Tới đây, tới đây, ta rót một chén rượu, cô nương tới kính Bá Nhan đại nhân một chén.”

Chu Nghiên chẳng hề nhìn hắn lấy một cái, cũng chẳng buồn liếc Bá Nhan, cay đắng hỏi: “Ba tháng rồi, chàng chẳng chịu gặp thiếp lấy một lần. Thiếp biết chàng đã nạp thê cưới lẽ, thiếp chẳng biết nói sao, nhưng hai năm ân tình, sớm hôm bầu bạn, lẽ nào cứ thế cắt đứt ư?”

Ngô Huyện lệnh tỏ vẻ xấu hổ, lại nghe Chu Nghiên nói: “Kỳ thực, thiếp là hạng người này, cắt đứt thì cắt đứt thôi, thiếp chỉ muốn chàng ở trước mặt nói với thiếp một câu, thật ra chỉ cần tốt cho chàng, thiếp thế nào cũng được.”

Trán Ngô Ngọc Trác lấm tấm mồ hôi, lần này chẳng phải vì sợ mà là vì hổ thẹn. Chỉ nghe gã nói: “Chu Nghiên, chuyện này chúng ta nói sau được không? Bây giờ Bá Nhan đại nhân với bao nhiêu vị đại nhân đều có mặt ở đây, nàng... nàng hát thêm một khúc đi!”

Chu Nghiên khẽ run rẩy. Nàng nhìn Ngô Ngọc Trác, chỉ thấy gã đang mặt mày bất an mà ngó Bá Nhan. Cuối cùng nàng cũng nhìn rõ nam nhân này, nghe thấy trong cõi lòng mình có thứ gì đó tan vỡ, âm thanh ấy tuy rất nhỏ nhưng cũng rất lớn, tới cả Tam Nương ở phía đối diện cũng có vẻ nghe ra từ thân hình khẽ run rẩy của nàng. Đáng tiếc, kẻ nàng từng quan hoài nhất, từng vì gã mà buông bỏ tất thảy lại đang mồ hôi đầy mặt mà nhìn viên sứ thần nước Kim, sợ sệt run rẩy, hoàn toàn chẳng nghe được.

Chu Nghiên nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ khôn bì, cảm thấy đời này kiếp này không muốn nhìn thấy loại nam nhân này nữa.

Sau đó, nàng khinh rẻ tột độ, chỉ vào Bá Nhan. “Rốt cuộc, vì Thư thành quá bé, chẳng có gì để khoản đãi vị quan nhà Kim này nên chàng mới nhìn tới thiếp, đem thiếp ra tiếp đãi?”

Nàng đau lòng đến muốn chết, trên khuôn mặt vẫn toát ra vẻ diễm lệ mà thê lương. Nàng lắc đầu, cười khổ. “Nam nhân a!” Nam nhân ngồi đó, những ai có chút lòng đều thấy hổ thẹn, cảm thấy ba chữ này của nàng đã cảm thán tới cùng tận cái đức hạnh của nam nhân. Lại nghe Chu Nghiên than rằng: “Vậy thiếp còn hát Đao đao lệnh làm gì nữa, vốn là giả tình giả ý, có thiết tha mấy cũng níu chẳng được, giữ chẳng xong.”

Mắt nàng đẫm lệ. Nàng vốn tuyệt sắc, tuy trong chốn bùn nhơ nhưng vẫn xuất trần. Nàng cảm thấy mình vốn đã cho cái thế giới đen tối này một cơ hội để níu giữ nàng... tựa như lưu giữ lại sự tốt đẹp và một chút chân tâm, tuy nàng hoàn toàn không tin nó nhưng vẫn cho đi, nhưng nó lại đem chà đạp.

Nàng nhìn Bá Nhan, khẽ cười, hỏi: “Ngài muốn ngủ cùng ta sao?”

Bá Nhan ngớ người, không ngờ nàng lại hỏi như thế, cũng chỉ có thú tính bên trong gã mới không bị sự thương cảm cảm nhiễm, chỉ nghe gã hớn hở đáp: “Phải!”

Chu Nghiên chỉ cười, ánh mắt nhìn gã giống như đang nhìn một loài thú vật, rồi nàng quét mắt nhìn tất cả mọi người có mặt, sau đó nhìn vào khoảng không, miệng khẽ buông: “Nằm mơ đi!”

Miệng nói, tay trái nàng đã đưa ra ngoài lan can rồi buông ra, cây đàn tỳ bà trong tay rơi xuống. Mọi người xung quanh cả sợ. Chỉ thấy nàng cười khẽ, cơ thể nhẹ nhàng đổ xuống, cả người rơi xuống lầu, chẳng ai ngờ nàng lại dứt khoát đến thế, chỉ kịp nghe nàng thủ thỉ một câu: “Ngọc Trác, nhớ lấy, ta không phải vì chàng mà nhảy, chàng còn chưa xứng để khiến ta thất vọng...”

Những người có mặt đều “úi” một tiếng, đa số còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã sắp có cảnh máu nhuộm lan son rồi.

Lúc Chu Nghiên buông mình nhảy xuống, trong tay nàng nắm sẵn một con dao gọt hoa quả nhỏ. Nàng biết lầu gác không cao, cho nên lúc nhảy đã hướng người xuống, lại kề mũi dao ngay ngực, rõ là đã ôm lòng chết chắc. Mọi người đều chẳng ngờ nàng lại cứng cỏi đến vậy, chỉ có Đỗ Hoài Sơn là phản ứng nhanh, vừa thấy Chu Nghiên nhảy xuống đã lập tức nhào tới cứu. Đoạn hành lang chỗ lão cách chỗ Chu Nghiên phải bốn, năm trượng, Chu Nghiên rơi thẳng xuống, lão lại bay nghiêng qua, có điều thân thủ của Đỗ Hoài Sơn cực nhanh, dù tà tà lao tới vẫn bắt kịp lúc nàng còn cách mặt đất ba thước. Ngoại hiệu của lão là Động Minh thủ, vốn có ánh mắt sắc bén, giữa không trung đã thấy được trong tay Chu Nghiên cầm dao. Lão không vội túm lấy người mà vươn tay túm lấy cổ tay nàng trước, vừa kéo vừa vặn, con dao trong tay nàng liền tuột ra, mũi dao cắm thẳng xuống, “phụp” một tiếng, ghim xuống sàn gỗ, dao lút tới cán, đủ thấy nó sắc bén tới mức nào.

Kế đó Đỗ Hoài Sơn mới giữ lấy Chu Nghiên, vững vàng đáp xuống. Tuổi lão đã cao, đã quá cái tuổi tri thiên mệnh, vốn chẳng cần để ý tới cái mà thế tục gọi là kiêng kỵ nam nữ, nhưng Chu Nghiên này quả thật quá xinh đẹp, lúc Đỗ Hoài Sơn đón lấy nàng bèn bất giác đưa hai tay về phía trước, giữ người nàng ở xa xa, sau đó nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất, bấy giờ nước mắt của Chu Nghiên mới tuôn rơi. Đỗ Hoài Sơn sống trên đời đã sáu mươi mấy năm, giờ mới rõ thế nào là lệ má hồng chẳng quản tuế nguyệt, chỉ nghe nàng lẩm bẩm: “Cớ sao còn cứu thiếp?”

Đỗ Hoài Sơn không tiện đáp, mà cũng không đáp nổi.

Chu Nghiên than rằng: “Thiếp đã là một nữ nhân chẳng ai đoái hoài. Cuộc đời này thiếp đã sống chán rồi. Thiếp có sống tiếp, cũng chỉ chịu thêm khuất nhục mà thôi, có còn ý nghĩa gì đâu! Ài... Chu Nghiên à Chu Nghiên, trần thế nhộn nhạo, toàn là bọn mày râu bẩn thỉu, chẳng có được người nào có thể bao bọc ngươi.”

Đỗ Hoài Sơn ngẩn người nhìn nàng, tự đáy lòng dâng lên cảm giác dịu dàng đã lâu không gặp. Trên lầu bỗng vang lên một tràng hoan hô, hóa ra thấy lão một thân già cả, suy yếu mà lại phóng mình vút đi, cứu người thành công, thân thủ nhanh nhẹn hơn đứt đám thiếu niên, đám người Kim ở dãy hành lang phía bắc tuy trước nay vẫn xem thường người Nam triều cũng vỗ tay tán thưởng. Đỗ Hoài Sơn không tìm được lời nào để an ủi, cảm thấy không nên tiếp tục lưu lại bên cạnh Chu Nghiên. Trong lòng lão cũng thầm thẹn, từ lúc thê tử của lão qua đời, lão vẫn luôn nhìn hồng nhan như xương khô, lòng chẳng dấy ý niệm nam nữ đã hơn hai chục năm, nhưng khi cứu Chu Nghiên, lão không kìm được hai tay nâng đỡ, rõ ràng đã động lòng nam nữ, bây giờ dưới ánh mắt bao nhiêu người lại cảm thấy không tiện lưu lại bên cạnh Chu Nghiên, thế là do đâu? Thoáng ngẫm, mặt đỏ lên, lão nghĩ: Đỗ Hoài Sơn à Đỗ Hoài Sơn, thật uổng cho ngươi chăm chỉ tu luyện Động Minh thủ hơn ba chục năm! Liếc mắt nhìn sang, thấy Chu Nghiên tuy đang rơi lệ nhưng phong thái không loạn, vẻ đẹp đó của nàng thật khiến người ta kính nể, Đỗ Hoài Sơn thầm than trong lòng, tự nhủ: Người như thế, vốn không nên sinh trong cõi người. Lão nhặt cây đàn tỳ bà Chu Nghiên thả rơi lúc trước, thấy đuôi đàn cùng trụ căng dây đã nứt vỡ.

Lão xoay mình đưa cây đàn cho Chu Nghiên, khẽ nói: “Cô nương hãy bảo trọng, nghe một câu của lão hủ, đời người dài lắm, dù sao cũng chớ nên nghĩ quẩn nữa!” Rồi lão xoay người lên lầu, biết hành động này của mình chẳng phải là vì giếng cũ sóng không gợn, mà là để tránh né vẻ mỹ diễm tỏa ra bốn phía của nữ tử kia.

Ánh mắt từ bốn phương nhất thời tụ lại trên người Chu Nghiên ở dưới lầu, chỉ thấy nước mắt nàng không ngừng rơi, người gập xuống, ngồi bệt dưới đất. Sau một lần tìm tới cái chết, nàng như đã quên đi ý muốn tự tuyệt, ôm cây đàn tỳ bà tựa người bằng hữu đã bầu bạn với mình cả đời vào lòng, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không rõ đang nghĩ gì. Bất tri bất giác, ngón tay giữa của nàng khẽ cử động, chạm phải dây đàn, âm thanh vang lên, nàng như mới có chút tri giác với thế giới bên ngoài. Nàng đưa đôi mắt mờ mịt nhìn bốn phía, tất thảy đều trống rỗng, ảm đạm, không thể nương tựa, chỉ có cây đàn này là thân thuộc. Thế giới này cô quạnh là thế, tới mức chỉ còn lại cây đàn này thôi! Bàn tay nàng không tự chủ nhấn xuống dây đàn ngày thường nàng quen nhất, sợi dây khẽ rung, vang lên điệu khúc ngày thường nàng thuộc nhất. Tỳ bà rơi hỏng, âm thanh hơi vỡ, trụ dây lại lung lay, âm chuẩn có chút loạn nhưng càng tăng nỗi thê lương. Móng gảy đàn của Chu Nghiên rơi đâu mất hai, ba cái, nàng cũng chẳng buồn tìm, tựa như hoàn toàn không cảm thấy gì, tùy tay gảy tấu, chênh chênh tấu lên lại chính là khúc Đao đao lệnh vừa rồi - người con gái đẹp như nàng cũng chỉ mong tìm thấy một mối tình có thể một đời một kiếp tha thiết không thôi.

Nàng nhỏ giọng ca rằng:

Nhớ về buổi hương đưa ngày trước, đã buông lời thề ước chân thành. Tiễn người đi ngựa xe đà khuất nẻo, mà lệ rơi cô quạnh tới thê lương. Ngóng mòn mỏi chẳng thấy tin ngư nhạn, mối hàn ôn biết ký thác vào đâu. Nhắc tới chàng phụ tình bạc bẽo thế, cõi lòng khôn nguôi nỗi xót xa. Đau lòng lắm thật là đau muốn chết. Tội thiếp đây sớm khuya dằng dặc, chịu hết thảy đọa đày chốn yên hoa.

Khúc điệu thật thê lương, ngay cả đám châm trà của Túy Nhan các cũng đưa tay áo lau nước mắt. Bỗng lại nghe giọng Chu Nghiên dần vút cao:

Chàng mải miết điệu đàn tiếng trống, ngày ngày lanh lảnh ở bên thân. Chàng cùng bầy cơ nương thân cận, chẳng dứt tình ái ới triền miên. Nào có nhớ cái thuở không giày áo, phải bần cùng cơ cực tới thế nào. Cũng chẳng nhớ thiếp hết lòng hết dạ, mỏi mòn mong thật ngốc nghếch đáng thương. Giận chết mất ôi thật giận muốn chết! Cớ làm sao mà linh thiêng thần thánh, như hồ đồ mà quên mối nợ kia!

Khúc ca dứt, nàng không khống chế nổi tâm tình, quăng đi cây đàn tỳ bà đã bầu bạn bên mình nhiều năm. Một cây đàn tốt tiếc thay đã vỡ! Chu Nghiên ôm mặt khóc, trên lầu, sắc mặt Ngô Ngọc Trác khi đỏ khi trắng, tới Bá Nhan cũng thấy xót thương, gượng gạo nói: “Tiểu nương tử này, nàng không muốn thì thôi, bọn ta đâu ép uổng gì nàng!”

Chu Nghiên chẳng hề để ý đến hắn, chậm rãi đứng dậy, dáng hình nàng hòa trong ánh ban mai, toát lên vẻ yểu điệu tuyệt thế. Lại nghe tiếng nàng than: “Thật là lạnh... Ai có thể đàn cho thiếp một khúc, thiếp sẽ vì người đó mà múa ca.”

Vào thời khắc gặp phải sự đả kích lớn nhất của cuộc đời, điều mà nàng có thể nghĩ tới chỉ là hai thứ khiến nàng khó nói là yêu hay ghét - ca và múa.

Bỗng từ chỗ hành lang bên dưới vọng lên tiếng đàn, mọi người đều ngạc nhiên, lúc này mới nhất loạt nhìn về phía thiếu niên bận áo cũ ban nãy Tam Nương trông thấy. Chỉ thấy người này đặt ngang đàn trên đùi, yên lặng ngồi thẳng, tay trái vê nhẹ, tay phải chậm gảy, tiếng đàn phát ra từ chỗ của hắn. Chu Nghiên cũng không nén nổi kinh ngạc, lời của nàng ban nãy chẳng qua chỉ là lời nói rỗng tuếch buông lúc buồn bã, có ý tự xót bản thân không ai bầu bạn, chẳng ngờ lại có người mang theo đàn thật, mà còn là đàn Thất huyền bấy giờ hiếm thấy. Tiếng của nó lanh lảnh, âm sắc trong trẻo. Chu Nghiên vốn là người sành nhạc, vừa nghe đã biết đàn làm bằng gỗ tốt, không kìm được bèn quay đầu nhìn, lại nghe đàn bên đó vang lên dăm ba tiếng, phảng phất ý an ủi, khuyên giải.

Chu Nghiên sững người, lại nghe đàn khúc đã vang lên, tựa như có giọng nói trầm nhẹ: “Muốn múa hãy múa đi!” Đôi chân Chu Nghiên bất giác cử động. Chỉ có múa một khúc mới có thể quên ưu sầu. Khúc đàn kia mở đầu thì mênh mang, man mác, nhập đề rồi thì dần chuyển bổng trầm, ra là khúc Lục mathời Đường. Chu Nghiên nghiên cứu sâu về âm luật nên nhận ra ngay, bèn theo đó múa điệu Chá chi[12]. Chỉ thấy nàng nhẹ nhàng xoay rồi bẻ cành, vin hoa, tất thảy đều là động tác trong Chá chi vũ. Những người ngồi đấy nhất thời xem mà ngây người, từ lâu đã nghe tiếng “Chu Nghiên múa một điệu, ngàn vàng cũng khó mua”, ai ngờ hôm nay lại được tương ngộ ở cái thành vắng vẻ này, lại còn được thấy nàng múa trong tâm trạng thế kia. Tam Nương khe khẽ gõ phách, có khi nàng là người duy nhất đang ngồi đây nhận ra được điệu múa này.

[12] Điệu múa du nhập vào Trung Quốc từ Tây Vực, thịnh hành dưới thời Đường.

Tiếng đàn của thiếu niên dưới lầu nọ lại trở nên mênh mang, mỗi khi vang lên như nâng bước cho Chu Nghiên. Miệng người nọ dường như vẫn đang ngâm nga nho nhỏ, vì cách xa, nghe không rõ, Thẩm Phóng kiên nhẫn lắng tai, hình như là Đình vân của Đào Tiềm. Màn múa này kéo dài suốt khoảng thời gian một bữa cơm, đột nhiên thiếu niên thu ngón, Chu Nghiên đang xoay nhanh cũng dừng phắt lại, hai bên phối hợp khéo đến mức tưởng như trong lòng đã ngầm hẹn, luyện tập tới nhuần nhuyễn rồi. Thẩm Phóng nghe thấy thiếu niên nọ lúc thu ngón than rằng: “Tự cổ tài nhân hay tịch mịch, cần chi lưỡng lự chuyện ở đi”, lời này tựa như nói với Chu Nghiên vậy.

Một điệu múa như cầu vồng rủ mây, mỹ diệu muôn phương, sớm đã khiến đám người Kim ở lầu đối diện xem mà vò đầu bứt tai, hưng phấn dạt dào. Sứ Kim Bá Nhan vỗ mạnh tay, thốt lên: “Tuyệt kỹ thế này, nếu không đem về dâng lên Hoàng thượng, há chẳng đáng tiếc sao! Người đâu! Xuống mời Chu Nghiên cô nương lên!”

Chu Nghiên chẳng qua vì tri âm mà múa, nhờ đó giải khuây, ai ngờ lại gây ra mối tai họa này. Nàng nhìn về phía Ngô Huyện lệnh, nghĩ ân tình đó đây ừ đã đoạn, cái nghĩa bạn bè hẳn nên còn, mong gã mở lời giúp đỡ, Ngô Ngọc Trác lại chỉ nhìn nàng, lắc đầu cười khổ. Thấy hai gã người Kim đã xuống lầu “mời” mình, sắc mặt Chu Nghiên thê thảm, nàng lùi lại trước một cây cột, ngay trước chân nàng là con dao ban nãy rơi cắm xuống sàn, nàng đưa ngón chân khẽ hướng vào nó. Trên con dao nọ có Hạc đỉnh hồng nàng bí mật luyện đã lâu, lúc chế món thuốc này, nàng tự biết nó chẳng phải dùng để đầu độc kẻ khác, trên đời này chưa có ai xứng để nàng hạ độc giết, nàng là muốn dùng nó cho chính mình. Chỉ cần mũi chân nàng khẽ động, cứa đứt hài, độc tố trên dao sẽ ngấm vào máu, chưa tới một giờ ba khắc, hồn nàng sẽ về miền cực lạc. Miệng nở một nụ cười nhạt, nàng ngẩng đầu lên trời, nói: “Ta chưa thành danh nàng chửa lấy, hẳn bởi là do chẳng bằng người[13], Chu Nghiên ta thật sự sinh ra chẳng bằng người khác sao? Ài!... Hôm nay ai lấy Chu Nghiên? Bạc đầu quyết sẽ chẳng phụ chàng!... Hôm nay ai lấy Chu Nghiên? Bạc đầu quyết sẽ chẳng phụ chàng!”

[13] Nguyên văn: Ngã vị thành danh khanh vị giá, khả năng cụ thị bất như nhân. Trích bài Tặng kỹ Vân Anh của La Ẩn (833 - 909), văn nhân cuối thời Đường.

Câu này nàng nói ra thảm liệt mà trịnh trọng, nhưng trong lầu này có mấy người hiểu được? Có mấy người dám đáp? Có mấy người có thể đáp? Hai gã người Kim đã tới gần, trên mặt Chu Nghiên lộ vẻ phong tình đẹp đẽ, giọng nói uyển chuyển như lời thủ thỉ mà nhắc lại lần cuối: “Hôm - nay - ai - lấy - Chu - Nghiên?”

Nàng nhẹ nhàng ngẩng mặt. “Bạc đầu quyết sẽ chẳng phụ chàng!” Nói xong, nàng hướng chân trái tới lưỡi dao nọ, chầm chậm đạp xuống. Người con gái mỹ lệ phải chăng hệt như giấc mộng đẹp, cuối cùng chỉ có thể gió thổi mây tàn?

Hai gã người Kim nọ cười, bảo: “Cô nương, theo bọn ta lên lầu thôi, nàng gặp vận may rồi! Với dung mạo này, giọng ca này, tài múa này, vinh hoa phú quý đang đợi nàng đấy!”

Chu Nghiên từ từ nhắm mắt, chẳng muốn nhìn mặt hai người này thêm nữa - rặt những bộ mặt tham quyền hám sắc, nanh độc tàn ác, nàng mệt rồi, muốn ra đi, cõi đời này chẳng xứng cho nàng lưu lại. Bấy giờ nàng bỗng nghe thấy ba tiếng: “Ta lấy nàng!”

Nàng tựa như không tin nổi, cũng chẳng dám tin nhưng vẫn không kìm nổi khẽ hé mắt, bởi âm thanh kia mới dễ chịu làm sao! Những người ngồi đây nhất loạt tìm theo hướng giọng nói, thấy thiếu niên gảy đàn nọ đẩy đàn đứng dậy, đi tới chỗ Chu Nghiên. Thấy nàng mở mắt, thiếu niên khẽ cười, bảo: “Hôm nay ai lấy Chu Nghiên? Ta lấy nàng, ta lấy nàng là được.”

Hắn nói ba từ này với vẻ rất trịnh trọng, để lộ hàm răng trắng đều. Chu Nghiên nhìn hắn, mê man như mộng. Nàng lại liếc nhìn con dao khẽ lấp loáng ánh xanh dưới sàn, chẳng biết giữa hắn với nó, cái nào là thật, cái nào là mộng, cái nào đáng tin hơn. Hắn... dựa vào cái gì mà lấy nàng? Dựa vào cái gì mà đối đáp nàng? Dựa vào đâu để che chở nàng? Đến hai gã người Kim cũng ngẩn ra, cả tòa lầu im phăng phắc, thiếu niên nọ đã tới trước mặt Chu Nghiên, chắn giữa nàng với con dao, trầm giọng nói: “Ta - lấy - nàng!”

Giọng hắn tuy thấp nhưng vang khắp lầu tựa sấm giật chớp rung. Hai gã người Kim nọ đã tỉnh lại, quát: “Tiểu tử thối từ đâu tới, ngươi dựa vào cái gì mà đòi lấy nàng?”, rồi vươn tay ra, muốn chộp lấy thiếu niên.

Tay Tam Nương khẽ động, đang muốn xuất thủ, bỗng thấy thiếu niên kia ngẩng đầu sang bên này, hô: “Lão Đỗ!”

Đỗ Hoài Sơn nghe tiếng gọi bèn đứng dậy, mặt lộ nét cười, nói: “Công tử?” Nói rồi, lão rút từ trong người ra một cây cờ nhỏ, nền đen chỉ vàng, thêu một ngọn đèn, chỉ nghe lão quát: “Giang hồ dạ vũ thập niên đăng!”

Hai gã người Kim kia chẳng bận tâm tới điều đó, vẫn chộp về phía thiếu niên, mặt của sứ Kim Bá Nhan ở trên lầu thoắt biến sắc, gã đứng phắt dậy, quát: “Dừng tay!”

Hai gã kia sững sờ, vội thu tay lại. Mặt Bá Nhan tái nhợt, quay sang bên này hỏi: “Là các người?” Đỗ Hoài Sơn gật đầu.

Bá Nhan nói: “Các người quản quá rộng đó!”

Đỗ Hoài Sơn lạnh lùng đáp: “Đây là giang sơn của người Hán bọn ta, bọn ta không quản thì ai quản? Ngài còn muốn yên ổn quay về đại đô chứ?”

Sứ Kim Bá Nhan đáp: “Muốn, đương nhiên là muốn” rồi chợt nghiến răng, quát: “Đi!” Động tác của bọn họ quả thực rất nhanh, một đám người nói đi liền đi, thoáng cái đã biến sạch. Ngô Huyện lệnh biết người của nghĩa quân Hoài Thượng đang có mặt ở đây, lúng túng một lúc bèn kêu sư gia ở lại xử lý mọi sự, còn mình thì đem gia đinh đi trước.

Đỗ Hoài Sơn vui vẻ đi xuống lầu, hướng về phía thiếu niên nọ mà thăm hỏi, thiếu niên nọ cũng cười nhẹ, đáp: “Đỗ lão vất vả rồi, Dịch tiên sinh sai tôi tới nhận chuyến xe này của Đỗ lão, đoàn các vị ổn cả chứ?”

Đỗ Hoài Sơn không kìm được niềm vui trong lòng, cứ như đã trút được một tảng đá lớn trong tim, gật đầu, cười, nói: “Tốt cả.”

Lúc này, một tiểu nhị mới chạy tới, nói với thiếu niên: “Lỗ lão gia biết hôm nay huyện quan ở đây mời khách, không thích ồn ào nên đi trước rồi, có lời nhắn lại rằng hôm nay không nghe thiếu gia đàn nữa. Lão gia nói, sau mấy ngày sẽ gặp thiếu gia ở phủ Lục An, bấy giờ mong thiếu gia đã chuẩn bị đầy đủ, đừng lần lữa nữa.”

Thiếu niên kia “ừm” một tiếng. Thẩm Phóng cùng Tam Nương nhìn hắn - đây chính là người nhận xe hàng, nhận tiêu hàng xong thì hắn muốn làm gì tiếp? Làm thế nào? Người này xem ra phong thái từ tốn nhưng ngoài gảy đàn ra, hắn còn có tài gì khác sao? Trong lòng họ nhất thời nghi hoặc vô hạn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.